Chương 26 ~ 30
**Chương 16: Tanaka, dạy học**
"Trọng tâm... ạ?"
Nghe tôi nói, Hoshino nghiêng đầu thắc mắc.
Có vẻ cô bé chưa hiểu lắm.
"Ừ. Khi em vung kiếm, em dồn toàn bộ sức lực vào cánh tay nên cơ thể bị chao đảo. Phải đứng thẳng lưng lên rồi hãy vung kiếm."
"Ra là vậy. Tức là không phải kiểu 'Gư a~' mà là kiểu 'Bu wa!' đúng không ạ?"
"Đại khái là thế."
*"Đại khái là thế cái khỉ gì"*
*"Nói thế mà cũng hiểu á?"*
*"Yui-chan làm vẻ mặt tâm đắc lắm kìa..."*
*"Ngôn ngữ của dân tộc chiến binh khó hiểu thật"*
*"Đã hiểu nhưng không hiểu gì hết"*
*"Hiểu vụ trọng tâm bị lệch rồi, nhưng đâu giải thích được tại sao ổng đỡ kiếm bằng tay không đâu!?"*
*"Lý do = Vì là Shachiken"*
*"Hợp lý"*
Chỉ dẫn một chút, tư thế của Hoshino đã tốt lên trông thấy.
Ngày xưa tôi từng làm công việc kiểu như huấn luyện viên cho vài người thức tỉnh, lúc đó nói mãi họ chẳng hiểu nên vất vả lắm. Thế mà Hoshino lại hiểu ngay những gì tôi nói một cách kỳ lạ.
Hay là... kỹ năng dạy học của mình lên tay rồi nhỉ?
"Tốt lắm. Chân trụ vững 'Gu ng!' một cái, vai mở rộng 'Pa t!' ra. Đúng rồi, cảm giác tốt lắm."
"Tuyệt quá! Đúng là thế này thì lực không bị phân tán đi đâu cả!"
"Rồi, kéo căng cơ lưng 'Pi ng!' một cái như một sợi dây. Đừng dồn lực vào tay vội. Vung kiếm bằng cả cơ thể chứ không chỉ bằng tay. Truyền lực từ chân 'Gyu i!' lên. Rồi vung kiếm theo nhịp 'Đan', 'Zun', 'Pa t!'."
" 'Gyu i' ạ. À ừm... thế này rồi thế này. Đan, Zun, Pa t!"
Hoshino vung kiếm theo lời tôi, vách hang động nơi chúng tôi đứng bị khoét sâu một mảng lớn kèm tiếng "Gyan!" chói tai.
Vẫn còn vài điểm nhỏ cần sửa, nhưng đã tốt hơn rất nhiều. Thế này thì có thể tận dụng triệt để sức mạnh của Hoshino rồi.
*"Tao mệt với cái cặp đôi não cơ bắp này quá"*
*"Sao giải thích thế mà cũng hiểu?"*
*"Hóa ra Yui-chan cũng thuộc dân tộc chiến binh..."*
*"Dân tộc chiến binh hút nhau là đúng rồi"*
*"Shachiken! Chịu trách nhiệm đi!"*
*"Nghĩ kỹ thì một mình Yui-chan cầm cự được với bầy Ogre chứng tỏ cũng mạnh phết đấy chứ"*
*"Lấy giấy phép hạng A cái một luôn w"*
*"Tao thích Yui-chan mạnh mẽ"*
*"Hả? Tanaka của tao mạnh hơn nhé?"*
*"Fan cuồng Tanaka đáng sợ vãi"*
"Với lại em dùng đại kiếm, nên tận dụng mặt bên của nó nhiều hơn. Đại kiếm cũng có thể làm khiên bảo vệ. Đỡ đòn hoặc đỡ chéo để trượt đòn tấn công đi. Như thế khả năng phòng thủ sẽ tốt hơn."
"Dùng kiếm để phòng thủ ạ. Em chưa nghĩ đến bao giờ."
Cuối cùng tôi dạy thêm vài cách sử dụng đại kiếm.
Nói đến đâu nhớ đến đó thế này thì người dạy cũng thấy vui.
"...Chắc tầm này là ổn rồi. Nào, đi thôi. Ở mãi trong chỗ chật hẹp thế này tù túng lắm."
"A, vâng! À ừm, chuyện là... anh Tanaka. Nếu được thì lần sau anh lại chỉ dạy cho em nhiều thứ nữa được không ạ? Em... cũng muốn cảm ơn anh nữa!"
"Nếu em thấy anh dạy được thì không vấn đề gì. Dạy Hoshino vui mà."
Nghe tôi nói vậy, Hoshino cười tươi rói "Ehehe, tuyệt quá. Cảm ơn anh ạ" trông rất dễ thương.
Muốn mạnh lên đến thế, đúng là cô bé nghiêm túc.
