Ngay bây giờ, tôi đang đắm say trong một tình yêu mới.
Chẳng phải là vào một ngày tình cờ, tôi nảy sinh tình cảm với bạn của mình. Cũng chẳng phải do tôi bị ấn tưởng bởi giả thuyết về một kẻ bất tài với một con mèo bị bỏ rơi.
Cái cảm giác gọi là yêu không phải là một cơn bão mà bạn có thể dự đoán trước được. Nó giống như một tia sét đánh vào chiếc ô bạn đang cầm vào một ngày mưa.
Ngay cả khi bạn luôn cảnh giác với nó thì cũng vô ích. Đó là khoảnh khắc chết người của sự bất cẩn—
"Á!"
—điều đó xảy ra khi tôi sắp ngã về mặt vật lý.
Nó xảy ra khi ai đó lao qua đâm vào vai tôi, trong lúc tôi đang đi bộ xuống cầu thang.
Khoảnh khắc tôi mất thăng bằng và chuẩn bị ngã xuống, một bàn tay nắm lấy cánh tay tôi để giữ tôi không ngã.
Chiếc túi xách mà một người trưởng thành hay mang theo đã rơi xuống thay cho tôi. Người đó, hình bóng của anh ấy trên nền hoàng hôn, nắm chặt tay vịn và giữ cho tôi không bị ngã.
Một vị cứu tinh, không chút suy nghĩ, buông túi xách của họ để đỡ lấy một người lạ như tôi, ánh mắt lo lắng của họ dán chặt vào tôi.
"Em không sao chứ?"
Chính hành động tốt bụng đó của anh ấy đã khiến trái tim tôi đập thình thịch.
Nhìn lại, khoảnh hắc đó là sự khởi đầu của một tình yêu mới - một tình yêu đã rơi thẳng vào trái tim của cơ thể tôi.
*
"Cuối cùng tớ đã tìm thấy một tình yêu mới!"
Những tháng ngày năm cuối cao trung của tôi không có gì ngoài sự mệt mỏi của việc chuẩn bị cho kỳ thi, một sự đơn điệu xám xịt. Sau khi sống sót qua những ngày tháng địa ngục đó, tôi đã được tận hưởng một cuộc sống lấp lánh trong khuôn viên trường đại học, nơi tôi có thể say sưa trong tự do và vinh quang.
Kinomiya Madoka, một sinh viên năm nhất 18 tuổi, cuối cùng đã tìm thấy màu sắc mình còn thiếu trong thời thanh xuân.
Trái tim tôi dâng trào với những cảm giác đầu tiên của tình yêu mà tôi có từ năm thứ hai cao trung.
Tôi đã chuyển đến thành phố để học đại học cùng với người bạn thân nhất của mình, Fumino Momiji. Chúng tôi đã ở bên nhau mười hai năm, từ tiểu học đến trung học. Mặc dù chúng tôi học ở hai trường đại học khác nhau, nhưng chúng tôi sống trong cùng một tòa chung cư.
Lúc đầu, cô ấy đề nghị chúng tôi ở cùng phòng, nhưng tôi lịch sự từ chối. Không phải là tôi không muốn sống với Momiji. Trên thực tế, tôi còn tin rằng cuộc sống lúc đó sẽ rất vui ấy chứ.
Nhưng tôi là kiểu con gái dốc toàn lực khi yêu. Tôi ưu tiên khả năng bản thân có thể có bạn trai.
"Quả là cậu có khác."
Khi tôi nói với cô ấy lý do của mình, Momiji cười và nói rằng điều đó sẽ không thể giúp được gì.
Thay vào đó, chúng tôi chọn căn hộ hiện tại dựa trên sự thuận tiện để di chuyển tới trường đại học của mỗi người. Mặc dù chúng tôi không ở cùng một phòng, nhưng chúng tôi ở dưới cùng một mái nhà, đủ gần để đến thăm nhau một cách dễ dàng.
Đây là lần đầu tiên tôi rời nhà bố mẹ, chuyển từ Hokkaido đến thành phố lớn. Vì tôi đã bỏ lại hầu hết tình bạn của mình sau khi lên đại học, có người bạn thân nhất của tôi ở bên cạnh là một niềm an ủi rất lớn.
Điều đó cho thấy, chúng tôi không phải lúc nào cũng dính lấy với nhau. Trong môi trường mới này, chúng tôi đã xây dựng các vòng kết nối xã hội riêng biệt và tận hưởng cuộc sống đại học bận rộn theo cách riêng của mình.
Cho đến khi học cao trung, tất cả những gì tôi phải làm là làm theo hướng dẫn: làm điều này, làm điều kia.
Nhưng đại học là một câu chuyện hoàn toàn khác. Sự tự do thật tuyệt vời. Cuộc sống hàng ngày được định hình bởi những lựa chọn của chính tôi, và trách nhiệm về hạnh phúc và sự hài lòng của tôi hoàn toàn thuộc về tôi.
Một người bạn yêu thích game của tôi đã từng mô tả nó là sự chuyển biến từ game nhập vai một nhân vật sang game sandbox.
Họ nói cuộc sống đại học giống như một game sandbox. Không có cách chơi cố định hoặc một mục tiêu rõ ràng. Bạn được cung cấp một thế giới và công cụ, và bạn có thể tự do chơi theo cách bạn muốn.
Nhưng đây là thực tế. Có các quy tắc và giới hạn. Nếu bạn bước ra khỏi những hàng rào vô hình đó, con boss mạnh nhất mang tên xã hội sẽ trừng phạt bạn không thương tiếc.
Khi hết thời gian, thế giới bạn đã xây dựng trở thành địa vị xã hội và tài sản của bạn, và bạn phải đưa chúng sang giai đoạn tiếp theo. Chu kỳ này tiếp tục vô tận cho đến khi bạn chết - đó là xã hội, cậu bạn đó nói như vậy.
Đó là một phép so sánh đầy khéo léo.
Nó làm tôi nhớ đến điều gì đó tôi đã thấy trên mạng xã hội gần đây.
Nếu bạn thông minh, hãy làm những gì giống với người bình thường và làm theo hướng dẫn của giáo viên răm rắp. Kỹ năng xã hội lúc đó là thứ yếu, vì vậy nó không quan trọng, phải không?
Nếu bạn không thông minh, hãy làm mọi thứ khác người bình thường và hành động theo sự bốc đồng của chính mình. Lúc đó thứ duy nhất có thể bù đắp cho bạn là trở nên thật hòa đồng bằng kỹ năng xã hội.
Trong thời gian đi học, trường hợp đầu tiên được khen ngợi, và trường hợp thứ hai sẽ bị đuổi học.
Nhưng khoảnh khắc bạn bước vào xã hội, gió sẽ đảo chiều.
Ngay cả khi bạn thông minh, nếu bạn chỉ có thể làm những gì người bình thường làm và chờ đợi sự hướng dẫn, bạn sẽ trở thành một vấn đề. Không có kỹ năng xã hội? Thật là vô dụng.
Nếu bạn không thông minh nhưng thử những điều khác nhau và hành động theo phán đoán của riêng mình, bạn có thể tạo nên sự đổi mới. Sự hiếu động thái quá và kỹ năng xã hội cao của bạn chính xác là những gì xã hội muốn.
