Chương 11 ~ 15
**Chương 1: Tanaka, ngủ một giấc thật ngon**
"Oáp... Ngủ đã thật."
Đó là buổi trưa ngày hôm sau vụ ồn ào nghỉ việc.
Đã lâu lắm rồi tôi mới thức dậy mà không cần đặt báo thức.
Cảm giác buổi sáng sảng khoái thế này đã bao nhiêu tháng rồi nhỉ... không, phải là bao nhiêu năm rồi mới đúng?
Ngay cả những ngày nghỉ hiếm hoi, tôi cũng chẳng thể ngủ ngon vì lo lắng cho công việc ngày hôm sau. Nghĩ đến việc từ giờ trở đi có thể ngủ bao nhiêu tùy thích mỗi ngày, lòng tôi nhẹ nhõm hẳn.
"Cơ mà, ví tiền cũng nhẹ đi nhiều đấy..."
Nghĩ đến đó thì lòng lại chùng xuống.
Tôi không nghĩ là sẽ nhận được khoản tiền thôi việc tử tế nào từ Guild Chó Đen đâu.
Suda đã bị bắt, Guild chắc cũng coi như giải tán trên thực tế rồi. Chẳng có nhân viên nào muốn vực dậy cái công ty đó đâu.
"Mấy nhân viên còn lại chắc cũng khổ lắm, giờ mà xông vào đó đòi tiền thôi việc thì cũng không nỡ... Họ cũng là nạn nhân mà."
Có thể người ta sẽ bảo tôi ngây thơ, nhưng tôi quyết định từ bỏ khoản tiền thôi việc.
Gì chứ, thời còn làm xã súc (nô lệ công ty), tôi chẳng có thời gian tiêu tiền nên cũng tiết kiệm được chút ít. Mặc dù lương cơ bản thấp lè tè nên cũng chẳng nhiều nhặn gì.
"Cơ mà... đói bụng quá. Hôm qua về đến nhà là lăn quay ra ngủ như chết luôn. Đi kiếm gì ăn thôi."
Vừa nghĩ thế thì điện thoại rung lên như đã canh sẵn.
Nhìn vào màn hình, thấy tin nhắn từ Adachi.
<Chắc giờ này dậy rồi hả? Tao cũng có chuyện muốn nói, đi ăn cơm đi.>
"...Thằng này, nó gắn camera trong nhà tôi à?"
Hơi rùng mình một chút, tôi nhìn quanh phòng nhưng chẳng thấy thứ gì như vậy cả.
Khả năng quan sát hay cái nhìn sâu sắc của thằng này đôi khi đáng sợ thật.
"Cũng đang đói, đi thôi. Mình cũng có chuyện muốn nói với nó."
Tôi nhanh chóng chuẩn bị rồi ra khỏi nhà.
Tiện thể nói luôn, trang phục vẫn là bộ vest công sở như mọi khi. Bởi vì mấy năm nay tôi có đi chơi đâu, nên ngoài cái này ra thì chẳng còn đồ gì để mặc cả...
Chắc bữa nào phải đi mua quần áo mới thôi...
◇ ◇ ◇
"Yo, Tanaka! Tao xem livestream rồi! Quẩy tưng bừng phết nhỉ!"
Đến quán ăn gia đình (family restaurant) gần nhà, tôi gặp Adachi. Cậu ta cũng mặc vest giống tôi, chắc là trốn việc ra đây hả?
Lần cuối đi ăn ngoài là khi nào nhỉ? Bình thường toàn ăn cơm hộp cửa hàng tiện lợi hay siêu thị cho qua bữa. Thỉnh thoảng cũng ăn đồ trong hầm ngục nữa.
"Đừng có nói to thế. Bị lộ thì làm thế nào."
"Ồ, chưa gì đã ra dáng người nổi tiếng rồi à? Người nổi tiếng khổ thật đấy."
"Tao về đây."
"Ấy, xin lỗi mà! Đùa thôi, đùa thôi!"
Bị giữ lại quyết liệt quá nên tôi đành ngồi xuống ghế.
"Mày lúc nào cũng nói thừa mấy câu đấy."
"Xin lỗi nhé, tại tao lỡ mồm muốn nói nhiều thôi. Gọi là tạ lỗi thì không hẳn, nhưng cứ gọi thoải mái đi. Mừng mày nghỉ việc."
Ăn mừng nghỉ việc ở quán ăn gia đình thì hơi phèn, nhưng với thằng thất nghiệp như tôi thì thế này là cứu cánh rồi.
Tôi gọi nhân viên phục vụ và bắt đầu gọi món không khách sáo.
"Cho tôi một burger phô mai cỡ đại, khoai tây chiên suất siêu to khổng lồ. Món bít tết này nữa... vâng, size lớn nhất. Cơm cũng lấy suất lớn luôn nhé. Tiếp theo là đĩa cà ri big size, và món pasta này cũng lấy phần lớn nhất. Vâng, thêm quầy đồ uống tự chọn và tháp bánh pancake nữa. Vâng, tạm thời thế đã ạ."
"Này, nhiều quá đấy!?"
Mặc kệ Adachi đang nhăn nhó, tôi gọi món xong xuôi.
Chắc ăn chừng này là đủ rồi.
"Này Tanaka! Dù là quán ăn gia đình nhưng gọi thế là quá đà rồi đấy! Mày định tiêu hết tiền tiêu vặt của tao à!?"
"Vợ mày quản chặt lắm mà. Đáng đời."
Nhìn Adachi bối rối, tôi mỉm cười đắc thắng.
Dám coi thường cái dạ dày của tao à.
"Tao quên mất mày là Thám hiểm giả đang hoạt động... Vận động cỡ đó thì ăn nhiều là phải rồi."
