Shachiku Kensei, Haishinsha ni Naru: Black Guild Kaishain, Ukkari Kaisha-you Kaisen de S-kyuu Monster o Aite ni Musou Suru Tokoro o Zenkoku Haishin Shiteshimau

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyến du lịch một mình cùng cô em gái bằng tuổi

(Đang ra)

Chuyến du lịch một mình cùng cô em gái bằng tuổi

Mitsuki Midori

Một câu chuyện ấm áp về chuyến du hành của hai người bắt đầu!

6 129

Sống Sót Với Nghề Xem Bói Trong Giới Võ Lâm

(Đang ra)

Sống Sót Với Nghề Xem Bói Trong Giới Võ Lâm

에스필아

Thầy bói không thể nhìn thấy tương lai của chính mình.

9 12

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

84 448

1LDK, Soshite 2 JK.

(Đang ra)

1LDK, Soshite 2 JK.

福山 陽士

Chưa dừng lại ở đó, ngay trong cùng một ngày, anh lại bị Himari, một nữ sinh bỏ nhà đi đang lạc lối không chốn dung thân, cầu xin cho ở nhờ một thời gian, và thế là...

30 22

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

237 1509

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

10 2

Tập 01 - Chương 16 ~ 20

Chương 16 ~ 20

**Chương 6: Tanaka, đến ứng cứu**

*"Nhanh vãiiiii. Cái này là tàu Shinkansen phiên bản người rồi còn gì"*

*"Chẳng phải nhanh hơn Shinkansen sao?"*

*"Ặc ặc, lại bắt đầu thấy buồn nôn rồi"*

*"Thuốc chống say xe là vật bất ly thân"*

*"Uống thuốc cái là đỡ hẳn, cười ẻ"*

*"Thế chắc tao cũng phải uống..."*

*"Con drone theo kịp tốc độ này cũng đỉnh thật. Chắc chắn là hàng xịn rồi"*

*"Drone-kun sắp đột tử vì làm việc quá sức"*

*"Đừng chết mà Drone-kun (´;ω;`)"*

Tôi không kiểm tra dòng bình luận đang trôi, cứ thế lao vút qua hầm ngục.

Tất nhiên, vừa chạy tôi vẫn không lơ là việc quan sát xung quanh.

"Có gì đó... lạ lắm..."

Khó mà diễn tả bằng lời, nhưng bầu không khí trong hầm ngục rất kỳ quặc.

Một cảm giác bất an bao trùm. Ngay cả lũ quái vật tôi bắt gặp cũng có vẻ đang kích động.

Những lúc thế này rất dễ xảy ra sự cố ngoài ý muốn. Phải cẩn thận mới được.

"Thấy rồi...!"

Ở phía trước tầm mắt, tôi nhìn thấy bóng dáng thám hiểm giả đang chiến đấu.

Đó là một nữ thám hiểm giả trẻ tuổi. Cô ấy đang vung thanh đại kiếm to ngang người mình, chiến đấu với lũ quái vật.

"Lặn một mình à? Nguy hiểm thế..."

*"Này, nhìn kìa..."*

*"Người một mình xuống tầng sâu đang nói cái gì thế"*

*"Thì ông này là ngoại lệ mà..."*

*"(*) Anh ấy từng làm việc ở một công ty đặc biệt"*

*"Thực tế thì solo dive (lặn đơn độc) từ tầng trung trở xuống là nguy hiểm lắm. Chẳng khác nào tự sát"*

*"Hình như từng có dự luật bắt buộc phải có giấy phép mới được solo mà nhỉ. Vụ đó sao rồi"*

Bị bình luận "cà khịa" nhưng tôi không bận tâm.

Trường hợp của tôi là do bị công ty ép đi một mình thôi. Chứ có phải tôi thích thú gì đâu.

Tầng thượng thì còn đỡ, chứ từ tầng trung trở xuống thì không nên đi một mình. Trong hầm ngục ngoài quái vật ra còn vô số cạm bẫy nguy hiểm khác. Nếu có hai người trở lên thì còn giúp đỡ nhau được, chứ một mình thì chỉ cần sơ sẩy một chút là mất mạng ngay.

Hầm ngục là nơi giống như trong game, nhưng chết là hết.

Không có chuyện chơi lại lần nữa đâu.

"Tránh xa tôi ra... Đi!"

Giọng người phụ nữ bị quái vật tấn công vang lên.

Mái tóc màu hạt dẻ dài ngang vai rất đặc trưng, một cô gái khá dễ thương. Tuổi chắc tầm sinh viên đại học? Trong giới thám hiểm giả thì thuộc dạng rất trẻ.

Chuyển động không tồi, nhưng đối thủ lại quá khó chơi.

Cô ấy đang phải đối đầu với "Ogre". Loại quái vật hình người có sừng.

Vừa có trí tuệ cao, vừa sở hữu sức mạnh cơ bắp đáng nể, một đối thủ khá phiền phức.

