Sherlock + Academy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2137

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 6

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

Tập 03 - Chương 1: Hẹn hò thỉnh thoảng có án mạng

Chương 1: Hẹn hò thỉnh thoảng có án mạng

1. Trò chuyện với con gái, chỉ thế thôi đã là một vụ án ── Side: Fujisaki Misaki

Ngày đầu tiên của Bài kiểm tra thực hành tổng hợp... Buổi sáng.

Trước thềm Ký túc xá Ảo ảnh, Evrard, người đang diện bộ trang phục năng động hơn mọi khi với áo blouse trắng ngắn tay, váy xếp ly và tất đùi, đang phồng má đầy vẻ hậm hực.

"...Hứ. Được thôi. Dù sao tôi cũng là kỳ đà cản mũi mà. Hai người cứ tận hưởng buổi hẹn hò riêng tư đi."

"Đừng có dỗi kiểu dễ hiểu thế chứ. Đã bàn bạc kỹ rồi, kết quả là cách này hiệu quả nhất còn gì."

"Đúng thế đấy. Mấy vụ án mô phỏng nhà trường chuẩn bị thì không cần Kaira tôi cũng dư sức giải quyết một mình. Mà vốn dĩ làm thám tử thì cũng coi như cấm yêu đương rồi. Tôi hoàn toàn không thấy cô đơn chút nào đâu nhé!"

Hứ, Evrard quay ngoắt đi. Khí chất quý phái lúc mới gặp đâu mất rồi, giờ hoàn toàn trông như đứa con út bị bố mẹ bỏ mặc nên dỗi hờn vậy.

"Fujisaki-san thì đằng nào cũng chẳng có kinh nghiệm yêu đương đàng hoàng, kiểu gì cũng đạp trúng mìn của Kaira rồi bị 'hóa ếch' cho xem. Kiểu như lấy khăn ướt lau mặt sồn sột chẳng hạn!"

"Ông chú nào đấy à! Tôi thì hẹn hò cũng... hẹn hò cũng..."

====================

"Tiếc thật đấy, cậu Fujisaki. Đã đến ngày thi rồi nên cậu không thể lôi tôi ra luyện tập trước được đâu nhé?"

"Tôi thèm vào mà nghĩ đến chuyện đó! Cô muốn tham gia đoạn này quá rồi đấy!"

Evrard vẫn giữ bộ mặt phồng má giận dỗi, chạy lon ton trên nền đá lát hướng về phía cổng, vừa chạy vừa nói:

"Vậy thì tôi đi trước đây. Cậu hiểu rồi chứ? Tôi phụ trách Kỹ năng Tìm kiếm, cậu phụ trách Kỹ năng Camera đấy nhé!"

"Biết rồi. Chia nhau ra mà lấy điểm chứ gì."

"Nếu bị Kaira đá thì cậu có thể đến chỗ tôi khóc lóc cũng được!"

"Cô sợ cô đơn quá mức rồi đấy! Bộ cô là kiểu con gái giả vờ mạnh mẽ nhưng thực ra đang nhăm nhe bạn trai của bạn mình hả!"

Vừa đi vừa ngoái lại nhìn, Evrard bước ra khỏi cổng.

Kể ra cũng thấy hơi tội nghiệp, nhưng nếu có nhỏ đó ở đây thì khéo tôi và Kaira chỉ được hưởng sái điểm thừa thôi. Chẳng biết nhỏ đó sẽ lên mặt cỡ nào nếu tôi dựa dẫm vào lối chơi ăn bám đó.

Tôi đứng đợi một lúc thì cánh cửa lớn phía sau lưng mở ra cái rầm.

"Đã để ngài đợi lâu."

Quay lại nhìn, tôi thấy một Kaira chẳng còn chút dáng vẻ hầu gái nào.

Cô mặc một chiếc váy hai dây màu đỏ rượu vang chồng bên ngoài chiếc áo thun trắng tay ngắn. Đây là kiểu thời trang thường thấy trên phố, nhưng nét non nớt đó lại rất hợp với Kaira. Trên tay cô là một chiếc túi xách nhỏ màu trắng, sự hiện diện của nó khiến cô trông có vẻ trưởng thành hơn một chút so với tuổi.

Đó là một bộ đồ phối theo phong cách hẹn hò.

Việc không cố tỏ ra quá người lớn ngược lại khiến tôi cảm nhận được cô đã suy nghĩ rất kỹ cho buổi hôm nay. Tôi bắt đầu tưởng tượng ra những nỗ lực ẩn giấu sau gương mặt vô cảm tĩnh lặng như mặt hồ kia.

Chết tiệt, tim tôi bắt đầu đập nhanh rồi.

Đang là bài kiểm tra quan trọng mà tôi lại đứng ngẩn ngơ thế này sao.

"Chào buổi sáng, ngài Fujisaki."

"À, ừ... Chào buổi sáng."

"........................"

Kaira đột nhiên im lặng, ngước mắt nhìn chằm chằm vào mặt tôi.

Gì thế? Đến giờ gì rồi?

Khoảng 5 giây sau, tôi mới nhận ra.

Cảm nhận hả? Tôi nên nói cảm nhận về bộ quần áo sao?

Mất thêm 5 giây nữa, tôi mới rụt rè thốt ra những lời vừa nặn được trong đầu.

"À, ừm... Trông... dễ thương hơn mọi khi đấy."

"Cảm ơn ngài."

Kaira đáp lại ngay lập tức, rồi tiếp tục nhìn chằm chằm vào mặt tôi.

Cô ấy đang vui... sao? Hay là đang đòi khen thêm? Rốt cuộc là cái nào...?

"Vậy chúng ta đi thôi."

Trong lúc tôi còn đang bối rối, Kaira đã nhẹ nhàng bước đi.

Có vẻ không phải đòi khen thêm. Nghĩa là cô ấy đã vui rồi... đúng không nhỉ?

Con gái, khó hiểu thật.

Tại sao chưa có vụ án nào xảy ra mà tôi đã phải suy luận thế này.

2. Mật thất phòng thử đồ (Góc nhìn: Fujisaki Misaki)

Theo hiển thị trên ứng dụng bản đồ, khu vực được sử dụng cho bài kiểm tra bao phủ phần lớn phía Bắc quận Chiyoda và phía Nam quận Bunkyo.

Nói một cách chính xác, phía quận Chiyoda bao gồm khu phố điện tử Kanda và Akihabara nơi chúng tôi sinh sống, cùng khu Iidabashi ở phía Tây. Phía quận Bunkyo bao gồm Yushima nằm giáp phía Tây Akihabara, phía Nam Hongo nơi có Đại học Tokyo, và khu Koraku nơi có Tokyo Dome City.

Tokyo Dome City nằm ở phía Tây Bắc của khu vực kiểm tra, đúng như tên gọi, là khu vực nằm cạnh Tokyo Dome, một nơi kết hợp giữa công viên giải trí và trung tâm mua sắm khổng lồ. Dù là các cặp đôi hay gia đình đều có thể đến đây, nhưng kẻ nghèo rớt mồng tơi như tôi thì chẳng mấy khi đặt chân tới.

Tôi có nghe đồn là có thể sử dụng DY ở đây, nhưng không ngờ lại có ngày tôi đến đây cùng Kaira... Ngước nhìn khu thương mại to vật vã với đường ray tàu lượn siêu tốc uốn lượn như mãng xà vắt qua sân thượng, tôi suy nghĩ về hiện tại ngoài dự tính này.

"...Công nhận, ở một nơi to lớn và đông người thế này, kể cả không phải trong giờ kiểm tra thì có xảy ra một hai vụ án cũng chẳng lạ."

"Tôi nghĩ đó là nơi cần kiểm tra đầu tiên."

Nghe tôi lẩm bẩm, Kaira tỉnh bơ đáp.

Không... là hẹn hò đấy, chắc chắn là hẹn hò...

Quanh đây chẳng có nơi nào khác thoải mái để vui chơi và mua sắm như chỗ này. Nhắc đến hẹn hò là người ta nghĩ ngay đến nó.

Tôi hiện tại đang bị lôi đi hẹn hò dưới danh nghĩa bài kiểm tra.

Điều đó chứng minh rõ ràng tình cảm của Kaira dành cho tôi, và...

"........................"

...Nhưng nhìn cái mặt vô cảm kia thì chẳng thấy giống chút nào.

Về tình cảm của Kaira, cô ấy đã liên tục thể hiện cả công khai lẫn ngầm định từ trước, và tôi cũng không định giả vờ không biết nữa. Nhưng... quả nhiên đúng như chị Fio từng nói, tôi rất kém trong việc xây dựng mối quan hệ nghiêm túc với người khác. Tôi cứ mãi băn khoăn tại sao Kaira lại dành nhiều tình cảm cho tôi đến thế.

Vì tôi đã cứu Evrard trong bài kiểm tra đầu vào cuối cùng sao?

Vì cô ấy đồng cảm với cảm xúc của tôi dành cho Evrard?

Có thể nghĩ ra vài lý do, nhưng một phần trong tôi vẫn nghi ngờ: "Thực sự chỉ vì thế thôi sao?".

Từ nhỏ tôi đã chuyển nhà liên tục, mỗi lần như vậy lại reset các mối quan hệ. Vốn dĩ do xuất thân nên tôi cũng chẳng có mấy bạn bè, cảm giác sống gắn kết với ai đó rất mờ nhạt. Huống chi là người yêu... tôi còn chưa từng nghĩ mình muốn có.

Yêu.

Hẹn hò.

Thái độ của tôi đối với chị Fio hay Rona cũng lộ rõ điều đó. Tôi cứ ngỡ cuộc đời mình ngay từ đầu... đã không được cài đặt khái niệm đó.

Tôi mà yêu đương sao?

Cháu trai của Vua Tội Phạm, là tôi sao...?

"Đi thôi nào, ngài Fujisaki."

Kaira khẽ kéo tay áo tôi, và tôi hướng về phía khu thương mại khổng lồ bị tàu lượn siêu tốc quấn quanh... khu LaQua.

Tokyo Dome City được chia thành nhiều khu vực tùy theo mục đích sử dụng. Ví dụ, khu Attractions bên cạnh đúng như tên gọi, tập trung các trò chơi giải trí và nhà hát chuyên dụng cho các show diễn anh hùng dành cho trẻ em.

Khu LaQua có lẽ là khu vực dành cho mua sắm... tuy nhiên lại có cả vòng quay ngựa gỗ và trượt nước ngay bên cạnh.

"Uwa... Chẳng lẽ tất cả các chuỗi cửa hàng trên đời đều tụ tập ở đây sao."

