Shachiku Kensei, Haishinsha ni Naru: Black Guild Kaishain, Ukkari Kaisha-you Kaisen de S-kyuu Monster o Aite ni Musou Suru Tokoro o Zenkoku Haishin Shiteshimau

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Slayers Đặc Biệt

(Đang ra)

Slayers Đặc Biệt

Hajime Kanzaka

Tuyển tập các truyện ngắn xoay quanh thế giới Slayers.

42 1802

I Teach Self-Defense

(Hoàn thành)

I Teach Self-Defense

Ờ… thì, cũng đúng nhỉ?”

217 145

Futsu Ota Hairimasen!: Gakeppuchi Seiyuu, Radio de Jinsei Restart!

(Đang ra)

Futsu Ota Hairimasen!: Gakeppuchi Seiyuu, Radio de Jinsei Restart!

Toi Yuki

Câu chuyện về màn lật ngược tình thế trong sự nghiệp lồng tiếng của Kanae bắt đầu từ chính chương trình radio ấy.

2 5

Nếu một nhân viên quèn chuyển sinh thành tam hoàng tử ở thế giới khác.

(Đang ra)

Nếu một nhân viên quèn chuyển sinh thành tam hoàng tử ở thế giới khác.

Rina

bản gốc được đăng trên https://ncode.syosetu.com/n0063lr/. mọi người muốn đọc bản nhật gốc thì lên trên này nhé.

20 66

Lãnh chúa độc tài của Thành phố Mê cung

(Đang ra)

Lãnh chúa độc tài của Thành phố Mê cung

Cherry Blossom Latte

"Kẻ nào dám phản đối chính sách của ta, ta sẽ dùng búa Doom Breaker đập nát đầu kẻ đó".

7 9

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

17 16

Tập 02 - Chương 76 ~ 80

Chương 76 ~ 80

### Chương 6: Tanaka, đến làm phiền

Cùng với hai đứa em của Hoshino là Ryota và Akari, tôi bước vào bên trong ngôi nhà của em ấy.

Đó là một ngôi nhà gỗ mang đậm dấu ấn thời gian, mỗi bước chân đi qua đều khiến sàn nhà phát ra tiếng *cót két, cót két* vui tai. Nó làm tôi nhớ đến ngôi nhà ở quê của ông bà nội ghê.

"Anh Shachiken! Lối này!"

Ryota nhảy phắt xuống khỏi vai tôi, kéo tay tôi đi.

Vừa được dẫn vào trong, tôi đã ngửi thấy một mùi thơm ngào ngạt.

Nhìn Hoshino đang đeo tạp dề, có vẻ như em ấy đang nấu ăn cho chúng tôi. Chắc cũng phải mười năm rồi tôi mới lại được ăn cơm nhà làm. Mong chờ thật đấy.

Vừa nghĩ ngợi lung tung vừa bước vào phòng khách, tôi thấy một người phụ nữ bước ra đón.

"Chào mừng cậu, cậu Tanaka. Cảm ơn cậu đã ghé chơi."

Người phụ nữ ấy cất giọng trầm ấm, rồi cúi đầu chào một cách cung kính.

Tuổi tác chắc chỉ nhỉnh hơn tôi một chút thôi nhỉ? Cô ấy mang một vẻ đẹp dịu dàng, chuẩn mực của người phụ nữ truyền thống. Tự nhiên tôi thấy hơi căng thẳng.

"A, vâng. Xin phép làm phiền gia đình ạ. Tôi là Tanaka Makoto. Rất mong được mọi người giúp đỡ. Ờm, xin hỏi cô là..."

"Tôi là Hoshino Jun, mẹ của Yui. Hai mẹ con tôi xin được nhờ cậy cậu ạ."

"Hả, mẹ... sao!?"

Tôi nhìn qua nhìn lại giữa Hoshino và cô Jun.

Trông chẳng giống hai mẹ con chút nào. Tôi còn tưởng là hai chị em cách nhau vài tuổi cơ đấy.

Trẻ thế này mà đã có ba mặt con... Con người đúng là phi thường thật.

"Tôi đã muốn gặp cậu Tanaka từ lâu rồi. Con bé Yui cứ hễ về nhà là lại nhắc đến cậu suốt thôi."

"M-Mẹ này!? Đừng có nói mấy chuyện kỳ cục chứ!?"

Hoshino hoảng hốt, đẩy vội cô Jun về phía nhà bếp.

Có vẻ quan hệ mẹ con họ rất tốt.

Cơ mà không biết tôi được nhắc đến như thế nào trong gia đình Hoshino nhỉ? Tò mò ghê.

"Anh Tanaka! Cơm sắp xong rồi, anh cứ ngồi nghỉ ở phòng khách nhé! A, em để trà lúa mạch ở đây nha!"

Hoshino nói với vẻ tất bật rồi quay lại bếp.

Trong lúc tôi đang nghĩ chắc chuyện bàn bạc về buổi collab phải để sau, thì Ryota lại kéo tay tôi.

"Nè nè anh Shachiken! Chơi Smash Bros đi!"

"Ồ, được thôi. Vẫn còn nhân vật Fox chứ?"

Nghe thấy tên tựa game hoài niệm, tôi cùng Ryota ngồi xuống trước tivi.

Dạo gần đây game thực tế ảo (Full Dive) đang thịnh hành, nhưng tôi vẫn thích kiểu chơi bằng tay cầm cổ điển ngày xưa hơn. Hồi cấp hai tôi hay chơi cùng Adachi và Suda lắm.

