Chương 86 ~ 90
### Chương 9: Tanaka, cho mượn bờ vai
"Ra... là vậy sao."
Biết được quá khứ của bố Hoshino, tôi khẽ lẩm bẩm.
"Khi bia tưởng niệm được dựng lên, em đã cùng những thám hiểm giả sống sót năm đó đến đây một lần. Trong gia đình chỉ có mình em là có khả năng kháng Ma tố nên mẹ và các em không đến được."
Tôi biết bố Hoshino đã mất, nhưng không ngờ ông ấy cũng là người trong nghề.
Mà, mẹ của Hoshino, cô Jun không phải là Người Thức Tỉnh (Awakener), nên khả năng cao bố em ấy là Người Thức Tỉnh. Con cái của Người Thức Tỉnh thường có tỷ lệ thừa hưởng năng lực cao.
"Hôm nay em muốn đến báo cáo với bố. Rằng 'Con ổn rồi'. Và... em cũng muốn giới thiệu anh Tanaka với bố nữa."
"...Đó là vinh dự của anh. Anh cũng có thể cầu nguyện cho bác trai được chứ?"
"Vâng, tất nhiên rồi ạ. Chắc chắn bố em sẽ vui lắm."
Tôi hướng về phía bia tưởng niệm, chắp tay cầu nguyện.
*Bác Tsuyoshi, con gái bác giống bác lắm, là một cô bé mạnh mẽ và ngoan ngoãn. Nên bác hãy yên nghỉ nhé.*
*"Ra là thế... đã có chuyện như vậy xảy ra sao"*
*"À, đúng là hồi xưa có lên tin tức vụ này. Một vụ tai nạn thảm khốc"*
*"Tao không biết có vụ này luôn đó"*
*"Hồi xưa chuyện người bị quái vật giết xảy ra như cơm bữa mà. Vụ này chắc cũng chỉ đưa tin qua loa thôi nên chịu"*
*"Giờ đỡ hơn nhiều rồi, cũng nhờ nỗ lực của Bộ trưởng Dojima cả"*
*"Thông tin trong hầm ngục giờ được chính phủ tổng hợp kỹ càng rồi. An toàn đến mức có thể livestream thế này cơ mà"*
*"Tao cũng chắp tay cái"*
*"Hóa ra sức mạnh kinh hoàng của Yui-chan là thừa hưởng từ bố"*
*"Tỉnh bơ giới thiệu bạn trai với bố vợ luôn, hơi sai sai nhưng tao cười xỉu"*
*"Lưới vây Shachiken đã hoàn tất"*
*"Hết đường chạy rồi nhé con trai (Cười đểu)"*
*"Từng bước đi quá ư là chắc chắn"*
Sau vài chục giây chắp tay, tôi ngẩng đầu lên và tiến lại gần Hoshino.
"Cảm ơn em đã kể cho anh. Nhưng mà nói chuyện này trên stream có ổn không đấy?"
"Vâng. Vì em muốn cho thật nhiều người biết về bố em. Với lại, em cũng muốn giới thiệu anh Tanaka nữa."
Nói rồi Hoshino nở một nụ cười.
Nụ cười ấy tuy thoáng chút đượm buồn, nhưng có vẻ em ấy đã thực sự vượt qua cái chết của bố.
...Nhắc mới nhớ, chẳng lẽ.
"Hoshino, lý do em sợ Minotaur là..."
"...Vâng. Con quái vật cấp SS xuất hiện lúc đó là một cá thể Minotaur phát triển đột biến. Chính phủ đặt tên cho nó là 'Bamocraft Độc Giác'."
"Bamocraft... là Quái vật có tên (Named Monster) sao."
Những cá thể có độ nguy hiểm cao hơn đồng loại, mạnh đến mức có thể coi là một loài riêng biệt đôi khi sẽ được đặt tên riêng. Chúng được gọi là 'Named Monster'.
Tiện thể nói luôn, Named Monster thường được treo thưởng, hạ được chúng sẽ nhận được tiền thưởng từ chính phủ. Và khoản tiền đó được miễn thuế.
"Chính phủ đã lập đội chinh phạt, nhưng lúc đó Bamocraft đã chạy trốn vào sâu trong hầm ngục. Bên cạnh thi thể của bố em còn sót lại một chiếc sừng của Bamocraft và rất nhiều máu. Có vẻ như nó đã bị thương rất nặng và bỏ chạy xuống tầng sâu."
"Ra vậy... Nhận định việc truy đuổi quá nguy hiểm nên họ đã phong tỏa đường xuống tầng hạ sao, quyết định sáng suốt đấy."
Tuy chỉ là giải pháp tạm thời, nhưng đuổi theo một con quái cấp SS xuống tầng sâu thì quá nguy hiểm. Vấn đề của hầm ngục còn chất đống như núi, nên đành chấp nhận thôi.
Dù vậy, thật đáng nể. Một thám hiểm giả hạng B mà có thể đẩy lùi được quái cấp SS.
Chuyện Người Thức Tỉnh bộc phát sức mạnh tiềm ẩn trước cái chết là điều hiếm khi xảy ra nhưng không phải không có. Chắc chắn điều tương tự đã xảy ra với bố của Hoshino.