Nhìn bản đồ tòa nhà, tôi buột miệng. Dù là quán ăn hay cửa hàng quần áo, toàn những cái tên quen thuộc... Tìm cửa hàng nào không có ở đây chắc còn nhanh hơn.

"Đúng là Tokyo, quy mô khác hẳn..."

"Ngài Fujisaki không phải người gốc Tokyo sao?"

"Tôi từng sống ở Tokyo, nhưng cũng từng sống ở các tỉnh khác... Tôi chẳng có nơi nào gọi là quê hương cả."

Đó cũng là lý do cản trở việc hình thành "Cung điện Ký ức".

"Giống nhau nhỉ."

Kaira lẩm bẩm bằng giọng không chút cảm xúc.

"Tôi cũng... không có nơi nào gọi là quê hương."

"Hình như là những đứa trẻ mồ côi tập hợp lại để cùng tu luyện làm thám tử đúng không?"

"Vâng. Với trường hợp của tôi, khi bắt đầu có nhận thức thì đã vậy rồi. Nên tôi không nhớ mình sinh ra ở đâu."

Evrard giữ tên trại trẻ mồ côi làm tên đệm. Nhưng Kaira thì không. Kaira Judge. Đó là tất cả ký hiệu định danh cô ấy.

"Vậy thì chắc cô cũng vất vả lắm mới tạo được Cung điện Ký ức nhỉ?"

"Tôi khá giỏi trong việc ghi nhớ không gian."

"À đúng rồi..."

Nhỏ này nhớ được toàn bộ cách bố trí nội thất, đồ đạc trong tủ và vị trí vật dụng trong ký túc xá. Việc tạo ra không gian tưởng tượng chắc chắn thuộc sở trường của cô ấy.

"Cung điện Ký ức của cô trông như thế nào?"

"Vì đã mở rộng vài lần nên khó giải thích trong một lời, nhưng nền tảng là dinh thự của ngài Steven ở Mỹ."

"Mở rộng?"

"Trong lúc sắp xếp ký ức vào các nơi thì sẽ dần thiếu phòng. Vì vậy, việc lấy ngay những trung tâm mua sắm như thế này làm Cung điện cũng là một cách."

Tôi nhìn quanh các cửa hàng san sát nhau. Quả thật, ở một nơi thế này thì không lo thiếu phòng.

"Nhân tiện, ký ức về lần gặp ngài Fujisaki trong phòng tắm, tôi cất dưới gối trong phòng của mình ở tầng 1."

"Sao lại cất ở cái chỗ quan trọng thế hả!"

Đó là chỗ lẽ ra phải được dùng từ lâu rồi chứ!

"Tất nhiên là vì đó là ký ức quan trọng."

"Ư..."

Cô ấy nói mà không biết ngượng... Tôi cảm thấy hơi khó xử nên lảng tránh ánh mắt.

"Dùng ký ức đó làm gì chứ..."

"Xin thứ lỗi, tôi cũng biết xấu hổ mà."

"Nói ra câu đó là thấy không biết xấu hổ rồi!"

Đùa... thôi đúng không? Cô ấy đâu phải chị Fio, chắc không thể nào tỉnh bơ quăng ra mấy câu 18+ như thế đâu nhỉ?

"...Q-Quan trọng hơn, cô có manh mối nào không?"

Tôi lảng sang chuyện khác.

"Nói là nơi có thể xảy ra vụ án nhưng tôi chẳng nghĩ ra được gì. Nếu có tòa biệt thự kiểu Tây u ám nào đó thì còn may ra."

"Trước mắt, tôi định mua quần áo."

"Quần áo?"

Tôi đang nói chuyện nơi nào dễ xảy ra án mạng, thế mà cô ấy trả lời tỉnh bơ về mục đích mua sắm.

Kaira ngước nhìn tôi bằng đôi mắt kiên định như viên đá đã được mài giũa:

"Hôm nay tôi tạm thời phối đồ an toàn, nhưng tôi nghĩ việc phù hợp với sở thích cũng rất quan trọng, nên cần điều tra việc đó."

"...S-Sở thích...?"

"Của ngài Fujisaki."

"........................"

...T-Tấn công dồn dập quá...

Cô không biết nói giảm nói tránh chút nào sao?

Chúng tôi chọn một cửa hàng thời trang có vẻ bình dân, phù hợp với túi tiền học sinh trong vô số cửa hàng ở đó và bước vào.

Kaira liên tục lấy quần áo từ trên giá xuống, ướm lên người mình và hỏi ý kiến tôi: "Cái này thế nào?", "Cái kia được không?".

Tôi chẳng hiểu gì về quần áo con gái, nhưng vì đã bị nói thẳng là điều tra sở thích nên cũng không thể trả lời qua loa. Tôi chọn những bộ mà mình thấy hợp với cô ấy, rồi đẩy Kaira vào phòng thử đồ.

"Phù..."

Ngồi xuống chiếc ghế đẩu trước phòng thử đồ, tôi thở hắt ra.

Dù có trừ đi vẻ mặt vô cảm đó, việc bị tấn công tình cảm trực diện thế này cũng khiến tôi hơi chùn bước. Chắc là bằng chứng cho thấy tôi còn non kinh nghiệm, nhưng trai gái trên đời này thực sự đều trải qua quy trình thế này để thành đôi sao? Cảm giác như đang nhìn trộm văn hóa của một thế giới khác vậy.

Nếu cứ bị cuốn theo nhịp độ của Kaira, tôi sẽ quên mất mình đang trong bài kiểm tra quan trọng. Phải chấn chỉnh lại tinh thần, không được lơ là...

"...Cái này thế nào? Kaisei!"

Phòng thử đồ cách đó hai gian mở ra, một cô gái bên trong hỏi vọng ra với người bạn trai (?) đang ngồi ghế đẩu giống tôi.

Cậu bạn trai kia chỉ ngước mắt lên khỏi cuốn sách trên tay trong một khoảnh khắc rồi nói:

"Được đấy chứ."

"Cậu có nhìn đâu! Nghĩ thêm chút đi!"

"Đằng nào cậu cũng chỉ cần người khác hùa theo thôi, đâu cần tốn thời gian."

"Cần chứ! Bà đây diện đồ để được ngắm đấy nhé!"

"Muốn được ngắm sao?"

"Chứ cậu nghĩ là gì!?"

Cậu bạn trai bị mắng té tát.

Nghĩ đến việc đó có thể là hình ảnh tương lai của mình, tôi không kìm được cơn run rẩy.

Liệu tôi có thể đưa ra cảm nhận trôi chảy không đây... Có lẽ nên soạn sẵn văn mẫu từ bây giờ. Dù tôi còn chưa nhìn thấy người thật một giây nào.

Những ngón tay màu nâu sẫm từ bên trong chạm vào tấm rèm phòng thử đồ trước mặt tôi. Đến lượt tôi rồi. Căng thẳng lên đến đỉnh điểm, toàn thân tôi cứng đờ, đúng lúc đó.

"...Á á á á!"

Một tiếng hét thất thanh, mỏng manh như rít qua cổ họng vang lên từ phía bên trái.

Theo phản xạ, tôi nhìn sang và thấy một nữ khách hàng đang ngã bệt xuống đất khi nhìn vào phòng thử đồ vừa mở rèm.

"A... A a...!"

Toàn thân cô ấy run lẩy bẩy. Từ dáng vẻ bất thường đó, tôi nhận ra ngay.

Vụ án!

Tôi bật dậy khỏi ghế như lò xo, chạy tới nhìn vào phòng thử đồ mà người phụ nữ kia đang nhìn.

Có một người phụ nữ... đang nằm đó.

Trong phòng thử đồ chật hẹp, cô ta cuộn tròn lưng lại như bào thai.

Nếu chỉ có thế thì có thể là ngất xỉu do thiếu máu.

Nhưng ở vùng bụng người phụ nữ đó có một vết đâm, vết máu đỏ sẫm đang loang ra từ từ.

Ngay sau khi tôi xác nhận điều đó, thiết bị học sinh trong túi tôi vang lên tiếng cảnh báo "Pí ri ri ri!".

[Thông báo gặp sự kiện - Độ khó: E <Vụ án giết người trong phòng thử đồ>]

[Điều kiện giải quyết: Xác định vị trí hung thủ]

[Hình phạt trả lời sai: 1 điểm]

[Bạn có muốn tham gia điều tra không? Yes/No]

Ra là vậy. Về cơ bản thì cũng giống như huấn luyện điều tra khẩn cấp bình thường.

Nghĩa là cái xác này là búp bê tinh xảo hoặc là diễn viên quần chúng...

"Vẫn còn đang đi giày kìa."

Kaira thò đầu ra từ dưới nách tôi.

Tôi giật mình khi nhìn thấy bộ dạng của cô ấy.

"Cô...! Bộ đồ đó..."

Kaira đã thay sang một chiếc áo tank top mỏng dính và váy ngắn cũn cỡn lộ cả đùi, phô bày làn da nâu khỏe khoắn không chút ngần ngại. Tôi có chọn bộ này sao ta...?

"Bất ngờ đấy ạ. Ngài thấy sao?"

"Ừ, ừm..."

Bộ dạng này... cảm giác như đang cạnh tranh gay gắt với một bà chị nào đó...

Độ hở hang này giống như đồ mặc nhà của một cô nàng gợi cảm hoặc học sinh tiểu học đang nghỉ hè. Chị Fio dù thấp bé nhưng ngực tấn công mông phòng thủ nên trông rất gợi cảm, còn Kaira với chiều cao tương đương nhưng dáng người mảnh khảnh thì trông giống...

"T-Tạm thời cứ đăng ký tham gia đã nhé?"

Tôi lại lảng tránh lần nữa.

Dù là vụ án mô phỏng nhưng đứng trước cái xác mà nói chuyện này thì không phải đạo, ừ.

Tôi và Kaira chạm vào nút Yes trên thiết bị học sinh, quay mặt vào camera trong và xưng danh.

"Năm nhất lớp 3, số thứ tự 21, Fujisaki Misaki."

"Năm nhất lớp 3, số thứ tự 12, Kaira Judge."

Sau khi vượt qua xác thực khuôn mặt và giọng nói, màn hình chọn hợp tác hay cạnh tranh hiện ra. Chọn hợp tác, tên của Kaira hiện lên. Tôi chạm vào đó gửi yêu cầu hợp tác, sau khi được chấp nhận, màn hình cuối cùng cũng hiện [Đã tham gia điều tra].

