Chương 46 - Cậu bé thủy tinh ①
“Cô không hề giận đâu. Nhưng mà, lấy trộm đồ của người khác là việc xấu. Em hiểu mà, đúng không? Vậy nên hãy ngoan ngoãn xin lỗi đi nào. Nhé?”
Những lời nói thủ thỉ dịu dàng như đang răn dạy ấy khiến người ta suýt chút nữa đã vô thức gật đầu ưng thuận. Âm hưởng ngọt ngào đầy mê hoặc làm rung động màng nhĩ, nhưng Kokonoe Yukito lại phủ nhận điều đó không chút do dự.
“Không phải em.”
“Vậy sao nó lại ở trong bàn của Kokonoe-kun?”
“Em không biết.”
Vì thực sự không biết, nên cậu chỉ có thể trả lời như vậy. Sự bối rối hiện lên trên gương mặt của nữ giáo sinh thực tập trước mắt.
Chuyện lẽ ra sẽ kết thúc ngay lập tức nếu thiếu niên tên Kokonoe Yukito chịu nói một lời xin lỗi. Thực tế thì cô cũng chẳng giận dữ gì, thậm chí còn cảm thấy vui vì nghĩ rằng cậu làm vậy là do quan tâm đến mình. Chính vì thế, giáo sinh thực tập Himiyama Misaki bắt đầu cảm thấy hối hận vì đã thiếu tế nhị khi xử lý chuyện này ngay trong lớp học.
“Thật là! Kokonoe-kun. Tại sao em không chịu nói thật chứ? Việc em làm giống như ăn cắp vặt, là trộm cắp đấy biết không? Là phạm tội đấy. Lớn lên là bị cảnh sát bắt đấy!”
“Vậy ạ. Nhưng đâu phải là em làm.”
“Kokonoe-kun!”
“S-Sanjouji-sensei, xin cô hãy bình tĩnh lại. Tôi không có giận đâu, với lại nếu nói rõ ngọn ngành thì chắc chắn Kokonoe-kun sẽ hiểu mà. Nhé?”
“Dù cô có nói gì thì cũng không phải em làm nên em không hiểu đâu.”
“Ngoan ngoãn thừa nhận đi! Cô gọi cho bố mẹ em đấy!”
“Xin mời, cứ tự nhiên ạ.”
“Kokonoe-kun!”
Sanjouji Ryoka lớn tiếng quát, nhưng thiếu niên trước mặt vẫn không hề nao núng. Cậu dường như chẳng mảy may ý thức được rằng mình đã làm chuyện xấu. Cần phải dạy cho trẻ con biết phân biệt rõ ràng thiện ác. Giáo viên không phải là sự tồn tại chỉ để dạy kiến thức sách vở.
Để các em có một cuộc đời tốt đẹp hơn, bước đi trên một tương lai tươi sáng, Sanjouji Ryoka quan niệm rằng nghĩa vụ của giáo viên là trở thành kim chỉ nam dẫn lối để bọn trẻ có thể trưởng thành một cách ngay thẳng. Và bước đầu tiên của hành trình đó chính là trường tiểu học.
Giáo viên tiểu học, theo một nghĩa nào đó, cần phải cư xử như người trong gia đình. Khác với những học sinh lớp lớn đã bắt đầu có ý thức về tôn ti trật tự và cuộc sống tập thể, xu hướng này càng mạnh mẽ hơn ở những lớp nhỏ.
Đồ dùng cá nhân của Himiyama Misaki đến lớp này với tư cách giáo sinh thực tập, đã được tìm thấy trong bàn của Kokonoe Yukito. Sự việc bị phát giác vào giờ vệ sinh, khi học sinh khiêng bàn và đồ đạc từ trong bàn của Kokonoe Yukito rơi ra ngoài. Đó chẳng phải món đồ đắt tiền, cũng không phải thứ gì thiếu nó thì không sống nổi. Nó chỉ là một hộp phấn nhỏ có gắn gương, thậm chí còn chẳng thể gọi là dụng cụ trang điểm tử tế.
Về động cơ, có lẽ do cậu để ý đến Himiyama Misaki nên lỡ tay lấy đồ dùng cá nhân của cô ấy chăng. Giống như việc đôi khi học sinh lỡ miệng gọi cô giáo là mẹ, đối với những thiếu niên thiếu nữ đang ở độ tuổi nhạy cảm như tiểu học, sự tồn tại của giáo viên là vô cùng đặc biệt. Chẳng có gì lạ khi nảy sinh những hảo cảm chớm nở.
