Shachiku Kensei, Haishinsha ni Naru: Black Guild Kaishain, Ukkari Kaisha-you Kaisen de S-kyuu Monster o Aite ni Musou Suru Tokoro o Zenkoku Haishin Shiteshimau

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Slayers Đặc Biệt

(Đang ra)

Slayers Đặc Biệt

Hajime Kanzaka

Tuyển tập các truyện ngắn xoay quanh thế giới Slayers.

42 1802

I Teach Self-Defense

(Hoàn thành)

I Teach Self-Defense

Ờ… thì, cũng đúng nhỉ?”

217 145

Futsu Ota Hairimasen!: Gakeppuchi Seiyuu, Radio de Jinsei Restart!

(Đang ra)

Futsu Ota Hairimasen!: Gakeppuchi Seiyuu, Radio de Jinsei Restart!

Toi Yuki

Câu chuyện về màn lật ngược tình thế trong sự nghiệp lồng tiếng của Kanae bắt đầu từ chính chương trình radio ấy.

2 5

Nếu một nhân viên quèn chuyển sinh thành tam hoàng tử ở thế giới khác.

(Đang ra)

Nếu một nhân viên quèn chuyển sinh thành tam hoàng tử ở thế giới khác.

Rina

bản gốc được đăng trên https://ncode.syosetu.com/n0063lr/. mọi người muốn đọc bản nhật gốc thì lên trên này nhé.

20 66

Lãnh chúa độc tài của Thành phố Mê cung

(Đang ra)

Lãnh chúa độc tài của Thành phố Mê cung

Cherry Blossom Latte

"Kẻ nào dám phản đối chính sách của ta, ta sẽ dùng búa Doom Breaker đập nát đầu kẻ đó".

7 9

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

17 16

Tập 02 - Chương 71 ~ 75

Chương 71 ~ 75

**Chương 1 (Phần mới): Tanaka, giới thiệu thú cưng**

"Camera ok. Góc quay... ok, xong. Lần đầu live ở nhà nên hơi hồi hộp."

Một ngày nọ, khoảng giữa trưa. Tôi đang chuẩn bị bắt đầu buổi livestream tại nhà riêng.

Nhà tôi là căn hộ 1K (1 phòng ngủ + bếp) nhỏ đi thuê.

Đã dọn dẹp để lên hình rồi, nhưng không thể xóa được cái cảm giác "nhà của trai độc thân". Live ở chỗ này hơi ngại, nhưng Adachi bảo live tại nhà chắc chắn hút view hơn thuê studio nên đành chịu.

Tôi cố định con drone thường bay lượn vào chân máy, căn chỉnh khung hình để lấy được nửa thân trên của tôi đang ngồi trên sàn và cái bàn nhỏ trước mặt.

"Được rồi. Bắt đầu livestream nào."

Thao tác trên điện thoại để bắt đầu phát sóng.

Ngay lập tức lượng người xem tăng vọt, chưa đầy 1 phút đã có 10.000 người tụ tập.

*"Wakotsu (Chào mừng)"*

*"Live rồi!"*

*"Shachiken vô địch! Shachiken vô địch!"*

*"Live bất ngờ, ngon quá"*

*"Không phải hầm ngục à?"*

*"Chẳng lẽ là live tại nhà!?"*

*"Live tại nhà, đang thiếu thuốc thì có thuốc"*

*"Tanakaaa! Cảm ơn vì đã liveee!"*

*"Tiêu đề hôm nay ghi [ 'Live tại nhà' Tanaka, giới thiệu thú cưng], thật không đấy?"*

*"Tưởng nuôi tao chứ!"*

*"Lời hứa nuôi em tính sao rồi ạ!?"*

*"Thú cưng, cười ẻ"*

*"Nuôi con gì nhỉ? Chó thì chắc không chăm được rồi, chuột Hamster chăng?"*

*"Định thâu tóm cả tệp khán giả yêu động vật cơ à, đáng sợ thật"*

*"Cơ mà sao ở nhà vẫn mặc vest công sở thế w"*

Bình luận trôi liên tục.

Trong lúc đó lượng người xem cùng lúc (CCV) đã vượt 500.000 và vẫn đang tăng. Lượng đăng ký tăng nên tốc độ ban đầu khác hẳn.

