Sherlock + Academy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2137

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 6

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

Tập 03 - Mở đầu: Những con chim ưng giấu móng

Mở đầu: Những con chim ưng giấu móng

1. Năng lực suy luận và khả năng phát triển (Góc nhìn: Fujisaki Misaki)

"Nhóc trợ lý, nghe thấy không dợ~?"

Giọng nói ngọt xớt của chị Fio vang lên qua loa tai nghe.

"Như chị đã nói lúc nãy, thời gian giới hạn là 10 phút! Chỉ được trả lời một lần thôi nhé! Nào, bắt đầu!"

Không gian đơn sắc vô cơ trước mắt tôi nhanh chóng được tô vẽ lại thành một không gian khác.

[Câu hỏi: Hung thủ đã thoát khỏi căn phòng này bằng cách nào?]

Một cửa sổ hiện ra trước mắt rồi biến mất.

Ngay sau đó, tôi thấy mình đang đứng trong một căn phòng bằng đá.

Bàn ghế, giường tủ, đủ loại nội thất nằm chổng chơ như thể vừa có một cơn lốc quét qua. Nhìn xuống chân, tôi thấy giày mình đang giẫm lên một vũng nước. Hình ảnh phản chiếu trên mặt nước không phải là tôi, mà chỉ có độc một ô giếng trời mở ra trên trần nhà cao vút.

Tầng hầm sao...

Tôi ngước nhìn ánh sáng rọi xuống từ giếng trời đó. Phía bên kia khung cửa sổ là bầu trời đầy mây và những ngọn cỏ dại lấp ló.

Đây là thế giới quá khứ. Một mật thất trong quá khứ đã được ghi lại tại Học viện Thám tử Shinrihou.

Bằng chứng chính là thứ đang nằm ngay trước mặt tôi đây.

Xác chết đẫm máu của một người đàn ông bị đóng đinh trên bức tường đá.

Dù chỉ là hình ảnh VR, nhưng cái thứ gọi là xác chết thì dù nhìn bao nhiêu lần vẫn khiến người ta lạnh sống lưng. Nghĩ đến sinh mạng lẽ ra phải hiện hữu ở đó, tôi lại có cảm giác như cơ thể mình bị trói chặt bởi một tương lai không thể vãn hồi.

"Sao thế~? Còn 9 phút thôi đấy!"

"...Em biết rồi."

Đáp lại giọng chị Fio, tôi bắt đầu điều tra.

Đầu tiên là kiểm tra lối ra vào.

Nhìn sơ qua thì chỉ có duy nhất một cánh cửa và cái giếng trời trên đầu là có thể ra vào được. Tuy nhiên, giếng trời nằm ngay chính giữa trần nhà cao khoảng 4 mét. Dù có kê bục cũng chẳng với tới, mà có leo được lên tường thì cũng nằm ngoài tầm tay. Thoát ra từ giếng trời là điều không thể, trừ khi Phật tổ thả xuống cho một sợi tơ nhện.

Thế nên, tôi quyết định bắt đầu từ cánh cửa.

Có lẽ đây là hình ảnh được lưu lại ngay khoảnh khắc thi thể được phát hiện. Cánh cửa mở ra ngoài đang để toang hoác. Hành lang bên ngoài không một bóng người, thay vào đó là giá sách và đèn cây nằm ngổn ngang.

Một biểu tượng hình bong bóng thoại đang lơ lửng ở cánh cửa mở.

Khi tôi lại gần và chạm ngón tay vào, một cửa sổ văn bản bật lên kèm theo tiếng "pốp" nhẹ.

Có vẻ như nó ghi lại tình huống khi phát hiện thi thể.

Khi những người liên quan nhận thấy sự bất thường và chạy đến, cánh cửa này đã bị khóa chặt từ bên trong. Khi họ phá được cửa, một lượng nước lớn từ trong phòng trào ra ngoài. Sau khi né được đống đồ đạc trôi ra cùng dòng nước dữ, họ phát hiện nạn nhân bị đóng đinh trên tường. Đại khái là vậy.

Một lượng nước lớn trong phòng... Có vẻ đó là chìa khóa của mật thất này.

"Còn 7 phút~"

Bị giọng chị Fio thúc giục, tôi quay lại nhìn cái xác bị đóng đinh.

Lại gần chân cái xác, tôi thấy giữa ngực nạn nhân có một vết thương bị khoét sâu hoắm. Máu từ đó loang ra, nhuộm đỏ gần hết chiếc áo sơ mi.

Trên cổ nạn nhân có một sợi dây chuyền, treo trên đó là một chiếc chìa khóa. Có vẻ đây là chìa khóa của căn phòng này. Không còn chiếc chìa khóa nào khác có thể khóa cửa từ bên ngoài. Trong tình trạng này, giả thuyết dùng thủ thuật nào đó để đưa chìa khóa từ bên ngoài vào lại trong phòng là không cần xem xét.

Tôi nhìn quanh căn phòng bừa bộn một lần nữa.

Trong không gian tái hiện này không hiển thị con người, nhưng theo văn bản ở cửa lúc nãy, ngay sau khi phát hiện thi thể, họ đã lục soát kỹ lưỡng căn phòng nhưng không tìm thấy ai. Nghĩa là vào khoảnh khắc thi thể được phát hiện, trong phòng chỉ có xác của người đàn ông kia.

Dù vậy, tôi vẫn thử đi kiểm tra từng ngóc ngách trong phòng.

Dưới lớp thảm bị lật lên, hay trên những bức tường đá ướt át sáng bóng, chẳng có lối đi bí mật nào cả. Thêm vào đó, thấy mấy cuốn sách dính máu nằm rải rác, tôi cũng thử cúi xuống xem nhưng chẳng thu được thông tin gì gợi ý cả.

"Còn 4 phút~"

Không còn thời gian nữa. Phải kiểm tra lối ra vào còn lại thôi.

Tôi vẽ một vòng tròn trong không trung bằng ngón tay để gọi menu, sau đó chạm vào nút để dịch chuyển lên ngay phía trên căn phòng.

Đó có vẻ là một góc vườn. Giữa những đám cỏ dại mọc cao, tôi nhìn thấy cái giếng trời lúc nãy ngước lên từ bên dưới.

Giếng trời được nâng lên như một cái nắp hầm, đang ở trạng thái mở. Ngay bên cạnh có một cái vòi nước khẩu độ khá lớn đang mở miệng, có vẻ nước đã được bơm vào từ đây.

"Còn 3 phút~"

Chạm vào biểu tượng hiện lên ở vòi nước nối với gốc ống dẫn, văn bản lại xuất hiện. Có vẻ vòi nước này có thể điều khiển tắt mở từ xa. Giống như đồ gia dụng IoT vậy. Tức là chỉ cần lắp đặt ống dẫn trước, hung thủ có thể bơm nước vào hiện trường ngay cả khi đang ở bên trong...

Quay lại chỗ giếng trời, tôi úp mặt vào đám cỏ dại để kiểm tra kỹ hơn.

Đầu tiên tôi nhìn vào khung cửa sổ, nhưng không có dấu vết khả nghi nào. Nếu dùng thang dây thả xuống từ đây thì phải có vết xước trên khung cửa, hoặc cỏ dại xung quanh bị đè rạp, nhưng chẳng có dấu vết nào như thế.

"Còn 2 phút~"

Tiếp theo, khi quan sát cánh cửa sổ đang mở lên như nắp hầm, tôi có một phát hiện.

Mặt trong của giếng trời khá ướt. Nhưng mặt ngoài lại không ướt.

Nhìn cỏ dại xung quanh thì không có vẻ gì là trời đã mưa. Tức là, thứ làm ướt giếng trời này chính là nước đã lấp đầy tầng hầm. Nước tràn ra từ tầng hầm đã bắn lên và làm ướt mặt trong của giếng trời.

"Còn 1 phút~"

Tôi vội vàng mở menu và quay lại bên trong tầng hầm.

Rồi tôi ngước nhìn trần nhà cao khoảng 4 mét.

Vì không gian tối tăm và chỉ cắt lại một khoảnh khắc nên lúc nãy tôi không nhận ra, nhưng toàn bộ trần nhà đều ướt đẫm và đen kịt.

Đúng là một bể cá.

Tầng hầm này đã hoàn toàn ngập nước từ sàn lên đến trần.

Nếu vậy thì chẳng có bí ẩn mật thất nào cả.

"Còn 30 giây~"

"Trả lời!"

Nghe tiếng chị tiền bối, tôi lập tức tuyên bố.

"Hung thủ đã bơm đầy nước vào tầng hầm, rồi nương theo đó để nổi lên và thoát ra ngoài qua giếng trời vốn nằm ngoài tầm với!"

"Vâng, sai bét."

Tiếng báo sai vang lên lạnh lùng khiến tôi thốt lên một tiếng "Hự!" như bị đấm vào bụng.

C... Cái gì chứ! Còn lý do nào khác để cố tình làm ngập căn phòng này sao!?

"Nhihihi! Suy nghĩ đơn giản quá đi, buồn cười chết mất~!"

Từ cánh cửa thông ra hành lang, chị Fio trong bộ đồ hai dây khoác áo hoodie bước vào tầng hầm với nụ cười nham hiểm. Phía sau chị ấy là Evrard với mái tóc vàng dài nổi bật trên bộ đồng phục trắng, tên thật là Shia E. Hazeldine.

Chị Fio vừa đung đưa ống tay áo hoodie dài thượt vừa nói:

"Đúng là cứ bị giới hạn thời gian cái là tỷ lệ chính xác tụt dốc không phanh nhỉ? Điều tra thì qua loa, những cái đã kiểm tra rồi cũng quên sạch, nát quá đi mất~. Hay là quay lại mẫu giáo học lại nhé? Lúc đó chị sẽ cưng chiều em hết mực luôn? Ba-bu ba-bu~♪"

"...Chị nói thì hay lắm, nhưng nếu biết tầng hầm đã ngập hoàn toàn thì suy luận hung thủ thoát qua giếng trời là tự nhiên nhất còn gì. Sao mà biết là không phải chứ?"

"Cậu ấy bảo thế kìa, Công chúa nhỏ, nhờ em nhé~♪"

"Đã rõ."

Evrard nở nụ cười đắc thắng, mái tóc lộng lẫy bồng bềnh trong không trung khi cô ấy di chuyển về phía cái xác bị đóng đinh trên tường đá.

"Cậu Fujisaki. Nếu hung thủ thoát ra từ giếng trời, sẽ còn lại hai nghi vấn."

"Hai?"

"Một là, nếu cửa bị mở ra trước khi nước ngập đầy phòng và hung thủ kịp thoát qua giếng trời, thì hắn định làm thế nào?"

...Phải rồi. Đâu có gì đảm bảo những người phát hiện thi thể sẽ lịch sự chờ cho đến khi nước ngập đầy phòng...

"Và hai là, tại sao cái xác lại bị đóng đinh?"

Cõng trên lưng cái xác thê thảm như một đôi cánh, Công chúa Thám tử đặt câu hỏi.

"Tại sao bị đóng đinh ư...?"

Tôi chưa nghĩ đến... Cứ tưởng đó chỉ là kiểu trang trí thường thấy...

Evrard cười khúc khích:

"Tuy không phải là 'Kinh tế học tội phạm' của nhà Mikumari, nhưng phàm ở hiện trường vụ án, hung thủ không bao giờ dư dả để làm những việc thừa thãi. Cả về thời gian lẫn tinh thần. Nếu vậy, theo lý thuyết suy luận, việc đóng đinh này chắc chắn phải có ý nghĩa gì đó."

"Ý nghĩa à... Tôi chỉ nghĩ được là để cho nổi bật thôi."

"Chính là nó đấy."

"Hả?"

"Hắn đóng đinh cái xác là để cho nó nổi bật."

Evrard bước thêm vài bước rồi nhặt một cuốn sách nằm lăn lóc trên sàn lên.

"Cậu Fujisaki. Thứ cậu nên chú ý là cuốn sách dính máu này."

"Sách...? Tôi thấy đâu có gì gợi ý đâu..."

"Gợi ý lớn đấy. Không, chính là đáp án đấy, cuốn sách này. Hung thủ có vẻ đã rất hoảng loạn. Máu dính vào cuốn sách này từ khi nào? Nếu hình dung chi tiết điều đó, cậu sẽ dễ dàng nhận ra cách hung thủ thoát khỏi mật thất."

"Thời điểm dính máu...? Trông không giống vết máu cũ... Chắc chắn là dính trong vụ án này rồi đúng không? Nghĩa là sau khi giết người, máu từ vũng máu trên sàn..."

"Vũng máu nằm ở đâu cơ chứ?"

Nghe cô ấy nói, tôi giật mình.

Sàn phòng này chỉ có vũng nước, chứ làm gì có vũng máu nào.

"Vết thương trên xác chết rất sâu, nhìn bộ quần áo đỏ thẫm cũng đủ biết lượng máu chảy ra rất nhiều. Tuy nhiên, căn phòng này đã bị bơm đầy nước. Đương nhiên, vũng máu trên sàn cũng đã bị rửa trôi sạch sẽ và pha loãng trong lượng nước khổng lồ đó. Điều này có nghĩa là, ta có thể suy đoán cuốn sách này bị dính máu từ trước khi nước tràn vào phòng."

Tôi đã tự tiện tưởng tượng rằng dòng nước lớn tràn vào làm đổ giá sách, và trong lúc đó cuốn sách bị dính máu.