Đã thế lại còn có tận 10 con Ogre, chúng phối hợp bao vây cô gái, dần dần làm cô ấy kiệt sức. Thế kia thì chạy cũng không thoát.

*"Kia là Ogre đúng không"*

*"Ủa, sao lại có Ogre ở đây!?"*

*"Hửm? Có gì lạ à?"*

*"Ogre là quái vật sống ở tầng hạ trở xuống mà"*

*"Nhưng đây là tầng trung đúng không?"*

*"Chẳng lẽ xảy ra 'Dị thường' (Abnormality)? Nguy to rồi?"*

Phần bình luận bắt đầu nhốn nháo.

Dị thường, đúng như tên gọi, là hiện tượng xảy ra những việc bất thường trong hầm ngục. Ví dụ như xuất hiện hàng loạt quái vật vốn không thuộc tầng đó.

"Kyaa!?"

Cô gái đã chiến đấu rất dũng cảm, nhưng không đỡ nổi cú vung chùy của con Ogre, đánh rơi thanh đại kiếm.

Thấy cô gái tay không tấc sắt, con Ogre vươn tay định tóm lấy cô.

Nguy rồi. Phải nhanh lên.

"――――Haa!"

Tôi đạp mạnh xuống đất khoảng mười lần trong tích tắc, tăng tốc đột ngột.

Rút kiếm ra, chém toạc cơ thể con Ogre đang vươn tay.

『Ga...?』

Con Ogre ngã xuống mà chưa hiểu chuyện gì xảy ra.

Tôi lướt qua nó, bế bổng cô gái đang bị tấn công lên và lùi ra xa lũ Ogre.

Tư thế hiện tại giống như "bế công chúa", nên vô tình chạm vào mông và vài chỗ mềm mại khác... nhưng đây là tình huống khẩn cấp nên mong cô ấy bỏ qua. Chắc không bị kiện đâu nhỉ?

"À ừm... cô không sao chứ?"

"Hả, a, vâng..."

Cô gái tròn mắt ngạc nhiên trong vòng tay tôi, ấp úng trả lời.

---

**Chương 7: Tanaka, Vô song**

"Cô đứng dậy được không?"

"V-Vâng. Em không sao..."

Tôi nhẹ nhàng đặt cô gái xuống.

Quần áo rách tươm nhiều chỗ, trên người cũng có vài vết thương nhỏ. Thể lực có vẻ tiêu hao nhiều nhưng chắc không bị thương nặng lắm.

"Tôi tên là Tanaka Makoto. Còn cô?"

"Hả, anh Tanaka là cái anh Xã Súc Kiếm Thánh đó ạ!? Bất ngờ quá... à không phải. Em tên là Hoshino Yui. Em cũng là một Streamer hầm ngục ạ."

Gần chỗ cô gái tự xưng là Hoshino, một con drone nứt vỡ bốc khói đang bay lảo đảo. Có vẻ đã bị lũ Ogre đập hỏng.

Mà ngạc nhiên thật, đến cả cô bé tình cờ gặp này cũng biết tên tôi. Có vẻ cái danh Xã Súc Kiếm Thánh lan rộng hơn tôi tưởng. Sức mạnh của internet thật đáng sợ.

*"Em này là chủ kênh Yui Channel mà."*

*"Dạo gần đây đang nổi vì cái danh 'Thám hiểm giả quá đỗi dễ thương' đúng không"*

*"Yui-chan dễ thương thật. Đi đăng ký kênh em ấy phát"*

*"Nhắc mới nhớ, nãy thấy trên SNS bàn tán vụ em ấy đột ngột tắt live"*

*"Màn collab bất ngờ"*

*"Đã báo cáo vụ Dị thường cho Cục Quản lý Mê cung rồi, không biết họ có hành động không?"*

*"Họ không cứu hộ thám hiểm giả đâu"*

Tôi liếc qua bình luận để nắm bắt tình hình.

Cảm ơn vì đã báo cáo cho Cục Quản lý Mê cung. Nhưng đúng như bình luận nói, họ sẽ không đến cứu chúng tôi đâu. Mọi chuyện xảy ra bên trong hầm ngục là trách nhiệm của thám hiểm giả. Nếu không muốn thế thì chỉ còn cách gia nhập công ty (Guild).

Mà, cái Guild tôi từng ở chắc cũng chẳng thèm đến cứu đâu.

"Tại sao lại ra nông nỗi này?"

"Em... em cũng không biết nữa. Em đang livestream ở khu vực nông của tầng trung thì đột nhiên lũ Ogre lao ra tấn công... Em chưa bao giờ xuống tầng hạ nên hoảng sợ bỏ chạy, nhưng cứ bị dồn dần xuống dưới này, rồi hết đường chạy luôn."

Nước mắt ầng ậc trong mắt Hoshino-san.

Chắc cô ấy nhớ lại lúc bị truy đuổi nên sợ hãi. Hồi mới lặn hầm ngục tôi cũng hay sợ thế nên tôi hiểu cảm giác đó.

