Chương 114: Biến Lời Nói Dối Thành Ước Nguyện
Tiếng hí của địa long vang vọng cao vút, kết cục của trận chiến ngân vang trên bầu trời 『Thánh Địa』.
Húc bay Garfiel đầy thương tích, con địa long đen tuyền đã tung đòn quyết định cuối cùng.
Con địa long mà Subaru gọi là Patrasche đã lao đến đây như thể thông hiểu ý chí với Subaru, và thực hiện pha kiến tạo tuyệt vời nhất vào phút chót.
"————!"
Sự đối đầu giữa Garfiel và Patrasche, thực ra đây là lần thứ hai tại 『Thánh Địa』 này.
Ngày đầu tiên đến 『Thánh Địa』, Patrasche kéo long xa đã giao chiến với Garfiel khi hắn xuất hiện để đánh đuổi kẻ xâm nhập, và đã phải chịu thất bại thảm hại không manh giáp.
Đương nhiên, giữa hai bên có ranh giới giữa chiến binh và kẻ không chuyên chiến đấu, Patrasche không đáng bị trách cứ vì trải nghiệm bị đánh cho đo ván mà không thể phản kháng. Subaru cũng vậy, đương nhiên cậu không đời nào trách cứ ái long của mình vì chuyện đó.
Nhưng, việc đương sự——không, việc đương sự là Patrasche nghĩ thế nào lại là chuyện khác.
Sự kiện ngày hôm đó, khi không thể bảo vệ chủ nhân và chìm trong nhục nhã.
Đối với giống loài Diana mang dòng máu Tổ Long kiêu hãnh, đó là nỗi ô nhục phải rửa sạch bằng mọi giá.
Về việc sớm có được cơ hội này, giữa Patrasche và Subaru - hai kẻ bất đồng ngôn ngữ - không hề có sự giao tiếp rõ ràng nào.
Vì thế, Patrasche đã chứng minh bằng hành động, bao gồm cả những phần không thể truyền tải hết.
Tiếng hí của địa long được dâng lên cho chủ nhân và Tổ Long.
Việc trong đó có pha lẫn cảm giác thành tựu và thỏa mãn, chỉ cần nhìn dáng vẻ cô nàng địa long dụi mũi vào Subaru đang bất tỉnh, ai cũng có thể hiểu được.
※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
Lắng nghe tiếng hí rửa hận của Patrasche, Emilia thở hắt ra một hơi dài.
Cảm giác ảo giác như bị cấm cả thở. Không, đó là một trận chiến khiến người ta quên cả thở.
Được Subaru bảo hãy chứng kiến kết cục, Emilia vừa thấm thía sự bất lực của bản thân, vừa dõi theo dáng vẻ bi tráng của hai người đàn ông cho đến tận cùng.
Subaru hộc máu, rên rỉ vì đau đớn, gục ngã.
Mỗi lần như thế, đã bao nhiêu lần Emilia định cất tiếng và lao đến.
Tuy nhiên, mỗi khi trái tim yếu đuối của Emilia định vứt bỏ sự chờ đợi, lời nói "Hãy nhìn đi" của Subaru và ánh mắt của cậu nhìn về phía này như đã tính toán trước lại ngăn cô lại.
Một tình huống không được phép ra tay, cũng không được phép lên tiếng.
Thật bứt rứt, thật khó chịu, nhưng lại là tình huống tuyệt đối không được ngoảnh mặt đi.
Không phải bị chỉ trích.
Chỉ là, trái tim Emilia lặng lẽ ngộ ra rằng tuyệt đối không được làm điều đó.
Cô không biết cảm xúc đang trào dâng trong ngực, níu giữ đôi chân mình là gì.
Subaru đã ngoan cố đến thế, Garfiel đã gầm thét dữ dội đến thế, cuộc tranh chấp được giải quyết sau màn đấm đá đầy bùn đất của những người đàn ông——thứ chống đỡ tận cùng của nó là gì, với tư cách là người ngoài cuộc, một người phụ nữ khó hiểu được lý lẽ của đàn ông như Emilia chỉ có thể hiểu được đôi chút manh mối.
Chỉ là, Subaru đã thể hiện sự ngoan cố và niềm tin trong trận chiến vừa rồi, mượn sức mạnh của nhiều người để đánh bại Garfiel.
Điều đó là sự thật, và việc trong lòng Emilia đang phình to một cảm xúc không thể gọi tên cũng là một sự thật không thể chối cãi.
Được thúc đẩy bởi cảm xúc đó, Emilia thừa nhận trận chiến của hai người đàn ông là thứ đáng được tán thưởng.
Chính vì thế, ý nghĩa trận chiến của họ tuyệt đối không được phép bị vấy bẩn.
Vì vậy——,
"...Roswaal."
Nhắm mắt lại một lần, bỏ lại sự do dự, Emilia nhìn về phía trước.
Phía trước, ánh mắt cô lướt qua Subaru và những người đang nằm bên dưới, hướng về phía khe hở của những tán cây đằng kia.
——Ở đó, một ma nhân đang lặng lẽ đứng sững.
"Ông cứ im lặng như thế làm tôi thấy bất an đấy. Tôi sẽ muốn nghi ngờ rằng ông đang định làm gì đó."
"Chà chà~à, Người nói những lời thật tổn thương làm sao. Dù tôi đã nén vết thương nặng để chạy đến vì Emilia-sama và Subaru-kun thế nà~ày."
"Nếu đó là lời thật lòng của ông thì tôi cũng muốn an tâm lắm, nhưng mà..."
Trước mặt Emilia đang ngập ngừng, một dáng người cao lớn bước ra từ bụi rậm——là Roswaal.
Kể từ khi đến 『Thánh Địa』 vài ngày nay, Emilia cảm thấy thoáng chút cảnh giác khi thấy hắn, kẻ vốn chỉ nằm trên giường, nay lại ra ngoài và có mặt tại nơi này.
Vốn dĩ, đối với Emilia, Roswaal là người hậu thuẫn cho cuộc Vương Tuyển, xét về mặt quyền lực thì có thể nói là đồng minh duy nhất. Người đưa Emilia ra khỏi khu rừng, chỉ ra con đường đến ngai vàng, và đưa ra khả năng cứu mọi người trong làng đang ngủ dưới lớp băng, cũng chính là hắn.
Vì thế, cho đến nay, Emilia chưa bao giờ thực sự coi hắn là kẻ thù, hay cảm thấy khó chịu, hay coi hắn là mối nguy hiểm, ngoại trừ tính cách có một không hai của Roswaal.
Chỉ là, điều đó cũng chỉ đúng cho đến tận lúc nãy mà thôi.