*"Không ổn, Yui-chan dễ thương quá"*
*"Thế này mà vẫn chưa nhận ra tình cảm của con nhà người ta á?"*
*"Người đàn ông đánh đổi sự nhạy cảm để lấy sức mạnh"*
*"Cố lên Yui-chan! Cua đổ Tanaka đi!"*
*"Đẩy ngã đi!"*
*"Hốt luôn! Hốt luôn! Hốt luônnnn!"*
*"Bình thường con gái mà bám dính thế là bị ghét rồi, thế mà ở đây toàn thấy ủng hộ, cười ẻ"*
*"Tại nữ chính của cái game này là Tanaka mà..."*
*"Nữ chính (nhân viên văn phòng nam bình thường)"*
*"Định nghĩa 'bình thường' bị phá vỡ"*
"Giờ thì chọn đường nào đây, tạm thời cứ đi hướng này xem sao. Đây là tầng sâu, quái vật có thể xuất hiện bất ngờ nên cẩn thận đấy."
"Vâng!"
Cái hang hẹp chúng tôi đang đứng có đường kéo dài về hai phía.
Nếu có gió thổi thì biết ngay hướng nào thông ra ngoài, nhưng tiếc là trong hang hoàn toàn không có gió. Chẳng biết đường nào dẫn ra ngoài cả.
"Cùng lắm thì chém toạc hang động bay lên trên là được, nhưng lở đất đá thì nguy hiểm nên đó là phương án cuối cùng thôi."
*"Não cơ bắp vãi chưởng w"*
*"Máy khoan người Tanaka"*
*"Tanaka thì không sao nhưng Yui-chan nguy hiểm..."*
*"Đây thật sự là tầng sâu à? Sao thiếu căng thẳng thế?"*
*"Với Shachiken thì tầng sâu cũng như văn phòng làm việc thôi"*
*"Coi văn phòng là sân nhà nghe chán đời vãi"*
*"Tanakaaa! Bình an trở về nhé!"*
*"Em cũng đang ở chỗ làm cổ vũ anh đây. Cố lên anh"*
Liếc qua bình luận, thấy vài lời cổ vũ lọt vào mắt.
Thật biết ơn. Để đáp lại kỳ vọng của mọi người, phải bình an trở về mới được.
---
**Chương 17: Tanaka, suy luận**
Cùng với Hoshino đã hồng hào trở lại, tôi tiến bước trong hang động.
Chiều rộng hang không đổi, địa hình cũng không mấy gập ghềnh. Khá dễ đi, nhưng mà...
"Hộc, hộc... nó kéo dài đến tận đâu thế nhỉ."
"Cảm giác không bao giờ tới được lối ra vậy..."
Cái hang dài hơn tôi tưởng nhiều.
Đi mãi mà cảnh vật không đổi, cảm giác như đang giậm chân tại chỗ. Có thể lối ra ở hướng ngược lại, nhưng giờ quay lại cũng không xong.
Cứ chiếu mãi cái cảnh đơn điệu này chắc người xem cũng chán, tôi liếc nhìn bình luận.
*"BGM (nhạc nền) lúc làm việc, uy tín luôn"*
*"Đang chờ ASMR thám hiểm hang động của Tanaka"*
*"Đáp ứng cả nhu cầu ngách, quá đỉnh"*
*"Tiếng bước chân cộc cộc hòa với tiếng thở của Tanaka tạo nên một sự kết hợp tuyệt hảo"*
*"Tao đang sưu tập tiếng Yui-chan luống cuống mỗi khi vấp ngã"*
*"Người xem ở đây đẳng cấp cao thật"*
*"Tanakaaa! Thỉnh thoảng ngân nga vài câu cũng được đấy!"*
".........."
Tôi giả vờ không thấy và tiếp tục đi.
Không chán là tốt rồi, nhưng sao bọn họ lại vui thế nhỉ. Live của tôi toàn thu hút biến thái hay sao?
Đang vừa đi vừa check bình luận kiểu đó thì đột nhiên có Super Chat bay tới.
<Hiroki> *"[\60000] Tôi là thám hiểm giả được anh cứu ở tầng trung đây! Sau khi được anh Tanaka và Hoshino-san cứu, chúng tôi đã thoát được khỏi hầm ngục an toàn và hiện đang được Cục Quản lý bảo vệ! Thực sự cảm ơn hai người rất nhiều!"*
Người gửi Super Chat hóa ra là thám hiểm giả tôi và Hoshino đã cứu.
Có vẻ họ đã thoát được an toàn. Tôi cũng lo nên giờ thấy nhẹ nhõm hẳn. Bõ công cố gắng.
*"Hirokiiii! Mày còn sống hả thằng kiaaa!"*
*"Ồ, tốt quá tốt quá"*
*"Bõ công cứu giúp"*
*"Không có Shachiken là chết chắc rồi. May thật đấy"*
*"Yui-chan cũng là MVP. Dám đứng ra làm lá chắn mà"*
*"Chuẩn. Dám lấy thân mình bảo vệ người khác thế đức độ quá cao"*
*"Ngực cũng to nữa"*
*"Liên quan không? ...Chắc có"*
*"Thuyết phục vãi, cười ẻ"*
Tôi báo cho Hoshino biết việc thám hiểm giả tên Hiroki đã thoát an toàn.
Cô bé vui mừng reo lên: "Thật ạ!? Tốt quá rồi!". Tốt quá tốt quá.
<Hiroki> *"Hiện tại người của Cục Quản lý Mê cung đang lập đội điều tra. Tôi cũng đã nhờ họ cứu giúp anh Tanaka rồi, xin hãy chờ một chút!"*
"Cảm ơn anh. Hiroki-san cũng nghỉ ngơi cho lại sức nhé."
