Chương 3: Vì là thám tử
1. Vụ án chân thực - Side: Fujisaki Misaki
"Làm cái quái gì thế này..."
Sáng ra, khi tôi bước vào phòng khách thì thấy Matsudate đang ngủ ngon lành trên đùi Evrard.
Cậu ta vẫn mặc bộ đồ ngủ diêm dúa mượn của Evrard. Má cậu ta áp chặt vào đùi Evrard - người đã thay quần áo chỉnh tề - và thở đều đều đầy mãn nguyện.
"Tôi đã gọi dậy một lần và vất vả lắm mới lôi ra được đến đây, nhưng rồi cậu ấy lại lăn ra ngủ tiếp ngay lập tức..."
Evrard cười khổ. Chỉ một đêm thôi mà đã buông thả đến mức nào rồi... Đây đâu phải cách cư xử ở nhà người lạ chứ.
"Thôi kệ đi... Tôi cũng nghĩ cái ngữ cậu ta đời nào dậy nổi lúc 6 giờ. Quan trọng hơn là, đã dùng được chưa?"
"Rồi. Rất ổn định."
Khi tôi ngồi xuống bên cạnh chiếc bàn tròn thấp, Kaira mang súp miso ra.
Vừa ăn sáng, chúng tôi vừa bắt đầu xác nhận về cái thông báo gửi đến thiết bị của Evrard tối qua.
"<Kỹ năng Tìm kiếm Độc nhất - Unique Search Skill>."
Evrard vừa nói vừa đặt thiết bị của mình lên bàn.
"Hiệu quả là hàng thật. Tôi có thể tham chiếu tất cả thông tin như tọa độ, độ khó của các vụ án xảy ra quanh đây trong ngày hôm qua và hôm kia... kể cả những vụ án không phải do học viện chuẩn bị."
Kỹ năng Tìm kiếm Độc nhất.
Thông báo gửi đến Evrard là thông báo về việc nhận được kỹ năng đó.
Điều kiện nhận thì không rõ lắm. Evrard đoán có lẽ việc sở hữu Kỹ năng Tìm kiếm cấp 3 vào cuối ngày thứ hai, hay số lượng vụ án đã giải quyết là điều kiện kích hoạt... nhưng tóm lại, điều quan trọng bây giờ là.
"...Quả nhiên, vụ án trong phòng thử đồ ngày đầu tiên là thật sao?"
"Lúc nghe cậu và Kaira kể lại thì tôi vẫn bán tín bán nghi, nhưng nếu thông tin của kỹ năng này là thật thì đúng là như vậy. Vụ án đó là thật. Cái xác mà hai người nhìn thấy trong phòng thử đồ là xác chết thật sự."
Vụ án phòng thử đồ với số điểm giải quyết kỳ lạ đó... không phải là vụ án mô phỏng, mà là một vụ giết người thực sự. Chúng tôi đã bị bắt phải điều tra một vụ giết người thật.
"...Vì cái xác vẫn còn hơi ấm nên tôi cứ đinh ninh là diễn viên quần chúng hay gì đó... Hóa ra chỉ đơn giản là vừa mới chết thôi sao."
"Có lẽ là vậy. Điều đáng lo ngại ở đây là việc một vụ giết người thật sự lại được tính như một bài kiểm tra của học viện, thậm chí còn được cộng nhiều điểm hơn bình thường. Những điều này là bằng chứng cho thấy phía học viện đã nhận thức trước được việc sẽ có những vụ án thật lẫn vào trong các vụ án mô phỏng."
"Nghĩa là ứng dụng dùng cho bài kiểm tra vốn dĩ đã được lập trình như thế..."
Tức là việc để học sinh chúng tôi giải quyết các vụ án thật cũng đã nằm trong tính toán từ trước.
"Nếu vậy thì cái độ khó với câu hỏi được thông báo lúc phát hiện vụ án rốt cuộc là cái gì? Chắc chắn phía học viện cũng đâu có nắm được chân tướng vụ án?"
"Hình như câu hỏi là 'Hung thủ đang ở đâu' đúng không? Mấy vụ án thật thì đại khái đều hỏi thế cả thôi. Chỉ cần bắt được hung thủ thì mấy chuyện chi tiết khác cứ hỏi trực tiếp hắn là xong."
"À, ra là thế. Vậy còn độ khó?"
"Nói khéo thì là dựa trên thống kê, nói toẹt ra là quyết định bừa. Đằng nào thì điểm giải quyết cũng có vẻ được quyết định chẳng liên quan gì đến độ khó đó cả."
Chỉ để học sinh suy luận vị trí hung thủ, còn công việc nguy hiểm là bắt giữ thì thực hiện bí mật. Cách làm này cứ như đào tiền ảo vậy, chỉ mượn năng lực tính toán của học sinh.
Rốt cuộc học viện đang toan tính điều gì?
"Về chuyện đó... tôi tìm thấy một thông tin đáng chú ý trong dữ liệu kỹ năng."
Evrard lướt ngón tay trên màn hình thiết bị đang đặt trên bàn, kéo bản đồ đến một tọa độ nọ.
Đó là tòa nhà trụ sở chính của Thám tử xã Shinrihou nằm dọc sông Kanda.
Tại đó, một biểu tượng báo hiệu vụ án đang hiện lên.
"Chỉ riêng vụ án này là được ghi nhận xảy ra ngay từ khoảnh khắc bài kiểm tra bắt đầu."
"Suốt từ hai ngày trước ư? Tại tòa nhà Thám tử xã Shinrihou?"
"Hoặc có thể là từ trước khi bài kiểm tra này bắt đầu nữa."
Thám tử xã Shinrihou... thám tử xã lớn nhất và giỏi nhất Nhật Bản, do người sáng lập kiêm Hiệu trưởng học viện này là Shinrihou "Akechi" Shingen làm giám đốc.
Tại tòa nhà trụ sở chính đó đang xảy ra vụ án gì cơ chứ?
"Nói chính xác thì tôi không nghĩ vụ án xảy ra ngay tại tòa nhà này. Có lẽ đây là thông điệp 'Nếu nhận ra thì hãy đến đây'. Vụ án này chắc không phải loại có thể chỉ ra bằng một biểu tượng nhỏ trên tọa độ như thế này đâu."
"Nghĩa là sao? Nếu chạm vào biểu tượng đó thì nó hiện ra cái gì?"
"Nhìn tận mắt sẽ nhanh hơn đấy."
Ngón tay thon dài trắng muốt của Evrard chạm vào biểu tượng tòa nhà trụ sở chính Thám tử xã Shinrihou.
Cửa sổ tin nhắn hiện lên dòng chữ:
[Vụ án RPG Tội phạm - Độ khó: A]
2. RPG Tội phạm
Tòa nhà trụ sở chính Thám tử xã Shinrihou sừng sững nhìn xuống dòng sông Kanda.
Dưới tầng hầm của nó có một không gian mà các thám tử trực thuộc gọi là "Căn phòng lãng quên". Bởi bất cứ ai bước vào căn phòng này, khi rời đi đều bị yêu cầu "Hãy quên những gì đã thấy và nghe ở đây, tuyệt đối không được hé răng với bên ngoài".
Đó là một phòng họp lớn được sử dụng khi tiến hành các cuộc điều tra quy mô lớn một cách bí mật nhằm tránh gây hoang mang cho công chúng.
Hiện tại, căn phòng đó đã trở thành trụ sở điều tra của <Vụ án RPG Tội phạm>.
Đi qua lối đi ngầm bí mật nối từ tầng hầm của một tòa nhà khác, Rendou Rurika bước qua cánh cửa của trụ sở điều tra.
Ngay lập tức, tiếng bước chân hối hả và những tiếng quát tháo ập đến như thác lũ.
"Giết người ở Iidabashi! Giết người ở Iidabashi!"
"Đừng có coi thường tao. Tao sẽ đến đó ngay!"
"Lại có thông báo trộm cắp. Chuyển ảnh cho đội phân tích mau!"
"Vụ ở Shibuya đã tìm thấy dấu giày!"
"Vụ ở Shibuya là vụ nào ở Shibuya hả!? Nói bằng mã code đi!"
Các thám tử và cảnh sát đi lại như con thoi trong không gian rộng bằng giảng đường đại học với vẻ mặt đằng đằng sát khí. Rendou Rurika điều khiển xe lăn một cách điêu luyện, luồn lách qua họ, rồi tìm thấy một thám tử quen mặt và cất tiếng gọi.
"Anh Myouzan. Tình hình thế nào rồi?"
Vị thám tử đó đang ngồi ở chỗ có tới 6 chiếc màn hình đời mới nhất, vừa quay lại vừa húp sùm sụp ly cà phê có vẻ ngon lành.
Đó là một người đàn ông ngoài 30 tuổi, mặc chiếc áo hoodie trông khá lôi thôi. Tóc tai bù xù, râu ria lởm chởm quanh miệng, nếu không biết là thám tử thì có khi chẳng phân biệt được với một tên NEET.
Tuy nhiên, người đàn ông này chính là Myouzan Kotsuto.
<Thám tử Điện não>, Trưởng phòng An ninh mạng thuộc Bộ phận Điều tra của Thám tử xã Shinrihou.
"Tình hình hả..."
Myouzan lại húp sùm sụp ngụm cà phê, rồi nói:
"Nếu ý cô là làm việc có hăng say không thì đang sung sức lắm, còn nếu ý là làm mãi không hết việc thì tệ hại vô cùng. Tôi nhớ quán cà phê ở Nakano Broadway quá."
"Xin chia buồn với anh."
"Như cô thấy đấy, đám vụ án hổ lốn cứ mọc lên như nấm sau mưa khiến sức chứa của trụ sở điều tra vỡ tung từ lâu rồi. Nhờ ơn đó mà việc công phá sào huyệt chính cứ chậm như rùa bò. Nếu đây là mục đích của hung thủ thì hắn quả là một kẻ kích động quần chúng đại tài. Sinh nhầm thời chứ không thì cũng làm độc tài được đấy."
"Vậy vẫn chưa xác định được kẻ chủ mưu sao?"
"Xác định danh tính cá nhân từ Dark Web khó như lên trời. Vụ này đến FBI còn bó tay. Dù có hacker siêu hạng nào về phe mình thì tôi cũng không mong đợi tin vui đâu."
Myouzan đặt tách cà phê cạnh bàn phím, làm chiếc ghế văn phòng kêu cọt kẹt.
"Vì vụ án có dính đến chữ game nên tôi cũng thử hỏi tiểu thư Shogi rồi."
"Là <Thám tử Trò chơi> sao? Cô ấy nói gì?"
"'Cái này chẳng phải game hay gì cả. Không phải việc của tôi', cô ấy bảo thế đấy. Cô không thấy thế là bạc bẽo sao?"
"Nghề chính của cô ấy đâu phải thám tử... Chắc ý là việc ai nấy làm thôi."
"Việc ai nấy làm thì cũng có lúc cần mượn tay người khác chứ."
Myouzan thở dài. Có vẻ anh ta đã khá mệt mỏi. Việc các thám tử và cảnh sát xung quanh đằng đằng sát khí chắc cũng do mệt mỏi mà ra. Cuộc chiến chống tội phạm kéo dài ngày đêm đang khiến những chiến binh ở tiền tuyến bắt đầu chạm đến giới hạn.
Vụ án này cần phải được giải quyết càng sớm càng tốt.
Rurika đã đi nước cờ cho việc đó rồi.
"Nhắc đến mượn tay người khác, kế hoạch của cô sao rồi? Tiểu thư trùm cuối."
"Tôi mong anh đừng gọi tôi bằng cái tên đó... Sắp có kết quả rồi đấy."
Đúng lúc đó, đám đông thám tử và cảnh sát bỗng ồn ào hơn hẳn, rồi ngay lập tức im phăng phắc.
Rurika mỉm cười quay lại.
"Đấy, đến rồi kìa."
Rurika dùng bộ điều khiển trên tay lái xe lăn về phía lối vào trụ sở điều tra.
Đứng ở cửa là một thiếu nữ xinh đẹp tựa như nàng tiên.
Rurika mỉm cười, chào đón thiếu nữ giống nàng tiên ấy - Shia E. Hazeldine.
"Nhanh đấy. Từ lúc dùng được kỹ năng đến giờ mới có khoảng 2 tiếng thôi mà."
"Thế là quá chậm rồi. Tìm lối vào chỗ này còn mất thời gian hơn là tìm hiểu sơ lược về vụ án."
"Một trong những trung tâm điều tra tội phạm của đất nước mà bị công phá chỉ trong 2 tiếng thì tôi còn mặt mũi nào nữa."
Rurika mời Shia ngồi vào bộ bàn ghế tiếp khách ở góc phòng họp lớn.
Shia lễ phép ngồi xuống chiếc ghế sofa đã sờn cũ, rồi nhìn thẳng vào Rurika với ánh mắt nghiêm nghị.
"RPG Tội phạm - một loại sự kiện bắt đầu trên Dark Web. Khi đăng tải bằng chứng phạm tội dưới dạng hình ảnh hay gì đó, người chơi sẽ được thưởng điểm tương ứng và được xếp hạng dựa trên số lượng điểm thu được. Có thể dùng điểm để đổi lấy kỹ năng, giúp việc phạm tội trở nên thuận lợi và dễ dàng hơn."
Shia thuật lại sơ lược về vụ án mà có lẽ cô đã tìm hiểu trong 2 tiếng qua, rồi đưa ra suy luận của mình trước Rurika - người nắm quyền thực sự của Học viện Thám tử Shinrihou.
"Bài kiểm tra thực hành tổng hợp lần này được dựa trên vụ án này, đúng không?"
"Như em thấy đấy."
"Chị đã lợi dụng bài kiểm tra tổng hợp lần này để đối phó với RPG Tội phạm và tuyển chọn những nhân lực có thể tham gia ngay vào trụ sở điều tra này, phải không?"
"Chính xác."
"Và, như một minh chứng cho những người vượt qua vòng tuyển chọn đó, chị đã trao cho họ Kỹ năng Độc nhất - kỹ năng để giải quyết những vụ án thật chứ không phải vụ án mô phỏng."
