Ore ni torauma o ataeta joshi-tachi ga chirachira mite kurukedo, zan'nendesu ga teokuredesu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 10

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Vol.6 (LN) - Chapter 1:「Giai nhân dưới ánh hoàng hôn」

Chapter 1:「Giai nhân dưới ánh hoàng hôn」

Khi biết Cua Hoàng Đế thực chất không phải là cua mà là một loài thuộc họ ốc mượn hồn, thường thức của tôi hoàn toàn sụp đổ.

Bởi vì nhìn thế nào thì nó cũng là cua, bảo cái thứ đó không phải là cua thì thật là quá vô lý.

Nếu vậy thì tôi cho rằng phương pháp phân loại có sự mâu thuẫn, nhưng điều kỳ lạ là, hiện tượng các sinh vật khác nhau, sau quá trình tiến hóa lại hội tụ về một hình dáng giống nhau, được gọi là tiến hóa hội tụ.

Tóm lại, việc loài giáp xác tiến hóa thành hình dáng của loài cua là do hình dáng đó đã được tối ưu hóa cho môi trường sống.

Liệu một ngày nào đó tôi cũng sẽ trở nên giống cua không nhỉ? Quả thực khi chơi oẳn tù tì tôi rất thích ra kéo.

Chuyện đó thì sao cũng được, vấn đề nằm ở chỗ tiến hóa không phải lúc nào cũng đúng đắn.

Nhìn vào kết quả thì có lẽ tôi đã tiến hóa thất bại. Một câu chuyện đáng tiếc nhưng lại là kết luận vô cùng tự nhiên.

Tôi đã khao khát, khao khát mãnh liệt được sống mà không làm phiền đến bất kỳ ai. Do đó, hướng tiến hóa của tôi trở nên không cần đến người khác và cô lập đến cùng cực. Và tôi đã tin chắc rằng đó là câu trả lời chính xác, không chút nghi ngờ.

Vì vậy, tôi chẳng có gì cả. Tôi không cần ai cả. Cách sống đó chắc chắn đã định hình nên tôi như một sự mạnh mẽ. Tinh thần của tôi, giống như nền kinh tế Mỹ sau cú sốc Lehman , cứ thế tăng trưởng mạnh mẽ và thẳng tắp. Chính vì thế, tôi đã đánh mất sự kết nối với người khác và đi đến tận bước đường này.

Giờ đây, có những người đang vươn tay về phía tôi. Có những người nói thích tôi. Nhưng tôi không thể đáp lại tình cảm ấy. Để yêu đương, hoặc có lẽ trước đó nữa, nếu muốn làm lại một cách đàng hoàng, nếu muốn cùng ai đó bước đi, thì chỉ còn cách quay ngược kim đồng hồ mà thôi.

Có lẽ tôi phải vứt bỏ những thứ đạt được sau quá trình tiến hóa và thoái hóa trở lại. Môi trường xung quanh đang cho phép điều đó. Chẳng biết từ bao giờ, tôi đã được bao quanh bởi toàn những người dịu dàng.

――Tôi, kẻ từng mưu cầu sự mạnh mẽ không gì lay chuyển được, giờ đây lại đang mưu cầu sự yếu đuối.

“Xét đến tình hình dạo gần đây, chị thấy có chút nghi vấn nảy sinh từ quan điểm về chủ nghĩa ngoại hình (Lookism).”

Trong phòng hội học sinh, Hội trưởng Kidou, chẳng hiểu sao lại thay sang bộ đồ hở hang quá mức, bắt đầu câu chuyện với vẻ mặt nghiêm trọng.

Váy ngắn xếp ly, bốt đế dày, rõ ràng là không hề phù hợp với nơi này.

Biểu cảm, nội dung câu chuyện và trang phục hoàn toàn trẳng ăn nhập gì với nhau. Có thể nói là một khối mâu thuẫn tuyệt vời.

“Tạm thời gác lại những hành động kỳ quặc của hội trưởng sang một bên, chủ nghĩa ngoại hình ư? Bộ có tổ chức bí ẩn nào đó phàn nàn rằng việc các nữ chính trong Light Novel toàn là mỹ nhân là không thể chấp nhận được hay sao?”

Thật đáng than phiền, dạo gần đây những tư tưởng thái quá cứ lan tràn khắp nơi. Thử nghĩ mà xem. Giả sử quà tặng kèm khi đặt trước là một tấm thảm treo tường hình nữ chính, lý do nó kích thích ham muốn mua hàng chính là vì nữ chính đó hấp dẫn. Chẳng ai lại muốn một món quà tặng kèm không có sức hút, và những kẻ làm ra thứ đó chỉ là những gã ngược đời ngu ngốc đi ngược lại nhu cầu thị trường.

“Không đâu, chỉ là chị nghĩ so với việc tổ chức một cuộc thi sắc đẹp đơn thuần thì làm thế này người tham gia sẽ dễ tăng lên hơn thôi. Là lễ hội mà. Tiêu chuẩn giá trị nên phóng khoáng hơn một chút thì tốt hơn chứ? Ý là vậy đó.”

Sau giờ học, tôi bị Hội trưởng Kidou gọi lên để nghe về cuộc thi sắc đẹp dự kiến tổ chức trong lễ hội văn hóa. Ban đầu đã chốt là thi sắc đẹp, nhưng đến giờ chót lại có chút sửa đổi.

“……Tại sao lại nói với em?”

Tôi chỉ là học sinh năm nhất và cũng chẳng tham gia vào ban tổ chức. Hoàn toàn không liên quan gì sất.

“Thì tại chị muốn kể cho ai đó nghe mà.”

“Trẻ con chắc.”

“Dù độ tuổi trưởng thành đã hạ xuống, nhưng chị vẫn còn suýt soát là vị thành niên đấy nhé.”

“Vậy mà phát ngôn toàn 18+ không hà.”

“(Cười)”

“Đập cho bây giờ.”

Có gì buồn cười chứ. Hễ mở miệng là quấy rối tình dục, đúng là không ra dáng người hiện đại chút nào.

“Với Yuuri đứng đầu, trường này toàn là mỹ nhân thôi. Nếu là thi sắc đẹp thì chắc nhiều học sinh sẽ ngại tham gia. Thế nên chị mới cân nhắc xem có nên mở rộng phạm vi ra một chút không.”

Tóm tắt câu chuyện của hội trưởng thì có vẻ như thay vì thi sắc đẹp, đây sẽ trở thành sân chơi để thể hiện bản thân rộng rãi hơn.

Quả thật, lớp tôi cũng có nhiều người đẹp. Hinagi-chan và Shioricchi đã nói sẽ không tham gia, nhưng nếu họ tham gia thì chắc chắn sẽ lọt vào top cao. Năm hai thì khỏi phải bàn đến Yuuri-san, và, ừ, thì…… Souma…… Souma…… Nữ thần-senpai chắc chắn cũng là ứng cử viên vô địch.

“Nếu là năm ba thì ngay cả hội trưởng, chưa bàn đến lời nói và hành động, cũng là một mỹ nhân mà.”

“Ara, đừng mà.”

“Quý bà thanh lịch chắc.”

Hội trưởng Kidou đưa tay lên miệng tỏ vẻ ngạc nhiên. Chính là cái kiểu đó đấy.

“Dù sao thì chỉ có nữ tham gia cũng buồn. Chị muốn cả nam cũng được tự do tham gia. Nếu muốn thì Kokonoe Yukito, em tham gia cũng rất được hoan nghênh đó nha ♡”

Có cả dấu trái tim ở cuối câu. Hội trưởng thật khéo léo. Mà chuyện đó thì khoan, hừm, tôi trầm ngâm một lát.

Nếu là cuộc thi trai đẹp thì Kỷ lục gia khuôn mặt của lớp tôi có vẻ sẽ nhắm đến chức vô địch, nhưng để giành chiến thắng với quy định mới, việc có một bất ngờ nào đó chắc chắn sẽ dễ để lại ấn tượng hơn. Nếu vậy thì Natsume càng có lợi thế. Có khi lại là tin vui cũng nên……

“Vậy thì không phải thi sắc đẹp mà sẽ thành một sự kiện khác nhỉ.”

Như chỉ chờ có thế, Hội trưởng Kidou gật đầu cười toe toét.

“Tối qua chị đã nghĩ ra một cái tên tuyệt vời. Chị cứ bồn chồn muốn nói cho em biết ngay ấy!”

Cô ấy đập mạnh bản kế hoạch lên bàn. Trên giấy viết thế này.

“Chính là 『Giải thưởng giả trang của Mucchan』. Chốt cái này đi!”

“Tại sao Mikumo-senpai lại bỏ qua cho hành động bạo loạn này chứ!?”

Tại sao cái phanh hãm là Mikumo-senpai lại không có mặt ở đây? Ới ời, chị đi đâu rồi?

“Với mục đích của kế hoạch này, ai cũng có thể tham gia, biểu diễn tài năng lẻ hay tất nhiên là tham gia theo kiểu thi sắc đẹp cũng chẳng sao. Chà chà, không phải rất đáng mong chờ sao. Già trẻ lớn bé, đảm bảo sẽ rất sôi động cho xem.”

Trong lễ hội văn hóa trường cấp ba thì chẳng cần người già phải sôi động làm gì, nhưng chợt có điều thắc mắc nên tôi hỏi hội trưởng.

“Cái tên kế hoạch này, chẳng lẽ hội trưởng làm MC sao?”

Liệu điểm số của ban giám khảo có thay đổi tùy theo sự khích tướng của Hội trưởng Kidou không nhỉ?

Là cái kiểu giả vờ lấy nước mắt, rồi khi đạt điểm đỗ thì chuông sẽ reo lên ấy hả?

“Để đảm bảo tính công bằng, ủy viên ban chấp hành là chị đảm nhận vai trò đó là thích hợp nhất rồi còn gì.”

Ra là vậy. Tên gọi thì thế nào cũng được, nhưng nếu là giải giả trang thì có thể mong đợi sự tham gia rộng rãi hơn so với thi sắc đẹp.

“Tạm thời em đã hiểu tình hình, dù em cực kỳ không muốn nghe nhưng nếu không nghe thì có vẻ chuyện sẽ không xong, nên để cho chắc em sẽ hỏi. Cái bộ dạng đó là sao vậy?”

Hội trưởng Kidou sà sà tiến lại gần. Mang giày đế dày mà đi lướt như vậy, bộ người này là cao thủ võ thuật chắc……

“Phía ban tổ chức dù thế nào cũng không thể tận hưởng như một người tham gia thuần túy được. Dù nói là hôm đó sẽ phụ trách MC, nhưng chị cũng muốn thử giả trang chứ. Chị muốn thử mặc bộ đồ thế này.”

Nói là khác biệt với thường ngày hay sao nhỉ, việc cô ấy thích những trang phục dễ thương thật bất ngờ. Tôi thật lòng thấy ấn tượng.

“Rất hợp với chị đấy. Nhưng mà giả trang ấy, chị đang giả trang thành cái gì vậy?”

Mặc gì là tự do cá nhân, nhưng đã gọi là giả trang thì hẳn phải có nguyên mẫu.

“Gái bao đang chèo kéo khách đấy.”

“Chị là vị thành niên đó bà nội.”

9400f354-1516-490f-917b-90877e3eb7b2.jpg

“Sắp làm người lớn rồi nên vẫn an toàn.”

Phạm quy rồi. Một màn giả trang tồi tệ hết chỗ nói. Có khi bị bắt không chừng.

“Thật nan giải. Em không thấy dạo này hay bắt gặp ngoài phố sao?”

“Thời mạt pháp rồi. Trong nhà em cũng hay thấy lắm.”