"Em mở khóa được hết nhân vật rồi đó!"

"Hả, ghê vậy. Khá lắm nhóc."

Tôi và Ryota ngồi cạnh nhau bắt đầu ván game.

Cũng mười năm rồi mới chơi lại, nhưng ngạc nhiên là cơ thể tôi vẫn còn nhớ cách phản xạ, thao tác cũng khá mượt. Vừa chọn nhân vật vừa liếc nhìn sang bên cạnh, tôi thấy bé Akari đang đứng đó, vẻ mặt bẽn lẽn.

"Akari, lại đây không? Nè, có cả Riri nữa đó."

"Riri ạ?"

Tôi lấy Riri từ trong túi ra, khuôn mặt Akari lập tức sáng bừng lên.

"Tuyệt quá! Là bé Riri thật nè!"

Vừa thấy Riri, Akari vui sướng tiến lại gần.

Riri mới ra mắt hôm qua thôi mà trẻ con đã biết đến rồi. Sức lan tỏa của internet kinh thật.

"E-Em sờ thử được không ạ?"

"Tất nhiên rồi. Riri cũng đồng ý mà, phải không?"

Tôi hỏi, Riri liền gật đầu "Te ke". Tinh thần phục vụ cũng cao gớm nhỉ.

Akari ngồi lên đùi tôi, đặt Riri vào lòng bàn tay rồi vuốt ve nhẹ nhàng. Một cảnh tượng thật ấm áp.

"Woa, trơn láng mà núng nính luôn!"

"Ri rí!"

Chẳng hiểu sao Riri lại tỏ vẻ đắc ý.

Hình như nó rất tự hào về độ trơn láng và núng nính của mình thì phải.

"Anh Shachiken! Bắt đầu rồi!"

"Ừ, anh sẵn sàng rồi."

Trong lúc tôi đang chơi đùa với Akari thì trận Smash Bros bắt đầu.

Tuy vẫn nhớ cách chơi nhưng tay nghề xuống cấp rồi. Mãi mà không tung combo theo ý muốn được.

"Hừm, nếu là người thật thì mình di chuyển nhanh hơn nhiều rồi."

Nhân vật không chịu chuyển động theo ý tôi. Giá mà bản thân tôi biến thành nhân vật trong game luôn thì tốt, nhưng đời đâu như mơ. Nếu thao tác mạnh quá thì nát cái tay cầm mất, khó thật đấy.

"Anh Tanaka. Em cho bé Riri ăn bánh kẹo được không?"

"Được chứ. À, nhưng đừng cho ăn nhiều quá nhé."

Tôi vừa chật vật với game vừa trò chuyện với Akari đang ngồi trong lòng.

Đúng là một nhiệm vụ gian nan, có khi còn bận rộn hơn cả lúc bị nhốt trong Phòng chứa Quái vật (Monster House). Tôi thật sự thấu hiểu nỗi vất vả của các ông bố bà mẹ trên đời.

"Đúng rồi Akari. Cho ăn như thế nhé. Em giỏi lắm."

"Ehehe, anh Tanaka. Cảm giác như bố em vậy."

Akari cười ngây thơ khi nói câu đó.

Phải rồi, hình như bố của Hoshino đã mất. Vậy mà mấy đứa nhỏ vẫn hồn nhiên thế này, chắc chắn là nhờ sự cố gắng của Hoshino và cô Jun.

Cảm giác mất cha mẹ, tôi hiểu rất rõ. Hồi cấp hai, bố mẹ tôi cũng qua đời vì ngộ độc Ma tố, từ đó tôi phải sống một mình.

Nếu sự hiện diện của tôi có thể giúp con bé cảm nhận được chút gì đó giống như có bố, thì tôi vui lắm.

Đang suy nghĩ miên man thì có tiếng bước chân từ phía sau.

"Anh Tanaka, cơm xong r... Ơ, hai người đang làm cái gì thế!?"

Hoshino bước vào phòng khách, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt liền thốt lên đầy ngạc nhiên.

Hiện giờ tôi đang vừa chơi game cạnh Ryota, vừa bế Akari trên đùi, còn trên tay Akari lại là Riri. Một tình huống khá là hỗn loạn.

"X-Xin lỗi anh Tanaka. Mấy đứa em của em làm phiền anh quá..."

"Không sao đâu, lâu lắm rồi anh mới được chơi vui thế này. Nhỉ Ryota?"

"Vâng ạ!"

Ryota gật đầu thích thú.

Nhưng Hoshino có vẻ vẫn chưa chấp nhận được, em ấy nói:

"Nào, Akari xuống đi. Đừng có bám dính lấy anh ấy thế."

"Mư~"

"Không có mư miếc gì hết."

Trong lúc hai chị em đang tranh luận một cách dễ thương thì Ryota chen vào.

"Em hiểu rồi, chị hai đang 'ghen' chứ gì! Chị ghen vì không được chơi với anh Shachiken nên tị nạnh với bọn em!"

Bị Ryota trêu, mặt Hoshino đỏ bừng lên, luống cuống: "Kh-Không phải...!"

Nghe thấy thế, Akari liền tụt xuống khỏi đùi tôi.

"Hóa ra chị hai cũng muốn ngồi à. Em ngồi xong rồi, nhường chị đó."

"Hả...!?"

Chiếc đùi của tôi vừa được chuyển giao từ em sang chị.

Không đâu, làm gì có chuyện em ấy ngồi... Tôi vừa nghĩ thế thì Hoshino bất ngờ kêu "E-Ei!" rồi ngồi phịch lên đùi tôi.