Nhưng kể cả có tính đến điều đó, việc một mình gây thương tích nặng cho quái vật cấp SS chứng tỏ ông ấy là một người phi thường. Nếu còn sống, chắc chắn ông ấy đã trở thành một thám hiểm giả lừng danh.
"Em chưa từng nhìn thấy con quái vật đó trực tiếp, nhưng trận chiến đã được phát sóng nên em có xem qua video. Bamocraft có vẻ ngoài cực kỳ đáng sợ... Em đã hối hận vì trót xem nó. Kể từ đó, chỉ cần nhìn thấy Minotaur bình thường thôi là người em lại run lên. Thật thảm hại anh nhỉ..."
Chỉ mới nhớ lại thôi mà người Hoshino đã run bần bật. Chắc hẳn em ấy đã sợ hãi lắm.
Tôi nắm lấy bàn tay đang run rẩy của em ấy để trấn an.
"Không đâu, Hoshino giỏi lắm. Chắc chắn bố em cũng rất tự hào về em."
"Anh Tanaka... Cảm ơn anh."
Hoshino nói rồi gục mặt vào ngực tôi.
Đôi vai em ấy run lên, có vẻ em ấy đang khóc. Cũng phải thôi, bấy lâu nay em ấy đâu có người lớn nào để dựa vào. Nếu chỉ là cho mượn bờ ngực thì tôi sẵn lòng cho mượn bao lâu cũng được.
*"Shachiken dịu dàng ghê"*
*"Tao cũng muốn khóc trên ngực Tanaka"*
*"Tao nữa, tao nữa"*
*"Thế này mà bảo chưa hẹn hò á?"*
*"Làm đến mức này mà không cưới là không xong đâu đấy Tanakaaaa!"*
*"Ngực Tanaka còn chỗ trống không"*
*"Có ba người (Yui và 2 đứa em) chiếm chỗ rồi, hết chỗ nha"*
*"Đừng quên bé Riri nữa chi!"*
"...Em xin lỗi. Em lại làm nũng rồi."
Khóc trên ngực tôi một lúc, Hoshino nói rồi tách ra.
Mắt vẫn còn đỏ nhưng vẻ mặt đã nhẹ nhõm hơn nhiều. Có vẻ ổn rồi.
"Được rồi, quay lại một chút rồi ăn cơm thôi. Cũng mệt rồi."
Lúc nãy đi qua tôi thấy có một bãi đất trống. Không có quái vật, rất thích hợp để nghỉ ngơi.
"Vâng! Em đói meo rồi!"
Cùng với Hoshino đã lấy lại tinh thần, tôi quay lại con đường vừa đi qua.
---
### Chương 10: Tanaka, stream nấu ăn
"Vậy thì khâu chuẩn bị đã xong, tôi xin phép bắt đầu buổi stream nấu ăn. Mong mọi người ủng hộ."
"Woa~! Hóng quá đi!"
Tôi vừa chào camera thì Hoshino vỗ tay *bộp bộp* hưởng ứng để khuấy động không khí. Có em ấy ở đây đỡ hẳn, chứ một mình tôi thì hình ảnh nhạt nhòa lắm.
*"Yeahhh!"*
*"Tập nấu ăn tới rồi, cứu tinh đây rồi"*
*"Tự nhiên chuyển sang hệ chữa lành (iyashikei), cười ẻ"*
*"Chỉ có mỗi ông là đi hầm ngục mà stream ăn uống thôi đấy"*
*"Hôm trước có ông streamer bắt chước, xong nôn thốc nôn tháo rồi sập nguồn luôn, cười chết"*
*"Người thường mà đú theo là (Toang) ngay"*
*"Yui-chan trông vui vẻ thế thôi, chứ kiểu gì tí nữa cũng phải ăn đồ dị (Getemono) cho xem"*
*"Mà, biết sở thích của chồng sớm thì tốt hơn chứ sao"*
Hiện tại chúng tôi đang ở một bãi đất trống trong hầm ngục.
Gần đó có một hồ nước nhỏ, không gian rất thư thái.
Tôi lôi từ trong cặp táp doanh nhân ra bộ dụng cụ nấu ăn và một cái bàn. Đề phòng trường hợp bị lạc hay gặp nạn bất cứ lúc nào, tôi luôn mang theo dụng cụ nấu nướng và lều trại bên mình.
Nào, bụng cũng đói cồn cào rồi, bắt tay vào làm thôi.
"Anh Tanaka có mang theo nguyên liệu gì không ạ?"
"Hả? Tất nhiên là ăn đồ kiếm được trong hầm ngục rồi."
Nói xong, tôi đặt *Rầm!* một cái lưỡi khổng lồ lên bàn.
Thấy thứ đó vẫn còn giật giật, Hoshino hét lên một tiếng "Hii!?" dễ thương.
"C-Cái này là..."
"Ừ, lưỡi Mimic đấy. Lâu rồi mới được ăn lại."
"Ahaha... nhắc mới nhớ mình có lấy cái này ha..."
*"Biết ngay mà"*
*"Nhìn tởm thật sự"*
*"Hic"*
*"Oẹeeeeeeee!"*
*"Ăn vào dính lời nguyền là cái chắc"*
*"Nó vẫn còn động đậy kìa, sức sống mãnh liệt vãi"*
Danh tiếng của món lưỡi Mimic tệ hại thật.
