Mở đầu
Ở trường cấp ba của tôi, có một "Thiên thần Ánh trăng".
...À không, tất nhiên thiên thần chỉ là một phép ẩn dụ thôi, không phải là thật.
"Này, không biết tiền bối Tsukino đang đọc gì nhỉ."
"Ưm... chắc là văn học thuần túy chăng?"
Trong văn phòng hội học sinh sau giờ học. Trong lúc chờ cuộc họp hội học sinh bắt đầu, tôi tình cờ nghe được cuộc trò chuyện của hai cậu hậu bối.
Nơi hai cậu hậu bối đang nhìn về phía trước, là một thiếu nữ.
Sayo Tsukino ─ Người bạn thuở nhỏ đã ở bên tôi từ ngày xưa.
"…"
Tsukino ngồi một mình, tĩnh lặng đưa mắt nhìn vào cuốn sách nhỏ.
Trên khuôn mặt cậu ấy hầu như không có thứ gì gọi là cảm xúc, đôi mắt huyền bí ấy chỉ chăm chăm nhìn vào cuốn sách giấy. Thỉnh thoảng, những cơn gió làm rèm cửa bay phấp phới, và ánh hoàng hôn rọi xuống làm mái tóc tuyệt đẹp của Tsukino lấp lánh rạng ngời.
Quả thực. Đó là một khung cảnh vô cùng ảo diệu, tựa như một bức danh họa nước ngoài vậy.
"Công nhận là tiền bối Tsukino có vẻ hay đọc mấy cuốn sách khó nhằn như thế thật. Kiểu như Dostoevsky hay mấy tác phẩm cao siêu ấy. Khoan đã, biết đâu cũng có khả năng là thơ ca...?"
"Nếu tò mò đến thế thì sao không thử hỏi trực tiếp chị ấy đi."
"Đồ ngốc này. Mày đang nói cái điều báng bổ gì vậy hả. Tiền bối Tsukino không phải là người mà một kẻ phàm tục như tao có thể tùy tiện bắt chuyện đâu."
Bọn họ đối xử với cậu ấy cứ như một tiểu thư đài các vậy.
Nhưng mà, tôi cũng hiểu những gì cậu hậu bối kia muốn nói. Vì Tsukino luôn vô cảm và ít nói, nên cậu ấy thường tạo cho người khác ấn tượng khó gần. Tôi vốn ở bên cậu ấy từ nhỏ nên rất hiểu điều này.
"Tao không thân thiết được với tiền bối Tsukino cũng chẳng sao cả. Chỉ cần được ngắm nhìn khung cảnh tuyệt vời này thôi, cũng đã là một niềm hạnh phúc quá đỗi xa xỉ với tao rồi."
"Mày bắt đầu nói mấy câu y hệt như tín đồ rồi đấy..."
"Thì rõ ràng mà. Dù gì thì, đối phương cũng là một thiên thần cơ mà. A~ Hôm nay chị ấy cũng đáng yêu quá..."
Một thiếu nữ mang vẻ đẹp huyền bí, đến mức khiến người ta có cảm giác như cậu ấy là một sự tồn tại đến từ một thế giới khác vậy.
Đó chính là cô gái mang tên Tsukino, và cũng là "Thiên thần Ánh trăng".
Và Tsukino ấy, hiện tại.
Ngay lúc này, trong bộ đồ ngủ sau khi vừa tắm xong, cậu ấy đang vừa đọc sách vừa được chải chuốt tóc tai.
Nhân tiện thì, người đang chải tóc cho cậu ấy, là tôi.
"Có bị bù xù thì cũng đừng than phiền đấy nhé. Tớ không rành mấy vụ chăm sóc tóc cho con gái đâu."
"Ưm, không sao đâu. Tớ cũng toàn làm qua loa thôi mà. Chỉ là chải tóc cho tớ thôi, tớ nghĩ Yuuto làm tỉ mỉ lắm rồi."
Quả là một thiên thần không có lấy một chút kỹ năng sống nào, vẫn y như mọi khi.
Tại sao tôi lại đang chải tóc cho Tsukino ư. Mọi chuyện bắt nguồn từ vài phút trước.
Lúc tôi đang chuẩn bị bữa tối cho Tsukino như thường lệ, thì thấy tóc của cậu ấy vẫn còn hơi ướt sau khi tắm xong, trong khi cậu ấy đang mải mê đọc sách.
Tất nhiên, tôi đã nhắc nhở cậu ấy. Rằng chí ít cũng nên sấy tóc đi chứ.
Thế nhưng, có vẻ như Tsukino thèm đọc phần tiếp theo của cuốn sách đến mức thấy tiếc cả thời gian sấy tóc. Vì vậy, cậu ấy đã dùng một biểu cảm đầy nũng nịu để nói với tôi.
─ Này, Yuuto. Tớ có một thỉnh cầu... Tớ muốn cậu chăm sóc tóc giúp tớ.