Theo lời anh ta thì đội điều tra đang hướng về phía này... nhưng tiếc là không thể kỳ vọng nhiều được.
Nơi tôi đang ở là tầng sâu. Vốn dĩ nhân lực có thể xuống được đây đã ít rồi.
Hơn nữa cũng không xác định được đây là chỗ nào của tầng sâu. Chỉ biết là trong một cái hang, thế thôi.
Dù đội điều tra có xuống được tầng sâu ngay lập tức thì cũng khó mà tìm thấy chúng tôi ngay được. Nên tình hình cũng chẳng khả quan hơn là bao.
Vừa đi vừa nghĩ cách thoát khỏi cái hang này càng sớm càng tốt, tôi chợt nhận ra một điều.
"...Hửm? Chỗ này là..."
Đang đi về phía trước, đột nhiên một "vết xước" khá lớn xuất hiện trên vách hang.
Tôi và Hoshino đều thấy nó quen quen.
"T-Tanaka-san. Cái này là..."
"Ừ, không nhầm được. Vết xước này là do Hoshino gây ra."
Vết xước trên vách hang giống hệt vết chém khi tôi dạy Hoshino cách vung kiếm.
Nhìn xuống sàn, thấy mảnh vụn của cây nấm phát sáng rơi vãi lúc nấu ăn. Không sai vào đâu được, chúng tôi đã quay lại chỗ cũ.
"S-Sao có thể! Rõ ràng chúng ta đã đi thẳng mà!? Trên đường cũng đâu có ngã rẽ nào, tại sao chứ!?"
Hoshino hoảng loạn.
Cũng phải thôi, hì hục đi bộ nãy giờ lại quay về vạch xuất phát. Không hoảng mới lạ.
*"Ơ, chuyện gì thế!?"*
*"Điên cái đầu mất"*
*"C-Chắc chúng mày không hiểu chuyện gì đang xảy ra đâu... tao cũng đếch hiểu"*
*"Tao ngu nên chịu chết. Ngu quá không hiểu gì luôn"*
*"Ngu thật chứ đùa, cười ẻ"*
*"Ơ, toang rồi à?"*
*"Vòng lặp vô tận đáng sợ vãi"*
*"Shachiken! Cố lên!"*
Người xem cũng đang hoang mang.
Nhưng lúc này nếu tôi cũng hoảng thì chết chắc. Hầm ngục là nơi những điều phi thường diễn ra như cơm bữa. Chuyện không tưởng là chuyện thường ngày. Kẻ nào hoảng loạn mất bình tĩnh là kẻ đó chết trước.
Tôi bình tĩnh phân tích hiện trạng.
Hầm ngục là nơi lộn xộn, nhưng điều kỳ lạ nào cũng có lời giải đáp.
Thu thập thông tin và suy luận thôi.
"Vết xước trên tường này. Đúng là giống vết Hoshino gây ra, nhưng nó 'mờ' hơn lúc đầu một chút."
"Hả? Thế ạ? Em không nhận ra..."
"Ừ, chắc chắn luôn. Vết ban đầu sâu hơn nhiều."
Quan sát vết xước xong, tôi nhặt mảnh vụn nấm dưới đất lên.
Sờ vào bề mặt nấm thấy hơi nhớt. Nấm Luminous Cap này không phải loại nấm nhớt.
Nghĩa là bề mặt đang bị "tan chảy". Đây cũng là thông tin quan trọng.
Tiếp theo tôi nhìn sang Hoshino.
"Hoshino. Nhắc mới nhớ trông em có vẻ mệt mỏi quá mức, có sao không?"
"Hả? À, vâng... đúng là thế thật. Rõ ràng đi không nhanh lắm mà sao mệt hơn bình thường. Chắc do em căng thẳng chăng?"
Hoshino nghiêng đầu. Có vẻ thể lực bị rút đi lúc nào mà chính cô ấy cũng không hay.
Bức tường tự lành. Nấm bị tan chảy. Và thể lực bị đánh cắp.
Từng dữ kiện riêng lẻ thì chưa đủ, nhưng tập hợp lại thì có thể tìm ra câu trả lời. Tôi đã tìm ra đáp án rồi.
"Hoshino. Bình tĩnh nghe anh nói này. Chỗ này có lẽ là... 'trong bụng' của một con quái vật."
"Trong bụng quái vật...? Hả!? Tức là chúng ta bị ăn thịt rồi ạ!?"
Tôi gật đầu trước câu hỏi của Hoshino.
Trong hầm ngục có những con quái vật khổng lồ vượt xa quy chuẩn.
Tên Hắc Y Ma Thuật Sư khốn kiếp đó đã dịch chuyển chúng tôi vào ngay trong bụng con quái vật đó.
Chúng tôi cứ tưởng đây là hang động, cứ thế đi bộ trong khi bị dịch tiêu hóa từ từ rút cạn thể lực. Đến khi nhận ra bất thường thì đã kiệt sức không thể thoát ra được nữa.
"Nhưng chỗ này hoàn toàn là vách đá mà? Với lại tại sao chúng ta lại đi vòng tròn?"
"Chắc là loại quái vật có cơ thể làm bằng đá. Trong số đó có những loài có thể điều khiển nội tạng tùy ý. Chắc nó biến đổi hình dạng ruột để chúng ta không thoát được."