Rõ là nguyên liệu hiếm khó kiếm thế mà.
Mà thôi, chưa quen với món ăn từ quái vật thì thấy ghê cũng phải, động vật trên mặt đất làm gì có con nào lưỡi to thế này.
Dù sao thì cũng chế biến thôi.
"Mimic là quái vật cấp A. Lượng Ma tố chứa trong nó rất lớn. Chắc em cũng biết, nếu nạp quá lượng Ma tố cho phép thì sẽ bị ngộ độc. Anh thì không sao, nhưng cơ thể Hoshino có khi không chịu nổi."
"Ơ, thế em không cần ăn cũng đ..."
"Ừ, thế nên anh sẽ sơ chế kỹ để giảm lượng Ma tố xuống, em cứ yên tâm."
"A, dạ, vâng. Cảm ơn anh..."
Hoshino nói với vẻ mặt tối sầm lại.
Sao thế nhỉ?
*"Sốc ra mặt luôn kìa, cười ẻ"*
*"Đưa người ta lên mây rồi đạp xuống hố w"*
*"Tuy nhiên, em đã bị chặn đầu!"*
*"Chấp nhận số phận đi em"*
*"Cái gì cũng phải có trải nghiệm"*
*"Cơ mà sơ chế kiểu gì nhỉ"*
*"Lần trước dùng nấm lạ để đào thải Ma tố đúng không?"*
*"Nhưng trong buổi stream này có thấy hái nấm đó đâu"*
*"Dù gì cũng hóng"*
"Vậy đầu tiên mình làm gì ạ?"
"Đầu tiên là rút máu. Máu quái vật chứa rất nhiều Ma tố. Rút hết máu là giảm được kha khá rồi."
Vừa nói tôi vừa nhanh tay xẻ thịt cái lưỡi Mimic, rút máu rồi rửa sạch bằng nước mang theo. Dùng nước hồ gần đây cũng được, nhưng nước trong hầm ngục có khả năng là Slime giả dạng nên hôm nay tôi bỏ qua.
Trong số bọn Slime có loại ký sinh phiền phức lắm. Axit dạ dày của tôi thì làm tan được, chứ Hoshino thì không biết sao.
*"Tay nghề điêu luyện vãi"*
*"Xẻ ra nhìn cũng giống thịt bình thường nhỉ w"*
*"Trông cũng ngon đấy chứ"*
*"Công nhận"*
*"Đói bụng rồi"*
*"Mấy ông cũng bắt đầu mất nhận thức rồi đấy w"*
"Tiếp theo là chần sơ qua nước sôi. Chỉ cần chín tái là được. Làm thế sẽ làm loãng Ma tố thêm nữa. Chỉ cần thế này là Hoshino có thể ăn được rồi."
"R-Ra là thế ạ..."
Vừa nhận sự hỗ trợ của Hoshino, tôi vừa sơ chế cái lưỡi.
Xong cái lưỡi thì đến thịt Rocket Bull. Con này là quái cấp B nên chỉ cần rút máu và rửa sạch là được. Tí nữa nướng lên thì Ma tố cũng bay bớt.
"Riri, Riri."
Đang làm việc thì Riri chui ra từ túi áo ngực.
Nó nhảy lên bàn, uốn éo cơ thể kêu "Teke!" như đòi hỏi cái gì đó.
*"Riri-tan tới rồi! Kèo này thắng chắc!"*
*"Tập này trúng mánh rồi"*
*"Cưng xỉu"*
*"Ph'nglui mglw'nafh! (Chuỗi ký tự kinh hoàng như thể hiện sự phấn khích)"*
*"Người bí ẩn nào đó cũng đang vui kìa"*
"Đói rồi hả? Chờ xíu nhé."
Tôi vừa nói vừa cắt một miếng thịt Rocket Bull đưa cho Riri.
Riri mở miệng *oạp* một cái nuốt chửng.
"Ririi~♡"
Riri lắc lư người vẻ sung sướng.
Có vẻ đã thỏa mãn, nó lăn ra bàn nằm kềnh càng, vừa uốn éo vừa quan sát tôi.
*"Haa haa Riri-tan dễ thương quá Riri-tan"*
*"Tư thế gợi cảm gì thế này...!"*
*"Dịch vụ chiều fan hết nấc"*
*"Hơi bị gợi dục rồi đấy...! Bị bắt vì tội khiêu dâm bây giờ"*
*"Cái stream này nhiều quý ông Hentai quá nhỉ"*
*"Riri-tan thì dễ thương mà khán giả tởm quá w"*
Tranh thủ lúc Riri đang ngoan, tôi đẩy nhanh tiến độ.
Cắt thịt xong xuôi, cuối cùng bày biện cùng với nấm và rau nhặt trong hầm ngục, thế là hoàn thành.
Mâm tiệc BBQ nguyên liệu hầm ngục, thế này là đại tiệc rồi.