"Hả!? Hoshino, em làm cái gì thế...!"

"E-Ehehe. Em xin lỗi."

Miệng thì xin lỗi nhưng Hoshino chẳng có dấu hiệu gì là muốn đứng dậy.

Ba chị em nhà này sao đứa nào cũng làm nũng giỏi thế hả.

"Ở thế này với anh Tanaka, tự nhiên em thấy bình yên ghê."

"Không, em thấy thế thì anh vui, nhưng cứ thế này thì có nhiều cái không ổn lắm...!"

Mấy thứ mềm mại cứ chạm vào người, cộng thêm mùi thơm thoang thoảng khiến đống phiền não trần tục của tôi bị kích thích dữ dội.

Thế này thì toang mất. Đúng lúc tôi đang nghĩ vậy thì một nhân vật nữa từ bếp đi ra.

"Mấy đứa đang làm cái trò gì vậy hả. Ăn cơm thôi."

Khác hẳn lúc nãy, cô Jun cất giọng lạnh lùng.

Hoshino giật bắn mình kêu lên "Hya!", rồi nhảy dựng đứng dậy khỏi người tôi. Phù... nguy hiểm thật.

"Xin lỗi cậu Tanaka vì con gái tôi thất lễ. Nào, cơm canh đã sẵn sàng, mời cậu vào."

"A, vâng. Cảm ơn cô..."

Tôi vừa cúi đầu vừa bước về phía bàn ăn.

---

### Chương 7: Tanaka, được chiêu đãi

"Mời cả nhà ăn cơm ạ!"

Ngồi vào bàn ăn, chúng tôi chắp tay đồng thanh nói.

Trước mắt là cơm trắng nóng hổi, súp miso, gà chiên (karaage), trứng cuộn, salad và nhiều món khác.

Phải đến mười năm rồi tôi mới được ăn một bữa cơm chuẩn "cơm nhà" thế này. Tự nhiên thấy xúc động ghê.

Tuy nhiên mẹ của Hoshino, cô Jun, lại tỏ vẻ áy náy.

"Xin lỗi cậu, nhà không có sơn hào hải vị gì. Bù lại tôi đã dồn hết tâm huyết vào tay nghề nấu nướng đấy."

"Cô đừng nói vậy! Món nào trông cũng ngon tuyệt ạ! Cháu xin phép!"

Tôi nói rồi gắp một miếng gà chiên bỏ vào miệng.

Đúng là đồ vừa chiên xong, nóng hổi, cắn một cái là nước thịt ngọt lịm tràn ra trong miệng. Lớp vỏ cũng giòn tan, tuyệt vời ông mặt trời.

"Ưm, ngon quá! Món này tôi ăn bao nhiêu cũng được luôn ấy!"

"Ôi chà, thế thì tốt quá. Vui quá nhỉ, Yui."

Cô Jun vừa nói dứt câu, Hoshino liền giật mình thon thót.

Sao thế nhỉ?

"Thực ra món gà chiên này là do con bé làm đấy. Bình thường nó có chịu vào bếp đâu, tự nhiên hôm nay lại bảo 'Mẹ ơi dạy con nấu ăn với!' làm tôi giật cả mình. Chắc là muốn để cậu Tanaka ăn thử đây mà."

"M-Mẹ này!? Con đã bảo đừng có nói rồi mà!!"

Hoshino xấu hổ trách móc, nhưng cô Jun cứ "Ara ara, mắc cỡ kìa" như gió thoảng bên tai. Mẹ trong gia đình nào cũng là "nóc nhà" cả.

Cơ mà, không ngờ em ấy lại vì tôi mà làm đến mức này... Thấy hơi ngại thật.

"Măm măm, nhồm nhoàm."

"Mẹ ơi, cái này ngon quá."

Ryota và Akari cũng ăn rất ngon lành.

Gia đình hòa thuận ghê.

"Riri, muốn ăn."

Riri cũng bập bẹ mấy từ chưa sõi để đòi ăn.

Tôi gắp một miếng gà vừa miệng đưa lại gần, cái miệng to của nó "Oạp" một cái nuốt chửng. Khoảnh khắc này nhìn hơi kinh dị xíu nha.

"Ngom, ngom."

Có vẻ Riri cũng thích mê, nó lắc lư cái thân mình sang trái sang phải, thực hiện điệu nhảy hoan hỉ.

Ngay cả khi được cho ăn "Churu" nó cũng hiếm khi nhảy điệu này lắm.

Tiện thể nhắc luôn, hôm nọ tôi đăng cái video ngắn quay cảnh nó nhảy điệu này lên, thế mà đạt cả tỷ view luôn rồi. Giờ nó thành meme trên mạng, đủ loại video chế của fan được đăng tải.

Độ nổi tiếng của Riri thật đáng sợ.

"Mẹ ơi, lấy cho con cái đó."

"Hầm ngục hôm trước có chuyện này nè..."

"Ôi chà, có chuyện đó sao."

"A, con chưa làm bài tập về nhà."

Gia đình Hoshino trò chuyện rôm rả.

...Cơ mà, tự nhiên có mình tôi lọt thỏm vào giữa thế này, cảm giác cứ như đi ở rể ấy nhỉ. Tuy hơi ngượng ngùng... nhưng cảm giác thật dễ chịu.

Hương vị gia đình này làm tôi nhớ lại những ngày xưa cũ, khi còn được quây quần bên mâm cơm cùng bố mẹ.

"Cậu sao thế?"

Thấy tôi ngừng đũa, cô Jun tò mò hỏi.