"Các vi tinh linh, nãy giờ cứ xôn xao không yên."
"...Hô~ô."
"Mọi người nói là cảm thấy thứ gì đó cực kỳ~ỳ đen tối. ...Và, giờ thì tôi cũng nhìn thấy rõ thứ đó."
Hạ giọng vì căng thẳng, Emilia chậm rãi bước từ cửa Mộ Địa xuống quảng trường.
Cô đứng vào vị trí có thể bảo vệ cả ba người khi cần thiết, bên cạnh Patrasche đang đứng giữa Subaru đang nằm với vẻ mặt mãn nguyện và Garfiel đang méo xệch miệng vì tiếc nuối.
Bảo vệ cả ba——khí tức mà Roswaal tỏa ra lúc này dị biệt đến mức cô phải suy nghĩ như vậy.
Đậm đặc, mật độ mana bất thường đến mức bóp méo cả không khí xung quanh Roswaal.
Mật độ mana được nhào nặn trong cơ thể đó khủng khiếp đến mức nào. Roswaal L. Mathers, kẻ được biết đến là pháp sư hàng đầu vương quốc, sử dụng thành thạo cả sáu loại thuộc tính.
Khi gã đàn ông đó bùng nổ phép thuật của mình đến giới hạn, hắn có thể tạo ra những kỳ tích lớn đến mức nào.
"————"
Vừa nếm trải cảm giác ảo giác như say vì mana đậm đặc, Emilia vừa nuốt nước bọt.
Patrasche đứng bên cạnh cũng đứng vào vị trí che chắn Subaru khỏi tầm mắt của Roswaal, vươn cái cổ dài gầm gừ đe dọa ma nhân.
Patrasche cũng cảm thấy mối đe dọa từ khí tức bất thường của Roswaal. Chứng kiến sự cảnh giác của cả hai, Roswaal nhún vai với thái độ như thường lệ.
"Đáng sợ, đáng sợ quá. Mong Người đừng nhìn tôi bằng ánh mắt như thế~ế. Chà~à, tôi vốn có cái tính chất không được động vật ưa thích cho lắm, địa long cũng vậy. Nếu tinh linh cũng thế, thì việc tôi không thể thân thiết với Beatrice cũng là điều dễ hiểu thôi~ôi."
"Đừng có cợt nhả. Với lại, con bé này khó chịu chắc chắn là vì lý do khác. ...Nếu là từ ngày xưa thì tôi không biết."
"Không~ông đâu. Ngày xưa... thực sự ngày xưa thì cũng không có chuyện đó đâu~âu. Thời chưa có địa long, tôi cũng từng cưỡi U Ngưu——Fallow đến nơi này mà."
"Thời chưa có... địa long?"
Không hiểu ý nghĩa lời Roswaal nói, Emilia cau mày.
Emilia cũng không phải là am hiểu tường tận, nhưng địa long là loài sinh vật đã gắn liền với đời sống, văn hóa và lịch sử của chúng——mối liên kết với nhân loại lẽ ra đã kéo dài từ rất lâu rồi.
Ý Roswaal nói là 『Ở Lugnica』 chăng? Việc địa long được trọng dụng ở Lugnica từ bao giờ, do thiếu học hỏi nên cô cũng không rõ.
Thấy Emilia hiện lên dấu hỏi chấm, Roswaal khẽ thở dài.
Tiếng thở dài đó đâu đó gợi lên sự thất vọng như đã biết trước.
"Emilia-sama không biết sao? Mà~à, cũng phải thôi. Dù Emilia-sama mang dòng máu tiên nhân trường thọ, nhưng tuổi đời mới chỉ hơn trăm tuổi một chút... lại dành phần lớn thời gian để ngủ, thì chắc cũng chẳng có ký ức gì về thế giới thời đó đâu nhỉ~ỉ."
"...Ông nói chuyện lạ thật đấy, Roswaal. Nói như thế thì chẳng phải Roswaal còn nhỏ tuổi hơn tôi nhiều sao. À thì, xét về thời gian thức thì tôi thua."
Việc trải qua khoảng trăm năm trong băng và bị bỏ lại phía sau thời gian của thế giới là một quá khứ đáng xấu hổ đối với Emilia.
Dù nhìn khắp thế giới, cô rõ ràng thuộc vào hàng cao niên, nhưng lại chẳng tích lũy được kinh nghiệm hay kiến thức nào tương xứng với độ tuổi đó.
Bao gồm cả việc không thể vượt qua 『Thử Thách』, những ngày tháng ở 『Thánh Địa』 này đã khiến cô nhận thức rõ hơn về vô số sự 『thiếu sót』 của bản thân——đây là một phần trong số đó.
Nhưng, Roswaal lại cười khẩy vào nỗi trăn trở nhỏ bé đó của Emilia.
Quả nhiên phản ứng đó nằm ngoài dự đoán, Emilia ngạc nhiên và lập tức nhướng mày.
"Này, Roswaal. Cười kiểu đó là có ý gì hả?"
"——. Thành thật xin lỗi. Cũng chẳng có gì to tát đâu~âu. ...Chỉ là sự thiếu hiểu biết đôi khi tạo ra những tình huống nực cười đến mức bi thương."
"...Cái đó, là ông đang chế giễu tôi đấy. Cỡ đó thì tôi cũng hiểu được."
Trước lời nói có phần bất kính của Roswaal, Emilia nhướng mày và càng thêm cảnh giác.
Mana bất thường bao quanh Roswaal. Như bị ảnh hưởng bởi thứ mà mình đang nhào nặn, thái độ của Roswaal hướng về phía này cũng có sự thay đổi chưa từng thấy.
Trước đây, Emilia chưa từng có trải nghiệm bị Roswaal hướng ác ý rõ ràng đến thế này.
Roswaal mà Emilia biết, tuy thường ngày hay đùa cợt, hay có những phát ngôn trêu ngươi, và cũng hay nói những lời bông đùa nhảm nhí như Subaru hay Puck, nhưng cũng giống như họ, hắn chưa bao giờ nói những lời hạ thấp Emilia.
Đó là vì trong mục đích mà Roswaal ấp ủ, sự tồn tại của Emilia là cần thiết với tư cách là người cộng tác, và hắn cần phải tiếp xúc với cô như một đối tượng phải đặt lên trên với tư cách là 『Vua』.
Vậy nói ngược lại, Roswaal hiện tại không còn thấy giá trị đó ở Emilia nữa.
Phải chăng hắn đã mất kiên nhẫn với một Emilia mãi không vượt qua được 『Thử Thách』 và quyết định từ bỏ cô? Nếu là vậy thì vẫn còn tốt. Nếu là vậy thì vẫn còn có thể chấp nhận được.