*"Nhìn ngon bình thường luôn"*
*"Không nói thì chả ai biết là đồ lấy trong hầm ngục"*
*"Chết dở, muốn ăn BBQ quá"*
*"Đi đâu để được ăn món này ạ?"*
*"Đầu tiên là phải lặn xuống hầm ngục"*
*"Bước 1 đã bất khả thi rồi w"*
*"Nhà hàng chuyên món hầm ngục... Cái này mà mở là hot trend chắc luôn!"*
*"Số người ăn được đếm trên đầu ngón tay..."*
*"Nhưng mà, cái đó là Mimic đấy? Ăn được thật à?"*
---
### Chương 11: Tanaka, chiêu đãi
"Được rồi, giờ thì nướng thôi."
Tôi đặt vỉ nướng lên bệ đá tự chế rồi nhóm lửa.
Làm BBQ thì tro bụi với dầu mỡ bắn tung tóe, nhưng hầm ngục có cơ chế tự làm sạch nên dù có bẩn một chút thì lát sau cũng sạch bong. Nên làm thế này cũng không sao.
"...Ừm, lửa vừa đẹp rồi."
Trong lúc tôi đang vui vẻ nhóm lửa một mình, Hoshino tò mò ghé mắt vào xem.
"Anh chuẩn bị cả vỉ nướng cơ à. Cả củi đang đốt kia cũng là mang theo sao?"
"A, cái này hả? Không không. Cái này lấy trong hầm ngục đấy."
"Hả? Mình có chặt cây lúc nào đâu ạ?"
Hoshino nghiêng đầu thắc mắc.
Có vẻ em ấy không nhận ra lúc tôi thu thập thứ này.
"Cũng không hẳn là cây. Đây là Treant (Mộc tinh) đấy."
"A ra là vậy... ơ, HẢẢ!? Anh dùng Treant làm củi đun sao!?"
Hoshino trợn tròn mắt ngạc nhiên.
Treant là quái vật có hình dáng cái cây.
Không, nói đúng hơn là cái cây biến thành quái vật.
Trên thân cây có khuôn mặt, rễ cây cử động như chân để di chuyển, và nó vung cành cây để tấn công.
Nhìn thì không đáng sợ lắm, chạy cũng chậm nên dễ thoát, nhưng nếu bị tóm được thì sẽ bị hút sạch sinh lực đến chết, một con quái khá là nguy hiểm.
Lúc đi trong rừng, lơ là một chút là bị Treant bao vây... chuyện đó xảy ra như cơm bữa.
Cơ thể Treant hầu hết giống thực vật, nên khi bị hạ nó không tan biến mà phần gỗ vẫn còn lại. Phần thân cây rất khô nên làm củi cực tốt.
"Lúc di chuyển, có một lần mình bị Treant chặn đường nhớ không? Anh lấy lúc đó đấy."
"Nhắc mới nhớ... hình như có thật. Lúc đó anh Tanaka hạ nó trong nháy mắt nên em chẳng có ấn tượng gì."
*"Công nhận tao cũng quên béng mất"*
*"Tại hạ nhiều quái quá mà"*
*"Treant làm củi tốt à. Lại thêm kiến thức mới"*
*"Kiến thức này với thám hiểm giả hữu ích phết đấy w"*
*"Điểm yếu hệ hỏa, cháy đượm là đúng rồi"*
*"Treant: 'Hãy đốt xác ta mà đi'"*
*"Trời ơi, ngầu quá..."*
*"Ngầu chỗ nào cha?"*
*"Chắc thanh niên Treant cũng không ngờ mình bị đem làm củi đun đâu nhỉ"*
"Ngoài việc ăn uống, đồ trong hầm ngục còn nhiều cái dùng được lắm. Nhất là những thám hiểm giả không có túi không gian, kỹ năng tận dụng vật phẩm tại chỗ (local procurement) là cực kỳ quan trọng. Muốn xuống sâu hơn tầng hạ thì đây là kỹ năng bắt buộc."
"V-Vâng! Em sẽ học hỏi ạ!"
Hoshino lấy sổ tay ra, ghi chép lại lời tôi nói.
Hoài niệm ghê, ngày xưa tôi cũng hay ghi chép lời sư phụ dạy thế này.
*"Cơ mà hầu như có ai xuống được sâu hơn tầng hạ đâu..."*
*"Có xuống thì cũng đi đông người nên vấn đề hành lý chắc giải quyết được"*
*"Nhưng thế thì lạc nhau cái là chết chắc"*
*"Shachiken bị tống xuống tầng sâu một mình, không có kỹ năng này chắc xanh cỏ rồi"*
*"Chuyện bị lạc trong hầm ngục xảy ra suốt, tôi nghĩ nên phổ cập kiến thức này rộng rãi"*
*"Chuẩn. Thám hiểm giả chết đói cũng không ít đâu"*
"Nào, lửa lên rồi, nướng thôi. Theo đúng quy trình ăn đồ nướng, đầu tiên là nướng lưỡi."
"V-Vâng..."
*"Lưỡi (Mimic)"*
*"Mặt Yui-chan tự nhiên nghiêm trọng hẳn, dễ thương ghê"*
*"Nhìn thì ngon đấy nhưng mà..."*
*"Tao đói thật rồi"*
Đặt lưỡi Mimic lên vỉ, tiếng *xèo xèo* vang lên cùng mùi thơm nức mũi.
