Shoujo Jian ~Enjou shite binkan ni naru Kyouno Tsukiko to shi no mirai wo neko toshite kaihi suru Yukimi Fumika~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3649

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9630

Vol 02: ~Kazamachi Suzu trong bộ đồ bơi học sinh tắm cho cún cưng và Natsume Yukiji trong vai chó nhà sủa gâu gâu~ - Chương 1.2: Chú chó Natsume

Chương 1.2: Chú chó Natsume

Kazamachi Suzu.

Mười tuổi, học sinh lớp năm.

Trường tiểu học em đang theo học là Tiểu học Tây Yomisaka. Tôi và Tsukiko thì học ở trường Đông Yomisaka, nơi từng là sân khấu của vụ án tháng Tám, nên tính ra là khác trường dù cùng thành phố.

Ngoại hình em thuộc hệ mong manh, sắc tố nhạt, có nét gì đó hao hao Shirase. Chỉ có điều, nếu Shirase mang ấn tượng sảng khoái, thanh khiết thì Kazamachi lại ngọt ngào hơn nhiều, kể cả trong gu ăn mặc. Dù mới tiểu học nhưng em đã ra dáng con gái lắm rồi, biết để ý đến kiểu tóc, trang phục, và khi ôm vào lòng thì thoang thoảng mùi hương hoa từ dầu gội đầu.

Theo những gì quan sát được từ góc nhìn của cái chuồng chó, gia đình em chỉ có duy nhất một người ông, hai ông cháu sống trong căn dinh thự to tướng.

Nhắc đến người ông đó, ông ta lúc nào cũng ngồi thẫn thờ trong thư phòng, chẳng mảy may quan tâm gì đến Kazamachi cả.

Cuộc sống vật chất thì sung túc, chẳng có vẻ gì là thiếu thốn tiền bạc. Nhưng nếu hỏi Kazamachi có đang tận hưởng sự tự do sung sướng đó không, thì câu trả lời là không. Kazamachi rất kiệm lời, khuôn mặt lúc nào cũng khó đoán, chẳng biết đang nghĩ gì trong đầu.

Kazamachi chăm sóc tôi rất chu đáo.

「Đi dạo thôi.」

Một ngày của tôi bắt đầu bằng chuyến đi dạo buổi sáng. Hôm nay cũng vậy, cứ đúng chín giờ sáng là Kazamachi lại bước ra khỏi dinh thự.

Em đeo chiếc cặp sách Randoseru có gắn đôi cánh thiên thần. Chẳng phải đi học đâu, nhưng có vẻ em thích nó lắm, cứ hễ ra ngoài là lại đeo lên lưng.

「Gâu, gâu!」

Tôi sướng rơn vì được đi dạo nên nhảy cẫng lên.

「Ngoan nào, ngoan nào.」

Kazamachi xoa đầu tôi. Đợi đến khi tôi ngoan ngoãn nằm yên, em mới tháo xích ở chuồng ra và móc dây dắt vào vòng cổ. Rồi một người một chó cùng nhau xuất phát.

「Này Kazamachi.」

Tôi vừa đi vừa hỏi.

「Pochitarou là con chó em từng nuôi hả?」

「Ừm.」

「Nó là con chó thế nào vậy?」

「Giống Golden Retriever đực. Nó lúc nào cũng bảo vệ em.」

「Ra là vậy.」

Giống như Tsukiko sở hữu năng lực phóng hỏa, hay Yukimi có khả năng tiên tri, Kazamachi cũng mang trong mình một năng lực đặc biệt. Đó là biến bất cứ ai đeo vòng cổ trở thành chú chó từng nuôi của em, Pochitarou.

Khi bị đeo vòng cổ, trong mắt người ngoài, tôi chính là một con chó. Và khi tôi nói tiếng người, họ chỉ nghe thấy tiếng sủa "gâu gâu" mà thôi.

「Kazamachi này, em cũng nhìn thấy anh là Pochitarou à?」

「Ừm. Nhưng nghe được giọng anh.」

Có vẻ đối với Kazamachi, tôi là một phiên bản Pochitarou biết nói tiếng người.

「Đi thôi, Pochitarou.」

「Ờ. Nhưng anh không đi vệ sinh ngoài đường đâu đấy.」

Được Kazamachi dắt đi, chúng tôi rảo bước trên con đường quen thuộc.

Trong mắt người đi đường, chắc hẳn đây là hình ảnh một cô bé tiểu học đang dắt con chó Golden Retriever đi dạo.