"Chứ sao."
"Mà này, mắt mày đỡ thâm quầng hơn nhiều rồi đấy. Trông có vẻ khỏe mạnh hơn chút."
Đúng là thời còn làm xã súc, mặt tôi như người chết trôi.
Nhưng khuôn mặt tôi nhìn thấy trong gương sáng nay đã hồi phục đến mức "sắp chết" rồi. Cứ đà này mong là sẽ trở lại thành mặt người sống.
"Adachi, thế chuyện mày muốn nói là gì?"
"À ừ. Vậy tranh thủ lúc chờ đồ ăn thì nói qua chút nhé."
Adachi lấy từ cặp táp ra một xấp tài liệu và đặt trước mặt tôi.
Trên đó chữ viết chi chít.
Tiêu đề ghi là: "Tanaka Makoto: Con đường trở thành Streamer nổi tiếng".
"Cái này là..."
"Tao tranh thủ lúc làm việc soạn ra đấy. Đằng nào thì mày cũng mù tịt về vụ livestream đúng không? Nhưng yên tâm, tao chắc chắn sẽ biến mày thành một streamer tầm cỡ thế giới cho xem."
Adachi rít một hơi hết sạch cốc cola bằng ống hút, rồi làm vẻ mặt "ngầu lòi" mà tuyên bố.
---
**Chương 2: Tanaka, nhận được rất nhiều thứ**
Tài liệu Adachi làm cực kỳ chi tiết.
Từ cách vận hành tài khoản, khung giờ có nhiều người xem, ý tưởng nội dung, xu hướng livestream, cách tương tác với bình luận, cho đến thông tin về các streamer nổi tiếng khác... tất cả những thứ tôi không biết đều được viết đầy đủ kèm theo hình minh họa.
Tôi bình thường không xem D-Tube (do bận quá không xem nổi) nên cái này giúp ích rất nhiều.
Adachi còn tặng kèm tôi một con drone dùng để livestream nữa. Nghe bảo là hàng lỗi mốt công ty không dùng nữa, nhưng vẫn hoạt động ngon lành. Cái này cũng giúp tôi đỡ một khoản to.
"Này Tanaka."
"Hử?"
Bị gọi bất ngờ, tôi quay sang nhìn Adachi thì bị ánh đèn flash làm chói mắt.
Đang tự hỏi cậu ta làm cái gì thì hình như Adachi vừa dùng điện thoại chụp ảnh tôi. Cậu ta vừa thao tác điện thoại vừa lẩm bẩm "Thế này chắc được rồi".
"Gì đấy."
"Thì cứ đợi chút đã... Xong."
Nói xong, Adachi đưa màn hình điện thoại cho tôi xem.
Trên đó là kênh của tôi với cái tên "Kênh Tanaka Makoto". Ảnh đại diện chính là cái ảnh tôi vừa bị chụp lúc nãy.
Trông cái mặt rõ là mệt mỏi, ngủ nhiều thế rồi mà vẫn chưa rũ bỏ hết được cái chất xã súc.
"Mới tạo tài khoản thì chưa live được ngay đâu. Để đề phòng nên tao tạo từ hôm qua rồi. Ngày mai là bắt đầu live được đấy. ID và mật khẩu tao gửi sau nhé."
"Mày... đúng là được việc thật đấy. Nhưng làm đến mức này có sao không? Tao không có gì hậu tạ mày đâu nhé?"
Tôi vừa nhồm nhoàm miếng bít tết vừa hỏi.
Ăn chực lại còn được lo cho từ A đến Z thế này thì ngại thật.
Tuy nhiên, Adachi có vẻ chẳng bận tâm chút nào.
"Tao chưa sa sút đến mức đi trấn lột thằng thất nghiệp đâu. Tao đang mong chờ đấy, mong chờ được thấy Tanaka tỏa sáng. Nên mày cứ thoải mái mà bung lụa đi."
"Adachi... ngại quá. Tao xin nhận tấm lòng của mày."
Tôi cất tài liệu vào cặp, rồi tống nốt cái tháp bánh pancake còn lại vào bụng trong một miếng.
Ừm, chắc mới no 7 phần thôi.
"Nhắc mới nhớ, mày định làm streamer, thế có tính gia nhập Guild nào khác không? Thấy trên live người ta mời mọc ghê lắm mà."
"Trước mắt tao định làm tự do xem sao. Tao muốn thử sức mình, với lại cái cảm giác được ủng hộ qua bình luận ấy, tao không ghét nó chút nào."
"Vậy à. Thế thì tốt rồi."
Adachi nói với giọng vui vẻ.
Tôi xem giờ, rồi cầm cặp đứng dậy.
"Giờ tao phải đến Cục Điều hành Hiệp hội để giải trình nhiều thứ nên đi đây. Cảm ơn mày vì tất cả nhé."
"Ồ, thế à. Kanade-chan có đến không?"
Adachi vừa cười nham hiểm vừa hỏi.
Kanade-chan mà cậu ta gọi chính là Trưởng phòng 1 Cục Chinh phạt, Amatsuki Kanade. Vì tôi và Amatsuki là chỗ quen biết từ xưa, nên Amatsuki và Adachi cũng biết mặt nhau.
"Lâu lắm mới thấy trên live, Kanade-chan xinh đẹp hẳn ra nhỉ. Hồi xưa đã dễ thương rồi, không ngờ giờ lại đẹp đến mức đó. Bình luận cũng bùng nổ luôn. Nghe đâu giờ người ta gọi cổ là 'Băng Kiếm Cơ' đấy. Tao cười chết với mấy cái bình luận xin được cô ấy chửi cho."