Hội trưởng Kidou cũng thuộc dạng đầu óc Yuuri-san nên không thể xem thường được.

“Haha. Câu đùa của em lúc nào cũng ở đẳng cấp cao nhỉ. Thế nào Kokonoe Yukito? Em cũng gia nhập hội học sinh không? Bây giờ gia nhập sẽ được khuyến mãi đấy. Đã chỉ định rồi thì việc thanh toán cứ để chị lo.”

“Chị đang nói cái gì giống như mấy người coi việc cúng tiền cho Host Club là lẽ sống vậy!?”

Người này, mỗi lần gặp là lại lún sâu thêm vào vũng lầy. Việc mời mọc trong bộ dạng đó thì không đùa được đâu, nhưng việc ví tiền của hội trưởng là loại dùng miếng dán Velcro còn không đùa được hơn nữa. Soạt soạt

Tôi cực kỳ nghi ngờ tại sao cái trường này lại để nhân vật nguy hiểm này nhởn nhơ như vậy.

“Mà, Yumi chắc sẽ xấu hổ lắm, nhưng chị sẽ không ép buộc đâu. Vì cậu ấy khá nhút nhát mà.”

“Chị định bắt chị ấy giả trang thành cái gì vậy……”

Tôi chỉ còn biết cầu nguyện cho Mikumo-senpai có thể bình an vô sự cho đến khi tốt nghiệp.

Sau đó, trong khi đang được mời gọi vào hội học sinh một cách nồng nhiệt, cánh cửa bất ngờ mở ra.

“Thì ra em ở chỗ này sao! Cô tìm em mãi đấy Kokonoe Yukito!”

Người lao vào với vẻ mặt biến sắc là cô chủ nhiệm Sayuri.

Có lẽ do sức khỏe không tốt, sắc mặt cô khá tệ. Cô nhìn quanh một vòng rồi lẩm bẩm nhỏ.

“……Chẳng lẽ, cô đã nhìn thấy thứ không nên nhìn sao……?”

“Gì chứ, chuyện thường ngày thôi mà.”

Hội trưởng Kidou ưỡn ngực đầy tự hào. Làm cái chuyện như vậy mà thái độ thì hiên ngang gớm.

“Vấn đề lớn đấy! ……Chết tiệt, giờ không phải lúc bàn chuyện đó. Cô mượn Kokonoe Yukito một chút!”

Cổ áo tôi bị túm chặt và tôi bị lôi đi như thể bị kéo lê khỏi ghế.

“Ara. Em đúng là người đàn ông bận rộn thật đấy.”

Hội trưởng cười khổ tiễn tôi đi. Bye bye. Tôi cũng vẫy tay chào lại.

“Tưởng đã thoát khỏi tình thế ngặt nghèo, ai ngờ lại có dự cảm về một tình thế ngặt nghèo khác……”

Vừa mới nghĩ là đã thoát khỏi phòng hội học sinh thì mối lo ngại tiếp theo lại ập đến.

“Có chuyện gì sao, Sayuri-sensei hôm nay cũng đáng yêu?”

Những việc đáng bị mắng thì nhiều như núi nên không thể xác định nguyên nhân được. Tạm thời cứ nịnh nọt đã. Nhưng câu trả lời của Sayuri-sensei lại nằm ngoài dự đoán.

“Cô lúc nào mà chẳng đáng yêu. Giá mà thực sự không có chuyện gì thì tốt biết mấy……”

Vẻ mặt nghiêm trọng chưa từng thấy của cô báo hiệu một cơn sóng gió lớn sắp ập đến.

Trước cửa phòng tham vấn, nơi thường ngày chẳng mấy khi tôi lui tới, Sayuri-sensei đang dáo dác nhìn quanh đầy cảnh giác.

Vào giờ này sau khi tan học, hơi người gần như đã vắng sạch. Khu vực có phòng tham vấn vốn dĩ yên tĩnh, lại là nơi học sinh ít khi bén mảng tới. Ấy vậy mà cô giáo lại nín thở thận trọng như sợ ai đó bắt gặp. Sau khi xác nhận xong xuôi, cô bước vào phòng tham vấn và khóa chốt cửa cạch một tiếng.

“Nghiêm ngặt quá nhỉ.”

“...Riêng chuyện này thì phải thế thôi. Thú thật, chính tôi cũng đang bối rối đây. Tạm thời em cứ ngồi xuống đã.”

Được Sayuri-sensei với vẻ mặt nghiêm trọng hối thúc, tôi ngồi xuống ghế sofa.

Trong không gian nhỏ hẹp, chỉ có độc chiếc bàn và ghế sofa được bài trí đơn giản.

Sayuri-sensei đưa cho tôi một lon cà phê, có lẽ đã mua sẵn từ máy bán hàng tự động.

“Xin lỗi vì gọi em ra gấp. Mà, uống cái này đi.”

“Cảm ơn ạ, sensei.”

Ngay cả trong lúc bật nắp lon, Sayuri-sensei vẫn đăm chiêu không biết nên mở lời thế nào.

Thật hiếm thấy khi một người có tính cách thẳng thắn như sensei lại ấp úng thế này.

“...Em có đoán được lý do không?”

Rốt cuộc là bỏ cuộc rồi sao, sensei ném thẳng vấn đề sang cho tôi. Tạm thời tôi thử tìm kiếm những khả năng có xác suất cao nhất theo suy đoán của mình. Là vụ đó, hay là vụ kia, hay là khả năng dính đến cái kia nhỉ...

Ngay lúc đó, tôi chợt lóe lên một ý. Cái thiết lập kiểu này, hình như tôi gặp nhiều trong mấy bộ manga rom-com rồi thì phải.

“Bố mẹ sensei định giới thiệu đối tượng xem mắt, cô lỡ miệng nói dối là đã có bạn trai nên hôm sau phải dẫn người về ra mắt. Và em đã được chọn làm người đóng thế, là chuyện như vậy đúng không?”

“Tuyệt đối không phải!”

“Tiếc thật.”

Một suy luận hoàn hảo không kẽ hở, thế mà bị phủ nhận cái rụp.

“Chuyện đó để dịp khác đi. Gần đây ông bà cứ nằng nặc đòi xem mặt cháu chắt, phiền chết đi được.”

“Ơ kìa, hóa ra là trúng tủ à.”

Đoán mò mà trúng phóc thì đáng sợ quá. Tệ nạn của việc kết hôn muộn cứ ngày càng leo thang.

“Thôi, cứ lừng khừng mãi cũng chẳng giải quyết được gì. Em xem cái này đi.”

Tôi được đưa cho một tờ giấy photocopy. Có vẻ như ảnh chụp đã được phóng to ra để in, hình ảnh tuy bị kéo giãn nhưng người trong đó chắc chắn là tôi. Và, còn một người nữa.

“Sanjouji-sensei?”

“Vấn đề nằm ở chỗ hai người đang đứng ấy.”

Bức ảnh có lẽ là chụp trộm, được chụp bằng ống kính tele từ một khoảng cách nhất định. Tôi bất giác trố mắt. Trong ảnh là cảnh tôi và Sanjouji-sensei đang cùng nhau bước vào một khách sạn tình yêu.

“Dù gì em cũng là người nổi tiếng. Không chừng đã bị tuần san nào đó nhắm làm mục tiêu cũng nên. Nhưng nếu scandal cỡ này mà nổ ra thì khó mà bênh vực được.”

Mấy kẻ ra vẻ công lý xã hội như đám tuần san thì sao cũng được, nhưng đúng là nếu chuyện này bị phanh phui, nhà trường sẽ hứng chịu làn sóng chỉ trích dữ dội, và sự nghiệp giáo viên của Sanjouji-sensei sẽ chấm hết.

Huống hồ đây là bức ảnh chẳng thể chối cãi vào đâu được. Khác với tôi, kẻ có cuộc đời coi như đã tàn, thiệt hại mà sensei gánh chịu là không thể đong đếm. Tình hình đang rơi vào trạng thái cực kỳ nghiêm trọng và cấp bách. Tuy nhiên,

“Em không có ký ức gì về chuyện này cả... Chẳng lẽ đây là hiện tượng False Memory?”

Ký ức không tồn tại hay ký ức sai lệch được gọi là False Memory, nhưng nếu chỉ là ký ức mơ hồ thì còn đỡ, đằng này là ảnh chụp rành rành, nó là bằng chứng thép. Dù tôi hoàn toàn chẳng nhớ gì sất.

Nếu có khả năng tôi và Sanjouji-sensei đi khách sạn tình yêu trong lúc tôi không hay biết, thì tôi cần phải nghi ngờ chính bản thân mình ngay lập tức và dùng liệu pháp thôi miên hồi quy để lục lại ký ức.

“Quả nhiên là vậy sao... Chậc. Rốt cuộc là thế nào? Chuyện này rốt cuộc là...”

Câu trả lời của tôi có vẻ đúng như dự đoán, Sayuri-sensei chửi thề một câu rõ to.

“Thực ra còn một tấm ảnh nữa, nhưng việc xử lý nó cực kỳ khó khăn. Nếu kênh phát tán không phải là em, thì tôi cũng không thể tự ý cho em xem được. Người trong cuộc chắc cũng sắp đến rồi nhưng――”

Sayuri-sensei vừa dứt lời thì có tiếng gõ cửa cốc cốc. Sensei nhanh chóng đứng dậy mở khóa, và người bước vào là nhân vật đang nằm trong tâm bão, Sanjouji-sensei.

“Việc hỏi chuyện thế nào rồi ạ?”

“Quả nhiên giống hệt những gì Ryouka-sensei nói. Tôi cũng chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao nữa...”

Sayuri-sensei và Sanjouji-sensei có vẻ đã thân thiết hơn nhiều, đến mức gọi nhau bằng tên thật là Ryouka. Trong lúc tôi đang cảm thấy cảnh này thật ấm áp thì Sanjouji-sensei với vẻ mặt bối rối bước đến bên cạnh tôi, cúi đầu một cách cung kính.

“Xin lỗi Kokonoe-kun. Lại cuốn em vào một chuyện kỳ quặc thế này.”

“Là sao cơ ạ?”

Đâu có lý do gì để sensei phải xin lỗi. Người phải cúi đầu là cái tên chuyên gây rắc rối như tôi mới đúng chứ.

Dù gì thì chuyện này cũng quá khó hiểu nên tôi đành yêu cầu giải thích. Tôi không theo kịp tình hình nữa rồi.

Vẫn chưa giấu được vẻ hoang mang, Sanjouji-sensei và Sayuri-sensei lần nữa nặng nề mở lời.

“Bức ảnh này được gửi đến là do――――”

Nội dung tôi được nghe sau đó quá mức hoang đường và khó tin. Sự tình cụ thể là thế này.

Hôm trước, tài khoản SNS của Sanjouji-sensei nhận được một tin nhắn chỉ vỏn vẹn một dòng và hai bức ảnh.

Một trong số đó là bức ảnh tôi và cô đi vào khách sạn tình yêu mà tôi vừa xem lúc nãy. Còn dòng tin nhắn đi kèm là:

“Quá đáng thật. Cái gì mà 『Giáo viên dâm loạn』 chứ, có phải tiểu thuyết sắc hiệp đâu mà...”

Tiểu thuyết sắc hiệp ghê gớm thật đấy. Toàn từ vựng lạ hoắc, lại còn dùng từ cổ nữa chứ. “Xin hãy lượng thứ cho thiếp”, bộ ngoài đời có người nói thế thật hả? A, bữa trước Tsubaki-san có nói thì phải.