Nhưng không phải. Nếu cuốn sách bị lấy ra trước khi nước tràn vào và rơi xuống vũng máu trên sàn thì...

"...Hung thủ đã tự tay lấy cuốn sách ra khỏi giá...?"

"Và còn ném xuống sàn một cách thô bạo nữa. Nếu suy luận được đến đó, cậu hẳn đã muốn kiểm tra kỹ hơn cái giá sách to tướng đang đổ ngoài hành lang kia rồi chứ?"

Tôi lao ra khỏi cánh cửa đang mở toang, lật cái giá sách đang đổ ngoài hành lang lên.

Đó là loại giá sách có cánh cửa tủ.

Và là một cái giá sách có không gian bên trong rộng hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.

Đúng vậy, một không gian lớn đủ để một người chui lọt...

"Hung thủ đã lấy sách ra khỏi giá, chui vào khoảng trống vừa tạo ra đó. Hắn đóng cửa tủ từ bên trong, hít thở lượng không khí còn lại trong giá sách và ẩn nấp trong căn phòng ngập nước. Và khi mật thất bị phá vỡ, hắn nương theo dòng nước chảy xiết trôi ra ngoài cùng với cả cái giá sách. Trong khi những người phá cửa đang bị thu hút bởi cái xác bị đóng đinh, hắn lén lút chui ra khỏi giá sách và hòa vào đám đông với vẻ mặt như thể vừa mới chạy tới. So với việc chờ nước dâng lên tận trần nhà, thì chờ cho giá sách nổi lên mặt nước nhanh gọn hơn nhiều."

Trình bày suy luận một cách trôi chảy, Evrard nở nụ cười đắc ý với chị Fio.

"Thế này được chưa ạ, chị Manjou?"

"Được đến mức đáng ghét luôn. 120 điểm."

Chị Fio vung tay trước ngực, căn phòng hầm ngập nước lập tức biến mất, trả lại không gian trắng toát vô cơ ban đầu.

Tôi vừa thở dài vừa tháo thiết bị VR dạng mũ trùm đầu ra.

Trở về từ không gian ảo cũng chẳng khác biệt là bao. Vẫn là căn phòng vô cơ không một món đồ nội thất, nhỏ hơn lớp học bình thường một chút.

Đây là phòng "Phòng Tái hiện Tình huống" nằm trong khu hỗ trợ điều tra.

Căn phòng này dùng để tái hiện các vụ án bằng VR, phục vụ cho việc kiểm chứng hiện trường hoặc huấn luyện điều tra. Để tránh va đập gây thương tích khi không chú ý, các bức tường được làm bằng chất liệu đàn hồi như đệm.

Tôi thở hắt ra một hơi dài như để xả bớt nhiệt trong đầu rồi ngồi phịch xuống tại chỗ.

Lúc đó, một thiếu nữ da ngăm mặc đồ hầu gái chạy bước nhỏ lại gần và đưa cho tôi một chai nước.

"Mời cậu."

"Ồ, thank you."

Vừa chạm môi vào chai, vị ngọt của nước uống lan tỏa trong não, cảm giác mệt mỏi dường như vơi đi đôi chút. Nghe nói đây là nước uống phục hồi năng lực suy luận đặc chế của Kaira.

Uống cạn chai nước và cảm thấy tỉnh táo hơn, tôi mới nhận ra Kaira đã ngồi quỳ gối bên cạnh tôi từ lúc nào.

"Tỷ lệ chính xác là 60%. Có vẻ cậu đang gặp khó khăn nhỉ."

"Thì đấy... Cái giá phải trả cho việc không chịu học hành tử tế bấy lâu nay."

"Thật đấy. Sắp đến 'Bài kiểm tra thực hành tổng hợp' rồi mà."

Chị Fio phồng má nói.

"Nhóc trợ lý còn phải tiếp tục làm thám tử ma cho Fio nữa, nếu bị đuổi học ở đây là chị giận đấy nhé~?"

"Chị không hề nghĩ đến phương án tự mình suy luận lấy 1 milimet nào luôn nhỉ..."

"Không đú~ng."

Chị tiền bối trả lời giọng điệu chán chường của Evrard mà chẳng có chút hối lỗi nào.

Bỏ qua chuyện của chị ấy, "Bài kiểm tra thực hành tổng hợp" diễn ra vào cuối học kỳ 1 là một sự kiện quan trọng đối với tôi. Bởi vì tùy thuộc vào kết quả, Điểm xếp hạng (Rating) có thể tụt xuống mức đuổi học, hoặc cũng có thể nhảy cóc lên một bậc hạng (Rank).

"Mục tiêu của cậu Fujisaki là Rank Bạch Kim (Platinum) phải không?"

Evrard ghé mặt vào hỏi tôi.

"Còn bao nhiêu nữa thì đạt được?"

"...369. Tính cả vụ đảo Kanagami làm tăng Rating và mấy vụ ủy thác điều tra thường ngày thì tôi vẫn chỉ đang ở Rank Bạc (Silver) thôi."

"Tức là 1432 điểm. Đã nhìn thấy cửa ra của Rank Bạc rồi thì cũng xuất sắc đấy chứ. Hình như bạn cậu, Enshuutei Ougiku, gần đây mới lên Rank Bạc thôi mà."

"Được một đứa đã lên Rank Kim Cương (Diamond) từ đời nào khen thì cũng chẳng thấy vui vẻ gì..."

Evrard cười tươi rói một cách đầy cố ý.

Bên cạnh cô ấy, chị Fio nói như thể chuyện của người dưng:

"Căng đấy nha~? Nếu không lên được Bạch Kim trong học kỳ 1 này thì tiêu. Đợt Reset nhẹ cuối kỳ sẽ cuỗm mất 300 điểm đấy. Nếu nghỉ hè không cày như trâu ngựa thì cả đời cậu sẽ cứ lẹt đẹt mãi ở Đồng với Bạc thôi."

"Em nghe mãi rồi. Mọi năm có khoảng một nửa học sinh cứ ở trạng thái đó rồi bị đuổi học hoặc tốt nghiệp luôn chứ gì? Cái hệ thống Rank của trường này bị lỗi à?"

"Thế nên mới có bài thực hành tổng hợp để thoát khỏi tình trạng đó chứ."

Lý lẽ của chị Fio làm tôi cứng họng.

Nếu cứ túc tắc giải quyết các ủy thác điều tra thì Rating sẽ tăng, nhưng chậm. Số điểm kiếm được kiểu đó sẽ tan biến trong hư vô sau đợt Reset nhẹ cuối kỳ. Vì vậy cần phải có thực lực và đạt kết quả tốt trong bài tổng hợp. Xét về khía cạnh không cho học sinh sung sướng thì hệ thống này được thiết kế tốt đến mức phát bực.

Theo lời chị Fio, để tiến lên giai đoạn tiếp theo, tôi cần phải chạm đến Rank Bạch Kim dù chỉ trong khoảnh khắc. Học kỳ này tôi tình cờ dính vào kỳ thi nhập học cuối cùng và vụ đảo Kanagami, những vụ án lớn nên Rating thuộc dạng tăng đột biến. Nếu lần này trượt Bạch Kim, học kỳ 2 sẽ còn chật vật hơn nữa.

Vì thế, bài kiểm tra thực hành tổng hợp sắp tới là trận chiến sống còn đối với tôi.

Giá mà ôn luyện trước được thì tốt nhất, nhưng xui cái là bài tổng hợp mỗi lần lại đổi một kiểu. Thế nên tôi mới bắt đầu tự luyện tập để nâng cao phần cơ bản, nhưng mà...

"Cậu Fujisaki có phong độ suy luận rất thất thường."

Khoanh tay dưới ngực, Evrard nhận xét.

"Có lẽ là điểm yếu cấu trúc của suy luận quy nạp chăng. Khi gặp những tình huống đòi hỏi sự nhạy bén tức thời như bài huấn luyện mật thất này, điểm yếu đó lộ ra ngay lập tức."

"A, Công chúa nhỏ cũng nghĩ thế hả? Chẳng phải kiểu trực giác nhưng lại hơi thiên về game may rủi nhỉ, Nhóc trợ lý ấy."

"Đừng có tự tiện hiểu nhau ở đó chứ. Cái gì vậy? Điểm yếu của suy luận quy nạp... Nhắc mới nhớ hình như Hội trưởng học sinh cũng từng nói thế."

"Chà chà. Vốn dĩ tôi chẳng có nghĩa vụ gì phải giảng giải cho cậu đâu..."

Xạo vừa thôi. Thật ra cô đang ngứa ngáy muốn lên lớp lắm rồi chứ gì.

"Nghe này. Nếu chia suy luận một cách thô thiển thì có Diễn dịch và Quy nạp. Diễn dịch là kiểu xây dựng suy luận vững chắc từ một đại tiền đề, còn Quy nạp là tìm ra điểm chung từ nhiều manh mối. Giải thích sơ qua là vậy."

"Đương nhiên thám tử dùng cả hai loại suy luận đó~. Nhưng tùy người mà sẽ thuận tay cái nào hơn."

Có vẻ đứng mỏi chân, chị Fio ngồi xổm xuống, chống cằm lên đầu gối.

"Ví dụ, Công chúa nhỏ là kiểu cực kỳ giỏi Diễn dịch. Từ manh mối tìm được sẽ xây dựng giả thuyết, nếu thế thì cái kia phải ở chỗ kia, hay cái này phải có nghĩa là thế này, cứ thế suy nghĩ và dần dần tiến đến đáp án. Ít khi bị bí ý tưởng, chắc chắn và vững vàng. Nhưng đối với kiểu người như Fio thì lại dễ đối phó. Vì chỉ cần một tiền đề hay manh mối là giả, cô nàng sẽ tự động đi đến kết luận sai bét."

Evrard nhăn mặt. Chắc là nhớ lại vụ bị chơi xỏ trong kỳ thi nhập học cuối cùng.

Không thèm để ý đến thái độ đó, chị Fio chĩa ngón tay thon nhỏ về phía tôi:

"Ngược lại, Nhóc trợ lý có lẽ thuộc kiểu giỏi Quy nạp. Cái này thì... giống như câu đố 'có hay không' ấy nhỉ."

"Câu đố 'có hay không'... là cái trò 'từ này có, từ kia không' ấy hả?"

"Đúng đúng. Trò đó đâu cần giả thuyết hay suy luận gì, quan trọng là có lóe lên đáp án hay không thôi đúng chứ? Giống vậy đó, Nhóc trợ lý thu thập manh mối vụ án một cách ngẫu nhiên mà chẳng cần nghĩ đến ý nghĩa của chúng, rồi khi đáp án lóe lên thì kết nối tất cả lại một lèo. Cậu đang sử dụng phương pháp suy luận đó một cách tự nhiên đấy."

"Tôi nghĩ là cậu Fujisaki... Những lần cậu hoàn thành suy luận trước đây, có phải đa phần là do ai đó gợi ý, hoặc khi suy luận đã vào giai đoạn cuối và tình huống được sắp xếp lại, hay là ngay từ đầu đã đoán trúng đáp án... đúng không?"

Ngẫm lại thì đúng là có chuyện đó.

Vụ lễ nhập học thì ngay từ đầu đã không tin người ra đề.

Kỳ thi nhập học cuối cùng thì được Ushinai gợi ý.

Còn vụ đảo Kanagami thì nghi phạm đã bị thu hẹp bởi chính hung thủ...

"Nguyên nhân có lẽ là do cậu không gắn thẻ (tag) và sắp xếp manh mối như tôi. Phương pháp suy luận của cậu là chỉ khi đáp án lóe lên hoặc khả năng bị giới hạn, cậu mới bắt đầu tìm thấy ý nghĩa trong những manh mối đó."

"Khó hơn cả câu đố 'có hay không' ấy chứ. Vì cậu còn chẳng thèm phân loại cái này có, cái kia không nữa mà. Nhưng nhờ thế mà cậu không dễ bị mắc bẫy đánh lạc hướng (mislead)."

"Mặt khác, phương pháp suy luận dựa vào sự lóe sáng lại thiếu ổn định. Có lúc nghĩ ra ngay, có lúc cả đời cũng không nghĩ ra..."

Hình như Matsuridate từng nói. Suy luận chỉ là game may rủi xem có lóe lên hay không... Nghĩ kỹ thì suy luận của hắn cũng khác hẳn Evrard.

"Vậy thì, tôi cũng nên học cách Diễn dịch giống Evrard sao?"

"Tôi nghĩ thế là suy nghĩ thiển cận."

Người lên tiếng là Kaira, nãy giờ vẫn im lặng đứng hầu bên cạnh tôi.

"Việc thích hợp với Quy nạp hay Diễn dịch phụ thuộc vào tài năng bẩm sinh và môi trường lớn lên. Nếu cậu đang sử dụng Quy nạp một cách tự nhiên mà không hề hay biết, thì nên luyện tập để đạt đến đỉnh cao của nó."

"Tôi tán thành. Tôi chỉ quen với kiểu suy luận này vì sư phụ tôi là bậc thầy trong lĩnh vực đó thôi. Trên đời cũng có những thám tử chẳng cần lý lẽ gì, cứ dùng trực giác là ra đáp án mà."

"Nói là đạt đến đỉnh cao, nhưng phải làm thế nào..."

Tôi chưa từng học hành bài bản về suy luận. Tất nhiên ở trường có dạy, nhưng phương châm của Học viện Thám tử Shinrihou là chỉ dạy cơ bản, còn lại phải tự học qua thực chiến.