"Thế này là được rồi. ...Mà cô bảo giày làm sao?"

Trước khi bị kéo lại chủ đề cũ, tôi nhanh chóng hướng câu chuyện về vụ án.

"Xin hãy nhìn chân cái xác."

May thay, Kaira cũng ưu tiên vụ án. Hú hồn.

"Vẫn còn đi giày. Thông thường khi sử dụng phòng thử đồ thì phải cởi giày ra chứ."

"Ừ thì cơ bản là vậy. Thế nghĩa là cái xác này được vận chuyển từ nơi khác đến sao?"

"Tôi nghĩ có khả năng đó."

Tôi nhìn lại một lần nữa vào bên trong phòng thử đồ nơi cái xác đang nằm.

"...Trên móc treo tường có treo một bộ quần áo còn nguyên mác."

"Đó là manh mối cho thấy nạn nhân có ý định tự mình sử dụng phòng thử đồ, nhưng lại mâu thuẫn với việc vẫn còn đi giày."

"Hung thủ dàn dựng sao...?"

Kaira ngồi xổm xuống, lấy găng tay từ trong túi ra đeo vào. Sau đó cô chống tay xuống sàn phòng thử đồ, kiểm tra quanh vết đâm của nạn nhân.

"...Ngài Fujisaki. Ngài có thấy vết máu trên sàn này không?"

"Thấy. ...Trông như bị quệt qua."

"Dấu vết cái xác bị di chuyển."

Vậy thì gần như chắc chắn rồi. Nạn nhân thực tế đã bị giết ở nơi khác, sau đó được đưa vào phòng thử đồ này.

"Vấn đề là, tại sao lại ngụy tạo như thể bị tấn công trong lúc đang thử đồ."

"Thì để giả vờ là án mạng xảy ra trong giờ mở cửa chứ sao. Làm thế thì..."

"...Có thể tạo bằng chứng ngoại phạm trong khoảng thời gian đó, đúng không ạ?"

"Đúng thế."

Nói ngược lại thì,

"Nạn nhân không bị giết trong giờ mở cửa của cửa hàng này. Nếu tính đến rủi ro bị nhìn thấy khi vận chuyển xác vào phòng thử đồ, thì chẳng phải là lúc vắng người hơn... trước giờ mở cửa sao?"

"Tôi đồng ý. Nếu lấy lời khai của nhân viên thì có thể khoanh vùng nghi phạm."

Câu chuyện tiến triển thuận lợi. Chà, độ khó E thì chắc chỉ thế này thôi...

"...Xin lỗi vì câu hỏi nghiệp dư, nhưng sự ngụy tạo đó có ý nghĩa gì không?"

Đột nhiên.

Một giọng nam chen vào từ phía sau.

Tôi và Kaira quay lại, thấy cậu bạn trai lúc nãy đưa ra nhận xét hời hợt cho bạn gái đang đứng đó.

Cô bạn gái bên cạnh vội vàng kéo tay cậu ta.

"Này Kaisei! Thất lễ với người mới gặp quá đấy."

"Thất lễ gì chứ? Tớ chỉ đưa ra nghi vấn thôi."

"Nhưng mà..."

Cô bạn gái ôm đầu.

Cậu con trai bắt chuyện có vẻ ngoài mảnh khảnh, mang bầu không khí trí thức. Nếu so với người quen thì có nét giống Motomiya, nhưng không đeo kính. Cậu ta cao hơn tôi một chút, đôi mắt lơ đãng như đang nhìn sâu vào bên trong đồng tử của chính mình tạo nên ấn tượng xa rời thực tế.

Trông trạc tuổi tôi, nhưng cậu ta có vẻ hợp với phòng nghiên cứu đại học hơn. Dù tôi chưa đi đại học bao giờ.

"Cậu cũng là học sinh của học viện à?"

Khi tôi hỏi, cậu chàng trông như giáo sư kia sực nhớ ra, lấy thiết bị học sinh từ trong túi.

"Nhắc mới nhớ, cần phải đăng ký tham gia nhỉ."

"Luật lệ vẫn mơ hồ thế à? Cứ cái gì không hứng thú là cậu lại thế này..."

Cô bạn gái thở dài, chắp tay xin lỗi chúng tôi.

"Xin lỗi nhé? Cho bọn mình tham gia cùng được không? Tuy phần chia điểm sẽ bị giảm..."

Cô bạn này có vẻ thuộc kiểu lớp trưởng hay chăm sóc người khác. Dáng người hơi thấp, nhưng mái tóc ngắn tạo cảm giác năng động. Kiểu không khí giống như một cô giáo trẻ thân thiện với học sinh mà trường nào cũng có một người.

"Tôi không phiền đâu. Mới đầu mà đã căng thẳng thì mệt lắm. Giảm cũng chỉ tối đa 1 điểm thôi. Kaira thì sao?"

"Tôi cũng không phiền."

Chúng tôi trả lời xong, hai người họ xưng danh với thiết bị của mình.

"Năm nhất lớp 4, số thứ tự 3, Ushiyama Kaisei."

"Năm nhất lớp 4, số thứ tự 18, Touge Eko."

Ushiyama Kaisei và Touge Eko... Đây có lẽ là lần đầu tiên tôi nói chuyện với người lớp khác.

"Lớp 4... là lớp Rona mới chuyển vào à?"

"Hả? Fujisaki-kun, cậu quen nhỏ đó sao? ...Đừng bảo cậu cũng là tùy tùng của nàng công chúa đó nhé...?"

"Không không không, chỉ là hơi quen mặt thôi."

"À... nhắc mới nhớ, hình như hai người từng lên chương trình đó cùng nhau. Xin lỗi xin lỗi. Từ khi nhỏ đó chuyển vào, trong lớp hình thành mấy phe phái lạ lùng lắm. Đặc biệt là đám con gái cứ căng thẳng hết cả lên."

Đặc vụ MI6 có vẻ đang củng cố địa bàn vững chắc nhỉ. Bị con gái ghét, đúng là không ngoài dự đoán.

"Chuyện đó để sau đi."

Ushiyama ném ánh nhìn lạnh lùng vào trong phòng thử đồ.

"Tôi không thể dễ dàng gật đầu với suy luận thời điểm gây án là trước giờ mở cửa được."

"...Tại sao? Xét từ dấu vết di chuyển xác và sự ngụy tạo giả vờ gây án trong giờ mở cửa, tôi nghĩ đó là hợp lý mà."

"Hợp lý cái nỗi gì... đó là suy luận dựa trên tiền đề đây là vụ án mô phỏng."

"Cái gì cơ?"

"Nếu đây không phải vụ án mô phỏng mà là án mạng thực sự, cảnh sát sẽ đến, thu thập các loại bằng chứng... và cái xác sẽ được đưa đi giải phẫu, thời gian tử vong sẽ được xác định ở mức độ nào đó. Khi ấy, cái trò treo quần áo còn nguyên mác lên móc chẳng có ý nghĩa gì cả."

"............!"

Đúng... là vậy.

Trước điều tra khoa học của cảnh sát, mấy cái mánh khóe đánh lừa thời gian tử vong vài tiếng đồng hồ là vô dụng... Ít nhất cũng phải tác động gì đó lên chính cái xác.

"Thêm nữa, nếu tội ác diễn ra vào sáng sớm trước giờ mở cửa, hung thủ hoàn toàn có thể đưa xác đến nơi kín đáo hơn thay vì cái phòng thử đồ ai cũng dùng này. Tôi cho rằng nạn nhân đã tự ý vào phòng thử đồ, sau đó mới bị sát hại."

"Trong trường hợp đó, cậu giải thích thế nào về việc vẫn đi giày?"

"Ai biết. Chắc là đang vội?"

Câu trả lời nghe có vẻ vô trách nhiệm... nhưng lại có lý.

Ví dụ, nếu nạn nhân đang chạy trốn hung thủ... cô ta có thể trốn vào phòng thử đồ mà không kịp cởi giày để qua mắt hắn.

"Với lại, tôi đang để ý đến vết máu ở kia và kia."

"Kia và kia?"

"Kaisei, nói thế ai mà hiểu!"

Bị Touge nhắc, Ushiyama uể oải chỉ tay lên phía trên phòng thử đồ.

"Giá treo quần áo, và bức tường bên dưới nó. Vết trên tường khá mờ."

Tôi và Kaira quay lại, chăm chú nhìn vào giá treo quần áo mà Ushiyama chỉ.

Trên thanh kim loại dùng để treo móc, quả thực có vết máu đỏ. Có dấu vết như đã được lau đi, nhưng có vẻ không sạch hoàn toàn.

Từ giá treo đó, khoảng 50... không, 60 centimet xuống dưới. Trên bức tường phía trong ở độ cao đó, có một vết máu nhỏ xíu như hạt mưa. Chỗ này không có dấu vết lau chùi, có vẻ hung thủ không nhận ra sự tồn tại của nó.

"Cậu nhìn lướt qua mà cũng thấy được à... Cả hai đều rất mờ đấy."

"Quan sát là khởi đầu của tư duy."

Nói một câu nghe như câu trả lời nhưng lại chẳng hiểu gì, Ushiyama tiếp tục:

"Việc vết máu còn sót lại trên giá treo cho thấy hung thủ dường như đã treo một bộ quần áo dính máu hay thứ gì đó lên đấy. Tay áo hoặc vạt áo rủ xuống từ đó đã chạm vào bức tường bên trong và để lại vết máu. Tại sao hung thủ lại làm vậy? Vừa giết người xong mà còn thong thả thử quần áo sao? Thật khó hiểu... xét về mặt cấu trúc là không thể."

Tên này có khả năng suy luận sắc bén thật... Tôi nhớ đến những thám tử mình từng gặp trên đảo Kanagami.

"Ushiyama, cậu đã biết chưa? Chân tướng vụ án này ấy."

"Không, hoàn toàn mù tịt."

Bị tuyên bố bó tay một cách tỉnh bơ, tôi suýt ngã ngửa.

"Hơn nữa điều kiện giải quyết quan trọng lại là 'Xác định vị trí hung thủ'. Hiện tại, manh mối dẫn đến câu trả lời đó là con số không. Khá đáng để suy ngẫm đấy. Có thể từ từ tận hưởng rồi."

"Từ từ cái gì... Kaisei à. Đây là bài kiểm tra đấy? Cậu có hiểu không?"

"Hiểu chứ. So với mấy bài kiểm tra viết hồi cấp hai thì thú vị hơn nhiều."

"Chỉ có mình cậu đánh giá bài kiểm tra ở trường dựa trên độ thú vị thôi..."