Đó là tất cả về cách bạn đóng khung nó. Làm thế nào cùng một hành động có thể dẫn đến những kết quả khác nhau như vậy?
Đại học giống như một nửa xã hội. Đó là nơi để giới thiệu và thực hành những gì xã hội yêu cầu. Ngay cả khi bạn thất bại, việc tha thứ vẫn sẽ dễ dàng hơn so với khi trưởng thành đi làm.
Vì vậy, tôi đã đưa ra quyết định của riêng mình, đánh giá cao hành động độc lập và mở rộng vòng kết nối xã hội của mình trong khi theo kịp việc học tối thiểu. Tôi đã hoàn toàn tận hưởng cuộc sống đại học lấp lánh của mình, đắm mình trong từng chút tuổi trẻ.
Nhưng có một điều còn thiếu trong tuổi trẻ sôi động của tôi.
Đó là tình yêu.
Tôi có thể vỗ ngực tự hào nói rằng tôi dễ thương. Tôi hoàn toàn nhận thức được điều đó. Tôi thậm chí không cần phải đuổi theo các chàng trai, bởi lẽ họ luôn tìm đến tôi.
Bác sĩ, chính trị gia, CEO, người thừa kế,... tôi quen biết họ thông qua vòng kết nối xã hội của tôi, gặp gỡ những người có địa vị xã hội cao chỉ là một phần trong cuộc sống hàng ngày của tôi.
Nhưng đối với tôi, tất cả chúng đều giống nhau.
Không phải để khoe khoang, nhưng bản thân tôi là một cô gái trẻ khá giả, vì vậy tôi chưa bao giờ phải vật lộn với tiền bạc. Tôi không có ham muốn vô độ về mặt vật chất.
Vì vậy, tôi chưa bao giờ bán mình vì ham muốn vật chất. Mọi mối quan hệ tôi có đều là một mối quan hệ mà người kia yêu tôi đầu tiên.
Đã gần hai năm kể từ lần cuối cùng tôi yêu.
Nhưng gần đây, tôi đã yêu một người mới.
Ngọn lửa tình yêu tưởng chừng đã tắt bỗng xuất hiện lại trong tôi.
Cảm giác ngọt ngào, tan chảy ấy của tình yêu.
Chỉ cần tưởng tượng niềm hạnh phúc đi kèm với việc được yêu thương đã khiến tim tôi đập thình thịch.
Tôi đã chia sẻ niềm vui nơi tình yêu mới của mình với người bạn thân nhất của tôi, Momiji, nhưng—
"Haah..."
Cô ấy làm một khuôn mặt chua chát, hoàn toàn không giống tôi. Như thể cô đã cắn phải một viên thuốc đắng.
Sau khi thở một hơi dài, Momiji nói,
"Vậy, ai là nạn nhân tiếp theo của cậu?"
Cô ấy mô tả tình yêu mới của tôi theo cách khắc nghiệt nhất có thể.
"Hừm... gọi anh ấy là nạn nhân như vậy, cậu thật xấu tính."
Tôi cũng biết buồn chứ bộ. Ngay cả khi cô ấy là bạn thân nhất của tôi, có những điều mà cô ấy không nói.
"Anh ấy không phải là nạn nhân."
Tôi cau mày, môi tôi bĩu môi khi phản đối, nhưng biểu hiện và quan điểm của Momiji không thay đổi.
"Nếu cậu đã quên lịch sử tình trường của chính mình, để tớ nhắc lại cho cậu biết nhé?"
Rốt cuộc là như vậy đấy.
Lần này tôi muốn bày tỏ sự hối tiếc của mình... nhưng thay vào đó, tôi nao núng như thể mất cảnh giác.
Không phải là tôi đã quên, chỉ là tôi đang quá bị cuốn vào sự phấn khích.
"Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với tình đầu là ông thầy của cậu hả?"
Tình yêu đầu tiên của tôi là năm lớp năm tiểu học.
Tình đầu của tôi là giáo viên chủ nhiệm ở trường tiểu học của tôi. Thầy ấy là người
tuyệt vời nhất ở trường, thể thao và có tính cách năng động. Chỉ cần có thầy ấy làm giáo viên của chúng tôi đã khiến các cô gái từ các lớp khác ghen tị. Mọi người đều ngưỡng mộ thầy ấy.
Mấy đứa con gái hướng ngoại sẽ luôn đổ xô xung quanh thầy, cười khúc khích và tranh giành sự chú ý của thầy. Thầy ấy không bao giờ né tránh họ, thay vào đó cười và hùa theo những trò đùa của họ.
Bên cạnh đó, thầy ấy không bỏ bê những bạn nữ hướng nội hay gạt bỏ mấy đứa con trai. Có lẽ không có một đứa học sinh nào không tin tưởng thầy ấy.
Thầy ấy rất được phụ huynh và các giáo viên khác tin tưởng, và nhìn chung, thầy ấy cực kỳ nổi tiếng.
Nụ hôn đầu tiên của tôi được trao cho người giáo viên đó.
Lúc đó tôi hoàn toàn không ép buộc bản than
Nói thẳng ra, thầy ấy là một lolicon.
“Em rất đặc biệt với thầy, Madoka. Ta sẽ giữ bí mật được chứ?"
Với những lời đó, chúng tôi đã bước vào giai đoạn trăng mật.
Tôi rất vui khi nhận được tình cảm và sự tin tưởng của thầy ấy đến nỗi tôi gật đầu mạnh mẽ trước yêu cầu giữ bí mật của thầy.
Vào thời điểm đó, tôi đang học lớp năm. Không đời nào tôi có thể giữ một bí mật hạnh phúc như vậy cho riêng mình. Tôi rất muốn khoe với mọi người rằng tôi đặc biệt với thầy giáo.
Một tuần sau, tôi nói bí mật với năm người bạn thân nhất của mình. Hóa ra bốn người trong số họ cũng "đặc biệt" đối với thầy giáo kia. Cô gái tội nghiệp bị bỏ rơi đã được năm người chúng tôi an ủi.
Rất nhiều điều đã xảy ra sau đó, nhưng tôi sẽ bỏ qua đến cuối.
Một ngày nọ, thầy ấy đột nhiên từ chức.
Sau đó, không ai nhìn thấy thầy ấy nữa.
Mẹ tôi ôm tôi thật chặt khi bà khóc, an ủi tôi bằng cách nói, "Mọi thứ sẽ ổn thôi."
Người bạn thân nhất của tôi đã không lãng phí thời gian để nhắc lại quá khứ đau đớn đó. Và cô ấy vẫn chưa xong đâu.
"Chuyện gì đã xảy ra anh bạn mà cậu đã hẹn hò vào năm hai sơ trung vậy?"
Tình yêu thứ hai của tôi xảy ra vào năm thứ hai trung học cơ sở. Đối tượng tình cảm của tôi là một nam sinh cao trung.
Tôi luôn dễ thương. Ngay cả khi đó, nếu tôi đi một chuyến tàu đông đúc, gần như không thể tránh khỏi việc tôi thu hút sự chú ý của người khác.