"Ừ. Con bé đó trưởng thành xuất sắc thật. Khác một trời một vực với tao. Chắc nhìn tao bây giờ nó vỡ mộng lắm."
Nghe nói buổi thẩm vấn sắp tới Amatsuki không đến được.
Mà chắc nó cũng chẳng muốn nhìn thấy bộ dạng sa cơ lỡ vận của tôi đâu, thế lại tốt cho nó.
"Không không, nếu vỡ mộng thì đã chẳng cất công đến tận nơi làm gì. Ngày xưa hai người toàn gọi nhau 'anh Makoto', 'em Kanade' còn gì. Đâu dễ bị ghét thế. Có khi bây giờ vẫn còn thíc..."
"Thôi được rồi. Do tao kém cỏi cả thôi. Tao sẽ cố gắng để ít nhất nó cũng phải nhìn nhận lại tao."
"A... mà thôi kệ. Tương lai Kanade-chan còn gian nan lắm."
Adachi nói mấy câu khó hiểu rồi tỏ vẻ ngán ngẩm.
Thằng này rõ là thông minh mà thỉnh thoảng cứ nói mấy câu tối nghĩa.
"Mà, tóm lại tao sẽ đọc cái này và ngày mai bắt đầu live."
"Ừ, tao sẽ vừa làm việc vừa xem, cố lên nhé."
Nói rồi tôi và Adachi chia tay nhau.
◇ ◇ ◇
Trưa ngày hôm sau.
Tôi đến "Hầm ngục Vách đá Tây Shinjuku" ở Nishi-Shinjuku.
Hầm ngục này được hình thành từ một vết nứt trên mặt đất, hiện tại mới chỉ xác nhận được đến tầng trung.
Nếu đùng cái chọn mấy hầm ngục có tầng sâu hoành tráng thì có khi người xem sẽ chán ngay, nên tôi quyết định bắt đầu từ cái hầm ngục quy mô vừa phải này.
Sức mạnh của việc "lên xu hướng" (buzz) rất ghê gớm, nhưng tài liệu của Adachi có viết là lên nhanh thì cũng dễ bị chán nhanh. Ngành công nghiệp đáng sợ thật.
"Thả drone livestream, đồng bộ với điện thoại. Liên kết tài khoản D-Tube cũng xong rồi."
Vừa nhìn tài liệu Adachi đưa, tôi vừa bắt đầu phát sóng.
Sau đó quảng bá trên SNS, ngay lập tức Adachi retweet lại và tin tức lan truyền đi.
Lượng người xem tăng lên vùn vụt, chẳng mấy chốc đã đạt 1000 người.
Nghĩ đến việc có chừng ấy người đang ở sau camera làm tôi hơi căng thẳng.
*"Xã Súc Kiếm Thánh tới rồiiiiiiii!"*
*"Hóng mãi!"*
*"Nghe bảo Suda xác định có tội rồi đấy!"*
*"Đã đăng ký kênh 10 triệu lần"*
*"Sắc mặt có vẻ tốt hơn chút rồi nhỉ?"*
*"Hóng tầng sâu"*
*"Kiếm Thánh Đại Minh Thần"*
*"Ai thế kia"*
*"Hôm nay anh sẽ cho chúng em xem trận chiến thế nào đây!?"*
Hàng loạt bình luận trôi qua.
Nghĩ lại thì nhờ có họ mà tôi mới nghỉ được việc ở công ty đó. Để đền đáp ân tình này, tôi phải làm cho ra trò mới được.
---
**Chương 3: Tanaka, Livestream lần đầu**
"Xin chào mọi người, tôi là Tanaka Makoto, cựu Thám hiểm giả thuộc Guild Chó Đen. Cảm ơn mọi người đã đến xem buổi livestream đầu tiên của tôi hôm nay."
Tôi cúi đầu chào trước drone.
Nghe bảo D-Tuber thì phải tươi tắn, năng động kiểu "quẩy lên nào" mới hút khách, nhưng tôi quyết định giữ phong cách lịch sự kiểu nhân viên công sở này. Thế này tôi thấy thoải mái hơn, với lại theo Adachi thì "ngược lại lại thú vị".
Bình luận bắt đầu trôi.
*"Chào buổi chưaaaa"*
*"Uoa! Hàng thật kìa!"*
*"Vẫn mặc vest, cười ẻ"*
*"Chào buổi sáng Shachiken"*
*"Shachiken là gì?"*
*"Viết tắt của Shachiku Kensei (Xã Súc Kiếm Thánh) chứ gì"*
*"Hôm nay anh định nghỉ việc ở đâu thế?"*
*"Hôm nay cũng xuống tầng sâu ạ!? Em tò mò quá!"*
*"Tanakaaa! Đã ăn sáng chưa đấyyy!?"*
"Cảm ơn rất nhiều bình luận của mọi người. Hôm nay tôi định lặn xuống Hầm ngục Vách đá Tây Shinjuku. Chắc chỉ xuống đến tầng trung hoặc tầng hạ thôi, tầng sâu xin hẹn dịp khác nhé. Với lại tôi đã ăn sáng rồi, cảm ơn mọi người đã quan tâm."
Tôi cố gắng phản hồi trong khi mắt đảo liên tục theo dòng bình luận trôi qua trong nháy mắt.
Kh-Khó phết đấy chứ. Các streamer trên thế giới ngày nào cũng làm thế này sao. Bái phục thật.
"Vậy thì, tôi đã đến gần hiện trường rồi, giờ sẽ lặn xuống ngay đây. À, mọi người quảng cáo giúp trên SNS thì tôi vui lắm. Tại giờ tôi đang thất nghiệp mà."
Vừa đi vừa nói chuyện phiếm như thế.