Touge lắc đầu ngán ngẩm.

Học viện thám tử đi đâu cũng gặp người kỳ quặc, nhưng có vẻ nam sinh tên Ushiyama Kaisei này là một nhân tài kiệt xuất trong số đó.

"Trước mắt cứ hỏi chuyện những người liên quan, rồi tìm cái tiếp theo. Cứ đứng đây vặn vẹo cổ cũng vô ích."

"Cái tiếp theo? Vụ này chưa giải quyết xong mà đã tìm vụ khác sao?"

Tôi ngạc nhiên hỏi, Ushiyama bình thản đáp:

"Không cấm điều tra đồng thời. May là vẫn còn dư bốn slot."

Slot...?

Không hề có ý định giải thích từ ngữ bí ẩn đó, Ushiyama quay người bỏ đi.

Sau đó chúng tôi chia nhau hỏi chuyện nhân viên cửa hàng, nhưng không thu được thông tin nào hữu ích cho việc giải quyết vụ án.

Và đúng như Ushiyama nói, chúng tôi tạm gác vụ án này lại và giải tán...

3. Hèn nhát hay Chấp nhận (Góc nhìn: Fujisaki Misaki)

Sau đó, tôi và Kaira đi quanh Tokyo Dome City và gặp vài vụ án.

...Ví dụ, bí ẩn về loại thuốc lạ xuất hiện trên kệ hiệu thuốc.

...Ví dụ, bí ẩn về máng trượt nước luôn bị lật ngược.

...Ví dụ, bí ẩn về bức thư mà con mèo cuộn tròn bên vệ đường đang giữ.

...Ví dụ, bí ẩn về hình vẽ bậy trên cabin vòng quay khổng lồ.

Toàn những vụ án nhỏ nhặt, vụ án to tát như giết người rốt cuộc chỉ xảy ra ở phòng thử đồ đầu tiên.

Chúng tôi dành cả buổi sáng như vậy, đến khoảng 14 giờ chiều mới quyết định ăn trưa muộn.

Vừa để nghỉ ngơi, chúng tôi vào một nhà hàng cà phê có vẻ yên tĩnh, ngồi đối diện nhau và xem thực đơn.

"...Oa... Quen ăn cơm căng tin rồi nên thấy cái gì cũng đắt..."

"Để tôi trả nhé."

"Đừng có tỉnh bơ mà bao nuôi tôi thế chứ..."

"Đây là tinh thần phục vụ của hầu gái."

"Không, hầu gái là bên nhận lương chứ."

Vui thì có vui nhưng bắt đầu thấy hơi sợ rồi. Nhỏ này chấp nhận cả loại đàn ông ăn bám tiền phụ nữ sao?

Chúng tôi gọi một cái pizza cỡ lớn để cùng ăn.

Tôi vẫn ăn chung với Kaira hàng ngày, nhưng bình thường cô ấy luôn giữ ý như một hầu gái... hay đúng hơn là trách nhiệm của người quản lý không gian sống luôn được đặt lên hàng đầu.

Nhưng nhìn Kaira đang ngậm miếng pizza kéo sợi phô mai dài ra, tôi cảm thấy người đang ngồi trước mặt mình không phải hầu gái hay quản gia, mà chỉ là một cô gái bình thường.

Dễ thương... tôi nghĩ vậy.

Nhưng hình ảnh tôi và cô ấy tiến xa hơn thế nào lại không hiện lên trong đầu tôi.

Do tôi hèn nhát sao?

Hay là... tôi vẫn coi cô ấy là người lạ sẽ sớm không gặp nữa...

"Ngài Fujisaki, phô mai kìa."

"A."

Phô mai rớt từ mép bánh pizza dính vào cổ áo tôi.

Thấy vậy, Kaira lấy khăn tay ra.

"Ngài ngồi yên nhé."

Kaira vươn tay qua bàn, nhẹ nhàng lau vết bẩn trên cổ áo tôi. Cảm giác như được mẹ chăm sóc khiến tôi thấy hơi xấu hổ.

Khi tay Kaira rời ra, tôi buột miệng ném một câu hỏi vào gương mặt vô cảm ấy.

"Này... tại sao cô lại thích tôi đến thế?"

Bình thường thì đây là phát ngôn ảo tưởng sức mạnh khủng khiếp.

Nhưng đôi mắt của thiếu nữ khẽ nghiêng đầu không hề phủ nhận lời tôi.

"Không được sao ạ?"

"Không phải không được... Chỉ là, tại sao chứ. Tôi có làm gì để cô thích đâu?"

Có lẽ đây là một câu hỏi tàn nhẫn... Nếu tôi đã làm điều gì đó khiến người ta thích là đương nhiên mà chính tôi lại quên béng mất.

Kaira hạ mắt nhìn xuống tách trà trước mặt.

"Nếu không có lý do rõ ràng... thì không được sao ạ? Việc con người thích con người ấy."

"Không hẳn là... thế đâu, chắc vậy. Chỉ là tôi chưa quen thôi. Nếu kẻ như tôi mà được thích, thì chắc chắn phải có lý do tương xứng chứ."

"Ngài không thể chấp nhận sao... nếu không có bằng chứng."

Nghe vậy, tôi cười khổ.

"Chuyện lạ thật... Có phải đang suy luận đâu."

"Ngài Fujisaki là người hấp dẫn. Việc bị thu hút bởi điều đó là lẽ tự nhiên."

"Thế thì cảm kích quá, nhưng mà..."

"Vẻ ngoài có chút bất cần đời, nhưng thực ra lại hay chăm sóc người khác, cơ thể săn chắc vừa phải, tôi nghĩ ngài tràn đầy sức quyến rũ giới tính."

"...Cô nói kiểu đó nghe hơi sao sao ấy."

Sức quyến rũ giới tính. Chà, chắc ý là vậy.

"Thêm vào đó... tôi và ngài, giống nhau."

"...Giống nhau?"

"Ngưỡng mộ thám tử, hướng tới làm thám tử, từ bỏ làm thám tử..."

Đôi mắt trong veo phản chiếu khuôn mặt tôi.

"Và bây giờ... đang đối mặt."

...Đang đối mặt, sao.

Đúng là tôi không muốn làm thám tử. Tôi chỉ cần trở thành thám tử để đối mặt với thế giới bao quanh mình...

Vì thế nên thích... nếu nói vậy, quả thực có cảm giác thuyết phục... nhỉ.

Vậy tại sao tôi vẫn không thể thành thật chấp nhận được chứ...

...Pí ro ri ron!

Đột nhiên, thiết bị học sinh đặt trên bàn phát ra âm thanh.

Tôi nhớ âm thanh này.

Đây là âm thanh khi hoàn thành điều kiện giải quyết vụ án mô phỏng...

"Gì thế...?"

Hiện tại chúng tôi đâu có điều tra vụ nào... Nếu có vụ án nào có thể hoàn thành điều kiện giải quyết, thì đó là...

Tôi nhìn màn hình thiết bị, mắt mở to một chút.

[Đã hoàn thành điều kiện giải quyết - <Vụ án giết người trong phòng thử đồ>]

[Nhận điểm giải quyết: 2pt]

4. Suy luận bằng Kỹ năng (Góc nhìn: Fujisaki Misaki)

Tôi và Kaira quay lại cửa hàng xảy ra vụ án.

Cái xác trong phòng thử đồ hiện trường đã biến mất... chắc là đã thu dọn rồi. Nhưng băng dính "Keep Out" vẫn còn dán, có vẻ hiện trường vẫn được bảo tồn.

Nhóm Ushiyama đã giải quyết vụ án.

Thông báo đã đến nên chuyện đó là chắc chắn, nhưng rốt cuộc họ làm thế nào, tôi hoàn toàn mù tịt.

Điểm thì nhận được rồi, nhưng cứ thế này cảm giác lấn cấn như mắc xương cá trong họng, rất khó chịu.

Vì thế, chúng tôi quyết định điều tra lại phòng thử đồ hiện trường một lần nữa.

"...Nhìn qua thì chẳng có gì mới cả."

Nhòm vào phòng thử đồ từ bên ngoài dây băng, tôi lẩm bẩm.

Kaira bên cạnh cũng làm tương tự và nói:

"Những manh mối có thể thấy bằng mắt thường, tôi nghĩ chúng ta đã phát hiện hết rồi."

"Ý cô là họ đã giải quyết vụ án... tìm ra vị trí hung thủ chỉ với những manh mối hiện có sao?"

Manh mối đó nằm ở đâu chứ...?

Thấy tôi trầm ngâm, Kaira lấy thiết bị học sinh ra nói:

"Hãy tăng thêm góc nhìn xem sao."

"Góc nhìn?"

"Nhờ giải quyết vài vụ án, cả tôi và ngài Fujisaki chắc đều đã tích được 10 điểm rồi."

10 điểm... À, phải rồi!

"Nhắc mới nhớ, ngay từ đầu mục đích hôm nay là cái đó mà."

"Vâng. Hãy mua kỹ năng và điều tra lại hiện trường này xem."

Tôi là Kỹ năng Camera. Kaira là Kỹ năng Giám định. Có 10 điểm là mua được mỗi loại.

Chúng tôi thao tác trên thiết bị, tiêu 10 điểm để lấy kỹ năng.

Biểu tượng mới xuất hiện trên màn hình chính. Có vẻ đây là Kỹ năng Camera.

Tôi chạm vào biểu tượng. Một thanh tìm kiếm hiện ra, tôi thử nhập tên cửa hàng này vào.

"Ồ, được này."

Màn hình chuyển sang chế độ có thể chọn vài camera an ninh có vẻ thuộc về cửa hàng này.

"Tôi cứ tưởng giải quyết xong rồi thì không xem được nữa chứ... Nhưng hóa ra chỉ cần từng là hiện trường vụ án mô phỏng thì vẫn nằm trong phạm vi của Kỹ năng Camera."

"Tôi nghĩ là chỉ đến ngày mai thôi."

Kỹ năng Camera cấp 1 chỉ xem được hình ảnh trong vòng 1 ngày trước. Chắc là tròn 1 ngày sau khi vụ án được giải quyết thì hình ảnh cửa hàng này cũng không xem được nữa.

"Trước mắt, thử xem camera quay lối vào phòng thử đồ này xem."

Tôi lướt qua vài hình ảnh từ màn hình chọn camera. Tìm được góc quay trước phòng thử đồ, tôi cho Kaira xem cùng.

"Tạm thời xem từ giờ mở cửa nhé?"

"Vâng."