Tôi đặt tay lên vai cô gái đang run rẩy, nói lời động viên.

"Cô đã cố gắng lắm rồi. Giờ thì yên tâm đi. Từ đây trở đi là――――Công việc của tôi."

Chuyển ý thức từ chế độ kính ngữ xã giao sang chế độ công việc.

Đối thủ là 10 con Ogre. So với những trận chiến ở tầng sâu thì quá nhàm chán, nhưng thôi kệ. Bình thường tôi toàn lờ đi lũ quái vật tầng thượng nên cũng đang chán.

Tôi bước một bước về phía lũ Ogre.

Lập tức lũ Ogre lùi lại một bước khỏi tôi.

『Gư, ư...!』

"Sao thế, định chạy à?"

Nghe tôi khiêu khích, lũ Ogre có vẻ đã hạ quyết tâm, nắm chặt vũ khí và gầm lên 『GAAAAAAA!!』.

Rồi đồng loạt lao về phía tôi.

*"Á á á á á!!"*

*"Ogre đáng sợ vãi"*

*"Ôi ôi ôi, chết chắc rồi"*

*"Cứ xem đi các tấm chiếu mới. Xã súc nhà tôi từ giờ mới bắt đầu thể hiện này"*

*"Đội cắt clip nhờ cả vào các bạn đấy"*

*"[\10000] Anh Tanaka! Xử đẹp bọn nó đi anh!"*

Tôi tập trung toàn bộ suy nghĩ vào kẻ địch trước mắt, rồi lao tới.

『Ga...?』

Thấy tôi xuất hiện ngay trước mắt trong tích tắc, con Ogre thốt lên ngớ ngẩn.

Trước khi khuôn mặt đó kịp chuyển sang biểu cảm kinh ngạc, tôi đã rút kiếm chém một đường chéo (kesagiri).

『Gư, ô...』

Lượng lớn ma tố phun ra từ vết thương, con Ogre gục xuống.

Nhận ra đồng bọn bị hạ, những con Ogre khác vung chùy bao vây tấn công tôi.

『GAAAA!!』

"...Chậm quá."

Tôi bật nhảy tại chỗ tránh đòn tấn công của lũ Ogre, xoay một vòng trên không rồi tung cú đá xoay vào cổ con Ogre phía sau.

Cùng với tiếng rắc ghê người của xương vỡ vụn, đốt sống cổ của con Ogre nát bấy.

Đạp vào người con Ogre đó để tăng tốc trên không trung, tôi lần lượt chém gục từng con một trong khi chúng vẫn còn đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì xảy ra.

*"Vãi chưởưởưởng. Xem clip cắt rồi nhưng xem live cảm giác khác bọt thật"*

*"Cái này này! Tao muốn xem cái này này!"*

*"Thật sự muốn mời ổng vào Guild quá..."*

*"Shachiken không phải là người chịu ngồi yên trong Guild đâu w"*

*"Từng là anti nhưng xin quay xe. Hàng real đấy..."*

*"Tôi đang tưởng tượng lũ Ogre là lão sếp đáng ghét. Tôi cũng muốn tốt nghiệp khóa xã súc"*

*"Ngôi sao của giới xã súc"*

*"Nhìn mặt Yui-chan đang ngắm Shachiken kìa. Mặt của con cái đang động dục rõ ràng"*

*"Yui-chan của tôi..."*

*"Mà bị cuốn hút bởi đàn ông mạnh mẽ cũng là lẽ thường thôi"*

*"Tao soi gương thấy mặt tao cũng đang động dục đây. Có khi nào tao là con gái không"*

*"Trùng hợp nhỉ, tao cũng thế"*

*"Người xem biến thành con cái hết rồi... (´;ω;`)"*

Lũ Ogre lần lượt ngã xuống.

Chẳng mấy chốc chỉ còn lại một con.

『Gư, gư gư...!』

Dù biết rõ chênh lệch sức mạnh, con Ogre vẫn không bỏ chạy mà thủ thế với cây chùy trên tay.

Có vẻ nó cũng có lòng tự tôn của một chiến binh.

"Hiểu rồi. Ta sẽ tiếp đãi ngươi bằng toàn lực."

Tôi tra kiếm vào vỏ, thủ thế Rút kiếm nhanh (Iaido).

Thấy vậy, con Ogre tưởng là cơ hội tốt liền lao tới.

Với nó, việc tôi cất kiếm có thể trông như một sơ hở. Nhưng ngay khoảnh khắc tôi vào thế này, thì cũng giống như đang dí súng vào trán nó rồi.

Chỉ cần bóp cò nữa là xong.

"――――Ngã Lưu Kiếm Thuật 'Thoáng' (Shun)."

Ánh chớp lóe lên, tôi và con Ogre lướt qua nhau trong tích tắc.

Con Ogre không hiểu chuyện gì xảy ra, định quay lại phía tôi nhưng mới đi được khoảng ba bước thì thân mình đứt làm đôi, đổ gục xuống đất.