Cuộc thi “Bách nhân nhất thủ gợi cảm” tổ chức tại nhà Touren là một vụ bán độ được dàn xếp để tôi thắng, nhưng ông chú kia đã bại trận từ sớm. Kikyo-chan thì gian lận để hỗ trợ tôi, đúng là một bữa tiệc thác loạn muốn làm gì thì làm. Bộ bài 『Karuta』 được sử dụng hôm đó là vật cấm kỵ tuyệt mật, tôi đã niêm phong nó trong két sắt ngân hàng rồi. Két sắt của ngân hàng lớn chắc là an toàn tuyệt đối. Chắc là vậy...

Chuyện đó thì sao cũng được, nhưng dòng tin nhắn gửi cho Sanjouji-sensei rõ ràng chứa đựng ác ý không thể chối cãi. Một hành vi đê hèn nhằm hạ thấp danh dự và chà đạp nhân phẩm người khác.

Không chỉ dừng lại ở phỉ báng hay bôi nhọ. Nó đã vượt quá cấp độ của một trò đùa ác ý có thể tha thứ được.

“Nếu đây là sự thật thì cô không tránh khỏi bị chỉ trích. Nhưng đây rõ ràng là bịa đặt, là vô căn cứ.”

Sanjouji-sensei khẳng định chắc nịch. Trong lòng tôi thầm thở phào nhẹ nhõm.

Tốt quá... Không phải do tôi quên sạch sành sanh... Cơ mà cũng hơi tiếc nuối chút xíu.

Nhưng giờ không phải lúc để an tâm. Đây là vấn đề hệ trọng.

“Kokonoe Yukito, chỗ em không nhận được gì sao?”

“Để em check thử xem.”

Cũng phải. Trong ảnh có mặt tôi, nên khả năng tôi là mục tiêu cũng có.

Nghe lời Sayuri-sensei, tôi kiểm tra điện thoại. Mở SNS lên và lướt màn hình.

Ngày đêm, SNS của tôi nhận được đủ loại tin nhắn tạp nham, nhưng người cất công đính kèm ảnh gửi đến thì mười phần hết tám chín là spam hẹn hò hoặc là Himiyama-san.

“Himiyama-san là spam à...?”

“Misaki-san làm sao cơ?”

Sanjouji-sensei lộ vẻ thắc mắc, nhưng trên SNS không thấy điểm nào khả nghi.

“Mô hình tỷ lệ 1/1 kích thước thật 【Gia sư】 Himiyama-san?”

Một tin nhắn đính kèm hình ảnh được gửi từ Himiyama-san đã hóa thành spam vừa tới.

Đâu nào. 『Cô thử đeo kính để tạo hình tượng gia sư nè♪』. Hô hô.

Himiyama-san đang đứng trên bục tạo dáng. Một bầu không khí trí thức tỏa ra ngời ngời.

Nhưng bức ảnh bị cắt ngang. Bên dưới có dòng chữ 【Click vào URL này →】. Dù tôi có mù tịt về mạng mẽo thì cái này cũng thừa sức nhận ra. Lừa đảo rành rành.

Nếu bất cẩn bấm vào địa chỉ đó, có khi sẽ bị đánh cắp thông tin cá nhân.

Không nhịn được cười. Liệu có kẻ ngốc nào dính bẫy lừa đảo lộ liễu thế này không nhỉ? Đời nào mà bị câu dễ thế. Tôi vừa nhún vai ngán ngẩm, vừa không chút do dự click vào.

“Uwa, có cả trường hợp không phải lừa đảo nữa hả trời!?”

Himiyama-san đã thực hiện Cast Off. Gọi là figure kích thước thật chứ thực ra chỉ là người thật thôi.

“Nãy giờ em chơi đùa một mình cái gì đấy hả!”

“Thấy thú vị nên em lỡ tay.”

Bị mắng rồi. Để sau nhờ cô ấy Cast Off lại vậy.

“Thế rốt cuộc cô Misaki làm sao?”

Vì là chuyện gì cũng có nên tôi lảng mắt đi. Dù sao thì có vẻ tôi không bị thiệt hại gì. Nếu vậy, có thể kết luận mục tiêu của thủ phạm là Sanjouji-sensei.

Tôi xem lại dòng tin nhắn gửi cho cô một lần nữa. Chuỗi ký tự vô tri chỉ nhằm mục đích duy nhất là gây tổn thương.

Chỉ trong một dòng ngắn ngủi chứa đựng sự căm ghét khôn lường.

“Nội dung chỉ có thế này, nghĩa là khả năng tống tiền cũng thấp...”

Nếu là sự việc có thật, hành vi tống tiền yêu cầu trả tiền để che giấu sự thật còn có lý, đằng này là scandal không có thật thì chuyện đó là bất khả thi. Nếu vậy thì...

“Rốt cuộc là ai gửi vậy ạ?”

“Tôi không biết. Có vẻ tài khoản đối phương cũng đã bị xóa rồi...”

Tài khoản của cô là tài khoản private, nhưng chỉ cần biết sự tồn tại của nó thì việc gửi tin nhắn là tự do. Kẻ gửi ảnh đã xóa tài khoản ngay sau khi tin nhắn chuyển sang trạng thái “Đã xem”, khiến việc lần dấu vết trở nên vô vọng. Sanjouji-sensei bối rối trước tình huống không rõ đầu đuôi này nên đã thảo luận với Sayuri-sensei. Và rồi, Sayuri-sensei gọi tôi đến hỏi chuyện. Việc Sanjouji-sensei không có mặt lúc đầu chính là thành ý của cô ấy, chứng tỏ cô không hề thông đồng lời khai với tôi. Vì cây ngay không sợ chết đứng mà.

“Quấy rối ác ý sao.”

“E là vậy...”

Việc Sanjouji-sensei cúi đầu xin lỗi tôi có lẽ xuất phát từ cảm giác tội lỗi khi cuốn tôi vào trò quấy rối nhắm vào bản thân cô. Nhưng, có gì đó không xuôi tai lắm.

“Ủa? Thế sao ban nãy cô lại nói em giống như kênh phát tán?”

Tôi thắc mắc về phát ngôn lúc nãy của Sayuri-sensei. Chuyện tôi giữ ảnh đi vào khách sạn tình yêu là không thể nào.

Nếu có, thì chỉ là trường hợp tôi thuê ai đó chụp, và tôi là chủ mưu.

Nhưng tôi đời nào lại làm cái trò tự hủy gây sát thương cho mình như thế (dù có tiền án).

“Chuyện đó là... ahー... ừm. Nói sao nhỉ...”

Sayuri-sensei ấp úng thấy rõ. Tôi nhìn sang Sanjouji-sensei xem thế nào, thấy cô gật đầu như đã hạ quyết tâm và đưa cho tôi xem điện thoại của mình. Tình cờ thế nào lại là mẫu đời mới nhất.

“Fujishiro-sensei, đã cuốn em ấy vào đến mức này rồi thì không thể giấu giếm được nữa.”

Đó là bức ảnh thứ hai được gửi đến SNS của cô.

“Đại minh thần dâm dục.”

“Aaaah! Đừng có nói mấy câu đồi bại đó!”

Sanjouji-sensei lắc đầu nguầy nguậy. Đó là bức ảnh chụp sau khi ân ái hay sao mà phần dưới được quấn trong chăn, nhưng sensei đang mỉm cười đầy yêu kiều trên giường trong khách sạn, trong tình trạng khỏa thân.

“Này! Kokonoe Yukito, em cũng đừng có nhìn chằm chằm như thế!”

Sayuri-sensei nhanh chóng che màn hình lại. Ôi trời, sexy quá mức quy định rồi...

Tuy vẫn còn luyến tiếc, nhưng cuối cùng tôi cũng hiểu ra vấn đề.

“Ra là vậy. Quả thực nếu có bức ảnh như thế, thì chỉ có thể là em, người đã cùng vào khách sạn, mới có được. Sensei không thể loại bỏ khả năng em đã phát tán nó vì lý do nào đó đúng không.”

Sayuri-sensei đồng tình với vẻ mặt nhăn nhó như nuốt phải bọ.

“Đúng vậy. Nếu trò quấy rối này đều là âm mưu của cậu thì chuyện đơn giản rồi, nhưng em không phải loại người đó. Nhưng vụ này rắc rối đây. Dù mâu thuẫn về mặt logic, nhưng bản thân bức ảnh cực kỳ tinh vi, nhìn y như thật. Dù bảo là fake thì cũng khó mà tin được. Nếu cái này bị gửi cho đối tượng khác thì...”

Sayuri-sensei nốc một ngụm cà phê. Mâu thuẫn. Cô nói vậy cũng phải thôi.

Nếu bị người thứ ba chụp từ xa, thì không thể có ảnh bên trong khách sạn. Người có thể chụp ảnh đó chỉ có tôi. Nhưng nghĩ là do tôi phát tán thì lại vô lý. Vì chính tôi cũng là đối tượng bị hại. Thủ phạm giống như là tôi nhưng lại không phải là tôi.

Sự mâu thuẫn nằm ở chỗ đó. Không nhìn thấy ý đồ của đối phương.

Và, hai bức ảnh đó có sức phá hoại đủ để thổi bay những chi tiết nhỏ nhặt ấy.

Những người phủ nhận nó là hàng fake chỉ có người trong cuộc là tôi và sensei.

Nếu thứ này không gửi cho Sanjouji-sensei mà gửi cho nhà trường, hội đồng giáo dục, hay đám tuần san, thì sẽ dẫn đến hậu quả không thể cứu vãn. Ít nhất là chắc chắn dính dáng đến cảnh sát.

Nhớ lại trước đây, khi đến nhà sensei, tôi từng đưa ra một tình huống giả định tương tự. Câu trả lời của cô khi đó là: dù có đáng ngờ, nhưng nếu có bằng chứng đủ để kết luận là đen, thì sự thật cũng không thể đảo ngược. Đúng là nghiệp quật.

Chúng tôi đang đối mặt với chính cái thực tế đó. Ngôn linh đáng sợ thật.

“Cô có đang bị ai thù ghét không ạ?”

Nghe tôi hỏi, vai cô giật nảy lên. Nhưng đây là câu hỏi bắt buộc phải hỏi.

Tôi không nghĩ có ai lại đi thù ghét một người thanh liêm, là tấm gương mẫu mực của giáo viên mà tôi luôn kính trọng như Sanjouji-sensei, nhưng vẫn phải xác nhận cho chắc. Không thể loại trừ khả năng sự quấy rối này sẽ còn tiếp diễn.

“Không, cô không nghĩ ra ai cả... Nếu cô bị thù ghét... thì đúng rồi, chỉ có em thôi, Kokonoe-kun. Nhưng em không phải người làm chuyện thế này.”

Sanjouji-sensei thổ lộ với vẻ chán nản. Người cô khẽ run lên, co rúm lại.

“...Thú thật là từ sau chuyện với em, cô đã tránh can dự sâu với học sinh quá mức cần thiết. Cô nghĩ là mình có cảm giác tội lỗi… Cô đã sợ. Sợ lại làm tổn thương ai đó. Sợ bị oán hận. Và cứ thế sống trong sự hèn nhát.”

“Em đâu có oán hận gì cô đâu.”

Tất cả là lỗi tại tôi. Mọi chuyện trên thế gian này đều quy về đó cả. Thậm chí tôi còn đang kiểm điểm sâu sắc vì hồi tiểu học đã gây ra bao rắc rối không chỉ cho sensei, mà còn cho cả Himiyama-san nữa.

Mặc kệ tôi vẫn đang vô tư lự, sensei thở dài thườn thượt. Có thể thấy rõ sự mệt mỏi về tinh thần.