Tua ngược về giờ mở cửa, rồi tua nhanh gấp 50 lần.

Chẳng có ai đến gần phòng thử đồ hiện trường, màn hình không có chút thay đổi nào dù đang tua siêu tốc. Tuy nhiên...

Khoảng 10 giờ sáng.

Ngay trước khi chúng tôi đến cửa hàng một chút, có hai người liên tiếp đi vào phòng thử đồ hiện trường.

Tôi vội vàng tua lại, lần này xem ở tốc độ bình thường.

Đầu tiên, một người phụ nữ với thái độ hốt hoảng kỳ lạ đi vào sau tấm rèm. Cô ta liên tục nhìn quanh, như thể đang bị ai đó đuổi theo.

Vài phút sau, khi người phụ nữ chưa ra khỏi phòng thử đồ, một người đàn ông bước vào cùng phòng đó. Nín thở theo dõi, vài phút sau nữa, chỉ có người đàn ông vén rèm bước ra với vẻ cảnh giác xung quanh. Rồi hắn bỏ đi.

Đó là toàn bộ diễn biến vụ án.

"...Bị hung thủ truy đuổi nên trốn vào phòng thử đồ mà không kịp cởi giày... Suy luận đó là chính xác sao."

"Hung thủ này mặc đồ dày một cách kỳ lạ."

Kaira chỉ vào hung thủ bước ra từ phòng thử đồ.

Quả thực, giữa cái nóng tháng 7 này, tên hung thủ lại mặc áo hoodie dài tay và quần dài che kín cơ thể. Hắn còn trùm mũ kín mít che mặt, trông không chỉ khả nghi mà còn nóng nực hết sức.

"Chắc là không muốn bị ai nhìn thấy. Nếu máu bắn lên da thì rửa cũng phiền phức."

"Trước khi vào phòng thử đồ, áo hoodie có vẻ phanh ra, nhưng đó cũng là để che vết máu bắn sao?"

"Tôi không để ý cái đó... nhưng chắc là vậy. Nếu áo bên trong bị bẩn thì chỉ cần kéo khóa áo hoodie lên là che được, không vấn đề gì."

Nạn nhân bị đâm từ phía trước. Đương nhiên phía hung thủ cũng phải dính ít nhiều máu bắn.

"Mũ trùm làm không thấy rõ mặt... nhỉ. Kaira, dùng Kỹ năng Giám định kiểm tra phòng thử đồ đi."

"Đã rõ."

Kaira hướng ống kính thiết bị vào trong phòng thử đồ. Thiết bị phát ra luồng sáng chói lòa, chiếu rọi không gian chật hẹp. Chắc là dùng ánh sáng đó để soi vết máu, vân tay hay dấu chân. Hình như trong bộ đồ nghề giám định của cảnh sát thật cũng có cái đèn pin kiểu này. Lần này chắc chỉ là hiệu ứng hình ảnh thôi.

"Sao rồi?"

"...Gần như không có vân tay mới nào có vẻ là của hung thủ. Hắn dường như đã đeo găng tay."

Kaira vừa nhìn màn hình thiết bị vừa nói.

Chắc vậy rồi. Trên camera hắn đút tay vào túi áo hoodie nên không rõ có đeo găng tay không... nhưng một kẻ chuẩn bị kỹ càng để hành sự trong vài phút thì chắc chắn phải chuẩn bị đến mức đó.

Kaira tiếp tục hướng ống kính vào tường phòng thử đồ.

"Có vết máu bị lau trên tường. Có lẽ là dấu vết chạm vào bằng tay dính máu. Nhưng..."

"Có gì đáng ngờ sao?"

"Vâng. Có dấu vân tay đè lên vết máu đã bị lau. Nếu là vân tay của người khác... ví dụ như nạn nhân, thì lẽ ra nó phải bị lau đi cùng vết máu. Việc nó không bị mất đi nghĩa là đây là vân tay của chính hung thủ, do hắn tự in lên sau khi lau vết máu."

"...Khoan đã. Chẳng phải hung thủ đeo găng tay sao?"

"Vâng. Nhưng lại có vân tay."

Nghĩa là sao...?

"Sắp xếp lại nhé. Hung thủ đeo găng tay, dùng dao đâm chết nạn nhân. Sau đó, tay dính máu chạm vào tường, để lại vết máu. Nhận ra điều đó, hắn lau đi, rồi... tại sao đó lại tháo găng tay ra và chạm vào cùng một chỗ. Diễn biến là như vậy đúng không?"

"Tôi nghĩ đúng là như vậy."

Tại sao lại tháo găng tay?

Hành động quá đỗi khó hiểu... Để tìm câu trả lời cho bí ẩn đó, Kaira tiếp tục hướng ống kính đi khắp nơi.

"...Rất mờ, nhưng có dấu chân trên sàn. Hình dáng rõ ràng khác với của nạn nhân, nên là của hung thủ."

"Thì hung thủ cũng đi cả giày vào phòng thử đồ mà."

"Vị trí rất lạ. Ở vị trí có dấu chân này lẽ ra là nơi xác nạn nhân nằm."

"Ưm... Sau khi dồn nạn nhân vào tường trong và đâm chết, nạn nhân đổ gục về phía trước thì sẽ thành tư thế đó chứ?"

"Dấu chân đổi hướng nhiều lần. Có thể cho rằng hung thủ đã đứng ở vị trí này một lúc. Hơn nữa, còn có dấu vết dường như đã giẫm lên vệt máu."

"Nếu vậy thì... chuyện lạ thật. Trước khi dấu chân đó xuất hiện, chắc chắn nạn nhân đã nằm ở đó đúng không? Vậy nghĩa là hung thủ đã cố tình di chuyển cái xác sang một bên rồi đứng ở vị trí đó một lúc. Làm thế để làm gì...?"

Lại một hành động khó hiểu nữa... Trong vài phút ở phòng thử đồ, rốt cuộc hung thủ đã làm cái gì?

"...Đây là suy đoán dựa trên kinh nghiệm của tôi..."

Nhìn chằm chằm dấu chân trên sàn qua màn hình, Kaira nói.

"Kiểu dấu chân này... rất giống với khi đang đứng thao tác điện thoại thông minh."

"Smartphone? Hắn tra cứu gì đó sao?"

Đúng là khi thao tác smartphone hay thiết bị học sinh, người ta hay thay đổi trọng tâm và di chuyển vị trí chân liên tục... Tùy người nữa.

"Khoan, nhưng mà, phải rồi. Nếu nghĩ là thao tác smartphone thì việc tháo găng tay cũng có thể giải thích được."

"Vâng. Dù không thể khẳng định chắc chắn..."

"Hắn làm gì trên smartphone... thì không thể biết qua vết máu hay vân tay được, nhưng..."

Có chút lấn cấn.

Hung thủ cần tháo găng tay để dùng smartphone... Sự thật này dường như khớp với những thông tin đã sáng tỏ trước đó... Là gì nhỉ?

Vừa suy nghĩ vừa ngẩng mặt lên, tôi nhìn thấy giá treo quần áo ở phía trong. Chắc chắn ở đó cũng còn vết máu mờ... Có lẽ do hung thủ cởi bộ đồ dính máu ra và treo lên...

"...A."

Cởi đồ?

Cũng tháo găng tay?

"Chẳng lẽ... đó là loại găng tay phải cởi cả áo mới tháo được sao?"

"...? Phải cởi áo mới tháo được găng tay...?"

Thấy Kaira làm mặt khó hiểu, tôi vừa cố gắng sắp xếp lại vừa nói ra suy nghĩ của mình.

"Tức là, găng tay và áo liền nhau... kiểu như bộ đồ bó toàn thân ấy..."

Và rồi, những từ ngữ tôi nặn ra sau một hồi suy nghĩ đã chạm đến cốt lõi.

"...Giống như đồ của Siêu nhân chiến đội ấy."

Nhắc mới nhớ.

Khu bên cạnh có nhà hát chuyên dụng cho các show diễn anh hùng thì phải.

"...A..."

Tôi thở hắt ra một hơi đầy thuyết phục.

"Nếu là Siêu nhân Đỏ thì vết máu bắn sẽ không bị lộ..."

5. Suy luận không cần Kỹ năng (Góc nhìn: Touge Eko)

"Rồi sao? Kaisei... tại sao cậu biết hung thủ là diễn viên phục trang? Mà lại... không cần dùng kỹ năng."

Vừa liếm cây kem mới mua lúc nãy, tôi vừa hỏi Kaisei đang đi bên cạnh.

"Đang điều tra vụ khác tự nhiên cậu nói 'A, hiểu rồi' rồi bắt đầu nói đáp án vào thiết bị, làm tớ cứ tưởng có chuyện gì, thật tình... Mà với cậu thì chuyện này cũng như cơm bữa thôi."

"Tư duy không phải lúc nào cũng cần có manh mối mới ra kết luận."

"Câu đó nghe mãi rồi... Người bình thường không thể vừa suy nghĩ chuyện này vừa suy nghĩ chuyện khác điêu luyện thế đâu."

Năng lực đặc biệt khiến Ushiyama Kaisei trở thành thám tử là đây.

Kaisei có thể thực hiện nhiều luồng suy nghĩ cùng lúc.

<Năng lực Tư duy Đa luồng - Parallel Processor>... nghe nói người ta gọi năng lực đó như vậy. Giống như máy tính xử lý nhiều tác vụ cùng lúc, trong đầu Kaisei có nhiều dòng suy nghĩ chạy song song... Ngay cả những lời độc thoại tôi đang tuôn ra thế này, với Kaisei thì cũng được kể song song kiểu như vậy.

Theo lời chính chủ thì cậu ấy có thể triển khai tối đa năm luồng suy nghĩ. Nghe bảo khác với đa nhân cách... nhưng mà thiệt tình, tôi chẳng thể tưởng tượng nổi thế giới đó ra sao.

Đổi lại, năng lực tư duy cơ bản như tính toán nhanh hay ghi nhớ tốt thì chẳng có gì đặc biệt... cũng là lời chính chủ. Cậu ấy bảo vì có thể tiếp tục suy nghĩ trong khi người thường chỉ tập trung vào việc trước mắt, nên trông có vẻ xuất sắc hơn thôi.

Với năng lực này, việc điều tra và suy luận nhiều vụ án cùng lúc cũng không phải là không thể. Lúc ở vụ án phòng thử đồ, Kaisei ngay lập tức bảo "Đi tiếp thôi" là vì lý do này.

"Thế, sao cậu biết? Hung thủ vụ phòng thử đồ ấy."