Nói rồi, Shia đặt thiết bị học sinh đang mở màn hình Kỹ năng Tìm kiếm Độc nhất lên bàn kính.
Kỹ năng Tìm kiếm Độc nhất dựa trên thông tin của trụ sở điều tra này để thông báo không chỉ các vụ án mô phỏng mà cả những vụ án do RPG Tội phạm gây ra.
Mặt khác, Kỹ năng Tìm kiếm thường chỉ có thể thông báo về các vụ án mô phỏng do học viện chuẩn bị - đương nhiên rồi, vì học viện đâu có nắm được việc các vụ án thật xảy ra.
Những học sinh chỉ có kỹ năng thường sẽ được dẫn đến các vụ án mô phỏng an toàn, chỉ những học sinh có Kỹ năng Tìm kiếm Độc nhất mới tiếp cận được vụ án thật.
Kỹ năng Độc nhất chính là giấy phép tạm thời để can dự vào RPG Tội phạm.
"Cứ như động viên học sinh ra trận vậy. Đây là đặc sản của Nhật Bản sao?"
"Bị lôi chuyện của hơn 80 năm trước ra nói thì tôi cũng chỉ biết cười trừ... nhưng có vẻ em phản đối chính sách này nhỉ. Cho tôi nghe lý do được không."
"Vì nó đã bị phá hỏng rồi. Chị có xem bảng xếp hạng hôm qua không?"
"Có chứ."
"Vậy chị hiểu rồi đấy. Hozuru Reika - cậu ta đang lạm dụng Kỹ năng Độc nhất. Có lẽ là Kỹ năng Camera Độc nhất. Hiệu quả của nó là quyền truy cập siêu pháp quy, cho phép xem hình ảnh của tất cả camera an ninh, camera giám sát trong khu vực kiểm tra bất kể có liên quan đến vụ án mô phỏng hay không - tôi nói đúng chứ?"
"Tôi xin phép không trả lời. Vì tôi không thể thiên vị bất kỳ học sinh nào."
"Giờ không phải lúc nói chuyện đó!"
Bàn tay của Shia đập mạnh xuống mặt bàn kính.
"Cậu ta đang lạm dụng Kỹ năng Camera Độc nhất để nắm điểm yếu của các học sinh khác! Bằng cách đó, cậu ta ép buộc họ thực hiện Phán quyết Tuyển chọn (Select) để kiếm điểm! Đây rõ ràng là tội đe dọa! Là phạm tội đấy! Tội phạm đang hoành hành nhờ vào quyền hạn mà học viện trao cho!"
"Có bằng chứng không?"
Rendou Rurika vẫn điềm nhiên trả lời.
"Nguyên tắc suy đoán vô tội. Nếu chuyện đó là thật thì đúng là vi phạm quy tắc kiểm tra, nhưng nếu không có bằng chứng thì không thể phạt hành vi gian lận của cậu ta được."
"Lại là cái lý lẽ đó..."
"Đó là phong cách của trường chúng tôi."
"Chị định nói việc xử lý cậu ta thế nào cũng là một phần của bài kiểm tra sao?"
"Em hiểu thế cũng được."
Rurika và Shia nhìn nhau một lúc lâu.
Cuối cùng, Shia ngả người ra sau ghế sofa, hỏi lại Rurika.
"Với tư cách cá nhân, chị muốn tôi làm gì? Ngăn chặn Hozuru Reika đang phá hoại bài kiểm tra, hay là tham gia điều tra RPG Tội phạm..."
"Với chúng tôi, em chắc chắn là một chiến lực vô cùng lớn."
"...Vậy thì, tôi đưa ra một điều kiện."
<Thám tử Vương nữ> Shia E. Hazeldine chỉ tay vào Hội trưởng Hội học sinh Học viện Thám tử Shinrihou, Rendou Rurika, và tuyên bố.
"Đổi lại việc hợp tác điều tra vụ án này, hãy cho tôi xem <Kho tư liệu Mật> mà chỉ Hội trưởng Hội học sinh Học viện Thám tử Shinrihou mới được xem."
"...Tôi có thể hỏi mục đích không?"
"Để điều tra về <Vụ án cuối cùng của Fujisaki Mizen>. Tôi đã tìm hiểu và biết rằng thông tin đó được niêm phong trong kho tư liệu... Hơn cả chứng chỉ thám tử quốc gia Nhật Bản, đó mới chính là mục đích lớn nhất khiến tôi đến học viện này."
Rurika cụp mắt xuống một chút, rồi nhìn lại vào ánh mắt kiên định của Shia và trả lời.
"Hãy thử giành hạng nhất trong bài kiểm tra này xem."
Mục lục Giai thê A - Tier.
Người duy nhất trong học viện đứng trên Shia về cấp bậc thám tử, lạnh lùng nói với Thám tử Vương nữ.
"Làm được đi rồi tôi sẽ xem xét."
Rồi cô điều khiển bộ điều khiển trên tay, lái xe lăn rời khỏi khu vực tiếp khách.
Nhìn theo bóng lưng đó, Shia lẩm bẩm đầy bất mãn.
"...Rốt cuộc ý chị là làm cả hai còn gì..."
3. Kẻ rác rưởi là - Side: Fujisaki Misaki
"Lớp 1-1, số thứ tự 8, Kuwabara Reina!"
"Lớp 1-1, số thứ tự 9, Kenda Asuka!"
"Lớp 1-1, số thứ tự 16, Tsubaki Masato!"
"Lớp 1-1, số thứ tự 18, Toyokawa Koji!"
"Lớp 1-1, số thứ tự 22, Furumoto Setori!"
"Lớp 1-1, số thứ tự 30, Ran Nana!"
Chết tiệt, lại bị phỗng tay trên rồi!
Nam sinh tên Tsubaki cười đắc ý nói với chúng tôi - những kẻ đến muộn.
"Xin lỗi nhé, Fujisaki. Sự phối hợp của lớp 1 bọn tôi ở đẳng cấp khác so với các cậu. Bằng chứng là tính đến hôm qua, tất cả thành viên lớp 1 bọn tôi đều đã đảm bảo vị trí từ giữa bảng xếp hạng trở lên! Hozuru-kun định sẽ không để bất cứ ai trong bọn tôi bị rớt lại đâu. Giỏi thì thử đối đầu xem!"
Đám lớp 1 ai nấy đều phân chia việc lấy kỹ năng một cách bài bản, nhờ đó việc điều tra vụ án cũng đạt hiệu suất tối đa. Với nhóm chúng tôi hiện đang thiếu Evrard, việc đối đầu trực diện để giải quyết vụ án là quá bất lợi.
"Bọn chúng có biết không vậy...? Thủ lĩnh mà chúng tin tưởng đang làm cái trò gì sau lưng..."
"Lớp 1 hiện đã trở thành một tổ chức đoàn kết vững chắc được tạo nên bởi những tín đồ cuồng nhiệt."
Kaira nói bằng giọng bình thản.
"Nếu không có bằng chứng mà chỉ trích, kích động họ thì không biết họ sẽ có hành động gì đâu."
"Tôi biết. Ít nhất cần phải có bằng chứng..."
Evrard đoán rằng Hội trưởng Hội học sinh có lẽ đang ở đích đến nên đã đi khiếu nại trực tiếp về chuyện của Hozuru. Tuy nhiên, chính Evrard chắc cũng dự cảm được là Hội trưởng sẽ không giải quyết. Tuân thủ nguyên tắc suy đoán vô tội đến cùng là cách làm của học viện này.
Cần bằng chứng.
Bằng chứng chứng minh sự gian lận của Hozuru.
"Nói là bằng chứng nhưng mà làm thế nào cơ chứ?"
Matsudate vòng tay sau đầu, ngước nhìn camera đường phố gắn bên cạnh cây xanh ven đường.
"Theo lời Shia-chan thì Hozuru-kun có thể xem bất kỳ hình ảnh camera nào nhờ cái gọi là Kỹ năng Camera Độc nhất đúng không? Thế thì hành động của chúng ta cũng bị lộ hết rồi, chẳng cần dùng Kỹ năng Tìm kiếm cậu ta cũng biết ngay vụ án xảy ra ở đâu... Tôi nghĩ cậu ta chẳng đời nào để lộ sơ hở đâu."
"Dù vậy vẫn phải làm thôi. Trước tiên là xác định vị trí."
Tôi vừa nhìn nhóm lớp 1 từ xa vừa nói:
"Bám đuôi được đấy. Bọn chúng chắc chắn sẽ quay lại chỗ Hozuru."
"Hả? Nhưng chẳng phải sẽ bị lộ bởi kỹ năng camera sao..."
"Sẽ cải trang. Kaira, chuẩn bị được không?"
"Bất cứ lúc nào. Đây là vật bất ly thân của thám tử mà."
"Được."
Chỉ có Matsudate là vẫn giữ vẻ mặt lo lắng.
"Tôi có dự cảm chẳng lành... Thôi đi. Nguy hiểm lắm đấy?"
"Tôi không để cậu làm chuyện quá sức đâu. Cũng cần người liên lạc với Evrard nữa. Cậu ở lại đợi Evrard quay về nhé. ...Kaira, đi thôi."
"Vâng."
Trong lúc nhóm lớp 1 đang điều tra vụ án, chúng tôi đã kịp cải trang trong nhà vệ sinh của một cửa hàng gần đó. Quả không hổ danh Kaira am hiểu cả về cải trang, cô ấy trang điểm khiến nhân dạng thay đổi khá nhiều. Trừ khi nghe giọng nói, chắc không ai nhận ra là chúng tôi.
Sau đó tôi và Kaira chia tay Matsudate, bắt đầu bám đuôi nhóm lớp 1.
Điểm xuất phát là phố nhạc cụ trước ga Ochanomizu. Từ đó bọn chúng đi qua cầu Ochanomizu, hướng về phía quận Bunkyo.
Tôi và Kaira chia nhau đi ngay sau lưng và bên vỉa hè đối diện, lẩn vào dòng người để theo dõi bóng lưng bọn chúng.
Vừa giải quyết các vụ án ở trường đại học hay tiệm giặt ủi trên đường đi, bọn chúng dần dần di chuyển lên phía Bắc. Rời xa trung tâm khu vực kiểm tra.
Cuối cùng, sau khi đi vào một con hẻm ngoằn ngoèo, chúng bước vào cửa của một tòa nhà cho thuê văn phòng không biển hiệu.
Là đây sao...?
Tôi và Kaira hội quân, thận trọng kiểm tra cánh cửa sắt vô tri đó.
"...Vào không?"
"Theo lý thuyết thì một người vào, một người ở lại..."
"Không có kỹ năng liên lạc..."
Kaira có, nhưng tôi thì không. Tôi muốn tránh chi tiêu lãng phí nhưng... đây đâu phải lúc tiếc rẻ?
"Cả hai cùng vào đi."
Kaira nói.
"Nếu có hành vi bạo lực xảy ra thì cần người quay phim lại làm bằng chứng. Đó cũng là vi phạm quy tắc nghiêm trọng."
"...Có ổn không?"
"Nếu cần thiết, một mình tôi có thể chạy thoát."
Nói rồi, Kaira lấy ra một chiếc dùi cui điện từ trong ngực áo.
Kinh nghiệm thực chiến có khi cô ấy còn hơn tôi.
Vậy thì tin tưởng thôi.
"Đi nào."
"Vâng."
Cửa bị khóa, nhưng không quá chắc chắn. Kaira nhanh chóng cạy khóa mở cửa. Việc này cũng coi như là xâm nhập gia cư bất hợp pháp, nhưng đành phải mong được giảm nhẹ tình tiết vì mục đích tố cáo hành vi gian lận của Hozuru vậy.
Mở cửa ra là một không gian tối tăm với cầu thang hẹp dẫn lên trên.
Trên lớp bụi có rất nhiều dấu chân. Chắc là ở trên đó.
Chúng tôi cởi giày để không gây tiếng động. Vừa che miệng để không hít phải không khí bụi bặm, chúng tôi vừa chậm rãi leo lên cầu thang.
...Có tiếng nói chuyện...
Có lẽ là tầng 3. Vì là tòa nhà cũ nên cách âm kém. Dẫu vậy, vẫn nghe thấy giọng nam giới đang hăng hái báo cáo gì đó với ai.
Qua chiếu nghỉ, một bậc, hai bậc... chúng tôi từ từ leo lên, rồi lén lút thò đầu lên từ sàn tầng 3.
Có một cánh cửa lọt ánh sáng ra ngoài... Tiếng nói phát ra từ đó.
"---Báo cáo hết ạ!"
Giọng nói vang lên rõ mồn một, rồi tiếng bước chân từ trong phòng tiến lại gần. Nguy to, chúng đi ra...! Chúng tôi vội rụt đầu lại, rảo bước quay lại tầng 2.
Tầng 2 không có bóng người. Chúng tôi mở một cánh cửa gần đó, lẻn vào trong và nín thở.
Tiếng bước chân của nhiều người đi xuống cầu thang.
Tôi cảm thấy toàn thân căng cứng, tim đập nhanh hơn. Hơi thở tự nhiên cũng trở nên gấp gáp. Tôi lo sợ mọi âm thanh mình tạo ra sẽ bị đám người đang xuống cầu thang nghe thấy.
Lúc đó, một ngón tay thon thả chạm nhẹ vào môi tôi.
Là Kaira. Đôi mắt trong veo như pha lê nhìn chằm chằm vào mắt tôi.
Nhìn lại đôi mắt ấy, nỗi bất an trong tôi lạ thay lại dịu đi. Hơi thở cũng bình ổn trở lại, tuy vẫn còn căng thẳng nhưng cơ thể đã bớt cứng nhắc hơn.
Tiếng bước chân đi qua ngay ngoài cánh cửa.
Có vẻ chúng hoàn toàn không nhận ra chúng tôi, cứ thế đi xa dần về phía tầng 1, rồi có tiếng cửa mở và đóng lại.
Tôi khẽ thở hắt ra, thì thầm cảm ơn Kaira bên cạnh.
