Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 10

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Tập 02 - Chương 03: Sự mê muội cùa những kẻ mù quáng (2)

"Nó giống như chuyện trong phim tình cảm vậy."

Tôi nói, tự hào kể lại câu chuyện về tình yêu mà tôi đã suýt mất vào ngày hôm đó.

Lịch sử lãng mạn của tôi, lịch sử đen tối của tôi - Momiji luôn cau mày và nhíu mày khi tôi nhắc đến nó.

“Cái này có vẻ hơi khác nhỉ..."

Nhưng lần này thì khác. Mắt Momiji mở to, và nếp nhăn sâu giữa lông mày đã thả lỏng hơn hẳn

Tình yêu mới của tôi. Cô ấy có vẻ không thấy vui hay cảm động cho tôi thì phải.

Biểu cảm của cô ấy giống như khi cô ấy nhìn thấy điều gì đó không thể tin được.

Đối với Momiji, việc tôi có một tình yêu lành mạnh giống như bằng chứng về sự tồn tại của người ngoài hành tinh.

Tôi không nghĩ đó là sự xúc phạm, chỉ là nó có chút thô lỗ thôi. Sự tin tưởng của cô bạn thân vào khả năng chọn người của tôi không chỉ thấp - nó đã vượt qua lớp vỏ của Trái đất.

Nhìn lại lịch sử lãng mạn của tôi, đó không là gì ngoài trang sử đen tối. Không có một thứ gì tôi có thể tự hào.

Tất cả là vì sự mù quáng khi tôi rơi vào tình yêu. Khi tôi yêu, đôi mắt của tôi như bị che mờ hoàn toàn. Tôi hoàn toàn nhận thức được điều đó.

Nhưng lần này, không có gì để chỉ trích. Tôi có thể tự hào đứng sừng sững trước mặt Momiji.

Quan trọng hơn, bản thân Momiji đã tán thành: "Lần này có vẻ hơi khác." Với điều đó, tôi có thể đắm chìm trong tình yêu mới này mà không phải lo lắng.

"Giống như bà chủ, Tama-san khác với người lớn bình thường. Xã hội không thể được giải thích chỉ bằng những từ ngữ đẹp đẽ. Nếu chỉ gắn bó với cách suy nghĩ về những giá trị đúng đắn, sự bóp méo trong nhận thức chắc chắn sẽ xuất hiện. Để khắc phục những biến dạng đó, không thể chỉ mù quáng đẩy sự thuần khiết lên mọi thứ. Mà cần phải đối mặt trực tiếp với những mặt khuất và chấp nhận cả tốt lẫn xấu. Đó là những gì tạo nên một người trưởng thành thực sự."

Tâm trạng tôi đang rất tốt, tôi lan man liên tục và bị cuốn đi theo câu chuyện.

Chuyện này giống như mối tình thứ tư của tôi. Người đàn ông đã có gia đình trước đây là một người chảng có chút chính kiến nào. Lời nói của anh thật sáo rỗng, và hành động của anh ta đi trái lại vói những lời ba hoa anh ta thốt lên. Anh ta nông cạn như lời lan man của tôi như vừa rồi vậy

"Mà người đó bao nhiêu tuổi?"

"Năm nay anh ấy 26 tuổi."

"Vậy là lớn hơn cậu những 7 tuổi... Một người đàn ông trưởng thành như vậy lại giảng dạy cho một cô gái mới lớn về xã hội? Nghe cứ khó chịu làm sao ấy. Liệu có phải là anh ta tự luyến hay gì đó không?"

Momiji vẫn không bị thuyết phục về tình yêu mới của tôi. Cô ấy chắc chắn rằng có vấn đề ở đâu đó. Nếp nhăn giữa lông mày của cô ấy đã kể thể hiện rõ ràng.

Tôi không buồn. Tôi chỉ cần chứng minh rằng tình yêu này là ngoại lệ.

"Nó chỉ xuất hiện một cách tự nhiên trong cuộc trò chuyện. Anh ấy dường như không có ý định tự luyến hay gì đâu."

“Thật sao?"

"Để mà nói thì, anh ấy trái ngược với một người tự luyến. Cách anh ấy nói về bản thân thực sự hài hước."

"Cậu ví dụ xem?"

"Chà, anh ấy sống trong một ngôi nhà gần đó, một ngôi nhà biệt lập cách nhà ga 15 phút. Đó là một tòa nhà hai tầng 4LDK với một khu vườn."

"Một ngôi nhà như vậy ở một vị trí ngay gần ga? Một người làm công ăn lương ở tuổi 26 sao có thể thuê nổi nó chứ?"

Hoàn cảnh sống của Tama-san nghe giống như một sự khoe khoang, nhưng Momiji không đặt câu hỏi về điều đó. Cô ấy bị sốc hơn khi có ai đó sống một mình ở một nơi như vậy.

“Và tiền thuê nhà chỉ là 40.000 yên một tháng."

"Hả?"

Momiji nghiêng đầu, như thể cô vừa nghe thấy điều gì đó không thể tin được. Khi ý nghĩa chìm xuống, cô thận trọng hỏi,

“Nó có phải là cái căn nhà đó không?"

"Chính xác là về căn nhà đó đó."

Tôi gật đầu dứt khoát.

"Thật điên rồ. Ở đó có một vụ tự tử gia đình, một vụ cướp xâm nhập nhà, một vụ tự tự tập thể được phát online của một giáo phái kì bì. Tổng số người chết ở cái chỗ đó là 40 người đáy."

"Đó không chỉ là một nơi không thể sống, mà nó đã bị nguyền rủa."

"Truyền thuyết về ngôi nhà ngày càng lan rộng. Chủ thầu quyết định phá hủy nó, nhưng mỗi lần họ cố gắng, có điều gì đó không ổn với công nhân hoặc thiết bị. Nó đã xảy ra những năm lần. Một linh mục đã được gọi đến để thực hiện một cuộc trừ tà đã lên cơn đau tim và chết tại chỗ. Họ đã từ bỏ việc phá hủy nó. Những người hàng xóm sợ ngôi nhà đến nỗi Tama-san thậm chí còn không được phép tham gia hiệp hội khu phố. Họ hoàn toàn phớt lờ anh ấy."

"Anh ấy có ổn không vậy?"

Momiji ngập ngừng hỏi. Ánh mắt lo lắng của cô dường như bị giằng xé giữa mối quan tâm dành cho Tama-san và mối quan tâm đến người bạn của cô, người đã phải lòng một người sống trong ngôi nhà ma.

Tôi hiểu cảm giác của cô ấy. Khi tôi lần đầu tiên nghe câu chuyện, tôi đã rất kinh hoàng khi một nơi bị nguyền rủa như vậy có thể tồn tại trên thế giới này. Và thực tế là người trong mộng của tôi đang sống ở đó? Tôi nghi ngờ tính thực tế trong thông tin của Tama-san, nhưng khi tôi nhìn bà chủ để xác nhận, cô ấy gật đầu. Câu chuyện đó là sự thật, và đó không phải là một trò đùa quá đáng.