Cách làm thám tử thì mỗi người một vẻ, nên chắc đó cũng là phương pháp giáo dục hợp lý...

"Nhóc trợ lý này... Cậu đã xây dựng 'Cung điện Ký ức' (Mind Palace) tử tế chưa?"

Lúc đó, một từ lạ lẫm thốt ra từ miệng chị Fio.

Tôi nghiêng đầu.

"Mind Palace...? Hình như nghe ở đâu rồi."

"Ủa? Vẫn chưa làm hả?"

"Trong giờ thuật ghi nhớ có dạy rồi mà... Cậu đúng là không học hành nghiêm túc gì cả."

Bị Evrard thở dài ngao ngán, tôi chỉ biết lảng tránh ánh mắt vì chột dạ.

Evrard chống tay lên hông giải thích:

"Cung điện Ký ức (Mind Palace) hay còn gọi là Phương pháp Loci. Một thuật ghi nhớ chính thống có từ thời Hy Lạp cổ đại. Bằng cách tạo ra một không gian hình ảnh trong đầu và sắp xếp ký ức vào đó, ta sẽ dễ nhớ hơn. Kiểu như cái nằm trong ngăn kéo là cái này, cái đặt trong phòng tắm là cái kia vậy."

"Nguyên lý giống như việc sắp xếp đồ đạc gọn gàng thì khó bị mất ấy. Con người được cấu tạo để không dễ quên những gì gắn liền với địa điểm. Nghe nói Simonides thời Hy Lạp cổ đại đã nhận ra điều này khi trần nhà sập xuống đè nát bạn bè trong một bữa tiệc. 'Mặt mũi nát bét không nhận ra ai, thế mà tôi vẫn nhớ ai ngồi ở đâu!', kiểu thế."

Có phải lúc để nhận ra điều đó không vậy.

"Chị Fio, trong giai thoại Simonides sáng tạo ra Mind Palace, người bị đè chết là vị quý tộc đã mời ông ấy, chứ không phải bạn bè."

"Sao cũng được."

Chị Fio lờ đi lời đính chính của Evrard. Bà này chém gió ghê thật.

"Theo Fio thấy thì, để phát triển sở trường của Nhóc trợ lý, nâng cao trí nhớ là tốt nhất."

"Tôi nghĩ trí nhớ của mình cũng không tệ lắm."

"Lúc nãy cậu bỏ sót vết máu trên sách còn gì."

"Hự..."

Thấy tôi cứng họng, chị Fio cười nham hiểm:

"Thông tin trong đầu cậu rời rạc nên mới bỏ sót manh mối. Việc không gắn thẻ giải thích thừa thãi cho manh mối đúng là giúp cậu khó bị đánh lạc hướng, nhưng tối thiểu cũng phải sắp xếp lại chứ."

"Thế nên mới cần Mind Palace sao? Ghi chú (memo) không được à?"

"Ghi chú không được. Ghi chú chỉ giữ lại những gì cậu định ghi nhớ thôi. Với trường hợp của Nhóc trợ lý, thông tin cậu cho là hoàn toàn không quan trọng lại có thể trở thành manh mối, và cậu có thể quên ghi chú nó lại. Cậu phải luyện sao cho có thể tự nhiên ghi nhớ những gì mắt thấy tai nghe mà không cần phải cố 'nhớ'."

Ra là vậy... Evrard nhìn chị Fio đang giải thích một cách thuyết phục với vẻ ngạc nhiên.

"Suy luận của bản thân thì toàn bịa đặt, sao phân tích người khác lại chính xác thế?"

"Nhờ thế mà leo lên được đây đấy♥"

Dùng miệng lưỡi sắc bén vạch trần sơ hở trong suy luận của người khác để leo lên Rank Sherlock, "Kẻ buôn án" lè lưỡi tinh nghịch. Evrard nhìn chị ấy với ánh mắt ngán ngẩm.

Cung điện Ký ức sao... Nhắc mới nhớ lại một chút.

"Nhắc mới nhớ đúng là có học trong lớp... nhưng tôi nghĩ mình không làm được..."

"Sao dợ?"

"Trong giờ thuật ghi nhớ, hình như có dạy là 'trước mắt hãy lấy nhà mình làm Cung điện'. Nhưng mà... khái niệm nhà của tôi nó mờ nhạt lắm."

"A... Nhắc mới nhớ cậu Fujisaki hay chuyển chỗ ở liên tục nhỉ."

Đúng vậy. Do chuyển nhà quá thường xuyên nên tôi không thể hình dung rõ ràng về cái gọi là nhà mình. Hình như vì thế mà tôi mất hứng thú với môn đó.

"Ra thế. Vậy thì có lẽ cậu vốn dĩ đã kém trong việc hình dung không gian. Nếu cứ chuyển nhà liên tục thì làm gì có thời gian nhớ địa hình quanh nhà."

"Chắc là vậy..."

"Vậy tìm cái gì thay thế đi? Ví dụ như... cơ thể của Fio nè♥"

"Hả?"

Chị Fio cười nham nhở, bò bốn chân lại gần tôi.

"Ở miệng có cái này, ở ngực có cái kia, ở đùi có cái nọ. Chị sẽ dạy cho em thật kỹ để lúc nào cũng hình dung ra ngay nhé?"

Với đôi tay mờ ám, chị tiền bối kéo trễ cổ áo hai dây xuống một chút. Ánh mắt tôi bị hút vào khe ngực sâu hoắm không hề ăn nhập với thân hình nhỏ nhắn như học sinh tiểu học kia, tôi vô thức nuốt nước bọt.

"Chị nói cái gì ngu ngốc vậy hả!"

"Á!"

Đỏ mặt tía tai, Evrard túm gáy chị Fio lôi ra khỏi người tôi.

"Lấy cái đó làm 'Cung điện' thì chỉ toàn nghĩ chuyện bậy bạ chứ suy luận gì nổi!"

"Ồ. Phản bác hợp lý phết."

"Cả cậu Fujisaki nữa, sao lại làm cái mặt như không ghét lắm thế kia!"

"Ch... Chịu thôi! Bản năng đàn ông mà!"

Bà chị tiền bối gợi cảm là giấc mơ của đàn ông. Bà chị ngực to cũng là giấc mơ của đàn ông. Chỉ là chị Fio nồng nặc mùi "bom nổ chậm" nên tôi mới chùn bước thôi. Kiểu con gái tuyệt đối coi đàn ông là cái ví.

Trong khi tôi đang cố xua đi hình ảnh khe ngực vừa in sâu vào mắt, tay áo tôi bị ai đó kéo nhẹ.

Kaira, vẫn với vẻ mặt vô cảm khó đoán như mọi khi, đang nhìn chằm chằm vào mặt tôi.

"Nếu cần thiết, xin hãy sử dụng."

"...Hả? Thế là sa..."

Như để trả lời cho ánh mắt bối rối của tôi, Kaira dùng ngón tay kéo nhẹ cổ áo mình xuống.

Bắt chước y hệt chị Fio lúc nãy.

"Không, cô là..."

"Cậu Fujisaki."

Lúc đó, Evrard đứng chắn ngay trước mặt, nhìn xuống tôi bằng ánh mắt lạnh lẽo.

"Lần này cậu định ra tay với cả hầu gái của người khác sao?"

"Có phải tôi đề nghị đâu... Mà 'lần này' là sao, làm như tôi đã ra tay với ai khác rồi ấy..."

"Công chúa nhỏ cũng tham gia đi~? Fio là kiểu phụ nữ cho phép lập Harem đấy!"

"Còn tôi là kiểu phụ nữ không cho phép."

"Này! Đừng có làm mặt bạn gái một cách hiển nhiên thế chứ hai người kia!"

Thế nên tôi mới khó mà vui vẻ đón nhận được đấy!

Evrard nở nụ cười nhưng ánh mắt không cười.

"Cậu có vẻ đào hoa quá nhỉ, thật đáng ghen tị, cậu Fujisaki."

"Cô nghĩ thế thật à? Không được tỏ tình câu nào mà cứ bị khẳng định quyền sở hữu thế này đáng sợ lắm đấy biết không?"

"Chừng nào mắt tôi còn đen, tôi sẽ không để Ký túc xá Ảo ảnh biến thành Harem của cậu đâu. Nếu chuyện đó xảy ra thì... khó xử lắm!"

"Lo cho hầu gái của cô đi! Với cả lo cho tôi nữa!"

"Trước khi học phương pháp suy luận, có vẻ cần phải tống khứ vào đầu cậu xem thám tử là cái gì đã. Đứng lên. Tiếp theo là luyện tập thể thuật với tôi!"

"Oái oái oái!"

Chưa kịp đứng dậy đã bị ném bay đi, tôi thả hồn nghĩ về bài kiểm tra thực hành tổng hợp sắp tới.

Cứ đà này không biết có đạt thành tích tốt không nữa... nhưng chắc chắn không có đối thủ nào mạnh hơn Evrard đâu.

Tôi cũng từng đánh bại cô ấy một lần. Vậy thì tôi cũng có thể làm được.

Nếu không, sẽ mãi mãi chẳng thể chạm tới.

Hiện thân của cái ác đó... Sophocles, "Hạt Giống Tận Thế".

"Cẩn thận nha Công chúa nhỏ~. Hắn định sờ ngực em trong lúc hỗn loạn đó~"

"Làm gì có!"

"Sơ hở!"

...Thật sự ổn không đây?

2. Hội nghị thượng đỉnh học đường

"Xin lỗi nha~♪ Tự luyện tập hơi lâu một chút~"

Khi Fio chắp tay bước vào cửa, thiếu nữ tóc đen dài ngồi sâu trong phòng nở nụ cười khổ trên môi.

"Cậu mà lại nỗ lực đáng khen thế sao. Chắc lại trêu chọc đám hậu bối ngây thơ cho vui chứ gì?"

"Đúng là 'Thám tử Trùm cuối', suy luận chuẩn phết."

Vừa trả lời Rendou Rurika, Fio vừa nhìn quanh phòng.

Đây là phòng họp ở tầng cao nhất của tòa nhà lớp học thông thường. Giữa phòng đặt một chiếc bàn hình chữ nhật đơn giản, xung quanh có bảy chiếc ghế.

Tuy nhiên, trong bảy chiếc ghế đó, chỉ có đúng một chiếc có người ngồi.

"Gì vậy, chẳng ai đến cả. Fio, chị nghiêm túc quá mức rồi đấy?"

"Mấy người kia lại đi công tác như mọi khi thôi. Đừng đánh đồng họ với kẻ trốn việc như cậu."

"Hả? Dạo này Fio đang hướng dẫn hậu bối ra dáng đàn chị lắm đấy nhé? Nói đến trốn việc thì có kẻ còn kinh khủng hơn kìa."

"Đang nói ai thế hả~?"

Đột nhiên, một giọng nữ cao vút khác hẳn hai người vang lên.

Fio tìm kiếm nguồn phát. Biết ngay. Nguồn gốc giọng nói là một chiếc máy tính xách tay đặt trên bàn.

Rurika vươn tay xoay chiếc máy tính về phía trong bàn, trên màn hình hiện ra một thiếu nữ 3D xinh đẹp với mái tóc dài che một bên mắt.

Thiếu nữ 3D tạo dáng kiểu chào quân đội, rải hiệu ứng ngôi sao tung tóe.

"Nhờ ơn bạn mà mình sống trong góc kẹt! Thám tử VTuber hệ không đến trường, Kagehashi Sumika đây! Chào buổi Sumika~☆"

"........................"

Fio nhìn chiếc máy tính bằng ánh mắt lạnh lùng như cô em gái bắt gặp anh trai đang xem tạp chí người lớn, rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện xéo.

"Trong bao nhiêu người mà người duy nhất đến lại là tên này... Địa ngục gì đây?"

"Lạnh lùng thế? Fio-chan~. Chúng ta là hai người đồng kỳ duy nhất đấy!"

"Im đi đồ Bà-bi-ni-ku (Avatar ảo)! Không lên sóng mà vẫn giữ cái giọng điệu đó, không thấy nhục à?"

"Đây là giọng thật của Kagehashi mà~!"

"Vốn dĩ cái năng lượng đó có hợp với thiết lập nhân vật đâu."

"Thiết lập là gì? Kagehashi là thiên tài thám tử mỹ thiếu nữ thế hệ mới, giải quyết vụ án mà không cần bước chân ra khỏi nhà đấy nhé~?"

Chán ngán với bài ca thiết lập nhân vật quen thuộc, Fio thôi không thèm chấp nữa.

Cô ấy... không, cậu ta chính là Rank Sherlock hạng 6, "Thám tử Vắng mặt" Kagehashi Sumika.

Là streamer có sức ảnh hưởng hàng đầu trong vô số thám tử VTuber, lý do nằm ở lai lịch của cậu ta. Giống như Fio, cậu ta là nhân tài kiệt xuất leo lên Rank Sherlock ngay từ năm nhất, và cũng là người duy nhất trong lịch sử đạt được điều đó mà không cần đến trường một ngày nào.

Chính chủ đã công khai mình là con trai dùng máy thay đổi giọng nói để giả làm con gái, nhưng thực tế cậu ta là ai, tên thật là gì, sự thật đó chỉ có giới thượng tầng của học viện mới biết.

"Nè Hội trưởng, chỉ có chừng này người thì có ổn không? Hôm nay là họp về bài 'Tổng hợp' mà?"

Fio chỉ vào Sumika trong máy tính và nói. Rurika lại nở nụ cười khổ.