“...Đúng vậy nhỉ. Em là một đứa trẻ dịu dàng mà.”

Đó là một nụ cười rất buồn và mong manh. Một người như thế này không đáng bị tổn thương.

Một cơn đau nhói nhẹ xuyên qua lồng ngực. Tôi chịu đau về thể xác khá giỏi, nhưng tôi ghét loại đau đớn này. Những lời lẽ đê hèn đã hóa thành lưỡi dao làm tổn thương Sanjouji-sensei.

“Dâm loạn gì chứ... Thế này thì tôi... biết làm sao đây...”

Giọng cô run rẩy. Trong đó chứa đựng sự sợ hãi. Trái tim cô đang gào thét.

Dù đã khéo léo dùng trang điểm để che đi, nhưng quầng thâm dưới mắt vẫn hiện lên do thiếu ngủ. Sắc mặt nhợt nhạt, vẻ mệt mỏi hằn sâu. Dù cố tỏ ra cứng cỏi, nhưng Sanjouji-sensei đang tiều tụy đi trông thấy.

Dù có cố tỏ ra mạnh mẽ rằng đây là đồ fake nên không cần bận tâm, thì cũng quá sức chịu đựng.

Con người không mạnh mẽ đến thế. Những chuyện không thể cứu vãn lúc nào cũng tồn tại.

“Vụ này, cứ giao cho em. Em sẽ lo liệu ạ.”

“Kokonoe-kun?”

“Kokonoe Yukito, em...”

Thốt ra khỏi miệng chỉ là một lời hứa suông. Nhưng tôi không thể không nói.

Tôi không muốn nhìn thấy cô ủ rũ thêm nữa. Tôi không muốn thấy ai đó phải đau buồn.

Thứ gọi là ác ý, cứ hướng hết vào kẻ vô cảm như tôi là được.

Vai cô run lên nhè nhẹ. Đó là nỗi sợ. Sợ bị phơi bày trước ác ý và bị chà đạp.

Sau lớp kính mắt, những giọt lệ trong suốt rưng rưng. Cơn giận dữ trào lên không sao kìm nén được.

Nhưng để làm được điều đó, có việc cần phải làm. Tôi nhìn sâu vào mắt Sanjouji-sensei.

“Cho em xem lại bức ảnh lúc nãy một lần nữa được không ạ?”

Chúng tôi quyết định bàn bạc đối sách ngay tại phòng tham vấn. Chuyện này quá ác độc để có thể bỏ qua.

Không phải bức ảnh phản ánh sự thật, mà là hình ảnh phản chiếu sự hư cấu.

“Đây chính xác là Probatio Diabolica đấy.”

Sayuri-sensei lẩm bẩm đầy bực bội. Probatio Diabolica, điều được coi là nan giải từ thời luật La Mã.

Hình ảnh gửi đến Sanjouji-sensei ám chỉ chuyện đó “đã xảy ra”. Việc khẳng định nó là fake chỉ có người trong cuộc là tôi và Sanjouji-sensei, và điều đó không có giá trị chứng cứ.

Giữa hình ảnh và lời nói của người trong cuộc, nếu hỏi cái nào đáng tin hơn, thì dù có lấp liếm thế nào cũng là cái trước.

Trong việc chứng minh sự việc tiêu cực (chứng minh chuyện không xảy ra), lẽ ra bên “không có” không có trách nhiệm chứng minh. Nhưng lần này, bằng chứng cho sự thật “đã có” là bức ảnh lại tồn tại. Vậy thì cần phải có căn cứ đủ để lật ngược nó.

Cần một tư liệu đủ để người ngoài nhìn vào phán đoán đó là giả dối. Chứng minh chuyện không có, đó là một thử thách khó khăn tột cùng, chẳng khác nào khiêu chiến với chiếc hộp đen.

“Hưmmmm? Hưm~? Hưm~ hưmmmm???”

“Ano... Dù là đồ giả, nhưng bị nhìn chăm chú quá thì... cô cũng xấu hổ lắm...”

Bỏ qua Sanjouji-sensei đang thẹn thùng, tôi cảm thấy một sự sai lệch không thể xóa bỏ và nhìn chằm chằm vào bức ảnh như muốn ăn tươi nuốt sống nó. Không phải cái ảnh vào khách sạn đâu, mà là cái ảnh kia kìa.

“Ngay cả tôi, người đã nghe hai người kể và tin chắc là nói dối, cũng khó mà phủ nhận chính bức ảnh này.”

“Chuyện đó cũng đành chịu thôi ạ... Ngay cả chính bản thân tôi còn thấy nghi ngờ nữa là...”

Các sensei đang nói chuyện nghiêm túc. Chuyện này không đùa được, và cũng không thể tha thứ được.

Tôi không thể để yên cho kẻ dễ dàng hủy hoại cuộc đời người khác như vậy.

“Mumumu... Giri giri giri... Gichi gichi... Khoooo.”

“Cái thằng kia, giờ này mà còn rên rỉ kỳ quặc cái gì! Em cũng là nạn nhân đấy. Đặc biệt là em, nếu chuyện vỡ lở thì rắc rối sẽ lan rộng ngay lập tức. Nghiêm túc suy nghĩ đi!”

Vừa cảm động trước sự dịu dàng của Sayuri-sensei, tôi vẫn không rời mắt khỏi bức ảnh. ―― Ting!

“Nảy số rồi!”

“S-Sao tự nhiên em lại!?”

Thấy tôi đột ngột đứng bật dậy khỏi ghế sofa, Sanjouji-sensei tròn mắt ngạc nhiên.

“Ác ma, đã bị đánh bại!”

Nghĩ lại thì, xung quanh tôi có vô số thần tộc (người thân) như thánh mẫu, thiên sứ, nữ thần. Đạo lý nào lại để thua một tên ác ma cỏn con chứ.

“Chẳng lẽ, em nghĩ ra gì rồi sao?”

Sayuri-sensei chồm người tới. Nhận ra chân tướng của sự sai lệch, tôi chỉ tay vào bức ảnh.

“Trong bức ảnh này có lẫn một lời nói dối mang tính quyết định mà chỉ cần nhìn thoáng qua là biết.”

“Thật sao!? Thế thì chuyện dễ rồi. Làm tốt lắm. Lập công lớn rồi đấy!”

Sayuri-sensei vỗ đùi đánh đét một cái, cười rạng rỡ.

“Nói dối... ư? Tôi nhìn mãi mà cũng không phân biệt được...”

Sanjouji-sensei bối rối. Cặp kính hơi trễ xuống một chút.

Chính chủ lẽ ra phải nhận ra chứ, nhưng chắc sensei không muốn nhìn thẳng vào nó.

“Cô nghe nhé? Vốn dĩ ngực của Sanjouji-sensei thực tế còn to hơn thế này cơ――”

“Híii!”

“Này!”

Trong khi Sayuri-sensei tung cú tsukkomi, Sanjouji-sensei thì đứng hình toàn tập. Nhưng bằng chứng quyết định nằm ở chỗ khác.

“Hãy nhìn vào đây đi ạ.”

Thiên nga đen tồn tại. Đây chính là bằng chứng xác thực cho cái “không có”.

“Dưới ngực cô, chỗ này có một nốt ruồi. Nhưng trong ảnh này lại không có. Chẳng ai rảnh hơi đi xóa cái bằng chứng chính chủ ấy bằng photoshop cả. Do đó, bức ảnh này chắc chắn là hàng fake được tạo ra bởi kẻ không biết đến sự tồn tại đó, kẻ không hề biết gì về cô! Rõ ràng là hàng fake!”

Dùng photoshop xóa cái nốt ruồi nhỏ thì dễ ợt, nhưng làm thế thì mất tính bằng chứng.

Nếu bức ảnh này là thật, thì người chụp được chỉ có thể là tôi. Và nếu tôi không chỉnh sửa, thì người làm điều đó là kẻ đã gửi ảnh cho cô, nhưng tiếc là hắn chẳng có lý do gì để làm thế.

Có thể nói thủ phạm đã mắc một sai lầm chí mạng. Chuyện hiếm khi nhưng cũng hay gặp.

Hoàn hảo không tì vết, trước bằng chứng áp đảo mà tôi đưa ra, phòng tham vấn chìm vào im lặng vài giây.

Trong bầu không khí đó, người hành động đầu tiên là Sayuri-sensei.

“Ryouka-sensei, vào nhà vệ sinh nữ với tôi một chút để kiểm tra!”

“.........Eh, cái này không phải đâu!? Hiểu lầm mà, aaaahh――”

Sensei kéo tay Sanjouji-sensei đang cứng đờ người, lôi xềnh xệch ra khỏi phòng tham vấn.

Hai người lao ra hành lang, tiếng hét nhỏ dần theo hiệu ứng Doppler.

Xong một việc, tôi thỏa mãn nhâm nhi cà phê.

“Làm tốt lắm.”

Cuối cùng cũng tránh được cái bẫy mà thủ phạm giăng ra. Thế này thì nghi ngờ của Sayuri-sensei cũng hoàn toàn được giải tỏa rồi. Mà nói chứ, rốt cuộc tại sao thủ phạm lại nhắm vào Sanjouji-sensei nhỉ――.

“Là thật kìa thằng kiaaaaaaaa!”

Sayuri-sensei quay lại với vẻ mặt không thể kìm nén cơn giận. Giận dữ vì chúng tôi đến mức này, sensei thật cao quý làm sao. Cầu nguyện cảm tạ vì Sayuri-sensei là giáo viên chủ nhiệm.

Tiện thể, Sanjouji-sensei quay lại cùng cô có vẻ quần áo hơi xộc xệch.

“Nghi ngờ được giải tỏa thì tốt quá rồi ạ.”

“Sâu sắc thêm thì có!”

Nghi ngờ càng thêm sâu sắc. Có phải chính trị gia đâu mà...

Sayuri-sensei túm chặt hai vai tôi, lắc lấy lắc để.

“Tại sao em lại biết nốt ruồi của Ryouka-sensei!? Khai mau! À không, đừng khai! Tôi không muốn nghe, nghe xong cảm giác mình sẽ thành đồng phạm mất nên tuyệt đối phải im lặng!”

“Không phải đâu nhé!? Thật sự không có gì đâu! Đúng không? Đúng không?”

Sanjouji-sensei tuyệt vọng tìm sự đồng tình. Đương nhiên, chẳng có gì mờ ám cả.

“Đúng vậy ạ. Chỉ là em được chiêu đãi món bánh Pudding tự làm thôi.”

“Pudding? Ăn Pudding thì sao mà biết được nốt ruồi? Biện minh thử xem!?”

Sayuri-sensei nhìn với ánh mắt cá chết. Dễ ợt.

“...Không thể nào. Không biện minh được sao!?”

“Đừng có nói thừa thãi nữa!”

Sanjouji-sensei bịt miệng tôi lại. Ú ớ không thành tiếng, suýt thì nói ra điều thừa thãi.

“Tin được đúng không? Ổn mà đúng không!?”

Sayuri-sensei cũng tuyệt vọng không kém. Tôi gật đầu lia lịa. Không cần lo lắng. Chuyện ở 『Imachizuki』 sẽ không lọt ra ngoài đâu. Những chỗ như thế uy tín là trên hết. Thậm chí sự tồn tại của nó còn chẳng ai biết ấy chứ.

Phù, cuối cùng cũng thoát khỏi đòn khóa của Sanjouji-sensei.

“Suýt chút nữa là sự nghiệp giáo viên của tôi đi tong rồi. Em là cây Manchineel à.”

“Ở Nhật không có mọc tự nhiên đâu cô.”