Tôi cũng nhập vai trung khuyển, bước đi nương theo tốc độ của Kazamachi. Em đi chậm lắm. Vốn là cô bé điệu đà, nên ngay cả khi dắt chó đi dạo, em cũng chẳng đi giày thể thao mà diện đôi giày da bóng loáng có đính nơ xinh xắn.

Đi ngang qua khu dân cư, chúng tôi chạm mặt một ông chú đang dắt theo con Shiba. Con Shiba đó vừa nhìn thấy tôi liền gầm gừ: 「Grừừừ...!」

Theo phản xạ, tôi cũng sủa lại.

「Gâu gâu gâu gâu!!」

Có vẻ năng lực của Kazamachi còn có tác dụng phụ là "chó hóa" cả nhân cách của nạn nhân nữa hay sao ấy.

「Này!」

Kazamachi vỗ nhẹ vào đầu tôi một cái.

「Không được sủa bậy.」

「Ư ử...」

Kazamachi cúi đầu xin lỗi người đàn ông dắt chó Shiba: 「Cháu xin lỗi ạ」. Quả là một người chủ có ý thức.

Cứ thế, chúng tôi đi hết khu dân cư và đến được bãi bồi ven sông. Dưới bầu trời thu xanh ngắt, từng cơn gió mát lành thổi qua.

「Hôm nay chơi bóng nhé.」

Kazamachi nói rồi lôi từ trong túi ra một quả bóng cao su.

「Này, thôi đi, mấy cái trò đó——」

Khoảnh khắc Kazamachi ném quả bóng đi, tôi đã lao vụt theo như một mũi tên.

Chẳng biết có phải do tập tính loài chó không mà cơ thể tôi cứ tự động di chuyển. Quả bóng lăn lông lốc. Tôi đuổi kịp, ngoạm lấy nó rồi chạy về.

「Hộc, hộc, hộc, hộc.」

「Được lắm, ngoan lắm, giỏi lắm.」

Được Kazamachi vò lông, xoa đầu khen ngợi làm tôi sướng rơn cả người. Mà khoan, đối phương là học sinh tiểu học đấy nhé.

「Vậy, tiếp theo ném đằng kia nha.」

「Chỗ đó là bụi cỏ mà!」

「Nhặt về đây nào.」

Kết quả là tôi quay lại với cả đống cỏ may dính đầy người.

Chơi đùa chán chê, Kazamachi dắt tôi chui xuống gầm cầu sắt bắc qua sông.

「Ăn cơm hộp thôi.」

Kazamachi lấy từ trong cặp sách ra một hộp cơm màu hồng. Còn có một hộp màu xanh nữa, đó là phần của tôi. Cơm trắng và thức ăn đông lạnh được nhồi vào một cách vụng về.

「Kazamachi giỏi thật đấy. Tự mình làm cơm hộp luôn cơ à.」

「Ừm. Vì bố với mẹ không còn nữa.」

Nghe nói cả hai đều đã mất vì bệnh khi em còn nhỏ.

「Vất vả cho em quá.」

「Em không biết nữa. Lúc đó còn bé quá, chẳng có ký ức gì cả.」

Kazamachi đúng là một cô bé trầm lặng.

Tôi dùng đũa ăn phần cơm hộp Kazamachi làm. Nhưng nghe nói trong mắt Kazamachi, cảnh tượng đó lại là một con chó đang chúi mõm vào hộp cơm mà ăn.

Có lẽ năng lực của Kazamachi đang thao túng nhận thức của những người xung quanh.

Ăn trưa xong, tôi cùng Kazamachi di chuyển đến một khu phế tích ở ngoại ô.

Vốn dĩ nơi đây là một sân bowling, nhưng đã đóng cửa từ vài năm trước và cứ thế bỏ hoang.

Cửa sau mở toang, chúng tôi đi vào từ đó. Vì vẫn còn mái che nên bên trong khá sạch sẽ. Tuy hơi tối nhưng ánh nắng vẫn hắt vào qua các ô cửa sổ.

Kazamachi xếp các chai ki ra, rồi đặt quả bóng bowling lên làn trượt. Và như một thói quen, tôi lại dùng đầu húc quả bóng lăn đi để chơi theo phản xạ.

Trong lúc tôi đang nghịch bóng, Kazamachi ngồi trên ghế băng thổi sáo dọc.

Không đi học nên có lẽ em thường giết thời gian bằng cách này.