"S-Sao lại thế..."
Khuôn mặt Hoshino nhuốm màu tuyệt vọng.
Biết mình bị ăn thịt, chắc cô bé nghĩ không còn đường sống nữa.
*"Thật luôn, có chuyện đó á?"*
*"Thám tử lừng danh Tanaka"*
*"Thám tử cơ bắp"*
*"Cái hang này là nguyên cơ thể con quái vật á... Là sao!?"*
*"Oa... a... (Tuyệt vọng)"*
*"Bị ăn rồi nghĩa là toang rồi còn gì. Cười"*
*"Cười không nổi cha ơi"*
*"Tức là bị tiêu hóa từ từ à? Khổ thân vãi"*
*"Đúng là tầng sâu như hạch"*
*"Cách làm của Hắc Y Ma Thuật Sư tởm quá"*
*"Bị ăn rồi thì còn làm gì được nữa... nhỉ..."*
Bình luận cũng hỗn loạn như địa ngục.
...Nhưng chỉ cần hiểu rõ tình hình thì sẽ có cách thoát ra.
Tôi rút kiếm, đối diện với bức tường đá.
"Yên tâm đi Hoshino. Nếu đối thủ là quái vật thì... cứ chém là xong."
"...Hả?"
"Giờ anh sẽ mổ bụng con này để ra ngoài."
"L-Làm chuyện đó được sao ạ!?"
"Đương nhiên. Em nghĩ anh không chém được tảng đá này à?"
Tôi làm màu nói thế để trấn an cô bé, và hy vọng trở lại trên khuôn mặt Hoshino. Làm màu trước bao nhiêu khán giả cũng bõ công.
"Vâng! Em tin anh Tanaka!"
"Được, vậy bám chặt vào anh. Nhanh chóng tan sở khỏi chỗ này nào."
Hoshino gật đầu, ôm chặt lấy eo tôi.
Tập trung tinh thần để lờ đi cảm giác mềm mại áp vào lưng, tôi vung kiếm bằng cả hai tay về phía bức tường.
"Ngã Lưu Kiếm Thuật, Cương Kiếm - Vạn Đoạn!"
Thanh kiếm của tôi cắt ngọt bức tường đá như cắt bơ.
Khoảnh khắc tiếp theo, máu đỏ ộc vào trong hang. Quả nhiên đây là bên trong cơ thể.
"Bám chặt vào!"
"Vâng!"
Tôi ôm lấy Hoshino đang dính chặt vào mình, vừa gạt phăng dòng máu đang chảy vào để cô ấy không bị ướt, vừa lao ra bên ngoài.
---
**Chương 18: Tanaka, thoát hiểm**
Dựa vào ánh sáng chiếu vào, tôi lao đi trong cơ thể con quái vật.
Đột nhiên xung quanh bừng sáng. Có vẻ đã ra ngoài an toàn.
"...Hự!"
Chỉnh đốn tư thế giữa không trung và tiếp đất.
Rồi nhẹ nhàng đặt Hoshino xuống.
"Kyuu..."
Di chuyển nhanh quá nên cô bé chóng mặt, nhưng không bị thương cũng không dính máu. Thế này thì chắc sẽ cử động lại được ngay thôi.
"Em ổn không Hoshino?"
"H-Hai (Vâng)... E-Em ổn ạ!"
Vỗ vỗ vào má, Hoshino lấy lại tỉnh táo hoàn toàn.
Và rồi chúng tôi xác nhận hình dáng con quái vật đã nuốt chửng mình lúc nãy.
"Ra là vậy, là con này à..."
"T-To quá! Con quái vật gì thế này ạ!?"
Sừng sững trước mặt chúng tôi là một con địa long khổng lồ như một quả núi.
Địa long là loài rồng không cánh, đi bằng bốn chân. Vì không bay được nên chân rất khỏe và cơ thể thường rất cứng.
Con địa long trước mắt có lớp vảy như những tảng đá cứng, đòn tấn công nửa vời sẽ bị bật lại ngay. Đến tôi mà đánh tay không với nó chắc cũng vất vả.
"Anh Tanaka. Con quái vật này là..."
"Quái vật cấp S 'Mount Dragon' (Rồng Núi). Hay còn gọi là 'Sơn Mạch Long', loài địa long khổng lồ cơ thể bằng đá... nhưng anh chưa thấy cá thể nào to thế này bao giờ. Chắc là cá thể tăng trưởng dị thường. Chắc tại nó mà lũ quái vật tầng sâu mới chạy tán loạn lên tầng hạ và tầng trung đấy."
Mount Dragon bình thường chỉ dài tầm 10 đến 20 mét.
Nhưng con trước mắt phải dài đến 100 mét. Cứ như một "ngọn núi" di động thực sự vậy.
*"Cái kia là quái vật á!? To vãi chưởưởưởng"*
*"To quá mức quy định rồi..."*
*"Cũng có cá thể tăng trưởng dị thường cơ à"*
*"Cái đó con người làm gì được?"*
*"Bắn tên lửa chắc cũng chả xi nhê"*
*"Shachiken chắc cũng bó tay thôi nhỉ? Ra được khỏi bụng rồi thì chạy thôi"*
*"Chuẩn"*
Bình luận lác đác khuyên chạy trốn.