"Được cậu lo lắng thế này thì tôi cũng hết thời rồi nhỉ. Không sao đâu. Trong số những người vắng mặt, đã có ba phiếu gửi đến chỗ tôi rồi. Hôm nay chỉ cần xác nhận đơn giản là xong."

Một số học sinh, bao gồm cả Rank Sherlock, được miễn tham gia bài kiểm tra thực hành tổng hợp. Thay vào đó, họ sẽ đứng ở vị trí giám sát để quản lý bài kiểm tra.

Vì mục đích đó, hôm nay các học sinh Rank Sherlock đã được triệu tập.

"Xác nhận đơn giản thôi à."

Fio vừa nói vừa ngả người ra lưng ghế.

"Có thật sự ổn không đấy? Năm nay một số khu vực cũng dùng hệ thống HALO đúng không? Nếu lại xảy ra chuyện như vụ đảo Kanagami thì phiền lắm."

"Học viện nắm quyền quản trị hệ thống thì sẽ không xảy ra tình trạng đó đâu. Có sử dụng hay không chỉ cần xem nhật ký (log) là biết ngay."

Người ta nói rằng sự ra đời của "UNDeAD" đã thúc đẩy công nghệ khoa học liên quan đến thám tử đi trước ít nhất 10 năm. Tiêu biểu nhất chính là hệ thống HALO.

AI tạo hình ba chiều (hologram) với hiệu suất khủng khiếp đó hoạt động bằng thuật toán gì, sử dụng mô hình học tập nào, thực tế chi tiết vẫn chưa được công bố. Đó là một trong những hộp đen lớn nhất của giới thám tử.

Tuy nhiên, chừng nào học viện còn nắm quyền quản trị, khả năng để nó mất kiểm soát như vụ đảo Kanagami là rất thấp. Rurika đang muốn nói rằng đó là bi kịch do cá nhân Ooedan Saburou nắm giữ sức mạnh quá lớn mà ra.

"Bài Tổng hợp, bắt đầu từ năm nhất nhỉ?"

Sumika quay lại chủ đề.

"Tò mò ghê~, năm nay ai sẽ thắng đây~?"

"Còn phải hỏi. Năm nhất làm gì có ai đối đầu được với Công chúa nhỏ. Hầu hết chỉ là đám otaku trinh thám biết chút đỉnh, trong khi có một đứa là dân chuyên nghiệp thuộc Bậc thang B (Tier B) trà trộn vào cơ mà!"

"Nếu phải nói thì là Nhóc trợ lý đáng yêu của cậu chứ gì?"

"Đúng rùi đó~♥ Nhưng Nhóc trợ lý cũng căng đấy. Luật chơi lần này có vẻ siêu kỵ rơ với cậu ta~"

Rurika cười khúc khích:

"Hậu bối cùng ký túc xá xuất sắc thì đáng ghen tị thật, nhưng chủ quan thế có ổn không? Biết đâu có phục binh không ngờ tới đấy. Người ta bảo 'chim ưng có tài thường giấu móng' mà. Huống hồ là thám tử."

"...Hửm? Nghĩa là sao?"

Trước thắc mắc của Sumika, Rurika đáp lại bằng nụ cười đầy ẩn ý quen thuộc.

"Các cậu có biết không? Trong kỳ thi nhập học cuối cùng tranh giành mật thất hồ bơi đó, ngoài Fujisaki Misaki và Shia E. Hazeldine, còn có ba người nữa đã giải mã hoàn toàn vụ án."

3. Người kế thừa của Mikumari (Góc nhìn: Otoyume Kageri)

...Tại sao lại thành ra thế này.

"Ra là vậy! Vết bẩn trên cái cốc đó có ý nghĩa như thế sao!"

"Đúng là Otoyume-san! Tức thật, mình hoàn toàn không nhận ra...!"

Được bao quanh bởi những người bạn cùng lớp trông có vẻ thông minh sáng láng, tôi cố sống cố chết duy trì nụ cười tự tin bên ngoài.

Tôi, Otoyume Kageri.

Học viện Thám tử Shinrihou, lớp 1-2, số thứ tự 5.

Rank Vàng (Gold). Nghe nói đây là mức rank khá cao đối với học sinh năm nhất trong học kỳ 1. Hầu hết học sinh bắt đầu từ Rank Đồng (Bronze), người giỏi cũng chỉ bắt đầu từ Bạc (Silver). Từ đó mất 3 tháng để tăng lên một bậc rank đã là chuyện thường tình.

Trong bối cảnh đó, tôi - người đã leo một mạch từ Đồng lên Vàng chỉ trong khoảng 2 tháng - giờ đây là một sự tồn tại được cả lớp nể trọng. Những nhân tài từ khắp cả nước đều đồng loạt thán phục suy luận của tôi, ca ngợi điểm nhìn của tôi. Tôi đã làm cái gì thế này?

...Tại sao lại thành ra thế này.

Lẽ ra không phải thế này. Lẽ ra tôi phải nhắm đến mục tiêu làm một thám tử bình thường, âm thầm, lặng lẽ, tích tiểu thành đại, vừa sức mình. Cái vị trí như kiểu siêu tân binh này lẽ ra phải xa lạ với tôi hơn bất kỳ ai mới đúng.

Vậy mà.

"Thông minh thật đấy~! Kage-chi ấy! Tao ngốc nên ngưỡng mộ mày ghê~!"

"Ha ha ha, ha..."

Được nhỏ Gal Sumino-san ném cho nụ cười lấp lánh, tôi cố gắng giữ nụ cười khô khốc trên môi.

Xin hỏi lại lần nữa.

Tại sao lại thành ra thế này?

Từ xưa tôi đã ghét cái tên của mình.

Không phải khoe khoang chứ nói về khoản chìm nghỉm trong đám đông thì hiếm ai qua mặt được tôi. Thể thao, học tập, làm cái gì cũng chỉ ở mức trung bình, không bao giờ vượt trội lên dù chỉ một chút đến mức lạnh người. Sau khi dậy thì, đến chiều cao hay kích cỡ vòng một cũng hội tụ về mức trung bình của nữ sinh toàn quốc. Một đứa con gái như thế, các người nghĩ xem lại mang cái tên gì?

Otoyume Kageri (Âm Mộng Ảnh).

Xin nhắc lại lần nữa: Otoyume, Kageri.

VTuber chắc.

Ghét cái tên lấp lánh không hợp với bản thân giản dị, hay ghét bản thân giản dị không hợp với cái tên lấp lánh, đến mức này thì tôi cũng chẳng phân biệt nổi nữa. Nỗi mặc cảm đó đã bén rễ sâu trong lòng tôi.

Khoảng cách giữa cái ký hiệu gọi là tên và thực tế con người tôi.

Chẳng lẽ cả đời này tôi cứ phải sống dằn vặt với nỗi mặc cảm vớ vẩn này sao? Cảm giác như thế thì cả cuộc đời tôi cũng trở nên vớ vẩn theo, thật không cam lòng chút nào...

Sau khi trăn trở mãi, cuối cùng tôi quyết định làm một cú đột phá.

Phải trở thành con người xứng đáng với cái tên hào nhoáng này.

Hát hò, chơi nhạc cụ, hay thử làm streamer... suy đi tính lại, tôi nghĩ nếu làm thám tử, biết đâu có thể tận dụng được cái tài lẻ duy nhất là giản dị, trung bình và mờ nhạt của mình.

Được ăn cả ngã về không, đời người cũng nên thử thách một lần. Thế là tôi đánh liều thi vào Học viện Thám tử Shinrihou, kết quả là đậu thật.

Tất nhiên là đậu vớt, nhưng với một đứa chưa từng thành công rực rỡ cũng chưa từng thất bại thảm hại như tôi, chỉ cần bước qua ngưỡng cửa học viện thám tử kia đã là quá sức tưởng tượng rồi. Tôi đã định sẽ cố gắng từng chút một từ Rank Đồng.

Nhưng mà... khoảng 1 tháng sau khi nhập học.

Vụ án mạng đó xảy ra, và tôi sớm thấm thía sự thiếu sót của mình.

Vụ án mạng xảy ra tại hồ bơi nhà thi đấu tổng hợp. Sau này mới biết đó là vụ án mô phỏng cho kỳ thi nhập học cuối cùng, nhưng lúc đó tôi vẫn tưởng là án mạng thật.

Giết người thật.

Cái chết thật.

Nhìn những học sinh xung quanh hớn hở tham gia vào việc mà cả đời tôi chưa từng dính dáng tới, tôi cảm thấy mình khác biệt với họ.

Không phải kiến thức, không phải sự thông minh... mà là cái căn bản, tinh thần.

Tôi sợ hãi, chẳng hề có chút ý định điều tra nào. Không bắt kịp không khí xung quanh, nhưng lại không muốn bị bỏ lại một mình, tôi cứ lẽo đẽo theo sau các bạn cùng lớp một cách vô nghĩa, đúng chuẩn một nhân vật quần chúng gương mẫu.

Trong lớp 1-2 của tôi, người duy nhất hiểu được cảm giác của tôi chỉ có Sumino-san.

"Mọi người hay điều tra ghê nhỉ~. Không sợ sao ta~?"

Sumino Kanna-san là một nữ sinh đậm chất Gal, hiếm thấy trong cái học viện mà tiêu chuẩn là những người trông có vẻ thông minh, lanh lợi, kiểu "em đứng top 2 chữ số trong kỳ thi thử toàn quốc".

Nếu nói về độ hiếm thì chắc chỉ ngang ngửa nữ sinh trường kỹ thuật. Dù tôi chưa đến đó bao giờ.

Về học tập hay suy luận trông cũng chẳng có vẻ gì là giỏi, thay vào đó cô ấy là một người khuấy động không khí bẩm sinh, dùng khả năng giao tiếp thừa thãi để nâng cao tinh thần mọi người.

"Tao ngốc nên mấy cái khó tao không hiểu đâu! Nhưng mọi người cùng nhau suy nghĩ thì chắc cũng ra vấn đề thôi nhỉ?"

Đó là câu cửa miệng của cô ấy trong các giờ thực hành chung của lớp.

Trông chẳng có vẻ gì hợp làm thám tử, tôi từng thắc mắc sao cô ấy lại vào học viện này, nhưng ngẫm lại thì tôi cũng thế. Chính vì vậy tôi tự nhiên cảm thấy đồng cảm với cô ấy.

Thế nên lúc đó... chỉ có tôi tình cờ nhận ra Sumino-san đang lén lút tách khỏi nhóm lớp.

Đi đâu một mình thế nhỉ...?

Hung thủ giết người có thể vẫn đang lảng vảng trong trường, đi lẻ loi rất nguy hiểm. Nhưng các bạn khác đang mải mê tranh luận, chẳng ai nhận ra điều đó. Và tôi thì không đủ dũng khí để dội gáo nước lạnh vào cuộc tranh luận cấp cao (theo tôi nghĩ) ấy.

Kết quả là, chỉ có mình tôi đuổi theo Sumino-san.

Quyết định đó đã làm đảo lộn cuộc đời tôi.

Nơi Sumino-san đi một mình đến là nhà thi đấu tổng hợp, nơi xảy ra vụ án. Cảm thấy khó bắt chuyện nên tôi cứ đi theo sau, thấy cô ấy đi vào kho dụng cụ của phòng tập gym.

Tôi rón rén mở cánh cửa có dán giấy "Đang bảo vệ hiện trường".

Trong kho chứa đồ bụi bặm, Sumino-san đang ngồi xổm bó gối ở góc trong cùng.

Đang làm gì thế nhỉ...?

Cảm giác như nhìn thấy thứ không nên nhìn.

Nhưng lại có cảm giác không thể coi như không thấy.

Cảm giác đó giữ chân tôi lại ngay ranh giới, không bước hẳn vào phòng, một cách nửa vời đúng chất tôi.

Thấy tôi như vậy,

"Otoyume-san."

Sumino-san gọi tên tôi mà không hề quay đầu lại.

"Đóng cửa lại đi. Mình không muốn bị người khác nhìn thấy lắm."

====================

Không phải giọng nói vui tươi, sảng khoái và nhẹ nhàng thường thấy của Sumino-san.

Đó là một chất giọng lạnh lùng, tĩnh lặng và mong manh như một sợi tơ đang căng ra.

Tôi làm theo lời cô ấy bước vào nhà kho, khẽ khàng đóng cửa lại. Sumino-san nói "Lại đây nào", vẫn bằng chất giọng mong manh ấy. Tôi chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, rụt rè tiến lại gần tấm lưng đang ngồi xổm kia.

"Ừm, Sumino-san...? Là cậu phải không? Cảm giác cứ sao sao ấy..."

"Đừng bận tâm chuyện đó, cậu xem cái này đi."

Thứ mà Sumino-san đang nhìn chăm chú là một chiếc giỏ nhựa. Bên trong chứa các dụng cụ tập luyện như tạ tay, được xếp đặt ngay ngắn.

Tôi khom lưng xuống nhìn vào đó và hỏi:

"Cái này thì sao...?"

"Trong giỏ này có chỗ trống. Có lẽ hung khí là chiếc tạ tay đã bị lấy ra từ chiếc giỏ này."

"Hả?"

Mặc kệ sự bối rối của tôi, Sumino-san chỉ tay vào những quả tạ nằm dưới đáy giỏ.

"Thứ bị lấy đi là 5 quả tạ loại 10kg. Xét theo trọng lượng, không thể nào chúng được đặt lên trên các dụng cụ khác... chắc chắn chúng đã được lót ở dưới đáy như thế này."