"Thoáng" là kỹ thuật rút kiếm nhanh nhất, nhanh đến mức đối phương còn không nhận ra mình đã bị chém.

"Ngươi cũng mạnh đấy... nhưng xui cho ngươi là gặp phải ta."

Tôi tra kiếm vào vỏ đánh "cạch" một tiếng, rồi bước về phía Hoshino-san.

---

**Chương 8: Tanaka, chữa trị**

*"Cái gì vừa xảy ra thế!? Thề là không nhìn thấy gì luôn!?"*

*"Mấy cái trước vẫn chưa phải là tung hết sức... ấy hả!?"*

*"Có khi cái này cũng chưa phải hết sức đâu"*

*" 'Xui cho ngươi là gặp phải ta'... kìa ww Tao cũng muốn nói câu đó..."*

*"Xui thật chứ đùa, cười ẻ"*

*"Ngã Lưu Kiếm Thuật, còn chiêu nào nữa không nhỉ"*

*"Tanakaaa! Hãy ôm em đi!"*

*"Tao là ông chú trung niên mà nhìn Tanaka tim cứ đập thình thịch. Chẳng lẽ đây là..."*

*"Đánh trống ngực thôi bố"*

Bình luận nhốn nháo cả lên, nhưng trước mắt tôi chạy lại chỗ cô gái vừa cứu.

"Cô không sao chứ?"

Cô gái tôi vừa cứu, tên là Hoshino Yui nhỉ? Có vẻ sợ quá nên mặt mũi ngẩn ngơ. Mặt cũng hơi đỏ, lo thật đấy.

"A, vâng! E-Em hông hao (không sao) ạ!"

Cắn cả vào lưỡi, nhưng xem ra vẫn còn sức sống.

Thế này chắc tự đi về được nhỉ?

"Ở lại đây lâu không tốt đâu. Ra sát vách tường để ổn định lại tình hình đã."

"V-Vâng ạ!"

Tôi và Hoshino-san di chuyển khỏi chỗ đó. Ở chỗ trống trải rất dễ bị quái vật tấn công.

Vừa di chuyển tôi vừa liếc nhìn bình luận. Tiện thể nói luôn, không cần nhìn điện thoại, drone chiếu một màn hình nhỏ lơ lửng trên không trung nên tôi vẫn xem được.

*"Trai đơn gái chiếc trong hầm ngục... làm sao mà không có chuyện gì xảy ra được..."*

*"Live R18 hả!? Vi phạm quy tắc đấy!"*

*"Tanakaaa! Nhẹ nhàng thôi nhéeee!"*

*"Yui-chan của tôi..."*

*"Tanaka của tôi..."*

*"Thành viên harem đầu tiên nhỉ. Ngon"*

*"Nhật Bản bây giờ, vì hầm ngục mà chênh lệch xã hội quá lớn nên cho phép đa thê rồi mà. Harem thật cũng có khi"*

*"Ngày xưa thì không tưởng tượng nổi, nhưng xu thế thế giới nó vậy. Mấy ông chú không theo kịp đâu"*

Bình luận toàn nói mấy chuyện linh tinh.

Tôi làm gì có chuyện đụng vào cô bé. Vốn dĩ tôi hơn cô bé này đến 5 tuổi. Trong mắt cô ấy chắc tôi cũng là ông chú rồi.

Cô bé có vẻ ngoan hiền nên chắc cảm thấy biết ơn thôi, chứ tình cảm nam nữ lại là chuyện khác.

Ra khỏi đây chắc cũng chẳng bao giờ gặp lại nữa đâu.

"Được rồi. Nghỉ ở đây một chút nhé."

"Vâng."

"Vậy giờ tôi sẽ sơ cứu vết thương nên tôi tắt live một lát nhé. Một lát nữa sẽ mở lại."

*"Hả, khoan chờ chút"*

*"Tiền! Nếu là tiền thì tôi trả mà!"*

*"Làm ơn đi mà!"*

*"Đừng làm thế Tanakaaa!"*

Phụt.

Tôi lờ đi dòng bình luận đang trôi và tắt live không thương tiếc.

Đang live thì cô ấy cũng khó nói chuyện. Đây là việc nên làm.

"Hoshino-san... nhỉ. Tôi sẽ sơ cứu vết thương, cô cho tôi biết chỗ nào đau nhé?"

"A, vâng! Xin lỗi anh, em làm phiền anh đủ đường... Cảm ơn anh thực sự rất nhiều vì đã cứu em!"

Hoshino-san với vẻ mặt áy náy, cúi đầu thấp đến mức sắp cắm xuống đất.

"Nếu anh Tanaka không đến, chắc em đã chết ở đó rồi. Ơn này em tuyệt đối không quên! Nhất định em sẽ báo đáp!"

"Được rồi mà, đừng bận tâm. Cứu đồng nghiệp là chuyện đương nhiên thôi."

"Không được ạ! Không thể thế được! Mẹ em dạy là chịu ơn ai thì phải trả gấp đôi!"