Hình như tôi làm họ lo lắng rồi.

"D-Dạ không. Lâu lắm rồi tôi mới được ngồi ăn cơm quây quần thế này, nên hơi xúc động chút thôi ạ. Xin lỗi mọi người."

"Ra là vậy... Xin lỗi nếu tôi mạo muội, nhưng gia đình cậu Tanaka hiện giờ ra sao rồi?"

Trước câu hỏi của cô Jun, tôi hơi ngập ngừng.

Chuyện này nghe cũng chẳng vui vẻ gì. Bình thường tôi ít khi kể lắm... nhưng hôm nay tôi có chút buông lỏng cảnh giác. Có lẽ vì cảm thấy mình sẽ được cảm thông, nên tôi đã buột miệng kể ra.

"Tôi không có anh chị em. Bố mẹ thì... cả hai đều đã mất rồi ạ. Họ nhập viện vì ngộ độc Ma tố, tôi cũng xoay xở trả được viện phí để họ xuất viện... nhưng thể lực suy kiệt mãi không hồi phục được."

Tiền vay của Suda, cộng với tiền tôi đi làm kiếm được, cũng đủ lo liệu viện phí và thuốc men.

Nhờ có mối quan hệ của chính phủ, tôi cũng xin cho họ được điều trị bằng phương pháp giải độc Ma tố mới nhất.

Nhưng mà... tôi vẫn không cứu được bố mẹ.

Hai người qua đời không lâu sau khi tôi sống sót trở về từ Hầm ngục Hoàng Cung.

Giờ nghĩ lại, việc tôi lao đầu vào công việc như một cách trốn chạy, đến mức tâm lý bất ổn, một phần cũng là do cái chết của bố mẹ.

"Ra... là vậy sao."

"A, xin lỗi ạ! Tự nhiên tôi lại kể chuyện nặng nề quá. Nhưng tôi vượt qua rồi nên không sao đâu. Haha, tôi cũng là người lớn rồi mà. Không ai cứ mãi ủ rũ vì chuyện quá khứ đâu."

Tôi cố cười xòa, nhưng cô Jun lại nhìn tôi với vẻ mặt đau lòng.

Hỏng bét, tôi lỡ lời rồi.

Đang tự trách bản thân thì đột nhiên Hoshino đập bàn *Rầm!* một cái rồi đứng phắt dậy.

"Kh-Không, như thế hoàn toàn không ổn chút nào! Không được đâu, khi buồn thì anh phải nói là buồn chứ!"

Nước mắt đã lưng tròng trong mắt Hoshino khi em ấy quả quyết như vậy.

Có vẻ vì quá đồng cảm với tôi mà em ấy cũng thấy buồn theo.

"Em cũng vậy... lúc bố mất em đã rất buồn, rất đau khổ... em đã khóc rất nhiều... hu hu..."

Vừa nói, Hoshino vừa bắt đầu rơi những giọt nước mắt to tròn, rồi nghẹn ngào không nói nên lời. Cô Jun ngồi bên cạnh nhẹ nhàng vỗ về lưng em ấy "Ngoan nào, ngoan nào".

"Xin lỗi cậu nhé, cậu Tanaka. Con bé đang lo lắng cho cậu đấy. Gần đây nó xem mấy video tổng hợp về thời cậu còn làm nhân viên văn phòng..."

"À, ra là thế..."

D-Tube tuy nội dung chính là quay thám hiểm hầm ngục, nhưng cũng có thể đăng video thường.

Trong đó có thể loại gọi là "Video giải thích", dùng giọng nhân tạo để thuyết minh, cái này thịnh hành từ xưa rồi.

Mấy giai thoại về tôi cũng bị đem ra làm video giải thích nhiều lắm, chắc Hoshino đã xem chúng.

"Được phép buồn đau. Nghe thì dễ, nhưng với một người đàn ông trưởng thành như cậu Tanaka thì chắc khó lắm nhỉ. Chắc hẳn cậu thường phải tỏ ra mạnh mẽ. Vì thế, sau này nếu cậu không biết gửi gắm nỗi buồn vào đâu... thì hãy cứ đến nhà chúng tôi. Tuy không giúp được gì nhiều, nhưng chúng tôi luôn sẵn sàng nấu những bữa cơm nóng hổi để tiếp đãi cậu."

"Cô Jun..."

Nghe những lời ấy, tôi cảm thấy như mình được cứu rỗi.

Có một nơi chốn ấm áp chào đón mình quay về, đó thực sự là chỗ dựa tinh thần to lớn.

"Cảm ơn cô. Nếu có dịp, tôi xin phép được làm phiền lần nữa ạ."

"Không có gì đâu. Cậu là đại ân nhân của con gái tôi. Cũng coi như người trong nhà rồi, đừng khách sáo."

Nói rồi, cô Jun nở nụ cười dịu dàng với tôi, giống hệt nụ cười của mẹ trong ký ức tôi ngày xưa.

*(Chú thích: Cô Jun xuất thân là tiểu thư đài các. Cô ấy bỏ nhà theo tiếng gọi tình yêu với bố của Hoshino, đến giờ vẫn chưa liên lạc lại với gia đình bên ngoại.)*

---

### Chương 1: Tanaka, livestream collab

Sau bữa ăn vui vẻ, tôi và Hoshino bàn bạc sơ qua về buổi collab rồi tôi quyết định ra về.

Họ có bảo tôi ngủ lại cũng được, nhưng thấy hơi sớm để làm thế. Ở lại thấy thoải mái quá rồi không nỡ về thì phiền lắm.