"(Tuyệt lắm. Tôi bình tĩnh hơn nhiều rồi.)"
"(Không có gì. Đặc quyền nghề nghiệp mà.)"
Lại tỉnh bơ nói mấy câu kiểu đó...
Sắp kích hoạt hiệu ứng cầu treo rồi đấy, đừng có làm thế. Hay là cô cố tình?
Dù sao thì kẻ ngáng đường cũng đã đi khỏi. Chúng tôi rón rén ra khỏi phòng, lại rón rén leo lên cầu thang dẫn lên tầng 3.
Ánh sáng vẫn lọt ra từ cánh cửa ban nãy.
Khi đã lên hẳn tầng 3, trước tiên chúng tôi áp sát cửa nghe ngóng bên trong. Có tiếng máy móc chạy khe khẽ... chắc là tiếng quạt tản nhiệt? Có máy tính ở trong đó sao. Nhưng ngoài thiết bị học sinh thì các thiết bị liên lạc khác đều bị cấm sử dụng mà...
Đang lúc phân vân có nên hé cửa nhìn vào trong hay không.
"Đến rồi hả, Fujisaki."
Một giọng nói quen thuộc gọi tên tôi.
"Vào đi. Tôi mời trà."
Tôi và Kaira nhìn nhau.
Quả nhiên... bị nhìn thấu rồi sao.
Đã thế này thì bỏ chạy cũng không phải thượng sách. Tôi đợi cái gật đầu của Kaira, rồi quyết tâm vặn nắm đấm cửa.
Trong phòng có rất nhiều màn hình.
Trên những màn hình phủ kín bức tường đó đều chiếu cảnh đường phố Ochanomizu. Có lẽ là hình ảnh từ camera đường phố - thỉnh thoảng xuất hiện những dấu như hồng tâm, chắc là chỉ những người bị nhận diện khuôn mặt.
Hozuru đang ngồi trên chiếc ghế phía trước đó.
Hozuru xoay ghế, quay lại nhìn chúng tôi.
Vẫn cái nụ cười mỉm đáng ghét đó, tôi gằn giọng hỏi:
"...Nếu tôi hỏi sao mày biết, mày có trả lời không?"
"Câu hỏi đó là món khoái khẩu của thám tử đấy."
Hozuru thao tác một tay trên thiết bị học sinh. Ngay lập tức màn hình phía sau lưng hắn thay đổi, hiện ra hình ảnh phóng to khuôn mặt tôi.
Nhìn bối cảnh thì... là lúc nãy, khi tôi đang bám đuôi đám cùng lớp.
"Nhận diện khuôn mặt thời nay dễ dàng nhìn thấu mấy trò cải trang sơ sài lắm. Kính râm hay khẩu trang thì khỏi nói, trang điểm thay đổi nhân dạng chút đỉnh cũng không thoát khỏi con mắt khoa học đâu. Nếu định bám đuôi thật thì lẽ ra cậu phải chuẩn bị mặt nạ che kín mặt như cướp ngân hàng ấy."
"Đội mũ trùm đầu thì bị bắt là cái chắc."
Tôi đáp trả bằng giọng nhẹ tênh, nhưng tự tôi cũng hiểu. Đây chỉ là tỏ ra cứng cỏi thôi.
Kỹ năng Camera Độc nhất... tính năng vượt xa tưởng tượng.
"Không cần phải đề phòng thế đâu."
Thấy tôi căng cứng toàn thân, Hozuru cười khùng khục.
"Hành vi bạo lực là vi phạm quy tắc. Tôi sẽ không ra tay với các cậu đâu. Vì thế là dã man. Thế nên như cậu thấy đấy, tôi đã cho người ngoài ra ngoài hết rồi còn gì?"
"Thế từ phía bọn tôi thì sao? Nhìn qua thì cậu đâu có vẻ giỏi võ nghệ gì."
"Phòng này có đầy camera ẩn. Nếu thế thì việc đuổi học cậu sẽ trở nên dễ dàng hơn đấy."
Tôi nhíu mày lườm Hozuru. Bên cạnh, ánh mắt Kaira cũng sắc lạnh hơn một chút.
"Lộ bản chất rồi nhé. Đuổi học tôi - đó là mục đích của mày sao?"
"Sao cũng được. Dù cậu có ở lại học viện hay không, chỉ cần cậu biết thân biết phận là được - Hoài niệm chứ hả? Fujisaki Misaki. Cái hồi tôi và cậu học cùng lớp tiểu học ấy... Cậu chỉ biết khóc lóc gào thét rồi đập phá một cách thảm hại thôi nhỉ."
Hozuru nheo mắt kể lại như đang ôn nghèo kể khổ trong buổi họp lớp.
Tôi cười khẩy:
"Tao chả nhớ. Tao gặp chuyện tương tự ở khắp nơi rồi."
"...Vậy sao."
Hozuru nhíu mày vẻ hơi khó chịu.
"Mà thôi. Lần này mời cậu đến đây, mục đích không phải là cậu. Tôi có chuyện muốn xác nhận - với cô ấy."
"...Với Kaira?"
Ánh mắt Hozuru không hướng về tôi mà hướng về Kaira bên cạnh.
Tôi cảnh giác bước lên trước:
"Mày có việc gì với cô ấy chứ. Lại là kiểu mày đơn phương nhớ người ta à?"
"Phufu. Đúng là tôi cũng khá đau đầu với kiểu đó thật. Năng lực ghi nhớ hoàn hảo cũng phiền phức lắm. Nhưng lần này, chính cô ấy cũng phải có manh mối chứ."
Tôi nhìn Kaira. Kaira lặng lẽ lắc đầu.
Quả nhiên Kaira không quen biết Hozuru. Vậy Hozuru có việc gì...?
"Thực ra hồi nhỏ tôi đã từng tận mắt nhìn thấy Vua Thám tử."
Hozuru đột nhiên kể chuyện ngày xưa chẳng liên quan gì.
"Được nhìn thấy vị thám tử lừng danh nhất thế giới ở khoảng cách với tay là tới, tôi đã vô cùng ấn tượng. Và ngày hôm đó, tôi đã có được một báu vật. Nó rơi vương vãi trên con đường Vua Thám tử đi qua. Biết là gì không?"
"...Không."
"Tóc đấy. Hay nói cách khác là - DNA của Vua Thám tử."
Chỉ trong khoảnh khắc.
Sắc mặt Kaira thay đổi rõ rệt.
Kaira, người luôn giữ vẻ mặt vô cảm đến thế - giờ đây khuôn mặt lại méo xệch đi vì biểu cảm pha trộn giữa kinh ngạc, sợ hãi và hoảng loạn.
"Nhận ra rồi chứ? Khi gặp các cậu ở dinh thự Iwasaki cũ, một thuộc hạ của tôi đã va vào Kaira Judge - va vào cô đấy. Thực ra lúc đó, tôi đã xin một sợi tóc của cô. Shia E. Hazeldine xuất thân từ trại trẻ mồ côi Evrard ở Pháp. Trong khi đó, dù có tra cứu lý lịch của cô thì cũng chỉ ra toàn những ghi chép vô cảm đầy mùi giả tạo chẳng rõ ràng gì cả. Tôi đã để ý chuyện này từ khá lâu rồi. Trước khi nhập học, tôi đã điều tra hầu hết những đối thủ cùng khóa có khả năng gây trở ngại mà."
"A... Ngươi... là...!"
"Ngạc nhiên cũng phải thôi. Tự tôi cũng thấy tự hào, chắc chỉ có mình tôi làm được. Một người phân tích sợi tóc có được từ hồi nhỏ, ngắm nhìn trình tự bazơ của Vua Thám tử để nghiên cứu, rồi ghi nhớ không sót một chữ cái nào trong chuỗi ký tự phức tạp đó, chắc chỉ có mình tôi - Và cũng chính vì là tôi nên mới nhận ra. Kết quả phân tích tóc của cô và kết quả phân tích tóc của Vua Thám tử có một điểm chung nho nhỏ."
"Này... Mày đang nói cái gì thế... Mày định nói cái gì hả, Hozuru!"
Tôi đứng chắn trước mặt Kaira đang bắt đầu run rẩy, đối mặt với Hozuru đang cười khúc khích.
Hozuru trông có vẻ rất vui. Như thể hắn sống chỉ vì khoảnh khắc này vậy.
"Gì đâu, chuyện thường thấy mà. Mối quan hệ bất ngờ. Thám tử đối mặt với vụ án thì luôn đi kèm với nó còn gì? Những người không ngờ tới lại quen biết nhau, hay thực ra người này với người kia có quan hệ huyết thống..."
"Đó là chuyện trong tiểu thuyết! Trong mấy cuốn tiểu thuyết tiểu sử viết về thám tử ngày xưa...!"
"Kaira Judge - <Thám tử Vương nữ> thật sự, là cô đúng không?"
Phớt lờ lời phản bác của tôi, Hozuru đâm thẳng một nhát dao sắc lẹm vào tim Kaira.
"Sự trùng khớp nhất định giữa DNA của cô và Vua Thám tử - điều này chứng tỏ quan hệ cha con. Vì màu da hoàn toàn khác nhau nên trước giờ tôi chưa từng nghĩ tới, nhưng Mỹ là vùng đất được gọi là hợp chủng quốc - tùy thuộc vào người mẹ mà chuyện đó cũng có thể xảy ra. Hoặc có lẽ để tránh bị nghi ngờ quan hệ huyết thống, Vua Thám tử đã cố tình chọn một người có ngoại hình khác xa mình chăng."
...Cha con...?
Kaira là con gái ruột của Vua Thám tử...?
Nghe vậy, trong tôi có điều gì đó vỡ lẽ.
Tôi là cháu trai ruột của Vua Tội phạm Fujisaki Mizen.
Và nếu Kaira thực sự là con gái ruột của Vua Thám tử...
Thì việc cô ấy luôn ở bên cạnh tôi như thế này là...
"Nếu chuyện này lộ ra ngoài thì sẽ là một vụ ầm ĩ lớn đấy."
Xuyên qua cơ thể tôi, ánh mắt Hozuru găm chặt vào Kaira.
Bằng con mắt thám tử nhìn thấu vạn vật - hắn như dùng ngọn giáo xuyên thủng tâm can, nhìn thấu bản chất sự tồn tại của cô ấy.
"Vua Thám tử được thế giới ca tụng như thần thánh, lại không nhận con ruột, thậm chí còn biến con thành người hầu cho con nuôi - đây là scandal lớn nhất từ đầu thế kỷ 21 đến giờ! Tiếc là bằng chứng chỉ nằm trong đầu tôi, nhưng nếu công bố thì sẽ có khối kẻ nhảy vào đấy. Shia E. Hazeldine cũng sẽ bị đẩy vào tình thế khó khăn..."
"Chuyện đó...!"
Với giọng run rẩy, Kaira định nói gì đó.
"Chỉ chuyện đó là---"
"---Dừng lại ngay!!"
Tôi bước lên một bước về phía Hozuru, cắt ngang lời cô ấy.
"Hozuru... Mày làm thế này thì được cái gì. Phơi bày bí mật của người khác, bêu rếu điểm yếu của người khác! Làm thế thì mày được lợi lộc gì!?"
"Này này Fujisaki - Cậu nghĩ tôi là ai?"
Hozuru Reika.
Không chút hối lỗi.
Thuận theo bản năng.
Hắn nói về lẽ sống của mình một cách tự nhiên như hổ săn thỏ.
"Tôi là thám tử. Thám tử phơi bày sự thật thì có gì sai? Kẻ có bí mật đen tối muốn che giấu mới là kẻ sai chứ!"
Th... thằng này...!
Nó nghiêm túc sao? Rằng đó là bản thân nó? Rằng đó là thám tử?
Làm cho giọng nói của một cô gái phải run rẩy, khiến cô ấy sợ hãi đến lạnh người, cái này mà là - cái thứ này mà là!
"Hozuru... Mẹ kiếp...!"
"Đừng giận dữ thế chứ, cháu trai tội phạm. Tôi đã bảo chỉ là xác nhận thôi mà? Người tôi thực sự cần tìm không phải cậu, cũng không phải cô hầu gái sau lưng cậu. Vì - tôi cũng đã nói lúc nãy rồi còn gì. Người gặp rắc rối với scandal này không phải là hai người các cậu."
Thằng này... không lẽ...!
"Là Thám tử Vương nữ đấy. Là cô công chúa sẽ bị tước đoạt tính chính danh của con gái Vua Thám tử. Các cậu là nhân chứng kiêm người đưa tin. Giờ các cậu hãy đi gặp cô ta và chuyển lời thế này - 'Cô có thể nhường Kỹ năng Tìm kiếm Độc nhất cho tôi được không?'. Nếu làm thế, tôi hứa sẽ chôn chặt sự thật này trong lòng."
"Thằng chó đẻ này...! Rốt cuộc việc mày làm cũng là đe dọa còn gì!"
"Giữ kín sự thật đã suy luận được trong lòng và tha cho hung thủ, đến Hercule Poirot còn làm thế mà. Tôi nghĩ đây là một cuộc thương lượng tư pháp cực kỳ lịch thiệp đấy chứ---"
Có tiếng gì đó đứt phựt trong sâu thẳm tâm trí, tôi nắm chặt nắm đấm, bước thêm một bước nữa.
Nhưng ngay lúc đó, cánh tay tôi bị kéo mạnh từ phía sau.
Quay lại, tôi thấy Kaira đang nhìn tôi với vẻ mặt tuyệt vọng và lắc đầu.
...A...! Chết tiệt! Tôi biết rồi. Cô muốn nói là sẽ trúng kế của đối phương chứ gì! Tôi biết rồi. Tôi biết...
Nếu vậy thì.
"Hozuru - Đấu với tao bằng <Phán quyết Tuyển chọn Điều thứ Chín - Van Dine's Select>."
Tôi chĩa thiết bị học sinh vào Hozuru như một thanh kiếm và tuyên bố.