Hoshino-san nói với đôi mắt lấp lánh.

Nói sao nhỉ... cô bé này thuộc hệ "Dương" (tươi sáng). Chói mắt quá đối với kẻ thuộc hệ "Âm" như tôi.

Ngày xưa chắc tôi cũng có chút tươi sáng như thế, nhưng đời xã súc dài đằng đẵng đã nhuộm đen tôi hoàn toàn rồi.

Chỉ cầu mong cô bé không phải làm việc ở công ty đen nào.

"Với lại anh Tanaka này. Em ít tuổi hơn anh, kinh nghiệm thám hiểm giả cũng ít hơn nhiều. Nên anh đừng dùng kính ngữ được không ạ? Nghe thế em thấy ngại lắm."

"Ừm... được rồi. Vậy nói chuyện thoải mái chút nhé."

Chúng tôi phải cùng nhau thoát khỏi hầm ngục này.

Cứ khách sáo mãi thì phối hợp cũng khó. Thân thiết hơn chút, dù chỉ lúc này thôi, có lẽ là thượng sách.

"À ừm... Hoshino. Em đau ở đâu?"

"Đau nhất là chân ạ. Bị Ogre đánh trúng..."

Hoshino vừa ngồi vừa duỗi chân ra trước mặt tôi.

Đúng là chân cô ấy sưng đỏ lên. Trông đau thật.

"Hiểu rồi. Anh chữa ngay đây."

Tôi lấy từ túi áo vest ra một lọ nhỏ chứa chất lỏng màu xanh lục.

Đổ ra tay mình rồi bôi lên chân cô ấy. Hoshino tròn mắt ngạc nhiên.

"Cái đó là Thuốc hồi phục ạ!? Anh dùng đồ quý giá thế..."

"Anh vẫn còn nên không sao đâu. Đừng bận tâm."

"Uu... xin lỗi anh..."

Thuốc hồi phục là tên gọi chung của các chất lỏng có tác dụng chữa trị được làm từ nguyên liệu thu thập trong hầm ngục.

Mua trên mặt đất cũng được nhưng... khá đắt.

Có Guild thì cấp phát cho, nhưng Guild tôi từng ở dĩ nhiên là chẳng cho bao giờ. Nên tôi toàn tự chế thuốc hồi phục.

Thường xuyên xuống tầng sâu nên tôi kiếm được khối nguyên liệu quý hiếm. Không lo thiếu nguyên liệu.

Mang nguyên liệu thô ra ngoài mà không xin phép hay gia công đồ trong hầm ngục để bán là bị cấm, nhưng tự gia công để tự dùng thì không vi phạm pháp luật.

"Xong rồi đấy."

"Cảm ơn anh. Oa! Hết sưng rồi này... Tuyệt quá!"

Hoshino nhảy tưng tưng tại chỗ để kiểm tra.

Mỗi lần nhảy là bộ ngực lớn của cô ấy lại nẩy lên, tôi chẳng biết nhìn vào đâu cho phải. May mà tắt live rồi...

---

**Chương 9: Tanaka, thấy mình trong hình bóng người khác**

"Mà này Hoshino, sao em lại đi một mình đến chỗ này thế? Anh nói thì hơi kỳ, nhưng xuống tầng trung một mình nguy hiểm lắm đấy."

Sơ cứu xong, tôi hỏi cô ấy trước khi mở lại live.

Độ nguy hiểm giữa tầng thượng và tầng trung khác hẳn nhau. Với kỹ năng của cô ấy, có thể cầm cự với Ogre một lúc thì ở tầng thượng chắc không sao, nhưng tầng trung thì quá nguy hiểm.

Đánh trực diện với quái vật tầng trung có thể thắng, nhưng ở đây bọn chúng còn biết đánh lén từ sau, tấn công tầm xa, dùng độc hay bẫy... thủ đoạn đa dạng hơn nhiều.

Một cô gái ngây thơ (theo cả nghĩa tốt lẫn xấu) như cô ấy khó mà ứng phó nổi.

"Vâng. Em thực sự xin lỗi..."

Hoshino xụ mặt xuống.

Có vẻ cô ấy cũng tự biết mình đã làm chuyện liều lĩnh.

"Em biết là nguy hiểm với em. Nhưng ở tầng thượng thì lượng người xem không tăng... nên em mới liều xuống tầng trung. Ai ngờ bị Ogre tấn công."

"Anh hiểu là em sốt ruột vì view không tăng, nhưng chết thì còn ý nghĩa gì nữa? Nhìn em chắc vẫn là sinh viên đúng không? Cần gì phải ham hố nổi tiếng thế..."

Nghe tôi nói vậy, cô ấy lắc đầu nguầy nguậy.

"Nhà em là gia đình đơn thân. Nhà nghèo lắm, em còn phải lo học phí cho các em nữa. Vừa đi học đại học vừa kiếm được tiền thì chỉ có làm Streamer hầm ngục hoặc làm nghề nhạy cảm (mizu shobai) thôi. Em... không có thời gian để kén chọn nữa."