"Hả, anh Shachiken về rồi á? Chơi Mario Kart đi! Có cả Minecraft nữa nè!"

"...Buồn quá."

Thấy Ryota và Akari buồn bã, tôi cũng hơi hối hận vì quyết định về, nhưng chỗ này cũng gần, thích là qua được ngay. Tôi hứa sẽ quay lại chơi để dỗ dành bọn trẻ.

"Vậy nhé Hoshino. Anh rất mong chờ buổi collab đấy."

"Vâng, cảm ơn anh hôm nay đã cất công đến đây. À, em sẽ học nấu ăn thêm, lần tới em sẽ làm món ngon hơn nữa, anh chờ nhé!"

"Thế thì còn gì bằng. Cứ gọi anh bất cứ lúc nào."

Nói chuyện với Hoshino xong, cô Jun tiến lại gần tôi.

Cô ấy ghé sát, nói với âm lượng chỉ đủ cho tôi nghe thấy:

"Việc con bé Yui trở nên tươi sáng thế này là nhờ công cậu Tanaka đấy, cảm ơn cậu. Từ khi bố mất, con bé cứ gượng cười để tỏ ra mạnh mẽ, nhưng giờ nó đã có thể cười từ tận đáy lòng như ngày xưa rồi."

"Không đâu ạ. Tôi có làm gì to tát đâu."

Đúng là tôi có cứu em ấy lúc bị quái vật tấn công, nhưng chỉ có thế thôi.

Còn lại là do Hoshino tự mình đứng dậy. Không phải sức của tôi.

"Fufu, cậu khiêm tốn quá nhỉ. Sau này nhờ cậu chăm sóc con bé nhé. Và cả... mẹ của nó nữa nhé..."

Nói rồi, cô Jun nhẹ nhàng nắm chặt lấy tay tôi.

C-Cái gì thế này, tôi bị làm sao thế này!? Hành động bất ngờ khiến tôi đứng hình.

"Fufu, đùa thôi, đùa thôi mà."

"D-Dạ..."

Có thật là đùa không vậy?

Đây chính là "người phụ nữ ma mị" trong truyền thuyết sao... Với một gã kinh nghiệm tình trường bằng không như tôi thì đối thủ này quá tầm rồi.

"Mẹ này! Mẹ nói chuyện gì với anh ấy mà lâu thế!?"

"Rồi rồi. Mẹ vào ngay đây."

Nói rồi cô Jun rời đi.

Được bốn người đứng vẫy tay tiễn ở cửa, tôi lên đường về nhà.

◇ ◇ ◇

Ba ngày sau khi ghé thăm nhà Hoshino.

Tôi lại bắt tàu điện đến vùng Tây Tokyo.

Mục tiêu là 'Hầm ngục Hachioji', một trong những hầm ngục cỡ lớn hàng đầu ở Tây Tokyo.

Nơi này nổi tiếng vì có quái vật khá mạnh, trong quá khứ từng có nhiều người thiệt mạng tại đây. Nghe nói lúc đó có quái vật cấp Tầng Sâu xuất hiện ở Tầng Hạ.

Vì thế nên giờ khu vực Tầng Hạ đang bị cấm vào.

Mà, buổi stream hôm nay chỉ định xuống đến Tầng Trung thôi nên cũng chẳng ảnh hưởng gì.

"A! Anh Tanaka! Chào buổi sáng ạ!"

Vừa đến gần hầm ngục thì có tiếng gọi.

Chủ nhân giọng nói dĩ nhiên là Hoshino. Em ấy mặc bộ đồ thám hiểm quen thuộc, lưng đeo thanh đại kiếm. Trông có vẻ đã chuẩn bị kỹ càng.

"Chào em. Hôm nay nhờ em giúp đỡ nhé."

"Vâng! Em mới là người cần anh giúp ạ! Em sẽ cố gắng hết sức!"

Hoshino trông khí thế hơn hẳn mọi ngày.

Hồi mới gặp, lượng người đăng ký kênh của em ấy chưa nhiều, nhưng giờ Hoshino đã là một D-Tuber (Dungeon Tuber) hàng đầu với hơn một triệu sub.

Vậy mà em ấy vẫn chăm chỉ stream, chịu khó thay đổi nội dung. Sự nỗ lực đó khiến tôi phải nể phục.

"Vậy bắt đầu stream luôn nhé. Ổn không?"

"Vâng! Em sẵn sàng rồi ạ!"

Nhận được cái gật đầu của Hoshino, tôi khởi động drone.

Tiện đây, vì lần này Hoshino là khách mời nên sẽ stream trên kênh của tôi. Tất nhiên doanh thu chia đôi. Tôi bảo đưa hết cũng được mà em ấy nhất quyết từ chối.

"Được rồi, cài đặt OK... nào. Lên sóng thôi, bắt đầu."

Đèn đỏ báo hiệu bắt đầu phát sóng trên drone sáng lên.

Đầu tiên chỉ có mình tôi xuất hiện. Khán giả vẫn chưa biết khách mời là Hoshino.

"Chào buổi sáng quý vị khán giả. Cảm ơn mọi người đã đến xem buổi stream vào sáng sớm thế này."

*"Hóng"*

*"Chào"*

*"Chào Kiếm Thánh"*

*"Đợi nãy giờ"*

*"Tanakaaa! Cảm ơn đã stream nhaaa!"*

*"Hôm nay anh định ăn con quái nào thế?"*

Thoáng chốc lượng người xem đồng thời (CCU) đã vượt quá 100 ngàn. Tốc độ này, tôi vẫn chưa quen lắm...