"Nếu tao thắng, mày phải hủy bỏ thông tin DNA của Kaira và không bao giờ được nhắc lại chuyện vừa rồi nữa. Nếu mày thắng, tao sẽ đưa hết điểm và kỹ năng của tao cho mày. Và tao sẽ ngoan ngoãn thôi học."
Đây là chiếc găng tay trắng mời gọi quyết đấu.
Nếu có hệ thống HALO, chắc chắn chiếc găng tay trắng đã rơi xuống trước mặt Hozuru, chờ đợi khoảnh khắc được nhặt lên. Phía trước đó là cuộc quyết đấu đặt cược cả lòng kiêu hãnh của thám tử.
Đừng có dùng mấy trò bẩn thỉu nữa. Đường đường chính chính mà đấu đi. Nếu mày tự tin vào bản thân đến thế, thì hãy đối mặt trực diện với tao đây---
"---Còn lâu nhé!!"
Như thể nhìn thấy chiếc găng tay trắng không hề tồn tại đó.
Hozuru dẫm mạnh chân xuống sàn nhà.
"Đừng có mà ảo tưởng sức mạnh. Đánh bại cậu thì được cái tích sự gì! Kiếm được một cái Kỹ năng Độc nhất đi rồi hẵng nói!!"
"M... Mày..."
Mày định - không cho tao cả cơ hội chiến đấu sao?
Hozuru nhìn mặt tôi, cười nhếch mép vẻ thích thú.
Như thể muốn nói rằng hắn muốn nhìn thấy vẻ mặt này của tôi.
"Nào, mời các vị về cho."
Ngay khi Hozuru dứt lời, cánh cửa sau lưng mở ra, khoảng bốn học sinh lớp 1 bước vào.
"Trăm sự nhờ các cậu đấy nhé? Truyền đạt cho khéo với cô ta vào. Rằng nếu không muốn bị hủy hoại thì hãy chấp nhận thất bại đi---!"
"Hozuru...! Mày...!! Hozuru----!!"
Bị đám học sinh nắm lấy tay, tôi và Kaira bị tống cổ khỏi tòa nhà.
Cái thứ này mà chấp nhận được sao.
Cái này mà là thám tử ư? Mày mà là thám tử ư?
Đừng có nói nhảm.
Chỉ có mày là khác. Dù bất cứ ai khác có xưng danh thám tử, thì chỉ riêng mày... là không phải!
Cuối cùng tôi cũng hiểu ra.
Không phải thám tử. Không phải cái xã hội do thám tử tạo ra này.
Kẻ rác rưởi là - chính mày.
Hozuru Reika... Tao tuyệt đối không tha cho mày.
4. Thiếu nữ từng là Thám tử Vương nữ - Side: Fujisaki Misaki
Chúng tôi quay lại đường cũ, lẳng lặng đi bộ về phía Kanda.
Mới quá trưa. Đường phố Tokyo người xe tấp nập. Sự ồn ào, tiếng bước chân vẫn ở ngay bên cạnh, nhưng chúng tôi lại cảm thấy như chỉ có hai người bị bỏ lại giữa thế giới này.
Kaira, là Thám tử Vương nữ - hàng thật.
Sau khi cơn giận bùng phát qua đi, cú sốc về sự thật đó mới chậm chạp ập đến với tôi.
Không... không phải. Dù huyết thống có thế nào thì cũng không liên quan đến cá nhân Kaira. Chuyện đó chẳng liên quan gì đến con người Kaira Judge mà tôi đã thấy trong suốt 3 tháng qua.
Tôi là người hiểu rõ điều đó hơn ai hết.
Một kẻ đã sống và bị trói buộc bởi huyết thống như tôi...
"...Là thực nghiệm."
"...Hả?"
Đột nhiên, Kaira lẩm bẩm, khiến tôi cúi xuống nhìn khuôn mặt cô ấy đang đi bên cạnh.
"Thực nghiệm xem năng lực thám tử của Vua Thám tử có được di truyền qua gen hay không - và kết quả sinh ra là tôi."
Như một phạm nhân đã bị nhìn thấu hành vi phạm tội đành phải thú nhận, giọng nói của Kaira cứ thế trôi tuột ra từ sâu trong cổ họng, như con tằm nhả tơ.
Thấy dáng vẻ đau thương đó, tôi nói:
"Không cần phải cố kể đâu."
"Không, tôi muốn ngài nghe - Vì trước giờ, tôi chẳng có ai để nói cả..."
Nếu cô ấy đã nói vậy thì tôi không thể nói gì thêm được nữa.
Kaira tiếp tục độc thoại.
"Để tạo ra vật chứa kế thừa Vua Thám tử, hơn 20 năm trước người ta đã thử nghiệm rất nhiều phương pháp tiếp cận. Một trong số đó là tôi - và Shia. Cuộc 'Cổ độc' tập hợp những đứa trẻ tài năng từ các trại trẻ mồ côi trên khắp thế giới đã đưa ra câu trả lời rõ ràng cho cuộc thực nghiệm kéo dài 20 năm. Shia là tác phẩm thành công của <Thám tử Vương nữ>, còn tôi là tác phẩm thất bại chỉ thừa hưởng dòng máu."
"...Đừng nói kiểu đó. Con người làm gì có thành công hay thất bại chứ."
"Thám tử Vương nữ là một hệ thống. Một biểu tượng để duy trì thời đại thám tử toàn thịnh và chấm dứt thời đại tội phạm toàn thịnh - Nếu không được trang bị chức năng cho mục đích đó, thì đó là thất bại."
---Búp bê.
Tôi nhớ lại Tsukuyomi Akira, vị thám tử chúng tôi gặp ở đảo Kanagami, đã gọi Evrard như thế.
"Trong bài kiểm tra cuối cùng để quyết định Thám tử Vương nữ, tôi đã không thể tố cáo hung thủ, thay vào đó Shia đã tố cáo hung thủ đó - Chuyện này tôi đã kể chưa nhỉ?"
"Ừ... Tôi nghe mang máng rồi."
"Hung thủ đó là người hầu gái đã chăm sóc chúng tôi từ nhỏ. Và đồng thời - đối với tôi, đó là người mẹ ruột thịt đã sinh ra tôi."
"............!"
"Giữa bài kiểm tra cuối cùng đó, tôi đã biết được sự thật này... và không thể tiếp tục suy luận như trước được nữa. Không được trang bị chức năng, chính là ý như vậy."
====================
「Đó là... cô cố tình sao?」
Tôi hỏi, cẩn trọng như thể đang chạm vào một món đồ dễ vỡ.
「Mọi chuyện đã được sắp đặt sẵn ư? Để thử thách các người, Vua Thám Tử đã cố ý...」
Kaira im lặng không đáp.
Đó là sự im lặng thừa nhận sao? Hay chính Kaira cũng không biết? Tôi không thể phán đoán được, nhưng có một điều tôi tin là chắc chắn.
Nếu nhóm Kaira có thể suy luận ra, thì Vua Thám Tử chắc chắn cũng đã suy luận ra được.
「...Chết tiệt thật, tên nào cũng như tên nào...」
Thám tử là cái giống loài... hễ cứ cố đạt đến đỉnh cao là sẽ trở nên như vậy sao?
Đánh mất cảm xúc của một con người... trở thành một tồn tại lạnh lẽo, chỉ biết hoàn thành các chức năng được lập trình sẵn như một cỗ máy thôi sao?
「Ngài đã hỏi tôi rằng, tại sao tôi lại ngưỡng mộ ngài... đúng không?」
Kaira lặp lại câu hỏi của hai ngày trước.
「Tôi chỉ đơn giản là muốn tìm người cùng liếm láp vết thương. Tôi chỉ cảm thấy chúng ta giống như đồng loại. Tôi chỉ thấy cô đơn. Và... tôi chỉ thấy ngài quá chói lòa mà thôi.」
Một nỗi cô đơn đến cùng cực, đó là lời thú nhận đầu tiên.
Không biểu lộ ra mặt, chỉ dùng hành động để bày tỏ thiện ý, đây là lần đầu tiên cô ấy khẳng định nó bằng lời.
「Tình yêu đâu phải thứ gì đẹp đẽ. Chỉ là tôi... hèn mọn mà thôi.」
Tôi không thể trả lời được gì.
Đó là câu trả lời cho lời tỏ tình đầu tiên mà tôi nhận được từ một cô gái trong đời.
「...Evrard có biết chuyện này không?」
Tôi chỉ hỏi những điều cần thiết một cách máy móc.
「Không.」
Kaira cũng trả lời những điều cần thiết một cách máy móc.
「Tôi không thể nói với cô ấy. Một kẻ thảm hại và hèn mọn như tôi... sao có thể nói với cô ấy được.」
Tôi định phủ nhận ngay rằng làm gì có chuyện đó, nhưng lại ngập ngừng.
Tuy nhiên, tôi của hiện tại cũng chẳng có đủ bản lĩnh để ôm lấy cô ấy và vỗ về dịu dàng.
Không đủ.
Tôi thiếu thốn mọi thứ.
5. Ảo tưởng về Thám tử... Side: Toutouge Eko
「Năm nhất Lớp 1, số thứ tự 2, Ishikura Airi!」
「Năm nhất Lớp 1, số thứ tự 10, Komada Shouichi!」
「Năm nhất Lớp 1, số thứ tự 14, Takemoto Fuyume!」
「Năm nhất Lớp 1, số thứ tự 20, Nishiyamada Harukana!」
「Năm nhất Lớp 1, số thứ tự 28, Yuuki Keiji!」
Vất vả lắm mới tìm được hiện trường vụ án, thế mà đám học sinh Lớp 1 đã đến trước, khiến tôi và Kaisei buộc phải rút lui.
Tôi thì không nói làm gì, nhưng ngay cả Kaisei cũng không thuộc dạng suy luận tốc độ cao. So với đội nhóm Lớp 1 đã phân chia kỹ năng và phối hợp nhịp nhàng, chúng tôi không thể nào thắng nổi trong cuộc đua tốc độ giải quyết vụ án.
Hôm nay toàn gặp những chuyện như thế này.
Cho đến hôm qua, chúng tôi vẫn tuân theo suy luận của Kaisei, chỉ nhắm vào giải quyết các vụ án thật lẫn trong các vụ án mô phỏng. Cách đó chắc chắn có ích cho xã hội hơn, và vì các vụ án thật được thiết lập điểm thưởng cao hơn nên cũng có lợi cho bài kiểm tra.
Theo kế hoạch, hôm nay chúng tôi sẽ tìm và giải quyết nhiều vụ án thật hơn nhờ vào "Kỹ năng Giám định Độc nhất" mà Kaisei vừa có được.
Thế nhưng, hôm nay Lớp 1 lại lộng hành hơn hẳn hôm qua.
Nguyên nhân thì đã rõ. Hôm qua, Hozuru đã tiếp cận Kaisei... hắn còn biết về Kỹ năng Độc nhất. Bởi vì chính Hozuru cũng sở hữu một Kỹ năng Độc nhất.
Hơn nữa, báo cáo thiệt hại cũng bắt đầu xuất hiện rải rác. Tôi nghe bạn bè kể lại rằng... hình như có kẻ đang nắm điểm yếu của học sinh khác và ép họ tham gia Phiên Tòa Chọn Lọc. Nếu Hozuru sở hữu Kỹ năng Camera Độc nhất, hắn có thể dễ dàng làm điều đó... Kaisei đã suy luận như vậy.
「...Tính sao đây? Kaisei.」
「Tính sao là tính gì?」
Dù tôi có gợi chuyện thế nào, Kaisei vẫn trả lời bằng cái giọng ngơ ngơ như mọi khi.
「Chuyện Hozuru đang làm ấy. Cứ mặc kệ hắn à?」
「Chắc chắn là không tốt rồi. Nhưng tôi đâu có nghĩa vụ phải làm gì.」
「Ông không thấy mình lạnh lùng quá à? Có người đang gặp nạn đấy?」
「Tôi không phải sứ giả công lý. Tôi phấn đấu làm thám tử chỉ vì tôi thích suy nghĩ... ngoài ra không còn lý do nào khác.」
「...Ông thực sự thấy như vậy là ổn sao?」
Giọng tôi trầm xuống một chút khi hỏi Kaisei.
「Đó là thám tử trong suy nghĩ của ông à?」
「...Khuyên bà một câu nhé, Eko. Đừng mang những ảo tưởng thừa thãi vào nghề nghiệp.」
Kaisei trả lời với giọng điệu có phần trống trải.
「Nghề nghiệp trước hết là phương tiện kiếm sống, và nếu nó phù hợp với tính cách của mình thì sẽ hiệu quả hơn... không hơn không kém.」
「Ý ông là không được phép ngưỡng mộ à? Tìm kiếm ý nghĩa công việc là sai sao?」
「Cái gì quá cũng không tốt.」
Vẫn bình tĩnh đến mức vô cảm, vẫn đều đều như mọi khi, đó là Kaisei.
「Mấy cái ảo tưởng chỉ trồi lên khi tranh luận vô bổ thế này, có theo đuổi cũng chỉ thấy hư vô thôi.」
...Vậy sao.
Là hư vô sao.
Đối mặt với mọi bí ẩn, vạch trần mọi cái ác.
Tôi cứ tưởng... nếu là ông, ông có thể trở thành một thám tử như thế chứ.
「Mau tìm vụ tiếp theo đi. Đám Lớp 1 đó cũng đâu thể ở khắp mọi nơi được.」
「...Ừ.」
Kaisei... ông sẽ không trở thành thám tử sao?
Nếu ông chịu trở thành vị thám tử mà tôi ngưỡng mộ, thì tôi sẵn sàng làm vai Watson cả đời cũng được mà...
6. Dùng Thám tử trị Thám tử... Side: Otoyume Kageri
「Xin lỗi... Otoyume-san. Làm cậu lo lắng rồi...」
Cô bạn cùng lớp gặp tôi ở phòng học Lớp 2 cố nặn ra một nụ cười yếu ớt.