Thổi được một lúc, gương mặt Kazamachi bắt đầu lờ đờ buồn ngủ, em đặt cây sáo xuống.

Tôi cũng chán trò húc bóng bowling rồi, bèn tìm một vệt nắng ấm áp, rồi cả hai dựa vào nhau ngủ trưa.

Khi tỉnh dậy thì mặt trời đã ngả về tây. Điểm đến tiếp theo là một siêu thị lớn có chế độ hội viên.

Chúng tôi không vào ngay mà đứng ở bãi đỗ xe nhiều tầng, Kazamachi cứ đứng đó thẫn thờ nhìn dòng xe cộ qua lại.

Một lúc sau, chúng tôi mới vào trong.

Kazamachi đẩy chiếc xe đẩy còn to hơn cả người mình, lần lượt bỏ các món đồ ăn chế biến sẵn vào. Tiền nong không phải vấn đề. Vì Kazamachi có thẻ tín dụng vàng. Chắc là của ông em.

Tại quầy thu ngân, cô nhân viên nhìn Kazamachi với vẻ mặt đầy nghi hoặc, em lí nhí đáp: 「Cháu đi mua đồ giúp ạ」.

Thấy vậy, tôi sủa vang vài tiếng "Gâu gâu" để yểm trợ Kazamachi, cô nhân viên liền đổi sắc mặt kiểu: 『Có chú chó thông minh thế này đi cùng thì chắc không sao đâu』. Tôi khôn mà lị.

Về đến dinh thự, chúng tôi cùng ăn những món vừa mua trong phòng khách rộng thênh thang.

Ăn xong, Kazamachi dắt tôi vào phòng tắm rửa mặt.

「Pochitarou, gội đầu.」

Đúng là hôm nay chơi bóng lấm lem bùn đất thật. Được tắm rửa sạch sẽ thì còn gì bằng.

Tuy nhiên——.

「...Kazamachi, em định ở đây đến bao giờ?」

Dù tôi có định cởi quần áo thì Kazamachi vẫn cứ đứng trơ ra đó, không chịu ra ngoài.

「Tắm cho Pochitarou là việc của em.」

「Hảaaa?!」

「Không sao đâu, em chỉ nhìn thấy Pochitarou thôi mà.」

Trái ngược với vẻ ngoài mong manh dễ vỡ, tính cách Kazamachi lại khá cứng đầu. Hết cách, tôi đành cởi đồ, trần như nhộng. Cái sự nhục nhã gì thế này.

Và ngay khi tôi định bước vào phòng tắm——.

「Này khoan đã, thế này là hỏng hẳn, toang thật đấy!」

Tôi vội vàng ngăn Kazamachi lại. Vì em ấy cũng bắt đầu cởi đồ.

「Thì tắm cho Pochitarou sẽ bị ướt mà.」

「Không, nhưng mà nguy hiểm lắm. Anh không phải Pochitarou hàng auth 100% đâu. Anh là hàng 'pha ke' thôi. Em mặc cái gì vào rồi hẵng tắm.」

「...Em hiểu rồi.」

Kazamachi đi ra khỏi phòng tắm. Và khi quay lại, bộ dạng của em là——.

Chắc là để ướt cũng không sao.

Một bộ đồ bơi học sinh màu trắng.

Trước ngực còn gắn bảng tên viết chữ "Kazamachi".

「Cảm giác sắp nảy sinh một cái văn cảnh sai trái nào đấy rồi nhé!」

「Pochitarou này ồn ào quá.」

Bị Kazamachi mắng, tôi đành lủi thủi bước vào bồn tắm. Trong lúc tôi ngoan ngoãn ngồi chờ tắm như một con chó, Kazamachi dội nước từ trên đầu tôi xuống.

「Anh muốn gội đầu bằng dầu gội, rửa mặt bằng sữa rửa mặt cơ.」

Dù tôi đã kiến nghị như thế, nhưng vì là chó nên tôi bị tắm toàn thân bằng sữa tắm.

「Để dính bọ chét thì khổ lắm.」

Cô chủ yêu chó Kazamachi mặc nguyên bộ đồ bơi học sinh kỳ cọ khắp người tôi. Vì cơ thể tôi to hơn, nên thành ra cái tư thế giống như tôi đang được Kazamachi trong bộ đồ bơi trắng ôm lấy mà tắm rửa vậy. Tôi xin thề danh dự, tôi tuyệt đối không phải là Lolicon, nên tôi chẳng cảm thấy gì sất.