Tôi hỏi lại lần nữa, Kaisei mở miệng với vẻ phiền phức.

"Lúc đó tôi đã nói rồi. Tôi để ý vết máu trên giá treo quần áo."

"Vết máu đó á? Liên quan gì đến hung thủ? Bằng cách nào?"

"Chuyển đổi tư duy sang ngôn ngữ đơn tuyến khó thật đấy..."

Kaisei nhíu mày.

"Đầu tiên... việc trên giá treo còn lại vết máu không thể lau sạch chứng tỏ bộ quần áo treo trên đó chín phần mười là mặt bụng quay xuống dưới."

"Hả? ...A! Vì nạn nhân bị đâm từ phía trước? Thế thì máu bắn đương nhiên dính vào mặt bụng rồi."

"Đúng. Suy ra, vết máu dính trên tường cách giá treo khoảng 60 centimet bên dưới không phải từ vạt áo, mà là từ ống tay áo chuyển sang."

"Hửm? ...A, ra là vậy. Nếu treo mặt bụng xuống dưới, phần chạm vào bức tường phía trong giá treo là phần lưng... mà phần lưng thì không dính máu."

"Nếu là ống tay áo thì việc dính máu toàn diện cũng không có gì lạ."

Hung thủ dùng dao đâm nạn nhân. Ống tay áo ở gần bàn tay đương nhiên cũng dính máu.

"Nếu ống tay áo dính máu, nghĩa là bộ đồ đó dài tay. Việc nó rủ xuống tận 60 centimet từ giá treo cũng chứng minh rõ điều này."

"Giữa mùa hè thế này á?"

"Nếu dùng Kỹ năng Camera nhìn thấy dáng vẻ hung thủ, chắc chắn sẽ nhận ra ngay sự bất thường đó. Giữa mùa hè mà cố tình mặc áo dài tay... lý do có thể nghĩ đến là người ghét bị cháy nắng, hoặc trên tay có đặc điểm nhận dạng cá nhân như hình xăm, hoặc là trang phục dùng cho công việc."

"Nên là diễn viên phục trang? Nhưng vẫn còn hai khả năng kia mà? Ghét cháy nắng hoặc hình xăm trên tay... cậu loại trừ khả năng đó kiểu gì?"

"Tôi không loại trừ."

"Hả?"

Thấy tôi bối rối, Kaisei tỉnh bơ nói:

"Vụ án đó độ khó E. Điểm giải quyết là 3 điểm. Chia cho 4 người thì mỗi người được 0.75 điểm... làm tròn lên là 1 điểm mỗi người. Và hình phạt trả lời sai là 1 điểm, nên dù sai một lần thì vẫn còn 2 điểm, mỗi người 0.5 điểm... làm tròn lên vẫn là 1 điểm."

"T-Tức là... được phép sai một lần nên cậu cứ đoán bừa một cái xem sao á?"

"Đúng thế. Ai ngờ trúng."

Trúng, cái khỉ gì...

====================

"Không phải chỉ có chúng ta tham gia vụ đó đâu nhé? Thế mà chẳng bàn bạc gì..."

"Việc lặp lại quy trình xây dựng giả thuyết và thực nghiệm là điều cơ bản mà. Nếu cứ sợ thử nghiệm thì sao đưa ra kết luận được."

"Cái chị này... chẳng biết nên gọi là thực tế hay là ích kỷ nữa..."

Tư duy của chị ấy về cơ bản không giống thám tử chút nào. Nhưng ngược lại, có một phần trong tôi lại cảm thấy chính điều đó mới ra dáng thám tử.

Ước gì tôi cũng có thể đoán trúng phóc một cách tùy tiện như thế...

"Quan trọng hơn chuyện đó là lượng điểm giải quyết nhận được kìa."

"À, đúng rồi ha..."

Theo lời giải thích của Kaisei lúc nãy, lẽ ra chúng tôi chỉ nhận được 1 điểm mỗi người thôi mới đúng.

Thế nhưng...

"Chẳng hiểu sao mỗi người lại nhận được tận 2 điểm... Có nhầm lẫn gì chăng?"

"Có thể suy đoán là trong các vụ án mô phỏng có lẫn vào vài vụ 'ngon ăn', hoặc là... vụ án đó khó hơn dự tính của nhà trường."

"...Khó hơn dự tính...?"

"Vụ án đó có lẽ thuộc loại phải dùng kỹ năng mới có thể suy luận được. Thực tế là chính tôi cũng không thể xác định hoàn toàn vị trí của hung thủ. Nếu bảo đó là độ khó D chứ không phải E thì cũng không lạ. Nhưng 4 người mà được chia mỗi người 2 điểm thì tổng điểm giải quyết phải từ 6 đến 9, tức là dù có là độ khó D thì vẫn hơi nhiều quá."

"Ý chị là nhà trường thiết lập sai à? Hay là..."

"...Hay là chính nhà trường cũng không biết chân tướng?"

Nghe Kaisei nói vậy, tôi bất giác nín thở.

"Em còn nhớ không, Eko. Từ lúc tôi gửi câu trả lời cho đến khi có thông báo giải quyết, đã mất một khoảng thời gian khá lâu."

"Ừ. Mất khoảng một tiếng lận. Mấy vụ khác thông báo đến ngay lập tức mà."

"Về sự thật đó, cũng có thể giải thích theo hướng này... Đó là trong một tiếng đồng hồ ấy, họ mới đi bắt giữ hung thủ và tìm bằng chứng củng cố suy luận."

"Hả? Thế nghĩa là..."

"Giả sử vụ án xảy ra ngay trước khi chúng ta bước vào cửa tiệm đó... thì việc thi thể vẫn còn thân nhiệt cũng không có gì lạ. Chúng ta cứ đinh ninh đó là vụ án mô phỏng nên mới nghĩ người phụ nữ nằm đó là diễn viên quần chúng, chuyện đó cũng chẳng có gì khó hiểu..."

"Kaisei! Chị... chị nói nghiêm túc đấy à!?"

"Tôi không rảnh để đùa đâu."

Ngước nhìn đường ray tàu lượn siêu tốc vắt ngang qua các tòa nhà, Kaisei lẩm bẩm.

"Cái trò chơi này... không đơn thuần chỉ là một bài kiểm tra đâu..."

6. Phương pháp tất thắng (Góc nhìn: Fujisaki Misaki)

"Hẹn hò vui không?"

Sau khi đi bộ quanh khu vực Tokyo Dome City, đến lúc mặt trời ngả bóng, tôi quay trở lại Ký túc xá Ảo Ảnh thì thấy Evrard đang đón chúng tôi với nụ cười đầy áp lực.

"Tôi đang hỏi là trong lúc tôi cặm cụi giải quyết vụ án, hai người chim chuột với nhau có vui không đấy."

"Nếu cô để bụng thế thì sao không đi cùng luôn cho rồi?"

"Tôi cũng biết đọc bầu không khí chứ bộ! Chính vì thế nên tôi mới thấy ấm ức đây này!"

Tâm lý thiếu nữ phức tạp thật.

Evrard ngồi kiểu con gái trên đệm trong phòng khách, nói tiếp:

"Rồi sao? Có thu hoạch gì không đấy. Nếu thực sự chỉ đi hẹn hò thôi là tôi giận thật đấy nhé."

"Lấy được kỹ năng rồi. Mất 10 điểm cho cái đó nên trong tay còn lại 8 điểm."

"Tôi cũng vậy."

Kaira đặt tách hồng trà xuống trước mặt Evrard như một lẽ đương nhiên. Cô ấy đã hoàn toàn bật chế độ hầu gái... hầu như không còn chút dáng vẻ nào của cô gái bình thường mà tôi thấy lúc nãy nữa.

Nhắc đến điểm số, chuyện vụ án trong phòng thử đồ cho nhiều điểm hơn bình thường... chắc là nên chia sẻ thông tin này.

Tuy nhiên, trước khi tôi kịp mở lời, Evrard đã hất mặt lên, làm ra vẻ đắc ý thấy rõ.

"8 điểm à. Ra thế, ra thế. Cũng cố gắng đấy chứ nhỉ? So với việc hai người chia đôi điểm."

"...Thế cô được bao nhiêu điểm?"

Thấy cô nàng có vẻ muốn được hỏi lắm rồi nên tôi hỏi cho xong chuyện. Evrard nhấp một ngụm hồng trà, từ tốn đáp:

"Mà, đừng nóng vội. Đợi tổng kết lúc 20 giờ là biết ngay thôi..."

Tức thật chứ...!

Cảm giác nếu cứ gặng hỏi thì sẽ trúng kế của nhỏ này, nên chúng tôi đành ngoan ngoãn chuẩn bị bữa tối trong khi chờ tổng kết điểm ngày đầu tiên và công bố bảng xếp hạng.

Và rồi đúng 20 giờ...

Thiết bị học sinh của chúng tôi đồng loạt phát ra âm báo.

[Tổng kết Bài kiểm tra thực hành tổng hợp năm nhất - Ngày 1]

Hạng 1: Shia E. Hazeldine - 57 điểm / Chỉ số Hensachi 114

Hạng 2: Hozuru Reika - 24 điểm / Chỉ số Hensachi 69

Hạng 3: Otoyume Kageri - 22 điểm / Chỉ số Hensachi 66

"........................"

"........................"

"Hú hú hú."

Nhìn con số tỏa sáng rực rỡ trên đỉnh bảng xếp hạng, tôi và Kaira câm nín.

57 điểm.

Chỉ số Hensachi 114.

Chị Fio về từ lúc nào không hay, ghé mắt nhìn vào thiết bị của tôi và bình luận một câu:

"Bá đạo quá cười ẻ."

Nếu tôi nhớ không nhầm thì chỉ số Hensachi chuẩn là 50 mà nhỉ? Mà khoan, Hensachi có vượt quá 100 được à?

"Này Công chúa. Em không thấy xấu hổ chút nào sao? Dân chuyên nghiệp mà đi hành gà trong bài kiểm tra của học sinh thế à."

"Người ta bảo sư tử vồ thỏ cũng dùng toàn lực mà lị."

"Công chúa chắc thích mấy bộ chuyển sinh sang dị giới lắm nhỉ."

57 điểm... Mà Evrard chắc chắn đã lấy Kỹ năng Tìm kiếm giá 5 điểm, vậy là tổng cộng cô ta kiếm được 62 điểm. Nếu là độ khó D thì khoảng 12 vụ, độ khó E thì khoảng 21 vụ. Đầu óc kiểu gì mà chỉ trong 10 tiếng đồng hồ giải quyết được ngần ấy vụ án chứ.