Nhưng, điều Emilia lo sợ lúc này còn hơn thế, là một điều hoàn toàn khác.
"Roswaal... ông đã xem trận chiến của Subaru và mọi người từ lúc nào?"
"——Từ lúc nào, là sao?"
"Tôi nhận ra Roswaal là... một lúc trước. Khi Subaru và Garfiel lao vào đấm nhau... ngay sau khi Subaru sử dụng Shamak."
Vắt kiệt cái cổng mana rách nát, Subaru đã sử dụng phép thuật không biết là lần thứ bao nhiêu.
Mana ít ỏi bị vắt ra, phép thuật được thi triển như thể vắt kiệt sức lực cuối cùng, rồi phát huy hiệu quả một cách non nớt và tan biến.
Nếu nhớ lại, có lẽ đó chính là lúc Emilia thực sự định lao đến bên Subaru.
Trước đây, ngay trước mắt Emilia, Subaru cũng từng vắt kiệt sức lực để sử dụng Shamak y như thế này, và kết cục là nhận lấy một thất bại thảm hại không cách nào cứu vãn.
Hình ảnh quá khứ và hiện tại chồng chéo lên nhau, nên có lẽ chẳng ai nỡ trách cứ việc cô suýt chút nữa đã thốt lên thành tiếng. Chỉ là, khi Subaru tung ra đòn bí mật là viên đá kết tinh vào Garfiel, đưa cục diện trở về thế cân bằng, trong lòng Emilia cũng nảy sinh những cảm xúc khác ngoài sự nôn nóng.
Và rồi, chỉ khi cái cảm giác cấp bách nào đó vơi đi, Emilia mới nhận ra.
Rằng giống như cô, có một kẻ dị biệt đang ẩn nấp trong bóng tối quan sát trận chiến của hai người họ.
"Ban đầu, tôi cứ nghĩ Roswaal cũng sẽ ra tay giúp đỡ nếu Subaru chạm đến giới hạn. Vì Ram và Otto có vẻ đang làm gì đó để cầm chân Garfiel, nên tôi nghĩ Roswaal cũng đến để trợ chiến cho Subaru. Nhưng mà..."
"Đúng như lời cô nói~, tôi đến để trợ chiến cho Subaru-kun đấy chứ. Mà, nói vậy chắc cô cũng chẳng tin đâu nhỉ~."
"Dù không có Puck ở đây, tôi vẫn có thể cảm nhận được dòng chảy của mana. Roswaal vừa quan sát trận chiến để có thể ra tay bất cứ lúc nào... vừa nhắm mục tiêu vào ai trong hai người họ, tôi cũng biết thừa."
"————"
Cặp mắt dị sắc của Roswaal nheo lại nhìn Emilia.
Đôi mắt ấy cũng đã nheo lại y như thế khi chăm chú vào trận chiến vừa rồi. Luôn trong trạng thái sẵn sàng giải phóng lượng ma lực khổng lồ, hắn vừa nhắm mục tiêu vào một Subaru đang chiến đấu quên mình.
"Trả lời tôi đi, Roswaal. —Anh định làm gì Subaru?"
Emilia giơ bàn tay về phía Roswaal và chất vấn.
Bên cạnh không có Puck. Việc kiểm soát mana khiến cô bất an. Những vi tinh linh đang sợ hãi tột độ trước Roswaal—kẻ đang tỏa ra thứ ma lực đầy tai ương—và liên tục than khóc với Emilia.
Nếu không thể mượn trọn vẹn sức mạnh của chúng, cô đành phải tự mình ra tay.
"Làm ơn, trả lời đi. Nếu không, tôi sẽ..."
"Đến nước này mà vẫn cò~n do dự khi phán đoán. Cô đúng là một người vô tư lự đến mức cực đoan. Hay là cô quá kỳ vọng vào thiện ý của người khác? Những ngày tháng qua, lẽ ra cô phải hứng chịu biết bao ác ý rồi mới phải, tại sao vẫn có thể đầy rẫy sơ hở như thế được chứ?"
"————ư."
Những lời như cầu khẩn của Emilia bị ác ý không chút khoan nhượng của Roswaal đè bẹp.
Trước một Emilia đang ấp úng, Roswaal—kẻ đang chứa chấp những cảm xúc tồi tệ ngang nhau trong hai con mắt khác màu—không hề nhượng bộ. Bên trong hắn, sức mạnh của vô số dòng mana cuộn xoáy hỗn độn cũng y như vậy.
Tình hình mờ ám và bầu không khí bất ổn. Emilia bất giác đưa tay lên ngực, rồi nghiến răng khi nhớ ra ở đó không còn cảm giác quen thuộc mọi khi.
Cô cảm thấy cay đắng cho sự yếu đuối của bản thân khi cứ vô thức muốn gửi gắm nỗi bất an cho Puck.
Như để che giấu sự yếu đuối đó, Emilia dồn sức vào ánh mắt đang trừng trừng nhìn Roswaal.
"Tôi hiểu là anh không có ý định trả lời câu hỏi của tôi rồi. Nếu vậy, phía tôi cũng sẽ—Á!"
Không nương tay nữa, cô sẽ dùng vũ lực để tra hỏi chân ý của Roswaal.
Ngay khi vừa quyết tâm và định tập trung mana, đầu cô bất ngờ bị thứ gì đó húc mạnh từ bên hông.
Kinh ngạc vì mái tóc bạc bị làm rối tung, Emilia quay sang và thấy ngay cái mõm của một con Địa Long.
Là Patrasche. Emilia tròn mắt trước cú húc quá mạnh nếu chỉ để gọi là đẩy. Thế rồi, con Địa Long đen tuyền vẫn giữ nguyên vẻ mặt cao quý, một lần nữa dùng mũi húc vào trán cô.
"Em..."
Dù bất đồng ngôn ngữ, nhưng với Emilia, đó dường như là lời khích lệ từ cô nàng Địa Long.
—Bình tĩnh lại. Và hãy tỉnh táo làm những gì cô cần phải làm.
Cảm giác như ánh mắt sắc bén kia đang nói với cô như vậy, Emilia nhận ra mình đã quá nóng nảy. Cô nhắm mắt lại, rồi khi quay người đối diện với Roswaal, tay cô đã không còn đặt lên ngực nữa.
"Thật tình... ta chẳng có ký ức tốt đẹp nào với lũ Địa Long cả~."
Nhìn thấy Emilia thay đổi sắc mặt, Roswaal buông lời nhận xét đầy vẻ chán ghét về Patrasche.