Giữa chừng, tôi rùng mình rũ nước bắn tung tóe ra xung quanh.

「Ngồi yên nào.」

Tôi bị cô bé tiểu học Kazamachi vỗ cái "đét" vào mông.

Ra khỏi phòng tắm, tôi vẫn hoàn toàn là một con chó. Kazamachi dùng khăn tắm lau người, dùng máy sấy sấy lông, rồi đánh răng cho tôi. Tôi chỉ việc há mồm ra chờ phục vụ.

Xong xuôi các thủ tục chuẩn bị đi ngủ, tôi bị tống về cái chuồng chó ngoài vườn.

Nói là chuồng chó thì có vẻ chật chội, nhưng nó to hơn mấy cái chuồng chó thông thường nhiều. Pochitarou gốc là giống chó lớn, Kazamachi lại là kiểu người cưng chiều thú cưng, nên chắc đã chuẩn bị một cái chuồng khá rộng rãi.

Nói một cách đơn giản thì cuộc sống làm chó ở nhà Kazamachi khá là thoải mái.

Tôi cuộn mình trong tấm chăn lông mềm mại, ngáp một cái thật dài, định bụng đi ngủ. Hôm nay chơi bóng nhiều nên mệt phờ râu rồi.

Đúng lúc đó, tiếng bước chân giẫm lên cỏ vọng lại gần. Bản năng giữ nhà trỗi dậy khiến tôi cảnh giác, nhưng người xuất hiện lại là Kazamachi trong bộ đồ ngủ pijama. Tay em còn ôm theo cái gối.

「Ngủ chung.」

Nói rồi, em chui tọt vào cái chuồng chó chật hẹp, co người nằm xuống. Chắc ngày xưa em cũng hay ngủ chung với Pochitarou thật như thế này.

「Chúc ngủ ngon, Pochitarou.」

Kazamachi lăn ra ngủ ngay lập tức.

Tôi kéo chăn đắp cho Kazamachi, rồi cứ thế nằm sát bên em, từ trong chuồng chó ngắm nhìn vầng trăng treo lơ lửng trên bầu trời đêm một lúc lâu.

「Pochitarou...」

Kazamachi nói mớ.

「Sao mày lại chết...」

Khóe mắt em đọng lại những giọt lệ.

「Xin lỗi em nhé.」

Tôi thì thầm, rồi dùng chân xoa đầu Kazamachi.

Ngắm nhìn gương mặt ngây thơ của thiếu nữ khi ngủ, tôi tự hỏi mình sẽ tiếp tục cuộc sống làm chó này đến bao giờ.

Kazamachi chăm sóc tôi rất tận tình, nên ở đây cũng không đến nỗi tệ. Nhưng, tất nhiên là không thể cứ thế này cả đời được.

Kazamachi là một cô bé ngoan, nên nếu tôi nghiêm túc bảo muốn nghỉ làm chó, chắc em ấy sẽ tháo vòng cổ cho tôi thôi.

Nhưng, tôi nghĩ mình sẽ tiếp tục làm chó thêm một chút nữa.

Việc Kazamachi đột nhiên bắt cóc tôi rồi biến tôi thành chó, chắc chắn là có uẩn khúc gì đó, chắc chắn em đang ôm một vấn đề nan giải nào đó.

Chẳng hiểu sao, tôi lại nảy sinh cảm giác muốn giúp đỡ Kazamachi.

Những vấn đề mà em đang mang trong lòng.

Ví dụ như chuyện không đến trường.

Ví dụ như chuyện em chẳng bao giờ cười.

Và——.

Có lẽ nhờ năng lực của Kazamachi mà khứu giác của tôi cũng trở nên nhạy bén như chó thật. Tôi có thể ngửi thấy mùi hương hoa của Kazamachi, mùi xà phòng của cô nàng kính gọng bạc Ayako... tôi phân biệt được hết.

Trong chuyến đi dạo hôm nay, cái khứu giác ấy cũng đã hoạt động hết công suất.

Bãi bồi ven sông, phế tích sân bowling, bãi đỗ xe nhiều tầng của siêu thị.

Chắc chắn Kazamachi đi qua ba địa điểm này không phải chỉ để giết thời gian. Em ấy đi đến đó là có mục đích cả.

Tại vì——.

Từ cả ba nơi đó, đều bốc lên một mùi rất nồng, mùi máu của con người.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!