「Tớ muốn tự mình cố gắng trong bài kiểm tra của mình, không định dựa dẫm vào Otoyume-san đâu nhưng mà... hì hì. Quả nhiên là không giấu được nhỉ.」
「...Là tên Hozuru của Lớp 1 đúng không?」
Tôi hỏi với giọng cứng rắn.
「Hozuru đã cướp hết điểm của cậu phải không?」
「Là do tớ sơ suất thôi... Ở giữa phố mà làm chuyện đó... không ngờ lại bị nhìn thấy...」
「Không phải! Kẻ sai là tên lợi dụng chuyện đó để đe dọa cậu chứ!?」
「Dù vậy thì... tớ cũng đã sơ suất.」
Cô bạn ấy ngồi co ro ở góc tường, gục mặt vào đầu gối.
「Thế này thì tớ... làm sao có thể trở thành thám tử được chứ.」
Rời khỏi trường ra phố, tôi bước đi như muốn dẫm nát vỉa hè.
「Cậu giận dữ quá nhỉ.」
Kanna-chan đi theo phía sau, nói với vẻ bình tĩnh trái ngược hẳn với tôi.
「Đương nhiên là giận rồi! Sao Kanna-chan lại không giận chứ!?」
「Những thám tử lạm dụng thông tin có được trong quá trình làm việc để trục lợi không bao giờ hết. Chuyện này ở đâu cũng có thôi. Đáng tiếc là vậy.」
「Dù là thế đi nữa!」
Tôi run run nắm chặt tay, cuối cùng cũng thốt ra được lời từ sâu trong cổ họng.
「...Cảm thấy ức chế lắm, mấy chuyện kiểu này...!」
Cô bạn ấy, nếu không có chuyện hôm nay, chắc chắn ngày mai vẫn sẽ trong sáng theo đuổi ước mơ.
Vậy mà, bằng cái thủ đoạn... hèn hạ đó...!
「Năm nhất Lớp 1, số thứ tự 4, Enomoto Misasa!」
「Năm nhất Lớp 1, số thứ tự 12, Shinzawa Miho!」
「Năm nhất Lớp 1, số thứ tự 15, Chiriya Yuu!」
「Năm nhất Lớp 1, số thứ tự 26, Murahiroba Kazunari!」
「Năm nhất Lớp 1, số thứ tự 29, Yoshida Hiroshi!」
Lúc đó, từ sâu trong con hẻm vang lên những tiếng hô như vậy.
Năm nam nữ sinh đang tụ tập... ở giữa họ là một người đàn ông đang nằm gục. Một vụ án mô phỏng.
Không, bây giờ chuyện đó không quan trọng.
「...Mấy người kia! Lớp 1!」
Tôi vừa nói vừa lao tới túm lấy nam sinh đứng gần nhất trong số năm người.
「Các người làm thế này mà thấy thỏa mãn sao!? Không thể nào không biết thủ lĩnh của các người đang làm cái trò gì đúng không! Làm mấy chuyện đó trong bóng tối mà vẫn dám vác cái mặt thám tử ra đây à...!」
Không thể tin nổi. Thần kinh các người làm bằng gì vậy?
Tụ tập đến 30 đứa muốn làm thám tử, mà tại sao không một ai nghi ngờ việc Hozuru làm...
「Nói gì vậy. Đó cũng là chiến lược kiểm tra thôi mà?」
Nam sinh bị tôi túm lấy thản nhiên nói.
Bốn người còn lại cũng lần lượt hùa theo.
「Muốn chỉ trích thì đưa bằng chứng ra, bằng chứng ấy!」
「Đúng đấy. Cậu như thế mà cũng đòi làm thám tử à?」
「Đừng có không bằng chứng mà đi bới móc Hozuru-kun!」
「Tôi nghĩ không sao đâu. Là Hozuru-kun mà...」
「Nào mọi người! Bắt tay vào vụ án thôi!」
Nam sinh đầu tiên hất tay tôi ra, vỗ tay bép bép, rồi như thể đã quên sạch sự tồn tại của tôi, bọn họ bắt đầu điều tra người đàn ông đang nằm gục.
Tôi chỉ biết đứng chôn chân tại chỗ.
Thật sự, không ai thấy nghi ngờ sao...? Biết những gì Hozuru đang làm, mà vẫn như vậy sao?
「Tưởng cậu là người không có cá tính nên chọn làm thế thân, có vẻ tôi nhìn lầm rồi.」
Kanna-chan đi tới từ phía sau, nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh tanh và buông một câu mỉa mai hiếm hoi.
「X, xin lỗi... Máu dồn lên não nên tớ lỡ...」
「Không... cũng chẳng sao. Người sống tình cảm như thế dễ thu hút sự ủng hộ của mọi người hơn.」
Lạnh lùng ghê ha... Kanna-chan đúng là Kanna-chan...
Tôi đuổi theo Kanna-chan đang rảo bước bỏ đi, cùng ra khỏi con hẻm.
Khi bắt kịp Kanna-chan trên vỉa hè đại lộ, cậu ấy lầm bầm.
「Chỉ còn cách tiêu diệt Hozuru Reika thôi.」
「Hả?」
Lời nói quá mức thẳng thắn như mọi khi khiến tôi không kịp hiểu.
「Tôi đã nói rồi mà. Có lẽ thứ Hozuru Reika đang sử dụng là Kỹ năng Độc nhất.」
「À, là cái khác với cái Kanna-chan đang giữ đúng không?」
「"Unique" nghĩa là "độc đáo", "đặc thù", trong game thì nó chỉ thứ duy nhất tồn tại trên thế giới. Kỹ năng Độc nhất cũng vậy, mỗi loại chỉ có một cái duy nhất... cái này tôi cũng giải thích rồi mà?」
「X, xin lỗi...」
Tôi vô thức co rúm lại. Kanna-chan ghét nhất là phải giải thích một chuyện hai lần.
「Kỹ năng Độc nhất mỗi loại chỉ có một... vậy thì, nếu dùng Phiên Tòa Chọn Lọc để cướp nó đi, hắn sẽ không thể làm điều ác được nữa.」
「Ra là vậy! Mắt đền mắt, tòa án đền tòa án nhỉ!」
「Vấn đề là làm sao để khiến hắn chịu đặt cược kỹ năng chủ bài đó...」
「A, đúng rồi... Việc chấp nhận Phiên Tòa Chọn Lọc là tùy ý, và cũng chẳng biết hắn có chịu đặt cược kỹ năng hay không...」
「Cần mồi nhử. Một con mồi đủ lớn để câu được Kỹ năng Độc nhất...」
Gương mặt nhìn nghiêng của Kanna-chan khi lẩm bẩm và suy tư trông nghiêm túc hơn bao giờ hết.
Có khi nào...
「...Kanna-chan cũng đang giận sao?」
「...Giận dữ không mang lại lợi ích kinh tế.」
Tại sao nhỉ. Bình thường đầu óc của thiên tài Kanna-chan quá khó hiểu, nhưng lúc này tôi lại cảm thấy như mình hiểu rất rõ.
「Quả nhiên với tớ, Kanna-chan là số một!」
「Logic kiểu gì vậy?」
7. Trở về... Side: Fujisaki Misaki
Khi về đến Ký túc xá Ảo Ảnh, Evrard đã đợi sẵn chúng tôi.
Evrard đang ngồi trên đệm ở phòng khách cùng với Matsuridate, thấy tôi và Kaira về liền đặt tách trà trên tay xuống bàn tròn.
「Mừng mọi người đã về. Sao rồi? Kết quả thế nào?」
Tôi liếc nhìn Matsuridate. Chắc cậu ta đã kể chuyện chúng tôi bám theo học sinh Lớp 1.
Tôi vừa ngồi xuống đệm vừa nói:
「Không... đợi mãi mà không thấy hắn đến chỗ Hozuru nên bọn tôi rút về. Thời gian có hạn mà.」
「Cũng phải... Đương nhiên chúng ta phải kiếm điểm, lại còn vụ RPG Tội Phạm nữa. Không thể cứ dây dưa mãi với chuyện của Hozuru-san được.」
「Phía Hội trưởng Hội học sinh sao rồi? Đàm phán trực tiếp có suôn sẻ không?」
Tôi hỏi với chút hy vọng, nhưng Evrard lắc đầu nhẹ.
「Vẫn như mọi khi thôi. Muốn tố cáo gian lận thì đưa bằng chứng ra, rồi đuổi khéo. Có vẻ như Hội trưởng đã dự đoán trước những rắc rối kiểu này và có xu hướng muốn đám năm nhất chúng ta tự lực giải quyết.」
「Điên thật chứ... Mà cũng chẳng phải chuyện mới mẻ gì.」
Có vẻ đã lảng sang chuyện khác thành công, tôi thầm thở phào nhẹ nhõm.
Chuyện của Kaira không thể nói cho Evrard biết... tốt nhất là để Evrard tập trung vào RPG Tội Phạm.
Bên này tôi sẽ tự giải quyết.
Dù hiện tại vẫn chưa có manh mối nào về cách thực hiện...
Kaira thì như một con robot, đi thẳng vào bếp như mọi khi.
Dù sao đi nữa, chúng tôi phải tranh thủ kiếm điểm khi còn lợi thế người đi đầu của Kỹ năng Tìm kiếm (Search Skill).
Đã là ngày thứ 3... có học sinh khác nâng cấp xong lên cấp 3 cũng không có gì lạ. Ăn trưa xong phải ra phố ngay kẻo bị bắt kịp...
Đang mải suy nghĩ, Evrard bỗng xích lại gần tôi.
Rồi cô ấy vừa để ý về phía bếp nơi Kaira đang đứng, vừa thì thầm vào tai tôi.
「(Có chuyện gì với Kaira à?)」
「(...Chuyện gì là chuyện gì?)」
Cố giấu sự dao động trong lòng, tôi hỏi lại.
「(Tôi thấy thái độ cô ấy là lạ... Có phải cô ấy tỏ tình với cậu không?)」
「(Làm gì có. ...Đi lại liên tục mấy ngày liền, chắc cô ấy hơi mệt thôi.)」
「(Vậy sao? Trông không giống thế lắm...)」
Đúng là bạn thuở nhỏ lâu năm có khác. Biểu cảm cô ấy ít thay đổi thế kia mà vẫn đánh hơi được sự khác biệt sao.
「(Có vẻ cậu đang cố lấp liếm cho qua chuyện nhỉ... Fujisaki-san.)」
Evrard nhìn tôi chằm chằm với ánh mắt hơi nghiêm khắc.
「(Làm trợ lý của tôi khóc là không xong đâu đấy nhé.)」
「(Tôi cũng đâu có muốn làm cô ấy khóc...)」
「(Thái độ không dứt khoát nhỉ. Thực ra cậu nghĩ thế nào về Kaira?)」
...Tôi không thể nói rõ thành lời.
Kaira cũng vậy. Chính vì không thể nói thành lời nên cô ấy mới luôn thể hiện bằng thái độ.
Tình yêu không phải thứ gì đẹp đẽ...
Câu nói đó của chính Kaira chắc chắn cũng áp dụng cho tôi.
Dù tôi có dành tình cảm gì cho cô ấy đi nữa, thì từ ngữ đẹp đẽ như "tình yêu" cũng không thể chứa đựng hết được.
「(...Mà nói đi cũng phải nói lại, cái người hay làm mấy hành động gây hiểu lầm cũng giống y hệt còn gì...)」
「(Hả? Cậu đang nói ai cơ?)」
「(Cái người mang tiếng là thần tượng mà cứ sán lại gần sát sạt, thì thầm vào tai người ta, bị trêu một tí là phản ứng như thể "có cơ hội đấy" ấy.)」
「(Hả? ...A!)」
Evrard, người đang ghé sát tai tôi đến mức vai chạm vai, lập tức đỏ mặt và bật ra xa.
「K, không phải như thế! Là do tình thế bắt buộc nên mới phải làm vậy thôi!」
「Đấy đấy, kiểu đấy đấy.」
Trong cái đám thám tử toàn sống hai mặt này, sau Matsuridate thì cô ấy là người ít hai mặt nhất.
Dù vậy, cô ấy vẫn là Công chúa Thám tử... sự thật đó có lẽ là lý do cô ấy được chọn.
Và có lẽ đó cũng là lý do Kaira không được chọn.
「...Ồ, mọi người tập trung đông đủ ghê ha.」
Fio-senpai ló đầu ra từ hành lang, nhìn quanh chúng tôi trong phòng khách.
「Đang kiểm tra mà, đâu cần tụ tập làm gì. Mấy người đó chắc cũng chẳng giận đâu?」
「Dạ...? Chị đang nói chuyện gì vậy?」
Chúng tôi đồng loạt nghiêng đầu thắc mắc.
Thấy vậy, Fio-senpai cũng nghiêng đầu theo.
「Ủa? Không phải mọi người tụ tập vì họ sắp về sao?」
「Sắp về... là ai ạ?」
「A... hình như chị chưa nói nhỉ?」
Đúng lúc đó.
Ping poong... tiếng chuông cửa cổ kính vang lên từ phía lối vào.
「Ồ, vừa nhắc Tào Tháo.」
Fio-senpai lạch bạch chạy ra hành lang. Tôi và Evrard nhìn nhau, rồi quyết định đi theo xem sao.
Ra đến cửa, vừa đúng lúc Fio-senpai kéo cánh cửa trượt ra cái rầm.
「Hự.」
Nhìn thấy người đứng sau cánh cửa, chị ấy thốt lên một tiếng chán ghét rõ rệt.
Cô gái ngoại quốc mang khí chất quý phái như một tiểu thư đó là Rona Goldie.
Gần đây, cô ta đã chuyển vào Học viện Thám tử Shinrihou với tư cách tù binh, một điệp viên người Anh.
Rona vẫn nở nụ cười thân thiện quen thuộc, nhìn xuống Fio-senpai nhỏ bé.
「Tôi đã dẫn họ về rồi đây. Chủ nhà có ở đây không ạ?」
「Đừng có coi tôi là trẻ con. Sao cô lại ở đây?」
「Hội trưởng nhờ tôi đấy ạ. Vì mãi không bắt được nên nhờ tôi tìm và đưa về. Đáng lẽ tôi phải hợp tác điều tra vụ án kia cơ...」
「Bị sai vặt à? Hài ghê.」
「Vẫn đỡ hơn kẻ vô dụng chỉ biết ngụy biện.」
「Hả?」
Hai người này vẫn không hợp nhau nhỉ...