Sự quan tâm của Patrasche đã phá vỡ toan tính của Roswaal một cách hiệu quả đến mức đó. Tức là, Roswaal vừa rồi đã thực sự muốn Emilia ra tay với hắn.
"Roswaal đang toan tính điều gì, tôi của hiện tại hoàn toàn không hiểu nổi. Ngay cả vừa rồi, nếu cô bé này không ngăn lại thì chắc chắn tôi đã... Vậy mà, trông anh cứ như đang mong chờ điều đó vậy."
"Để đề phòng thì tôi nói trước nhé, tôi cũng ghét bị làm đau lắm đấy biết khô~ng?"
"...? Chuyện đó thì ai mà chẳng ghét chứ."
Trước câu trả lời cau mày của Emilia, có thể thấy môi Roswaal nhếch lên đầy mỉa mai. Nụ cười đó mang ý nghĩa gì, Emilia hoàn toàn không hiểu.
Dù sao đi nữa, biện pháp mà Emilia nên chọn lúc này không phải là vũ lực.
"Nói đi, Roswaal. Nhìn là biết anh của bây giờ không phải là anh của mọi khi. Tại sao lại ra nông nỗi ấy... Trông anh như đang tuyệt vọng buông xuôi tất cả vậy, hãy cho tôi biết lý do."
"...Tuyệt vọng, sao. Hừm, chà chà, thật là bất ngờ đấy."
"Với thái độ bất cần đời, dù có thể bị phép thuật tấn công mà vẫn thản nhiên như không... Như thế mà bảo là không tuyệt vọng thì tôi không tin đâu."
Cảm giác chán ghét bản thân, muốn mọi thứ tan nát hết đi, cái xung động phá hủy ấy ngay cả Emilia cũng có thể hiểu được. Chỉ khác là hướng nó vào bên trong hay hướng ra bên ngoài mà thôi.
Emilia là kiểu người hướng nó vào bên trong. Phải chăng Roswaal cũng như vậy?
"Nếu đúng là thế, hãy nói ra đi. Tôi không biết mình làm được gì, nhưng tôi sẽ giúp. Vì dù sao, trước giờ tôi cũng đã được Roswaal giúp đỡ rất nhiều..."
"—Không. Đủ rồi đấy, Emilia-sama."
Tuy nhiên, bàn tay mà Emilia chìa ra đã bị giọng nói khàn đặc của Roswaal cự tuyệt.
Đôi mắt lạnh lẽo của Roswaal đang nhìn xuống Emilia, người vừa ngẩng mặt lên trước giọng nói đều đều nhất từ trước đến nay của hắn. Lớp trang điểm của gã hề—bên dưới lớp phấn son trông như đang cười ấy, Emilia nín thở khi nhận ra gương mặt thật của hắn đang giết chết cảm xúc đến mức đau đớn.
Biểu cảm của Roswaal trông như thể hắn đã vứt bỏ tất cả mọi thứ.
"Đủ rồi nghĩa là... sao cơ?"
"Nghĩa là y như vậy đấy. Tôi không có ý định để cô hiểu được toan tính của tôi, và cả vết thương của hai kẻ này, hay chuyện 'Thử Thách'... thậm chí trước đó, ngay cả chuyện Vương Tuyển giờ cũng chẳng cò~n quan trọng nữa rồi. —Dù sao thì, cũng là chuyện của một thế giới sắp kết thúc mà."
"Thế giới sắp kết thúc là sao... Với lại, cái gì mà không quan trọng chứ. Vương Tuyển hay 'Thử Thách' đều không quan trọng... Roswaal, anh đang nói cái gì vậy!?"
Trước những lời bạo ngôn đột ngột, Emilia không hiểu được chân ý nên đã lớn tiếng quát lại.
Một Roswaal từng toát ra vẻ bất ổn. Nhưng giờ đây, biểu cảm của hắn tràn ngập sự hư vô, và lượng mana bao quanh hắn cũng chứa đầy sự trống rỗng đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Tâm trí của Roswaal hiện tại đang ở cực điểm của sự bất ổn định.
Dù hiểu điều đó, nhưng những luận điệu của hắn vẫn là thứ Emilia không thể chấp nhận.
Thứ hắn định vứt bỏ là tất cả những gì quan trọng đối với Emilia, là thứ gì đó không thể diễn tả bằng lời mà Subaru đã liều mạng để chứng minh.
Luận điểm của Garfiel khi đối đầu với Subaru đã được thể hiện rõ ràng qua tiếng thét của cậu ta.
Garfiel muốn phá hủy Mộ Địa, ngăn cản việc tiếp tục 'Thử Thách'.
Cậu ta mưu cầu điều gì khi không để 'Thánh Địa' được giải phóng khỏi kết giới? Emilia lờ mờ hiểu rằng, có lẽ cậu ta mưu cầu những ngày tháng không thay đổi.
Và luận điểm đó của Garfiel, không phải là thứ mà Emilia không thể đồng cảm.
Được giữ nguyên, được tồn tại như cũ. Đó là sự bình yên, là con đường dễ dàng.
Nếu đó là nơi yên bình, là cuộc sống thường nhật bên những người thân yêu, thì mong muốn được mãi đắm mình trong khoảng thời gian đó là điều không ai có thể phủ nhận.
Thế nhưng, Subaru đã phủ nhận điều đó ngay trước mặt, thể hiện ý chí và gạt phăng nó đi.
Về mặt lập trường, Emilia cũng giống Subaru, là phe thúc đẩy sự thay đổi của 'Thánh Địa'. Nhưng cô không xác lập được lý do rõ ràng như Subaru, cũng không thấu hiểu được tâm tư của người dân 'Thánh Địa'.
Chỉ đơn giản vì đó là công đoạn cần thiết cho mục đích, nên cô mới bước vào lãnh địa này. Đối với sự thay đổi mà nó mang lại, những người xung quanh nghĩ gì—một Emilia chỉ biết nhìn vào bên trong mình đã không hề đặt ra câu hỏi hiển nhiên đó.
Chẳng phải người đã thay cô hỏi điều đó, đã kêu gọi điều đó chính là Subaru vừa rồi sao?
Cô lại một lần nữa để Subaru gánh vác gánh nặng lẽ ra mình phải chịu, và bỏ qua tất cả.
Chính vì thấm thía điều đó nên mới có hiện tại.
Vậy mà Roswaal lại định vứt bỏ cái hiện tại mà Subaru đã liều mạng mở ra.
"Roswaal... Anh định vứt bỏ cái gì cơ? Là anh... Chẳng phải anh và tôi đã bắt đầu chuyện này sao? Giờ lại bỏ dở giữa chừng... Chuyện đó sao có thể tha thứ được!"