Ngay cả tôi, bị mù quáng bởi tình yêu, cũng đã đặt câu hỏi về tình trạng của Tama-san. Làm sao anh ấy vẫn có thể sống vui vẻ ở một nơi như vậy?

"Nhưng cậu biết không? Tama-san chỉ cười và nói, 'Có hại thì ắt có lợi, anh đỡ phải đối phó với mấy người hàng xóm phiền phức. Bị cộng đồng khu phố tẩy chay thực sự rất tuyệt. Ngôi nhà kinh dị đó là thiên thần hộ mệnh của anh.'"

Câu trả lời của anh ấy thực tế một cách đáng ngạc nhiên.

Quá khứ là quá khứ, và hiện tại là hiện tại. Bây giờ căn nhà đó không có hại. Trên thực tế, nhờ lịch sử đen tối của nó, anh ấy có thể tận hưởng thú vui trong sống hiện tại của mình. Có thể nhìn nhận một căn nhà bị nguyền rủa một cách tích cực như vậy... Đó phải chăng là lòng dũng cảm? Hay chỉ là quan điểm của anh ấy về cuộc sống?

Cách sống của anh ấy không bị đè nặng bởi quá khứ và chấp nhận cả điều tốt và điều xấu, nó thực sự khác với người trưởng thành bình thường.

"Câu chuyện này nghe thật không bình thường. Anh chàng Tama này nghe có vẻ tâm lý bất ổn đây."

Thật không may, Momiji lại suy nghĩ về điều này một cách tiêu cực.

Đối với cô ấy, những câu chuyện tình yêu của tôi luôn là một chuỗi lịch sử đen tối. Lần này cũng không khác, và cô ấy có vẻ như nhẹ nhõm về sự không lay chuyển này. Tôi gần như có thể nghe thấy cô ấy nghĩ rằng ‘Tốt quá rồi, mọi thứ vẫn vậy’.

"Madoka, tớ nói điều này vì lợi ích của chính cậu. Tránh xa anh chàng đó ra đi."

Lời nói của cô ấy tràn ngập sự quan tâm thuần khiết, đâm xuyên tim tôi như một mũi tên.

Momiji là kiểu người sống nghiêm túc với bộ trang phục luôn gọn gàng và chỉnh tề. Không giống như tôi, cô ấy coi trọng các quy tắc và đạo đức của xã hội, thậm chí không bao giờ có ý dịnh vượt đèn đỏ.

Cô ấy không được nuôi dạy nghiêm ngặt theo cách đó. Cô ấy kỷ luật bản thân.

Tất cả mọi người đều nên như thế này. Cô ấy là hiện thân của các chuẩn mực xã hội.

Mặc dù đang học đại học, cô vẫn từ chối uống rượu vì chưa chính thức trưởng thành. Cô ấy đang để dành nó như một món quà cho sinh nhật của cô ấy vào tháng tư tới.

Nhưng cô ấy không phải là kiểu người ép buộc lối sống của mình lên người khác hoặc hành động như mấy tên cảnh sát đạo đức.

"Nếu cậu vi phạm các quy tắc, đó là trách nhiệm của chính cậu. Tớ không có thời gian để can thiệp vào cuộc sống của người khác", cô ấy thường nói như vậy.

Có những điều bạn phải duy trì ngay cả khi không có ai để ý tới việc bạn làm.

Nghe có vẻ cao quý, nhưng sự thiếu linh hoạt của cô ấy khi nói đến các quy tắc và đạo đức khiến cô ấy trông có vẻ hơi cứng nhắc. Là bạn của cô ấy, tôi muốn cô ấy tận hưởng cuộc sống nhiều hơn một chút. Nhưng vì cô ấy không cảm thấy ngột ngạt bởi những lựa chọn của mình, có lẽ tôi sẽ chỉ tọc mạch mà thôi.

Tuy nhiên, lần này, người bạn thường dễ dãi với tôi tôi đã kiên quyết nói với tôi rằng hãy chấm dứt mối quan hệ này.

Những lời khách quan của cô ấy khiến tôi dao động.

Khi tôi yêu, tôi trở nên mù quáng. Tôi nhận thức được điều đó, vì vậy tôi không thể không tự hỏi liệu đây có phải chỉ là một trang sử đen tối khác đang được tạo ra hay không.

Đồng thời, tôi không thể rũ bỏ cảm giác rằng quan điểm sống của Tama-san là một cái gì đó đặc biệt.

Khi tôi do dự, tôi không thể trả lời,

"Tớ không muốn thấy người bạn thân nhất của mình bị đau khổ và cuối cùng lại bật khóc,"

Momiji nói với một nụ cười khó chịu.

Tình bạn thật thuần khiết. Nó không làm cho tim tôi đập nhanh hay rung động, nhưng nó đã đâm xuyên vào trái tim tôi.

Tôi thường hối hận về việc tại sao Momiji sinh ra là phụ nữ?

Nếu cô ấy sinh ra là một người đàn ông, tôi sẽ dành tất cả mọi thứ cho cô ấy từ khi còn học tiểu học, trao cho cô ấy cơ thể và tâm hồn của tôi.

Momiji vô cùng tình cảm với những người thân thiết với cô.

Khi tình yêu thứ tư của tôi tan vỡ, cô ấy an ủi tôi, mặc dù cô ấy rất bực bội. Tôi thậm chí còn có một suy nghĩ thoáng qua rằng có lẽ sẽ không tệ lắm khi ở bên Momiji, ngay cả khi cả hai chúng tôi đều là phụ nữ.

"Chà, tớ biết cậu sẽ không dễ dàng bỏ cuộc."

Momiji nhún vai với một nụ cười gượng gạo.

Cho dù người bạn thân nhất của tôi có lo lắng đến đâu, đây không phải là tình yêu mà tôi có thể dễ dàng từ bỏ. Cô ấy quen tôi đủ lâi để biết rằng tôi sẽ không từ bỏ tình yêu này.

"Nhưng lần này, nó giống như yêu từ cái nhìn đầu tiên, phải không? Vì vậy, cậu chưa thực sự biết nhiều về anh ta đúng chứ?"

"Điều đó không đúng. Tớ đã biết đủ nhiều về Tama-san rồi."

"Cậu đã gặp anh ấy bao nhiêu lần rồi?"

"Hai lần ở quán bar."

"Vậy là sau hai lần gặp mặt, cậu đã khẳng định rằng đối phương là một người tốt nhỉ. Cũng giống như mấy mối tình trước đây của cậu vậy."

"Ừm..."

Momiji tựa cằm lên tay, nhìn tôi một cách tinh nghịch.

Cô ấy không cố ý chế giễu tôi hay coi thường Tama-san. Tôi biết điều đó, đó là lý do tại sao tôi do dự và cảm thấy bị dồn vào chân tường.