Lưỡi Mimic rất đậm đà hương vị, lại còn mềm. Mỡ cũng vừa phải, ngon một kiểu khác hẳn lưỡi bò.
"Nào, ăn đi em."
Tôi rắc chút muối hầm ngục lên miếng lưỡi nướng chín vừa (medium), đặt lên đĩa đưa cho Hoshino.
Hoshino hơi do dự một chút nhưng vẫn đón lấy.
"E-Em xin phép."
Dùng đũa gắp lên, em ấy từ từ đưa vào miệng.
Trước đây tôi từng mời cơm trong hầm ngục, nhưng lúc đó không có thịt. Chắc em ấy vẫn còn e ngại việc ăn thịt quái vật.
Nhưng mà, chuyện đó kết thúc hôm nay thôi.
"...Ơ!? N-Ngon quá!"
Vừa cho miếng lưỡi Mimic vào miệng, mắt Hoshino sáng rực lên.
Hư, dính bẫy rồi.
"Thích không?"
"V-Vâng. Cấu trúc thịt rất tuyệt, mỗi lần nhai là vị ngọt tràn ra trong miệng... Em chưa từng ăn món nào thế này."
Hoshino nói đầy ngạc nhiên.
Thịt quái vật có vị ngon rất đặc trưng.
Đây chỉ là suy đoán của tôi, nhưng tôi nghĩ Ma tố kết hợp với thành phần thịt tạo nên vị ngon đó. Và nó cực kỳ hợp khẩu vị của những Người Thức Tỉnh có khả năng kháng Ma tố.
Đặc biệt, quái vật hạng càng cao thì vị càng đậm đà. Mimic là quái cấp A nên vị ngon của nó là miễn bàn.
"Thế thì tốt rồi. Nào, còn nhiều lắm đấy."
"A, dạ... thế thì cho em thêm chút nữa..."
Đồng bọn ăn thịt quái vật quý giá đây rồi.
Chút nữa cái gì, tôi sẽ cho ăn đến khi bụng nứt ra thì thôi, lôi kéo vào con đường này bằng được.
Tôi muốn có người chia sẻ vị ngon này từ lâu rồi. Không khoan nhượng đâu.
*"Bị ép ăn nhiệt tình luôn w"*
*"Oa... bị 'vỗ béo' (feed) rồi..."*
*"Ngon thật hả trời"*
*"Đói quá... Nay đi ăn thịt nướng thôi"*
*"Tao cũng đi"*
*"Mới vào, họ đang ăn gì thế? (Tiếng Anh)"*
*"Hắn đang ăn Mimic đấy. Dị vãi"*
*"Mimic!? Đùa tao à!? Con đó thì ăn cái chỗ nào được!? (Tiếng Anh)"*
*"Mấy ông nước ngoài cũng sốc kìa"*
*"Từ khóa '#CơmHầmNgục' với '#CơmMimic' lọt top trending rồi..."*
"Nào, Rocket Bull cũng chín rồi đây. Cái này nhiều mỡ ngọt lắm."
"A, cảm ơn anh. Phù, phù. Măm măm... Ưmm! Cái này cũng ngon quá ♡"
Hoshino giờ đã hoàn toàn nghiện cơm hầm ngục, cứ thế tống tiễn đống thịt nướng vào dạ dày. Sự e dè ban đầu đã bay biến sạch trơn.
Kuku, chinh phục thành công.
*"Ăn khỏe gớm"*
*"Con gái ăn nhiều nhìn dễ thương mà"*
*"Mặt Shachiken gian vãi w"*
*"Nắm bắt được dạ dày rồi"*
*"Ngược rồi ngược rồiiiii!"*
*"Sao Tanaka lại là bên đi nắm bắt dạ dày thế nhỉ..."*
*"Ngon vãi"*
*"Mở quán cơm hầm ngục đi. Thực đơn ẩn là bé Riri"*
*"Haa haa, muốn bị Riri-tan ăn..."*
*"Ia... Ph'nglui... (Chuỗi ký tự kinh hoàng đồng tình)"*
*"A, Riri-tan cũng đang ăn kìa. Cưng ghê"*
*"Nói thật làm tốt vụ này khéo giải quyết được nạn đói đấy"*
Sau đó chúng tôi tận hưởng bữa ăn và xua tan mệt mỏi.
Lần tới phải cho Hoshino ăn món level cao hơn mới được. Nghĩ thôi đã thấy háo hức rồi.
---
### Chương 12: Tanaka, tiễn đưa
"Hà~, no quá đi mất~ ♡"
Ăn xong, Hoshino thốt lên đầy thỏa mãn.
Kết quả là lưỡi Mimic và thịt Rocket Bull bị chén sạch sành sanh.
Rõ là lượng thịt khá nhiều, nhưng ở đây có tới hai kẻ phàm ăn... à không, ba chứ. Chưa đầy một tiếng đã bay sạch.
"Riri cũng no chưa?"
"Riri!"
Riri, giờ đã tròn vo như quả bóng vì ăn quá nhiều, trả lời đầy năng lượng.
Nó lăn lông lốc nhìn cưng xỉu. Mấy lần định đứng dậy nhưng chân ngắn quá không đỡ nổi cái thân tròn quay, thế là *bộp* một cái lại ngã lăn ra.