“Em cũng đâu có tự nhiên (tự chế) gì đâu.”(自生/Tự nhiên 自制/Tiết chế đều đồng âm là Jisei)

“Gahahahahahahaha.”

Manchineel là loài cây lá rộng kịch độc, chạm vào là nguy hiểm đấy nhé.

“Cái thằng này! Phải trừng trị để em không bao giờ còn mở cái miệng liến thoắng đó ra được nữa!”

“Fujishiro-sensei, bình tĩnh đi ạ!”

Sayuri-sensei đang nổi điên. Sanjouji-sensei cũng toát mồ hôi hột.

“Cơ mà, không ngờ lại vạch trần hàng fake bằng cách này...”

Có vẻ đã bình tĩnh lại đôi chút, Sayuri-sensei ngồi phịch xuống ghế sofa.

Trong khi đó, tôi lại bị Sanjouji-sensei bịt miệng để không nói lời thừa thãi.

“Xấu hổ đến mức mặt tôi sắp bốc hỏa rồi đây.”

Suýt chút nữa thì buột miệng nói Face Open. Mọi người ạ, đây chính là điều thừa thãi đấy.

“Ưm ưm.”

“Em cũng làm ơn cẩn thận lời ăn tiếng nói giùm cái nhé?”

Thật sự xin lỗi. Sensei dịu dàng thả tôi ra.

“Nhưng đúng là thế này thì có thể khẳng định là fake rồi. Sự khác biệt về đặc điểm cơ thể là rõ ràng. Mà nói chứ, biết chuyện Ryouka-sensei thuộc tạng người gầy sau khi mặc quần áo cũng sốc thật đấy... Chuyện đó tính sau, nếu có vấn đề gì xảy ra, trong trường hợp xấu nhất, chỉ cần để các giáo viên nữ khác xác nhận thì hiểu lầm sẽ được giải quyết.”

Vụ nốt ruồi là con bài tẩy cực mạnh mà đối phương không biết. Cần phải giấu kỹ hết mức có thể.

“Nhắc mới nhớ, em chợt nghĩ, thủ đoạn này có vẻ giống với trò em từng bị dính trước đây. Mấy vụ phỉ báng trên SNS hay quay cóp gì đó ấy.”

“...Nhiều vụ quá nên hay quên, chứ đúng là có chuyện đó thật.”

Sayuri-sensei khoanh tay suy ngẫm. Sanjouji-sensei cũng có vẻ đăm chiêu.

Tôi nhớ lại vụ Hinagi bị phỉ báng. Nguyên nhân là do lòng đố kỵ sinh ra oán hận, nhưng hồi đó, khi tôi đang tự phỉ báng chính mình kịch liệt, đã có ai đó tiếp tay.

Vụ ồn ào lớp B quay cóp bài kiểm tra cũng y hệt. Ai đó đã tung tin đồn nhảm với Toujou-senpai rằng tôi là chủ mưu. Kết quả là dù đã dùng biện pháp mạnh để giải quyết, nhưng thủ phạm vẫn chưa xác định được. Toujou-senpai đến giờ vẫn để mắt tới, nhưng do tôi no damage và chẳng bận tâm, nên vụ việc cứ dậm chân tại chỗ, chưa thể nói là đã làm sáng tỏ.

Rốt cuộc mọi chuyện cứ mập mờ đến tận bây giờ. Tuy nhiên, nếu bản thân tôi bị hại thì sao cũng được, nhưng nếu nó gây ảnh hưởng xấu đến xung quanh thì lúc đó tôi không thể bỏ qua.

Có lẽ nên thử bàn bạc với Toujou-senpai một lần xem sao. Vụ này không thể bỏ mặc được.

“...Kokonoe Yukito?”

Tiếng gọi đầy ngờ vực của Sayuri-sensei kéo tôi về thực tại.

“Không có gì ạ. Em chỉ đang nghĩ là bắt đầu nhớ hương vị Pudding rồi.”

“Cô quyết định sẽ bịt miệng em lại. Có tội. Tuyệt đối không tha. Cô không tha thứ nữa đâu.”

Bị ôm chặt cứng Gyumu, miệng bị khóa lại. Nguy cơ bị đàn áp ngôn luận, nhưng vì đang bị ôm từ phía sau nên tôi đành phải ngoan ngoãn. Hãy gọi tôi là Teddy Yukito-kun.

“Em đúng là... Tuy nhiên, mong là không còn chuyện gì xảy ra nữa. So với một trò quấy rối nhắm vào Ryouka-sensei thì thủ đoạn này quá công phu. Hơn nữa, nếu có thể dễ dàng tạo ra những bức ảnh fake không phân biệt được thật giả thế này, thì mối đe dọa đó đối với học sinh cũng y như vậy.”

“Đúng thế. Tôi là người lớn nên còn có thể chịu đựng được, chứ nếu hồi cấp ba mà bị làm trò này, thú thật chắc tôi không gượng dậy nổi mất. Ảnh hưởng xấu là khôn lường.”

Hai người thảo luận vẻ nghiêm trọng. Phải rồi, nếu có thể tạo ảnh fake của Sanjouji-sensei, thì của bất kỳ ai cũng làm được. Ai cũng có thể trở thành nạn nhân. Nghĩ vậy thì, có khi việc nhắm vào Sanjouji-sensei chẳng có lý do đặc biệt nào cả. Để làm gương chăng?

“Ưm ưm.”

Bị cấm khẩu nên tôi giơ tay xin phép.

“Em không nói gì về Pudding nữa chứ? Không được làm thế nữa đâu đấy nhé!”

Gật đầu, tỏ ý quy thuận. Vốn dĩ Yukito-kun ngoan ngoãn này đâu có ý định phản kháng.

“Hết cách với em thật. Rồi, xin mời.”

Chắc là nên giữ im lặng chuyện Himiyama-san gửi thông báo tổ chức lần tới.

Tiệc sữa chua là cái quái gì... Chắc đường ruột sẽ tốt lắm đây.

“Cái này làm thế nào mà ra được nhỉ?”

Cách đây khá lâu hình như có cái gọi là Aikora. Viết tắt của Idol + Collage.

Tóm lại là ảnh ghép, nhưng dù vậy tôi không nghĩ có thể làm ra thứ tinh vi đến mức này.

Tính năng Collage (ghép ảnh) thì trên smartphone cũng có. Thay đổi phông nền, thêm hiệu ứng, chỉnh sửa ảnh là những tính năng tiêu chuẩn, nên nhiều người vì muốn mình đẹp lên mà đăng những bức ảnh chỉnh sửa méo cả không gian lên SNS.

Những người như Yuuri-san thì vẻ đẹp nguyên bản đã là vô địch rồi, làm mấy trò thừa thãi ngược lại còn giảm bớt vẻ đẹp nghệ thuật nên không dính dáng đến mấy cái chỉnh sửa đó, nhưng việc chỉnh ảnh theo một nghĩa nào đó đang dần trở thành chuyện bình thường.

Tuy nhiên, nói vậy không có nghĩa là bức ảnh gửi cho Sanjouji-sensei chỉ dừng lại ở mức chỉnh sửa đơn thuần. Ít nhất, nó không phải thứ phổ thông mà ai cũng làm được dễ dàng.

“Nếu ai cũng làm được thứ này thì đúng là mạt vận.”

Sayuri-sensei buông lời chán nản. Trước mắt, vấn đề cấp bách là Sanjouji-sensei.

“Tài khoản bị xóa rồi có yêu cầu tiết lộ thông tin được không nhỉ?”

Lát nữa thử hỏi Nữ thần-sensei xem sao. Không thể cứ bỏ qua thế này, nhỡ đâu trò quấy rối leo thang thì khổ. Nếu kiện tụng có thể trở thành sức răn đe, thì đây là lúc phải hành động dù có hơi quá sức.

“Nhưng mà, thú thật tôi không muốn làm lớn chuyện...”

Sanjouji-sensei bối rối. Theo một nghĩa nào đó, đây cũng là lời thật lòng của cô. Không biết đối phương là ai, mục đích là gì.

Trước nỗi sợ hãi không rõ hình hài, bản năng là muốn tránh xa, không muốn dính dáng tới.

Hiện tại, có quá nhiều điều chưa rõ. Tóm lại là cần thời gian.

“Nhưng mà, giờ tính sao đây Ryouka-sensei? Tuy khó nghĩ, nhưng tùy tình hình, có thể sẽ phải cảnh báo cho học sinh biết. Nếu thế thì――”

Sayuri-sensei ngập ngừng. Thận trọng cũng là điều đương nhiên. Việc thông báo cho học sinh biết có thể dẫn đến những thiệt hại không đáng có. Việc thông tin bị lan truyền có thể vô tình làm mở rộng phạm vi thiệt hại.

Hiện tại, khả năng cao là thù hằn cá nhân với Sanjouji-sensei hơn là hành vi phạm tội ngẫu nhiên. Nhưng ngay cả điều đó hiện giờ cũng chưa thể phán đoán. Có thể sẽ có lần sau.

Không cần cho xem chính bức ảnh đó, nhưng có lẽ cần báo cáo với hiệu trưởng.

Hay là báo cho Toujou-papa luôn cho chắc nhỉ. Cần phải có quy định.

“...Tạm thời cứ giữ kín đã.”

“Đúng vậy. Dù nói là có thể phân biệt fake bằng nốt ruồi, nhưng nếu không kiểm tra trực tiếp thì cũng khó. Giá mà có yếu tố nào dễ hiểu hơn để khẳng định là fake thì tốt biết mấy...”

Sayuri-sensei liếc nhìn tôi. Đấy, cứ đùn đẩy hết việc lao động trí óc cho tôi thế đấy.

Mà tôi cứ thấy việc đưa vào thế phải phân định thật giả đã là sai lầm rồi.

Tóm lại, nếu ngay từ đầu nhìn vào đã biết là fake thì sẽ chẳng sinh ra nghi ngờ thừa thãi nào cả.

“Ủa? Có tin nhắn.”

Kiểm tra điện thoại thì thấy tin nhắn của Mineta. Có vẻ cô bạn muốn bàn về bộ đồ hầu gái mặc trong lễ hội văn hóa. Mineta là Gal, nhưng lại rất nhiệt tình, khéo tay, đáng khen đáng khen.

Hàha, ra là thế. Chắc ước mơ tương lai là làm chủ cửa hàng thời trang chứ gì?

“Hửm? Khoan đã. Gal...”

“Sao thế Kokonoe Yukito? Cái mặt cứ như mấy ông chú U30 vừa biết tin hóa thạch vượn người sơ khai không phải là Australopithecus mà đổi thành Sahelanthropus tchadensis ấy.”

“Mấy cái đó sau này cũng đâu có cơ hội học lại đâu nhỉ.”

Sanjouji-sensei đồng tình. Tôi nhìn chằm chằm vào cô.

“Gì-Gì thế Kokonoe-kun? Đừng nhìn cô bằng ánh mắt nồng cháy thế...”

Tôi vừa lóe lên một phương pháp mang tính cách mạng để vạch trần ảnh fake ngay trong một nốt nhạc. Đặc điểm cơ thể, nhớ lại lời Sayuri-sensei lúc nãy. Thay đổi kiểu tóc chút đỉnh thì chẳng ăn thua. Nhưng nếu là cái này thì sao?

Mineta, cảm ơn nhé. Ơn này tôi sẽ không quên. Sau này tôi sẽ không tiếc công giúp cô trở thành cửa hàng trưởng đâu.

“Sensei. Đi thôi. Salon nhuộm da!”

“............Salon nhuộm da?”

Sensei đang ngơ ngác, nhưng hãy yên tâm. Dưới trướng Influencer Kokonoe Yukito này tập hợp đủ loại chiến dịch và phiếu giảm giá. Trong đó đương nhiên có cả salon nhuộm da.