"Cậu luôn bốc đồng và quá vội vàng. Cậu chỉ để tâm đến những tình cảm ban đầu và để rồi phải bật khóc khi mối tình tan vỡ. Cậu có nhận ra điều đó không?"

“Tớ không hoàn toàn không biết..."

"Nếu cậu không hoàn toàn không biết, thì hãy thay đổi cách tiếp cận của cậu lần này. Cậu là người nói đàn ông nhắm tới cơ thể phụ nữ như phần thưởng, phải không? Nếu Madoka dâng mình như một phần thưởng, bất kỳ người đàn ông nào cũng sẽ chớp lấy cơ hội. Rốt cuộc, họ sẽ không bận tâm đến những rắc rối của việc nuôi dưỡng tình yêu hoặc có một tương lai lâu dài với cậu. Tình yêu của cậu giống như một món đồ chơi để bọn đàn ông đó lợi dụng thôi."

“Ư...."

Logic của Momiji thật tàn nhẫn. Cô ấy đã quấy rối tôi bằng logic vào đúng những chỗ hiểm.

Tôi phải khẳng định lại rằng tôi rất dễ thương. Tôi thậm chí không cần phải chủ động đi tìm tình yêu, chỉ cần rắc vài cục thính là bọn con trai tự đổ.

Ít nhất là trong các mối quan hệ trước đây, tôi luôn để người kia chủ động tiến tới trước. Tôi muốn đóng vai một cô gái ngây thơ trước mặt người đàn ông tôi yêu. Tôi muốn nó có vẻ như tôi chỉ đang đáp lại những tiến bộ của họ.

"Trước khi tình yêu hoặc tình cảm có thể phát triển trong trái tim họ, chỉ riêng sự dễ thương của cậu đã đưa cả hai vào một mối quan hệ. Theo nghĩa đó, sự dễ thương của cậu là một đại tội đấy."

“Đó là một lời khen hay mỉa mai vậy?"

"Cả hai."

Momiji cười toe toét.

Có sự mỉa mai, nhưng không có ác ý.

Nếu không từ bỏ tình yêu, thì ít nhất hãy cẩn thận. Đó là lời khuyên của Momiji. Cô ấy không muốn thấy tôi bị đau khổ và cuối cùng lại khóc. Đó là loại tình bạn mà chỉ một người bạn thân nhất mới có thể mang lại.

"Thật là..."

Suy ngẫm về quá khứ của mình, tôi thở dài thật sâu.

Lời nói của Momiji quá chính xác một cách đau đớn. Tôi luôn thất bại trước cô ấy như thế này. Tôi chưa bao giờ học hỏi được gì từ quá khứ của mình, lao đầu vào tình yêu mà không suy nghĩ.

Đúng là lịch sử lãng mạn của tôi là những trang giấy đen tối. Nó khác xa với tình yêu và tình cảm đích thực mà xã hội lý tưởng hóa. Nhưng sự ngọt ngào và hạnh phúc của tình yêu khiến trái tim tôi tan chảy là có thật.

Tôi muốn giữ hạnh phúc đó trong trái tim mình. Tôi không muốn trở thành phần thưởng, mà tôi muốn theo đuổi nó. Tôi muốn đắm mình trong sự ngọt ngào của việc được khen thưởng.

Theo nghĩa đó, có lẽ tôi không khác gì những người đàn ông khao khát phần thưởng từ tôi.

"Cảm ơn vì lời khuyên. Lần này tớ sẽ thay đổi chiến lược của mình."

"Tớ sẽ mong đợi sự thành công của cậu đấy. Đừng có để tớ lại phải dùng một khuôn mặt kiêu ngạo để nói ‘Tớ đã nói rồi mà không nghe’"

Momiji mỉm cười như thể cô ấy không mong đợi gì hơn.

Mặc dù cô ấy bảo tôi tránh xa người đàn ông đó vì muốn tốt cho tôi, nhưng cô ấy dường như cũng đang nói, "Hãy cho tớ thấy những gì cậu có thể làm đi." Cô ấy muốn tình yêu thứ năm của tôi là một tình yêu đúng nghĩa, và cô ấy mong muốn nó có một cái kết đẹp.

Những lúc như này lại nhắc nhở tôi về tình bạn sâu sắc của chúng tôi. Tôi cảm thấy rất tự hào khi có một người bạn như vậy.

Rốt cuộc, Momiji xinh đẹp, tài năng, thông minh và đức hạnh - cô ấy là hiện thân của mọi thành ngữ bốn ký tự* xuất hiện trong tâm trí tôi.

Cô ấy gọi sự dễ thương của tôi là tội lỗi, nhưng vẻ đẹp của cô ấy cũng tội lỗi không kém.

Nếu cô ấy ngồi bên cửa sổ với một cái nhìn u sầu, cô ấy sẽ biến thành một quý cô cao sang bước ra từ trong sách. Việc nhiều người đàn ông mê mẩn hình ảnh đó, bất chấp cái nhìn thực tế của cô ấy, là minh chứng cho sự quyến rũ của Momiji.

Một game thủ là bạn của tôi đã từng mô tả ngoại hình của Momiji như thế này:

"Một trinh nữ tóc đen dài chính là tuyệt tác của tạo hóa."

Tôi không thích việc mô ta người bạn thân nhất của mình một cách đơn giản và nông cạn như vậy, nhưng tới giờ tôi vẫn chưa tìm thấy một cách miêu tả phù hợp hơn.

Momiji theo học tại trường đại học hàng đầu ở Nhật Bản. Đó là một nơi chứa đầy những người đàn ông đã bị cha mẹ kỷ luật nghiêm ngặt để chỉ tập trung vào học tập. Không giống như tôi, người mang địa vị xã hội và động cơ thầm kín vào tình bạn, Momiji không phân biệt đối xử về những vấn đề nhỏ nhặt ấy.

Thực tế là cô ấy đối xử tử tế với ngay cả những người đàn ông kém giao tiếp xã hội nhất cũng khiến họ phải lòng cô. Ở cao trung, cô có một lượng lớn những người bạn là những chàng trai không nổi bật, giỏi học tập, trông họ chẳng khác gì nhau cả.

Tôi lo rằng cô ấy có thể thu hút những sự hiểu lầm, giống như việc cô ấy từng bị bám đuôi trước đây. Mặc dù chúng tôi đang học ở các trường khác nhau, nhưng đó là mối quan tâm duy nhất của tôi.

Nhưng có lẽ tôi đang suy nghĩ quá nhiều.

Không giống như tôi, một người luôn người tính toán, Momiji tự nhiên thu hút mọi người bằng phong thái chân thành của mình. Cô ấy chắc chắn đã có nhiều đồng minh ở trường đại học. Cách cô ấy luôn nói về cuộc sống đại học của mình với sự nhiệt tình như vậy là đủ bằng chứng.

Nói tóm lại, Momiji là hoàn hảo. Khuyết điểm duy nhất của cô ấy là cô ấy không có khuyết điểm.