Một ngày nọ, một người đàn ông trung niên đáng sợ rõ ràng là một kẻ biến thái nhắm vào tôi. Tôi run rẩy vì sợ hãi, không thể làm gì được khi tay hắn ta thò tay xuống dưới váy tôi. Ngay khi ngón tay của hắn ta chuẩn bị chạm vào đồ lót của tôi, hắn ta đã bị bắt.
Một nam sinh cao trung với ý thức công lý mạnh mẽ đã cứu tôi khỏi tên biến thái đó.
Với sự giúp đỡ của những người xung quanh, tên đó đã bị bắt và giao cho nhân viên nhà ga.
Đấng cứu tinh của tôi an ủi tôi, nói, "Chắc em sợ lắm nhỉ? Giờ thì không sao nữa rồi."
Đó là khoảnh khắc tôi rơi vào lưới tình lần hai.
Tôi đã hỏi thông tin liên lạc của anh ấy để cảm ơn anh ấy, và sau khi trao đổi tin nhắn trong một tháng, chúng tôi đã trở thành một cặp.
Đối với một học sinh sơ trung, một học sinh cao trung có vẻ như là một người lớn chính thức. Và anh ấy là anh hùng của tôi, người đã cứu tôi khỏi cái ác. Tôi đã luôn ngưỡng mộ anh ấy. Tôi sẽ làm bất cứ điều gì cho anh ấy. Tôi thậm chí còn ám chỉ rằng tôi muốn được làm những thứ "người lớn" với anh ấy.
Vào kì nghỉ, chúng tôi đã ở riêng trong phòng của anh ấy, và chúng tôi đã dành thời gian như tuần trăng mật bên nhau.
Chúng tôi hôn, lưỡi đan xen vào nhau, và phần trên của tôi bị lột hoàn toàn. Ngay khi bàn tay anh ấy chạm đến tuyến phòng thủ cuối cùng của tôi—
"Mik-kun, cậu vẫn ổn chứ? Tớ đến để kiểm tra cậu..."
Bỗng chiếc cửa được mở ra.
Đó là người bạn thời thơ ấu của anh ấy, cô gái hàng xóm đã quen anh từ khi hai người được sinh ra. Gia đình họ rất thân thiết, và cô thậm chí còn có một chiếc chìa khóa dự phòng vào nhà anh, được cha mẹ anh giao phó cho trong khi họ đi công tác.
Nói một cách đơn giản, anh ta đang bắt cá hai tay với tôi. Tôi là người thứ ba. Anh ta dường như đã từ chối lời mời đi chơi của bạn gái mình và nói rằng anh ta bị sốt và cảm thấy không khỏe.
Người bạn thời thơ ấu của anh ta, với tinh thần bạn gái tận tụy của cô, đã mang táo đến để bồi bổ cho anh ta. Nhưng khi cô mở cửa với một con dao gọt táo trong tay, cô thấy anh ta sắp thu hoạch một loại trái cây còn xanh khác.
Rất nhiều điều đã xảy ra sau đó, nhưng tôi sẽ bỏ qua đến cuối.
Anh ta đã bị đâm bằng dao và được đưa đến bệnh viện.
Tôi bị giữ lại trong đồn cảnh sát cho tới khi mẹ tôi tới bảo lãnh tôi về. Bà ấy ôm tôi thật chặt, khóc và an ủi tôi, nói: "Đây không phải lỗi của con."
Người bạn thân nhất của tôi đã không thương tiếc nhắc lại ký ức đau đớn đó. Nhưng cuộc tấn công không ngừng của cô ấy vẫn chưa kết thúc.
"Còn người nghệ sĩ tự xưng mà cậu đã dành sự thuần khiết của mình vào năm thứ ba sơ trung thì sao?"
Tình yêu tiếp theo của tôi đến một năm sau đó. Anh ấy là một ca sĩ nổi tiếng trên một trang mạng xã hội.
Vào thời điểm đó, những đứa học sinh như tôi rất thần tượng những người nổi tiếng trên mạng thay vì những nghệ sĩ truyền thống. Giống như nhiều người khác, tôi đắm chìm trong thế giới ảo đó, theo đuổi các thần tượng mạng và tìm thấy giá trị trong màn thể hiện của họ.
Tôi hoàn toàn bị cuốn hút vào thế giới đó, giống như một otaku theo đuổi các idol ảo.
Trong số rất nhiều ca sĩ đã cố gắng quyến rũ tôi, có một ca sĩ sống trong cùng một thành phố. Tôi không biết rằng anh ta ở gần tôi đến vậy, tôi liên tục bày tỏ sự ngưỡng mộ của mình đối với anh ấy trên mạng xã hội.
Một lần nữa, tôi rất dễ thương. Khi tôi đăng ảnh lên mạng xã hội, tôi đã nhận được những tin nhắn ve vãn từ những người đàn ông muốn gần gũi với tôi.
Vì vậy, việc ca sĩ gửi cho tôi những tin nhắn riêng tư là điều đương nhiên.
Sau một cuộc trao đổi ngắn, anh ấy đưa cho tôi ID ứng dụng nhắn tin của mình.
Vào thời điểm đó, tôi tràn ngập sự phấn khích khi được một người nổi tiếng làm quen. Những lời thì thầm lạnh lùng nhưng ngọt ngào của anh ấy trong các cuộc gọi của chúng tôi khiến tai tôi ngứa ran vì hạnh phúc.
Trước khi tôi nhận ra điều đó, tôi đã yêu lần ba.
Một tuần sau, chúng tôi gặp mặt trực tiếp.
Bây giờ nhìn lại, anh ấy không đặc biệt đẹp trai hay ngầu. Trên thực tế, ngoại hình của anh ấy hầu như chỉ ở mức trung bình. Nhưng hồi đó, tôi ngưỡng mộ anh ấy một cách mù quáng, một người đàn ông hơn tôi hơn mười tuổi. Mắt tôi bị che khuất bởi một bộ lọc đặc biệt.
Những bản tình ca anh ấy hát cho tôi ở karaoke khiến trái tim tôi tan chảy hoàn toàn. Tôi muốn cho anh ấy mọi thứ và dành cả cuộc đời mình với anh ấy.
Bốn giờ sau, như thể để chứng minh điều đó, chúng tôi leo lên nấc thang của sự trưởng thành.
"Madoka, nếu mối quan hệ của chúng ta trở nên công khai, chúng ta sẽ không thể ở bên nhau. Giữ bí mật, được chứ?"
Khi anh ấy nói, "Giữ bí mật, được chứ?" Tôi gật đầu lia lịa, và chúng tôi đã trải qua giai đoạn tuần trăng mật cùng nhau.
Vào thời điểm đó, tôi đang học năm thứ ba sơ trung. Không đời nào tôi có thể giữ bí mật. Tôi đang hẹn hò với một ca sĩ nổi tiếng! Tôi không thể không khoe khoang về điều đó.
Tôi chỉ nói bí mật với khoảng hai mươi người bạn thân nhất của mình. Và năm người trong số họ là người hâm mộ của anh ấy.
Rất nhiều điều đã xảy ra sau đó, nhưng hãy để tôi bỏ qua đến cuối.