Nhắc đến Gal là phải nói đến làn da bánh mật khỏe khoắn đầy quyến rũ. Không tận dụng cái này thì phí.

“Nếu lần sau có bị quấy rối tương tự, mà lúc đó sensei đã nhuộm da nâu giòn tan ở tiệm rồi, thì chẳng cần kiểm tra nốt ruồi cũng khẳng định được ngay là fake!”

Tại sao tôi lại không nhận ra điều đơn giản này sớm hơn nhỉ. Một giải pháp đơn giản và thông minh.

Vừa né tránh được ác ý, vừa được ngắm Sanjouji-sensei da nâu, chẳng phải tuyệt vời sao!

“Khoan đã! Cô chưa từng đi tiệm nhuộm da bao giờ――”

Cô hoảng hốt định ngăn lại, nhưng quyết định đã được đưa ra. Chỉ còn cách tuân theo thôi.

“Sensei nói thế chứ em cũng lần đầu mà.”

“Cả em cũng đi á!?”

Thì cũng hơi hứng thú...

“Tiệm nhuộm da? Em đang nói cái quái gì thế...”

Tôi tìm cách dụ dỗ Sayuri-sensei vẫn chưa hiểu mô tê gì.

“Hay là sensei cũng đi cùng đi? Đừng lo về chi phí. Miễn phí đấy ạ.”

“Cái gì?”

Mắt cô lóe lên tia sáng đầy nguy hiểm. Kukuku, nhà ngươi cũng tham lắm.

“Fujishiro-sensei, đừng có hùa theo em ấy! Nghe này Kokonoe-kun. Đến tuổi này rồi da dẻ lão hóa, chăm sóc khổ lắm. Với lại nhuộm da sẽ bị nám này nọ――”

Sanjouji-sensei nhõng nhẽo phản đối, nhưng giờ thì đã quá muộn rồi.

“Theo tài liệu nhân viên đưa cho em thì máy móc ở tiệm nhuộm da đã loại bỏ tia tử ngoại có hại, nên sẽ không làm tăng vết nám hay tàn nhang đâu ạ. Yatta ne♪”

“Yatta ne♪ cái gì mà Yatta ne!”

Vậy là giải quyết được một vấn đề. Tiếp theo cần xác định thủ đoạn. Không thể để cái trò đê hèn này lan rộng được. Cô giáo đang bị tổn thương sâu sắc cơ mà!

“Sao chứ, nghe nói tùy cơ địa nhưng tầm một tháng là hồi lại như cũ ấy mà.”

“May quá. Thế thì yên tâm rồi ―― Em nghĩ tôi sẽ nói thế hả!? Hả!?”

“Nhưng mà nói cái này nhé. Sensei mà nhuộm da, nhìn sẽ giống lớp caramen trên bánh Pudding―― Ah.”

Tôi nhận ra mình vừa lỡ lời một câu chí mạng.

“Lần này thì, dù dây thần kinh nhẫn nại của tôi có làm bằng xích sắt thì cũng đứt tung rồi nhé.”

“Ố-Ống Nano Carbon bền hơn đấy ạ?”

Vừa chạy trốn khỏi bàn tay ma quỷ của sensei đang tiến lại gần, tôi vừa suy nghĩ thêm đối sách tiếp theo.

“Xong rồi đây, sensei.”

Tôi đặt những chiếc đĩa xuống bàn cạch cạch. Món ăn vừa mới ra lò, khói bốc lên nghi ngút.

Chúng tôi đang ở 『Imachizuki』. Vì tôi được ông chủ huấn luyện nấu nướng vài lần một tuần nên chuyện này nằm trong tầm tay. Hơn nữa, đã mất công nấu thì có người để thết đãi cũng khiến mình có động lực hơn.

Này.

“...Cảm ơn em. Cô ghen tị với tài nấu nướng của em quá. Trông ngon thật đấy.”

Lời khen ngợi cũng chẳng mang theo niềm vui trọn vẹn. Chính vì bình thường sensei luôn nghiêm nghị, nên giờ đây tôi lại cảm thấy cô ấy yếu đuối đến lạ.

Tôi đã mời Sanjouji-sensei đi ăn sau giờ học. Cứ tưởng sẽ bị từ chối thẳng thừng, nhưng việc cô đồng ý đi cùng thế này cho thấy tinh thần cô có lẽ đang suy sụp lắm rồi.

Dù chẳng có gì mờ ám, nhưng xét đến tình hình hiện tại, đây là thời điểm nên hạn chế gặp nhau hai người, nhưng tôi không thể cứ thế bỏ mặc sensei được. Dù sao thì sensei cũng là ân nhân của tôi mà.

“Em nghĩ là sensei không ngủ được nhiều, nên đã thử làm mấy món có tác dụng tốt cho giấc ngủ.”

“...Cô chẳng giấu em được chuyện gì nhỉ.”

Sanjouji-sensei cười khổ. Sức khỏe của cô trông cũng tệ đi. Nguyên nhân rành rành ra đó nên việc thiếu ngủ cũng là dễ hiểu.

Bày ra trên bàn là thực đơn với món chính là thịt lợn giàu vitamin nhóm B, súp chủ đạo là các loại nghêu sò, kết hợp với cần tây chứa nhiều Tryptophan có hiệu quả trị mất ngủ. Đậu nành cũng được sử dụng nhiều, tôi chú trọng vào việc dễ ăn, gia giảm gia vị nhưng vẫn đảm bảo dinh dưỡng dồi dào.

“Trông chuyên nghiệp quá, cô ăn mà thấy ngại ghê.”

“Cô không ăn là em buồn đấy. Đây là thực đơn đặc biệt em làm riêng cho cô mà.”

Nấu những món ăn phù hợp với thể trạng và sở thích của người đó. Đây cũng là một kinh nghiệm tốt.

“Em có thể nói ra những câu như thế một cách tỉnh bơ chắc cũng là nhân đức của em nhỉ.”

Vừa nói, cô vừa đưa thìa súp lên miệng nếm thử một miếng.

“...Ngon quá. Hương vị rất dịu dàng.”

“Tốt quá rồi. Cô đừng ép bản thân quá, ăn được bao nhiêu thì ăn nhé.”

Tôi lặng lẽ nhìn sensei ăn một lúc. Cách dùng đũa của cô cũng thật tao nhã. Nhớ lại cảnh Shiori lần trước gặm gà rán, mỡ dính tèm lem quanh miệng mà thấy khác biệt một trời một vực.

Sự hoang dã đó cũng là nét quyến rũ của Kamishiro-san. Chỉ có tiếng bát đĩa va vào nhau lách cách vang lên.

Không chịu nổi sự im lặng, hoặc có lẽ là có điều muốn nói, cô từ từ mở lời. Điều cô cần bây giờ là giải tỏa. Không phải là thức ăn, mà là cảm xúc.

“...Một người lớn trưởng thành thế này mà lại sợ hãi đến mức không chợp mắt nổi chút nào.”

Tôi cảm thấy có chút sai lệch trong cách cô kể lể. Những hình ảnh được gửi đến rốt cuộc chỉ là đồ giả. Một trò quấy rối hạ đẳng. Thậm chí tôi nhìn mấy cái ảnh đó còn thấy hơi phấn khích là đằng khác.

“Chuyện vô căn cứ mà, cô cần gì phải bận tâm.”

Chẳng có gì phải thẹn với lòng cả. Ngược lại, kẻ phải trả giá đắt cho sự ác độc này chính là thủ phạm.

“Không phải đâu. Điều khiến cô sợ hãi là việc đã kéo em vào chuyện này. Và một điều nữa, là việc bản thân mình lại bị ai đó căm ghét đến mức này... Cô cảm giác như sự thật đó đang bị dí thẳng vào mặt vậy.”

Sensei cúi gằm mặt. Tôi hiểu điều cô muốn nói. Nhưng lo nghĩ cũng vô ích thôi.

“Cô nói thế chứ em có làm gì đâu mà cũng suốt ngày bị oán hận từ đủ mọi phương diện đấy thôi. Với lại, thời đại này đến cả doanh nghiệp ra mắt sản phẩm mới còn bị mấy người chẳng liên quan tự dưng ghét bỏ rồi khiếu nại, hơi đâu mà đi quan tâm mấy chuyện đó.”

Không phải lúc nào nguyên nhân cũng nằm ở bản thân mình. Chuyện như thế nhan nhản ra.

Vụ việc trước đây khi Hinagi trở thành mục tiêu cũng vậy. Hinagi chẳng có lỗi gì cả. Chỉ là bị giận cá chém thớt từ mấy rắc rối tình cảm. Vậy mà Hinagi đã đau khổ đến nhường nào. Dù Hinagi có ôm hận ngược lại cũng chẳng lạ. Thế nhưng, cô ấy đã tha thứ. Bằng một trái tim bao dung. Chắc chắn điều đó chẳng dễ dàng gì.

Ấy thế mà, sau đó tôi lại bị cặp đôi ngâm thơ rong chơi đùa xối xả.

“Em đúng là điếc không sợ súng. Em không có gì để sợ sao?”

“Yuuri-san ạ.”

Yuuri-san dạo này đang trong thời kỳ phát triển vượt bậc. Cứ đà này thì thời khắc sụp đổ bức tường Berlin cũng sắp đến gần rồi.

“Không hiểu sao cô cảm thấy có một luồng khí bất khả xâm phạm không được phép chạm vào.”

Sanjouji-sensei phát huy trực giác sắc bén đáng sợ. Nguy hiểm thật. Nếu bị hỏi chi tiết thì tôi không biết phải làm sao. Sẽ bị liệt vào sách báo không lành mạnh và nhận trát hồng mất.

Tuy nhiên, nỗi sợ bị oán hận cũng là sự thật. Nó thường dẫn đến những sự việc không thể cứu vãn.

“Cô là mỹ nhân mà, chẳng lẽ không có rắc rối tình cảm nào sao? Kiểu như được tỏ tình xong từ chối phũ phàng khiến đối phương xấu hổ trước bàn dân thiên hạ ấy. Mấy vụ hận thù ngược kiểu đó cũng nhiều lắm.”

“Hả? Không không! Làm gì có chuyện đó. Cô đăng ký tham gia tư vấn hôn nhân mà còn chẳng được match lần nào đây này... Không ngờ rào cản tuổi tác lại khó nhằn đến thế.”

Cô tỏa ra luồng hào quang đen kịt u ám. Đám đàn ông đúng là không có mắt nhìn!

“Cô bảo nếu mình bị ai đó hận thì chỉ có thể là em. Nhưng em chưa từng hận cô bao giờ. Điều đó có nghĩa là, chẳng có nỗi hận nào to tát đâu ạ.”

“...Được thế thì tốt quá. Sự dịu dàng hiếm có của em, nó quý giá lắm đấy.”

Nụ cười điềm đạm của cô. Những lúc thế này, nếu cứ ôm khư khư một mình, người ta sẽ càng nghĩ theo hướng tiêu cực và tinh thần sẽ kiệt quệ dần. Việc thổ lộ hoặc có ai đó ở bên cạnh là rất quan trọng.

Xét về lập trường, Sanjouji-sensei có vẻ không giỏi những việc như thế. Vì vậy hôm nay tôi mới mời cô đi ăn, không biết có giúp được chút gì không.

“Hay là mình cứ vào khách sạn tình yêu thật luôn đi ạ?”

“Làm thế đi vậy.”

“Được luôn hả!?”