Mà không ngờ live tại nhà của một gã chán ngắt thế này lại có đông người xem thế. Cuộc đời đúng là không biết trước được gì.

"Xin chào mọi người. Tôi là Tanaka Makoto. Cảm ơn mọi người đã đến xem hôm nay."

*"Chào"*

*"Xin chàooo"*

*"Vẫn cứng nhắc như mọi khi, cười ẻ"*

*"Tanakaaa! Thả lỏng vai điii!"*

"Như tiêu đề, hôm nay tôi muốn giới thiệu thú cưng mới nuôi. Loài này hơi hiếm nên có thể làm mọi người ngạc nhiên."

*"Hả, con gì thế"*

*"Thú cưng mà ngạc nhiên thì hơi quá rồi đấy w"*

*"Gì nhỉ, Rồng Komodo à?"*

*"Có khi là Voi"*

*"Sao nhét vừa phòng được w"*

*"Nếu bảo nuôi người xem thì may ra ngạc nhiên thật"*

*"Thế thì nuôi bà đây này! (Phẫn nộ)"*

*"Hội cuồng yêu (Gachi-koi) hôm nay vẫn khỏe nhỉ"*

Bình luận đã nóng lên, tôi đưa tay vào túi áo ngực.

Rồi nắm lấy "hắn" lôi ra, đặt lên bàn cái Bunyu.

*"Hửm?"*

*"Hả?"*

*"Cái gì thế?"*

*"Sâu róm đen?"*

*"Làm gì có con sâu nào như thế"*

*"Trông như slime ấy"*

*"Ơ, quái vật?"*

*"Chẳng lẽ con này là..."*

"Đây là 'Shoggoth' mà tôi mới nuôi. Nào, chào mọi người đi."

"Ririっ!"

Được nhắc chào, Shoggoth giơ cánh tay ngắn tũn lên, kêu một tiếng đầy năng lượng về phía drone. Có vẻ nó hiểu tiếng người khá tốt.

*"S-Shogotan!?"*

*"Còn sống à!?"*

*"Không thể nào!? Hắn định nói là nuôi Shoggoth sao!? (Tiếng Anh)"*

*"Vãi, cái này ngoài dự đoán wwww"*

*"Hảả!? (Hoan hỉ)"*

*"Sao quái vật lại thân thiết với con người thế này (Sợ hãi)"*

*"Vì là Shachiken chứ sao"*

*"Shoggoth, nỗi khiếp sợ một thời giờ thành linh vật rồi..."*

*"Ia! Ia! Phnglui! (Ngôn ngữ không thể hiểu)"*

*"Shogotan tới rồiiiiii (゜∀゜) !!"*

*"Chết mất thôi streamer này, thích quá"*

*"Ảnh chụp màn hình Shogotan đang lan truyền chóng mặt trên SNS, cười ẻ. Thế này là thành Idol rồi còn gì"*

Hơi lo lắng chút, nhưng có vẻ mọi người chấp nhận Shoggoth. Độ nổi tiếng tăng thế này thì phe quá khích trong chính phủ cũng không dám tùy tiện tiêu diệt.

Được dư luận ủng hộ đúng là lợi thế lớn.

"Chào giỏi lắm, ngoan quá."

"Riri... ♡"

Vừa khen vừa xoa lưng, Shoggoth phát ra tiếng nũng nịu.

Trông chẳng giống quái vật chút nào.

*"D-Dễ thương quá mức cho phép..."*

*"Thành nhân vật Moe thật rồi, cười ẻ"*

*"Bao giờ thì hóa người thành nữ chính đây!?"*

*"Cuộc đua nữ chính lại khốc liệt hơn rồi"*

*"Nhân vật ngựa ô xuất hiện"*

*"Bao giờ tổ chức sự kiện bắt tay Shogotan vậy!!?!??!?!???"*

*"Thích thế, tao cũng muốn được Shachiken xoa đầu"*

*"Tao cũng muốn được Tanaka khen rồi xoa đầu!!"*

*"Chúng mày vẫn không đổi thay, tao vui lắm"*

---

**Chương 2 (Phần mới): Tanaka, đặt tên**

"Tekeri?"