Gương mặt và tên đầy đủ của nam ca sĩ đó đã được phát sóng trên truyền hình quốc gia.
Một người hâm mộ ghen tị đã theo dõi chúng tôi, chụp ảnh chúng tôi vào một khách sạn và bán chúng cho một thành viên trong gia đình làm việc tại một tạp chí.
Sau khi bị cảnh sát thẩm vấn, tôi đã bị mẹ tát lần đầu tiên trong đời.
Người bạn thân nhất của tôi đã nạo vét quá khứ đáng sợ này, và với điều đó, cô ấy đã tung ra đòn cuối cùng.
"Thế, điều gì đã xảy ra với người trưởng thành đi làm mà cậu đã hẹn hò vào năm hai cao trung?"
Vào năm thứ hai cao trung, tôi đã yêu một người trưởng thành đi làm ưu tú hơn tôi hai mươi tuổi.
Nói thẳng ra, hóa ra anh ta đã có vợ và con. Rất nhiều điều đã xảy ra, nhưng chúng ta hãy bỏ qua đến cuối.
Anh ấy đã ly hôn, mất việc và cuối cùng mắc nợ nần khổng lồ từ các khoản tiền cấp dưỡng. Anh ấy đã mất tất cả.
Vợ anh ấy bí mật gọi tôi ra và kể cho tôi nghe mọi chuyện. Cô ấy nói, "Em không có lỗi. Tôi sẽ không nói với cha mẹ em, vì vậy hãy quên người đàn ông đó đi. Và đừng nói với bất kỳ ai về điều này."
Nhưng nỗi đau này quá nặng nề để một mình chịu đựng. Một giờ sau, tôi gọi cho người bạn thân nhất của mình, Momiji, và kể cho cô ấy nghe mọi chuyện.
"Nhưng ít nhất vợ anh ấy là một người tốt."
Tôi kết luận, và Momiji trả lời,
"Cô ấy chỉ không muốn thế giới biết chồng mình đã qua lại với một đứa trẻ vị thành niên. Đặc biệt là kể từ khi họ có con."
Tôi nhận ra cô ấy đã đúng.
Những trang lịch sử đen tối.
Đó là cách duy nhất để mô tả quá khứ lãng mạn của tôi. Việc bị nhắc lại cái quá khứ đó khiến trái tim tôi thật đau đớn
"Mỗi khi cậu yêu ai đó, anh chàng ấy sẽ bị hủy hoại. Bọn họ là những kẻ khốn nạn và xứng đáng bị như vậy, nhưng rốt cuộc thì cậu vẫn rơi vào những trường hợp đó. Chà, lại vậy nữa rồi... tớ hay tự nhủ như vậy đấy.”
Logic của cô ấy hợp lý đến mức tôi không thể tranh cãi.
Gần đây, khái niệm "quấy rối logic" đã lan truyền như một bệnh dịch trong số những kẻ ngu ngốc. Tôi đã từng nghĩ rằng chỉ có những kẻ ngốc mới sử dụng thuật ngữ như vậy để tấn công người khác, nhưng bây giờ tôi đang xem xét lại.
Rõ ràng là tôi đang bị Momiji quấy rối logic một cách không thể hợp lý hơn.
Ngay khi tôi chuẩn bị lật ngược và phản đối sự quấy rối logic,
"Cậu đã qua lại với bao nhiêu chàng trai kể từ khi bắt đầu học đại học?"
Momiji đột nhiên hỏi.
"Bốn. À, và tất nhiên là tớ đã chia tay mối tình hiện tại sau khi tìm được tình yêu thật sự."
"Chà..."
Tôi không thể biết liệu cô ấy đang thở dài trước số lượng người yêu cũ mà tôi đã có hay thực tế là tôi đã chia tay với người bạn trai mới nhất của mình chỉ hai tuần trước.
"Cậu đã hôn bao nhiêu người trong số họ?"
"Không một ai."
"Còn một cái ôm nồng nàn thì sao?"
"Cũng không. Tớ thậm chí còn không nắm tay, chứ đừng nói đến việc ôm ấp."
"Madoka, kể từ khi cậu học đại học, tớ không thể hiểu được là cậu quá dè dặt hay quá buông thả nữa. Khó hiểu ghê."
Biểu cảm cay đắng của Momiji không thay đổi.
"Cậu thay người yêu như thay áo, nhưng cậu thậm chí sẽ không để họ nắm tay cậu. Nó không giống như cậu đang cố gắng bào tiền họ miễn phí vậy, và cậu cũng không yêu hết mình với họ. Lịch sử lãng mạn của cậu đã chứng minh điều đó. Chính xác thì cậu muốn gì?"
"Tình yêu, tất nhiên rồi. Thứ tớ muốn là tình yêu!"
Tôi bắn trả, như thể điều đó là hiển nhiên.
"Tớ không thay người yêu như quần áo. Tớ chỉ đang thử các mối quan hệ. Nếu tớ nhận ra mình không thể yêu họ được nữa, hoặc nếu tớ tìm thấy người khác, tớ sẽ chia tay ngay lập tức. Tớ đảm bảo rằng họ đồng ý với điều đó ngay từ đầu."
Tôi dễ thương. Tôi không gặp khó khăn khi tìm kiếm các chàng trai.
Họ cũng không nghiêm túc với tôi ngay từ đầu. Họ chỉ chấp nhận lời đề nghị tình cờ của tôi, "Này, muốn thử hẹn hò với tôi không?" Chúng tôi bắt đầu với hình thức của một mối quan hệ, và nếu tình yêu nảy nở thì sẽ thật tuyệt. Nếu không, tôi sẽ chuyển sang cái tiếp theo.
Các chàng trai cũng làm như vậy. Nếu nó không thành công, họ cũng nhanh chóng tìm tình yêu mới. Chúng tôi xử lý nó một cách trơn tru để tránh kịch tính hoặc cảm xúc kéo dài.
Trên thực tế, tôi không có quan hệ xấu với bất kỳ ai trong số họ. Rõ ràng là không ai trong số họ nghiêm túc với tôi ngay từ đầu.
Mục tiêu của họ chưa bao giờ là trái tim tôi ngay từ đầu.
"Đàn ông nghĩ rằng cơ thể của phụ nữ là một loại phần thưởng hay gì đó."
Đó là về cơ thể. Bất kỳ cô gái dễ thương nào họ thích cũng sẽ đáp ứng được điều đó.
"Anh đã làm tất cả mọi thứ là vì em. Anh luôn chăm chỉ để lo được cho em. Bây giờ, hãy cho anh phần thưởng mà anh xứng đáng. Đó là kiểu suy nghĩ mà tớ có thể nhìn thấu ngay lập tức."
Đó là đích đến mà hầu hết đàn ông nghĩ đến khi nói đến các mối quan hệ.
Về cốt lõi, đó là về việc thỏa mãn ham muốn tình dục của họ. Họ phủ lên hàng chục tấm màn che, cố gắng che giấu động cơ thầm kín của mình trong khi từ từ lột chúng ra, từng cái một, để đạt được mục tiêu của họ.