Rona nhận ra chúng tôi đứng sau lưng tiền bối, vẻ mặt liền rạng rỡ hẳn lên.
「Fujisaki-sama! Ngài có nhà ạ. Thật vui khi được gặp ngài!」
「À, ừ...」
Mỹ nhân kế vẫn đang tiếp diễn... Kaira thì không nói, nhưng ngay cả Evrard, có lẽ vì cuộc nói chuyện vừa rồi, cũng đang nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng. Đâu phải lỗi của tôi chứ.
「À... nhắc mới nhớ Rona, cô thi cử ổn không đấy? Cô cũng là năm nhất mà.」
「Về mặt hình thức thì tôi có tham gia, nhưng với thân phận như ngài đã biết, dù Rating có xuống dưới mức tối thiểu tôi cũng không bị đuổi học. Thực tế ba ngày qua tôi chỉ lo tìm kiếm những vị này nên bài kiểm tra thì như ngài thấy đấy.」
Nói rồi, Rona giơ thiết bị học sinh ra. Trên đó hiển thị kết quả tích điểm tối qua - kết thúc ngày thứ 2. 0 điểm - Xếp hạng 119.
「À, Rona-san... "Những vị này" là ai cơ?」
Evrard rụt rè hỏi, Rona nghiêng đầu "Hả?" một tiếng rồi nói:
「Thì đương nhiên là người ngay sau lưng tôi đâ... ủa?」
Chỗ Rona quay lại nhìn chẳng có ai cả.
「Hả!? Lúc nãy còn ở đó mà!」
Ngay khi Rona hiếm hoi hét lên thất thanh, thì từ hướng ngược lại - phía phòng khách nơi chúng tôi vừa ngồi - vang lên một giọng nói.
「............Cứu với ~~~............」
Cái giọng uể oải này là... Matsuridate?
Chúng tôi lập tức quay lại hành lang vừa đi qua.
Và khi đến phòng khách, một cảnh tượng khó hiểu đập vào mắt.
「Dám lẻn vào địa bàn của bọn tao, gan to đấy. Để tao dần cho mày một trận ra trò để tỏ lòng kính trọng nhé.」
「Fujisaki-kunnn... cứu tớ vớiii...」
Matsuridate đang bị một nữ Yankee bí ẩn dẫm lên người, khóc thút thít.
C... Cái gì thế này, nữ Yankee này là ai.
Dưới chiếc váy xếp ly đồng phục là chiếc quần thể thao, cái chân đó đang nghiến mạnh lên lưng Matsuridate. Mặt đeo khẩu trang đen to tướng, tóc nhuộm dở dang chỗ đen chỗ vàng trông như thú hoang ở xavan.
Hồi ở quê tôi từng thấy mấy người kiểu này trước cửa hàng tiện lợi. Những kẻ dường như tồn tại ở thái cực đối lập hoàn toàn với khái niệm thám tử.
Nhưng lạ lùng thay, bộ quần áo xộc xệch đến mức không còn ra hình thù gì kia, nhìn kiểu gì cũng là đồng phục của Học viện Thám tử Shinrihou.
「Mitsuka-chan, stop stop.」
「Hả?」
Fio-senpai lên tiếng, nữ Yankee nheo mắt quay lại.
「Ồ, Fuiona. Lâu rồi không gặp. Mày vẫn bé tí nhỉ.」
「Ừ, lâu không gặp. Tạm thời thả nhóc đó ra được không? Bạn của đàn em chị đấy.」
「Hử? Ra là vậy à. Phí quá, chưa kịp đấm phát nào.」
Nữ Yankee bất ngờ ngoan ngoãn bỏ chân ra khỏi người Matsuridate. Matsuridate thoát khỏi chân cô ta với động tác nhanh nhẹn không ngờ so với ngày thường, rồi lao thẳng vào ôm chầm lấy Evrard.
Cái tên này, rõ ràng kêu cứu tôi mà... Mà thôi, bị cậu ta ôm cũng phiền lắm.
「Mitsuka-chan, còn tiền bối đâu?」
「Hả? Chậm chạp quá nên bị cắt đuôi rồi còn gì?」
「...Quá đáng thật đấy. Người tự ý bỏ đi là em mà.」
Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên ngay sau lưng.
Tôi quay lại, suýt thì hét lên. Một tích tắc trước tôi không hề cảm nhận được sự hiện diện nào, vậy mà giờ đây một nam thanh niên cao ráo đã đứng sừng sững ngay sau lưng.
Chàng trai như bước ra từ truyện tranh thiếu nữ ấy nở nụ cười thân thiện rạng rỡ, dõng dạc tuyên bố với chúng tôi:
「Chào các em năm nhất. Bạn thân của các em đã về rồi đây!」
........................
Không, anh là ai?
8. <Thám tử Bạn thân>... Side: Fujisaki Misaki
Chúng tôi cũng đã quên béng mất, nhưng khi mới chuyển vào Ký túc xá Ảo Ảnh này, ai đó đã nói rằng.
Ký túc xá này còn hai cư dân nữa, nhưng họ đang đi công tác dài hạn nên vắng mặt...
Hai người đó chính là anh chàng đẹp trai và cô nàng Yankee đang ngồi trước mặt đây.
「Xin tự giới thiệu lại nhé.」
Anh chàng đẹp trai nở nụ cười thân thiện, nói bằng giọng nhẹ nhàng.
「Anh tên là Inuzou Jin. Năm 3. Còn đây là...」
「Uchimoto Mitsuka.」
Cô nàng Yankee tháo khẩu trang, ném cho chúng tôi một nụ cười hoang dã.
「Nghe Fuiona kể rồi. Có đám tân binh máu mặt lắm mới chuyển vào hả.」
「Chị kể kiểu gì vậy...?」
「Chị chỉ kể bình thường về bài kiểm tra đầu vào cuối cùng thôi mà.」
Thật không đấy? Trong đầu người này chắc chúng tôi được coi như băng đảng đua xe vừa đi gây chiến về quá.
「Thực ra anh muốn chào hỏi sớm hơn cơ. Nhưng lại trúng vào đợt kiểm tra, xin lỗi nhé.」
Anh đẹp trai - Inuzou-senpai mỉm cười nói. Người này cười suốt thế nhỉ?
「Khổ nỗi, trợ lý của anh là Uchimoto-kun đây lại mù đường kinh khủng. Tỉnh lại thì thấy đang ở tận Kumamoto rồi.」
「Đừng có đổ tại tôi. Tôi chỉ đi theo thói quen đi hoang của tiền bối thôi nhé.」
「...Đại loại thế, cứ đi lang thang suốt nên phải cử thám tử ưu tú đi tìm mới bắt về được.」
Fio-senpai chốt lại.
Sao hai người này lại lập thành một cặp được nhỉ. Sự kết hợp tồi tệ nhất có thể tưởng tượng ra.
「Họ là thám tử ưu tú lắm đấy nhé? Inuzou-senpai phụ trách tán gẫu, còn Mitsuka-chan phụ trách bạo lực.」
Chẳng thấy yếu tố thám tử nào ở cả hai bên.
「Chuyện của bọn anh thế là đủ rồi. Nghe Yamada-san ở khu 4 nói, có vẻ bài kiểm tra đang loạn lắm nhỉ.」
Yamada-san khu 4 là ai?
...Vì thắc mắc đó mà câu hỏi chính chưa kịp lọt vào đầu tôi ngay.
「Có được không vậy ạ? Học sinh năm khác can thiệp vào bài kiểm tra của năm nhất là phạm quy mà.」
Quả nhiên Evrard phản hồi không chút lạc đề.
Inuzou-senpai cười sảng khoái:
「Anh không định can thiệp vào bài kiểm tra đâu. Anh chỉ muốn nói chuyện phiếm thôi. Cứ coi như gặp bạn của mẹ ở công viên rồi tám chuyện là được.」
「Em chưa có bạn của mẹ bao giờ nên không tự tin lắm...」
Bắt đầu rồi đấy, Uchimoto-senpai lầm bầm rồi lăn kềnh ra chiếu tatami.
「Để ngăn chặn sự lộng hành của Hozuru-kun, theo anh nghĩ thì chỉ còn cách dùng Phiên Tòa Chọn Lọc để cướp lấy kỹ năng. Nhưng phiền phức nhỉ. Phiên Tòa Chọn Lọc thì quyền chấp nhận hay từ chối nằm ở người bị thách đấu mà.」
Anh ấy thực sự nắm rõ tình hình của chúng tôi... rốt cuộc Yamada-san khu 4 là ai vậy.
「Đúng vậy ạ. Nếu dùng Kỹ năng Tìm kiếm Độc nhất của em làm mồi nhử thì may ra...」
「...Không, Hozuru là loại chỉ đánh những trận nắm chắc phần thắng.」
Nhớ lại dáng vẻ hắn chà đạp lên lời thách đấu của tôi, tôi nghiến răng.
「Thách đấu trực diện hắn sẽ không thèm đếm xỉa đâu. Phải tạo ra tình huống khiến hắn lơ là...」
「Ừm ừm. Vấn đề nan giải thật. Bị đối phương nắm quyền chủ động đúng là gò bó.」
Anh ấy đồng cảm như thể đã đi cùng chúng tôi ngay từ đầu. Rốt cuộc anh ấy muốn nói gì?
「Đây là chuyện về Nakamura-kun, bạn cùng lớp hồi cấp 2 của anh.」
Đang nghĩ ngợi thì lại lòi ra một cái tên lạ hoắc.
「Hồi đó có một dạo bốn đứa bọn anh, trong đó có Nakamura-kun, mê mẩn mạt chược. Nakamura-kun tuy mới cấp 2 nhưng đánh rất chắc tay, phòng thủ cực kỳ kín kẽ. Bọn anh tìm mọi cách để thắng cậu ta, dùng cả đòn tâm lý lẫn gian lận, làm đủ trò để phá vỡ thế trận của cậu ta. Nhưng không ăn thua. Cậu ta thuộc kiểu người có thể đánh hơi thấy mùi nguy hiểm.」
Câu chuyện chẳng rõ ý đồ, nhưng tôi đã bị cuốn vào lúc nào không hay.
Giọng kể trôi chảy của Inuzou-senpai tiếp tục.
「Cuối cùng bọn anh làm thế nào, đó là đặt ra luật mới. Trong một ván (Hanchan), kẻ nào không thắng (Ron/Tsumo) được ván nào thì dù bao nhiêu điểm cũng xếp bét. Làm đến mức đó mới thấy được sơ hở trong lối đánh tường đồng vách sắt của Nakamura-kun.」
「...Rốt cuộc là chuyện gì vậy ạ?」
Evrard nói thay suy nghĩ của tôi.
Inuzou-senpai gật đầu cái rụp.
「Thực ra, ngay trước khi bài kiểm tra bắt đầu, đã có một cuộc họp đặc biệt của Xếp hạng Sherlock.」
「...Dạ...?」
「Chủ đề là: "Nếu xuất hiện học sinh lạm dụng kỹ năng trong bài kiểm tra thực hành tổng hợp thì xử lý thế nào".」
「「「!」」」
Tôi, Evrard và Kaira cùng chồm người tới.
Nói vậy tức là anh ấy biết về cuộc họp đó, nghĩa là...
「Inuzou-senpai, chẳng lẽ anh là...」
「A, không phải đâu. Anh không thuộc Xếp hạng Sherlock. Người phàm như anh sao dám nhận danh hiệu đó.」
「Khiêm tốn quá đà rồi đấy.」
Fio-senpai cười nhăn nhở.
「Rating đứng thứ ba từ trên xuống mà nói thế... Mà thôi kệ. Nhờ tiền bối không thách đấu tranh hạng nên Fio mới được giữ ghế Sherlock đấy.」
「「Thứ ba từ trên xuống!?」」
Thế thì thực chất là hạng 3 của trường này... mà nhìn rộng ra toàn Nhật Bản thì cũng là thám tử hàng đầu khủng khiếp còn gì!
「Đâu có, anh chỉ có nhiều bạn bè giỏi giang thôi. Anh tư vấn cho họ, rồi họ ghi tên anh vào báo cáo... nhờ thế mà Rating tăng lên thôi.」
Từ nãy đến giờ tiền bối toàn nói chuyện về bạn bè.
Ra là vậy. Rút thông tin từ mạng lưới quan hệ rộng lớn, đưa ra lời khuyên cho các thám tử khác để can dự vào vụ án, Thám tử lừng danh gián tiếp...
...Xếp hạng Master vị trí số 1: Inuzou Jin.
「Ô kìa. Thái độ thay đổi rồi nhé. Tự nhiên làm anh căng thẳng quá.」
Trước nụ cười dịu dàng của tiền bối, cả tôi, Evrard và Kaira đều chỉnh đốn lại tư thế.
Tiền bối nói sẽ không can thiệp. Nhưng không thể nào vô nghĩa được. Vị thám tử đứng thứ ba học viện này, ngay lần đầu gặp mặt đám đàn em cùng ký túc xá đã nói chuyện này, chắc chắn không thể vô nghĩa...
「Được kỳ vọng thế này cũng ngại, nhưng đây chỉ là liên lạc công việc thôi.」
「Liên lạc công việc...?」
「Cuộc họp anh vừa nói ấy, nghe đâu chỉ có đúng ba người tham dự. Vì thế nên họ đã bỏ phiếu trước để quyết định một vấn đề, nhưng cũng chỉ thu được 6 phiếu.」
「Người đứng thứ 2 đến Fio còn chưa thấy bao giờ. Có tồn tại hay không còn đáng ngờ ấy chứ?」
「Vì thế, số phiếu chẵn thì không quyết định được gì, nên lá phiếu cũng xoay đến chỗ anh, người đứng đầu Xếp hạng Master. Mà chuyện đó anh cũng vừa mới nghe thôi.」
「Tại không liên lạc được với ngài đấy ạ...」
Rona nãy giờ im lặng nghe chuyện, giờ mới thở dài với vẻ mặt khổ sở. Có vẻ cô ấy đã rất vất vả mới tìm ra họ.