Tốc độ của Mount Dragon rất chậm. Chạy trốn không khó. Nhưng mà,
"Cảm ơn mọi người đã lo lắng. Nhưng nếu không hạ con này ngay bây giờ thì sự cố Dị thường sẽ không chấm dứt. Chính phủ khó mà hạ được cá thể to thế này... nếu để mặc nó thì sẽ có thương vong."
Chính phủ có "Cục Chinh phạt" chuyên săn quái vật.
Nhưng họ cũng đang quá tải, công việc không xuể. Từng làm việc cho chính phủ ở Guild Chó Đen nên tôi biết rõ.
Amatsuki, trưởng phòng Cục Chinh phạt chắc cũng chẳng ngủ nghê gì được. Thế thì giúp nó một tay, tạo món nợ ân tình cũng không tệ.
"Xin lỗi Hoshino. Chờ anh một chút được không?"
"...! Vâng! Tất nhiên rồi ạ!"
"Cảm ơn em. Chờ anh chút nhé."
Được người đồng hành đồng ý, tôi bước về phía Mount Dragon.
Nó chưa tấn công ngay vì còn cảnh giác, nhưng có vẻ Mount Dragon đang rất cáu vì bị mổ bụng.
Nó gầm gừ "Guuuu..." và lườm tôi.
『GAAAAAAA!!』
Mount Dragon gầm lên rồi lao tới.
Cú húc toàn thân chẳng có chút kỹ thuật nào. Nhưng với khối lượng như ngọn núi của nó thì đó là đòn tất sát.
*"Oaaaaa!?"*
*"Ngọn núi lao tới kìa!"*
*"Như sạt lở đất ấy"*
*"Thảm họa thiên nhiên rồi còn gì"*
*"Ôi ôi ôi chết chắc rồi cha nội"*
Ngọn núi di động ập đến trước mắt.
Tôi đón nhận đòn đó của Mount Dragon... trực diện bằng tay không.
"Hừ... hự!"
Dang hai tay chặn đứng đầu con Mount Dragon.
Bị đẩy lùi lại một chút "Zuzu..." nhưng cơ thể Mount Dragon đã khựng lại.
"Đúng là nặng thật..."
*" 'Đúng là nặng thật', cái khỉ gì thế?"*
*"Sao chặn được cả ngọn núi vậy?"*
*"Nghĩ nó nặng bao nhiêu tấn hả trời"*
*"Game lỗi (bug) rồi"*
*"Mạnh đến mức tởm lợm"*
*"Kiếm kiếc gì, đây là quái vật thể chất rồi"*
*"Yui-chan cũng đơ luôn kìa"*
*"Nhìn kỹ đi, mặt đỏ bừng thế kia là đổ đứ đừ rồi"*
*"Dân tộc chiến binh vãi"*
『Ga, gau...?』
Cơ thể bị chặn lại, Mount Dragon phát ra tiếng kêu bối rối.
Có vẻ nó không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Nhân cơ hội đó tôi dồn lực vào tay, ném văng con Mount Dragon về phía trước.
Cơ thể Mount Dragon bay lơ lửng vài giây rồi rơi xuống đất đánh rầm một tiếng long trời lở đất.
"Cỡ này chắc chưa xi nhê gì đâu nhỉ? Ta sẽ chơi với ngươi."
『Uuu...!』
Mount Dragon đứng dậy, tôi và nó lườm nhau tóe lửa.
Lâu lắm rồi mới được tung sức ra một chút, chắc không sao đâu.
Liếc nhìn đồng hồ, đã 17 giờ rồi.
Sắp 18 giờ... tức là hết giờ làm.
"Xin lỗi nhé nhưng ta không muốn tăng ca đâu. Ta sẽ giải quyết trong giờ hành chính."
Tuyên bố xong, tôi lao về phía nó.
---
**Chương 19: Tanaka, phá núi**
『GOAAAAAAA!!』
Thấy tôi lao tới, Mount Dragon gầm lên giận dữ.
Chắc chưa bao giờ bị ném văng như thế nên nó cay cú lắm.
『Goa, a...!!』
Mount Dragon há to miệng, nhìn về phía tôi.
Miệng nó bắt đầu phát sáng đỏ.
Khoảnh khắc tôi nghĩ "không lẽ nào", một tia nhiệt khổng lồ bắn ra từ miệng Mount Dragon. Tôi nhanh chóng nhảy sang bên né được, nhưng vách hầm ngục nơi tia nhiệt trúng phải đã bị nung chảy nhão nhoét.
"Vách hầm ngục cứng thế mà bị nung chảy. Trúng vào chắc nóng lắm đấy..."
*"Nóng thôi á..."*
*"Cảm tưởng thế thôi hả, cười ẻ"*
*"Người thì bốc hơi luôn chứ nóng gì"*
*"Tanaka thì chắc không sao đâu (nói bừa)"*
*"Đáng sợ là có khi không sao thật"*
Mà khoan, Mount Dragon làm gì biết phun tia nhiệt nhỉ.
Con này không chỉ to xác mà còn là cá thể đặc biệt nữa. Phải hạ sớm không thì ảnh hưởng ra cả bên ngoài mất.