Tôi không nghĩ điều đó vốn dĩ là xấu. Ngay cả khi nó không bắt đầu với tình yêu đích thực hay tình cảm chân thành của họ, những thứ đó có thể phát triển về lâu về dài. Mù quáng đắm chìm trong nó vẫn có thể mang lại hạnh phúc và thỏa mãn trong cuộc sống.
Vấn đề là ý định của họ quá lộ liệu, và nó giết chết những cảm xúc trong mối quan hệ.
"Ồ, tớ hiểu rồi. Cậu thích yêu kiểu như vậy hả? Cơ thể này là vũ khí hủy diệt của cậu, phải không?" Một khi tôi tìm ra điều đó, thật khó để thưởng thức một cách mù quáng. Nó giống như cố gắng ngủ trên một tấm nệm ở giữa công trường.
"Không, tớ không muốn có một tình yêu đầy tính lợi ích như vậy. Tớ muốn yêu một người đàn ông. Tớ muốn tràn ngập trong tình yêu thương đến nỗi không thể rời xa họ được nữa.'"
Tôi không phải là kiểu người trao cơ thể của mình cho bất kỳ ai. Nhưng tôi cũng không phải là một trinh nữ bối rối chỉ vì một lần nắm tay.
"Tớ không muốn đối phương là người chủ động. Tớ muốn chủ động tìm đến họ. Tớ muốn một tình yêu mà tớ là người cầu xin họ."
Tôi không phải loại phụ nữ dễ dàng để người ta đụng chạm. Mà tôi có khao khát tìm được người mà tôi muốn họ chạm vào.
"Đó là lý do tại sao tớ không muốn hôn bất cứ tên con trai nào coi việc hôn tớ như phần thưởng."
Tôi sẽ nhắc lại rằng tôi rất dễ thương. Tôi nhận thức được địa vị xã hội cao của mình, và chỉ riêng sự dễ thương của tôi là đủ để tôi có thể thu hút đàn ông trên mình một hai bậc trong xã hội.
Nhưng tôi không muốn yêu một người ngang hàng với tôi. Tôi cũng không muốn cán cân xã hội giữa chúng tôi cách quá xa. Tôi chỉ muốn đặt bản thân về phía bên kia của chiếc cân, đó là loại tình yêu mà tôi đang tìm kiếm.
Thật không may, những mối quan hệ trong quá khứ của tôi luôn phá vỡ các quy tắc và đạo đức của xã hội, chúng biến thành những giấc mơ thoáng qua khiến tôi không bao giờ thực hiện được. Nhìn lại, lịch sử tình yêu của tôi không có gì ngoài một màu đen.
Mặc dù vậy, sau khi nếm trải sự ngọt ngào của tình yêu mù quáng, tôi không thể chịu đựng được mong muốn về một mối quan hệ thuần túy lành mạnh hoặc là một mối quan hệ có tính toán.
Em muốn trao cho anh mọi thứ.
Em muốn hiểu mọi thứ về anh.
Tôi chỉ muốn được yêu sâu sắc đến nỗi đôi mắt của tôi biến thành hình trái tim.
"Vậy, cuối cùng cậu đã tìm thấy một người đàn ông mà cậu trân trọng rồi à?"
Đúng vậy, lần đầu tiên sau hai năm, tôi đã yêu.
Tôi muốn anh ấy chạm vào má tôi. Tôi muốn để anh ấy hôn tôi. Nếu anh ấy muốn gì ở tôi, tôi sẽ sẵn lòng cung cấp cho anh ấy mọi thứ.
Tôi chắp tay lại và nhìn lên trần nhà.
“Ah..., Tama-san. Không biết bây giờ anh ấy đang làm gì nhỉ?"
Nhớ lại gương mặt trang nghiêm của anh ấy từ lần đầu tiên gặp nhau, tôi không thể không thở dài như một thiếu nữ đang yêu.
"Tama-san?"
"Đó là biệt danh của anh ấy. Anh ấy là một người bạn cũ của bà chủ quán bar mà tớ thường lui tới. Kể từ khi chị chủ quán gọi anh ấy như vậy, tớ cũng bắt chước theo luôn."
Tôi đã đưa ra lời giải thích cho câu hỏi của Momiji. Nếu tôi không nói rõ, cô ấy có thể nghĩ rằng tôi đã phải lòng một con mèo hay gì đó.
Momiji nhìn chằm chằm vào tôi một cách nghi ngờ, mắt cô ấy dán chặt vào tôi.
Sau khoảng mười giây,
"Anh ta có phải là một người trưởng thành đi làm không? Anh ta có bạn gái chưa? Hay có một người vợ chẳng hận? Anh ta có ly hôn và sống với con cái không?"
Như thể đoán được có gì mờ ám, Momiji liền bắn những khả năng về phía tôi.
"Hehehe. Lần này thì không có vấn đề xã hội nào nhé."
"Vậy, anh ta có phải là một người vô công rồi nghề không? Hay có thể là một NEET chẳng hạn?"
Không bỏ lỡ một nhịp nào, Momiji đã đưa ra những khả năng tiềm ẩn. Với lịch sử đầy lãng mạn của tôi, cô ấy không tin vào việc tôi hẹn hò với một người tử tế.
"Anh ấy là một người làm công ăn lương đàng hoàng. Mặc dù anh ấy không phải dân kinh doanh, nhưng bộ vest của anh ấy luôn có đường nét và cả bộ đồ được ủi là hoàn hảo. Anh ấy là hình mẫu của một nhân viên gương mẫu.”
"Bây giờ có khả năng anh ta là một tên chỉ biết bám váy mẹ. Thể loại mà các vấn đề chỉ nổi lên sau khi kết hôn."
Hết kịch bản này đến kịch bản khác, Momiji liên tục đưa ra những kịch bản bi quan.
"Anh ấy sống một mình, không liên can đến cha mẹ. Là một người trưởng thành đi làm, anh ấy tự hào về ngoại hình và sự sạch sẽ của mình."
"Những kiểu đó thường tồi tệ với phụ nữ phải không?"
Momiji tin rằng bất cứ ai tôi yêu họ đều không tốt.
"Cậu nghi ngờ tớ quá rồi đó. Anh ấy không đưa ra mấy lời nhận xét thô tục hay lén liếc nhìn ngực hoặc chân tớ đâu. Tớ đã cố gắng lấy thông tin liên lạc của anh ấy bằng cách tán tỉnh, nhưng anh ấy không để tâm đến nó chút nào."
"Cậu nói anh ấy là bạn cũ của chị chủ quán phải không? Hiểu rồi... Vậy ra lần này, cậu đã tìm đến một người đàn ông trung niên."
"Có một chút khoảng cách tuổi tác, nhưng nó còn chưa tới mười tuổi nữa. Xét đến lịch sử tình trường đen tối của tớ, đây không phải là một sự thay đổi dễ thương sao?"
“Anh ta có thực sự là một người tử tế không?"
Momiji nhìn tôi với vẻ hoài nghi, như thể cô ấy đã coi việc tôi yêu một người bình thường là khônh thể xảy ra.
Tôi không thấy việc đó đụng chạm gì. Chỉ là cô ấy chỉ lo lắng cho tôi như một người bạn thân chí cốt vậy. Lịch sử lãng mạn của tôi là một mớ hỗn độn.