Giờ nó bỏ cuộc rồi, cứ thế lăn tròn mà chơi.
"Nào, nghỉ một chút rồi về thôi. Hoshino còn muốn làm gì nữa không?"
"Dạ không, em về cũng được... A."
Hoshino như nhớ ra điều gì, lục lọi trong hành lý.
Rồi em ấy lôi ra một chai rượu Isshobin (1.8 lít). Nhìn nhãn thì là rượu sake.
"A... em quên chưa đặt cái này..."
"Đó là?"
"Bố em rất thích uống rượu, nên em định đặt rượu trước bia tưởng niệm. Mộ bố ở trên mặt đất... nhưng em cảm giác linh hồn bố vẫn ở nơi này. Với lại em nghĩ những người khác mất ở đây cũng sẽ vui."
"Ra là vậy."
Vì nằm trong hầm ngục nên ít thân nhân đến được bia tưởng niệm.
Muốn làm những gì có thể cho người đã khuất là cảm xúc tự nhiên. Chẳng biết có linh hồn hay không, nhưng chắc bố Hoshino sẽ vui lắm.
"Vậy thì đi thôi."
"A, em đi một mình được ạ! Em quay lại ngay, anh Tanaka cứ nghỉ ngơi đi ạ!"
Thấy tôi định đứng dậy, Hoshino ngăn lại.
Từ đây đến bia tưởng niệm cũng không xa, quái vật thì diệt hết rồi nên an toàn là an toàn nhưng mà...
"Nhưng mà..."
"Em không thể để sự đãng trí của mình làm phiền anh Tanaka được! Em về ngay mà, anh đợi em nhé."
"R-Rồi, anh hiểu rồi. Anh đợi."
Thua trước sự kiên quyết của Hoshino, tôi đành nhượng bộ.
Hoshino cũng có những lúc bướng bỉnh ra phết.
"Vậy em đi đây! Bé Riri cũng chờ chị nhé."
Hoshino nói với Riri, Riri liền kêu "Shaa!" như để đe dọa.
Từ hôm được Hoshino bế lên đùi ở nhà, nó quay sang coi em ấy là kẻ thù luôn. Bình thường tôi ẵm nó suốt rồi, ghen tuông làm gì không biết, đúng là không hiểu nổi tâm lý thú cưng.
"Cẩn thận đấy nhé."
"Vâng!"
Hoshino ôm chai rượu chạy đi.
Tôi dõi theo bóng lưng em ấy.
◇ ◇ ◇
Chia tay Tanaka, chạy được vài phút.
Ôm chai rượu lớn trong tay, Hoshino đã quay lại trước bia tưởng niệm.
"Phù, tới nơi rồi. Bố ơi, con xin lỗi vì cứ đi đi lại lại nhé."
Hoshino cúi chào trước bia đá, rồi đặt chai rượu xuống.
"Cái này là loại rượu bố thích đúng không? Con hỏi mẹ đấy. Mẹ cũng gửi lời hỏi thăm bố. A, cả Ryota và Akari nữa. Hai đứa nó đều muốn gặp bố lắm."
Đứng trước bia tưởng niệm, Hoshino trút bầu tâm sự.
Lúc nãy còn đang stream, lại có cả anh Tanaka. Nhưng giờ ở đây không còn ai. Những lời cất giấu trong lòng cứ thế tuôn ra.
"Cả con và mẹ đều hơi hậu đậu nên chắc bố lo lắm, nhưng không sao đâu. Mọi người đều sống tốt. Ryota và Akari cũng ngoan lắm. Nên là... bố cứ yên tâm nhé."
Lau vội giọt nước mắt lăn trên má, Hoshino quay lưng lại với bia đá.
*Nào, phải nhanh chóng quay lại chỗ anh Tanaka thôi.*
Khoảnh khắc vừa nghĩ thế... tiếng kim loại *Cạch* vang lên trong không gian.
"...Hả?"
Hoshino hoảng hốt nhìn quanh.
Nhưng trong hầm ngục không có gì bất thường. Không có bóng người, cũng chẳng thấy quái vật.
Tiếng động từ đâu ra? Trong khi nỗi bất an hiện rõ trên mặt, thần kinh căng như dây đàn, thì lần này một tiếng *RẦM!* lớn như tiếng kim loại va đập vào nhau vang lên.
"Cái... không thể nào!?"
Hoshino nhận ra nguồn gốc của âm thanh đó.
Nó phát ra từ cánh cửa kim loại nằm cạnh bia tưởng niệm.
"Đ-Đùa sao..."
Khuôn mặt Hoshino nhuốm màu tuyệt vọng.
Cánh cửa kiên cố chặn lối xuống tầng hạ đó được làm ra để phong ấn một con quái vật ở bên dưới.
Cánh cửa đó đang bị ai đó đập mạnh từ phía sau, bắt đầu cong vênh.
Ổ khóa và then cài kim loại trên cửa đang cố sức chịu đựng, nhưng trước sức mạnh áp đảo của kẻ đó, chúng dần vỡ nát.
Qua khe cửa, lưỡi của một cây rìu khổng lồ hiện ra, và từ khoảng trống đó, một con mắt đỏ rực nhìn trừng trừng ra ngoài.