Thật sự có ngần ấy người đang xem sao?

"Nào, Riri chào khán giả đi."

"Ri?"

Tôi vỗ vỗ vào túi áo, Riri thò đầu ra, cúi đầu "Ri" một cái về phía drone. Rồi chắc do buồn ngủ nên nó lại chui tọt vào trong túi.

Thôi, chịu chào là tốt rồi.

*"Riri-chaaaaaaaaaan!!"*

*"Bé Riri vẫn khỏe, nay trẫm vui"*

*"Nó mới nhìn tao kìa!"*

*"Buồn ngủ trông cưng xỉu"*

*"Muốn liếm quá"*

*"Tui cũng muốn ngủ trong túi anh Shachiken"*

*"Chưa có buổi off-fan bắt tay (xúc tu) hả anh!?????"*

*"Núng nính dễ thương ghê... chụt"*

*"Tởm vãi ông nội kia haha"*

*"Nếu là Riri-chan thì đang ngủ trong túi tao nhé"*

Riri vừa xuất hiện, tốc độ bình luận tăng chóng mặt.

Vẫn hot như mọi khi. Lập kênh riêng cho Riri khéo sub còn vượt cả tôi, sợ thật.

"Rồi, hôm nay tôi có mời một vị khách đặc biệt đến collab. Xin mời!"

Tôi vừa giới thiệu thì Hoshino tươi cười bước vào đứng cạnh.

Trông em ấy hơi căng thẳng. Chắc tại ít khi collab kiểu này.

"C-Chào buổi sáng mọi người! Mình là Hoshino Yui của kênh Yui Channel! Rất mong được giúp đ-ũa ạ!"

Đến từ cuối cùng thì Hoshino cắn vào lưỡi.

Em ấy đỏ bừng mặt vì xấu hổ.

*"Yui-chan kìa!!"*

*"Yui-chaaaaaaaan!"*

*"Lâu lắm mới thấy hai người đi hầm ngục chung"*

*"Stream hẹn hò à nha!"*

*"Trai tài gái sắc đi hầm ngục, quá ổn áp"*

*"Nói vấp dễ thương vãi"*

*"Đứng cạnh anh Shachiken nên hồi hộp chứ gì (cười nham hiểm)"*

*"Thiếu nữ ghê ta"*

*"Sức mạnh số 1 và Sức mạnh số 2 lại đi chung rồi (Sợ hãi)"*

*"Nghe mùi stream của mấy tay não cơ bắp"*

*"Sức mạnh là chân lý"*

*"Thôi anh chị tán nhau lẹ đi giùm cái"*

*"Chuẩn, cưới nhau lẹ đi. Tui chuẩn bị Super Chat tiền mừng rồi nè"*

"E hèm, hôm nay em rất vinh dự được collab cùng anh Tanaka! Vì thế hôm nay em xin phép bái sư anh Tanaka siêu mạnh mẽ để được huấn luyện nghiêm khắc ạ! Mong anh giúp đỡ!"

Hoshino nói rồi cúi đầu trước tôi.

Đúng vậy, đó là chủ đề chính của buổi collab này.

Hoshino tuy còn trẻ nhưng hiện tại đã đủ mạnh rồi. Nhưng em ấy muốn mạnh hơn nữa.

Nên em ấy xin bái tôi làm sư phụ. Tôi cũng không ghét việc dạy người khác, và cũng tò mò xem Hoshino có thể tiến xa đến đâu. Chẳng có lý do gì để từ chối cả.

*"Kèo này có vẻ hay"*

*"Còn mạnh hơn nữa á... (Kinh hoàng)"*

*"Được bái sư Shachiken, GATO vãi"*

*"Lợi lộc ghê"*

*"Từ bái sư rồi chuyển sang bái đường luôn chứ gì"*

*"Thanh niên này mưu mô quá w"*

Phản ứng của kênh chat cũng rất tích cực.

Thế này chắc mọi người sẽ thích đây.

"Vậy thì vào hầm ngục luôn nhỉ."

"Vâng! Nhờ anh chỉ giáo nhé, anh Tanaka!"

Thế là chúng tôi cùng nhau bước chân vào Hầm ngục Hachioji.

---

### Chương 2: Tanaka, dõi theo sự trưởng thành

Bên trong Hầm ngục Hachioji rất rộng và thiên nhiên trù phú.

Mặt đất phủ đầy cỏ, cây cối mọc um tùm. Đa số hầm ngục giống như hang động trơ trọi, nên kiểu hầm ngục thế này khá hiếm.

Mà, cũng có mấy cái đặc biệt hơn như ngập trong nước hay toàn kính là kính nữa cơ.

"...Ây chà, hàng về rồi kìa."

*Soạt soạt*, bụi cây gần đó rung chuyển, một con sói xám xuất hiện.

Quái vật xuất hiện ở Tầng Thượng, Sói Xám (Gray Wolf).

Nó chẳng có năng lực gì đặc biệt, chỉ mạnh hơn sói trên mặt đất một chút, loại quái vật mà chỉ có tay mơ mới gặp khó khăn.

"Xử được không?"

"Vâng! Tất nhiên ạ!"

Nghe tôi hỏi, Hoshino tự tin bước lên phía trước.

Em ấy rút thanh đại kiếm sau lưng ra, đường hoàng thủ thế.

*Grừ...*

Tổng cộng có bảy con Sói Xám.

Có vẻ đang đói, chúng vừa nhỏ dãi ròng ròng vừa từ từ tiếp cận Hoshino như đang thăm dò.