"Anh ấy rõ ràng là người tử tế. Lần đầu tiên sau năm lần thử, tớ đã tìm thấy một tình yêu không phạm phải các quy tắc hay đạo đức xã hội."
Đó là loại tình yêu sẽ không bị lên án ngay cả khi nó được công khai.
Đó là loại tình yêu mà mọi người có thể nói nói này nói nọ về địa vị xã hội của cả hai, nhưng không ai có thể chối bỏ được tình yêu ấy. Miễn là cả hai hạnh phúc, những thứ khác không quan trọng.
Đó là loại tình yêu đúng đắn, được xã hội chấp nhận mà tôi đã tìm thấy.
"Giờ thì tớ đang tò mò đây. Làm thế nào mà cậu lại yêu một anh chàng tử tế như vậy?"
"Đó là số phận."
Tôi khoanh tay và nghĩ lại về thời kì huy hoàng của mình.
*
Hãy để tôi nhắc lại là tôi rất dễ thương. Nhưng sự quyến rũ của Kinomiya Madoka không chỉ ở mặt da thịt. Tôi cũng muốn nói đến những phẩm chất bên trong tôi.
Tôi không phải là một người giả tạo khi yêu hay là một nàng công chúa đòi hỏi phải là được người yêu đội lên đầu. Mặc dù tôi là một người tính toán trong tình yêu những tôi không như những kẻ thích ảo tưởng. Cách tôi đối xử với người xung quanh không hề khó chịu chút nào.
Tôi luôn nỗ lực quan tâm những cô gái thay vì những chàng trai.
Kẻ thù đáng sợ nhất là những người con gái khác. Tôi đã học được điều đó một cách đầy khổ sở trong năm thứ ba trung học cơ sở. Ngay cả khi tôi có điều gì đó muốn khoe khoang, tôi đã học được rằng tốt nhất là giữ nó cho riêng mình.
Tôi không khoe khoang việc mình dễ thương như thế nào, nhưng tôi cũng không hoàn toàn phủ nhận điều đó, vì điều đó có thể bị người khác coi là giả tạo. Tôi luôn cố gắng đạt được sự cân bằng phù hợp.
Tôi xử lý tốt các mối quan hệ xã hội của mình. Hệ quả là tôi hòa đồng với những cô gái đồng trang lứa và được những người lớn tuổi hơn cưng chiều.
Khoảng thời gian tôi bắt đầu quen với hương vị của rượu, thường xuyên lui tới những nơi sang trọng và xây dựng một vòng kết nối xã hội vững chắc.
Tôi đã được một người chị em là Kagusa-san mời đến chuyến hành trình tới những quán bar quen thuộc của cô.
Nhóm được chia đều giữa nam và nữ, nhưng với tôi nó không phải một chuyến đi tốt đẹp gì cho cam.
Bối cảnh là một khu uống rượu đầy quyến rũ giữa một thị trấn cổ. Chúng tôi nhảy từ quán bar đứng này sang quán bar khác, chúng tôi nốc một hơi, không quá hai ly mỗi chỗ trước khi tiếp tục.
Lý do tôi không rời đi giữa chừng một phần là vì tôi biết giới hạn của mình, nhưng cũng vì tôi tin tưởng Kasuga-san. Cô ấy đảm bảo với tôi rằng không có người đàn ông nào sẽ đặt một ngón tay vào tôi, bất kể là ai.
Nếu Kasuga-san là một người đàn ông, tôi có thể đã phải lòng cô ấy. Cô ấy thật ngầu và ấn tượng.
Sau khi nhảy qua một số quán bar ở phố cổ, chúng tôi đến điểm dừng chân cuối cùng. Kasuga-san xua đuổi những người đàn ông, nói rằng cô ấy muốn có một khoảnh khắc ấm cúng, thân mật với tôi.
Không giống như những nơi trước đây, nơi có mùi của những người đàn ông lớn tuổi, quán bar này nhỏ và ấm cúng, chỉ có ghế quầy. Ánh sáng mờ nhạt, khiến chúng tôi khó có thể tiếp tục những cuộc trò chuyện ồn ào mà chúng tôi đã có.
Đây không phải là lần đầu tiên tôi đến một quán bar. Tôi đã được mấy tên người yêu cũ dẫn đến đây, thường là điểm dừng chân thứ hai hoặc thứ ba khi bọn họ cố gắng yêu cầu một thứ gì đó từ tôi.
Vì vậy, tôi không lo lắng hay đặc biệt phấn khích.
Điều khác biệt lần này là người chào đón chúng tôi là một người phụ nữ xinh đẹp tuyệt vời. Cô ấy có dáng người của một người mẫu tạp chí và một khuôn mặt thanh lịch. Cô ấy còn quá trẻ để được gọi là "bà" nhưng quá trưởng thành để gọi là một cô gái. Cô ấy là một người phụ nữ xinh đẹp đang trong thời kỳ đỉnh cao.
Kasuga-san gọi cô ấy là "Bà chủ" và nói chuyện với cô ấy một cách nồng nhiệt. Đó không phải là một mối quan hệ bình đẳng, nhưng nó cũng không phục tùng. Đó là sự tôn trọng mà tôi dành cho Kasuga-san – một sự ngưỡng mộ đối với một người đáng ngưỡng mộ đầy kinh nghiệm.
Ba chúng tôi không nói những chuyện thị phi như những cô gái mới lớn. Thay vào đó, chúng tôi đã có một cuộc trò chuyện thoải mái và thú vị.
Sáng hôm sau, tôi thức dậy với một trần nhà xa lạ. Kasuga-san đang nằm bên cạnh tôi.
Rõ ràng, cuối cùng tôi đã ngủ chung giường với Kasuga-san. Tất nhiên, vì cả hai chúng tôi đều là phụ nữ nên không có gì xảy ra. Đêm hôm đó tôi say tới mức nôn thốc tháo. Và rồi trở thành bạn thân nhất với nhà vệ sinh, thể hiện một khía cạnh của bản thân mà không người đàn ông nào nên nhìn thấy. Tôi thậm chí còn làm mấy trò ngốc nghếch trước mặt em trai của Kasuga-san.
Nhưng đó là một câu chuyện khác. Hãy để nó nằm yên ở đó.
Mặc dù cuộc sống đại học của tôi trông đáng ngưỡng mộ và vui vẻ, nhưng nó không phải là không có khó khăn. Như một vị thánh nhân tên Adler đã nói, tất cả rắc rối của xã hội đến từ rắc rối của những cá nhân. Xây dựng và duy trì các mối quan hệ không phải là tất cả trò đùa hay thứ gì đó vui vẻ. Cảm giác độc hại tích tụ trong tôi như đống bùn trong đầm lầy.
Tình bạn quan trọng nhất của tôi là với Momiji. Mặc dù thỉnh thoảng trút giận với cô ấy là được, nhưng liên tục đổ sự tiêu cực của tôi lên cô ấy sẽ khiến cô ấy mệt mỏi. Tôi không phải là kiểu bạn đối xử với người khác như thùng rác cảm xúc.