"Hầm ngục Vách đá Tây Shinjuku" tôi lặn hôm nay, đúng như tên gọi, là một hầm ngục nằm trong một vách đá khổng lồ.
Hầm ngục ngầm trải rộng dưới đáy vách đá sâu hun hút đó, nên chỉ việc đi đến đó thôi cũng khá vất vả rồi.
Thế nên gần đây Cục Quản lý Mê cung đã xây dựng một cái như thang máy quản lý để đi xuống đáy vực.
Tất nhiên tôi cũng định đi cái đó, nhưng mà...
"Ơ... đông kinh khủng."
Ở đó là một hàng dài các thám hiểm giả đang xếp hàng rồng rắn.
Tôi từng lặn hầm ngục này vài lần rồi, nhưng chưa bao giờ thấy cảnh tượng thế này. Rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Tìm thấy vật phẩm hay quái vật hiếm nào sao?
Không, trước hết phải nghĩ xem làm thế nào với buổi live hôm nay đã. Tôi tuyệt đối không muốn thất bại ngay từ phát súng đầu tiên đâu.
*"【Tin buồn】Chuyến công lược hầm ngục hôm nay: Hủy bỏ"*
*"Mới đó đã tai nạn phát sóng rồi"*
*"Đang hóng mà ta"*
*"Biết ngay cái live hôm nọ là dàn dựng mà. Kiếm tiền vất vả nhỉ"*
*"Đã hủy đăng ký"*
Nhìn qua thì thấy bình luận cũng bắt đầu lộn xộn rồi.
Nguy to, phải làm gì đó thôi. Cứ đà này thì sẽ bị kết luận là tai nạn phát sóng ngay lần đầu mất. Đã cất công đọc tài liệu Adachi đưa để học hỏi rồi mà thế này thì quá đáng lắm.
Phải vực dậy thôi.
"Hình như có chuyện gì đó. Để tôi đi hỏi người khác xem sao."
Tôi giả vờ bình tĩnh, bắt chuyện với một thám hiểm giả đứng gần đó.
Dạo gần đây tôi chẳng bao giờ bắt chuyện với người lạ, bình thường thì tôi không làm thế đâu, nhưng nhờ có camera đang quay nên tôi mới dám mở lời.
"Xin lỗi, cho tôi hỏi chút được không ạ?"
"Hả, a, vâng... ủa, Xã Súc Kiếm Thánh!?"
Cậu thám hiểm giả trẻ tuổi tôi vừa bắt chuyện nhìn thấy tôi liền hét toáng lên.
Thế là các thám hiểm giả khác cũng phản ứng, quay lại nhìn tôi chằm chằm.
Uu, bị chú ý thế này đau dạ dày quá...
*"Nổi tiếng thật rồi kìa"*
*"Sắp có màn mời vào Guild chưa?"*
*"Nghe bảo trong giới thám hiểm giả cũng nhiều fan của ổng lắm"*
*"Thì xem cái trận chiến đó xong ai chả thế. Bọn mình xem chỉ thấy 'ghê vãi', chứ dân trong nghề chắc hiểu rõ nó khủng khiếp thế nào"*
Tôi tạm rời mắt khỏi bình luận, tiếp tục nói chuyện với cậu thám hiểm giả đang phấn khích.
"Xin lỗi, sao lối vào đông thế nhỉ, có chuyện gì xảy ra à?"
"A! Anh Xã Súc Kiếm Thánh cũng định vào Vách đá Tây ạ! May mắn quá, có khi được lặn cùng lúc với người nổi tiếng!"
Cậu thám hiểm giả nói chuyện vui vẻ.
Vách đá Tây là viết tắt của "Hầm ngục Vách đá Tây Shinjuku" hả? Ừ thì tên chính thức dài thật, nhưng viết tắt thế này nghe cứ thiếu thiếu.
"Cho tôi hỏi, lý do đông người là..."
"A, xin lỗi. Em phấn khích quá. À lý do đông người đúng không ạ. Hình như thang máy đi xuống lối vào bị hỏng rồi anh ạ. Sáng nay có vài nhóm đi được rồi, nhưng giữa chừng thì nó hỏng. Tình hình là giờ cũng không đón được mấy người đã xuống dưới lên luôn."
"Ra là vậy. Cảm ơn cậu."
Hỏng thang máy à.
Hèn gì người ta tụ tập đông thế này.
Đợi sửa máy móc xong thì hỏng hết cả buổi live. Mà đi hầm ngục khác thì cũng mất hứng.
Nhìn bình luận thì thấy mọi người bắt đầu chán: "Nhạt nhẽo", "Xui thế", "Mà, hỏng thì chịu thôi chứ biết sao". Cứ đà này chắc chắn lượng đăng ký sẽ giảm.
Nhớ không nhầm trong tài liệu của Adachi có viết cách giải quyết khi gặp sự cố.
À ừm, hình như là... đúng rồi, "Hãy giải quyết bằng sức mạnh như mày vẫn làm hồi còn là xã súc. Cái đó là hút view nhất".
Không biết có hút view thật không, nhưng thôi cứ thử xem sao.
"Nhân viên ơi, tôi muốn vào hầm ngục, làm thủ tục giúp tôi với."
"Hả? Xã Súc Kiếm Thánh!?"
Lần thứ hai trong ngày nhận được phản ứng này.
Có vẻ nên mặc định là toàn bộ người liên quan đến hầm ngục đều biết mặt tôi rồi. Khó làm việc ghê...
"À, làm thủ tục cho tôi."
"A, xin lỗi. Hiện tại không vào bên trong được ạ..."
"Không sao đâu, cứ làm thủ tục giúp tôi là được."
"Hả..."