*"Hii, sợ quá"*

*"Quái tầng thượng mà nhìn cũng sợ vãi"*

*"Sói Xám nhìn thế chứ da nó cứng đến mức đạn bắn còn nảy ra đấy"*

*"Đúng là Người Thức Tỉnh toàn quái vật"*

*"Nhỏ dãi ròng ròng kìa haha"*

*"Yui-chan nhìn ngon quá mà, chịu sao nổi"*

*"Alo cảnh sát hả, có biến"*

Lũ Sói Xám quan sát Hoshino một lúc rồi đồng loạt lao tới tấn công.

Có vẻ chúng đánh giá đây là đối thủ có thể ăn tươi nuốt sống được. Mà cũng phải, nhìn bình thường thì Hoshino chỉ là một cô gái mỏng manh dễ thương thôi.

Nhưng trong cánh tay mảnh khảnh đó ẩn chứa sức mạnh khủng khiếp. Nếu rèn luyện, một ngày nào đó em ấy sẽ vượt qua tôi.

"Hyaa... aaaaa!!"

Hoshino vung kiếm lên cao rồi đập mạnh xuống đất.

Kèm theo tiếng nổ lớn, mặt đất bị cày xới, một luồng sóng xung kích dữ dội phóng thẳng về phía trước.

*Kéccc!?*

Lũ Sói Xám dính trọn sóng xung kích ở cự ly gần, kêu lên thảm thiết rồi ngã gục.

Sau đó cơ thể chúng tan biến dần như cát bụi, chỉ để lại những chiếc răng nanh. Cơ thể quái vật trong hầm ngục được cấu tạo từ Ma tố, khi bị đánh bại, liên kết Ma tố yếu đi khiến xác chúng biến mất.

Những phần có liên kết Ma tố mạnh, tùy từng loại quái vật, thường là răng hoặc sừng, sẽ còn sót lại.

Quái vật mạnh cỡ Tầng Sâu thì xác có thể còn nguyên, nhưng quái từ Tầng Hạ trở lên thì hầu như đều tan biến.

"Em làm được rồi! Anh Tanaka!"

"Ừ, đòn tấn công tốt lắm."

Mỗi lần gặp là chuyển động của Hoshino lại tốt hơn.

Chắc hẳn em ấy luyện tập hàng ngày. Vì phải nuôi cả gia đình nên em ấy đang rất cố gắng.

*"Mặt đất lún một lỗ tổ chảng kìa haha"*

*"Mấy em Sói Xám một hit đi luôn..."*

*"Một phát tiễn 7 em, ghê thật"*

*"Đúng là Sức mạnh số 2"*

*"Hóng Sức mạnh số 3 quá"*

*"Thế này mà mới 19 tuổi á? Sức mạnh này phải cỡ A trở lên rồi"*

*"Tương lai giới thám hiểm Nhật Bản tươi sáng quá"*

*"Có ông Shachiken là sáng chói lòa luôn rồi w"*

"Quái Tầng Thượng chắc không đủ đô để huấn luyện nữa rồi. Xuống Tầng Trung nhanh thôi."

"Vâng! Rõ ạ!"

Chúng tôi chạy nhanh xuống các tầng dưới.

Chắc do lúc nãy xử lũ Sói Xám ồn ào quá nên quái Tầng Thượng sợ không dám bén mảng tới.

Nhờ đó chúng tôi đến được khu vực gần Tầng Trung rất nhanh.

"...Hửm?"

Đang chạy, tôi chợt nhìn thấy một thứ ở ngay đoạn giao với Tầng Trung nên dừng lại.

Hoshino đang chạy bên cạnh thấy thế cũng dừng theo.

"Sao thế ạ?"

"À không, anh thấy cái này hay hay."

"Cái hay hay?"

Hoshino nghiêng đầu thắc mắc.

Tôi dẫn em ấy đến sát vách tường hầm ngục.

Ở chỗ khuất sau gốc cây, một chiếc rương kho báu bằng gỗ xuất hiện. Một góc của nó tình cờ lọt vào tầm mắt tôi lúc chạy ngang qua.

*"Ô! Rương kho báu kìa!"*

*"Không biết có gì bên trong nhỉ"*

*"Thú vui tao nhã khi đi hầm ngục là đây"*

*"Mà khoan, chạy tốc độ bàn thờ thế mà sao soi được cái rương hay vậy..."*

*"Đáp án: Vì đó là Shachiken"*

*"Không biết à? Không gì thoát khỏi mắt Tanaka đâu...!"*

*"Mắt Tanaka nhìn xuyên thấu à"*

*"Sắp tới ổng bảo nhìn xuyên tường tao cũng không lạ đâu, sợ vãi"*

Kênh chat đang bàn tán xôn xao gì đó, nhưng tôi bơ đi.

Mọi người cứ thích nói gì thì nói à. Trên mạng đồn tôi làm được mấy cái tôi còn chưa làm bao giờ, phiền chết đi được.

Hôm trước xem cái video giải thích về tôi, họ còn bảo tôi chạy được trên mặt nước nữa chứ.

Tôi đã làm thế trên stream bao giờ đâu... Haizz.

À thì, cỡ đó thì tôi làm được, nhưng chưa làm mà cứ bảo làm được rồi thì đừng có nói chứ.

---

### Chương 3: Tanaka, bổ củi

"Lần đầu tiên em thấy rương kho báu đấy! Không biết bên trong có gì nhỉ?"

"Khoan, đừng mở bừa. Rương kho báu thường hay có bẫy lắm."