Nói rồi cô ấy buồn bã cụp mắt xuống.

Có vẻ lý do sâu xa hơn tôi tưởng. Không thể trả lời qua loa được rồi.

"Ra là vậy... Thế sao em không vào Guild nào đó? Tuy không kiếm được nhiều như streamer nổi tiếng, nhưng thu nhập ổn định mà."

"Đúng là thế, nhưng giờ phải tốt nghiệp đại học mới vào được Guild lớn. Những chỗ nhận bằng cấp 3 thì lương..."

"À... hiểu rồi."

Tôi không rành tình hình tuyển dụng hiện nay lắm, nhưng có vẻ không có bằng đại học thì chỉ vào được mấy công ty đen như chỗ tôi từng làm thôi. Xã hội bằng cấp lan đến cả cái nghề này rồi sao, buồn thật.

"Em nghe nói nếu làm streamer thì có cơ hội được các Guild lớn mời gọi nên mới bắt đầu. Với lại tiền kiếm được cũng nhiều hơn đi làm thêm."

"Hoàn cảnh là thế à. Xin lỗi nhé, không biết gì mà anh lại nói lung tung."

Tôi cúi đầu xin lỗi.

Đang tự kiểm điểm vì lỡ khiến cô ấy nói ra chuyện không muốn nói, thì cô ấy hét to: "Không, không sao đâu ạ!".

"Thật ra... em vui lắm. Trước giờ chưa ai cứu em như thế cả. Với lại lúc... được anh bế ấy, em đã nghĩ 'nếu có bố thì cảm giác chắc sẽ thế này'... tự nhiên em thấy cảm động..."

"Haha, câu chuyện cảm động đấy nhưng bị ví như bố thì hơi sốc nha. Anh trông già thế cơ à?"

"A. Xin lỗi anh! Em không có ý đó! Anh Tanaka không già tí nào đâu ạ! Kiểu như một người anh trai đáng tin cậy ấy, à ừm..."

Cô ấy bối rối đảo mắt như rang lạc.

"Đùa thôi. Anh trêu đấy."

"Phù. Thế thì may quá."

Hoshino thở phào nhẹ nhõm.

...Có lẽ tôi và cô gái này giống nhau.

Bố mẹ tôi cũng bị ngộ độc ma tố nhập viện, không có ai nương tựa nên tôi phải làm việc cho công ty của Suda từ khi mới tốt nghiệp cấp 2. Lúc đó chỉ còn cách đó để thằng nhóc cấp 2 như tôi kiếm tiền viện phí cho bố mẹ.

Những ngày tháng cay đắng khổ cực triền miên. Tôi không gục ngã chỉ là do may mắn thôi. Nếu làm xã súc lâu hơn chút nữa chắc tôi cũng hỏng người rồi.

Nghĩ đến việc cô ấy cũng đang ở trong cái địa ngục không lối thoát đó, tôi bỗng thấy buồn.

Tôi muốn giúp cô ấy trong khả năng có thể, tôi thực sự nghĩ vậy.

"Vất vả cho em rồi Hoshino... Được rồi."

"Dạ?"

Tôi nắm lấy tay cô gái đang nghiêng đầu thắc mắc.

"Anh không thay thế bố em được, nhưng cho đến khi ra khỏi hầm ngục này, anh sẽ bảo vệ em. Anh tuyệt đối sẽ không để em phải cô độc đâu, yên tâm nhé."

"Hả, a, dạ... vâng. Nhờ anh giúp đỡ ạ..."

Xì khói từ đỉnh đầu, mặt đỏ bừng như quả cà chua, Hoshino trả lời.

Ủa? Mình nói gì sai à?

Tôi nghiêng đầu thắc mắc rồi nhìn vào điện thoại.

Livestream là phương tiện hữu hiệu để truyền tải tình hình hiện tại. Nghĩ là đã đến lúc mở lại live, tôi nhìn thấy một thứ không thể tin nổi.

"C-Cái quái gì thế này!"

*"Tỏ tình rồi kìaaaa━━━━(゜∀゜)━━━━!!"*

*" 'Anh sẽ không để em cô độc đâu'... nói thế ai mà chẳng đổ w"*

*"Thôi xong, tao cũng biến thành con gái mất rồi"*

*"Là đàn ông mà tim tao cũng hẫng một nhịp"*

*"Tai tôi có thai rồi. Chắc sinh ba luôn quá"*

*"Tanaka của tôi..."*

*"Tanaka của em..."*

*"Shachiken của tôi..."*

*"Rốt cuộc toàn là fan cuồng Tanaka, cười ẻ"*

*"Lại có danh ngôn mới rồi. Tuyển tập danh ngôn Shachiken dày thêm rồi đấy"*

*"Cơ mà Yui-chan ngoan thật đấy... lần sau sẽ donate cho em ấy"*

*"Tiền thưởng của tao cũng đang nóng lòng muốn bay đây"*

*"Hai người hạnh phúc nhé... Nhớ livestream đám cưới"*

*"[\30000] Hơi sớm nhưng đây là tiền mừng cưới ạ"*

Hóa ra livestream chưa hề tắt, bình luận dồn lại cả đống.