Trước giọng nói gay gắt của Emilia, lông mày Roswaal phản ứng.
Hắn lấy lại chút sức lực trong ánh mắt, một tay che đi con mắt màu xanh, để con mắt màu vàng còn lại run rẩy.
"Tôi và Emilia-sama đã bắt đầu...? Cô đang nói cái gì vậy."
"Hả...?"
"Người bắt đầu là tôi, và Cô giáo. —Tuyệt đối, không phải là cô~. Cho nên, việc kết thúc nó cũng phải là quyền tự do của tôi và Cô giáo. Chắc chắn là như vậy."
"Cái lý lẽ ích kỷ đó làm sao mà chấp nhận được chứ!"
Dù bị áp đảo bởi khí thế bất thường, Emilia vẫn cất tiếng.
Trừng mắt nhìn gương mặt gã hề đang dần đánh mất cảm xúc, Emilia vung tay lên.
"Ban đầu có thể là Roswaal và ai đó đã bắt đầu, nhưng... giờ nó không còn là vấn đề của riêng các người nữa. Cũng không phải vấn đề của riêng tôi. Đã lôi kéo biết bao nhiêu người, gây phiền phức cho đủ loại người, và cứ thế mà tiếp diễn đến giờ! Anh không thể tự tiện kết thúc nó được!"
"Con đường này đã chỉ dẫn đến sự kết thúc rồi. Vậ~y thì, kết thúc nó ở đây trước khi đi đến cái kết đó thì có gì bất tiện đâu chứ~. Chúng tôi của lần này, quả nhiê~n là hỏng rồi... Đành kỳ vọng vào chúng tôi của lần sau, và Subaru-kun vậy."
"Vào Subaru...?"
Kỳ vọng vào Subaru nghĩa là sao?
Liếc nhìn Subaru đang nằm gục, Emilia làm mới lại ý thức rằng không được để những lời của Roswaal trở thành hiện thực.
Đương nhiên rồi.
Bởi vì Subaru đã làm quá đủ những gì cậu ấy cần làm. Nếu là kỳ vọng, cậu ấy đã đáp lại quá mức mười phần rồi. Không nên đòi hỏi gì hơn nữa.
Đối với những gì được nhận, phải đáp lại bằng những thứ xứng đáng.
"Sao anh dám nói con đường Subaru mở ra dẫn đến sự kết thúc chứ. Con đường suýt bị đóng lại, Subaru và mọi người đã hợp sức mở ra. Cuộc chiến vừa rồi chẳng phải là vì thế sao?"
"Đi bên phải hay bên trái cũng đều là ngõ cụt. Đứng trước ngã rẽ như thế mà lại cố gắng hết sức, chỉ là hành động vô ích mà thô~i. Con đường thực sự đúng đắn, tất cả đều được ghi chép ở đây rồi."
Vừa nói, Roswaal vừa lấy ra một cuốn sách bìa đen từ trong ngực áo đạo sư.
Nhìn thấy vật lạ lẫm đó, chẳng hiểu sao Emilia cảm thấy một xung động như muốn cào xé trỗi dậy trong lồng ngực, cô mở to mắt.
Một cuốn sách mang lại cảm giác cực kỳ khó chịu.
Dù chẳng nhìn thấy tiêu đề hay bìa sách, trông nó chỉ như một cuốn sách bình thường, nhưng không hiểu sao chỉ cần nhìn vào vẻ ngoài đó, Emilia lại cảm thấy một áp lực khiến tinh thần bất ổn.
"Cuốn sách đó là..."
"Bản sao của 'Cơ Trí Chi Thư'. Hay cứ gọi là cuốn Phúc Âm thượng hạng cũng được. Tuy chỉ là những dòng chữ nguệch ngoạc mà ngoài tôi ra không ai đọc được, nhưng với tôi thì khác. Đây là cuốn sách chỉ dẫn ghi lại lịch sử đúng đắn cần phải đi theo."
"Lịch sử cần phải đi theo... Nghĩa là giống như Phiến Đá Rồng sao...?"
"Truy nguyên nguồn gốc thì cùng một nguyên lý, tôi đã nghe Cô giáo nói vậy."
Cô giáo, chỉ khi thốt ra từ đó, ánh mắt Roswaal mới có lại cảm xúc.
Giọng điệu ấy khiến người ta cảm nhận được rất nhiều điều, như thể đang nhớ về ai đó yêu thương, như thể vẫn ôm ấp mãi một tình cảm không thể giết chết chỉ gói gọn trong hai tiếng đó.
Cứ như thế, Roswaal cũng có thể nhớ nhung ai đó như một lẽ đương nhiên. Có thể làm vậy, thế mà hắn lại định phán quyết tất cả những gì trước mắt là vô giá trị.
"Vì nó tiến triển khác với những gì ghi trong sách nên anh định phá hỏng tất cả sao, ý anh là vậy à? Làm thế thì được gì chứ. Nếu tìm kiếm con đường không phải ngõ cụt, khác với trong sách..."
"Cô nói giống hệt Subaru-kun nhỉ. Đó cũng là học lỏm từ cậu ta sao?"
"—ư!"
Trước nụ cười nhạt của Roswaal, Emilia cảm thấy như bị nói trúng tim đen nên nghẹn lời.
Thấy vẻ mặt đó của Emilia, Roswaal buông tiếng thở dài chán chường.
"Những lời nói vay mượn, cái vị trí được sắp đặt sẵn. Ngay cả việc thách thức 'Thử Thách' cũng là do được hậu thuẫn mới làm... Mà~, tôi không trách đâu. Vì người bảo cô làm thế là tôi, là những người xung quanh, chứ không phải cô. Những lời nói dành cho một kẻ rỗng tuếch không có gì như cô, biết rõ cô chỉ còn cách làm thế... Subaru-kun cũng ép người quá đáng thật."
"Ép người quá đáng, cái gì chứ..."
"Là cậu ta mà, chắc chắ~n là chẳng giảng giải đạo lý gì về sự cần thiết của việc thách thức 'Thử Thách' đâu, mà chỉ đơn thuần khích lệ Emilia-sama thôi đúng không? Áp đặt sự ích kỷ của mình, rồi nói mấy cái thuyết về ý chí kiểu như 'có công mài sắt có ngày nên kim'. Tôi hiểu. Tôi hiểu lắ~m chứ. Bở~i vì, tôi và cậu ta là đồng loại mà~."
"Subaru và Roswaal là đồng loại? Ý anh là sao?"
"Nghĩa là áp đặt lý tưởng lên người phụ nữ mình yêu đấy."
Khẳng định chắc nịch.