「Cuộc bỏ phiếu đó... là về vấn đề gì vậy ạ?」
Tôi hỏi trong sự căng thẳng.
Tiền bối nói là liên lạc công việc. Tức là nội dung công việc cần truyền đạt cho tôi hoặc Evrard... nghĩa là nội dung đó có liên quan đến chúng tôi.
「Đơn giản thôi. "Có trao cho Fujisaki Misaki <Kỹ năng Phiên Tòa Độc nhất> hay không" - đó là chủ đề.」
Tôi nín thở.
Kỹ năng Phiên Tòa Độc nhất... Tôi nhớ lại câu chuyện lúc nãy của tiền bối. Để phá vỡ người bạn phòng thủ quá kín kẽ, họ đã đặt ra luật ép buộc phải tấn công. Nếu câu chuyện đó có liên quan, thì hiệu quả của nó là...
「Nếu có kỹ năng này, em có thể ép buộc học sinh khác tham gia Phiên Tòa Chọn Lọc. Đương nhiên em cũng có thể chọn thứ mà đối phương phải đặt cược. Trường hợp muốn nhắm vào Kỹ năng Độc nhất, em cũng cần đặt cược Kỹ năng Phiên Tòa Độc nhất của mình...」
Tôi nhìn Evrard và Kaira.
Với kỹ năng đó, tôi có thể ép Hozuru tham gia Phiên Tòa Chọn Lọc... không, không chỉ có vậy.
Kỹ năng này, hơn bất cứ thứ gì, chính là thứ Hozuru thèm khát. Vì hắn sẽ không bao giờ để vuột mất con mồi mà hắn đã nắm được điểm yếu. So với Kỹ năng Tìm kiếm Độc nhất của Evrard, thứ này hữu dụng hơn nhiều đối với hắn.
Nó sẽ là mồi nhử.
Hắn chắc chắn sẽ cắn câu.
Việc còn lại là chuẩn bị một tình huống mà chúng tôi có thể thắng trong Phiên Tòa Chọn Lọc...
「Kỹ năng này được chuẩn bị như một sức mạnh đối kháng trong trường hợp xuất hiện kẻ lạm dụng kỹ năng. Và ứng cử viên cho vai trò Người dọn dẹp (Sweeper) được đề cử chính là người đã có màn thể hiện chói sáng trong bài kiểm tra đầu vào cuối cùng, Fujisaki-kun... là em.」
Tôi bất giác nhìn về phía Fio-senpai. Fio-senpai nhận ra ánh mắt của tôi, cười nhăn nhở đầy ẩn ý. Quả nhiên là người này...!
「Phiếu của Xếp hạng Sherlock chia đều 3-3. Lá phiếu thứ 7 quyết định tán thành hay phản đối đang nằm trong tay anh...」
「Cho em xin!」
Tôi chồm người tới, khẩn khoản nói với tiền bối.
「Kỹ năng đó, hãy giao cho em...! Nếu có kỹ năng đó!」
「Nào nào, đừng vội.」
Inuzou-senpai điềm tĩnh ngăn tôi lại.
「Trước khi thực hiện quyền bỏ phiếu được giao, anh còn hai điều phải nói với em.」
Tiền bối giơ hai ngón tay hình chữ V rồi gập lại.
「Thứ nhất. Như các em vừa nhận ra, Kỹ năng Phiên Tòa Độc nhất là một kỹ năng cực kỳ mạnh... một loại cheat chính thức được phía giám sát bài kiểm tra trao tặng. Tuy nhiên, cứ thế thì hơi gian lận đúng không? Vì vậy, nó đi kèm với một rủi ro lớn tương xứng với sức mạnh đó.」
「Rủi ro...?」
「Người sở hữu kỹ năng này không thể từ chối Phiên Tòa Chọn Lọc bị thách đấu. Đã không cho đối phương từ chối, thì đương nhiên bản thân mình cũng phải chịu điều kiện tương tự mới công bằng chứ?」
Tôi nín thở.
Nhược điểm của kỹ năng đó như đang chất vấn tôi.
Có tự tin là sẽ không thua không? Có giác ngộ để mất mát không?
Kẻ không có những thứ đó, không có tư cách ép buộc người khác chiến đấu.
「Và điều thứ hai... để quyết định bỏ phiếu cho bên nào, Fujisaki-kun, em có thể trả lời anh một câu hỏi duy nhất không?」
「...Là gì ạ?」
「Đối với em, thám tử là gì?」
Trước câu hỏi nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng của người đứng đầu Xếp hạng Master, tôi nín lặng.
Thám tử đối với tôi...
Ít nhất, không phải là kiểu người như Hozuru nói, chỉ cần giải mã sự thật thì làm gì cũng được.
Nhưng cũng không phải là khối tò mò trí tuệ như trong tiểu thuyết trinh thám, cũng chẳng phải anh hùng công lý.
Đối với tôi, thám tử là...
「...Là người không bao giờ từ bỏ việc suy nghĩ cho đến phút cuối cùng.」
Rất rõ ràng.
Như Matsuridate từng nói với tôi, "Kẻ tiếp tục quay Gacha chính là thám tử".
Câu nói mà lúc đó tôi thấy rất thấm, nếu dịch theo cách của tôi thì sẽ là như vậy.
「Và, là người mang giác ngộ đặt cả linh hồn vào suy luận mà mình đã nghĩ ra.」
Định nghĩa về cái ác mà Sophocles đã dạy tôi.
Tôi khinh miệt những kẻ chỉ mang giác ngộ hời hợt đối với suy nghĩ của chính mình.
Kẻ phủ định điều đó... chính là thám tử danh tiếng trong lòng tôi.
「Ừm, ừm.」
Inuzou-senpai gật đầu nhiều lần như đang nghiền ngẫm lời tôi nói.
Và rồi:
「...Anh thích rồi đấy.」
Nở nụ cười dịu dàng, anh cầm thiết bị học sinh lên, gõ nhẹ một cái.
[Có trao Kỹ năng Phiên Tòa Độc nhất cho Fujisaki Misaki hay không?]
Hạng 1: <Hắc Mạc Thám Tử>... Tán thành
Hạng 2: <Lao Ngục Thám Tử>... Không bỏ phiếu
Hạng 3: <Bối Thủy Thám Tử>... Phản đối
Hạng 4: <Chiếu Chuẩn Thám Tử>... Tán thành
Hạng 5: <Kỷ Hành Thám Tử>... Phản đối
Hạng 6: <Bất Tại Thám Tử>... Phản đối
Hạng 7: <Huyền Học Thám Tử>... Tán thành
Phiếu bổ sung: <Thân Hữu Thám Tử>... Tán thành
「4 trên 3, đa số tán thành. Fujisaki Misaki-kun, em sẽ được trao Kỹ năng Phiên Tòa Độc nhất. ...Hãy đặt cả linh hồn vào những lời em vừa nói và theo đuổi con đường thám tử mà em mong muốn.」
...Bắt đầu phản công nào.
9. Hội nghị thảo phạt Hozuru Reika... Side: Fujisaki Misaki
Len lỏi qua những con hẻm mà ngay cả kẻ đã lượn lờ khắp Ochanomizu trong giờ học như tôi cũng không biết, chúng tôi đến được một không gian cho thuê mờ ám đến đáng sợ.
Lối vào hẹp, biển hiệu cũng chẳng ra hồn. Dũng sĩ nào dám lần đầu mò xuống cái cầu thang hầm hẹp này chắc cũng hiếm có khó tìm.
Tôi, Evrard và Kaira mở cánh cửa dưới tầng hầm, báo với nhân viên làm thêm trông uể oải (có xỏ khuyên mũi) là có hẹn, rồi đi đến căn phòng đã được báo trước.
Trong không gian chật chội như phòng karaoke, đã có 4 người ngồi ghế sofa đợi sẵn.
Đầu tiên là người khởi xướng cuộc họp này - Sumino Kanna, hay đúng hơn là Mikumari Kanna, cùng thế thân của cô ấy, Otoyume Kageri.
Và nhóm còn lại là bộ đôi tình cờ gặp hôm đầu tiên - Ushiyama Kaisei và Toutouge Eko.
Cộng thêm ba người chúng tôi là bảy người, cùng chạm mặt trong một mật thất chật hẹp không có lấy một cái camera giám sát...
Mục đích thì không cần phải nói.
Là để lên kế hoạch cướp lấy Kỹ năng Camera Độc nhất từ tay Hozuru Reika.
Evrard ngồi xuống ghế sofa dọc tường cùng chúng tôi, rồi lập tức mở lời.
「Trước hết, hãy nghe lý do chọn người đã.」
Ánh mắt cô ấy hướng về phía Mikumari Kanna.
Mikumari bình tĩnh đáp lời, ngắn gọn và súc tích:
「Là những thành viên mà tôi đánh giá là đang sở hữu Kỹ năng Độc nhất.」
「Đầu tiên, Hazeldine-san... cậu có Kỹ năng Tìm kiếm Độc nhất.」
Tiếp theo, Mikumari nhìn sang Ushiyama đang ngồi xéo đối diện.
「Ushiyama-kun, có lẽ là Kỹ năng Giám định Độc nhất.」
Bị Toutouge bên cạnh nhìn, Ushiyama im lặng gật đầu xác nhận.
Quả nhiên không phải dạng vừa.
「Và tôi là... Kỹ năng Liên lạc Độc nhất.」
Vừa nói, Mikumari vừa giơ màn hình thiết bị học sinh cho chúng tôi xem.
Trên đó hiển thị một màn hình không phải giao diện kỹ năng, mà là giao diện mạng xã hội thông thường.
「Kỹ năng cho phép giải trừ lệnh cấm sử dụng thiết bị liên lạc. Tiện thể, trên SNS dành riêng cho bài kiểm tra của Kỹ năng Liên lạc, tôi có thể tra cứu tên thật của người đăng bài.」
「Ra là vậy. Trong tình trạng chức năng thiết bị học sinh bị hạn chế thì không thể điều tra RPG Tội Phạm được... Nhân tiện, điều kiện nhận được là gì?」
「Tôi đoán là phải đạt trên 200 lượt tương tác cho một bài đăng trên SNS kiểm tra. Tôi đã hoàn thành nhờ bài đăng lan truyền thông tin về Kỹ năng Tìm kiếm cấp 3.」
Nghĩa là phải "viral" mới có được kỹ năng à. Bộ chỉ huy điều tra RPG Tội Phạm cần năng lực kiểu đó sao?
「Nói trước nhé, điều kiện nhận Kỹ năng Giám định Độc nhất là giải quyết 4 vụ án thật.」
Ushiyama bất ngờ lên tiếng.
「Hiệu quả là ghi lại thông tin hiện trường và gửi đi, sẽ được đối chiếu với cơ sở dữ liệu của Cảnh sát Đô thị... hoàn toàn là kỹ năng dành cho RPG Tội Phạm.」
Kỹ năng Độc nhất là giấy phép để tham gia điều tra các vụ đại án, vụ án RPG Tội Phạm đang diễn ra... nghe hiệu quả xong thì thấy rất hợp lý. Tất cả đều nhằm mục đích điều tra các vụ án thật chứ không phải vụ án mô phỏng.
Chỉ có một thứ... Kỹ năng Camera Độc nhất là quá đa năng. Việc kỹ năng đó rơi vào tay Hozuru lại là điều bất hạnh nhất trong vụ này.
「Phần chia sẻ thông tin tối thiểu từ phía tôi đã xong. Tiếp theo là đến lượt các cậu.」
Mikumari nhìn về phía chúng tôi - đặc biệt là nhìn chằm chằm vào tôi.
「Thứ cậu đã nói trong tin nhắn trực tiếp (DM)... cho xem cái đó trước đi.」
Tôi và Evrard gật đầu với nhau, thao tác một chút trên thiết bị học sinh rồi đặt nó lên bàn, hướng màn hình lên trên.
Trên đó hiển thị màn hình của <Kỹ năng Phiên Tòa Độc nhất>.
Có mục chọn đối tượng bắt buộc tham gia Phiên Tòa Chọn Lọc, và mục chọn thứ bắt đối phương phải đặt cược.
Mikumari ghé mắt nhìn vào.
「...Thử được không? Tôi sẽ trả điểm cho.」
「Không, tôi sẽ trả lại đàng hoàng.」
Tôi thiết lập một vụ án chưa rõ ngẫu nhiên và thách đấu Phiên Tòa Chọn Lọc với Mikumari.
Xác nhận việc thách đấu được thiết lập mà không có chỗ cho sự từ chối, tôi kết thúc phiên tòa một cách qua loa. Sau đó, tôi lặp lại quy trình để trả lại số điểm đã chuyển đi.
「...Là hàng thật...」
Mikumari lẩm bẩm rồi trầm ngâm suy nghĩ, bên cạnh cô ấy, Otoyume Kageri hào hứng nói:
「Có cái này thì cướp được kỹ năng từ tay Hozuru rồi còn gì!」
「Không đơn giản thế đâu. Chỉ có thể ép buộc thiết lập Phiên Tòa Chọn Lọc thôi... sau đó còn phải đánh bại tên Hozuru Reika đầy toan tính đó nữa. Hơn nữa người làm việc đó không phải chúng ta, mà là Fujisaki-kun.」
Đúng là như vậy. Vì người sở hữu Kỹ năng Phiên Tòa Độc nhất là tôi, nên người đứng mũi chịu sào cũng phải là tôi.
Nếu bây giờ tôi chuyển nhượng kỹ năng này cho ai đó ở đây thì chuyện sẽ khác... nhưng hiện tại tôi không có ý định đó.
「Nghĩa là phải chuẩn bị một Phiên Tòa Chọn Lọc chắc thắng à... Khó nhằn đấy.」
Toutouge Eko ngồi cạnh Ushiyama bĩu môi vẻ khó khăn.