"Ừm... thì sao chứ...?"

"Cậu không hiểu à? Hung thủ sau khi lôi những quả tạ từ đáy giỏ ra, hắn đã cố tình sắp xếp lại đồ đạc bên trong giỏ cho thật gọn gàng rồi mới để lại chỗ cũ."

Đúng là có chuyện đó thật. Nhưng tôi hoàn toàn không hiểu Sumino-san đang muốn nói điều gì.

"Hung thủ của một vụ án giết người sẽ không tốn công vô ích."

Sumino-san nói như thể đang kể về một sự thật hiển nhiên.

"Trong một công việc hệ trọng như giết người, không có chỗ cho những hành động thừa thãi. Việc sắp xếp lại gọn gàng đồ đạc trong một chiếc hộp đã bị lục tung lên như thế này... quả thực là quá phi kinh tế."

Lúc đó, Sumino-san cuối cùng cũng quay lại nhìn tôi.

Đường nét khuôn mặt, cách trang điểm, lẽ ra không có gì thay đổi, nhưng cô ấy trông như một người hoàn toàn khác.

Nụ cười thân thiện thường ngày đã biến mất, thay vào đó là vẻ mặt vô cảm lạnh lùng, lấp lánh ánh sáng của trí tuệ.

Tôi biết vẻ mặt này.

Tôi đã thấy nó bao nhiêu lần trên tin tức và video... vẻ mặt của một thám tử.

"Otoyume-san. Cậu nghĩ sao về việc này?"

"Hả? Ờ thì... có lẽ hung thủ là một người kỹ tính chăng..."

"Cũng có thể. Nhưng cũng có thể suy nghĩ theo hướng này... rằng hung thủ có thừa nhân lực đến mức dư dả thời gian để sắp xếp lại đồ đạc như vậy."

Trước khi tôi kịp hiểu ý đồ của câu nói đó, Sumino-san chống tay lên đầu gối và đứng dậy.

"Cậu có thể giữ bí mật chuyện này giúp mình không? Vì mình vẫn chưa thể lộ diện được."

"S-Sumino-san... Cậu rốt cuộc là... tính cách bình thường của cậu chỉ là diễn thôi sao?"

"Nếu làm như thế thì sẽ chẳng ai nghĩ mình là 'Mikumari' đâu nhỉ?"

Mikumari...

Tôi từng nghe cái tên này rồi. Tên của một trong hai thám tử duy nhất tại Nhật Bản đạt Bậc S, nếu tôi nhớ không lầm thì...

"Tên thật của mình là Mikumari Kanna... con gái trưởng của Mikumari 'Kamizu' Shingo, và là người thừa kế dòng họ Mikumari."

Sumino-san... không, cô Mikumari dõng dạc xưng danh, và rồi tuyên bố với một đứa chẳng có tài cán gì như tôi:

"Vì rất phi kinh tế nên mình sẽ nói thẳng luôn. Otoyume-san... mình muốn cậu trở thành thám tử lừng danh thay cho mình."

Q: Tại sao cậu lại nhờ tớ làm chuyện đó?

"Vì cậu là một tờ giấy trắng. Không có kiến thức thừa thãi, cũng không có kỹ thuật. Để hiển thị một thám tử là mình đây, không có nhân tài nào phù hợp hơn cậu cả..."

"Chỉ có cậu thôi... Cậu sẽ nhận lời chứ?"

...Chà, dĩ nhiên là tôi nhận lời rồi.

Được một người đẹp như thế này nhờ vả theo cách đó cơ mà.

Và thế là, tôi trở thành con rối của Mikumari-san... hay Kanna-chan.

Về cách xưng hô, chúng tôi định là bình thường sẽ gọi là 'Sumino-san', còn khi chỉ có hai người thì gọi là 'Mikumari-san', nhưng chính chủ lại bảo "Gọi nhầm thì phiền lắm nên cứ gọi tên thật là được", thế nên mọi chuyện thành ra thế này. Cảm giác hơi ngượng ngùng nên rốt cuộc bình thường tôi vẫn gọi là 'Sumino-san'.

Kanna-chan suy luận, còn tôi thì nói với mọi người như thể đó là suy nghĩ của chính mình... màn kịch rối như đi trên lớp băng mỏng ấy đã kéo dài được khoảng 2 tháng.

Tất nhiên là tôi cũng có do dự.

Làm thế này thì dù đánh giá của bản thân có tăng lên, rốt cuộc đó cũng không phải thực lực của mình. Dù số tiền DY chuyển vào mỗi tháng có tăng lên đôi chút, rốt cuộc đó cũng là tiền kiếm được nhờ lừa dối mọi người. Với một đứa gan bé như tôi, vai trò này quá nặng nề.

Nhưng mà... với một đứa có thể bị người khác sai khiến nhưng chưa từng được ai tin cậy như tôi, việc hợp tác với cô gái thông minh đến mức dị thường này để diễn vai một thám tử lừng danh lại vui vẻ đến bất ngờ.

Chạy theo Kanna-chan để khám nghiệm hiện trường, hay cùng nhau bàn bạc hướng tới lời giải, cảm giác như một nhiệm vụ chung bí mật... Ngôi trường thám tử mà tôi từng nghĩ mình không thuộc về, giờ đây trở nên vui hơn trước rất nhiều.

Kanna-chan đã cho tôi thấy một thế giới mà một mình tôi tuyệt đối không thể nhìn thấy.

Cảm giác tội lỗi nho nhỏ vì lừa dối cả lớp đã bị niềm vui ấy lấp đầy... Tôi muốn tiếp tục nhìn thấy Kanna-chan tỏa sáng. Vì điều đó, tôi cảm thấy mình cũng có thể cố gắng thêm một chút.

Và hiện tại... tháng 7.

Tôi đang bước đi trên hành lang của tòa nhà phòng học thường, nơi cái nóng đã trở nên rõ rệt.

Vài ngày nay, trong trường bao trùm một bầu không khí căng thẳng. Lý do không cần nói cũng biết, Bài kiểm tra thực hành tổng hợp đang đến gần.

Đây là sân khấu lớn đầu tiên kể từ khi bắt đầu màn kịch thám tử hai người này.

Hôm nay chúng tôi hẹn nhau sau giờ học để bàn bạc về chuyện đó... nhưng tôi chẳng thấy bóng dáng Kanna-chan đâu. Cậu ấy đi đâu rồi nhỉ?

Bắt đầu từ tầng 2 nơi có phòng học năm nhất, tôi tìm lên tầng 3, tầng 4, và khi đang leo cầu thang lên tầng 5, tôi nghe thấy một giai điệu loáng thoáng.

Tiếng đàn piano...

Từ phòng âm nhạc nằm ở góc tầng 5, giai điệu piano tuyệt đẹp vang lên... Như thể bị nó dẫn dụ, tôi bước dọc hành lang và mở cửa phòng âm nhạc.

Kanna-chan đang lướt những ngón tay uyển chuyển trên phím đàn.

Trái ngược hoàn toàn với vẻ sành điệu thường ngày, bầu không khí lúc này thật tĩnh lặng... Bài gì thế nhỉ? Nhạc cổ điển ư...? Ít nhất thì tôi chưa từng nghe nó trong hội thao bao giờ.

Tôi đứng lại ở cửa, lặng lẽ lắng nghe, Kanna-chan để nốt nhạc cuối cùng vang lên đầy dư âm rồi từ từ rời tay khỏi phím đàn.

Tôi khẽ vỗ tay và cất tiếng gọi Kanna-chan đang ngồi đó.

"Cậu chơi hay tuyệt. Cậu từng học à?"

"...Piano và Shogi là những môn học truyền thống của gia đình Mikumari. Ai cũng biết chơi cả."

Sự kết hợp kiểu gì vậy? Gia đình thám tử đúng là bí ẩn thật...

Kanna-chan đứng dậy khỏi ghế, di chuyển đến bên cửa sổ và tựa lưng vào đó.

Tôi lại gần và hỏi:

"Bàn về bài kiểm tra thực hành tổng hợp... đúng không? Cậu có mục tiêu gì không?"

"Mình muốn cậu ít nhất phải leo lên được hạng Platinum."

Như thường lệ, Kanna-chan nói thẳng vào vấn đề.

"Nếu không đạt Platinum thì sẽ không có tư cách tham gia <Câu lạc bộ>... Để bắt đầu hành động ngay trong kỳ nghỉ hè, nếu không tăng hạng vào thời điểm này thì sẽ không kịp."

"<Câu lạc bộ>...? Trường này cũng có hoạt động câu lạc bộ sao?"

"<Câu lạc bộ> của trường thám tử khác với câu lạc bộ bình thường. Cứ coi nó như một dạng câu lạc bộ xã giao đi."

Bảo là cứ coi như thế, nhưng dân thường như tôi làm sao biết câu lạc bộ xã giao thực tế là cái gì chứ. Dù tôi cũng từng nghe nói qua...

"Học sinh sẽ tạo dựng các mối quan hệ ngang hàng, trao đổi thông tin, hoặc môi giới những yêu cầu không xuất hiện tại Văn phòng môi giới. Khi lên đến hạng cao như Platinum hay Diamond, nếu chỉ đợi những yêu cầu tốt xuất hiện ở Văn phòng môi giới thì rất khó để nâng Rating lên được."

Ra là vậy... Cơ chế Rating càng lên cao càng khó tăng. Nếu không chọn nhận những yêu cầu "ngon ăn" thì không thể lên hạng trên được...

"Otoyume-san, mình muốn cậu gia nhập một <Câu lạc bộ> nọ."

"Đó là... mục đích của Kanna-chan sao?"

"Có thể coi đó là trạm trung chuyển."

Trước cách nói đầy ẩn ý của Kanna-chan, tôi mạnh dạn đặt câu hỏi.

"Rốt cuộc thì Kanna-chan muốn làm gì...? Cậu muốn tớ vào <Câu lạc bộ> đó... để làm gì?"

Kanna-chan im lặng một lúc, nhìn chằm chằm vào tôi.

Lại định lảng tránh sao... Nhưng chúng tôi là những người cùng chung vận mệnh mà. Dù tôi có nói muốn được chia sẻ mục tiêu cuối cùng thì chắc cũng không bị trời phạt đâu nhỉ.

"...Phải rồi. Có lẽ mình nên nói cho cậu biết. Xem ra cậu cũng khá kín miệng."

"Hả? ...Chẳng, chẳng lẽ suốt 2 tháng qua, cậu vẫn đang đánh giá xem tớ có phải loại người giữ được bí mật hay không sao?"

"Đương nhiên rồi. Thám tử là những kẻ thận trọng trên cả thận trọng mà."

Tôi cứ tưởng đã được tin tưởng hoàn toàn rồi chứ... hơi sốc nha.

"Mình đang tìm anh trai."

Rất đúng chất Kanna-chan, không cần rào đón thừa thãi, mục tiêu cuối cùng được tiết lộ ngay lập tức.

"Anh trai...? Tại sao?"

"Mấy năm trước anh ấy bỏ nhà đi và mất tích. Nhưng mình biết được anh ấy đang theo học tại ngôi trường này..."

"Cậu muốn gặp anh ấy à? Anh trai cậu ấy?"

Kanna-chan mím chặt môi, lảng tránh ánh mắt.

"...Không hẳn là vậy. Cứ đà này mình sẽ bị bắt kế thừa cái gia đình phiền phức đó, nên mình muốn người thừa kế vốn dĩ phải quay trở lại."

"Hừm?"

"Gì chứ? Cái vẻ mặt như muốn nói gì đó là sao."

Muốn gặp anh trai... Kanna-chan quả nhiên cũng là một cô gái giống như tôi thôi. Dù đã như hình với bóng suốt 2 tháng, nhưng tôi cảm thấy đây là lần đầu tiên mình thực sự cảm nhận được điều đó, và tôi thấy hơi vui vui.

"Vậy thì phải cố gắng thôi, bài kiểm tra tổng hợp! Không sao đâu, nếu là Kanna-chan thì sẽ không thua bất cứ ai cả!"

"Chuyện đó còn tùy vào luật lệ nữa."

"Này, đừng có làm tớ mất hứng chứ~"

Dù luật lệ có thế nào đi nữa, tôi vẫn tin Kanna-chan chính là thám tử lừng danh tuyệt vời nhất. Ngay cả <Công chúa Thám tử> kia... cô Hazeldine, chắc chắn cũng không phải đối thủ của Kanna-chan. Thực tế là trong bài kiểm tra đầu vào cuối cùng, Kanna-chan đã nhận ra chân tướng sớm hơn mà!

Chính vào lúc đó.

Thiết bị học sinh của cả tôi và Kanna-chan đồng loạt phát ra âm báo.

"(!)"

Lấy ra xem, trên màn hình khóa hiện lên một cửa sổ thông báo.

[Thông báo về Quy tắc Bài kiểm tra thực hành tổng hợp Học kỳ 1 Năm nhất]

4. Kẻ suy tư cô độc ── Side: Toutouge Eko

Có vẻ như từ trước khi có nhận thức, con người tôi đã là một khối tò mò.

Hễ thấy cái gì là tôi lại đi hỏi khắp nơi "Cái kia là gì?", "Cái này là gì?", khiến người lớn xung quanh phát mệt. Ngay cả khi lên tiểu học, sự tò mò đó vẫn không hề cạn kiệt. Trong khi đám con gái xung quanh mải mê với búp bê hay phim hoạt hình, tôi lại lao ra đồng, bắt đầu những chuyến phiêu lưu tìm kiếm những điều chưa biết.