Nhắm một mắt, Roswaal nhìn chằm chằm Emilia bằng con mắt màu vàng duy nhất. Hắn vẫn giữ nụ cười yếu ớt, tiếp tục ném những lời nói vào một Emilia đang im lặng.
"Cậu ta đã ném cho cô những lời nào? Chắc toàn là những lời êm tai thôi đúng không? Chiều chuộng Emilia-sama, áp đặt lý tưởng, nâng niu cẩn thận từng chút một như chạm vào thứ dễ vỡ, đúng không? Chắc cậu ta chẳng thèm cân nhắc đến việc Emilia-sama thực chất yếu đuối, mong manh, sở hữu một trái tim bình thường biết sợ hãi và muốn chạy trốn đâu nhỉ? Cậu ta chẳng có lấy một chút hứng thú nào với con người thật của cô cả. Kẻ mà cậu ta yêu, chỉ là cô gái tỏa sáng trong đầu cậu ta mà thôi. —Đúng khô~ng?"
"————"
"Tôi cũng giống vậy thôi. Tôi chỉ nhìn thấy lý tưởng ở người ấy. Tuyệt vời, thật xuất sắc, không ai hơn được người. Tôi cứ tán dương, cứ nói mãi như thế, rót tình yêu vào như chạm vào món đồ thủy tinh... Những thứ đó, chẳng có ý nghĩa gì cả."
Nói nhanh thoăn thoắt, Roswaal lảng tránh ánh nhìn một cách đầy bực bội.
Hắn đang nói về Subaru, hay đang kể về chính mình? Có lẽ ngay cả bản thân Roswaal cũng không phân định rõ ràng được nữa.
Bị áp đảo bởi khí thế đó, Emilia hít một hơi nhỏ.
Dù cảm thấy bị đè nén trước thái độ của Roswaal lúc này, nhưng cô vẫn phải nói những điều cần nói.
"...Chỉ vậy thôi sao?"
"————"
"Điểm chung giữa Subaru và anh mà anh nghĩ, chỉ có vậy thôi sao?"
Trước câu hỏi của Emilia, Roswaal hướng ánh mắt ngờ vực về phía cô.
Sự nghi ngờ nảy sinh trong hắn. Việc hắn không nói tiếp chính là câu trả lời rõ ràng nhất cho câu hỏi của Emilia. Vậy thì, quả nhiên phải nói cho hắn biết.
Phải chỉnh đốn lại suy nghĩ của hắn.
"Nếu điều anh muốn nói chỉ có thế..."
"————"
"Thì Subaru và Roswaal, hoàn toàn không giống nhau."
Bởi vì, Subaru—người đã đuổi theo Emilia vào tận trong Mộ Địa—đúng là đã liệt kê ra hàng tá lý tưởng, và cũng chẳng hề giảng giải cho Emilia về ý nghĩa của việc giải phóng 'Thánh Địa'.
Thế nhưng, cậu ấy tuyệt đối không chỉ biết tuôn ra những lời hoa mỹ sáo rỗng với Emilia.
"Subaru ấy nhé, cậu ấy đã nói tớ là một người phụ nữ phiền phức."
"...Cái gì?"
"Cậu ấy bảo mình đã làm bao nhiêu việc, thế mà tớ chỉ toàn gây rắc rối, tớ nghĩ mình là ai chứ. Bảo tớ cứ mãi vướng bận chuyện quá khứ, đừng có khiến người ta cứ phải kỳ vọng mãi. Bảo tớ chỉ được cái mồm, cái gì cũng thiếu sót không thể nhìn nổi. —Subaru đã nói với tớ như vậy đấy."
"————"
"Subaru nhìn nhận con người thật của tớ. Tớ cũng nghĩ rằng, mình không thể cứ cho Subaru thấy mãi những mặt xấu hổ được. Cho nên, so với một Roswaal giả vờ nhìn về phía trước nhưng thực chất chẳng nhìn vào bất cứ cái gì của hiện tại, thì Subaru hoàn toàn khác."
Nếu Natsuki Subaru là người chỉ vẽ nên hình dáng lý tưởng thông qua Emilia, thì chắc chắn giờ này Emilia vẫn đang ngồi bó gối trong Mộ Địa.
Ngay cả Garfiel, nếu đối phương không phải là một Subaru biết rõ những điều ngoài lý tưởng mà vẫn nói về lý tưởng, thì chắc cậu ta cũng chẳng thèm lắng nghe.
Subaru nhìn thấy sự yếu đuối của Emilia, nhưng vẫn nói thích Emilia.
Subaru biết sự dịu dàng của Garfiel, nhưng vẫn bảo Garfiel hãy thay đổi.
Với bất kỳ ai muốn giậm chân tại chỗ, Subaru đều mắng mỏ và bắt họ phải xoay chuyển.
Rằng không được ở lại đây, rằng chắc chắn còn những việc có thể làm hơn thế nữa, hãy ngẩng đầu lên, hãy nhìn về phía trước, hãy vung nắm đấm lên, mày không có thời gian để đứng lại đâu.
—Rằng không thể cứ đứng mãi một chỗ được.
"Natsuki Subaru sẽ đưa ra lựa chọn đúng đắn tại 'Thánh Địa' này...? Chuyện ngu ngốc như thế... Nếu vậy thì những ghi chép trong Cơ Trí Chi Thư này là..."
"Khi ký ức ùa về, tớ đã rất bất an. Puck không còn ở đây, tớ tưởng như mình sắp bị nghiền nát."
Trước sự khác biệt giữa suy nghĩ của mình và câu trả lời Subaru đưa ra, Roswaal đang bối rối.
Emilia đặt tay lên ngực, không phải để kiểm tra cảm giác từng có ở đó, mà để xác nhận sự tồn tại của chính mình đang đập bên dưới.
"Tớ đã nghĩ rằng khi nhớ lại tất cả, chắc chắn tớ sẽ trở thành một thứ gì đó khác. Tớ đã nghĩ rằng khi đó, tớ của hiện tại đã đi đến tận đây sẽ trở thành một sai lầm."
Ngay cả bây giờ, đứa trẻ lạc trong ký ức vẫn đang cất tiếng trong đầu cô.
Khi nó kết thành một hình ảnh rõ ràng, một thứ gì đó không thể cứu vãn sẽ xuất hiện.
Có được nó, thế giới của Emilia sẽ thay đổi hoàn toàn.
Emilia sợ sự thay đổi đó, muốn chối bỏ nó, nhưng rồi cô biết điều đó là không cần thiết.
Dù có thay đổi gì đi nữa, con đường đã đi qua cũng không biến mất.