Shoggoth có vẻ tò mò về con drone, tiến lại gần nhìn chằm chằm vào ống kính.

Đương nhiên hình ảnh Shoggoth hiện lên choán hết màn hình livestream, người xem phấn khích tột độ.

*"Nhìn sang đây rồiiiiiii (゜∀゜) !!"*

*"Shogotan nhìn đây nè!"*

*"Kyaaaaaa đáng yêu vãi!"*

*"Ha, ha, Shogotan đáng yêu quá..."*

*"Tim tôi đang teke teke (loạn nhịp) rồi"*

*"Đã có tranh nhân hóa Shogotan trên SNS rồi kìa, cười ẻ"*

*"Hóa người xin hãy là mỹ thiếu nữ da ngăm lầm lì Yandere nhé!!"*

*"Combo sở thích (fetish) đầy đủ quá. Làm nữa đi"*

*"Đúng là dễ thương thật nhưng... quái vật ở trong thành phố không thấy sợ à?"*

*"Gì đây anti à?"*

*"Không có gì đảm bảo nó không tấn công người mà, sợ cũng phải thôi"*

*"Shogotan làm gì có chuyện tấn công người! Đừng có nói linh tinh!! 111"*

Đọc bình luận thấy bắt đầu có biến.

Nguyên nhân là từ bình luận của người sợ quái vật.

Ý kiến của người đó cũng đúng. Nếu được nuôi nhốt nghiêm ngặt trong cơ sở nào đó thì không nói, đằng này một người thường như tôi nuôi thả rông thế này thì lo lắng cũng phải.

Chuyện đó đương nhiên tôi đã bàn với ông Dojima.

"Mọi người lo lắng là điều đương nhiên. Shoggoth là quái vật, không có gì đảm bảo tuyệt đối nó sẽ không tấn công con người. Nhưng tôi sẽ không để chuyện đó xảy ra. Nếu nó có ý định tấn công người dù chỉ một chút, lúc đó tôi sẽ chém Shoggoth. Tôi đã hứa với ông Dojima như vậy để được phép nuôi."

Tôi vừa nói vừa dùng ngón trỏ xoa lưng Shoggoth.

Dù không hứa thế thì ông Dojima cũng cho phép nuôi, nhưng đây là nguyên tắc của tôi. Phải chém kẻ mình đã có tình cảm thì đau lòng thật, nhưng không thể nuôi quái vật với sự quyết tâm nửa vời được.

*"Thế thì an toàn rồi"*

*"Quyết tâm cao đấy, cười ẻ"*

*"Để Tanaka giám sát còn an toàn hơn nhốt linh tinh"*

*"M-Mà người có thực lực như anh nói thế thì..."*

*"Đang nói chuyện chém mình mà Shogotan vẫn nũng nịu kìa, dễ thương ghê"*

*"Sợ thì cũng hiểu, nhưng tìm khắp thế giới làm gì có quái vật thân thiện thế này, tiêu diệt đối tượng nghiên cứu quý giá thì phí quá"*

*"Chuẩn luôn. Giờ chắc cả thế giới đang lên kế hoạch bắt cóc Shogotan ấy chứ"*

*"Không ở bên cạnh Tanaka thì bị bắt cóc ngay w"*

Phù, bình luận cũng dịu đi rồi.

Thế này thì chỉ cần Shoggoth không gây chuyện là ổn. May mà Shoggoth thông minh, nghe lời tôi răm rắp. Chắc sẽ không tấn công người khác đâu.

*"Nhắc mới nhớ Shogotan chưa có tên à? Gọi Shogotan cũng được nhưng Tanaka chắc không gọi thế đâu"*

*"Đúng là cần cái tên"*

*"Tên dễ thương vào nhé"*

*"Tanakaaa! Đặt tên điii!"*

...Tên, à. Ừ nhỉ chưa nghĩ đến.

Để thân thiết hơn thì đúng là cần có tên. Nhưng mà tôi dở khoản này lắm.

Vận hết công suất não bộ, tôi suy nghĩ.

"Ưm... Shogosuke, Shogozou, chẳng hạn?"

"Teke..."