Hoặc là tôi đã từng nghĩ vậy, cho đến khi tôi đến thăm căn hộ của cô ấy và đi vệ sinh.

Đó là khi tôi nhận ra sự thật.

"Cậu ấy nhé..."

Nhìn trộm vào bồn vệ sinh, tôi nhìn thấy “nó” một lần nữa.

Không phải là cô ấy quên xả nước. Chỉ có một viền đen xung quanh mặt nước. Chỉ riêng điều đó đã là vấn đề.

Trở về từ nhà vệ sinh, tôi ngay lập tức trừng mắt nhìn chủ nhà.

"Momiji..."

"Eep!"

Momiji nao núng. Đó không phải là nỗi sợ hãi về những điều chưa biết - đó là cảm giác tội lỗi khi biết chính xác điều gì sẽ xảy ra.

"Lần cuối cùng cậu dọn dẹp nhà vệ sinh là khi nào?"

"N-ngày hôm qua..."

"Hả?"

“Tớ đoán là vậy..."

Đôi mắt của Momiji lướt qua khi cô cố gắng giải thích.

"Thật là..."

Trạng thái đáng thương của cô ấy giống như một bé gái đến nỗi tôi không thể không thở dài.

"Nhìn vào cái tình trạng ấy, lần cuối cùng cậu dọn dẹp là khi tớ đến thăm lần trước, phải không?"

"Ừ-ừm... Lần cuối cùng nó được dọn dẹp bởi tớ là khi cậu đến thăm nhà tớ..."

"Lần trước cậu đã dọn dẹp nó á??"

"Madoka-sama là người đã dọn dẹp nó ạ..."

Khi tôi lườm cô ấy bằng một giọng trách cứ, Momiji chuyển sang cách ăn nói nhún nhường.

Việc bất lực trong dọn vệ sinh của cô ấy không chỉ giới hạn ở nhà vệ sinh. Ngoài phòng khách bụi bẩn cũng bao phủ các thiết bị và đồ nội thất. Sàn nhà có phần dễ quản lý nhờ robot hút bụi, nhưng nhìn chung, nơi này là một mớ hỗn độn.

Người phụ nữ quý tộc luôn trông hoàn hảo bên ngoài đang sống trong trạng thái như thế này trong nhà.

Đây là khuyết điểm của Momiji. Khi nói đến những việc cô phải sống tự lập mà không có ai theo dõi, cô trở nên luộm thuộm.

Nó không chỉ là dọn dẹp. Thói quen ăn uống của cô ấy cũng vậy.

Những dụng cụ nấu nướng mà cô ấy mua với sự nhiệt tình lúc đầu giờ đã bám bụi trên kệ chỉ sau một tháng sử dụng. Nồi cơm điện thì còn chưa được mở từ lúc mua, và cô có một đống túi gạo. Tất cả đều là gạo lứt, thôi thì ít nhất nó cũng không tệ.

Tủ lạnh thì chứa đầy thạch ăn liền bổ sung năng lượng, đồ uống tốt cho sức khỏe và nước có ga. Tủ đông chỉ chứa các suất ăn đông lạnh mà cô đã đặt hàng trên mạng. Cô nàng này tránh bất cứ thứ gì cần nước sôi, gắn bó với các lựa chọn có thể sử dụng được trong lò vi sóng.

Với quyết tâm thép để tránh rửa bát, Momiji luôn dùng đũa và bát dùng một lần. Cô thậm chí còn sử dụng cốc giấy mỗi khi uống cà phê hòa tan. Lối sống thân thiện với môi trường của cô ấy đã đi thẳng vào thùng rác cùng với đống đồ nhựa đó.

Trên hết, cô ấy chủ yếu ăn ngoài. Khi đi ăn ở gần đây, bạn có thể tin tưởng rằng Momiji sẽ chọn một quán ăn tốt. Mặc dù chuyển đến đây chưa đầy bốn tháng trước, cô biết mọi nơi, từ các nhà hàng lâu đời đến những nhà hàng mới. Cô thường xuyên lui tới các quán salad thường xuyên đến mức cô có thể đưa ra đánh giá chi tiết về từng quán một.

Nói tóm lại, cuộc sống hàng ngày của Momiji đã được tối ưu hóa để tránh việc có một cuộc sống rắc rối. Ngay cả những người đàn ông say đắm cô nhất cũng sẽ mất hứng thú khi biết điều này.

"Momiji... Tớ đã nói với cậu trước đây rồi, nhưng ít nhất hãy dành một giờ mỗi tuần để dọn dẹp. Nó đâu có khó khăn lắm đâu, phải không?"

“Ờ thì, tớ luôn dự định sẽ dọn dẹp vào sáng mai, và sau đó..."

"Và cái sáng mai đó của cậu không bao giờ đến."

Hành vi né tránh của cô ấy khiến lông mày tôi rũ xuống.

Momiji mất mẹ khi còn học cấp hai. Nếu cô sống trong một gia đình bình thường, điều đó có thể buộc cô phải học việc nhà, nhưng gia đình Fumino rất giàu có. Họ có một người giúp việc lo toan mọi thứ, vì vậy Momiji không bao giờ phải nhấc một ngón tay.

Có lẽ đó là lý do tại sao cô ấy như vậy. Momiji có thể làm tốt việc nhà nếu cô ấy cố gắng, nhưng cô ấy đã không làm vậy. Cô ấy luôn giữ vẻ bề ngoài hoàn hảo qua quần áo và cách chăm sóc bản thân, nhưng những phần vô hình trong cuộc sống của cô ấy đã bị bỏ qua.

"Momiji, mấy việc này cậu dư sức làm được mà, sao cứ phải lẩn tránh nó thế?"

"Ừ thì tớ làm được, nhưng cứ thấy thiếu động lực sao ấy."

"Kaede-chan sẽ thấy như nào khi nghe cậu nói vậy nhỉ?"

"Ặc!"

Momiji nao núng trước lời nhận xét sắc bén của tôi.

Kaede-chan, em gái kém ba tuổi của Momiji, là một hikikomori sống khép kín. Nhưng là em gái của Momiji, cô bé cũng rất thông minh. Không, phải nói là cô bé ấy quá thông minh.

Mặc dù không đặt chân vào lớp học của trường kể từ khi học xong tiểu học, cô bé vẫn liên tục đứng đầu các kỳ thi trong thời sơ trung của mình. Rõ ràng là cô bé chưa bao giờ đạt điểm dưới ba con số.

Kể từ khi Kaede-chan đạt được những kết quả này mà không cần bất kỳ sự giảng dạy qua trường lớp nào, lối sống khép kín của cô bé đã được chấp nhận cho đến thời gian gần đây.

Rõ ràng cô bé ấy tự nhiên là người nhút nhát. Sự cô lập lâu dài đối với xã hội đã dẫn đến một vấn đề nghiêm trọng: cô bé không thể giao tiếp một cách đàng hoàng với chính gia đình mình.