Dù sau này Emilia có thay đổi thế nào, dù có trở thành một hình dạng khác với bản thân lúc bắt đầu, thì những cảm xúc đang ôm ấp lúc này cũng không trở thành sai lầm.
Dù có giậm chân tại chỗ, dù có đứng lại, thì cũng hãy bước đi tiếp.
Nhìn về phía mình cho là phía trước, và hướng tới đó.
"Cậu ấy đã dạy tớ rằng, khi muốn làm, khi nghĩ mình có thể thay đổi, khi muốn làm như thế—thì vẫn sẽ ổn thôi, vì sẽ có người nắm lấy tay tớ."
"Dối trá...!"
"Không phải nói dối. Tớ muốn tin vào Subaru, người đã nói rằng sẽ tin tưởng tớ. Những lời Subaru nói, có thể bây giờ trông như những điều nhảm nhí vô căn cứ. Có thể người ta sẽ muốn gọi đó là nói dối... Nhưng biến nó thành sự thật, là việc mà tớ phải làm."
Tuyệt đối không được để người ta dán nhãn cho cậu ấy, cho Subaru, là kẻ nói dối đã chạy đôn chạy đáo thuyết giảng về một hy vọng hão huyền cho một Emilia vô dụng chẳng làm được gì.
Natsuki Subaru đã khẳng định với Emilia rằng 'Chắc chắn sẽ làm được'.
Với Emilia của hiện tại, điều đó sẽ trở thành lời nói dối.
Nhưng nếu Emilia phá vỡ vỏ bọc và hoàn thành cái 'Chắc chắn sẽ làm được' đó, thì lời nói dối sẽ không còn là nói dối nữa.
Người ta gọi đó là 'Ước nguyện'.
"Biến lời nói dối thành ước nguyện, là việc tớ của hiện tại phải làm, và là việc tớ muốn làm."
Điều mà Subaru đã liều mạng, đã cố gắng hết sức để dạy cho cô.
Điều đó trong Emilia, thứ chưa thể thành hình ấy cuối cùng cũng kết nối thành lời.
Không biết đây có phải là câu trả lời thực sự chính xác hay không.
Biến những thứ chưa thành hình trở thành điều đúng đắn, đó là hành động của Emilia.
Về việc đó, cô nghĩ mình muốn đi tiếp mà không còn do dự, không còn lạc lối nữa.
"————Ư! Ngu ngốc!"
Trước câu trả lời đó của Emilia, người thay đổi sắc mặt và lùi lại là Roswaal.
Hắn vứt bỏ vẻ điềm tĩnh thường ngày, vứt bỏ cả cảm giác hư vô lúc nãy, thốt lên với vẻ mặt tuyệt vọng đến cùng cực, run rẩy trước câu trả lời vừa rồi.
Hắn vung tay, chỉ vào Emilia, hét lên bằng giọng lạc đi.
"Tại sao, vì cớ gì! Tại sao ngay lúc này, ở đây, cô lại tìm ra câu trả lời đó!? Điều mà tôi không thể truyền đạt cho Cô giáo, tại sao Natsuki Subaru lại truyền đạt được cho cô trước chứ!? Cậu ta ngay lúc này! Ở giai đoạn này! Làm sao có thể đạt đến tâm ý đó được!"
"Tôi đã nhớ ra mình từng sợ hãi điều gì. Và tôi đang trong quá trình củng cố quyết tâm để đối mặt với nó... Còn anh, anh đang sợ hãi điều gì?"
"Còn phải hỏi sao! Là đi chệch khỏi ghi chép! Là không thể tiến hành theo lịch sử đã ghi, khiến cuộc tái ngộ đã được hứa hẹn không thể thực hiện được! Ngoài cái đó ra thì còn gì nữa!"
"Nhưng mà, tôi thấy điều Roswaal đang coi là vấn đề lúc này lại khác với chuyện đó."
"————!"
Ngọn lửa giận dữ thắp lên trong đôi mắt Roswaal.
Thứ hắn thốt ra là cơn thịnh nộ vì không thể đồng cảm với tâm cảnh của Subaru. Roswaal dường như muốn Subaru phải cảm nhận được thứ gì đó giống hệt những gì hắn từng nếm trải trong quá khứ.
Lời hắn nói về việc hắn và Subaru là đồng loại, có lẽ không phải là châm chọc hay ví von, mà là điều Roswaal đã tin tưởng một cách cố chấp rằng phải là như vậy.
Hắn đã nghĩ rằng Subaru và Roswaal, trong cách đối diện với người thương, phải cùng đi theo một dòng chảy, phải chịu cùng một vết thương.
Cái nền tảng đó đang lung lay, sự tự tin đang chực chờ sụp đổ.
Sự bối rối của Roswaal lúc này, trong mắt Emilia có vẻ là như vậy.
"A, trời ơi... Một kẻ như tôi mà lại để xảy ra chuyện này sao."
Roswaal đưa tay lên miệng, mặc kệ lớp trang điểm bị trôi đi, làm méo xệch gò má.
"Chẳng lẽ ngay từ lúc đặt cược, tôi đã bị xoay như chong chóng trong lòng bàn tay sao? Việc Garfiel thua, thậm chí việc Emilia vực dậy, tất cả đều nằm trong tính toán? ...Chẳng lẽ ngay từ lúc mưu toan chống lại sức kìm hãm của Hiền nhân, tôi đã sai rồi sao... Vậy thì, tôi vì cái gì mà..."
"Roswaal?"
Chìm nghỉm trong dòng suy nghĩ quay cuồng, Roswaal đẩy sự tồn tại của Emilia ra khỏi ý thức.
Với vẻ mặt liều mạng, hắn đang suy tính cách để điều chỉnh lại quỹ đạo của thế giới đã đi chệch khỏi toan tính của mình.
Tuy nhiên, phương pháp đó không còn tồn tại ở bất cứ đâu trên thế giới này nữa.
Emilia không biết trong cuốn sách tiên tri hắn giữ có ghi chép những gì.
Roswaal bị dồn vào đường cùng đến mức này. Chắc hẳn nó đã lệch lạc một cách hào nhoáng lắm.
Đến mức hoàn toàn là một thế giới khác biệt—
"—A, ra là vậy."
Bất chợt, một tiếng lẩm bẩm thoát ra từ Roswaal, kẻ nãy giờ vẫn đang ở trong vòng xoáy hỗn loạn.
Giọng nói ấy đã lấy lại được âm sắc lý trí, khiến Emilia hy vọng rằng sự hỗn loạn của hắn đã tạm thời lắng xuống. Rằng có thể tìm ra điểm thỏa hiệp bằng một cuộc đối thoại lý tính—
"Chẳng cầ~n phải phiền não gì cả. Dù sao đi nữa, vẫn còn 'Giao ước'. Việc cậu ta có đạt đến 'Hàng thật' hay không, chẳng cần phải băn khoăn làm gì."