Đ-Điêu. Rõ ràng tôi đã bấm tắt rồi mà!

*"A, nhận ra rồi à?"*

*"Shachiken, tình cảm nồng cháy của anh đã chạm đến trái tim bọn em rồi!"*

*"Anh bấm nhầm nút tắt hình ảnh thay vì nút tắt live rồi ạ"*

*"Hai nút cạnh nhau nên bấm nhầm nhỉ, cười ẻ"*

*"Nhớ lại hồi làm xã súc ổng cũng bấm nhầm"*

*"Cái trò bấm nhầm này thành thương hiệu rồi nhỉ"*

*"Chỉ nghe tiếng thôi cũng hay phết. Kích thích trí tưởng tượng"*

*"Trên D-Tube đã có clip 'Shachiken ASMR' rồi kìa, cười chết"*

"Hả, a, ư... K-Kết thúc!"

Tôi hoảng loạn, lần này thì tắt live thật.

Không ngờ lại mắc lỗi bấm nhầm lần nữa... Sơ suất quá.

"À ừm, xin lỗi em. Chuyện riêng tư của Hoshino, hình như bị nghe thấy hết rồi. Xin lỗi nhé."

"K-Không sao ạ! Cũng chẳng phải chuyện gì cần giấu giếm đâu ạ! Quan trọng là lời của anh Tanaka bị lan truyền ra ngoài mới là vấn đề chứ ạ?"

Hoshino đỏ mặt nói với vẻ áy náy.

Cô bé này lo lắng những chuyện lạ thật.

"Anh chẳng nói gì phải xấu hổ cả nên không sao đâu. Những lời lúc nãy đều là thật lòng mà."

"A hự."

Hoshino lại xì khói từ đầu cái "bụp".

Kỳ lạ thật... cấu tạo kiểu gì thế nhỉ. Nhớ ngày xưa Amatsuki cũng hay làm thế thì phải.

Lần sau gặp phải hỏi xem làm thế nào mới được.

---

**Chương 10: Tanaka, trở thành người đầu tiên**

"E hèm, xin lỗi vì đã đột ngột tắt live. Sau đây tôi sẽ cùng cô ấy, Hoshino-san, thoát khỏi Hầm ngục Vách đá Tây Shinjuku đang xảy ra sự cố Dị thường."

*"Bắt đầu lại như chưa có chuyện gì xảy ra, cười ẻ"*

*"Anh sẽ không để em cô độc đâu..."*

*"Mở lại rồi kìaaaa━━━━(゜∀゜)━━━━!!"*

*"Mọi người nhớ hết rồi nhé"*

*"Livestream trở lại (sau 2 phút)"*

*"2 phút đó anh chị làm gì thế ạ!? Em tò mò quá!"*

*"Trai đơn gái chiếc, không thể nào không có chuyện gì..."*

*"Tạm thời em đã cởi quần áo rồi! Tiếp theo làm gì ạ!?"*

Lờ đi cái phần bình luận vẫn thích hóng chuyện đời tư như mọi khi, tôi cùng Hoshino bắt đầu quay trở lại hầm ngục.

Phá trần đi về là nhanh nhất, nhưng làm thế Hoshino không theo kịp được. Đành phải đi bộ, chắc chắn sẽ lâu hơn lúc đi.

"Em ổn không? Tự chạy được chứ?"

"Hộc, hộc, vâng! Em hoàn toàn ổn ạ!"

Hoshino nở nụ cười tươi rói như muốn nói mình không sao.

Cô ấy thuộc kiểu đấu sĩ sức mạnh (power fighter) nên không thể nói là chạy nhanh được. Phải cẩn thận không đi quá nhanh.

"Mà này Hoshino, em không lập tổ đội (party) với ai khác à? Dù không vào Guild, nhưng nếu đi cùng ai đó thì tầng trung cũng đâu đến nỗi nguy hiểm."

"A... Em cũng hay nhận được lời mời collab (hợp tác), nhưng mà mấy người bắt chuyện với em, ai cũng có ánh mắt đáng sợ lắm..."

"Ra là vậy..."

Ánh mắt đáng sợ, tức là những gã đàn ông đang "nhắm" vào Hoshino.

Livestream chỉ là cái cớ, mục đích chính là sau đó. Muốn "hốt" cô bé về chứ gì.

Cô ấy thoạt nhìn có vẻ ngây thơ (thiên nhiên), dễ bị lừa.

Một cô bé ngây thơ lại còn cực kỳ dễ thương đi live một mình, đương nhiên sẽ bị mấy gã streamer đói khát nhắm tới.

Chưa bị dính nanh vuốt độc địa nào đến giờ kể cũng tài.

"Vậy ra anh là người collab đầu tiên à."