Khi kỳ thi tuyển sinh cao trung đang đến gần, cha cô bé cuối cùng dường như đã nhận ra mức độ nghiêm trọng của tình hình. Ông muốn cô theo học cùng trường đại học với Momiji, và mặc dù cô có khả năng học tập vượt trội, nhưng cô thiếu các kỹ năng xã hội để phát triển trong cuộc sống đại học. Ông ra lệnh cho cô đi học cao trung đàng hoàng và học các kĩ năng giao tiếp cơ bản.

Bản thân Kaede-chan đã muốn giải quyết vấn đề bằng cách thi vượt cấp hoặc giáo dục qua hình thức trực tuyến, nhưng điều đó đã không được phép. Cô bé đã bị buộc phải tham gia kỳ thi tuyển sinh vào trường cũ của chúng tôi, thứ mà cô bé đã vượt qua một cách dễ dàng.

"Nhân tiện, Kaede-chan thực sự có thể đi học đúng cách sao?"

Tôi đột nhiên tự hỏi.

Đối với một người thậm chí còn chưa học sơ trung đúng cách, môi trường nghiêm ngặt của trường chúng tôi có thể là quá khắc nghiệt. Cảm giác như ném một con chim xuống vực sâu mà không xem xét đến việc nó có biết bay không. Tôi không thể tưởng tượng được cô bé có thể phát triển mạnh ở một nơi như vậy.

Momiji quan tâm sâu sắc đến em gái mình và đã cố gắng mọi cách để giúp cô vượt qua lối sống hikikomori của mình. Tôi đã nghe rất nhiều câu chuyện về những nỗ lực của cô ấy, nhưng kể từ khi đến đây, cô ấy đã không nhắc đến Kaede-chan một lần.

"Ừm, em ấy vẫn đang đi học đúng cách."

Momiji quay mặt về phía tôi, vẻ mặt tươi sáng. Không biết đó là do sự tiến bộ của em gái cô ấy hay vì cô ấy đã thoát khỏi sự mắng mỏ của tôi nữa.

"Hừm. tốt quá. Vậy là cậu vẫn giữ liên lạc với Kaede-chan chứ?"

Tôi đã rất ngạc nhiên trước câu trả lời của cô ấy.

Suốt nửa năm nay, Momiji đã không hề có một cuộc điện thoại để hỏi thăm tình hình của Kaede-chan.

Kaede-chan chủ yếu sống trong phòng của mình, và ngay cả khi Momiji cố gắng nói chuyện với cô bé, cô bé cũng chỉ biết cúi xuống. Cô bé có thể trả lời bằng một hai câu "có" hoặc "không" mặc dù nó có thể khó nghe. Khi đến trường, cô bé chắc chắn sẽ im như hến.

Việc Momiji vẫn giữ liên lạc với cô bé thật đáng ngạc nhiên. Tôi không thể tưởng tượng họ sẽ nói chuyện điện thoại với nhau, vì vậy có thể họ đang sử dụng một ứng dụng nhắn tin để trao đổi thông tin cập nhật.

"Không. Tôi đã không liên lạc với con bé một lần kể từ khi đến đây."

Cô phủ nhận điều đó một cách thản nhiên.

Tôi nghiêng đầu, bối rối.

"Ồ... Khoan đã, có phải do bố cậu không?"

"Người đàn ông đó sẽ không bận tâm đến việc theo dõi sức khỏe của con gái mình. Lần duy nhất ông ấy liên lạc với tôi về Kaede chỉ là khi con bé có vấn đề thôi."

Phỏng đoán của tôi nhanh chóng bị bác bỏ.

Sau khi mất mẹ, gia đình Momiji trở thành một gia đình cha con, nhưng không có mối quan hệ thân thiết nào giữa họ. Cha cô luôn đòi hỏi sự xuất sắc từ các con gái của mình, và Momiji đã lặng lẽ đáp ứng những kỳ vọng đó mà không phàn nàn.

Khi nói đến lòng biết ơn vì đã được chu cấp, Momiji đã từng nói,

"Nó giống như việc trả thù lao cho những gì cậu đã cố gắng thôi."

Đó là cách cô ấy mô tả nó.

"Với tư cách là một người cha thì ông ta rất tồi tệ, nhưng nếu xét về tư cách là một CEO, ông ấy cũng không tồi nhỉ?"

Đó là cách cô hợp lý hóa mối quan hệ của mình với cha mình.

Tôi thường tự hỏi làm thế nào mà cô ấy lại trở nên hoàn hảo như vậy khi có một người cha tệ bạc. Có lẽ tất cả là nhờ sự giáo dục của người mẹ quá cố của cô.

Nếu không có động tĩnh gì từ Kaede-chan hay cha cô ấy, thì...

"Vậy, cậu có nhận được chút tình hình nào từ người giúp việc không?"

"Không có tin tức nghĩa là mọi thứ vẫn ổn. Nếu cô giúp việc không thông báo gì đến tớ, nghĩa là con bé vẫn đến trường đàng hoàng."

Với một nụ cười vô tư, Momiji nói điều này như thể nó là hiển nhiên.

Tôi đã choáng váng. Nó giống như chứng kiến một điều gì đó không thể tin được, khiến tôi mở to mắt.

"Bây giờ nhìn lại, tớ nghĩ mình có thể đã chiều chuộng Kaede quá nhiều. Nào là đi mua quần áo cho con bé, nào là khi tôi lôi con bé đến tiệm làm tóc. Rồi thế này thế kia, có lẽ tớ đã can thiệp quá nhiều."

Momiji thở dài, suy ngẫm về những sai lầm trong quá khứ của mình.

"Đó là sai lầm của tớ. Ngay cả khi không có sự giúp đỡ của tớ, Kaede vẫn có thể tự đứng vững. Trên thực tế, tớ có thể đã cản trở sự phát triển của cô ấy."

Vẻ mặt cô dịu đi, như thể cô đã tìm thấy niềm vui từ những thất bại trong quá khứ.

"Mọi người luôn gọi tớ là thần đồng, nhưng tớ lại chắc quan tâm cái danh đó lắm. Tớ chỉ làm những gì tớ phải làm, và kết quả theo sau. Tớ chỉ làm việc hiệu quả hơn những người khác một chút. Tớ nhận ra điều đó một cách đau đớn sau khi bắt đầu học đại học."

Nó có thể nghe giống như khoe khoang hoặc tự luyến, nhưng ý Momiji không phải vậy. Cái nhún vai của cô dường như mang một chút xấu hổ vì đã trở thành một con ếch ngồi đáy giếng.

Và sau đó là những tâm tư đến từ trái tim của cô.

"Nhưng Kaede thì khác. Trong khi những người khác phải vật lộn để đạt được 90 điểm bằng cách hy sinh thời gian chơi bời, và tớ hầu như không thể đạt được 95 điểm nếu không hy sinh giấc ngủ, con bé vẫn có thể ăn trọn 100 điểm hoàn hảo trong khi chẳng phải hy sinh thứ gì. Thuật ngữ 'thần đồng' được tạo ra là cho con bé."