Nguy rồi. Vụ này có khi là bệnh nặng rồi. Mấy phát ngôn kiểu này của tôi vốn dĩ được xây dựng trên tiền đề là cô sẽ phủ nhận và mắng mỏ cơ mà. Giống như mấy người sợ ma nhưng bị rủ đi thám hiểm nhà hoang lại lỡ đồng ý rồi không rút lui được nữa ấy. Thường thì mấy kẻ đó là người bị ám đầu tiên.

“Câu vừa rồi, may mà em ghi âm lại kịp...”

“Hả!? Em làm cái gì thế! Tuyệt đối không được. Xóa ngay đi!”

Dạo này ghi âm bằng điện thoại dễ dàng thật. Phải luôn giữ lại bằng chứng thế này chứ. Cẩn tắc vô áy náy.

“Phải rồi!”

Nhìn điện thoại, tôi chợt nảy ra một ý.

“Sensei, cho em mượn điện thoại một chút được không ạ?”

“Hết pin hay sao? Được thôi.”

Không chút nghi ngờ, cô đưa ngay điện thoại cho tôi. Độ tin cậy cao đến mức làm tôi giật mình.

“Thế này là xong... Tiện thể cài luôn cho máy mình.”

“Rốt cuộc là em làm gì thế...”

“Giống như tự vệ trong tình huống vạn nhất ấy mà. Kiểu như camera hành trình ấy.”

“Hả... Ra là vậy?”

Tôi trả điện thoại cho cô. Giờ thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Quản lý rủi ro là rất quan trọng.

“Oáp...”

Cô dụi mắt, nén một cái ngáp. Rồi lảng tránh ánh mắt tôi một cách ngượng ngùng.

“...Xin lỗi em. Cô thất lễ quá.”

Dạ dày được lấp đầy bởi thức ăn nên cơn buồn ngủ kéo đến đây mà. Có gì xấu đâu.

“Cô ngủ một chút không? Đầu óc sẽ tỉnh táo hơn đấy.”

Tôi ngồi xuống cạnh cô, vỗ vỗ vào đùi mình bộp bộp.

“Khoan đã. Hành động đó chẳng lẽ là...”

Đúng vậy, gối đùi. Một tập quán ép buộc đối phương dùng con người làm gối, một sự đối xử phi nhân đạo.

“Ano... Kokonoe-kun? Gối đùi là việc phụ nữ làm cho đàn ông chứ...”

“Luật bình đẳng cơ hội ngủ nghỉ mà cô.”

“Em nói nghe có vẻ tự hào như vừa phát ngôn hay ho lắm, nhưng không phải thế đâu nhé?”

Nếu đã ca ngợi thế giới nam nữ bình đẳng, thì ai gối đùi cho ai chẳng được. Nó là thế đấy.

“Vốn dĩ bình đẳng về cơ hội và bình đẳng về kết quả là hai khái niệm khác nhau... Oáp.”

“Nào nào. Khoảng hai mươi phút nữa em sẽ gọi cô dậy.”

Tôi hơi cưỡng ép để cô nằm xuống. Có vẻ cô buồn ngủ lắm rồi nên không phản kháng mấy. Nếu ngủ quá lâu sẽ ảnh hưởng đến giấc ngủ ban đêm. Ngủ trưa chỉ nên dưới ba mươi phút là hợp lý.

“Nà~o, buồn ngủ đi~ buồn ngủ đi~”

Tôi ngọ nguậy ngón tay, dẫn dụ cô vào giấc ngủ.

“Cô không phải là chuồn chuồn đâu nhé... ơ... Oáp.”

“Đúng là chuồn chuồn rồi.”

Cơ thể Sanjouji-sensei dần thả lỏng.

“X-Xin phép em… A, lại bắt học sinh làm chuyện thế này.”

“Gối đùi thì tính là an toàn mà cô.”

“Không phải vấn đề đó... Không được. Cơn buồn ngủ ập đến dữ quá...”

“Cuối cùng cũng đến lúc phải hát khúc ru giáo viên, tiếp nối khúc ru mẹ và khúc ru chị rồi sao.”

“...Đừng mà.”

“Bubupa! Bubupa! Yeah yeah! HA/YO!”

“Là nhạc Rap hả!?”

Trong nhịp điệu vui tươi, mí mắt cô dần trĩu nặng.

“Không sao đâu ạ. Chắc chắn, em sẽ lo liệu ổn thỏa thôi.”

Tôi thì thầm lại câu nói đã từng nói ở trường, như để sensei yên tâm thêm lần nữa.

Khi đôi mắt khép lại hoàn toàn, cô bắt đầu thở đều đặn theo nhịp.

“Nói thì nói vậy, nhưng biết bắt đầu từ đâu đây...”

Việc cô đau khổ đến mức này cho thấy tình hình nghiêm trọng hơn tôi tưởng. Có lẽ không còn nhiều thời gian để thong thả nữa. Khả năng sự quấy rối vẫn sẽ tiếp diễn trong tương lai.

“Ah, đừng có nghĩ là nhân lúc cô ngủ em sẽ làm trò đồi bại gì nhé!”

Tuy chẳng có ai nghe, nhưng cứ tuyên bố trước cho chắc. Tôi là một quý ông mà.

“...Ủa? Đây là...?”

Nheo mắt vì ánh đèn chói lóa, Sanjouji-sensei từ từ mở mắt.

“Là khách sạn tình yêu đấy ạ.”

“Khách sạn... tình yêu? ...Tại sao Kokonoe-kun lại ở trong phòng tôi...?”

Chắc mới ngủ dậy nên đầu óc chưa hoạt động. Có vẻ vẫn còn mơ màng chưa nhận thức được hiện thực.

“Lúc nãy cô bảo là vào đi còn gì.”

Tôi bật đoạn ghi âm trong điện thoại lên.

『Hay là mình cứ vào khách sạn tình yêu thật luôn đi ạ』

『Làm thế đi vậy』

Vừa nghe thấy giọng nói, cô bật dậy phắt một cái.

“V-Vậy là cuối cùng tôi đã vượt rào với học sinh...! Thế này thì thật sự là――”

Nhận ra điều gì đó kỳ lạ, cô nhìn quanh. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau tách một cái.

Cô hốt hoảng kiểm tra quần áo, mặt tái mét khi thấy trang phục xộc xệch (chỉ là do lúc trở mình bị lệch thôi).

“Chào buổi sáng, sensei.”

“Chào buổi sáng. Mà không phải lúc chào hỏi. Cô, đã cùng em Se――”

Có vẻ tư duy đã bắt đầu quay trở lại, cô nhìn tôi với ánh mắt đầy nghi hoặc.

“...Lạ thật. Đây là khách sạn tình yêu? Nhìn kiểu gì cũng đâu có phải?”

Cô tỏa ra áp lực không cho phép chối cãi, tiến lại gần sầm sập.

Khuôn mặt cô dí sát vào mặt tôi, sắc mặt có vẻ đã tốt hơn đôi chút. Tôi thở phào nhẹ nhõm.

“Không phải đâu ạ. Cái lúc nãy là chuông báo thức đấy.”

“Làm ơn đừng dùng cái loại báo thức khiến tim ngừng đập như thế!”

“Em nghĩ thế này thì không ngủ nướng được.”

“Em định cho cô ngủ ngàn thu luôn hả!?”

Dùng chức năng báo thức trên điện thoại, thỉnh thoảng mở mắt ra đã thấy quá giờ dậy cả tiếng đồng hồ một cách đáng sợ. Dù để chế độ lặp lại cứ vài phút kêu một lần, ồn ào là thế mà lúc ngủ say vẫn chẳng biết gì. Khổ thật chứ.

“Mà... Em không có làm trò đùa tai quái nào đấy chứ?”

Tim vẫn chưa hết đập nhanh, cô ôm ngực. Con người ta không phòng vệ nhất là khi ngủ và khi được gội đầu ở tiệm làm tóc. Sự lo lắng của cô cũng hoàn toàn chính đáng.

“Cô yên tâm. Em có thử vẽ bậy lên trán cô một lần, nhưng đã dùng khăn ướt lau sạch bong rồi. Trò đó cũ rích chẳng thú vị mấy nên em hủy rồi.”

“Thế là có làm còn gì! Không, ý cô không phải mấy trò đùa kiểu đó...”

Sau khi cô trở mình, cô cứ dụi mặt vào bụng em guri guri, khổ sở lắm đấy.

Tôi hiểu ý cô muốn nói. Cô cứ để ý đến quần áo xộc xệch nãy giờ mà.

“...Hm. Chuyện này em không muốn nói đâu nhưng mà...”

“E-Em đã làm gì? Vì em đã giúp cô thư giãn nên cô sẽ nhắm mắt cho qua một chút, nhưng...”

Thấy tôi ấp úng, cô nuốt nước bọt ực một cái.

“Chắc do nằm không thoải mái hay sao mà tướng ngủ của cô xấu bất ngờ luôn.”

“Ư, cái này lọt top 3 những điều không muốn bị người khác chỉ trích nhất đấy!?”

Em cũng đâu muốn nói ra câu phũ phàng thế này đâu!

“Cô không có lỗi! Là tại đùi em cứng quá thôi!”

Cái đồ! Cái đồ này! Tại mi mà làm sensei xấu hổ rồi thấy chưa!

“Làm ơn đừng tự đấm thùm thụp vào đùi mình với tốc độ kinh hoàng thế được không!?”

“Em xem nó có mềm ra tí nào không.”

“Bạo lực không có điểm dừng luôn hả!? Nó đủ mềm rồi mà!”

“Ah, thế ạ? Vậy em dừng tay.”

Có vẻ cặp đùi của tôi đã thoát chết. Lát nữa phải bắt nó kiểm điểm mới được.

“Thấy cô có vẻ khỏe lại một chút là em yên tâm rồi.”

“...Có lẽ vậy. Cảm giác mệt mỏi tan biến, thấy đỡ hơn nhiều rồi.”

Chỉ là liều thuốc tinh thần tạm thời thôi, nhưng nếu về nhà ngủ một giấc thật ngon thì chắc sẽ cải thiện.

Những cú tsukkomi điệu nghệ của cô cũng đang dần lấy lại phong độ. Sensei phải thế này mới được chứ!

“Ano... Cô đã ngủ bao lâu rồi?”

“Cũng không lâu lắm đâu ạ.”

Tôi chỉ vào đồng hồ. Cùng lắm là hơn hai mươi phút một chút. Thấy cô ngủ ngon lành nên tôi cũng không nỡ gọi, nhưng nếu ngủ sâu ở chỗ này thì người ngợm sẽ đau nhức hết cả. Chắc cô cũng muốn đi tắm, và Inukichi chắc chắn cũng đang lo lắng (?).

“Đây là lần đầu tiên cô được đàn ông cho gối đùi đấy… Cảm giác rất an tâm.”

“Em cứ sợ cơ bắp cứng quá. Hay là lần sau quấn khăn quanh con cá tráp làm gối――”

“Tanh thế thì ai mà chịu nổi.”

Ra vậy, tôi chưa tính đến mùi. Với lại hơi ấm con người có lẽ quan trọng hơn.

“Nhưng mà, cảm ơn em. Không biết cảm ơn sao cho hết… Thú thật, cô không nghĩ em lại quan tâm và làm nhiều việc cho cô đến thế. Rõ ràng cô đã nói những lời tồi tệ như vậy với em――”

“Mấy chuyện đó cô quên đi. Lại trầm cảm bây giờ. Nào, dọn dẹp thôi!”

Tôi vỗ nhẹ vào lưng cô giáo đang định chìm vào chế độ tự kiểm điểm, thúc giục cô hành động.