Khi vào hầm ngục, bắt buộc phải đăng ký với nhân viên Cục Quản lý Mê cung quản lý hầm ngục đó. Nếu thuộc Guild thì mấy cái này Guild tự lo cho hết rồi.
Tôi làm tự do nên không thể cứ thế mà đi qua được.
"...Vâng. Đã xong thủ tục tiếp nhận ạ."
"Cảm ơn."
Tôi cảm ơn rồi đứng bên cạnh vách đá.
Vách đá sâu hun hút, hoàn toàn không nhìn thấy đáy.
*"Uầy sâu vãi. Rơi xuống là chết chắc"*
*"Tui sợ độ cao, xin phép thăng"*
*"Hôm nay giải tán à"*
*"Kiếm Thánh đang hot chắc cũng bó tay thôi nhể www"*
Được rồi, nghe theo lời khuyên của Adachi, vào theo cách mọi khi vậy.
Tôi thắt chặt cà vạt, lấy lại tinh thần, rồi từ vách đá đó... nhảy phắt xuống.
*"Hả?"*
*"Cái lề gì thốn?"*
*"Híiii"*
*"Á á á á á!?"*
*"Chết, chết chắc!"*
*"Thật luôn!?"*
Phần bình luận hỗn loạn như địa ngục.
Quả nhiên nên nói trước là sẽ nhảy xuống nhỉ? Nhưng Adachi bảo cũng cần yếu tố bất ngờ (surprise), náo nhiệt thế này chắc là ổn rồi.
"Hự... này."
Tôi xoay người giữa không trung để điều chỉnh tư thế, rồi đạp vào vách đá lao xuống đáy.
"Có thể sẽ hơi chóng mặt một chút nên mọi người cẩn thận nhé."
Vừa nhắc nhở như vậy, tôi vừa đáp xuống đáy vực.
---
**Chương 4: Tanaka, tàn sát quái vật**
*"Á á á á á!! Đang rơiiiii!!"*
*"Chết! Chết mất thôi!"*
*"Lần trước ổng cũng rơi rồi mà. Tao quen rồi babababa"*
*"Mới xem live Shachiken lần đầu hả? Thả lỏng đi babababa"*
*"Có ai quen đâu mà thả lỏng, cười ẻ"*
*"Quả này phải uống thuốc chống say xe gấp"*
*"Thế này không chết thật á!? Dù Người Thức Tỉnh có trâu bò đến đâu thì rơi tốc độ này cũng nát bét chứ!!"*
Tôi vừa rơi vừa xác nhận dòng bình luận trôi nhanh như gió.
Không hiểu sao nhưng có vẻ mọi người đang rất phấn khích. Xem ra nhảy xuống là quyết định đúng đắn.
"Sắp đến lúc giảm tốc rồi."
Đã lờ mờ thấy đáy, tôi rút thanh kiếm một lưỡi đeo bên hông ra.
Rồi không ngần ngại cắm phập nó vào vách đá, đặt chân lên sống kiếm. Tư thế giống như đang trượt ván vậy. Chỉ có điều đang trượt trên vách đá chứ không phải tuyết.
"Hự... này!"
Sau khi giảm tốc đủ, tôi đạp vào vách đá nhảy bật ra.
Xoay vài vòng trên không trung rồi tiếp đất cái "bộp" gọn gàng. Thời còn làm xã súc, để hoàn thành cái chỉ tiêu vô tận kia, tôi phải bay nhảy khắp nơi trong hầm ngục nên mấy kiểu di chuyển nhào lộn này tôi quen rồi.
*"Ch-Chóng mặt quá..."*
*"Chỉ xem thôi mà tưởng chết đến nơi rồi"*
*"Kích thích vãi, hay lắm! Di chuyển được như thế làm tôi cũng muốn thành Người Thức Tỉnh ghê"*
*"Không đâu, Người Thức Tỉnh bình thường không di chuyển kiểu đó được đâu? Nếu làm được thì người ta lắp cái thang máy ở đây làm gì"*
*"(*) Chỉ áp dụng với Tanaka. Chắc thế, tôi cũng không biết nữa"*
Phản ứng của bình luận cũng rất tích cực.
Làm thế này là đúng rồi.
"E hèm, vậy thì tôi xin phép tiến vào 'Hầm ngục Vách đá Tây Shinjuku' ngay đây. Có thể sẽ có những cảnh khó coi, nhưng mong mọi người thưởng thức."
*"Lịch sự vãi chưởng w"*
*"Chất xã súc ngấm vào máu rồi"*
*"Nhưng nhiều streamer bố láo lắm nên tôi lại có thiện cảm với ông này"*
*"Hiểu. Tôi cũng thấy yên tâm"*
*"Phải thế này chứ"*
*"Bình thường nên thấy yên tâm hẳn"*
*"Khoan đã. Mọi người quên là ổng vừa nhảy từ vách đá xuống à!? Người này không có bình thường đâu!"*
Tôi liếc nhìn bình luận rồi bước vào hầm ngục.
Tuy có ngoại lệ, nhưng cơ bản hầm ngục thường đi xuống lòng đất. Tường vách giống như hang động được khoét từ đất đá, bên trong đôi khi có cả di tích.
Và đặc điểm lớn nhất là bên trong có quái vật.
Cơ bản quái vật chỉ sống trong hầm ngục, nhưng thi thoảng cũng có cá thể mò ra ngoài. Những lúc đó người ta sẽ báo cho Cục Chinh phạt Quái vật nơi Amatsuki làm việc, và nhân viên ở đó sẽ đến tiêu diệt.
...Đang mải nghĩ thì quái vật xuất hiện.
『Gi, gigi...』
Phát ra tiếng kêu chói tai, một con quỷ nhỏ da xanh lục xuất hiện, chính là Goblin.