*"Không có khiếu đặt tên tí nào, cười ẻ"*

*"Shogosuke wwwww"*

*"Shogotan bối rối kìa, cười ẻ"*

*"Khiếu đặt tên còn thua cả Shoggoth!"*

*"Xin lỗi, anh ấy là khỉ đột cơ bắp. Mấy cái này anh ấy dở lắm"*

*"Shachiken ngây ngô quá w"*

*"Tanakaaa! Shogozou thì không được đâu đấy nhé?"*

Bị chê tơi tả.

Biết là không có khiếu rồi nhưng bị nói thế này cũng buồn...

Hỏi ý kiến khán giả cũng được, nhưng tên đi theo cả đời, tôi muốn tự đặt.

Tạm thời biết là "Shogo + Chữ Hán" nghe phèn rồi, nghĩ kiểu khác vậy. Ngoại hình... hay tiếng kêu. Lấy cảm hứng từ đó xem sao.

"Lấy từ ngoại hình thì là 'Kuro' (Đen) à? Không tệ nhưng nghe giống tên chó quá. Nhỏ xíu nên gọi 'Chibi'... thì đơn giản quá. Có khi nó còn lớn nữa. Lấy từ tiếng kêu thì 'Teke'? Không, khó gọi quá. Kiểu khác thì... 'Riri' chẳng hạn?"

"Ririっ!"

Shoggoth phản ứng với cái tên cuối cùng tôi nói.

Có vẻ nó thích tên này.

*"Riri-chan à, được đấy"*

*"Cuối cùng cũng rặn ra được cái tên hay"*

*"Tao đi lập Fan Club Riri-chan đây"*

*"Phnglui! Riri! Riri! (Ngôn ngữ não bộ từ chối hiểu)"*

*"Dễ thương ghê"*

*"Bao giờ bán Goods (đồ lưu niệm) Riri-chan vậy!? (Hóng mạnh)"*

Phản ứng của người xem cũng tốt.

Phù, may mà đặt được cái tên ưng ý. Cảm giác như vừa hoàn thành công việc lớn.

Thấy tôi có vẻ mệt mỏi, Riri bứt cái đuôi của mình ra đưa cho tôi. Có vẻ nó đang an ủi tôi.

"Cảm ơn, tao xin."

"Ririっ!"

Hyoi paku, tôi ăn một phần của Riri.

Lúc đầu ăn thấy lạo xạo, giờ thì mượt mà hơn nhiều rồi.

*"Hảả!? Ăn kìa!?"*

*"Tự dâng hiến bản thân, cười ẻ"*

*"Tận tụy quá thể"*

*"Nghe bảo Shoggoth là chủng tộc phục vụ... nhưng phục vụ thế này thì hơi quá"*

*"Con bé này thấy mình bị ăn mà vui kìa"*

*"Nắm bắt dạ dày (Vật lý) (Bên trong)"*

*"Cách thể hiện tình cảm giống Anpanman vãi"*

*"Sao Shachiken cũng ăn tỉnh bơ thế nhỉ (Cạn lời)"*

*"Nữ chính hệ tự cắt (cơ thể) à... mới mẻ ghê"*

*"Ecccc"*

*"Thật sự xin lỗi. Trúng gu tôi rồi"*

*"Muốn ăn Riri-chan quá haa haa"*

*"Tan dạ dày đấy"*

*"Cặp đôi ăn ý phết"*

*"Sao live tại nhà mà nhiều cảnh đắt giá thế nhỉ (Hoan hỉ)"*

Tôi ăn Riri làm khán giả bùng nổ.

Ăn quen rồi nên tôi bị chai sạn cảm xúc. Người thường nhìn thấy chắc sốc lắm.

Mà thôi nó vui là được. Riri cũng được nhiều người thích rồi.

"Được rồi, giờ biểu diễn trò đã dạy nào. Ngồi xuống, bắt tay!"

"Ririっ! Ri!"

"Đổi tay! Xúc tu!"

"Teke! Ri!"

*"Gyaaaa! Xúc tu kìa!?"*

*"Lại còn hệ nữ chính xúc tu nữa"*

*"Tắc nghẽn thuộc tính"*

*"Ecccccc"*

*"Sự kiện bắt tay sẽ thuận lợi lắm đây"*

Buổi livestream của Riri cứ thế diễn ra trong không khí sôi nổi.