"Đây chính là uy lực của Kỹ năng Tìm kiếm đấy. Hiệu suất khác hẳn một trời một vực. Có khá nhiều vụ án nếu không có kỹ năng thì không thể nhận ra được. Quả nhiên kỹ năng này là thứ bắt buộc phải có."

"Chắc cũng có nhiều đứa ngày đầu tiên chỉ lấy mỗi Kỹ năng Tìm kiếm nhỉ."

Tôi và Kaira có chỉ số 47, thấp hơn mức trung bình. Chắc là do chúng tôi đã lấy kỹ năng giá 10 điểm. Có rất nhiều người chỉ lấy Kỹ năng Tìm kiếm 5 điểm nên họ xếp trên chúng tôi.

"Mà, bảng xếp hạng ngày đầu tiên chẳng nói lên điều gì đâu. Không cần bận tâm đâu. Nhỉ? Cậu Fujisaki."

"Đừng có vừa khoác vai vừa tỏ vẻ bề trên thế chứ!"

Thật tình, thắng kẻ dưới cơ mà cũng lên mặt được đến thế cơ đấy.

"Trừ tiểu thư là ngoại lệ ra, thì hạng 2 và hạng 3 tiếp theo có lẽ mới là top server thực sự."

Kaira bình tĩnh phân tích bảng xếp hạng.

Evrard buông vai tôi ra, nói:

"Đúng là như vậy. Có thể bám theo gót chân tôi thì cũng là những tay đáng gờm đấy."

"Rốt cuộc là cô đang khen người ta hay đang tự sướng thế hả."

Vừa khịa lại, tôi vừa nhìn kỹ tên của hai người đang đứng hạng 2 và 3.

Hozuru Reika, và Otoyume Kageri...

Cái tên Otoyume Kageri nghe lạ hoắc. Nhưng mà... Hozuru? Cái tên này, nghe quen quen...

Khi lướt xuống bảng xếp hạng, tôi thấy tên của Ushiyama nằm ở khoảng hạng 30. Dù mới gặp một lần nhưng tôi cảm thấy năng lực của hắn rất đặc biệt. Theo trực giác thì hắn phải ở vị trí cao hơn mới đúng... có lẽ tên này cũng đã lấy kỹ năng 10 điểm chăng.

"Nào, bảng xếp hạng cũng có rồi, vào vấn đề chính hôm nay thôi."

Có vẻ đã tận hưởng đủ cảm giác ưu việt, Evrard đặt thiết bị xuống bàn trà và tiếp tục câu chuyện.

"Hãy kiểm tra điều kiện nâng cấp của các kỹ năng mà mỗi người đã nhận được nào."

Tôi và Kaira làm theo Evrard, đặt thiết bị lên bàn, màn hình hướng lên trên.

Trên đó hiển thị thông tin về cấp độ tiếp theo của các kỹ năng chúng tôi đang sở hữu.

<Kỹ năng Tìm kiếm - Level 2> - Chi phí nâng cấp: 25 điểm

Khi có vụ án xảy ra trong bán kính 100 mét, thiết bị sẽ phát âm báo và hiển thị vị trí trên bản đồ. Ngoài ra, độ khó của vụ án cũng được hiển thị.

<Kỹ năng Camera - Level 2> - Chi phí nâng cấp: 20 điểm

Có thể truy cập vào hình ảnh từ các camera đường phố ngoài trời. Chỉ xem được hình ảnh trong quá khứ tối đa 3 ngày.

<Kỹ năng Pháp y - Level 2> - Chi phí nâng cấp: 20 điểm

Cho phép thực hiện giám định DNA.

"...Kỹ năng nào tính cả Level 1 cũng ngốn 30 điểm cơ à."

Đắt hơn tôi tưởng. Dù có dồn hết số điểm kiếm được trong một ngày của nhóm dẫn đầu vào cũng chưa chắc đã đủ... Không biết có bao nhiêu level, nhưng cảm giác thế này vẫn chưa phải là hết. Liệu uy lực của nó có xứng đáng với cái giá phải trả không?

"Kỹ năng Tìm kiếm thì khỏi bàn rồi, nhưng Kỹ năng Camera và Kỹ năng Pháp y cũng khá hữu dụng đấy."

Evrard nói.

"Nếu truy cập được camera đường phố, chúng ta sẽ không cần phải đi hỏi thăm từng người để lần theo dấu vết hung thủ nữa."

"Giám định DNA từ Kỹ năng Pháp y cũng vậy, nếu hiện trường còn sót lại tóc hay gì đó, chỉ cần lấy mẫu từ nghi phạm là xác định được hung thủ ngay. Dự kiến sẽ rút ngắn đáng kể thời gian điều tra."

Nghe Kaira giải thích, tôi gật gù:

"Thế thì cần quái gì suy luận nữa. Vấn đề là có cần thám tử nữa hay không ấy chứ."

"Vốn dĩ là không cần đâu, cho đến khi ông nội cậu xuất hiện."

Thấy Evrard cười khổ, tôi hơi nhăn mặt. Phải rồi ha.

"...Tóm lại là kỹ năng nào cũng đáng đồng tiền bát gạo cả."

"Tôi nghĩ là có. Nếu có những kỹ năng này, ai cũng có thể đạt được hiệu suất giải quyết vụ án như tôi hôm nay. Sẽ sớm thu hồi vốn thôi."

"Vậy tính sao? Ngày mai lại tiếp tục cày điểm để lấy kỹ năng à?"

"Đừng có ki bo thế, cứ lấy trước một cái đi."

"Hả? ...À, ra thế."

Nhắc mới nhớ, đã có đứa nâng cấp hai loại kỹ năng lên Level 2 mà vẫn còn dư điểm.

Evrard cầm thiết bị trên bàn lên:

"Kỹ năng Tìm kiếm vốn là kỹ năng bắt buộc phải lấy, nhưng nếu có Level 3 cao hơn nữa, việc nắm bắt hiệu quả của nó sớm nhất có thể là một nước đi quan trọng. Và hiện tại, người duy nhất làm được điều đó chỉ có tôi, người đã kiếm được hơn 30 điểm trong ngày đầu tiên."

"Cô khoe khoang như hít thở ấy nhỉ."

"Tôi sẽ nói cho đến khi nào được khen thật lòng mới thôi."

"Á á ghê quá ghê quá!"

"Nói giọng giống mấy con tép riu hơn chút nữa đi."

"Cái gì!? Chỉ trong một ngày mà được tận 57 điểm sao!?"

Tôi đành phải hùa theo, làm Evrard cười khúc khích. Cảm giác như đang chơi với trẻ con vậy.

Evrard thao tác trên thiết bị:

"Vậy tôi nâng cấp Kỹ năng Tìm kiếm đây."

Nói rồi cô ấy chạm vào màn hình.

Evrard nhìn chằm chằm vào màn hình một lúc rồi nói "Nhìn này", và đặt thiết bị xuống bàn lần nữa.

Một thông báo mới hiện ra.

Sau khi có được Kỹ năng Tìm kiếm Level 2, thông tin chi tiết về hiệu quả của Level 3 đã được mở khóa...

<Kỹ năng Tìm kiếm - Level 3> - Chi phí nâng cấp: 50 điểm

Hiển thị trên bản đồ vị trí và độ khó của các vụ án sẽ xảy ra trong vòng 30 phút tới tính từ thời điểm hiện tại.

"Level 3 là kỹ năng tiên tri vụ án."

Nội dung vượt xa tưởng tượng khiến chúng tôi nín thở.

"Tìm thấy meta game rồi nhé... Nửa sau bài kiểm tra sẽ xoay quanh kỹ năng này đấy."

"À... Chắc chắn rồi..."

Không cần giải thích cũng hiểu.

Hôm nay chúng tôi có thể tự do điều tra mà hầu như không đụng độ học sinh khác là vì chưa ai nâng cấp Kỹ năng Tìm kiếm. Nếu tất cả mọi người đều nắm được chính xác vị trí vụ án nhờ Level 2, chắc chắn sẽ xảy ra tình trạng tranh giành.

Tuy nhiên, nếu có kỹ năng tiên tri vụ án trước khi nó xảy ra, chúng tôi sẽ không bị cuốn vào cuộc tranh giành đó.

Cuối cùng tôi cũng hiểu ra... bài kiểm tra này là một trò chơi tranh giành tài nguyên hữu hạn gọi là điểm giải quyết. Và để có thể đứng vững trên sàn đấu đó, Kỹ năng Tìm kiếm Level 3 là thứ bắt buộc phải có. Vì không thể nào thắng nổi trong cuộc đua tốc độ với kẻ biết trước sự tồn tại của vụ án tận 30 phút.

Và kỹ năng này... càng lấy sớm càng có lợi.

Trong khi những học sinh khác chưa lấy kỹ năng này... không, khi họ còn chưa biết đến sự tồn tại của nó, nếu chỉ có chúng tôi sử dụng được thì...

"Lợi thế của người đi tiên phong... Nếu lấy được kỹ năng này ngay bây giờ, chúng ta có thể cày điểm thoải mái mà không bị ai tranh..."

"Đầu óc gian manh phết nhỉ, cậu Fujisaki. Vậy cậu nghĩ nên làm thế nào?"

"Quyết định rồi. Tất tay (All-in). Dồn hết điểm cho cô, dốc toàn lực nâng Kỹ năng Tìm kiếm lên Level 3. Điểm của chúng tôi thì sau đó kiếm bao nhiêu chẳng được."

"Chính xác, C'est vrai. Tôi cũng cùng ý kiến... Đó là phương pháp tất thắng của bài kiểm tra này."

Không sai vào đâu được. Đây là lời giải mẫu mực cho bài kiểm tra này, điều chỉ có thể thực hiện được nhờ sự vượt trội của Evrard.

Tôi vừa suy tính cho ngày mai vừa nói:

"Nếu vậy thì cần phương tiện liên lạc để khi tìm thấy vụ án là báo ngay cho cô được."

"Đúng thế. Nhưng tôi không thể chia điểm ra được. Kỹ năng Liên lạc cũng tốn kém lắm."

"Ừ nhỉ... Ba người thì không đủ. Tôi muốn chia thành 2:2, mỗi nhóm có một người phụ trách liên lạc."

"Cậu có ứng cử viên nào không? Điều kiện là người không có tư lợi, chấp nhận dồn điểm cho tôi."

"Có."

Tôi nghĩ ra ngay lập tức.

"Có một người cực kỳ phù hợp. Tôi không biết ai không có tư lợi hơn nhỏ đó đâu."