Nếu nồng độ ma tố trong hầm ngục tăng quá cao, nồng độ ma tố bên ngoài... tức là nơi người bình thường sinh sống cũng sẽ tăng theo.
Khi đó quái vật sẽ tràn ra khỏi hầm ngục tấn công người dân.
Hiện tượng gọi là "Thảm họa Ma thú" này hiếm khi xảy ra, nhưng một khi đã xảy ra thì thiệt hại vô cùng lớn.
Nhớ không nhầm năm ngoái tin tức có đưa tin một quốc gia nhỏ đã bị diệt vong vì vụ này.
Không thể để chuyện đó xảy ra ở Nhật Bản được.
『Gaaa!!』
Mount Dragon di chuyển với tốc độ không tương xứng với cơ thể khổng lồ đó chút nào, định giẫm nát tôi.
Bị cái chân to tổ bố đó giẫm lên thì đau đấy. Tôi nhảy sang bên né tránh, nhưng Mount Dragon vẫn cố chấp giẫm liên tiếp xuống.
*"Sợ vãi linh hồn ww"*
*"N-Núi rơi xuống đầu kìa"*
*"Cảm giác chân thực vãi, cười ẻ"*
*"Rung lắc dữ dội. Động đất rồi còn gì"*
*"Dự báo thời tiết: Nắng, thỉnh thoảng có núi rơi"*
*"Nhưng mà hạ kiểu gì? Một mình phá núi là không thể nào"*
*"Mà bên này cũng bỏ làm người rồi nên chắc ổn thôi. Chứ làm cách nào thì chịu"*
*"Tao ở Shinjuku nè, thấy rung rung..."*
*"Động đất thật rồi kìa, cười ẻ"*
Vừa né vừa xem bình luận, hóa ra chấn động lan lên tận mặt đất. Phải giải quyết nhanh không thì có người bị thương mất.
『Gaa!』
Mount Dragon giẫm mạnh chân xuống.
Tôi né đòn đó, tung ra một đòn Rút kiếm nhanh.
"Ngã Lưu Kiếm Thuật, Thoáng."
Ging! Cùng với âm thanh sắc lạnh, cái chân trước to tướng của Mount Dragon bị chém đứt.
Mất thăng bằng, Mount Dragon đổ sụp xuống, đầu đập mạnh xuống đất.
*"Thật luôn, làm được kìa!"*
*"Cái chân to thế mà trong nháy mắt..."*
*"Shachiken vô địch! Shachiken vô địch!"*
*"Lượng người xem hôm nay khủng khiếp thật. Cả người nước ngoài cũng vào à?"*
*"Có vẻ D-Tuber nước ngoài share link. Kiểu 'Samurai hôm nọ vẫn đang quẩy kìa' "*
*"Hồi live lần đầu đã viral rồi mà. Hoài niệm ghê"*
*"Đây là video ghép đúng không!? Làm ơn nói đúng đi! (Tiếng Anh)"*
*"Mới vào đã sốc, cười ẻ"*
*"Mới xem Shachiken lần đầu à? Cứ từ từ mà thưởng thức"*
*"Chưa gì đã ra vẻ ma cũ (oldbie), cười ẻ"*
『Gaa... aa!!』
Chân bị chém đứt, Mount Dragon rên rỉ đau đớn.
Định lại gần kết liễu nó thì bất ngờ Mount Dragon ấn phần chân bị cắt vào tảng đá gần đó.
Khoảnh khắc tiếp theo, tảng đá biến đổi hình dạng, trở thành cái chân mới của Mount Dragon.
Không ngờ nó có thể dùng đá xung quanh để tu sửa cơ thể, khả năng hồi phục kinh thật. Chắc nhờ khả năng này mà nó mới to xác được thế này.
Có khi nó đã hấp thụ đá xung quanh liên tục để lớn lên.
"Nhưng mà... việc cần làm vẫn không đổi. Số lần hồi phục cũng có giới hạn thôi đúng không?"
Hồi phục thì cứ chém tiếp là xong.
Tôi tiến một bước, Mount Dragon vừa lườm tôi vừa lùi lại một bước. Có vẻ đòn vừa rồi khiến nó cảnh giác cao độ.
*"[Tin buồn] Mount Dragon-san, rén rồi"*
*"Rồng đang rén kìa! Hey hey hey!"*
*"Chân run lẩy bẩy, cười ẻ. Dễ thương ghê"*
*"Mount Dragon-san bị người xem 'mount' (đè đầu cưỡi cổ), muốn khóc"*
*"Tội nghiệp vãi"*
*"Kiếp sau có làm quái vật cũng không muốn gặp Shachiken"*
*"Tanakaaa! Dứt điểm đi!"*
Vừa nghĩ xem chém chỗ nào tiếp theo vừa tiến lại gần.
Đột nhiên Mount Dragon kêu lên một tiếng cao vút chưa từng nghe thấy 『Gyuaaaaa!』.
Đang thắc mắc chuyện gì thì từ các khe hở trên lớp vỏ đá của Mount Dragon, hàng loạt quái vật pháp sư lần lượt chui ra bao vây tôi.
"...Nhắc mới nhớ bọn mày cùng một giuộc nhỉ."