---

**Chương 3 (Phần mới): Tanaka, cho ăn**

Buổi livestream thú cưng Shoggoth - Riri thành công rực rỡ, đến chiều tối lượng người xem đã vượt quá 200 triệu.

Không ngờ không cần đi hầm ngục mà vẫn đông người xem thế này, ngạc nhiên thật.

Sức mạnh Riri, đáng sợ thật.

*"Riri-tan dễ thương quá haa haa"*

*"Muốn bị Riri-chan ăn"*

*"Tay nhỏ xíu dễ thương ghê..."*

*"[\220000] Lương tháng này của em đấy. Hãy dùng cho Riri-sama"*

*"[\50000] Muốn cống hiến nhiều hơn nhưng hôm nay chỉ thế này thôi... Chết tiệt! Ghét bản thân không kiếm được nhiều tiền!"*

Riri đã có lượng tín đồ trung thành.

Có những người nổi lên nhờ video thú cưng, chắc tôi cũng thu hút được tệp khán giả đó.

Dù Riri không phải thú cưng bình thường...

"Teke..."

"Sao thế? Đói rồi hả?"

"Riri!"

Riri trả lời câu hỏi của tôi đầy năng lượng.

Chiều rồi, đói cũng phải. Phải chuẩn bị cơm thôi.

*"Riri-chan đói meo rồi kìa"*

*"Thì tự xé thịt mình mà, thiếu năng lượng là phải"*

*"Cơ mà Shogotan ăn gì thế?"*

*"Cảm giác cái gì cũng ăn được"*

*"Ăn anh cũng được nè em"*

*"Fan cuồng Riri-chan xuất hiện rồi à (Cạn lời)"*

*"Trong lúc live đã có 5 cái Fan Club được lập rồi"*

*"Hành động lực của Otaku, kinh khủng quá"*

Định tắt live để ăn cơm, nhưng người xem có vẻ tò mò Riri ăn gì. Live cảnh ăn uống chắc mọi người cũng thích.

Riri cũng không thấy stress khi live, live thêm chút nữa cũng được.

"Riri cơ bản là ăn tạp. Rau, cá, kim loại gì cũng ăn, nhưng có vẻ thích thịt nhất."

Tôi lấy thịt lợn thái lát từ tủ lạnh ra.

"Thử nhiều thứ rồi, nhưng có vẻ thích thịt sống nhất."

"Riっ! Riっ!"

Thấy thịt, Riri nhảy tưng tưng thèm thuồng. Như chó con vậy.

"Ngồi xuống. Chờ."

Nghe tôi nói, Riri dù thèm lắm nhưng vẫn nghe lời ngồi bệt xuống.

Để nó chờ một lúc, tôi ra hiệu "Được rồi".

"Ririっ!"

Riri lao vào miếng thịt, phần bụng mở ra như cái miệng paka, ăn ngấu nghiến mushamusha. Trong miệng lởm chởm răng nanh hung dữ.

Nhìn hơi kinh dị. Giống cảnh săn mồi của Clione (Thiên thần biển) tôi xem trên tivi.

*"Nghe lời ghê, ngoan quá"*

*"Ăn thịt ngấu nghiến, cười ẻ"*

*"Khôn hơn chó nhà tao!"*

*"Quan hệ chủ tớ được thiết lập hoàn hảo, cười ẻ"*

*"Thấy chưa, quái vật được lập trình để phục従 kẻ mạnh mà"*

*"À, ra thế..."*

*"Riri-tan kinh dị mà dễ thương, haa haa"*

*"Ia! Ia! (Chuỗi ngôn ngữ khó tả)"*

*"Quân đội Mỹ thua sinh vật dễ thương thế này sao? Đùa à? (Tiếng Anh)"*

*"Thì kẻ mạnh là Shachiken chứ không phải Nhật Bản..."*

"A, cái này cũng thích này. Cho ăn thử cái này nhé."

Nói rồi tôi lấy ra thức ăn dạng lỏng trong ống nhựa... "Churu".

Món ăn vặt nổi tiếng cho chó mèo, tôi cho ăn thử thấy nó thích mê.

"Riri! Riri!"