Không có một dấu vết mỉa mai nào trong giọng nói của cô ấy. Nếu để diễn tả hợp lý, cô ấy trông rất tự hào.

"Kỹ năng xã hội cũng chỉ là một vấn đề tương tự như vậy. Con bé đã không thể tiếp nhận chúng chỉ vì con bé không quan tâm. Bây giờ con bé rồi sẽ bắt kịp khi học cao trung thôi. Kaede giờ đây đang ở trong tình huống mà con bé phải tự lực. Đối với một đứa trẻ bình thường, điều đó có thể vô vọng, nhưng con bé thì khác. Đó là tất cả những gì cần thiết cho con bé."

Đôi mắt của Momiji sáng lên một cách chắc chắn, như thể cô ấy đang chứng kiến một thứ gì đó tươi sáng. Không có sự lo lắng hay bất an nào trong ánh mắt của cô. Nó nhắc nhở tôi về một điều gì đó.

Đó là cái nhìn giống như lúc tôi rơi vào tình yêu.

"Nhưng mà, cậu thực sự nghĩ rằng mọi chuyện sẽ suôn sẻ như vậy sao...?"

Sự lạc quan mù quáng của cô ấy khiến tôi lo lắng khi nhìn cô ấy.

"Không chỉ là về vấn đề trường học thôi đâu. Nếu có chuyện gì đó xảy ra, con bé sẽ không có ai ở nhà để nhờ cậy. Ngay cả đối với cậu thì tớ cũng thấy có phần chủ quan đấy?"

"Không sao cả. Khi tớ rời đi, tớ đã bảo con bé liên hệ với tớ nếu có chuyện gì xảy ra. Tớ đã rất lo lắng trong tháng đầu tiên, nhưng... Tớ đã không nhận được tin nhắn nào từ con bé kể từ khi đó. Điều đó có nghĩa là con bé vẫn ổn, đúng chứ?"

“Cậu không nghĩ rằng cậu nên liên hệ với con bé ít nhất một lần sao...?"

"Tớ muốn lắm chứ, nhưng tớ muốn để con bé tự đi trong khi con bé đã có thể đứng vững. Tớ không muốn tạo gánh nặng cho con bé với sự phụ thuộc không cần thiết và nó có thể khiến con bé vấp ngã."

"Nhưng mà nhé... Cậu nghĩ con bé có thể tự đi đúng hướng mà không có ai theo dõi sao? Ít nhất thì cậu nên hỏi bố cậu về tình hình con bé dạo gần đây chứ?"

"Cao trung không phải là giáo dục bắt buộc. Nếu việc đến trường gặp khó khăn, con bé sẽ nhắn cho tớ thôi. Thực tế là tớ không nhận được lời nhắn nào thì có khi mọi thứ đang ổn ấy chứ."

Cho dù tôi có nêu ra bao nhiêu lời quan tâm, cô ấy vẫn không hề bối rối.

Nó trái ngược với trước đó. Giống như Momiji đã làm khi tôi nói với cô ấy về tình yêu mới của mình, bây giờ tôi đang chỉ ra những mối nguy ẩn cho một người lạc quan quá mức.

Cuối cùng tôi cũng hiểu được sự lo lắng mà Momiji đã cảm thấy về tôi.

Lý do của Momiji rất hợp lý. Không khó để tin rằng Kaede-chan đang đi học đúng cách.

Nhưng tôi vẫn cảm thấy cô ấy quá lạc quan.

Momiji luôn được những người xung quanh đối xử đặc biệt, và cô ấy nhận thức rõ điều đó.

Sự đối xử đặc biệt của cô đến từ việc liên tục tạo ra kết quả tốt. Em gái của cô, người thậm chí còn tài năng hơn, cô bé là người đặc biệt trong số những người đặc biệt. Nếu cô bé quyết tâm làm gì, không có gì cô bé không thể làm được.

Đó là mức độ mà Momiji tin tưởng vào Kaede-chan, nhìn như nào cũng thấy nó bị quá đà.

Cô ấy dường như tin rằng chỉ cần đi học sẽ giải quyết được mọi thứ.

Tôi luôn cảm thấy điều này là mạo hiểm, nhưng đó là vấn đề nội bộ gia đình. Là một người bạn, tôi không thể xen vào mà không biết tình hình được.

Cũng giống như Momiji không can thiệp quá nhiều vào đời sống tình cảm của tôi.

Nhưng nỗi lo của tôi không phai nhạt. Hay nói đúng hơn, nỗi lo ấy ngày một lớn dần.

Nỗi lo ấy hóa ra là hợp lý khi vào tháng Chín, kịch bản xấu nhất diễn ra.

*

Hiện tại, theo lời khuyên của Momiji, tôi đã thay đổi cách tiếp cận tình yêu của mình. Thay vì điên cuồng tìm cách phát triển tình cẩm này, tôi đang dành thời gian để tìm kiếm cơ hội.

Tôi muốn Tama-san biết nhiều hơn về tôi, không chỉ về ngoại hình của tôi. Tôi muốn anh ấy nhìn vào mọi thứ mà tôi có.

Cho đến bây giờ, tôi đã sử dụng ngoại hình của mình như một mồi nhử để lôi kéo nam giới. Tôi đã tập trung quá nhiều vào việc được yêu thích, coi sự khởi đầu của một mối quan hệ là mục tiêu cuối cùng.

Nhìn lại lịch sử lãng mạn của tôi, phần thỏa mãn nhất có thể là cảm giác như đạt được thành tựu khi tôi đạt được mục tiêu của mình.

Theo nghĩa đó, quan điểm của tôi về tình yêu đã trưởng thành. Tôi đang cố gắng kết hợp một số lý tưởng của xã hội về các mối quan hệ lành mạnh.

Nhưng nếu nghĩ rằng bước vào một mối quan hệ sẽ dễ dàng, thì tôi đã sai lầm nghiêm trọng.

Tôi chỉ gặp Tama-san vào thứ sáu tại quán bar của bà chủ. Tôi đã cố gắng xin thông tin liên lạc của anh ấy bằng cách ám chỉ về việc gặp nhau bên ngoài, nhưng tôi đã không thành công.

Lần trước tuy có hơi thất vọng vì chậm tiến độ, tôi đã thử một cách tiếp cận trực tiếp hơn.

"Hãy để em bày tỏ sự biết ơn của mình."

Tôi ngụ ý gặp nhau bên ngoài quán bar, hy vọng có thể trao đổi thông tin liên lạc, nhưng...

"Em không cần phải khách sáo như vậy đâu. Đó chỉ là phép lịch sự thông thường thôi."

Phản ứng trưởng thành của anh ấy khiến tôi hoàn toàn im lặng.

Kế hoạch của tôi là lấy thông tin liên lạc của anh ấy, liên lạc thường xuyên, hẹn hò, tạo kỷ niệm và trở thành một cặp đôi vào đêm giáng sinh.