“Ah, khoan đã! Áo lót――”

Tôi lỡ tay làm tuột cái móc áo lót cô đang mặc, lập tức sám hối ngay.

Tại sao tôi lúc nào cũng thế này vậy! Cái này chắc chắn là lỗi của nhà sản xuất đồ lót rồi!

“Ta lại lỡ tay tháo một chiếc móc vô tri rồi.”

“Có phải lúc nói câu đó không!”

Vâng. Là lỗi của em. Thành thật xin lỗi (Dogeza).

Tôi cùng cô dọn dẹp bàn, rửa sạch bát đĩa đã dùng.

“Cảm ơn em đã chiêu đãi… Cả chuyện gối đùi nữa.”

“Cô cũng lễ nghĩa ghê nhỉ.”

Cứ vài phút cô lại nói cảm ơn một lần. Tôi không nghĩ mình đã làm chuyện gì to tát đến thế, nhưng nếu tâm trạng cô sáng lên được dù chỉ một chút, thì có lẽ cũng có hiệu quả.

“Người xưa có câu, không cần những lời cảm ơn chỉ bằng miệng (đãi bôi).”

“Đ-Đúng là thế thật. Nhưng cô đâu có định chỉ cảm ơn suông――”

Sanjouji-sensei đang lúng túng bỗng giật mình, rồi mở lời với vẻ rụt rè.

“D-Dùng miệng làm là được ư?”

“? Cô nói chuyện gì thế?”

Himiyama-san cũng vậy, những lúc thế này thỉnh thoảng lại thốt ra mấy câu khó hiểu.

“Câu vừa rồi không có gì đâu! Là cô hiểu lầm thôi! Quên đi nhé!”

“Em đâu có làm vì muốn được trả ơn đâu, cô đừng bận tâm.”

Quan hệ giữa người với người là Give & Take. Nếu toàn những kẻ Taker chỉ biết bòn rút của người khác thì phiền phức lắm, nhưng may thay xung quanh tôi hình như toàn là Giver. Tôi luôn nhận được ân huệ từ họ.

Vì vậy, việc làm gì đó cho ai đó, đối với tôi là chuyện tự nhiên và không cảm thấy gánh nặng.

“Phải rồi… Vậy thì, lần tới cô cho em gối đùi đi.”

“Chừng đó thì được. Nh-Nhưng mà... Cô không tự tin vào đùi mình lắm đâu...”

Sensei xoa xoa cặp đùi đang mang tất da. Miệng nói không tự tin, nhưng nhìn kiểu gì cũng không thấy thế. Một đôi chân thon dài, vô cùng xinh đẹp. Ít nhất thì chắc chắn mềm hơn đùi tôi.

“Cô đang chạy bộ cùng Inukichi để đi dạo đấy. Ít nhất phải đợi cô giảm cân chút đã――”

Tôi không thể giấu nổi sự phẫn nộ trước phát ngôn sai trái đó. Không được. Tuyệt đối không được!

“Thế thì hỏng bét! Chẳng lẽ cô không biết xu hướng gần đây sao? Các nhà trí thức trên mạng thường xuyên khẳng định rằng đùi phụ nữ càng đầy đặn càng quyến rũ cơ mà.”

“Đó là loại trí thức tuyệt đối không được tin tưởng nhất đấy!”

Tiếc thật. Chân lý trên mạng mà lị.

“Cô hiểu rồi. ――...Một ngày gần đây nhé.”

Cô thở dài hà một cái, rồi mỉm cười.

So với gương mặt đau khổ, gương mặt bối rối, gương mặt khóc lóc, gương mặt hối hận, gương mặt suy sụp, gương mặt than thở, thì gương mặt tươi cười vẫn đẹp hơn cả, và tôi thích nó.

Mong sao lúc nào những người xung quanh cũng giữ được vẻ mặt ấy. Tôi chỉ làm những gì mình có thể.

“Mai còn phải đi học nữa, mình về thôi, sensei.”

“Ừ.”

Bước ra ngoài, tôi ngước nhìn lên bầu trời.

“Ah.”

Có vẻ Sanjouji-sensei cũng nhận ra. Vì nãy giờ cô cứ cúi mặt nhìn xuống nên không thấy.

“Trăng tròn đẹp quá nhỉ.”

“Vâng. Đẹp thật ạ.”

Vầng trăng lơ lửng giữa màn đêm không một gợn mây. Những chú thỏ đang bị bắt lao động khổ sai giã mochi trên đó.

Mong sao cô mãi giữ được nụ cười không gợn chút mây mù như thế.

――Trong thâm tâm, tôi chỉ thầm ước nguyện như vậy.

Về đến nhà, tôi chỉ kịp cởi chiếc áo khoác rồi nằm ngay xuống giường. Mắt tôi vẫn còn rất tỉnh.

Giấc ngủ ngắn ngủi ít ỏi thế mà hiệu quả lại to lớn vô cùng, cơn đau nửa đầu hành hạ tôi suốt ban ngày đã dịu đi, tinh thần cũng dần lấy lại chút thư thái. Nhưng hơn tất cả, là em ấy đã giúp tôi xua tan nỗi bất an.

“Được lấp đầy cả con tim lẫn dạ dày thế này...”

Chỉ cần nhớ lại thôi, tôi đã thấy đỏ mặt vì những lời nói và hành động của chính mình. Thế nhưng, có lẽ tôi thực sự cần khoảng thời gian như vậy. Nếu em ấy――Kokonoe-kun không ngỏ lời mời, có lẽ tôi vẫn sẽ bị nỗi bất an giày vò, hôm nay cũng chẳng nuốt trôi cơm, và chẳng thể nào chợp mắt được tử tế.

Vẫn chưa có vấn đề gì được giải quyết triệt để. Cũng chẳng biết chuyện sắp tới sẽ ra sao. Tuy nhiên, bên cạnh tôi đã có một người sẵn sàng kề vai sát cánh. Điều đó mang lại sự vững tâm và an lòng hơn bất cứ thứ gì.

“Nếu chỉ là gối đùi thì lúc nào cũng...”

Chừng đó vẫn nằm trong phạm vi cho phép. Ừm... không có vấn đề gì cả. Tôi cũng có thể đáp ứng được.

Vừa đưa ra lời biện minh lộ liễu ấy, tôi vừa ôm ấp những cảm xúc trái ngược với lời nói.

“Mất tư cách nhà giáo rồi nhỉ… Rõ ràng là mình đâu có từ chối được.”

Bất cứ điều gì, chỉ cần bị em ấy khao khát mãnh liệt, tôi sẽ không thể chối từ. Bởi vì, đó là sự chuộc lỗi.

Lại nữa rồi. Tôi lại đang biện hộ… Dù sự thật đâu chỉ có thế.

Những cảm xúc đan xen như hai mặt của đồng xu. Tôi cố kìm nén những tâm tư đang ẩn hiện, rồi cầm điện thoại lên.

Dòng tin nhắn lăng mạ chỉ vỏn vẹn mấy chữ. Quả thật, có lẽ đó là từ ngữ xứng đáng dành cho tôi.

“...Em cũng sẽ bảo vệ cô chứ?”

Người lớn mà lại đi dựa dẫm vào trẻ con. Nói ra nghe thật vô trách nhiệm và nực cười làm sao.

Nhưng, cậu ấy đã bảo vệ trái tim của cô Misaki. Đã cứu rỗi cô ấy. Từ dưới vực thẳm địa ngục.

“Đây là quả báo sao?”

Thật đáng sợ. Sự phi lý đột ngột bị gí vào mặt. Bị cơn ác ý tấn công như muốn thiêu đốt tâm can.

Nếu những lời lẽ đó xuất phát từ Kokonoe-kun, tôi đã có thể chịu đựng được. Dù là chửi rủa hay phỉ báng thế nào, tôi cũng sẽ cam tâm tình nguyện đón nhận. Tôi tự ý thức được mình đã gây ra những chuyện tồi tệ đến mức nào.

Những ký ức bị nguyền rủa. Lẽ ra tôi phải bị oán hận. Bị căm ghét là điều đương nhiên. Ấy vậy mà, lúc này đây, người đang cố gắng cứu giúp tôi lại chính là em ấy. Trải qua vận mệnh trớ trêu, chúng tôi lại lần nữa giao nhau.

“Kokonoe-kun?”

Tin nhắn điện thoại gửi đến như đã canh chuẩn thời gian. Có một bức ảnh được đính kèm.

Trái tim tôi đập mạnh một nhịp, thịch. Nếu có thể giúp em ấy giải tỏa nỗi căm hận, thì tôi sẵn sàng làm bất cứ――.

『Chúc ngủ ngon.』

Khi những ngón tay run rẩy chạm vào màn hình, hiện ra là một lời chào ngắn gọn và bức ảnh chụp khuôn mặt khi ngủ của tôi.

Tôi đang nằm trên đùi em ấy, thở đều đều với dáng vẻ vô cùng an tâm. Có vẻ như chiếc gối đùi ấy dễ chịu lắm thì phải.

Cơn căng thẳng tan biến. Em ấy không để tôi cảm thấy mặc cảm tội lỗi hay tự ti. Em ấy không cho phép tôi cảm thấy như vậy.

Người tôi thả lỏng, nụ cười bất giác nở trên môi. ――Dù em có làm trò đùa tai quái với cô thật, thì cũng có sao đâu.

Trong dòng tin ngắn ngủi ấy chất chứa sự dịu dàng quan tâm của em ấy dành cho tôi.

“Chúc ngủ ngon.”

Tôi ôm chặt chiếc điện thoại vào lòng, khẽ khàng nhắm mắt lại.

Háo hức chờ đợi đến ngày mai để lại được gặp em ấy.

Tiện thể nói thêm, trên trán tôi đã bị vẽ bức 『Het Melkmeisje』 của Johannes Vermeer.

“Cái này đâu còn ở đẳng cấp vẽ bậy nữa!?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Cô gái vắt sữa (tiếng Hà Lan: De Melkmeid hay Het Melkmeisje) hay Cô hầu bếp là tác phẩm tranh sơn dầu trên vải bạt căng của họa sĩ người Hà Lan, Johannes Vermeer. Tranh hiện đang được trưng bày trong bảo tàng Rijksmuseum, thành phố Amsterdam, Hà Lan. Probatio diabolica (tiếng Latinh nghĩa là "bằng chứng của quỷ" hay "bằng chứng quỷ quyệt") là một yêu cầu pháp lý đòi hỏi việc chứng minh một điều bất khả thi. Trong trường hợp hệ thống pháp luật dường như đòi hỏi một bằng chứng bất khả thi như vậy, biện pháp khắc phục thường là đảo ngược nghĩa vụ chứng minh, hoặc trao thêm quyền lợi cho cá nhân đang phải đối mặt với probatio diabolica. Vụ phá sản của Lehman Brothers vào ngày 15 tháng 9 năm 2008, còn được gọi là Cú sập năm 08 hay Cú sốc Lehman, là đỉnh điểm của cuộc khủng hoảng thế chấp dưới chuẩn. Sau khi công ty dịch vụ tài chính này nhận được thông báo về việc sắp bị hạ bậc tín nhiệm do nắm giữ vị thế quá lớn trong các khoản thế chấp dưới chuẩn, Cục Dự trữ Liên bang (Fed) đã triệu tập một số ngân hàng để đàm phán tài trợ cho việc tái cơ cấu. Tuy nhiên, các cuộc thảo luận đã thất bại và Lehman đã nộp đơn xin bảo hộ phá sản theo Chương 11. Cho đến nay, đây vẫn là vụ nộp đơn phá sản lớn nhất trong lịch sử Hoa Kỳ, liên quan đến khối tài sản trị giá hơn 600 tỷ USD.