Đưa Churu ra trước mặt Riri, nó lao vào liếm láp peropero ngay lập tức. Đúng là món khoái khẩu. Nhìn nó ăn ngon lành đến mức tôi cũng muốn ăn thử.

*"Churu cũng mê hoặc được cả Shoggoth à... ghê thật"*

*"Ăn nhiệt tình y hệt con mèo nhà tao, cười ẻ"*

*"Độ ngon của Churu là phổ quát toàn cầu nhỉ"*

*"Công khai Wishlist (Danh sách mong muốn) đi! Tao gửi 1000 cái!"*

*"[\10000] Tiền Churu đây. Xin hãy nhận"*

*"Trông ngon quá... hay mình cũng mua ăn thử nhỉ...?"*

Ăn hết veo Churu trong nháy mắt, Riri thở ra "Kepu" thỏa mãn.

Ăn nhanh quá nên toàn thân phồng lên pukuri.

"Ngon không?"

"Riri, mãn nguyện (manzoku)."

"Haha, thế thì tốt... hửm?"

Tôi không tin vào tai mình.

Vừa nãy, nó nói chuyện à?

"Riri, nói thử chút xem nào."

"Tanaka, thích (suki)."

"A, cảm ơn... Ơ KHOAN, NÓI ĐƯỢC THẬT À!?"

*"NÓI ĐƯỢC RỒIIIIIIIIIIII!?"*

*"Dễ thương vãiiiiiiiiiiiiii!!"*

*"Hảảảảảảảả!?!???"*

*"Thật á!?"*

*"Thông minh quá thể!"*

*"Trưởng thành nhanh quá"*

*"Mà bảo nói gì đi lại nói 'Tanaka, thích', quý giá quá... tao đang vái lạy trước màn hình đây"*

*"Tao cũng muốn được Tanaka nói thích"*

*"Vẫn không đổi thay đến phút cuối..."*

---

**Chương 4 (Phần mới): Tanaka, hẹn hò**

"Tanaka, chủ nhân (gosujin)."

Không ngờ Riri đã nói được những từ ghép đơn giản.

Nghe tôi nói chuyện rồi hiểu à? Tốc độ học nhanh quá. Chắc ngày nói trôi chảy cũng gần thôi.

"Bụng, đói (onaka, suita)."

"Vừa ăn xong mà."

"Mưー"

Biết nói rồi nên đòi hỏi ghê hơn.

Phải cẩn thận không chiều quá sinh hư.

*"Đối đáp dễ thương vãi"*

*"Là tôi thì tôi cho ăn mãi cho béo mầm..."*

*"Riêng live cho ăn thôi cũng 100 triệu view là cái chắc"*

*"Dùng tiền live đó mua đồ ăn rồi lại live cho ăn... Động cơ vĩnh cửu hoàn thành rồi Aaaa~!"*

*"Kiếp này chỉ mong được Riri-tan gọi là 'chủ nhân'..."*

*"[\20000] Goods... Cho xin Goods Riri-tan đi ạ... (Thiết tha)"*

*"Muốn được Tanaka nuôi và muốn bị Riri-tan ăn... trong tôi có hai trái tim~"*

*"Lũ biến thái bắt đầu đông rồi đấy"*

Được rồi, cuối cùng cũng có điểm nhấn cao trào, tắt live thôi. Tôi cũng đói rồi. Cơm của mình thì muốn ăn thong thả ngoài giờ live.

"E hèm, đang vui nhưng cũng muộn rồi, buổi livestream hôm nay đến đây thôi. Quá trình trưởng thành của Riri tôi sẽ đăng lên SNS, mong mọi người theo dõi cả bên đó nữa. Cảm ơn mọi người hôm nay đã xem."

*"Otsu-Ken (Chào tạm biệt Ken)"*

*"Vất vả rồi ạ!"*

*"Hôm nay cũng vui lắm"*

*"Otsu-Riri (Chào tạm biệt Riri)"*

*"Live Riri-chan tiếp nhé!"*

*"Chuẩn bị sẵn Churu chờ đây!"*

*"Hóng live hầm ngục tiếp theo!"*

Bình luận trôi đi, tôi ấn nút kết thúc livestream.

Rồi kiểm tra lại 3 lần xem tắt chưa. Quên tắt live đáng sợ lắm nên lần nào cũng phải check kỹ.