Nhưng tôi thậm chí không thể thực hiện bước đầu tiên. Tôi luôn có được những gì tôi muốn một cách dễ dàng, vì vậy giờ đây tôi đã choáng váng khi thấy rằng tình yêu không phải lúc nào cũng diễn ra theo kế hoạch.

Tôi dễ thương. Momiji thậm chí còn tuyên bố rằng sự dễ thương của tôi là một tội lỗi. Tuy nhiên, Tama-san đối xử với tôi như thể tôi vô tội.

Tama-san thực sự khác với những người đàn ông bình thường.

Các quy tắc thông thường không thể được áp dụng.

Tự hỏi phải làm gì, tôi bị thúc đẩy bởi sự mong đợi của một cô gái đang yêu và cuối cùng đã thực hiện một hành động thực tế.

Vào một buổi chiều bình thường trong tuần.

Ngôi nhà trông như đang trên bờ vực sụp đổ, mặc dù nó không tệ lắm. Biết được lịch sử bi thảm của nơi này, tôi không thể không cảm thấy lo lắng.

Đây là địa điểm giết người khét tiếng, nơi bốn mươi người đã thiệt mạng.

Theo Tama-san, ngôi nhà có một lịch sử huy hoàng khi nuốt chửng linh hồn của cư dân và tiêu diệt tất cả những kẻ thách thức. Đã lâu rồi không có bất kỳ nạn nhân nào được ngôi nhà ghi danh.

Thay vào đó, bây giờ nó đã nổi tiếng vì những lời nguyền nó mang lại.

Ví dụ, một ông già vứt tàn thuốc gần đó đã bị bỏng nặng trong một vụ hỏa hoạn bí ẩn.

Ngoài ra còn có những câu chuyện về những bức ảnh ma quái được chụp bên trong ngôi nhà, với một người phụ nữ nhìn ra từ cửa sổ.

Và khi bạn càng đến gần ngôi nhà, bạn càng có nhiều khả năng gặp xui xẻo hoặc thảm họa.

Đây là những câu chuyện phóng đại mà bạn sẽ nghe về bất kỳ địa điểm ma ám nào, phổ biến đối với những người đam mê tâm linh. Mặc dù Tama-san đã kể cho tôi nghe những câu chuyện này, nhưng tôi vẫn chưa hoàn toàn tin chúng.

Sau tất cả, bản thân Tama-san cũng sống ở đó và hoàn toàn ổn. Anh ấy còn có thể chia sẻ những câu chuyện đó như những giai thoại thú vị của ngôi nhà.

Nhưng đó là cho đến ngày hôm nay.

Tôi sắp trải qua một điều gì đó đáng sợ đến mức tôi sẽ tin vào mọi câu chuyện phóng đại về nơi này.

Tôi không có lý do thực sự để đến thăm nhà Tama-san. Tôi cũng chẳng có ý xấu gì đâu.

Tôi chỉ đơn giản là tìm kiếm ngôi nhà bị nguyền rủa và địa điểm ăn thịt người, và chỉ với hai từ khóa đó, tôi đã tìm thấy địa chỉ của người đàn ông tôi yêu. Đó là lý do tại sao tôi đến đây.

Một phần trong tôi muốn nhìn trộm vào bên trong ngôi nhà.

Nhưng điều đó sẽ vượt qua một ranh giới. Là một cá thể của xã hội, có những ranh giới bạn không nên vượt qua. Thực tế là tôi không thể kìm nén sự thôi thúc này bằng lý trí, điều đó đã khiến tôi hiểu vì sao luôn có những kẻ bám đuôi.

Tôi hiểu rằng đây chắc hẳn là cảm giác của họ. Với suy nghĩ đó, tay tôi tự nhiên vươn tới cửa trước.

Tất nhiên, nó không mở. Đây là một địa điểm ma ám, một thánh địa cho những người đam mê tâm linh. Tama-san đã đề cập đến việc ngôi nhà này có ý chí của nó va độ bảo mật cao như thế nào

Tôi nhìn xung quanh. Bức tường cổng cung cấp đủ chỗ che chắn để không ai nhìn thấy tôi trừ khi họ ở ngay trước cửa.

Tôi mở hộp thư và nhìn vào bên trong.

"Hả...?"

Đó là một buổi chiều trong tuần, nên Tama-san nên đi làm. Ngôi nhà lẽ ra phải trống rỗng.

Nhưng tôi nghĩ tôi đã nghe thấy một âm thanh từ bên trong...

Tôi thậm chí còn nghĩ rằng tôi đã nhìn thấy một cái bóng di chuyển ra khỏi khóe mắt của mình.

"Không đời nào..."

Đó có thể là âm thanh của một thiết bị, giống như máy làm đá trong tủ lạnh.

Tôi tự nhủ để trấn an bản thân.

Tôi liếc nhìn phía sau để đảm bảo rằng không có ai đang theo dõi.

Không có dấu hiệu của bất kỳ ai xung quanh. Lợi dụng điều đó, tôi quyết định kiểm tra sân sau.

"Meo meo."

Tiếng kêu của một con mèo khiến tôi dừng lại.

Theo âm thanh, tôi thấy một con mèo đen đang ngồi trên bức tường đá.

Nó nhìn chằm chằm vào tôi như thể muốn nói rằng ‘Bắt quả tang nhé’. Sự hiện diện của nó như một bức tượng sư tử hộ mệnh hoặc một bức tượng shisa.

Một con mèo đen là biểu tượng của sự xui xẻo, quá phù hợp với ngôi nhà này.

Nhưng nó chỉ là một con mèo hoang, vì vậy tôi đã không nghĩ nhiều về nó. Lẽ ra tôi nên quay lại, nhưng sự thôi thúc của một cô gái đang yêu đã thúc đẩy tôi tiến về phía trước.

"Meo meo."

Tiếng kêu của con mèo từ phía sau nghe như một lời cảnh báo ‘Tôi đã ngăn cản đến vậy rồi, bị sao thì kệ bà đấy nhé.’

Rèm cửa được đóng chặt mặc dù đó là ban ngày. Đây có lẽ là một biện pháp khác chống lại những kẻ đam mê tâm linh rình mò

Tôi cố gắng mở cửa sổ, nhưng nó chỉ kêu lạch cạch nhẹ. Tôi nhớ Tama-san đã đề cập rằng anh ấy đã lắp thêm ổ khóa trên cửa sổ. Nhận thức về an ninh của anh ấy thực sự rất cao.

Vào bên trong dường như không thể.

Tôi đã lường trước được kết quả này và không có nhiều hy vọng.

Nhưng tôi rất muốn nhìn thấy không gian nơi Tama-san sống, có chút thông tin về cuộc sống hàng ngày của anh ấy thôi là tốt lắm rồi.