Chúng dùng vũ khí như dao găm, nhưng trí tuệ và năng lực thể chất đều không cao.
Mức độ nguy hiểm do Hiệp hội Thám hiểm giả xếp hạng là D. Cấp thấp nhất.
Tổng cộng có 5 con Goblin xuất hiện.
Không nhiều lắm, chắc không làm nên cảnh quay đắt giá nào đâu.
"Hự."
Tôi nhẹ nhàng lao tới, lướt qua đám Goblin.
Và trong khoảnh khắc đó vung kiếm một lần. Chém toạc thân mình cả 5 con Goblin.
『Ga...?』
Lũ Goblin còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra đã đổ gục xuống tại chỗ.
Với con mắt của bọn chúng thì chắc không bắt kịp được bóng dáng của tôi đâu. Nào, mau xuống tầng trung để tạo điểm nhấn...
*"Hả!? Vừa làm cái gì thế!?"*
*"Hoàn toàn không nhìn thấy gì luôn!?"*
*"Tôi đường đường là Thám hiểm giả hạng B mà thề là không nhìn thấy gì luôn. Mất tự tin quá..."*
*"Cái này là hiệu năng camera không theo kịp rồi. Tua chậm cũng chả hiểu gì. Di chuyển lúc nào vậy?"*
*"Sự thất bại của công nghệ nhân loại chứ gì nữa"*
*"Không lên hình!? Tôi vừa nảy ra một ý tưởng hay ho"*
*"Chú công an ơi thằng này ạ"*
Tra kiếm vào vỏ cái "cạch", bình luận lại nhốn nháo ầm ĩ.
Có vẻ mọi người đang bàn tán sôi nổi về chuyển động vừa rồi.
Hừm. Đối thủ chỉ là Goblin thôi mà, có ai khổ chiến với bọn này đâu. Chắc do người xem không phải thám hiểm giả nên không biết là cái vừa rồi chẳng có gì ghê gớm chăng?
"À, mọi người vui thì tôi mừng lắm, nhưng vừa rồi chỉ là Goblin thôi nên không có gì to tát đâu ạ. Cỡ đó tập luyện một chút là làm được ngay."
Vừa giải thích xong thì bình luận trôi nhanh như tên bắn.
*"Được cái khỉ mốc!"*
*"Tao cũng hạ được Goblin, nhưng làm như thế thì chịu..."*
*"Ủa, mình vừa làm gì sai à?"*
*"Kiểu khiêm tốn giả trân này cũng hiếm gặp"*
*"Shachiken: 'Gì cơ... tôi chỉ chém với tốc độ camera không bắt kịp thôi mà?'"*
*"Tanakaaa! Quái vật khác đến kìa!"*
Nhìn lại thì thấy một con chuột xám khổng lồ đang lao về phía này.
Đó là Dungeon Rat (Chuột Hầm ngục) à. Sức mạnh ngang ngửa Goblin, nhưng nhanh hơn và quan trọng nhất là hôi.
Bị máu nó bắn vào người thì cái mùi thối như xác chết đó bám dai dẳng mãi không hết. Ngày xưa tôi khổ sở với nó lắm.
Nhìn bình luận cũng thấy:
*"Eo, Dungeon Rat kìa"*
*"Ghét con này vãi, hôi lắm"*
Mọi người cũng nghĩ y hệt tôi.
"A, vậy để tôi chỉ cho mọi người cách hạ Dungeon Rat hay ho nhé. Không khó lắm đâu, mà lại không bị ám mùi."
*"Có cách đó hả?"*
*"Muốn nghe muốn nghe!"*
*"Hóng"*
*"Điêu đấy, chắc chắn là khó lòi mắt"*
*"Đừng nói toạc ra thế, ai cũng biết mà"*
Tôi nhìn chằm chằm con Dungeon Rat đang lao tới, rồi rút kiếm khỏi vỏ với tốc độ cao.
Đường kiếm lóe lên, lưỡi dao vô hình được phóng ra.
Sóng xung kích sinh ra khi vượt qua tốc độ âm thanh, hay còn gọi là sóng xung kích cao tốc. Tôi gọi lưỡi dao đó là "Phi Lai Nhận" (Lưỡi kiếm bay đến), nó chém đôi cơ thể con Dungeon Rat rồi thổi bay xác nó đi xa.
Thế này thì mùi hôi không bám vào người tôi được.
Nào, phản ứng của bình luận thế nào đây. Chắc nhiều người không biết cách này đâu nhỉ? Mong là có ích cho mọi người.
*"Biết ngay là không làm được mà!!"*
*"Biết ngay"*
*"Biết ngay"*
*"biết ngay"*
*"Thấy chưa"*
*"Con người bình thường không bắn ra sóng xung kích được đâu ạ"*
*"(*) Anh ấy từng làm việc ở một công ty đặc biệt"*
*"Bắn được cái đó chắc vui lắm nhỉ"*
*"Người Thức Tỉnh làm được trò đó á!?"*
*"Làm được cái khỉ mốc"*
Sao phản ứng lại khác với dự tính thế nhỉ.
Hừm, sao cứ không suôn sẻ thế này. Hay là đổi cách khác?
Đang nghĩ ngợi thì như nhìn thấu tâm can tôi, Adachi nhắn tin đến: "Được đấy. Cứ đà này mà làm".
Tuy lo lắng nhưng nó đã bảo thế thì cứ tiếp tục thêm chút nữa xem sao.
"À ừm, vậy tôi xuống tầng trung đây. Tôi có chuẩn bị hộp câu hỏi trên SNS, ai có câu hỏi thì gửi vào đó nhé."
Tôi nói với ánh mắt không quen nhìn vào camera, rồi tiến sâu hơn vào hầm ngục.