Vốn dĩ do tên Hắc Y Ma Thuật Sư mà tôi mới chui vào bụng con Mount Dragon. Bọn này có quan hệ hợp tác... cộng sinh với con rồng.
Rồng là nơi trú ẩn an toàn không kẻ thù nào dám lại gần, còn lũ pháp sư thì kiếm mồi tươi ngon nạp vào bụng rồng hoặc bắt giữ con mồi? Một sự kết hợp (tag team) mà quái vật khác khó lòng địch lại.
『Gigi...!』
Lũ pháp sư nhìn tôi cười nham hiểm. Bản mặt đứa nào cũng tự tin là không thua.
Cơ mà... ngứa mắt thật. Người ta đang muốn về đúng giờ mà cứ cản đường.
"Tiếp theo là đến lượt bọn mày à...? Tao sẽ cho xong phim ngay lập tức."
*"Mặt đáng sợ vãi, cười ẻ"*
*"Salaryman nào muốn về đúng giờ mà bị cản trở cũng có cái mặt này thôi"*
*"Chiến binh doanh nghiệp hàng đầu đây rồi"*
*"Lũ pháp sư cũng đang sợ kìa"*
*"Đàn ông đi làm mạnh mẽ thật"*
*"Xã súc tăng ca 350 tiếng một tháng đấy. Thần thái nó phải khác"*
Tôi nắm chặt lại kiếm, lao vào chém lũ pháp sư.
---
**Chương 20: Tanaka, chẻ núi**
『Gigii!』
Những con quái vật pháp sư cầm trượng lao về phía tôi.
Viêm Y Ma Thuật Sư, Hắc Y Ma Thuật Sư. Lôi Y Ma Thuật Sư rồi cả Bạch Y Thánh Chức Giả, đủ các thể loại.
Con nào cũng cấp S. Đối thủ khó chơi.
Nếu không biết cách đối phó.
『Gii!』
Viêm Y Ma Thuật Sư tạo ra quả cầu lửa khổng lồ trên đầu trượng.
Ngọn lửa nhiệt độ cao nung chảy sắt thép. Nhưng thực ra khi còn ở trên đầu trượng thì nó chưa tỏa nhiệt.
Bản thể của quái vật hệ pháp sư là áo choàng. Đương nhiên là sợ lửa. Nên để không tự thiêu, khi có lửa ở gần, chúng sẽ dựng một lớp màng ma lực quanh ngọn lửa.
Vì thế khi chưa bắn lửa ra thì tiếp cận vẫn an toàn.
"Xin lỗi đã làm phiền."
『Gii!?』
Tôi áp sát trong chớp mắt khiến Viêm Y Ma Thuật Sư thốt lên kinh ngạc.
Ở cự ly này thì nó không có cách nào tấn công. Nó vội vàng định lùi lại, nhưng ánh kiếm của tôi nhanh hơn.
『Gi...!?』
Những đường kiếm loang loáng, cùng lúc chiếc áo choàng đỏ bị cắt nát vụn.
Bản thể áo choàng bị chém, cơ thể Viêm Y Ma Thuật Sư tan biến.
*"Nhanh quá không nhìn thấy gì w"*
*"Câu 'Xin lỗi đã làm phiền' đáng sợ nhất thế giới"*
*"Nhân viên tiếp thị tử thần"*
*"Hả, cứ lao vào thế là được à"*
*"Bình thường chưa kịp đến gần đã thành tro rồi"*
*"Thế thì ngoài Shachiken ra ai làm được..."*
『Gi...!』
Thấy đồng bọn biến thành tro bụi, những tên pháp sư khác hoảng sợ lùi lại giữ khoảng cách.
Bị giãn khoảng cách thì phiền lắm. Tôi chộp lấy cây trượng vẫn còn quả cầu lửa của tên Viêm Y Ma Thuật Sư, ném mạnh về phía đám pháp sư.
Viêm Y Ma Thuật Sư biến mất nên lớp màng bao quanh quả cầu lửa cũng mất theo. Quả cầu lửa va mạnh xuống đất gây ra vụ nổ lớn, thiêu rụi đám pháp sư.
『Gya Gya!?』
Áo choàng bén lửa khiến chúng hoảng loạn.
Đã thế này thì còn dùng phép thuật gì được nữa. Tôi tiến lại gần từng tên, thản nhiên hạ gục từng đứa một "Hây, hây".
『Gya』
『Gya』
*"Xử lý như dây chuyền sản xuất ấy, cười ẻ"*
*"Bọn đó thật sự là quái vật cấp S hả?"*
*"Mount Dragon-kun ở phía sau cũng đang sốc kìa"*
*"Không, cái đó là mê mẩn... à không, là sốc tận óc đấy"*
*"Đối tác cộng sinh của tao sao bị hạ dễ thế được"*
*"Light Novel à?"*
*"Shachiken: 'Tôi lại lỡ làm gì rồi à?' "*
*"Lúc nào chả làm, cười ẻ"*
Hạ hết đám pháp sư xong, tôi tra kiếm vào vỏ nhìn Mount Dragon.
Chỉ còn hạ nốt con này là xong việc. Nào, xử lý cái cục nợ to xác này thế nào đây... Đang nghĩ ngợi thì Mount Dragon bất ngờ quay lưng bỏ chạy.
"N-Này!"