Mặc dù tôi đang mang suy nghĩ của một kẻ rình rập, nhưng tôi không thể đập vỡ cửa sổ. Cùng lắm, tôi sẽ cố gắng nhìn trộm qua khe hở nhỏ nhất trên rèm cửa, hy vọng có thể bắt được dù chỉ một mảnh không gian sống của anh ấy.

Tấm rèm cửa không che hết căn phòng, vì vậy căn phòng không hoàn toàn tối.

Cấu trúc của ngôi nhà này có sẵn trên mạng. Tôi biết đây là phòng khách, nhưng tôi không thể nhìn thấy bất kỳ đồ nội thất nào. Có lẽ anh ấy không cần một không gian ấm cúng vì anh ấy sống một mình.

Mặc dù đó là nhà của người đàn ông tôi yêu, nhưng cảnh tượng nhạt nhẽo một cách đáng thất vọng.

Ngay khi tôi định gạt bỏ nó vì không thú vị,

“Ah..."

Hai con mắt xuất hiện trong bóng tối.

Đôi mắt của tôi và nó nhìn nhau đắm đuối.

"KYAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAH!"

Khoảnh khắc tiếp theo, tôi chỉ nhớ là tôi đang chằm chằm vào một núi khoai tây chiên.

Tôi không nhớ mình đã trốn thoát khỏi đó như thế nào.

Đánh giá về tình hình hiện tại của tôi, chắc hẳn tôi đã tới một chuỗi cửa hàng hamburger gần nhà ga. Mặc dù bây giờ đã là buổi chiều giữa tuần, nơi này vẫn rất đông đúc. Bình thường, tôi sẽ thấy nó khó chịu, nhưng bây giờ tôi chỉ biết ơn vì sự đông đúc này.

Biên lai trên bàn cho thấy tôi đã gọi một xô khoai tây chiên - không có gì khác, thậm chí không có đồ uống.

Khi tôi nhìn chằm chằm vào khoai tây chiên, một người phụ nữ cười toe toét với một đứa trẻ đến gần.

"Cô không thể ăn tất cả đống khoai tây đó một mình, phải không? Để tôi giúp cô nhé."

Không đợi câu trả lời, cô ta lấy khay khoai tây đang ăn dở của tôi và bước đi.

Tôi đã bị sốc khi có một người thô lỗ như vậy. Theo một cách nào đó, cô ấy đã giúp tôi vì dù sao tôi cũng không thể ăn hết những món khoai tây chiên đó.

Người phụ nữ bắt đầu tranh cãi với một nhân viên đã nhận thấy hành vi trộm cắp của cô. Khoai tây chiên rơi xuống khi sự hỗn loạn ngày càng tăng, và cuối cùng, cảnh sát đã được gọi.

Nếu tôi không gọi xô khoai tây chiên trong trạng thái choáng váng của mình, điều này sẽ không xảy ra. Cảm giác tội lỗi gặm nhấm tôi, nhưng nỗi sợ hãi nhanh chóng nuốt chửng mọi cảm xúc khác.

Đôi mắt đó, lơ lửng cao đến đầu gối, nhìn chằm chằm vào tôi như một cái đầu bị đứt lìa quay sang một bên.

Địa điểm ma ám khét tiếng nơi bốn mươi người đã thiệt mạng. Nó đã đánh bại tất cả những kẻ thách thức, không chỉ những kẻ xâm phạm mà ngay cả những người chỉ đơn thuần ở gần đó.

Một điều gì đó siêu nhiên, vượt quá lời giải thích khoa học, đã xảy ra với tôi. Tôi không thể tin rằng nó đã kết thúc. Đôi mắt đó có thể đã nguyền rủa tôi.

Điều gì sẽ xảy ra với tôi bây giờ...?

Tôi khóc nức nở vì sợ hãi, khiến các sĩ quan cảnh sát lo lắng. Khi mọi thứ lắng xuống, trời đã chạng vạng.

Mặc dù tôi đã bình tĩnh lại, nhưng tôi không thể về nhà. Mặc dù không phải là thứ sáu, đôi chân của tôi tự nhiên đưa tôi đến quán bar của bà chủ.

"Ồ, chào mừng, Kurumi-chan."

Không có khách hàng nào khác.

Gần đây, chỗ ngồi bên cạnh Tama-san đã trở thành vị trí quen thuộc của tôi, nhưng hôm nay không phải là thứ sáu. Tôi quyết định ngồi vào chỗ ngồi quen thuộc của anh ấy.

Bà chủ đưa cho tôi một ly rượu gin. Tôi nắm lấy chiếc ly bằng cả hai tay và uống nó xuống trong một hơi. Tôi sẽ không bao giờ uống như thế này bình thường, nhưng cổ họng khô khốc của tôi đòi hỏi điều đó.

"Ôi chà?"

Bà chủ có vẻ thích thú.

"Thường thì em hay tới đây vào tối thứ sáu mà, hôm nay có chuyện gì à?"

Cô hỏi khi cầm lấy chiếc ly rỗng.

Vâng, đã có một chuyện khủng khiếp xảy ra! Em đã đến rình mò ở căn nhà ma ám nơi Tama-san sống, và khi em nhìn vào phòng khách, em và một đôi mắt đã nhìn nhau đắm đuối!

Không đời nào tôi có thể nói điều đó.

Mặc dù tình yêu khiến tôi mù quáng, nhưng tôi biết sự khác biệt giữa đúng và sai. Tôi đã vượt qua ranh giới xã hội, và tôi không thể nói với bà chủ, mặc dù cô ấy là người mà tôi tin tưởng.

"Chỉ là... Có một câu chuyện khá khó nói từ một đứa bạn của em thôi"

Tôi bịa chuyện ra về một người đam mê tâm linh đã đến thăm ngôi nhà, nhìn trộm vào phòng khách, và thấy hai con mắt nhìn chằm chằm lại. Người bạn đó của tôi đã hoảng sợ, nói rằng ngôi nhà đã bị nguyền rủa, và tôi nhận ra đó là nơi Tama-san sống.

Tôi lo lắng hỏi bà chủ,

"Tama-san... sống một mình, phải không ạ?"

"Ừm, đúng vậy đó."

“Anh ấy có bạn bè nào đang ở nhờ nhà không ạ?"

"Tôi nghĩ gần như chắc chắn là không có đâu."

Câu trả lời kiên quyết của bà chủ đã dập tắt hy vọng của tôi.

"Và vào các ngày trong tuần, Tama đi làm. Điều đó không thay đổi gì trong ngày hôm nay. Vì vậy, nếu có nhìn thấy thứ gì đó trong ngôi nhà đó thì..."

Bà chủ mang tới một biểu cảm rất đáng lo.

"Chắc hẳn bạn em đã nhìn thấy thứ gì đó mà không nên thấy."

Với một nụ cười bí ẩn, cô ấy đưa cho tôi ly thứ hai.

Tôi không nhớ chúng tôi đã nói về điều gì sau đó. Bộ não của tôi không còn giữ lại được chút lý trí nào nữa rồi.