Và bị cuốn theo làm "bạn đồng hành A" với vẻ mặt đầy phiền phức chính là cậu bé sống ở nhà bên cạnh, Ushiyama Kaisei.

Ấn tượng thoạt nhìn về Kaisei là một "tên mọt sách trầm tính". Nhưng những lời Kaisei thốt ra giữa chuyến phiêu lưu lại rất thú vị, nên tôi lúc nào cũng cưỡng ép kéo tay cậu ta chạy đi.

Và rồi, khi hai đứa cùng đi vào ngọn núi gần đó... vụ án đã xuất hiện.

Đầu tiên là chân. Dần dần đầu gối lộ ra, rồi đến hông, và toàn thân hiện rõ.

Dưới những tán cây lọt nắng, cái xác nằm đó trong bụi rậm.

Nằm sấp... Ban đầu tôi cứ tưởng là một tay súng bắn tỉa đang ẩn nấp trong bụi cây. Nhưng nhìn kỹ thì người đó không thở, cũng không phản ứng với chúng tôi đang ở ngay bên cạnh, và quan trọng hơn hết, trên cổ có quấn một sợi thừng. Sợi thừng đó nối với một cành cây gãy rơi gần đó, và tôi có thể tưởng tượng ra ngay người này đã ở trong tình trạng như thế nào trước đó không lâu.

Một cái xác treo cổ... cành cây buộc dây thừng bị gãy và rơi xuống đất thôi.

Dù hiểu được điều đó, nhưng tôi của thời tiểu học vẫn chưa nuốt trôi được mức độ nghiêm trọng của sự việc... hoặc có lẽ kẻ lạc lõng hơn cả chính là tên Ushiyama Kaisei.

"Không thể nào."

Kaisei đã nói như vậy.

"Nếu là xác chết treo cổ, tại sao lưng lại bẩn thế kia?"

...Về mặt cấu trúc là không thể.

Đúng vậy, Kaisei lẩm bẩm.

Sau đó, bố mẹ nghe chúng tôi kể lại đã báo cảnh sát, chúng tôi bị lấy lời khai và gây ra một chút ồn ào, nhưng rốt cuộc cái xác đó được kết luận là một trong số những người tự sát thường thấy, vụ việc được giải quyết mà chẳng thành vụ án gì to tát.

Tuy nhiên, tôi của bây giờ thì hiểu.

Xác chết treo cổ rơi xuống và nằm sấp trên mặt đất... nếu chỉ có thế thì lưng không thể nào dính đầy đất bẩn như vậy được.

Ví dụ như bị ai đó đẩy ngã, nếu không có chuyện như thế thì không thể có vết bẩn đó được.

Cảnh sát Nhật Bản rất ưu tú, hầu như không tội phạm nào thoát khỏi điều tra khoa học hiện đại. Nhưng năng lực và kỹ thuật đó không thể phân chia cho tất cả mọi vụ án trên đời này... Dẫu vậy, chỉ có duy nhất một thiếu niên tên là Ushiyama Kaisei đã nhận ra sự thật, và rồi cậu ta lờ nó đi với vẻ mặt phiền phức như mọi khi.

Từ trước đó, tôi đã luôn ngưỡng mộ thám tử.

Đó là giấc mơ phổ biến mà bất cứ đứa trẻ nào dư thừa sự tò mò cũng từng vẽ ra. Nhưng từ khi vụ án đó xảy ra, dù còn nhỏ nhưng tôi đã hiểu ai mới là người thực sự xứng đáng làm thám tử.

Ushiyama Kaisei mới chính là người nên trở thành thám tử lừng danh.

Vậy mà cái tên Kaisei đó sau này lại lao đầu vào mấy cái nghiên cứu khó hiểu, cũng chẳng mấy khi chơi với tôi nữa. Nhờ mấy nghiên cứu đó mà cậu ta công bố bao nhiêu là luận văn, trở thành thiên tài thiếu niên được bàn tán xôn xao, đúng là ghê gớm thật, nhưng tôi không thể ngừng cảm thấy cô đơn.

Thế mà... đến lúc quyết định hướng đi hồi năm 3 trung học, cậu ta đột nhiên nói thế này.

"Tớ sẽ vào Học viện Thám tử Shinrihou... Eko, cậu cũng đi chứ?"

...Người ta đã từ bỏ rồi mà.

Kaisei thản nhiên vứt bỏ con đường trở thành nhà nghiên cứu và nói rằng sẽ làm thám tử.

"Nhà nghiên cứu ở Nhật Bản bận tối mắt tối mũi với việc đảm bảo kinh phí nghiên cứu, không thể thong thả chìm đắm trong suy tư được. Nếu vậy thì làm thám tử còn khá hơn một chút."

Sở thích là suy nghĩ, từ xưa Kaisei đã nói vậy.

Để biến sở thích đó thành công việc, cậu ta đã chọn con đường này.

Sự ngưỡng mộ ngây thơ đã quên từ lâu và niềm kỳ vọng chưa bao giờ phai nhạt. Thấy chúng đột ngột sống lại, tôi cũng quyết tâm.

Tôi... chúng tôi sẽ trở thành thám tử.

Chuyến phiêu lưu sẽ lại tiếp tục từ đây.

"Aaa, thiệt tình, lại biến đâu mất rồi..."

Tôi vừa lầm bầm vừa bước ra sân sau của tòa nhà phòng học thường.

Sân sau vốn nhộn nhịp học sinh một lúc sau giờ tan học, nhưng vào giờ này khi nắng đã ngả chiều thì vắng tanh. Chỉ còn lại thiên nhiên tĩnh lặng đúng ý thích của hắn.

Tôi đã gọi vào thiết bị học sinh bao nhiêu lần nhưng chẳng có dấu hiệu bắt máy. Thiệt tình, hắn lúc nào cũng thế. Thế này thì mang thiết bị theo có ý nghĩa gì chứ. Tôi đành đi đến một trong những chỗ trốn việc của hắn mà tôi biết, cái chòi nghỉ mát ở góc sân sau.

Y như rằng, hắn đang nằm dài trên ghế băng trong chòi, ngắm nhìn bầu trời chiều.

Thời buổi này còn có kẻ ngắm cảnh hoàng hôn kiểu đó sao, muốn nói vậy ghê, nhưng có vẻ đó là tư thế giúp hắn chìm đắm vào suy tư tốt nhất.

"Kaisei! Đã bảo là đợi tớ rồi mà!"

Tôi vừa phản đối vừa nhìn vào cái bản mặt khó ưa đó.

Kaisei chẳng có vẻ gì là định ngồi dậy, chỉ hướng đôi mắt về phía mặt tôi.

"Tớ đã đợi còn gì. Như cậu thấy đấy."

"Ý tớ là đợi ở chỗ đó kia mà!"

"Vậy thì hãy định nghĩa cho rõ ràng vào."

Ngày xưa Kaisei bị tôi kéo đi khắp nơi thường làm vẻ mặt phiền phức, nhưng giờ đến lượt tôi phải làm vẻ mặt đó.

"Cậu tuyệt đối không có người yêu đâu."

"Suy luận hồ đồ quá. Làm rõ quan hệ nhân quả xem nào."

"Chính vì cái cách nói chuyện đó đấy!"

Tên này chỉ biết mỗi cách nói chuyện khiến con gái ghét thôi sao.

Chắc hắn yên tâm vì cái trường này là kho tàng chứa đầy mấy tên con trai có cách nói chuyện tương tự chứ gì.

Mà thôi, giờ không phải lúc lo lắng cho gen của hắn. Tìm thấy Kaisei rồi, tôi quyết định nói chuyện định nói.

"Nè, xem thiết bị học sinh chưa?"

"Chưa xem. Lúc suy nghĩ tớ tắt nguồn."

"Biết ngay mà. Có rồi đấy, quy tắc Bài kiểm tra thực hành tổng hợp."

Tôi lấy thiết bị của mình ra, dí màn hình vào mặt Kaisei.

Kaisei liếc nhìn một cái rồi nói:

"Hừm."

"Tỏ ra hứng thú chút đi! Thành tích học kỳ 1 phụ thuộc vào nó đấy!"

"Để lấy chứng chỉ thám tử quốc gia thì chỉ cần tốt nghiệp trường này là được. Miễn không bị đuổi học là xong."

Rank hiện tại của Kaisei hình như là Gold, bực mình cái là còn cao hơn Silver của tôi. Đúng là nếu không trốn bài kiểm tra này quá mức thì chắc sẽ không tụt xuống mức bị đuổi học đâu, nhưng sao tên này lại không có chút chí tiến thủ nào thế nhỉ.

Nếu làm thật, hắn chắc chắn xuất sắc hơn bất kỳ ai trong đám năm nhất.

Hơn cả <Công chúa Thám tử> hay cháu trai của Vua tội phạm...

Tôi từ xưa đã có tính không ngồi yên một chỗ được, và cái tính không thể im lặng khi thấy một kẻ xuất sắc lại không chịu dùng sự xuất sắc đó cho ra hồn.

Nếu cậu đã thế, thì tớ cũng có cách của tớ.

Giống như hồi đó tớ kéo tay cậu đi sâu vào trong núi...

"Nè, Kaisei. Không có hứng thú thì thôi cũng được..."

Thần đồng từng làm kinh ngạc giới học thuật với hàng loạt luận văn khi còn là học sinh trung học.

Người bạn thuở nhỏ gần ngay trước mắt mà xa tận chân trời, người mà tôi biết rõ sự lợi hại hơn bất cứ ai.

Làm ơn hãy cho tớ biết... rằng cậu là một thám tử lừng danh.

"Hẹn hò đi. Thế thì được chứ?"

[Quy tắc Bài kiểm tra thực hành tổng hợp Học kỳ 1 Năm nhất (1/3)]

- Trong 7 ngày từ 10/7 đến 16/7, từ 9:00 đến 19:00, giải quyết càng nhiều vụ án mô phỏng xảy ra trong khu vực nhất định quanh trường càng tốt.

- Người giải quyết sẽ được nhận điểm giải quyết tương ứng với độ khó.

- Điểm giải quyết đạt được sẽ được tổng kết vào 19:00 hàng ngày, sau đó vào 20:00, bảng xếp hạng 50 người có điểm cao nhất sẽ được công bố.

- Ngoài ra, khác với bảng xếp hạng, điểm sai số (deviation value) sẽ được tính toán dựa trên lượng điểm đạt được, và điểm Rating sẽ thay đổi tùy theo điểm sai số tại thời điểm kết thúc bài kiểm tra.

- Điểm giải quyết ngoài việc quyết định bảng xếp hạng và điểm sai số, còn có thể dùng để đổi lấy các kỹ năng (Skill) được ghi chú sau đây.

- Về khu vực sử dụng cho bài kiểm tra, hãy tham khảo ứng dụng bản đồ trên thiết bị học sinh.

5. Kẻ phục thù đầy vọng chấp ── Side: Hozuru Reika

Hồi còn nhỏ, ta đã từng nhìn thấy Vua Thám Tử.

Dịp gì ấy nhỉ? Sao cũng được. Ta được cha dẫn đi xem, nhìn thấy dáng vẻ đó qua khe hở của đám đông và đã vô cùng xúc động.

Đôi mắt lấp lánh trí tuệ, phong thái tràn đầy sự cao quý, ngay cả con đường ngài ấy đi qua cũng như tỏa sáng.

Đó là tất cả của thám tử... không, là sự tồn tại đứng trên đỉnh thế giới.

Một ngày nào đó, ta sẽ trở thành như thế.

Đó không phải là sự ngưỡng mộ. Đó là sự thấu hiểu.

Ngay từ tấm bé, ta đã thấu hiểu năng lực của mình. Trí nhớ ngang ngửa máy ảnh. Thính giác ngang ngửa máy ghi âm. Và trí tuệ thì minh mẫn hơn bất cứ ai cùng trang lứa.

Ta là thiên tài.

Ngày qua ngày, niềm tin đó càng thêm sâu sắc.

"...Hung thủ chính là cậu, Fujisaki-kun."

Mỗi khi ta đưa ra suy luận.

Ai đó lại khen ngợi ta. Ai đó lại kính trọng ta. Ai đó lại sợ hãi ta.

Chỉ cần ta, Hozuru Reika này, hiện diện ở đó.

Con người, những bí ẩn, đều phải phủ phục dưới chân ta.

Ta sinh ra đã biết sự tồn tại của mình là như thế, và chỉ cần sống thôi cũng đã là minh chứng. Phụ trách ban thám tử ở tiểu học. Giải quyết vụ án hình sự ở độ tuổi trẻ nhất lịch sử. Biệt danh <Thám tử thần đồng>. Chức danh và thành tích cứ thế theo sau.

Ta... chính ta mới là thám tử lừng danh.

Hiện thân của trí tuệ, kẻ đứng trên vạn người.

...Vậy mà. Thế mà.

Tại sao không phải là ta, mà lại là ngươi đứng ở đó?

"Motomiya Shinohiko!! Ngươi chính là hung thủ!!"

Trong bài kiểm tra đầu vào cuối cùng, ta đã nhường cho ngươi.

Ngay thời điểm tìm thấy chiếc áo blouse dính máu đó, việc đây là một vụ giết người dàn dựng đã quá rõ ràng, nhưng ta chẳng có nghĩa vụ phải dạy cho đám bạn cùng lớp ngu độn. Ta nộp câu trả lời trong bí mật là xong, cái vai nổi bật trong Phiên tòa chọn lọc (Select) ta bố thí cho ngươi đấy.