"Anh đang nói gì vậy? Roswaal, lần này là cái gì nữa..."
"Không có gì. Không có gì đâu, Emilia-sama. Xin lỗi vì đã làm cô lo lắng và bối rối. Cô cứ làm theo ý muốn của mình, hành động đúng như tôi kỳ vọng là được."
Cúi người xuống, Roswaal vừa phô bày thái độ hề hước vừa hướng nụ cười về phía cô.
Tất nhiên, Emilia không thể nào chấp nhận được. Thay đổi 180 độ so với vẻ hoảng loạn vừa rồi, thái độ này chẳng khác gì thường ngày.
Bảo rằng lúc hắn hoảng loạn trông còn 'bình thường' hơn thì thật nực cười.
"...Hành động đúng như Roswaal kỳ vọng, là anh đang kỳ vọng gì ở tôi?"
"Tất nhiên rồi. —Là việc cô hết lòng thách thức 'Thử Thách' và đưa ra kết quả."
Về việc đó là kết quả nào, Roswaal không đề cập đến.
Và Emilia cũng lờ mờ đoán được hắn mong muốn kết quả nào.
Điều không hiểu là lý do Roswaal mong muốn điều đó.
Và lý do hắn trở nên bất cần đời, rồi lại nuốt trôi nó và bình tĩnh lại.
Toàn là những điều không hiểu. Nhưng mà,
"Chuyện đó, bây giờ chắc là... anh sẽ không nói cho tôi biết đâu nhỉ."
"............"
"Được thôi. Tôi sẽ không cố ép anh nói ra. Vì chắc chắn tôi của hiện tại chưa có tư cách đó. —Nhưng mà, đừng tưởng anh có thể giấu giếm mãi được nhé."
"—Thật đáng tin cậy làm sao~. Để xem khi biết được sự thật, khi tìm lại được chính mình, cô còn có thể mạnh miệng được như thế nữa hay không."
Thứ ác ý hướng về cô vào phút chót, nhưng với Emilia, nó lại nghe như một lời khẩn cầu.
Nói đoạn, Roswaal quay lưng bước đi. Nơi hắn hướng đến có lẽ là căn nhà tạm nơi hắn đang dưỡng thương.
Rốt cuộc, lý do hắn cất công đến đây và quan sát trận chiến vẫn chưa rõ. Chỉ là, nồng độ mana cuộn xoáy vẫn không thay đổi, đang chờ đợi thời khắc của phép màu bên trong cơ thể Roswaal.
"Phải rồi. —Emilia-sama, tôi có một lời khuyên."
"Gì cơ?"
Thấy Roswaal dừng lại và giơ ngón tay lên, Emilia nhướng mày.
Roswaal cười khổ trước một Emilia để lộ dáng vẻ quá mức không phòng bị trước đối thủ vừa mới nói lời chia tay bằng một cuộc hội thoại chẳng khác nào thù địch.
"Về Garfiel ấy mà... Đừng coi thường độ sâu sắc trong gốc rễ của cậu ta thì tố~t hơn. Sự cố chấp của cậu ta không nông cạn đến mức chỉ bị đấm ngã là thay đổi suy nghĩ đâu."
"—Tôi hiểu rồi."
Emilia ngoan ngoãn tiếp nhận. Để lại cô, Roswaal lần này thực sự rời khỏi hiện trường.
Khi tiễn hắn đi khuất, trên quảng trường chỉ còn lại tiếng thở của Emilia và tiếng thở mũi của con Địa Long đen tuyền vẫn trừng trừng nhìn theo bóng lưng đang xa dần cho đến tận cùng.
Còn lại là hơi thở đều đều tựa như tiếng ngủ của hai người đàn ông đang nằm bất tỉnh.
"—Phù."
Bất giác, Emilia rung vai, thở hắt ra một hơi dài.
Nhận thấy Patrasche bên cạnh tròn mắt trước phản ứng đó, Emilia cười khổ.
"Không sao đâu, tớ ổn mà. Nhờ có em mà tớ cũng bình tĩnh lại được. ...Nhưng mà, căng thẳng thậ~t đấy. Suýt nữa là đánh nhau với Roswaal rồi."
"————"
"Ừ. Tớ ghét đánh nhau mà chẳng hiểu lý do tại sao lại đánh. Roswaal nữa, tại sao lại trở nên như thế chứ... Nếu là Subaru, liệu cậu ấy có biết không nhỉ."
Đáp lại ánh nhìn đầy lo lắng của Patrasche, Emilia quỳ xuống bên cạnh Subaru đang nằm ngửa, nhẹ nhàng đỡ cậu dậy dù người đầy máu.
Dùng ngón tay gạt đi những vệt máu đang bắt đầu khô, cô khẽ vuốt ve khuôn mặt sưng vù. Như cảm thấy đau hay nhột, biểu cảm cậu khẽ co giật.
"Phải chữa trị cho cậu ấy thôi. Cả Subaru và Garfiel đều ghét bị đau mà."
"————"
"A, không cần làm vẻ mặt lo lắng thế đâu. Không có Puck nên việc kiểm soát hơi bất an chút, nhưng nếu chỉ là chữa trị đơn giản thì tớ có thể mượn sức của mấy bé vi tinh linh để làm được."
Vừa nói, Emilia vừa trò chuyện với các vi tinh linh xung quanh, khoác lên mình ánh sáng nhạt và mượn sức mạnh của chúng. Ánh sáng dịu dàng bao bọc lấy Subaru và Garfiel, bắt đầu chữa lành vết thương cho họ.
Gương mặt Subaru có phần trở nên thanh thản hơn.
Thấy vậy, Emilia khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng đặt đầu cậu lên đùi mình.
Đây là lần thứ bao nhiêu cô cho Subaru mượn đùi gối đầu rồi nhỉ?
Nhưng cô đã nhận được từ cậu nhiều hơn thế gấp bội, đến mức không biết làm gì mới có thể trả hết được.
"Khi nào cậu tỉnh lại, tớ có rấ~t nhiều điều muốn hỏi cậu đấy."
Khẽ thì thầm, Emilia nhẹ nhàng luồn ngón tay vào mái tóc trước trán của Subaru.
Thấy Subaru nhăn mặt, đôi má cô thoáng giãn ra.
—Việc Otto và Ram, người đang được cậu ta cõng trên lưng, từ phía rừng đến hội quân là chuyện của khoảng mười phút sau đó.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