Con mắt sáng rực một cách đáng sợ đó... đang nhìn thẳng vào Hoshino.
"K-Không..."
*Phải chạy, phải gọi cứu viện.*
Biết là thế, nhưng chân Hoshino không nhúc nhích nổi.
Bối rối, kinh ngạc, và sợ hãi. Những cảm xúc đó trộn lẫn trong cơ thể, làm tê liệt suy nghĩ và hành động của cô.
*GÀOOOOOOOOOO!!*
Cùng với tiếng gầm khủng khiếp, cánh cửa bị phá vỡ.
Và từ sau cánh cửa, con quái vật đó hiện nguyên hình.
Cơ thể to lớn hơn hẳn Minotaur thường, những khối cơ bắp phồng lên như muốn xé toạc lớp da.
Trên người nó chằng chịt vết sẹo, chỉ cần nhìn qua là biết con quái vật này đã vượt qua bao nhiêu lằn ranh sinh tử.
Sau lưng nó vác vô số vũ khí cướp được từ những thám hiểm giả đã bị nó giết hại, trên tay nó lăm lăm một cây rìu khổng lồ, mang hình dáng gớm ghiếc xứng tầm với cơ thể đồ sộ kia.
Trên đầu nó mọc sừng, nhưng một chiếc đã bị gãy ngang, không còn nữa.
Vết thương đó là thất bại cay đắng duy nhất của con quái vật. Chiếc sừng đã mất giờ vẫn đau nhức nhối, mỗi lần đau là não bộ nó lại gợi nhớ về cơn thịnh nộ.
Cá thể Minotaur phát triển đột biến.
Bamocraft Độc Giác.
Cấp độ mà chính phủ định ra cho con quái vật này là 'SS'.
Sức mạnh đủ để một mình hủy diệt cả một thành phố.
*Ô Ô Ô Ô Ô Ô Ô!!*
Bamocraft gầm lên đầy giận dữ và hoan hỉ.
Báo thù. Thời khắc báo thù đã đến.
Kẻ thù không đội trời chung vẫn hiện rõ trong ký ức nó.
Và ngay trước mắt nó là một cá thể có cùng mùi hương với kẻ đó.
Bamocraft nở một nụ cười tà ác trên khuôn mặt xấu xí, tiến lại gần Hoshino.
Nó sẽ không kết thúc chuyện này đơn giản đâu.
Cơn giận tích tụ bấy lâu nay. Nó sẽ trút hết lên cá thể này cho biết mặt.
---
**Gửi các bạn độc giả:**
Nếu các bạn đọc tiểu thuyết này và thấy:
"Hay quá!"
"Hóng chap mới!"
Thì hãy ủng hộ mình bằng cách đổi nút ☆☆☆☆☆ bên dưới thành ★★★★★ nhé!
Rất mong được mọi người giúp đỡ!
---
### Chương 13: Hoshino, đối đầu
Việc Bamocraft chưa từng xuất hiện trước mặt con người cho đến nay.
Và việc nó xuất hiện đúng lúc Hoshino chỉ có một mình. Hai điều này tuyệt đối không phải ngẫu nhiên.
Trong quá khứ, bị một con người yếu thế hơn gây thương tích, Bamocraft cảm thấy hổ thẹn vì sự yếu đuối của mình.
Để không bao giờ thua cuộc lần nữa, Bamocraft đã chiến đấu với những quái vật hùng mạnh ở tầng hạ và tầng sâu, giết chết và ăn thịt chúng để không ngừng mạnh lên.
Thông thường trong hầm ngục, quái vật ít khi đánh nhau.
Đó là bởi quái vật sinh ra trong cùng hầm ngục có đặc tính mang 'ý thức đồng loại lỏng lẻo'.
Không phải là không có chuyện tranh giành lãnh thổ mà nhe nanh múa vuốt với nhau. Nhưng chuyện đó ít xảy ra, về cơ bản dù khác loài, chúng vẫn sống mà không xâm phạm lãnh thổ của nhau.
Tuy nhiên, những cá thể phát triển đột biến thường không có cái 'ý thức đồng loại lỏng lẻo' đó. Chúng là những tồn tại tách biệt khỏi sự thống trị và quy luật của hầm ngục.
Do đó, chúng to lớn hơn, mạnh hơn cá thể thường. Và tàn sát các quái vật khác không thương tiếc.
Bamocraft không chỉ có sức mạnh cơ bắp, mà khứu giác cũng phát triển dị thường.
Dù ở tận tầng sâu, Bamocraft vẫn đánh hơi thấy mùi của Hoshino khi cô xuống tầng trung.
Nhận thấy mùi hương giống với kẻ thù cũ, Bamocraft đã mò lên gần tầng trung. Tuy nhiên, với khả năng cảm nhận nguy hiểm vượt trội, Bamocraft e ngại sự hiện diện bí ẩn bên cạnh Hoshino (Tanaka) nên chưa dám lại gần.
Tự phụ rằng bản thân đã mạnh lên thì không thể thua con người được. Nhưng nó vẫn tuân theo cảnh báo của bản năng mà ẩn mình chờ đợi.
Nhưng giờ sự hiện diện đó không còn nữa.