"X-Xin lỗi anh. Anh nói đúng..."

Mở ra cái là độc phun, gai đâm, trần nhà sập xuống, hay bị dịch chuyển vào giữa ổ quái vật (Monster House). Bẫy trong rương thì muôn hình vạn trạng.

Biết bao thám hiểm giả đã mất mạng vì mở rương bất cẩn rồi.

*"Công nhận bẫy sợ thật..."*

*"Tỷ lệ tử vong của thám hiểm giả do dính bẫy cao lắm đấy"*

*"Nhất là gặp Mimic (Quái rương) thì xác định là đăng xuất khỏi trái đất. Sợ vãi linh hồn"*

*"Mimic là cái con quái giả dạng rương đúng không? Quái cấp Tầng Hạ mà thỉnh thoảng xuất hiện ở Tầng Thượng nên nguy hiểm cực"*

*"Hồi trước xem video thấy Mimic rồi, nhìn kinh dị vãi. Tao mà là thám hiểm giả thì tao chả thèm mở rương"*

"Vậy giờ làm sao ạ anh Tanaka? Có cách nào phát hiện bẫy không?"

"Có thì có, nhưng anh chưa học kỹ năng đó. Nghe bảo lấy được chứng chỉ 'Thẩm định rương báu' hay 'Thẩm định Mimic' thì nhìn ra được đấy."

Những người có chứng chỉ đó rất được trọng dụng làm Trinh sát (Scout).

Dù khả năng chiến đấu thấp nhưng vẫn được các tổ đội thám hiểm chào đón, nên nhiều người cố thi lấy lắm. Nhưng nghe đâu thi khó cực, mỗi năm chỉ vài người đậu.

Ngoài ra còn có 'Chứng chỉ mở khóa rương', 'Chứng chỉ thẩm định vật phẩm trong rương' nữa.

Nhưng tôi chẳng có cái nào cả.

"Vốn dĩ đa số rương đều khóa. Mở khóa thì phiền phức lắm."

"Hưm. Vậy đành bỏ qua cái rương này ạ?"

"Không. Đâu cần bỏ. Có cách hay mà."

Nói rồi tôi ngồi xổm xuống trước cái rương.

*"...Tao có dự cảm không lành"*

*"Rương ơi! Chạy đi em!"*

*"Lại dùng giải pháp não cơ bắp cho xem"*

*"Tao soạn sẵn comment 'Biết ngay mà' rồi"*

*"Lão này lại sắp làm trò con bò gì rồi đây"*

Tôi nhắm vào chính giữa cái rương, tung một đòn chặt tay (thủ đao). Phần nắp rương phát ra tiếng *Rắc!* rồi vỡ nát.

Nếu không mở được khóa, thì phá là xong. Nếu bẫy kích hoạt, thì chịu đòn là được.

Ba cái độc trong rương thì tôi chấp hết.

*"Biết ngay mà"*

*"Biết ngay mà"*

*"Tao biết ổng sẽ làm thế mà..."*

*"Rương kho báu hóa ra là vật thể phá hủy được à..."*

*"Không, nhìn thế chứ nó cứng lắm đấy"*

*"Kiểu này khối ông tân binh bắt chước làm gãy vũ khí cho xem. Đừng hiểu lầm nha, người thường không phá được đâu!"*

*"Em Rương 'Á á á á á!'"*

*"Rương ơiiiiiiiiii!"*

*"Độ phá hoại gợi nhớ đến thanh niên Vảy Rồng ghê"*

Nào, bên trong là gì đây.

Có đồ thú vị thì vui... Vừa nhìn vào bên trong, từ nội thất cái rương bỗng phóng ra những chiếc răng nanh sắc nhọn và cái lưỡi dài ngoằng.

Chưa hết. Cái rương còn mọc tay chân, gào rú ầm ĩ.

*Khẹc khẹc khẹc khẹc khẹc!!*

Là quái vật giả dạng rương, Mimic.

Xuất hiện ở Tầng Thượng thì hiếm đấy. Tôi cũng ít khi gặp con quái hiếm này.

*"Mimic kìa bà con ơiiiii━━━━(゜∀゜)━━━━!!"*

*"Ra thật kìa!"*

*"Bị đập nát nắp nên nó cay cú vãi kìa w"*

*"Đang ngủ bị chặt tay vô mặt thì chả cáu haha"*

*"Nhìn sợ vãi chưởng"*

*"Mimic mạnh lắm đúng không? Có ổn không vậy?"*

*"Không, xui cho nó là gặp sai người rồi..."*

Con Mimic chĩa nanh vuốt về phía tôi, mở to cái nắp rương định vồ lấy.

Có vẻ nó định xơi tái tôi.

*Khẹc khẹc khẹc khẹc!!*

"Ồn ào quá."

Tôi bồi thêm một phát chặt tay nữa vào phần nắp.

Con Mimic kêu lên *Khẹc!?* một tiếng thảm thiết rồi bị chẻ làm đôi. Phù, thế là im lặng rồi.

*"Mimic ơiiiiii!"*

*"Bay màu trong một nốt nhạc haha"*

*"Tính ra nó có sức mạnh cấp Tầng Hạ đấy nhé..."*

*"Gì cơ... chỉ là một cú chặt tay thôi mà?"*

*"Vảy Rồng: 'Cú chặt tay của hắn tao xin lấy uy tín ra đảm bảo'"*

*"Người trong cuộc đã lên tiếng"*

*"Mimic nát bươm luôn rồi, vãi thật"*

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!