"Phù. Mọi chuyện suôn sẻ. Cảm ơn Riri nhé."

"Tekeri!"

Riri trả lời đầy năng lượng.

Lại quay về tiếng kêu rồi, chắc nói chuyện cũng mệt.

"...Hửm? Có tin nhắn."

Mở điện thoại, thấy có tin nhắn đến.

Người gửi là Hoshino. Gì thế nhỉ, mở ra xem thì là lời mời Collab (hợp tác) livestream.

Nhắc mới nhớ từ vụ Skytree đến giờ chưa gặp Hoshino.

Coi như bù đắp vụ đó, Collab livestream cũng hay.

"Còn thời gian trước khi đi thám hiểm hầm ngục theo lời ông Dojima, Collab livestream là vừa đẹp."

Nghĩ vậy tôi gửi mail đồng ý Collab.

Chưa đầy 1 phút đã có tin trả lời. Giới trẻ trả lời nhanh thật.

"Gì đây? 'Cảm ơn anh. Em muốn bàn bạc chi tiết nội dung, nếu được anh có thể đến nhà em không ạ'... Hả!?"

Lời mời bất ngờ làm tôi mở to mắt ngạc nhiên.

Nghe bảo em trai và em gái Hoshino là fan của tôi, muốn gặp.

Và muốn chiêu đãi món ăn để cảm ơn nữa.

Tấm lòng đó tôi rất vui, cũng muốn gặp em của Hoshino. Nhưng một gã như tôi đến nhà con gái có ổn không đây?

Lần cuối đến nhà con gái là... hình như hồi tiểu học đến nhà Amatsuki. Kinh nghiệm ít ỏi đến đau lòng.

"Thấy sao hả Riri?"

"Teke?"

Riri nghiêng đầu không hiểu.

Trí tuệ chắc cỡ trẻ con 4 tuổi? Từ đơn giản thì hiểu chứ phức tạp thì chịu. Thế mà vẫn lớn nhanh quá.

"Ư~~m. Thôi cứ đi thử xem. Từ chối cũng ngại."

Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, quyết định đi, tôi nhắn tin cho Hoshino.

Lại trả lời tốc độ ánh sáng.

"Gì đây? 'Cảm ơn anh. Vậy chiều mai được không ạ'. Mai cũng chẳng làm gì, được thôi."

Tôi đồng ý, sau đó nhắn qua lại vài tin chốt thời gian cụ thể.

Xong xuôi, tôi thở dài "Phù", ném điện thoại lên giường (futon).

"...Giờ mới thấy hồi hộp. Tôi đến nhà con gái thật sự ổn không đây? Lo có mùi người già quá. Có ổn không nhỉ?"

"Riri?"

Riri chỉ nghiêng đầu chứ không trả lời câu hỏi của tôi.

---

**Chương 5 (Phần mới): Tanaka, tìm nhà**

Ngày hôm sau khi nhận lời mời của Hoshino.

Tôi đi tàu điện đến một ga ở phía Tây Tokyo.

"Đây là nơi Hoshino sống à."

Trước ga không đông người lắm.

Có phố mua sắm nhưng không nhộn nhịp lắm, khá vắng vẻ.

Không có siêu thị lớn, sống ở đây chắc hơi bất tiện.

Nhưng tôi không ghét cảm giác yên tĩnh này. Nghỉ việc ở Guild rồi, sống thong thả ở nơi thế này cũng tốt.

"Riri?"

Đang suy nghĩ thì Riri thò đầu ra khỏi túi áo.

Trên tàu tôi bảo nằm im trong túi, nên nãy giờ nó nghe lời không thò ra. Chắc biết xuống tàu rồi nên mới thò ra.

"Ngoan lắm Riri. Nhưng vẫn còn người nên chịu khó chút nữa nhé. Đến nhà rồi ra thoải mái."

Tôi xoa đầu nó, nó giơ tay ngắn tũn lên chào "Ririっ" rồi chui lại vào túi.

Lúc quyết định nuôi Shoggoth cũng lo, nhưng không ngờ nuôi dễ hơn tưởng tượng.

"Nào, theo địa chỉ thì hướng này..."

Vừa xem bản đồ trên điện thoại, tôi vừa đi bộ.