---
**Chương 5: Tanaka, kể về bí mật sức mạnh**
Hạ xong Goblin và Dungeon Rat, tôi cứ thế đi xuống sâu hơn ở tầng thượng.
Dọc đường cũng bị Treant và Kobold tấn công, nhưng cũng chỉ là quái vật tầng thượng. Tôi hạ gục dễ dàng và đặt chân đến tầng trung.
"Từ đây trở xuống là tầng trung. Quái vật sẽ mạnh hơn lúc nãy nên cần cẩn thận."
Sự khác biệt về vẻ ngoài giữa tầng thượng và tầng trung hầu như không có.
Có chăng là màu tường và đất đen hơn một chút? Nhưng phải nhìn kỹ mới nhận ra.
Vậy phân biệt kiểu gì? Đó là lượng "Ma tố".
Chất bí ẩn gọi là "Ma tố", yếu tố khiến con người thức tỉnh. Nồng độ ma tố trong không khí càng vào sâu trong hầm ngục càng đậm đặc.
"Xuống đến tầng trung thì cũng có khá nhiều người bị say ma tố, nên ai đến đây hãy cẩn thận. Nếu để lượng lớn xâm nhập vào cơ thể cùng lúc sẽ gây ra triệu chứng ngộ độc đấy."
Đột ngột xuống tầng dưới rồi bị ngộ độc ma tố mà chết. Chuyện đó ngày xưa hay xảy ra lắm.
Giống như leo núi vậy, quan trọng là phải từ từ làm quen với môi trường.
*"Nhưng mà hôm nọ Shachiken lặn một mạch xuống tầng sâu còn gì?"*
*"Chuẩn"*
*"Nhắc mới nhớ, tao có xem clip cắt"*
*"Vụ đó là sao?"*
*"Mất hết sức thuyết phục, cười ẻ"*
*"Chắc lại bảo là có kháng tính hoàn toàn chứ gì (nói bừa)"*
*"Đáng sợ là chuyện đó có vẻ hợp lý"*
...Đúng là tôi có làm thế thật.
Tôi bắt đầu biện minh cho việc đó.
"À ừm... đúng là tôi có kháng tính ma tố nên lặn một mạch xuống tầng sâu cũng không sao. Nhưng người bình thường mà làm thế chắc cơ thể sẽ nổ tung đấy, nên tuyệt đối đừng bắt chước nhé."
*"Nổ tung á!?"*
*"Sợ vãi"*
*"Ma tố-kun gắt quá"*
*"Híiii"*
*"Đấy, biết ngay là có kháng tính mà"*
*"Shachikumoth (Xã Súc Moth) Toàn Chân Thể Cực Hạn"*
*"Sao lại có kháng tính thế? Tao dễ bị say ma tố nên muốn biết thật lòng đấy"*
*"Đúng đấy, tôi cũng muốn biết"*
Nhìn bình luận thấy lác đác có người muốn có kháng tính giống tôi.
Chưa có quái vật xuất hiện, trả lời câu hỏi chắc không sao đâu nhỉ.
"Cơ bản thì càng ở trong hầm ngục lâu, cơ thể càng quen với ma tố. Nếu các bạn cũng giống tôi... ừm, sống cảnh tăng ca 350 tiếng một tháng trong khoảng 10 năm. Ở trong hầm ngục chừng đó thời gian thì tự nhiên sẽ có kháng tính thôi."
*"Vô lý vãi chưởng w"*
*"Vãiiiiiii ww"*
*"Nghe thôi đã muốn nôn"*
*"Sudaaa! Mày đừng hòng vác mặt ra đường nữa!"*
*"Streamer tôi đẩy (push) là nô lệ công ty (xã súc) quá mức, đau lòng ghê"*
*"Chọn làm xã súc hay chọn say ma tố, hai chọn một à..."*
Những dòng bình luận hoang mang trôi qua.
Ừm, đương nhiên là ghét rồi. Chính tôi cũng chẳng bao giờ muốn quay lại cuộc sống đó đâu.
"A, ngoài ra ăn đồ trong hầm ngục cũng giúp tạo kháng tính đấy."
Nói rồi tôi nhặt cây nấm mọc gần đó lên.
Cây nấm phát sáng xanh trắng này tên là "Luminous Cap". Tất nhiên là nấm đặc biệt chỉ có trong hầm ngục.
Bên trong cây nấm này chứa đầy ma tố. Ăn vào đương nhiên sẽ hấp thụ được ma tố.
"Mời cả nhà."
Tôi bỏ tọt cây nấm sống vào miệng nhai rau ráu.
Ừm. Cảm giác lưỡi hơi khó chịu chút nhưng vị cũng không tệ.
*"Ăn sống luôn, vãi cỏ, à nhầm vãi nấm"*
*"Ọeeee!"*
*"Mẹ không dạy là không được ăn đồ phát sáng à!?"*
*"Vốn dĩ trên mặt đất làm gì có mấy đồ phát sáng"*
*"Đồ trong hầm ngục cơ bản là cấm ăn mà nhỉ!? Hình như có tin tức người nhập viện vì vụ đó rồi"*
*"Khoan. Nấm an toàn cũng không được ăn sống chứ"*
Phần bình luận lại hỗn loạn như địa ngục.
Cảm giác như mọi người đang xa lánh tôi thì phải.
"A, nhưng nếu ăn thì nên ăn từng chút một thôi nhé. Hấp thụ ma tố đột ngột sẽ bị ngộ độc đấy. Trường hợp của tôi là do chỉ tiêu gắt gao quá, chẳng có thời gian ăn uống nên cứ vớ được đồ gì trong hầm ngục là ăn sống cho qua bữa..."