"Vâng, đúng là thế ạ!"

"Haha, ngại quá nhỉ. Người collab đầu tiên lại là ông chú thế này."

"Không có đâu ạ! Lần đầu tiên của em là anh Tanaka, em thực sự rất vui!"

Hoshino nói xong mới nhận ra mình vừa phát ngôn một câu đầy hàm ý, mặt đỏ bừng lên "A". Tất nhiên bình luận lại bùng nổ.

*"Rồi xong, đã nhận câu 'lần đầu tiên'"*

*"Em này ngây thơ quá mức rồi. Tôi phải bảo vệ em ấy..."*

*"Có Shachiken rồi, không đến lượt ông đâu"*

*" 'Em vui vì lần đầu tiên là anh'... câu nói muốn được nghe nhất trần đời"*

*"Ông chú đây tim đập thình thịch rồi"*

*"Đánh trống ngực định kỳ"*

*"Bọn này xxx rồi!!"*

*"Em này dễ thương quá. Muốn đẩy thuyền nên làm ơn sống sót trở về nhé..."*

Nói gì thì cũng loạn thôi nên tôi kệ bình luận.

Haizz, cô bé dễ thương thế này làm sao mà đổ tôi được. Người xem cũng nên nhìn vào thực tế chút đi.

"À ừm, xin lỗi anh. Em lại..."

"Không sao đâu. Người xem cũng vui vẻ mà."

"Nhưng mà, lời em nói lúc nãy là thật lòng..."

"――――Hửm?"

Tôi nghe thấy tiếng động gì đó nên dừng lại.

Hoshino cũng luống cuống dừng theo "Oa oa!?".

"S-Sao thế ạ?"

"Suỵt. Có tiếng người."

"Hả? Em có nghe thấy gì đâu..."

"Không... đằng kia."

Lắng tai nghe, tôi xác định hướng phát ra âm thanh.

Không nhầm được. Tiếng người. Và cả tiếng giao chiến nữa.

*"Ủa, tao có nghe thấy gì đâu"*

*"Bật max volume rồi mà không nghe thấy"*

*"Drone thời nay micro xịn lắm mà..."*

*"Tai Shachiken còn xịn hơn thôi"*

*"(*) Anh ấy từng làm việc ở một công ty đặc biệt"*

*"Tai Tanaka là tai thính (tai địa ngục)"*

*"Dùng phần mềm tăng âm lượng hết cỡ thì đúng là có tiếng người loáng thoáng thật. Sao mà nghe được hay vậy trời"*

*"Mà sao lại có người ở đó?"*

*"Đã bảo sáng nay có mấy nhóm thám hiểm giả vào rồi mà"*

*"...Thế thì nguy to? Đang có Dị thường mà"*

Đúng như bình luận nói, nếu nhóm thám hiểm giả đó bị quái vật mạnh tấn công thì nguy. Phải đi cứu ngay.

Nhưng cũng không thể bỏ mặc Hoshino. Đang phân vân thì Hoshino kéo tay áo tôi.

"Đi thôi anh Tanaka. Bỏ mặc người khác em không làm được đâu!"

"Nhưng mà..."

"Em không sao đâu! Tuyệt đối không làm vướng chân anh đâu. Xin anh đấy."

Với ánh mắt kiên định, Hoshino nhìn thẳng vào tôi.

Trái ngược hẳn với đôi mắt cá chết của tôi. Được nhờ thế này mà từ chối thì tôi thành kẻ xấu xa mất.

"...Được rồi. Nhưng nếu nguy hiểm thì phải chạy ngay nhé?"

"Vâng! Cảm ơn anh!"

Hoshino hừng hực khí thế.

Đã đến nước này thì đâm lao phải theo lao thôi. Cứu tất cả rồi cùng về mặt đất nào.

"Vậy đi thôi. Theo sát anh!"

"Vâng ạ!"

Tôi và Hoshino chạy hết tốc lực về phía có tiếng nói.

Chỉ vài phút sau đã thấy chủ nhân của những giọng nói đó.

Đó là một nhóm thám hiểm giả 5 người. Họ đang chiến đấu với một con quái vật phiền phức: Mê cung Ma thuật sư.

Mê cung Ma thuật sư là quái vật trông như làn sương đen khoác áo choàng. Tay cầm trượng, bắn ra đủ loại ma thuật tấn công.

Phần sương mù không có thực thể, chém rách áo choàng hay đốt cháy là hạ được, nhưng vì nó dùng đủ loại phép thuật nên là đối thủ khó nhằn.

Bọn này thường xuất hiện ở tầng hạ, nhưng chắc do Dị thường nên mới mò lên đây.

Nhóm thám hiểm giả kia có vẻ đang gặp nguy hiểm. Phải cứu ngay thôi.

"Lần thứ hai trong ngày rồi nhưng mà――――Đến giờ làm việc rồi."

Tôi chuyển sang chế độ công việc, rồi lao thẳng vào giữa đám quái vật.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!