Thỉnh thoảng thấy ruộng đồng, trẻ con đi học về nô đùa trên đường. Phong cảnh hoài niệm ghê. Không nghĩ là ở Tokyo.

Tiện thể nói luôn, bây giờ là 16 giờ. Tôi đến đúng lúc Hoshino đi học về.

Có thể thắc mắc sao lại giờ này, là do Hoshino bảo muốn mời cơm tối.

Bàn bạc chắc không tốn thời gian lắm, chào hỏi gia đình Hoshino, lên kế hoạch Collab, ăn tối xong rồi về khi còn tàu.

Ở lâu quá cũng phiền người ta.

"...À, đây rồi."

Tôi đến trước một ngôi nhà riêng hơi cũ kỹ.

Biển tên ghi "Hoshino". Họ này cũng hiếm, chắc không nhầm đâu.

"Nhắc mới nhớ, bao lâu rồi không vào nhà người khác nhỉ? Gần đây chỉ có nhà mình, hầm ngục... với Bộ Đối sách Quái vật. Chết dở, không nhớ nổi lần cuối vào nhà người khác là lúc nào."

Có khi phải ngược về thời cấp 2. Lại một lần nữa thấy làm xã súc đáng sợ thật.

"Đ-Được rồi."

Hơi hồi hộp, tôi bấm chuông cửa.

Ping pong, tiếng chuông vang lên, một lúc sau có tiếng "Vâng" vọng ra. Có thể là bố mẹ Hoshino, phải lễ phép mới được.

"Tôi là Tanaka Makoto, người đã hẹn đến hôm nay ạ. Xin làm phiền."

"A, vâng! Em ra ngay đây ạ, anh chờ chút nhé!"

Hóa ra người trả lời là Hoshino.

Vừa trả lời vội vàng, trong nhà vang lên tiếng chạy huỳnh huỵch.

"Vội vàng thế, có sao không đấy?"

"Teke?"

Riri cũng chui ra kêu lên lo lắng.

Chờ vài chục giây. Cánh cửa trượt kiểu cũ mở ra Garatto, người bên trong xuất hiện.

"Ghê quá! Đúng là Shachiken rồi!!"

"X-Xin chào..."

Người bước ra là Hoshino... không phải, là một bé trai và một bé gái nhỏ.

Bé trai hiếu động bám lấy chân tôi hét "Ghê quá ghê quá", bé gái trầm tính đứng xa xa nhìn trộm tôi.

Hai bé này chắc là em trai em gái Hoshino nhỉ? Trông cỡ tiểu học. Cách nhau nhiều tuổi phết.

"Shachiken! Làm cái kia đi! Cái 'Shachiken TV ~ Everyday ~' ấy!"

"Nhầm người rồi nhóc."

Đang đùa với cậu bé đầy năng lượng thì nghe tiếng bước chân Dotadota từ trong nhà.

"N-Này! Không được làm phiền anh Tanaka!"

Người vừa nói vừa chạy ra là Hoshino đeo tạp dề.

Khác với trang phục mọi khi, trông giản dị và mới mẻ.

"Anh không sao đâu Hoshino. Anh không ghét trẻ con mà."

Nói rồi tôi nhấc bổng cậu bé đang bám chân lên vai.

Cậu bé mắt sáng rực "Uoa! Cao quá!".

"Tên em là gì?"

"Em là Ryota!"

"Vậy à, chào Ryota nhé."

Tiếp theo tôi bắt chuyện với cô bé vẫn đang bẽn lẽn.

"Còn em?"

"Dạ, em là Akari, ạ..."

"Vậy à. Chào Akari-chan nhé."

Tôi đưa tay ra, Akari-chan rụt rè nắm lấy tay tôi.

Có vẻ chỉ là ngại thôi chứ không ghét tôi.

"G-Giỏi quá. Hai đứa nó thân với anh ngay được."

"Do anh nổi tiếng vớ vẩn thôi nên tụi nhỏ mở lòng đấy. Anh vào nhà được không?"

"A, vâng! Tất nhiên rồi ạ! Mời anh vào chơi thong thả ạ!"

"Vậy xin phép làm phiền."

Tôi bước vào nhà Hoshino trong khi Ryota vẫn đang kéo má tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!