Chỉ còn lại con người yếu ớt mang mùi hương của kẻ thù.
Chính là lúc này.
Bamocraft đạp mạnh xuống đất, lao tới Hoshino với tốc độ không tưởng so với cơ thể khổng lồ, vung cây rìu trên tay.
*BU OOO!!*
"...!!?"
Phản ứng chậm một nhịp, nhưng Hoshino vẫn kịp nhảy sang bên tránh đòn.
Lưỡi rìu bổ xuống mặt đất cứng như cắt vào miếng bơ. Dù cơ thể Hoshino có cứng cáp đến đâu, trúng đòn này thì chắc chắn không còn toàn thây.
*(...Không được. Không có cửa thắng. Ph-Phải chạy thôi)*
Đối thủ là quái vật cấp SS.
Hoshino đã có thể thắng được cấp A, nhưng cấp SS lại là một đẳng cấp hoàn toàn khác. Cô không nhìn thấy bất cứ viễn cảnh chiến thắng nào.
Hoshino định quay đầu bỏ chạy theo đường cũ.
Nhưng Bamocraft lập tức đuổi kịp, lại vung rìu bổ xuống.
"Á!?"
Cú đánh nhắm chuẩn xác sượt qua ngay trên đầu Hoshino, cắt đứt vài sợi tóc. Chỉ cần thấp hơn vài centimet nữa thôi là cô đã dính đòn chí mạng.
"Nh-Nhanh quá... thế này thì không chạy được...!"
Không chỉ thua về sức mạnh, mà cả tốc độ cũng thua nốt.
Lần tới mà quay lưng lại, chắc chắn sẽ bị chẻ đôi từ phía sau.
Làm sao để thoát khỏi tình cảnh này đây? Sự hoảng loạn hiện rõ trên khuôn mặt Hoshino.
*Bu, bububu*
Thấy Hoshino từ bỏ ý định chạy trốn, run rẩy giương kiếm lên, Bamocraft cười cợt đầy thích thú. Rồi nó thong thả đưa tay ra sau lưng, rút một thanh kiếm trong số rất nhiều vũ khí đang vác trên đó.
Một thanh kiếm hai tay (greatsword) bình thường, không có gì đặc biệt.
Trông có vẻ cũ kỹ, trên lưỡi kiếm có nhiều vết xước nhỏ.
Hoshino đang bối rối không hiểu nó định làm gì.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, Hoshino nhận ra thanh kiếm đó.
"Đó... chẳng lẽ là... của bố...!"
Đó là thanh kiếm mà bố cô, Hoshino Tsuyoshi, đã sử dụng.
Tuy tìm thấy thi thể, nhưng đúng là không tìm thấy thanh kiếm đâu. Mọi người cứ nghĩ nó đã bị gãy trong trận chiến, nhưng không phải.
Thanh kiếm đó đã nằm trên lưng Bamocraft suốt bấy lâu nay.
Đến lúc này, Hoshino nhận ra Bamocraft đã biết rõ mối quan hệ giữa cô và bố. Và đồng thời hiểu rằng, Bamocraft không có ý định để cô sống sót rời khỏi đây.
*Bu, fufu u*
Bamocraft nở nụ cười xấu xí, dùng hai ngón tay nhón lấy mũi kiếm.
Và rồi... ngay trước mắt Hoshino, nó bẻ *Rắc!* gãy nát thanh kiếm.
Sự việc quá đường đột khiến Hoshino chết lặng.
Cảm giác như kỷ niệm về bố cũng bị bẻ gãy cùng thanh kiếm. Một giọt nước mắt vô thức lăn dài trên má.
Thấy vậy, Bamocraft cười *Bahahahaha!* khoái trá.
Hoshino rơi xuống đáy vực của sự tuyệt vọng. Cô đứng thẫn thờ một lúc, nhưng rồi, một thứ gì đó nóng hổi sục sôi dâng lên trong lồng ngực.
"...Không tha."
*Bufu?*
"Riêng ngươi... ta tuyệt đối không tha!"
Vừa rơi nước mắt, Hoshino vừa gầm lên.
Không chỉ ra tay sát hại bố cô, mà còn dám sỉ nhục cái chết của ông ấy. Đối với Bamocraft, Hoshino cảm thấy một cơn thịnh nộ mãnh liệt chưa từng có.
Toàn thân nóng rực, từng tế bào như được kích hoạt.
Siết chặt đại kiếm bằng cả hai tay, cô lao vào chém Bamocraft.
"HAAAAAAA AAAAAAAA!!"
Dồn toàn bộ sức lực bình sinh, cô vung kiếm.
Bamocraft dùng cán rìu đỡ đòn tấn công của cô. Thế nhưng,
*BU O!?*
Một chấn động mạnh truyền đến tay cầm rìu, và cơ thể khổng lồ của nó bị đẩy lùi lại.
Sức mạnh vượt xa tưởng tượng đó khiến khuôn mặt Bamocraft thoáng lộ vẻ bối rối.
"Ta sẽ không chạy nữa! Ta sẽ rửa hận cho bố ngay tại đây!"
Hoshino tuyên bố dõng dạc, rồi quả cảm lao vào đối thủ có đẳng cấp vượt xa mình.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