Và thế là, dẫn đến tình cảnh hiện tại.
"Mấy việc chăm sóc tóc tai này loáng cái là xong mà, sau đó cậu đọc sách cũng được chứ sao. Cậu có phải là học sinh tiểu học đang bị giục làm bài tập đâu cơ chứ."
"Tại vì, tớ tò mò phần tiếp theo mà. Hay là, cậu thấy phiền khi phải chăm sóc tóc cho tớ?"
"Không, hoàn toàn không. Tớ quen với việc chăm sóc Tsukino từ lâu rồi. Hơn nữa, tớ thà chải tóc cho cậu còn hơn là để tóc cậu bị hư tổn."
Dù gì thì, chúng tôi cũng là bạn thuở nhỏ từ tấm bé. Cỡ dăm ba việc chải tóc này, tôi đã quen quá rồi.
"Cơ mà, cuốn tiểu thuyết đó thú vị đến vậy sao?"
"Ừm. Chắc là Yuuto cũng biết đấy."
Bức minh họa được vẽ trên trang bìa mà Tsukino đưa cho tôi xem, là hình ảnh một vị hoàng tử đang ngắm nhìn những vì sao trên mặt trăng. Đó là một tác phẩm văn học thiếu nhi nổi tiếng toàn thế giới mà cả người lớn lẫn trẻ em đều có thể thưởng thức.
Hậu bối ơi, cuốn sách mà Tsukino đang đọc chẳng phải là văn học thuần túy hay thơ ca gì đâu.
Khoan đã. Cuốn tiểu thuyết này...
"Cuốn đó, không phải cậu từng nói là đã đọc từ hồi tiểu học rồi sao?"
"Cậu vẫn nhớ à. Đúng là vậy, nhưng hiện tại tớ đang đọc một bản dịch khác. Cảm nhận khi đọc sẽ thay đổi hoàn toàn luôn đó, nên tuyệt lắm."
"Chà. Cậu đúng là cầu kỳ thật đấy."
"Từ ngày xưa rồi, hễ tớ mà thích một thứ gì đó thì tớ sẽ say mê nó mãi không thôi. ...Bởi vì,"
Bằng một biểu cảm vô cảm và trong trẻo như mọi khi.
"Đối với Yuuto cũng vậy, tớ đã thích cậu từ hồi còn nhỏ rồi đó? Tất nhiên, bây giờ vẫn luôn như vậy."
"......... V-vậy à."
Tôi tự nhận thức được là khuôn mặt mình đang nóng ran lên, và chẳng thể nào nhìn thẳng vào mặt Tsukino được nữa.
Thật là gian xảo, tôi thầm nghĩ. Tự dưng lại dùng cái biểu cảm đó mà thốt ra từ "thích" như vậy.
─ Cách đây hai tháng. Tôi đã được cô bạn thuở nhỏ Tsukino tỏ tình.
Thế nhưng, vì có vô vàn những sự tình phức tạp ở đây. Nên hiện tại, khoảng cách giữa hai chúng tôi vẫn đang dừng lại ở mức độ “trên tình bạn (thuở nhỏ) dưới tình yêu”.
Cậu ấy là người đã ở bên tôi nhiều hơn bất kỳ ai. Cho dù Tsukino có là một thiếu nữ được ca tụng là "Thiên thần Ánh trăng" đi nữa, thì việc tôi đang chải tóc cho cậu ấy thế này cũng chẳng còn gì để mà phải ngượng ngùng hay xấu hổ nữa.
...Nhưng, đó chỉ là câu chuyện cho đến thời điểm này thôi.
Ngay lúc này đây, lý do khiến tôi nảy sinh một thứ cảm xúc chưa từng có khi được cậu ấy nói từ "thích", có lẽ là vì tôi đã bắt đầu nhìn nhận Tsukino như một người con gái thực sự.
"─ À, đúng rồi."
Chợt, tôi nhớ ra. Tôi vẫn còn một lời hứa với Tsukino.
Cho đến nay, mối quan hệ giữa tôi và Tsukino vẫn luôn là hàng xóm, là bạn thuở nhỏ của nhau.
Nhưng mà, nếu như Tsukino đã nói là cậu ấy thích tôi.
Thì chắc chắn, với tư cách là Minato Yuuto, tôi cũng phải nghiêm túc đối diện với tình cảm của Tsukino.
"...? Yuuto, sao vậy?"
"Này Tsukino. Chủ Nhật tới đây, cậu cùng tớ ─"
Tôi mở lời đề xuất một việc, và Tsukino mở to đôi mắt tròn xoe, có vẻ vô cùng ngạc nhiên.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Fyodor Mikhailovich Dostoyevsky(Фёдор Миха́йлович Достое́вский; 1821 – 1881), hay còn được gọi là , là một nổi tiếng . Cùng với , Dostoevsky được xem là một trong hai nhà văn Nga vĩ đại của thế kỷ 19.