Nhưng, sau đó, kẻ đứng ở trung tâm thế giới vẫn là ngươi.

Vụ án trên hòn đảo đó, dù là chương trình thực tế hay là vụ án thật, chuyện đó sao cũng được. Vấn đề là ngươi đã ở trung tâm của nó.

Công chúa Thám tử. Thiên tài trung học có luận văn đăng trên tạp chí khoa học danh tiếng. Bởi những thần đồng xuất hiện liên tiếp cùng trang lứa, biệt danh của ta chẳng biết từ lúc nào đã đổi thành <Thám tử sớm nở>.

Dẫu vậy, vào lúc đó.

Ta là thám tử, còn ngươi là hung thủ.

Điều đó lẽ ra không thay đổi... Fujisaki Misaki.

Giờ ngươi còn vác cái mặt nào ra để xưng danh thám tử?

Thám tử là ta. Là danh hiệu của ta.

Tuyệt đối không phải là thứ của ngươi!

...Trí nhớ ngang ngửa máy ảnh. Thính giác ngang ngửa máy ghi âm.

Nỗi nhục nhã cũng sẽ không bao giờ biến mất.

Trừ khi ta cho ngươi nếm trải cảm giác tương tự, bắt ngươi phải phủ phục dưới chân ta...

[Quy tắc Bài kiểm tra thực hành tổng hợp Học kỳ 1 Năm nhất (2/3)]

- Để tham gia điều tra vụ án mô phỏng, cần phải xưng tên lớp, số thứ tự, họ tên vào thiết bị học sinh và thực hiện xác thực khuôn mặt.

- Khi đăng ký tham gia vụ án mô phỏng, nếu vụ án đó đã có học sinh khác đang điều tra, có thể chọn 'Hợp tác' hoặc 'Cạnh tranh'.

- Nếu chọn 'Hợp tác' và nhận được sự đồng ý từ học sinh đang điều tra trước, sẽ hình thành một nhóm (Party) và cùng tham gia điều tra.

- Quyền trả lời vụ án mô phỏng được cấp cho mỗi nhóm, mỗi lần trả lời sai sẽ bị trừ điểm giải quyết như một hình phạt. Nếu điểm giải quyết về 0, nhóm đó sẽ mất quyền điều tra vụ án.

- Nếu bất kỳ ai trong nhóm giải quyết thành công vụ án, điểm giải quyết sẽ được chia đều cho các thành viên trong nhóm. Lúc này, phần thập phân sẽ được tính theo quy tắc làm tròn (tứ chiết ngũ nhập).

- Nếu chọn 'Cạnh tranh', điểm giải quyết sẽ thuộc về nhóm giải quyết nhanh hơn (ăn tất).

- Điểm giải quyết theo độ khó như sau:

Độ khó A~B: Thiết lập tùy theo vụ án

Độ khó C: 20 điểm

Độ khó D: 5 điểm

Độ khó E: 3 điểm

Độ khó F: 1 điểm

"Sao nào? Nghĩ ra phương pháp công phá chưa? Thám tử lừng danh!"

Thấy ta đang trầm ngâm nhìn thông báo gửi đến thiết bị, Adashino Mekashi hướng đôi mắt to tròn đầy vẻ tò mò về phía ta qua mái tóc mái dài.

Ngẩng mặt lên, ta thấy hơn 20 bạn học cùng lớp đang tập trung trong phòng học, nhìn chằm chằm vào mặt ta với ánh mắt đầy kỳ vọng như những tín đồ chờ đợi lời sấm truyền.

Ta mỉm cười nhạt, tuyên bố với họ.

"Điểm cần chú ý là mục giải quyết vụ án mô phỏng theo nhóm. 'Điểm giải quyết sẽ được chia đều cho các thành viên trong nhóm. Lúc này, phần thập phân sẽ được tính theo quy tắc làm tròn'... Quy tắc này sẽ trở thành hạt giống của thuật giả kim."

"Thuật giả kim?"

"Ví dụ, hãy thử nghĩ đến trường hợp 6 người cùng giải quyết vụ án độ khó D được 5 điểm. 0.83... làm tròn lên thì mỗi người được 1 điểm. Tổng cộng 6 người là 6 điểm. So với việc giải quyết một mình, về tổng thể chúng ta lời được 1 điểm."

"""Ồ ồ!!"""

Các bạn cùng lớp sáng mắt lên, reo hò.

Cái mức độ này, đọc qua một lần là hiểu ngay chứ gì... Điển hình của đám ngu dân quên mất cách sử dụng não bộ của mình. Lũ gia súc chỉ biết há miệng chờ sung cho đến khi sự thật được ban phát.

Tuy nhiên, chính vì thế mới hữu dụng.

Suốt 3 tháng qua, ta đã dốc hết tâm huyết để biến cái lớp 1-1 này thành tay chân của mình. Nhờ đó, giờ đây không một học sinh nào nghi ngờ lời nói của ta...

"Bài kiểm tra này làm việc nhóm sẽ là chìa khóa. Trong thời gian kiểm tra, chúng ta sẽ hoạt động cơ bản theo nhóm 6 người. Thế nhé?"

"Không có ý kiến!", "Quả nhiên là Hozuru-kun!", "Đúng là làm thế thì dư dả thật!"

Nhao nhao nói với vẻ mặt hoàn toàn yên tâm, các bạn cùng lớp giải tán và rời khỏi phòng học.

Ta nhìn theo bóng lưng họ, rồi ngồi xuống bàn đọc lại quy tắc thêm một lúc.

Thám tử sẽ không lơ là chỉ với một phương pháp công phá ở mức độ này. Chắc chắn vẫn còn điều gì đó ẩn giấu.

Tại vì thế mà ta không nhận ra sao?

Bất chợt, có tiếng gọi từ sau lưng.

"Huấn luyện khéo gớm nhỉ."

Ta bật dậy khỏi bàn như bị lò xo bắn, quay lại phía sau.

Ở chỗ ngồi cuối cùng, một gã đàn ông thô lỗ mặc đồng phục xộc xệch đang gác chân lên bàn ngồi đó.

Ta biết gã này.

"...Maejiro? Tại sao cậu lại ở đây...?"

"Nói nghe lạnh lùng thế. Tao cũng là thành viên lớp 1-1 mà?"

Tuyên bố những lời chẳng hề có trong tâm, Maejiro Heaven cười khùng khục.

Một gã đàn ông mang dáng vẻ bất lương lỗi thời, hoàn toàn không phù hợp với nơi như Học viện Thám tử. Tuy nhiên gã này không nghi ngờ gì nữa, là học sinh của lớp 1-1 này.

"Hoạt động theo nhóm 6 người, hả. Đúng là hiệu suất cao nhất thật. Thế, mày định làm thế nào?"

"...Ý cậu là sao?"

"Chắc mày đang tính toán cơ cấu nào đó để chỉ mình mày được lợi chứ gì. Kiểu như bắt lập nhóm 5 người rồi mày tham gia vào tất cả các nhóm đó để vơ vét điểm chẳng hạn..."

...Tên sắc sảo. Hắn lúc nào cũng vậy. Mang tiếng muốn làm thám tử mà quá dã man, nhưng khả năng nhìn thấu người khác lại nhạy bén một cách dị thường... Chính vì thế mà chỉ có hắn là ta không thể đặt dưới sự kiểm soát của mình.

"Dù có là vậy thì cũng là chuyện không liên quan đến cậu."

"Cũng đúng. Tao chỉ tự làm theo ý tao thôi. Nhưng mà Hozuru này, sao mày sống vội thế? Với năng lực của mày, tao nghĩ không cần làm mấy trò như tẩy não này cũng có thể leo lên vị trí khá tốt mà."

"Đã quyết định rồi. Vì ta chính là thám tử."

Ta tuyên bố điều khoản quy định.

"Shia E. Hazeldine, hay Ushiyama Kaisei... và cả Fujisaki Misaki nữa. Bất kể là ai cũng không được phép đứng trên ta. Thám tử là đỉnh cao và cũng là điểm kết thúc. Không có gì hơn thế, và cũng không được phép có gì sau đó... Trong vụ án, chỉ cần có ta là đủ."

"Tự tin gớm. Hay là vọng chấp? Rằng lẽ ra phải là như thế..."

Ta hơi nhíu mày, rồi cắt đứt ánh nhìn khỏi Maejiro và đi về phía cửa ra vào lớp học.

Cứ hót tùy thích đi. Ta chẳng có nghĩa vụ phải lắng nghe.

"Hozuruuu!"

Chỉ có giọng nói dai dẳng đuổi theo sau lưng ta.

"Dù mày có đánh bại ai đi nữa, thì bản thân mày cũng chẳng trở nên cao cấp hơn đâu!"

...Ồn ào quá.

Thứ ta đang tìm kiếm là sự trừng phạt.

Cháu trai của Vua tội phạm... kẻ hung thủ bị ta dồn vào đường cùng, lại dám mạo danh thám tử, một sự trừng phạt.

Hãy nhớ lại đi.

Ngươi khóc lóc bò dưới chân ta, thú nhận tội lỗi và cầu xin tha thứ... Ngươi chỉ là sự tồn tại tầm thường như đá ven đường thế thôi.

Sớm thôi ngươi sẽ nhớ lại, Fujisaki...!

6. Kẻ kháng cự mang dấu ấn và Người thừa kế thần tượng ── Side: Fujisaki Misaki

Đặt chiếc máy tính bảng hiển thị quy tắc Bài kiểm tra thực hành tổng hợp lên chiếc bàn tròn trong Ký túc xá Ảo ảnh, tôi, Evrard và Kaira, ba người cùng chụm đầu vào xem.

"Thi đấu số lượng vụ án giải quyết được... đơn giản hơn tôi nghĩ đấy."

"Tôi cứ tưởng sẽ bị bắt chơi trò gì như Death Game cơ."

"Nhóc trợ lý không cần lo lắng đâu nhỉ~?"

Chỉ có chị Fio là giữ thái độ hoàn toàn dửng dưng, nằm sấp trên chiếu tatami vừa đọc truyện tranh vừa ăn khoai tây chiên.

"Là bài kiểm tra đòi hỏi sự chính xác và tốc độ suy luận mà. Đây chẳng phải là bài tập của ai đó sao?"

"Ư..."

Đúng là vậy... Thú thật, tôi không tự tin mình có thể hoạt động hiệu quả như Evrard trong bài kiểm tra này. Mà thực ra thì tôi chưa bao giờ có sự tự tin đó cả.

Evrard cười tủm tỉm, nhìn vào mặt tôi.

"Cho cậu vào nhóm cũng được đấy? Fujisaki-san. Có vẻ như lập nhóm vài người thì về tổng thể sẽ có lợi hơn mà."

"Nhân cơ hội này để lên mặt dạy đời đấy à... Thuật giả kim lợi dụng việc làm tròn điểm chứ gì? Tôi không có ý kiến gì về chuyện đó, nhưng thực tế thì tôi vẫn chưa rõ mức độ khó của các vụ án sẽ xảy ra. Tùy vào đó mà có khi solo lại hiệu quả hơn không chừng?"

"Đánh giá độ khó chắc là theo tiêu chuẩn <UNDeAD> thôi~, chắc vậy."

Vừa nhai khoai tây chiên rộp rộp, chị Fio vừa nói.

"Nói theo những vụ án mà nhóm Nhóc trợ lý đã giải quyết thì, bài kiểm tra đầu vào cuối cùng... vụ án ở hồ bơi đó là độ khó C. Vụ án lễ nhập học là độ khó D, nếu chỉ xác định mánh khóe thì là độ khó E, kiểu vậy đó~"

"Vụ án quy mô toàn trường đó mà độ khó C? Đùa hả?"

"Giữa độ khó C và B có 'Bức tường giải quyết đơn độc' mà lại~. Dù suy luận có khó đến đâu, nếu thám tử có thể giải quyết một mình thì kịch trần là độ khó C. Ngược lại dù suy luận không quá khó, nhưng nếu không thể giải quyết một mình thì sẽ là độ khó B trở lên. Ví dụ vụ án đảo Kanagami hồi trước chắc là đánh giá độ khó B đấy~"

"Tiện thể thì, xét toàn thể <Macbeth> có vẻ là đánh giá độ khó A. Dù không được công bố rộng rãi."

[Đánh giá độ khó giải quyết vụ án kiểu <UNDeAD>]

Độ khó S: Không thể giải quyết

Độ khó A: Bắt buộc điều tra có tổ chức

Độ khó B: Bắt buộc nhiều thám tử điều tra

Độ khó C: Cần suy luận phức tạp

Độ khó D: Cần suy luận nhiều giai đoạn

Độ khó E: Cần suy luận đơn giản

Độ khó F: Điều tra là biết

"Công chúa nhỏ đã mất cả ngày trời để củng cố suy luận rằng Fio là hung thủ trong bài kiểm tra đầu vào cuối cùng đúng không? Nghĩa là cứ coi những vụ án mà thám tử ưu tú cũng phải mất một ngày là độ khó C đi?"

"Ra là vậy... Xét về mặt điểm số thì cũng hợp lý."

Điểm giải quyết độ khó C là 20 điểm... đó là phần của một ngày. Độ khó D thấp hơn một bậc là 5 điểm, nếu tính là một ngày giải quyết được 4 vụ thì quả nhiên rất thuyết phục. Vụ án lễ nhập học tương đương độ khó đó thực tế cũng giải quyết được trong khoảng 2-3 tiếng.