Hồi đầu tôi cũng đau bụng lăn lộn suốt.
Nhưng làm đến năm thứ ba thì ăn sống cũng chẳng đau bụng nữa. Khả năng thích nghi của con người đáng sợ thật.
*"Hóa ra là hấp thụ ma tố kiểu đó"*
*"Nghe bảo càng hấp thụ ma tố càng mạnh, nên ổng mới mạnh thế à"*
*"Thấy được bí mật sức mạnh của Shachiken rồi..."*
*"Hèn gì mạnh thế. Cái này chịu, không bắt chước được"*
*"Bắt chước là chết đấy"*
*"Hôm nọ tao xuống tầng hạ tí xíu mà 5 phút sau đã buồn nôn rồi"*
*"Tội nghiệp..."*
*"[\5000] Đáng thương quá. Cầm lấy mà ăn cái gì ngon ngon đi"*
*"Ủa?"*
*"Ơ kìa? Gửi được Super Chat rồi à?"*
Nhìn bình luận, tôi bị thu hút bởi dòng thông báo chưa từng thấy.
Cái này... hình như có ghi trong tài liệu của Adachi.
Tên là "Super Chat" nhỉ? Hay còn gọi là tiền ủng hộ (donate).
Nghe bảo người xem có thể gửi tiền trực tiếp cho streamer. Tôi cứ tưởng có chức năng đó cũng chẳng ai dùng, thế mà được gửi thật này.
Ấy, trước tiên phải cảm ơn đã.
"Cảm ơn bạn đã gửi Super Chat. Tôi sẽ dùng tiền này để ăn món gì đó thật ngon. Có vẻ chức năng Super Chat đã được mở khóa rồi. Tất cả là nhờ mọi người. Xin cảm ơn rất nhiều."
Nói rồi tôi cúi đầu thật sâu.
Cúi đầu trước Suda thì ghét, chứ trước người xem thì tôi chẳng thấy khổ sở gì.
Tiện thể nói luôn, chức năng Super Chat sẽ được mở khi kênh vượt qua 1 vạn người đăng ký.
Số lượng đó thì tôi đã vượt qua từ buổi live trước rồi, nhưng nghe bảo không phải cứ vượt là mở được ngay, mà phải xác minh danh tính trong sạch các kiểu mới được mở.
Và thời điểm đó chính là bây giờ.
*"[\2000] Cuối cùng cũng ném tiền được! Tặng anh tiền thôi việc!"*
*"[\10000] Em là fan cứng! Mong chờ các buổi live tiếp theo của anh!"*
*"[\500] Tuy ít nhưng anh dùng thêm vào bữa trưa nhé!"*
*"[\15000] Em cũng tặng anh tiền thôi việc!"*
*"[\8000] Bọn mày dễ dãi vãi ww Quý trọng tiền bạc hơn đi www"*
*"[\3000] Internet ở đây dịu dàng quá nhỉ"*
Super Chat liên tục được gửi đến.
Nhìn cảnh đó, khóe mắt tôi cay cay, phải đưa tay lên dụi.
Cảm giác gì đây nhỉ. Như thể những khổ cực trước đây đã được đền đáp vậy.
Lần đầu tiên tôi được nhiều người đối xử tốt đến thế này. Nghỉ việc, trở thành streamer, thật sự là quyết định đúng đắn.
*"Anh Tanaka!? Anh ổn không!?"*
*"Shachiken khóc đàn ông kìa"*
*"Có tuổi rồi tuyến lệ yếu đi đấy. Tao hiểu"*
*"Hà hà, lúc khóc trông cũng quyến rũ ghê..."*
*"Có đứa biến thái kìa, cười ẻ"*
Tôi lau nước mắt, cố kìm nén.
Không được, phải làm cho đàng hoàng đến cùng chứ.
"Cảm ơn mọi người. Để không phụ sự kỳ vọng của mọi người, tôi sẽ 'tan xương nát thịt' (phấn cốt toái thân) mà livestream. Mong mọi người tiếp tục ủng hộ."
*"Lễ phép quá làm tôi ngại w"*
*"Chúng em cũng mong anh giúp đỡ!"*
*"Đừng có tan xương nát thịt, giữ gìn sức khỏe đi cha nội!"*
*"A~. Chắc tôi mê cái kênh này quá"*
*"Người đàn ông biến những livestream hầm ngục trước đây thành dĩ vãng"*
*"Em sẽ đi làm thêm để donate cho anh!"*
Nhận được những lời lẽ ấm áp, tôi tiến bước trong tầng trung.
Chắc sắp có quái vật xuất hiện rồi. Để đáp lại kỳ vọng của mọi người, tôi muốn hạ gục nó bằng cách nào đó thật ngầu... Đang nghĩ thế thì đột nhiên một tiếng hét vang lên bên tai.
"...Cái này là!?"
Giọng nữ cao vút.
Rõ ràng vọng lên từ phía dưới.
*"Ủa, có biến?"*
*"Vụ này căng không?"*
*"Nhưng hầm ngục này đang bị phong tỏa mà?"*
*"Chẳng phải bảo sáng nay có vài nhóm vào rồi sao? Trước khi thang máy hỏng ấy"*
*"A, hình như có nói"*
*"Oa!? Hình ảnh bị nhiễu!?"*
Chưa kịp nhận ra thì tôi đã lao đi rồi.
Tôi không định đóng vai anh hùng công lý đâu, nhưng nếu có thể cứu được ai trong tầm mắt thì tôi muốn cứu.
"Sẽ hơi rung lắc một chút. Ai không chịu được thì uống thuốc chống say xe nhé."
Vừa nói dứt lời, tôi lao vút qua hầm ngục với tốc độ chóng mặt.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