Nhưng tôi cũng không thể trút giận với những người bạn mà tôi đã kết bạn ở Tokyo. Bạn không bao giờ biết làm thế nào một lời phàn nàn ngẫu nhiên có thể đến tai những người bị nói tới.
Không có gì kém đáng tin cậy hơn cái miệng của một người phụ nữ. Hãy để tôi nói lại: không có gì kém đáng tin cậy hơn cái miệng của một người phụ nữ. Quá khứ của tôi đã chứng minh điều đó.
Đó là lý do tại sao không thể tránh khỏi việc tôi trở thành một tín đồ của bà chủ.
Bà chủ là một người biết lắng nghe – hay đúng hơn, là một người tuyệt vời trong việc rút kinh nghiệm từ sai lầm. Mặc dù tôi đã khá say, nhưng cuối cùng tôi đã tiết lộ lịch sử tình trường của mình cho đến năm thứ hai sơ trung trước mặt Kasuga-san.
Khi tôi đến quán bar một mình, Bà chủ quán vẫn nhớ đến tôi, và đến lần thứ hai, tôi đã tiết lộ tất cả lịch sử đen tối của mình.
Ngay cả khi rượu là một chất bôi trơn xã hội, tôi đã không định chia sẻ nhiều như vậy. Nhưng kinh nghiệm sống của bà chủ đã làm cho điều đó trở nên dễ dàng. Tôi nghi ngờ mình sẽ đạt được trình độ kỹ năng đó trong khoảng chục năm tới.
Nói chuyện với bà chủ là một sự an ủi với tôi. Tôi có thể trút giận mà không phải lo lắng, và cô ấy lắng nghe với một nụ cười, đưa ra những lời khuyên khôn ngoan giúp tôi mở rộng tầm mắt.
Sau khi đến thăm mỗi tuần một lần, cô ấy đặt cho tôi biệt danh "Kurumi-chan", bắt nguồn từ họ của tôi, Kinomiya. Mặc dù đơn giản nhưng tôi cảm thấy cái tên đó rất đặc biệt và vui vẻ chấp nhận nó.
Khả năng thu hút người khác bộc lộ những tâm tư bên trong của họ quả thực là kỹ năng tối thượng của bà chủ. Nếu cô ấy là một người đàn ông, có lẽ bây giờ tôi đã cảm nắng cô ấy rồi. Cô ấy khác biệt so với người lớn bình thường.
Đó là cách tôi trở thành khách quen tại quán bar của bà chủ kể từ hai tuần trước.
Bất cứ khi nào tôi đến quán bar của bà chủ, tôi đều có thói quen ăn tối tại quầy salad của một chuỗi cửa hàng bánh sandwich. Không phải tôi yêu thích quán ăn đó hay tôi ăn chay. Đơn giản là vì nó vừa ngon và đủ nhẹ để lấp đầy dạ dày của tôi.
Tại sao tôi cần phải lấp đầy dạ dày? Đó là theo lời khuyên của bà chủ. Uống khi bụng đói sẽ khiến tôi say bí tỉ, vì vậy cô ấy bảo tôi ăn thứ gì đó nhẹ trước. Đó là một biện pháp phòng ngừa để tránh tự làm bản thân mất mặt.
Hôm đó, tôi đang đi đến quầy salad để ăn tối trước khi đến quầy bar.
Đó là giờ cao điểm, mọi ngườitrên đường phố đang vội vàng.
Bỏ lỡ chỉ một chuyến tàu có thể dẫn đến một thảm họa không thể khắc phục được. Thành phố nhộn nhịp dường như tuân theo cái chân lý đó, vội vã di chuyển trong hoảng loạn.
Khi tôi đi xuống cầu vượt cho người đi bộ, tôi không biết về cái gọi là chân lý kia. Với tôi khoảng thời gian mặt trời lặn là lúc để bản thân thư thái và tận hưởng không khí.
Có lẽ những con phố đông đúc không thể chịu đựng được sự chậm chạp như vậy.
Ai đó bị thúc ép bởi thởi gian và chạy vội lên cầu thang. Mặc dù họ đi ngược hướng tôi, vai của họ va vào vai tôi khi họ vội vã bước xuống bậc thang.
Ngay khi tôi chuẩn bị bước một bước, cú va chạm đột ngột khiến tôi mất thăng bằng. Tôi cố gắng đứng thẳng bằng một chân, nhưng tôi phải nghiêng người về phía trước để không bị ngã về phía sau.
"Á!"
Tôi đã dồn lực quá đà, và kết quả là tôi bắt đầu ngã về phía trước.
Hình ảnh một thứ gì đó ngã xuống cầu thang lóe lên trong tâm trí tôi.
Sau đó, nó lăn xuống. Đâm vào những bậc thang liên tục, nó không dừng lại cho đến khi chạm đến chân cầu thang, nơi nó đâm sầm vào bê tông và dừng lại. Nó không di chuyển một inch.
Rốt cuộc, đó là một vật vô tri vô giác - một chiếc túi thường được mang theo bởi những người trưởng thành đang đi làm.
Choáng váng, tôi cảm thấy cánh tay mình được nắm chặt đầy ấm áp.

Sau khi quan sát số phận của chiếc túi, tôi quay lại, vẫn bị cánh tay đó giữ lấy.
"Cô không sao chứ?"
Một giọng nói đầy lo lắng lọt đến tai tôi.
Hơi ấm trên cánh tay tôi là từ bàn tay đã bắt lấy tôi. Bàn tay con đang nắm chặt lan can bởi nó đã buông chiếc túi ra từ trước.
Trên bầu trời vàng, bóng dáng chói lọi đến mức dường như có một vầng hào quang.
Tim tôi đập thình thịch.
Nó không chỉ là sự nhẹ nhõm cho sự an toàn của tôi. Điều gì đã gây ra cơn đập thình thịch trong ngực tôi? Tôi không có đủ thời gian để đối mặt với những cảm xúc đó.
"C..cảm ơn anh..."
Sau khi lấy lại thăng bằng, tôi bày tỏ lòng biết ơn của mình trước.
Quả là kịp thời. Không chút suy nghĩ, vị cứu tinh ấy đã ngay lập tức cứu lấy tôi. Anh ấy có vẻ lo lắng cho sự an toàn của tôi hơn chính tôi.
Chúng tôi vẫn ở trên cầu thang, cứ như vậy sẽ cản đường người khác mất.
Tôi đuổi theo chiếc túi bị rơi và tránh né những người đi bộ,
"Thật sự, cảm ơn anh rất nhiều!"
Tôi cúi đầu thật sâu.
"À, cái túi của anh..."
Tôi liếc nhìn vật tế thần đã ngã xuống cho tôi.
Sự cố này không phải do sự bất cẩn của tôi, nhưng chiếc túi đó vẫn ngay lập tức được nếm sang một bên để cứu một người xa lạ. Tôi cảm thấy tội lỗi và biết mình phải thể hiện phép lịch sự.
"Ah, không sao đâu. Đừng lo lắng về nó. Dù sao thì nó cũng chỉ là một chiếc túi rẻ tiền thôi."
Vị cứu tinh của tôi thản nhiên gạt nó đi, phủi bụi khỏi túi.
Đó là khi cuối cùng tôi đã có một cái nhìn kỹ lưỡng về anh ấy.