「Với lại, nghe nói có nhược điểm gì đó mà? Kỹ năng đó ấy. Là gì vậy?」
「À, không chia sẻ cái đó thì không công bằng nhỉ... Đổi lại việc ép buộc đối phương tham gia Phiên Tòa Chọn Lọc, thì bên này cũng không thể từ chối Phiên Tòa Chọn Lọc bị thách đấu. Nên nếu để Hozuru lọt vào tầm bắn của Kỹ năng Phiên Tòa trong tình huống hắn có lợi thì nguy to.」
「Ra là thế...」
Toutouge ấn ngón cái lên môi, im lặng suy nghĩ vẻ căng thẳng.
Thay vào đó, Ushiyama mở lời.
「Nói về tầm bắn, giả sử cậu chuẩn bị được một vụ án chắc thắng, nhưng nếu Hozuru không bước vào phạm vi đó thì cũng vô nghĩa phải không? Hình như bán kính là 10 mét.」
「Ừ... Hắn đời nào lại ngây thơ mò vào tầm bắn khi chúng ta rõ ràng đã tạo ra vụ án có lợi cho mình.」
「Về điểm đó, tôi có ý tưởng này.」
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Mikumari.
「Chỉ cần giả vờ vi phạm luật là được. Tức là... tạo ra tình huống khiến hắn nghĩ rằng chúng ta đã sử dụng thiết bị liên lạc ngoài kỹ năng, Hozuru sẽ cắn câu.」
「Căn cứ là gì?」
「Hozuru không biết tôi sở hữu Kỹ năng Liên lạc Độc nhất.」
Mikumari trả lời ngắn gọn câu hỏi của Evrard.
Chỉ một câu đó, cả Evrard và Ushiyama đều lộ vẻ đã hiểu.
「Này, nghĩa là sao?」
「Hiệu quả ẩn của Kỹ năng Liên lạc Độc nhất... có thể nói là vậy.」
Evrard chỉ vào cái bàn trước mặt Mikumari.
「Ví dụ, nếu Mikumari-san sử dụng laptop ở đây, thì không có cách nào phân biệt rõ ràng là chỉ mình Mikumari-san dùng, hay cả chúng ta đang ở cùng một chỗ cũng dùng.」
「Thì... đúng là thế thật. Để tránh mắt Hozuru, chúng ta mới cố tình tụ tập ở nơi không có camera thế này...」
「Vốn dĩ định nghĩa thế nào là "sử dụng" cũng rất khó. Nhìn màn hình có tính là dùng không, chạm vào bàn phím có tính là dùng không, việc vạch ra ranh giới là bất khả thi. Đó là vụ việc phải tranh luận cả tháng trời ở tòa án thực sự ấy chứ.」
Đúng thật... Vậy thì, hiệu quả ẩn của Kỹ năng Liên lạc Độc nhất là...
「Kỹ năng Liên lạc Độc nhất miễn tội sử dụng thiết bị liên lạc, để giải quyết những vấn đề rắc rối đó, có lẽ nó áp dụng không chỉ cho người sở hữu kỹ năng, mà cho tất cả những người ở cùng không gian đó.」
「Đúng vậy.」
Mikumari gật đầu, giơ nhẹ thiết bị học sinh của mình lên.
「Chỉ người sở hữu kỹ năng mới được mở khóa chức năng thiết bị học sinh. Nhưng việc sử dụng các smartphone, máy tính bảng, laptop khác thì những người xung quanh cũng được phép. Đã kiểm chứng thực tế... Vì vậy, chỉ cần Fujisaki-kun rơi vào tình huống trông như thể đã sử dụng thiết bị liên lạc, và tôi bí mật có mặt ở đó, chúng ta có thể lừa được Hozuru.」
「Hozuru sẽ tin rằng tôi đã phạm luật và lao vào tấn công. Nhưng thực tế, tôi được tha bổng nhờ hiệu quả của Kỹ năng Liên lạc Độc nhất mà Hozuru không hề hay biết... Nhưng tình huống trông như thể đã sử dụng thiết bị liên lạc là thế nào? Quán net à?」
「Chính xác.」
Mikumari lấy từ trong túi ra một chiếc máy tính bảng, thao tác một chút rồi đặt lên bàn.
Đó là màn hình ứng dụng bản đồ, đang hiển thị khu vực phía nam Kanda.
====================
"Ở rìa phía nam khu vực kiểm tra có một quán net. Nhóc Fujisaki sẽ đến đó và vào một buồng ở tầng 6."
"Sao lại là tầng 6 ạ?"
"Vì ở đó có một ô cửa sổ bị bịt kín."
Khi Evrard thắc mắc, những ngón tay thon dài của Mikumari lướt trên máy tính bảng, chuyển màn hình từ bản đồ sang chế độ xem phố. Hình ảnh tòa nhà cho thuê có chứa quán net hiện ra.
"Tòa nhà này nhìn từ bên ngoài thì đúng là có cửa sổ, nhưng dĩ nhiên trong buồng máy thì không. Tức là nó đã bị bịt lại. Nếu tháo tấm ván chặn cửa sổ từ bên trong, cậu có thể xâm nhập qua cửa sổ của tòa nhà bên cạnh."
"Ra là vậy."
Ushiyama thốt lên đầy thán phục.
"Camera giám sát chỉ có ở hành lang bên ngoài chứ không có trong buồng máy. Nghĩa là Hozuru không có cách nào biết chính xác tình hình bên trong. Nếu cậu ra vào qua ô cửa sổ vốn không nên tồn tại đó, trông sẽ giống như cậu đột nhiên xuất hiện trong mật thất rồi lại biến mất vậy."
"Chính xác. Việc chứng minh chị đã ra vào bằng cách đó cũng đơn giản thôi. Chỉ cần nhờ những người ở tòa nhà bên cạnh làm nhân chứng là được."
"Một nước đi hay. Quan trọng nhất là nó đơn giản."
"Vì kế hoạch phức tạp là nguồn gốc của lỗi do con người mà."
Đơn giản, vì thế mà tạo nên một thủ thuật mật thất cực kỳ mạnh mẽ. Với Hozuru, việc Mikumari làm những chuyện như vậy nằm ngoài sức tưởng tượng của hắn, nên khả năng bị nghi ngờ cũng thấp.
"Tôi cũng nghĩ đó là một kế hoạch tốt. Mối lo ngại còn lại là... cách thả mồi câu."
"Cách thả mồi...?"
Otome nghiêng đầu, và Evrard giải thích.
"Nếu biết đến sự tồn tại của Kỹ năng Tòa án Độc nhất, Hozuru Reika chắc chắn sẽ muốn có nó. Vấn đề là làm sao để truyền tin đó đến hắn."
"Chuyện đó thì không thành vấn đề. Chị có mối lái mà. Thông qua vài học sinh, tin tức sẽ đến tai Hozuru từ một học sinh lớp 1."
"Quan hệ rộng thật đấy."
"Gái sành điệu mà lị."
Mikumari nói với vẻ mặt tỉnh bơ. Dù đúng là nhìn cách ăn mặc thì giống hệt dân chơi thật.
Mọi việc cần làm đã trở nên rõ ràng một cách trôi chảy đến kinh ngạc.
Giờ chỉ còn bắt tay vào hành động thực tế. Và củng cố quyết tâm để hành động.
"Cuối cùng, chị muốn hỏi một điều. Mọi người có ý định tham gia kế hoạch này không?"
Nói rồi, Mikumari nhìn sang Ushiyama trước tiên.
Ushiyama rướn người về phía trước, chống khuỷu tay lên đầu gối.
"Kế hoạch này có cần tớ không?"
"Nếu xảy ra Phiên Tòa Tuyển Chọn, chị muốn cậu hỗ trợ bằng Kỹ năng Giám định Độc nhất."
"Hiểu rồi..."
Sau đó cậu ta ngả người ra lưng ghế, nhìn lên trần nhà như đang suy tính điều gì.
"Tham gia cũng được. Tớ cũng có hứng thú với màn đấu khẩu giữa các thám tử."
"Hiếm thấy nha, Kaisei."
Higashitouge trêu chọc có vẻ thích thú.
"Lúc nãy cậu làm như chẳng quan tâm gì đến Hozuru cơ mà."
"Tớ làm vậy để bày tỏ sự kính trọng với vẻ đẹp trong cấu trúc của kế hoạch này thôi. Chứ không phải nảy sinh tinh thần công lý gì đâu."
"Còn đằng ấy?"
Lần này ánh mắt của Mikumari hướng về phía chúng tôi.
Evrard gật đầu ngay lập tức.
"Đương nhiên là..."
"Thưa cô chủ, tôi nghĩ cô nên rút lui thì hơn."
Kaira, người nãy giờ không nói một lời, bỗng lên tiếng.
Không chỉ Evrard, mà ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía đó.
"Kaira... tại sao vậy?"
"Trong lúc thực hiện kế hoạch, nếu tất cả mọi người ở đây đều không xuất hiện trên bất kỳ camera nào, Hozuru Reika sẽ cảnh giác. Đặc biệt là cô chủ. Nếu hắn nghĩ cô đang âm mưu gì đó, một kẻ thận trọng như Hozuru chắc chắn sẽ không lộ diện. Ít nhất cô và ngài Matsuridate cần phải cho thấy mình vẫn đang làm bài kiểm tra như bình thường."
"...Ra là vậy. Je vous vois..."
Một lý do nghe có vẻ hợp lý. Nhưng chỉ mình tôi hiểu. Kaira đang lo rằng bí mật mà Hozuru nắm giữ có thể bị lộ cho Evrard trong một khoảnh khắc sơ hở nào đó.
"Cùng lý do đó, tôi sẽ đi cùng ngài Fujisaki. Vì trước giờ chúng tôi luôn hành động cùng nhau, nên dù có đột ngột vào quán net thì cũng có thể khiến hắn nghĩ đó là hành động nằm trong chuỗi hành vi thường ngày."
"Đúng là tự nhiên hơn so với việc nhóc Fujisaki đi một mình. Dù nam nữ đi riêng vào quán net thì có hơi mờ ám..."
Thấy Mikumari cũng đã bị thuyết phục, Evrard đang nhíu mày bỗng nhìn chằm chằm vào mặt tôi.
"Cậu Fujisaki... tôi giao phó cho cậu được không?"
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc đó, và nghĩ đến tâm tư của Kaira, tôi gật đầu.
"Cứ giao cho tôi. Tôi đâu thể cứ dựa dẫm vào cô mãi được."
Evrard gật đầu thật sâu rồi quay sang Mikumari.
"Vậy thì, tôi sẽ rút khỏi kế hoạch và tập trung vào việc điều tra tội phạm RPG. Bên đó có vẻ cũng đang trong tình huống không thể lơ là."
"Đã rõ. Bọn chị nhất định sẽ xử lý Hozuru."
Cảm nhận được trách nhiệm nặng nề đè lên vai, tôi hỏi lại các thám tử một lần nữa.
"Khi nào hành động?"
"Sớm quá thì không ổn. Hôm nay con bé này vừa xích mích với một học sinh lớp 1 xong."
Bị nhắc đến, Otome Kageri cười ngượng nghịu vẻ hối lỗi.
Với tôi thì thế lại càng tốt. Tôi và Kaira cũng vừa mới gây chuyện với Hozuru xong.
"Ngày mai, khoảng 13 giờ. Nhắm vào lúc mọi người đang uể oải sau buổi trưa. Hãy chuẩn bị sẵn sàng."
"Rõ!"
Vậy là kế hoạch đánh bại Hozuru đã hoàn tất.
Có được những thám tử đáng tin cậy làm đồng minh, tôi nhớ lại chuyện ở đảo Kanagami.
Lần đó cũng nhờ những thám tử từng đối đầu nhau hợp tác lại mà vụ án mới được giải quyết. Hozuru à. Dù mày có tạo ra bao nhiêu thuộc hạ đi nữa, rốt cuộc mày vẫn chỉ có một mình. Chẳng có đồng đội nào cùng chung mục đích với mày cả.
Thế này thì thắng được.
Với niềm tin ngày càng vững chắc, chúng tôi bước vào ngày quyết chiến. Ngày thứ 4 của bài kiểm tra.
10. Màn mở đầu của vụ án hư ảo - Side: Fujisaki Misaki
Tôi đã nghĩ như vậy.
"Đã vào vị trí."
"Rõ. Đang vào quán net."
Rằng từ giờ là lượt của chúng tôi.
Rằng lượt của Hozuru đã kết thúc.
"Đi thôi, Kaira."
"Vâng."
Tòa nhà tầng 6.
Đi dọc hành lang kéo dài từ cầu thang, rẽ ở cuối đường.
Buồng số 37 nằm cạnh cửa sổ nhìn ra phố.
Cho đến khoảnh khắc mở cánh cửa đó ra...
...Tôi vẫn nghĩ rằng mình chắc chắn sẽ thắng.
"...Cái, gì...?!"
"......!?"
Máu, máu, và máu.
Máu tươi đỏ thẫm vương vãi khắp sàn, khắp tấm đệm trong căn buồng chật hẹp.
Mùi sắt nồng nặc.
Không phải máu giả đâu. Là máu thật... chỉ toàn là máu.
"Ái chà, ái chà chà..."
Như đã căn giờ từ trước, một giọng nói vang lên từ phía sau.
Quay lại, hắn đang ở đó.
Hozuru Reika.
Nơi nào có vụ án, nơi đó có thám tử. Hắn nở nụ cười như muốn nói lên điều đó.
"Chẳng phải toàn là máu sao. Thế này thì chỉ có thể kết luận thế này thôi nhỉ? Có ai đó đã bị giết ở đây, và cái xác đã bị giấu đi đâu mất rồi...!"
"Ho, zuru...!!"
"Manh mối đã được đưa ra! Fujisaki! Dù tôi không biết phía cậu thế nào nhé!!"
Hóa ra đây mới là điều Hozuru nhắm tới ngay từ đầu.
Nhưng để nhận ra điều đó thì đã quá muộn rồi.
--------------------
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