Trong đầu tôi hiện lên khuôn mặt ngái ngủ của một cô bạn gái.

7. Cảnh giác (Góc nhìn: Otoyume Kageri)

"Nếu Kỹ năng Tìm kiếm có Level 3 thì căng đấy."

Buổi tối, Kanna-chan ngồi trong phòng tôi, vẻ mặt nghiêm trọng nói.

"Hả? Nghĩa là sao?"

"Kỹ năng Tìm kiếm ở Level 2 đã khá mạnh rồi. Chắc chắn mỗi nhóm sẽ có ít nhất một người lấy kỹ năng này. Nếu còn có cấp cao hơn nữa, thì ngay khoảnh khắc có người lấy được nó trước, vị trí số 1 có thể sẽ được định đoạt luôn..."

"Đến... đến mức đó sao...?"

"Đến mức đó đấy."

Vốn dĩ tôi và Kanna-chan ở khác ký túc xá. Tôi ở Ký túc xá Anh Đào, còn Kanna-chan ở Ký túc xá Tân Tinh. Nhưng Ký túc xá Anh Đào có vẻ lạnh lùng, hay nói đúng hơn là theo chủ nghĩa tự do, ít can thiệp vào chuyện của nhau, nên chúng tôi quyết định gặp nhau ở phòng tôi vào buổi tối.

Chỉ có điều tôi không hiểu sao tôi phải ngồi bệt dưới đất còn Kanna-chan lại ngồi trên ghế.

Kanna-chan vắt chéo đôi chân trần đúng chất Gyaru ngay trước mặt tôi, nói:

"Lẽ ra điều kiện của mọi người đều như nhau nên không cần lo lắng lắm. Nhưng lần này tình hình hơi khác... Vì ngay lúc này có thể đang có người nắm giữ thông tin về Level 3."

"A... Là Hazeldine-san..."

"Đúng. Người duy nhất kiếm được trên 30 điểm trong ngày đầu. Chỉ cô ta mới có tư cách biết thông tin về Kỹ năng Tìm kiếm Level 3. Nếu nó đúng như những gì tớ lo ngại thì..."

"Sẽ không ai ngăn được cô ấy nữa sao?"

"Độc diễn luôn. Trong 6 ngày còn lại."

Đúng là ghê thật... Quả nhiên người được gọi là Công chúa nó phải khác bọt.

"Nhưng mà, dù không lấy được hạng 1, nhưng cái được phản ánh vào Rating là chỉ số Hensachi mà, nên chỉ cần lấy hạng 2 hoặc 3 là ổn chứ?"

"Đây là Nhật Bản đấy nhé? Là đại diện cho nhà Suibun đứng đầu giới thám tử Nhật Bản, tớ không thể để cho một Công chúa thám tử người nước ngoài muốn làm gì thì làm được."

Kanna-chan nghiêm mặt nói. ...Nhìn mặt lạnh tanh thế thôi chứ tính hiếu thắng cũng ghê gớm lắm.

"Ngày mai, tùy vào động thái của Công chúa thám tử mà cục diện bài kiểm tra sẽ thay đổi lớn. Phải chú ý quan sát hành động của cô ta."

"Rõ!"

8. Yếu tố ẩn (Góc nhìn: Hozuru Reika)

Nhìn cái tên ngự trị ở vị trí số 1 trên bảng xếp hạng, tôi khẽ nhăn mặt.

"Đồ đàn bà hack game..."

Hôm nay, tôi đã chia các bạn cùng lớp thành 5 đội, nghe ngóng thông tin từ họ rồi lao đến hiện trường, chỉ huy điều tra, cứ lặp đi lặp lại như vậy. Tất nhiên là phải bỏ ra 5 điểm để lấy Kỹ năng Liên lạc.

Để liên kết chặt chẽ, tôi cũng thu hẹp phạm vi điều tra vào khu vực Kanda. Chạy ngược chạy xuôi đến rã cả chân, nhưng chiến thuật hút điểm từ 5 đội này mang lại hiệu quả vượt trội. Cũng bõ công làm mấy trò chân tay giống mấy gã cảnh sát cổ lỗ sĩ chẳng ra dáng thám tử danh tiếng chút nào.

Vậy mà, Shia E. Hazeldine... ả đàn bà này chỉ có một mình mà...

Mà thôi. Chuyện ả ta là quái vật thì tôi đã biết ngay từ đầu rồi.

Chắc giờ này ả đang tính toán để nâng cấp Kỹ năng Tìm kiếm chứ gì. Cứ để ả quậy tưng bừng thu hút sự chú ý đi.

Trong lúc đó, tôi sẽ trở thành ông vua trong bóng tối của bài kiểm tra này.

Vũ khí để làm điều đó, tôi đã tìm thấy rồi.

Đó là vào khoảng 19 giờ... khi tôi đang tổng hợp thông tin kỹ năng mà các bạn cùng lớp thu thập được sau khi các vụ án mô phỏng kết thúc.

Tôi ngồi trên ghế trong lớp học lúc hoàng hôn, ngắm nhìn thông tin về các kỹ năng sau khi nâng cấp do lũ kiến thợ ưu tú mang về.

Quan trọng nhất dĩ nhiên là Kỹ năng Tìm kiếm. Hiện tại mới chỉ thấy đến Level 2, nhưng dù vậy thì đây cũng là kỹ năng mỗi đội cần phải có một cái.

Nhưng mà, chuyện đó thì ai chẳng biết... Thứ tôi đang quan tâm lúc này là cái này cơ.

Kỹ năng Camera.

Ở Level 1 chỉ xem được hình ảnh trong 1 ngày qua, nhưng nghe nói Level 2 có thể xem được đến 3 ngày trước.

3 ngày trước.

Điều tôi băn khoăn là liệu có thể xem được hình ảnh của 3 ngày trước tính từ bây giờ hay không.

Bài kiểm tra mới diễn ra ngày thứ nhất... nếu từ thời điểm này mà xem được hình ảnh 3 ngày trước, nghĩa là xem được hình ảnh trước khi bài kiểm tra bắt đầu. Không liên quan gì đến vụ án mô phỏng, chỉ là hình ảnh camera bình thường...

Theo lời học sinh được tôi cho lấy Kỹ năng Camera, Level 1 không xem được hình ảnh của 1 ngày trước... tức là ngày hôm qua khi bài kiểm tra chưa bắt đầu. Điều đó cũng dễ hiểu, vì Level 1 có giới hạn là "camera an ninh của tòa nhà xảy ra vụ án mô phỏng". Ngày hôm qua khi chưa có bài kiểm tra thì làm gì có "tòa nhà xảy ra vụ án mô phỏng".

Nhưng... nếu Kỹ năng Camera có Level 3, và "chức năng đó" vốn luôn đi kèm với camera an ninh thời nay được mở khóa thì sao...?

Tôi cực kỳ băn khoăn về điều này.

Vì thế tôi đã ra lệnh cho một bạn cùng lớp ở gần đó.

"Hình như cậu có 20 điểm đúng không. Dùng Kỹ năng Tòa án chuyển cho tôi đi."

Ngoài các bạn cùng lớp hoạt động theo nhóm, tôi còn cho ba người đặc biệt xuất sắc hành động đơn lẻ để tự kiếm điểm. Nhờ vậy mà ba người đó đã vượt qua mức điểm tối thiểu cần thiết để sử dụng Kỹ năng Tòa án... là 20 điểm.

Kỹ năng Tòa án thực chất là kỹ năng chuyển nhượng điểm.

Trong các điều cấm không có mục "Dàn xếp Tòa án Tuyển chọn", nên việc cố tình thua để chuyển điểm cho người khác chẳng có vấn đề gì cả...

Tên bị ra lệnh chuyển điểm tỏ vẻ bối rối:

"Hả? Cậu định lấy kỹ năng gì à? Thì cũng được thôi... nhưng sau khi tổng kết điểm vẫn dùng kỹ năng được sao? Giờ này đâu còn vụ án mô phỏng nào nữa."

"Dùng được chứ. Quy định ghi là 'Kỹ năng có thể sử dụng từ 9 giờ đến 20 giờ'. Khoảng thời gian từ lúc tổng kết điểm 19 giờ đến lúc công bố xếp hạng 20 giờ có lẽ được đặt ra để thử nghiệm kỹ năng đấy."

Và vì điểm đã được tổng kết rồi, nên sự biến động điểm số trong thời gian này sẽ không phản ánh lên bảng xếp hạng. Nghĩa là sẽ không bị ai phát hiện.

Tôi tập hợp cả hai người trong nhóm hành động đơn lẻ còn lại, gom một lúc hơn 60 điểm về mình.

Rồi cộng với 24 điểm vốn có, tôi dồn tất cả 80 điểm vào Kỹ năng Camera.

Kỹ năng Camera Level 3 có nội dung như sau:

<Kỹ năng Camera - Level 3> - Chi phí nâng cấp: 50 điểm

Sử dụng chức năng tìm kiếm khuôn mặt để trích xuất hình ảnh nhân vật bất kỳ từ camera. Tuy nhiên chỉ tìm kiếm được những nhân vật có liên quan đến vụ án mô phỏng. Phạm vi đối tượng là hình ảnh trong 7 ngày qua.

"...Hư hư."

Tìm kiếm khuôn mặt.

Đây rồi. Đây chính là thứ tôi muốn.

Tại sao ư? Chân lý hiển nhiên mà.

Trước ngày hôm nay thì "tòa nhà xảy ra vụ án mô phỏng" không tồn tại... nhưng "khuôn mặt của nhân vật liên quan đến vụ án mô phỏng" thì có...

Tôi cũng là một thiếu niên khỏe mạnh. Cũng từng chơi game chứ bộ.

Vậy thì, chuyện này cũng thường gặp thôi nhỉ?

Rằng ở nơi đi ngược lại với điểm xuất phát, có giấu một rương kho báu...

Tôi kích hoạt Kỹ năng Camera, nhập từ khóa vào chức năng tìm kiếm khuôn mặt.

Đối tượng tìm kiếm là nhân vật có liên quan đến vụ án mô phỏng trong quá khứ.

Vậy thì cái này cũng được tính chứ.

...Shinrihou "Akechi" Shingen.

Trong vụ án mô phỏng ở lễ nhập học, ông ta chắc chắn là người có liên quan.

Và rồi, thiết bị của tôi hiển thị kết quả.

Khuôn mặt của ngài Hiệu trưởng kính mến đang cười đầy ẩn ý tại ga JR Ochanomizu vào 7 ngày trước.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!