"Vậy thì... vụ án độ khó D có vẻ sẽ xuất hiện khá nhiều đây."

Năm nhất có mặt ở đây là ba người.

Nếu ba người này lập nhóm, thì với độ khó F 1 điểm và độ khó E 3 điểm, dù có hợp tác cũng không thể dùng thuật giả kim làm tròn số để hưởng lợi được. Lợi ích của việc chơi theo nhóm (Party play) chỉ phát sinh từ độ khó D trở lên.

"Để kiếm điểm thì độ khó D có vẻ 'ngon ăn' nhất nhỉ."

"Suy nghĩ đậm chất game thủ đấy, Evrard. Nhưng chiến thuật nhóm cũng có nhược điểm."

"Đúng vậy. Dù tổng thể có lợi, nhưng khó mà tích lũy nhiều điểm trong ngắn hạn... nếu ba người lập nhóm, đương nhiên điểm nhận được của mỗi người sẽ chỉ còn một phần ba."

"Thế thì việc lấy kỹ năng (Skill) sẽ hơi phiền phức."

Tôi vuốt màn hình máy tính bảng, hiển thị mục Kỹ năng, thứ có lẽ sẽ quan trọng nhất trong bài kiểm tra này.

[Về Quy tắc Bài kiểm tra thực hành tổng hợp Học kỳ 1 Năm nhất (3/3)]

- Có thể tiêu hao điểm giải quyết để nhận được kỹ năng tùy ý.

- Điểm giải quyết đã tiêu hao để lấy kỹ năng sẽ không được phản ánh vào bảng xếp hạng và điểm sai số.

- Kỹ năng có thể được cường hóa bằng cách tiêu hao thêm điểm. Tuy nhiên, chi tiết sẽ không được hiển thị nếu chưa lấy được kỹ năng ở giai đoạn trước đó.

- Kỹ năng chỉ có thể sử dụng trong khoảng thời gian từ 9:00 đến 20:00.

- Các kỹ năng có thể nhận được bằng cách tiêu hao điểm ở trạng thái ban đầu như sau:

<Kỹ năng Tìm kiếm> ── Chi phí: 5 điểm

Phát ra âm thanh thông báo khi có vụ án xảy ra trong bán kính 50 mét.

<Kỹ năng Camera> ── Chi phí: 10 điểm

Có thể truy cập vào hình ảnh camera giám sát trong nhà. Đối tượng là hình ảnh trong vòng 1 ngày trước. Chỉ áp dụng cho các tòa nhà liên quan đến vụ án mô phỏng.

<Kỹ năng Giám định> ── Chi phí: 10 điểm

Có thể phát hiện dấu vân tay, dấu gan bàn tay và vết máu, giám định bút tích.

<Kỹ năng Di chuyển> ── Chi phí: 5 điểm

Có thể sử dụng xe đạp.

<Kỹ năng Liên lạc> ── Chi phí: 5 điểm

Mở khóa SNS dùng cho bài kiểm tra. Các chức năng có thể sử dụng chỉ gồm đăng bài (post), trả lời (reply), đánh giá (like), chia sẻ (repost).

<Kỹ năng Tòa án> ── Chi phí: 0 điểm

Bằng cách tiêu hao số điểm tùy ý từ 20 điểm trở lên, có thể thách đấu <Quy tắc thứ chín: Phiên tòa chọn lọc - Van Dine's Select> với học sinh trong bán kính 10 mét.

Nếu đối phương đồng ý, hai bên sẽ cược số điểm bằng với số điểm tiêu hao, người thắng phiên tòa sẽ lấy tất cả.

Nếu không nhận được sự đồng ý, người sử dụng kỹ năng sẽ được hoàn trả số điểm đã tiêu hao sau khi trừ đi 10 điểm.

Ngoài ra, bên cạnh điểm số, cũng có thể cược kỹ năng sở hữu (chi tiết xem sau).

"Không nghi ngờ gì nữa, những kỹ năng này sẽ đóng vai trò quan trọng... Nhưng ví dụ để lấy kỹ năng 5 điểm, vốn dĩ chỉ cần giải quyết một vụ án độ khó D là đủ, nhưng nếu lập nhóm ba người thì cần giải quyết tới ba vụ."

"Theo như quy tắc thì không có chức năng chuyển nhượng điểm cho người khác. Dùng kỹ năng Tòa án thì có vẻ làm được một cách gián tiếp, nhưng để dùng kỹ năng này cần tối thiểu 20 điểm."

"Lúc bắt đầu kiểm tra... đặc biệt là ngày đầu tiên thì có vẻ không dùng được rồi."

"Vâng. Có khả năng sẽ bị tụt lại trong cuộc đua giành kỹ năng."

Khó nghĩ thật... Ví dụ như cái <Kỹ năng Tìm kiếm> kia nhìn là biết quan trọng rồi, nhưng việc lấy nó vào ngày đầu tiên sẽ ảnh hưởng thế nào đến toàn bộ bài kiểm tra kéo dài cả tuần thì chịu chết. Giá mà biết được hiệu quả kỹ năng sau khi cường hóa thì tốt...

"...Dù sao đi nữa..."

Kaira nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, dùng ngón tay thon dài chỉ vào một kỹ năng.

"Nếu lập nhóm, tôi nghĩ <Kỹ năng Liên lạc> này là cần thiết. Bởi lẽ, việc sử dụng thiết bị liên lạc bao gồm cả thiết bị học sinh, ngoại trừ kỹ năng, đều bị cấm."

Có lý. Tôi đọc lại một lần nữa mục Các điều khoản cấm trong thời gian kiểm tra.

[Các điều khoản cấm trong thời gian Bài kiểm tra thực hành tổng hợp]

- Sử dụng thiết bị liên lạc bao gồm thiết bị học sinh, ngoại trừ những thứ được cho phép bởi kỹ năng.

- Hành vi cải trang, mạo danh học sinh khác.

- Hành vi nhận sự trợ giúp từ học sinh khóa trên.

- Hành vi bạo lực. Các hành vi khác trái với thuần phong mỹ tục.

- Hành vi vi phạm pháp luật, sắc lệnh, điều lệ.

- Hành vi được chứng minh là không phù hợp đối với nhà trường hoặc giám thị.

- Nếu phát hiện những hành vi này, sẽ tịch thu toàn bộ điểm giải quyết và kỹ năng đang sở hữu. Tuy nhiên, nếu là vi phạm lần thứ 2, sẽ lập tức bị tước quyền thi đấu. Học sinh bị tước quyền sẽ chịu phạt cấm túc cho đến khi bài kiểm tra kết thúc, phải chờ trong ký túc xá.

Trong thời gian kiểm tra, thiết bị học sinh vốn là huyết mạch trong cuộc sống của chúng tôi, ngoại trừ bản đồ, camera và chức năng thanh toán DY, hầu như mọi chức năng đều bị khóa.

Muốn tra cứu một cái gì đó cũng không thể nhờ cậy vào mạng internet, nghe đâu chỉ còn cách đến thư viện. Nếu không muốn thế thì hãy tiêu điểm để lấy kỹ năng, ý là vậy.

"Đúng thế... Nếu không có phương tiện liên lạc thì việc phối hợp cũng trở nên khó khăn. Cái SNS không có chức năng nhắn tin riêng (DM) kia cũng đáng lo ngại..."

"SNS nghĩa là thông tin trao đổi sẽ bị lộ hết đúng không? Thứ đó có dùng làm công cụ liên lạc được không vậy?"

"Nếu dùng mật mã thì chắc cũng xoay xở được. Kaira, cô chuẩn bị được không?"

"Vẫn còn vài loại thường dùng."

Thám tử chuyên nghiệp đúng là khác bọt. Lượng chuẩn bị và kinh nghiệm đều khác hẳn.

"............Được rồi, quyết định thế đi. Lập nhóm nào, Evrard, Kaira."

"Tôi cũng chưa quyết định là sẽ cho cậu vào nhóm đâu nhé."

"Này!? Lúc nãy theo dòng câu chuyện là thế còn gì!"

"Tạm thời, cho tôi nghe lý do nguyện vọng của cậu xem nào?"

Evrard khoanh tay vẻ bề trên, cười tủm tỉm.

Con nhỏ này tính nết xấu thật...

"...Tôi nghĩ là không thể sĩ diện được nữa. Bài kiểm tra này đúng là sở đoản của tôi. Tôi biết mình phải tự khắc phục, nhưng tôi cũng biết thân phận mình chưa đủ tốt để cố tình bỏ qua con ngựa chiến ngay trước mắt. Để tạo cơ hội khắc phục điểm yếu, tôi nghĩ trước tiên nên thực hiện những sách lược tốt nhất trong khả năng có thể."

Và, điều này tôi sẽ không nói với chính chủ đâu... nhưng tôi nghĩ rằng bằng việc quan sát công việc của một chuyên gia như Evrard ở cự ly gần, tôi có thể tìm được gợi ý để khắc phục vấn đề hiện tại của mình. Sự bùng nổ và chính xác trong suy luận, cùng với trí nhớ... theo những gì tôi biết, không có ai xuất sắc hơn Evrard ở những điểm đó cả.

Evrard nhắm mắt gật gù, rồi nói:

"Mà tôi cũng không nói là ghét nên cũng được thôi."

"Này!"

"Với tôi thì cũng cần nhân lực mà... Tôi nghĩ, điều quan trọng trong việc xoay sở ở giai đoạn đầu bài kiểm tra này là làm sao thu thập thông tin về kỹ năng sau cường hóa nhanh nhất. Để làm được điều đó, so với việc tăng điểm solo, việc tăng tổng lượng điểm bằng nhóm (Party) là cần thiết. Như thế sẽ lấy được nhiều kỹ năng hơn, và có được thông tin về nhiều loại kỹ năng cường hóa hơn."

"Hiểu rõ thế rồi sao còn bày đặt phỏng vấn..."

"Tôi thấy giống giờ tỏ tình trong show hẹn hò thực tế nên thấy thú vị thôi."

Cô nàng này thong dong thật... Mà cũng phải. Về tốc độ suy luận thì đám năm nhất không ai qua mặt được cô nàng. Bài kiểm tra này với cô nàng chắc chỉ như trò chơi.

Tôi có thể bám đuổi đến đâu đây.

Tôi cần phải phá vỡ vỏ bọc của mình trong bài kiểm tra này...

"Xin lỗi nhé~. Quy tắc là học sinh khóa trên không được giúp đỡ mà~"

Vừa nói bằng giọng nũng nịu, chị Fio vừa lăn kềnh ra đùi tôi.

"Lần này chị không làm gì được rồi~. ...Nhưng mà, xoa đầu thì chị làm được đấy?"

"...Cảm ơn chị, nhưng em không cần."

"Xoa đầu nà~o ♥"

"Nghe người ta nói đi!"

Tôi đẩy bàn tay đang vươn tới của chị Fio ra. Bà chị này toàn làm những việc tôi ghét thôi à!

Chị Fio cười tủm tỉm vẻ thích thú, rồi chẳng hiểu sao lại nhìn về phía Evrard và Kaira.

"Mọi người chắc cũng bận tối mắt với bài kiểm tra của mình... Fio phải đảm nhận vai trò an ủi thôi nhỉ? Nhưng mà, trong lúc xoa đầu, lỡ có chuyện gì xảy ra thì đáng sợ lắm nha~... ♥"

Trước cách nói đầy ẩn ý vô nghĩa như mọi khi, Evrard làm vẻ mặt ngán ngẩm như mọi khi, còn Kaira vẫn giữ vẻ vô cảm lạnh lùng như mọi khi.

Thấy vậy, nụ cười của chị Fio càng sâu hơn,

"Được không đó?"

Chị ấy hỏi hai người họ, rồi ôm chầm lấy cổ tôi như treo mình lên đó.

"Trong lúc mấy đứa đang mải mê kiểm tra... chị sẽ 'cuỗm' mất đấy nhé?"

Phản ứng của Evrard không thay đổi, nhưng... còn một người nữa.

Phản ứng của Kaira lại rất kịch tính.

Cô ấy đứng phắt dậy với vẻ mặt vô cảm, bước lại ngay sát bên tôi, và cứ thế nói.

"Ngài Fujisaki... vào ngày kiểm tra, hãy hành động cùng tôi."

"...Hả? T-Tại sao...?"

"Nếu có tôi đi cùng, ngài sẽ không cần phải nhớ mật mã. Để tiểu thư hành động một mình thì việc tích lũy điểm cần thiết để lấy kỹ năng cũng sẽ dễ dàng hơn."

"Ra... ra là vậy...?"

Là do hợp lý nên tôi gật đầu, hay do bị áp lực dị thường phát ra từ khuôn mặt vô cảm kia bắt phải gật đầu, chính tôi cũng không rõ nữa.

"Hả...? Hả? K-Kaira? Thế nghĩa là chỉ có mình tôi bị cho ra rìa..."

"Đây là đội hình tối ưu nhất."

Phong tỏa giọng nói đầy bất an của chủ nhân, Kaira nhìn chằm chằm vào mắt tôi.

"Được chứ ạ?"

"...V-Vâng..."

Trong khi bị ép buộc gật đầu, chậm một nhịp, tôi nhận ra một sự thật trọng đại.

Đi bộ quanh phố chỉ có hai người với Kaira?

Thế chẳng phải là... hẹn hò sao?

--------------------

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!