*"Chạy mất rồi, cười ẻ"*
*"Đành chịu thôi. Là tao tao cũng chạy"*
*"Rồng mà cũng biết chạy à..."*
*"Ủa, nhưng hướng đó là"*
*"Nhắc mới nhớ Yui-chan đang ở hướng đó"*
*"Vãi. Quên béng mất"*
*"Tanakaaa! Nhanh lênnn!"*
Đọc bình luận, tôi sực nhớ ra Hoshino, vội vàng đuổi theo.
Nheo mắt nhìn, ngay hướng chạy của Mount Dragon, Hoshino đang đứng đó.
『GAAAA!!』
"Hii"
Gầm lên một tiếng, Mount Dragon nhe nanh.
Chắc nó tính ít nhất cũng phải giết được một người. Thấy vậy Hoshino sợ hãi... không hề.
Hoshino rút thanh đại kiếm trên lưng ra, thủ thế đối diện trực diện với Mount Dragon. Không hề có ý định bỏ chạy.
*"Yui-chan thì không đỡ nổi đâu!"*
*"Chạy đi Yui-chan!"*
*"Bị giẫm nát bây giờ!"*
*"Shachiken nhanh lên!"*
Bình luận ngập tràn lo lắng cho Hoshino.
Đáng lẽ tôi phải chạy hết tốc lực ngay bây giờ để ngăn Mount Dragon lại. Nhưng làm thế là chà đạp lên quyết tâm của Hoshino.
Ánh mắt cô ấy nghiêm túc đến thế cơ mà.
Hoshino chạm mắt với tôi, rồi gật đầu chậm rãi. Như muốn nói "Chỗ này cứ để em". Vậy thì tôi chỉ có một câu để nói thôi.
"Yui! Làm hết sức đi!"
"...!! Vâng!!"
Cười rạng rỡ, Hoshino nắm chặt đại kiếm bằng hai tay, đón đánh con Mount Dragon đang lao tới.
Mount Dragon không chút nương tình, định dùng hàm răng khổng lồ nghiền nát Hoshino.
*"Làm cái gì thế Shachiken!"*
*"Yui-chan chạy đi!"*
*"Toang rồi"*
*"Thất vọng về mày quá Tanakaaa!"*
*"Thấy máu cái là tao tắt live"*
*"Yên tâm, cảnh máu me là AI tự ngắt live ngay"*
Bình luận như đang đưa đám, nhưng đôi mắt của Hoshino vẫn đầy sức sống.
Cô bé dẫm chắc chân xuống đất như tôi đã dạy, thủ thế.
"Tập trung lực 'Bu wa!', dậm chân 'Gu n!'. Vai mở 'Pa t!', lưng thẳng 'Pi n!'. Truyền lực từ chân 'Gyu i!' lên cơ thể..."
Sức mạnh tràn trề trong cơ thể Hoshino.
Xét riêng về tài năng thể chất, tôi nghĩ Hoshino còn hơn cả tôi. Thứ cô bé thiếu là kinh nghiệm và kiến thức.
Giờ đã được trang bị kiến thức, Hoshino chắc chắn mạnh hơn trước rất nhiều.
"Nắm chặt kiếm... Đan! Zun! Pa t!"
Hoshino vung toàn lực thanh đại kiếm vào đầu Mount Dragon.
Đòn tấn công chéo góc làm rung chuyển dữ dội đầu con rồng. Không đối đầu trực diện mà đánh chéo để bù đắp chênh lệch thể trọng, thực hiện đòn phản công (counter). Đòn đó thấm đấy.
*"Mount Dragon loạng choạng kìa!?"*
*"Thật luôn Yui-chan!"*
*"Vợ của dân tộc chiến binh kinh vãi"*
*"Lực sĩ số 1, Lực sĩ số 2 à"*
*"Cặp đôi quái vật thể chất"*
*"Shachiken đào tạo ra một con quái vật rồi..."*
『Ga... a...?』
Dính đòn phản công đau điếng, Mount Dragon lảo đảo.
Nhân cơ hội đó tôi nhảy lên lưng nó.
"Hết giờ làm rồi. Kết thúc thôi."
『Gư... GAAAA!!』
Lấy lại ý thức, Mount Dragon nhận ra tôi đang ở trên lưng, định quay lại cắn.
Nhưng tôi đã nhìn thấu điểm yếu của nó rồi.
"――――Một phát thôi."
Giơ cao kiếm, nhắm vào khe hở nhỏ trên lớp giáp đá của Mount Dragon.
Tôi sẽ không chém nhiều lần đâu. Một đòn, là xong.
"Ngã Lưu Kiếm Thuật, Phú Nhạc Đường Trúc Cát (Fugaku Karatake Wari - Chẻ tre núi Phú Sĩ)."
Vẽ một đường vòng cung, kiếm của tôi bổ xuống lưng Mount Dragon.
Đòn đánh trúng điểm yếu chẻ đôi cơ thể khổng lồ của Mount Dragon một cách ngọt xớt.
『Ga... a?』
Mount Dragon chết mà không hiểu chuyện gì xảy ra.
Tôi nhảy khỏi chỗ đứng đang sụp đổ, nhìn đồng hồ và lẩm bẩm.
"17 giờ 27 phút, kết thúc công việc――――Hôm nay chắc được ngủ ngon đây."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