Một người trưởng thành đang đi làm. Không có từ nào khác để mô tả anh ta - một người đàn ông ở độ tuổi hai mươi mặc vest. Mặc dù không có gì đặc biệt nổi bật về ngoại hình của anh ấy, nhưng anh ấy có một vẻ ngoài sạch sẽ, chỉn chu sẽ không làm bản thân bị chê cười ỏ bất cứ đâu. Chỉ riêng điều đó đã để lại ấn tượng tốt.
Đặc biệt là trang phục chuyên nghiệp của anh ấy. Nó không phải là một thương hiệu cao cấp, nhưng nó sắc nét như thể nó vừa trở về từ tiệm giặt khô. Hôm nay có phải ngày đặc biệt không, hay anh ấy luôn như vậy? Nếu đó là thói quen của anh ấy, anh ấy xứng đáng nhận được những lời khen ngợi.
Bây giờ, như mọi người đã biết, tôi rất dễ thương. Nhưng được cứu trong bối cảnh như trong phim truyền hình thế này...
Tôi đã quen với việc được gọi là dễ thương như một lời chào, nhưng nếu anh ấy tiếp tục,
"Một cô gái dễ thương bị ngã thì mới là vấn đề lớn đấy,"
Cho dù nó nghe có vẻ sến súa đến đâu, tôi cũng sẽ tan chảy bởi câu nói đó.
Nhưng không có dòng lời thoại nào như vậy đến.
"Đi đường cẩn thận nhé."
Vị cứu tinh của tôi bỏ đi mà không cần suy nghĩ thêm.
Một cảnh ngay từ một bộ phim truyền hình. Cứu một cô gái dễ thương như một người anh hùng, nhưng không có bất kỳ động cơ thầm kín hay nỗ lực nào để tạo ra sự kết nối.
Như thể anh ta chỉ đơn giản là làm những gì mà người bình thường cũng sẽ làm.
Nhìn bóng lưng anh ấy rời đi, tim tôi đập thình thịch.
Tôi cảm thấy má mình nóng lên. Chúng có thể có màu đỏ tươi, nhưng không phải vì hoàng hôn.
Tôi đã hoàn toàn bị say nắng.
"Ah...!"
Tôi phát ra âm thanh giống như khi suýt ngã xuống cầu thang.
Tôi đã nhận ra thứ gì đó đã giáng xuống tôi.
Tình yêu.
Lần đầu tiên sau hai năm, tôi lại rơi vào tình yêu thêm một lần nữa.
Niềm đam mê và sự ngọt ngào của tình yêu, mà tôi nghĩ rằng tôi đã quên nó. Giờ đây nó đã đột ngột quay trở lại, chỉ cần nghĩ về điều đó thôi đã khiến tim tôi nhảy lên.
Nhưng tôi nhanh chóng nhận ra sai lầm của mình.
Chìm đắm trong dư âm của tình yêu, tôi đứng cứng đờ, và khi tôi tỉnh lại, tôi đã mất dấu tấm lưng của tình yêu mới ấy.
Tôi đã tìm lại được tình yêu lần đầu tiên sau hai năm, nhưng tôi không biết làm thế nào để gặp lại anh ấy.
Nếu tôi nhận ra cảm xúc của mình chỉ mười giây trước đó, tôi có thể đuổi theo anh ấy và nói, "Hãy để em cảm ơn anh một cách đàng hoàng", tạo cơ hội cho một cuộc gặp gỡ khác.
"Ôi... chết tiệt!"
Tôi che mặt, tự trách mình vì sự ngu ngốc của mình.
Tôi muốn gặp lại anh ấy. Nhưng tôi không biết tìm anh ấy ở đâu.
Tôi đã nghĩ đến việc đợi ở cầu đi bộ vào lúc này mỗi ngày, nhưng tôi đã bỏ cuộc. Không có gì đảm bảo rằng anh ấy đi ngang qua đây mỗi ngày. Nhìn vào bộ vest ấy, anh ấy có thể đang có việc gấp. Anh ấy có thể chỉ đi ngang qua hôm nay và hiếm khi xuất hiện ở đây.
Tôi đã tìm thấy tình yêu mới, và rồi để mất nó ngay lập tức.
Hối hận đâm xuyên qua trái tim tôi như một ngọn giáo buồn phiền.
Thở dài, tôi khom vai.
Với những bước chân nặng nề, như thể bị cùm, tôi lê bước về nơi tôi định đến.
Chọc vào món salad tôm và bơ, tôi thở dài hết tiếng này đến tiếng thở dài khác. Khi tôi lang thang không mục đích, mặt trời nhanh chóng lặn.
Hình ảnh vị cứu tinh của tôi trên bầu trời vàng sẽ không rời khỏi tâm trí tôi.
Cảnh phim truyền hình kết thúc với việc được cứu. Sau đó, chúng tôi chia tay mà không có cảnh phụ nào.
Mặc dù tôi là một thiếu nữ say đắm tình yêu, nhưng tôi không đủ ngây thơ để mong đợi một cuộc gặp gỡ tình cờ như trong phim. Sự tuyệt vọng vì không bao giờ gặp lại anh ấy đã siết chặt trái tim tôi.
Gặp lại nhau ở một nơi bất ngờ nào đó, như quán bar mà tôi thường lui tới, là điều chỉ xảy ra trong các bộ phim truyền hình. Nếu một phép màu như vậy xảy ra, nó thực sự sẽ là số phận bị trói buộc bởi một sợi dây đỏ.
Sợi dây đỏ của số phận. Làm thế nào tôi có thể kéo nó lại gần hơn?
Nói đúng hơn thì đó không phải là kế hoạch, mà chỉ là mấy lời phàn nàn của tôi mà bà chủ quán chắc chắn sẽ thích nó. Và rồi tôi đã vượt qua ranh giới giữa điều bình thường và phi thường, đẩy cánh cửa nặng nề ra.
"Ồ, chào em, Kurumi-chan."
"Chào buổi tối, Bà chủ."
Sau khi trao đổi lời chào, tôi đi đến chỗ ngồi quen thuộc của mình, chỉ để nhận ra điều gì đó.
Quán bar chỉ mới mở cửa được ba phút. Tôi nghĩ mình sẽ là khách hàng đầu tiên, nhưng đã có ai đó ở đó.
Điều đó không có gì đặc biệt đáng ngạc nhiên, nhưng vị khách đang đưa lại một chiếc ly rỗng cho bà chủ.
Nó quá nhanh để uống xong.
Ngay khi tôi sắp nghiêng đầu bối rối,
"Á!"
Tôi đã choáng váng khi nhìn thấy tập hồ sơ của anh ấy.
Đó là lần thứ ba ngày hôm đó tôi phát ra âm thanh đó.
Khách hàng mới thậm chí còn không liếc nhìn tôi, nhưng âm thanh khiến anh ta quay đầu về phía tôi.
"Ơ, là cô gái lúc nãy?"
Đó là vị cứu tinh của tôi.
Cảm giác như thể sợi dây đỏ của số phận đã kéo chúng tôi lại với nhau.
Một cuộc hội ngộ đầy kịch tính, định mệnh vừa diễn ra.