Chính vì vậy, ban đầu cả Sanjouji Ryoka và Himiyama Misaki đều chỉ coi đó là chuyện nhẹ nhàng. Đợi giờ học kết thúc, hỏi cậu bé trong giờ sinh hoạt cuối ngày. Chỉ cần cậu nói một câu “Em xin lỗi”, thì sẽ cười xòa bảo “Không được làm thế nữa nhé” rồi xoa đầu cậu. Mọi chuyện sẽ kết thúc ở đó. Đáng lẽ nó chỉ là một sự việc nhỏ nhặt có thể cười cho qua.
Thế nhưng, trái ngược với dự tính đó, cậu lại thẳng thừng phủ nhận. Không chịu thừa nhận lỗi lầm của mình dù chỉ một chút. Đến nước này thì câu chuyện đã rẽ sang hướng khác. Với tư cách là nhà giáo dục, cần phải hướng học sinh đi đúng đường. Chừng nào thiếu niên Kokonoe Yukito chưa nhận thức được việc lấy đồ của người khác là xấu, cậu có thể sẽ lặp lại hành động tương tự trong tương lai.
Nếu chuyện đó xảy ra, cuộc đời cậu sẽ trở nên tăm tối và đầy tội lỗi. Với tư cách là giáo viên chủ nhiệm, và là một nhà giáo, Sanjouji Ryoka mang trong mình sứ mệnh không được để điều đó xảy ra, và Himiyama Misaki cũng có chung suy nghĩ ấy.
Họ tự nhủ như vậy, nhưng dù có dùng bao nhiêu lời lẽ, cậu vẫn không xin lỗi. Thậm chí còn không có ý định nhận tội. Dần dần Sanjouji trở nên cáu kỉnh và to tiếng, nhưng Kokonoe Yukito vẫn thản nhiên đón nhận với khuôn mặt vô cảm.
“Cô gọi thật đấy nhé! Được chưa hả?”
“Cứng đầu thật đấy.”
“Sanjouji-sensei, không cần làm tới mức đó...”
“Nếu chúng ta nói mà em ấy không nghe, thì phải nhờ bố mẹ em ấy dạy bảo thôi. Việc Kokonoe-kun làm là phạm tội đấy ạ. Cứ đà này chắc chắn sau này em ấy sẽ khổ.”
“Nhưng mà...”
“Misaki-sensei, hiền lành là ưu điểm của cô, nhưng chỉ thế thì không làm giáo viên được đâu. Cô muốn trở thành một giáo viên tuyệt vời mà đúng không?”
“Vâng... Vì tôi rất yêu trẻ con.”
“Thế thì lúc này cô phải hóa ác quỷ trong lòng thôi.”
“Đúng... là vậy nhỉ. Thật lòng tôi không muốn làm lớn chuyện thế này chút nào...”
Vẫn đang là giữa giờ sinh hoạt. Toàn bộ bạn học trong lớp vẫn còn ngồi đó. Vì giờ sinh hoạt kéo dài quá lâu, Suzurikawa Hinagi đã kết thúc giờ sinh hoạt từ trước, đang đứng đợi ngoài hành lang với vẻ mặt lo lắng.
“Nói chuyện xong chưa ạ? Hii-chan đang đợi nên em muốn về sớm.”
“Chưa xong! Mau ngoan ngoãn thừa nhận đi!”
“Thừa nhận cái gì cơ ạ?”
“Kokonoe-kun, nghe này. Lấy trộm đồ của người khác là xấu. Việc em làm là trộm cắp đấy. Là việc cực kỳ không tốt đâu.”
“Lúc nãy cô cũng hỏi rồi, nhưng không phải em làm nên cô có nói gì em cũng chịu.”
“Misaki-sensei, liên lạc với phụ huynh thôi.”
“Sanjouji-sensei... Chỉ còn cách đó thôi sao...”
“Được chưa ạ? Hii-chan đang đợi nên em về đây.”
Giờ sinh hoạt lẽ ra phải kết thúc nhanh chóng nay bỗng chốc bị bao trùm bởi bầu không khí bất ổn. Chán nản vì thời gian kéo dài, vài học sinh bắt đầu nhao nhao lên, “Đồ ăn trộm, đồ ăn trộm!”. Đến lúc này, Sanjouji Ryoka và Himiyama Misaki mới bắt đầu thực sự hối hận vì đã nói chuyện này ngay tại đây. Một sai lầm tai hại.
Học sinh tiểu học thường rất nhạy cảm. Sự việc nhỏ nhặt đáng lẽ kết thúc tại chỗ, do bị kéo dài lê thê, đã khắc sâu vào ký ức của các bạn cùng lớp. Nếu tư tưởng “Kokonoe Yukito là kẻ trộm” lan truyền trong lớp, nó có nguy cơ dẫn đến bắt nạt.
Lẽ ra họ nên gọi cậu đến phòng giáo viên hoặc một phòng học trống để giải quyết riêng. Dù là cậu đi nữa, bị bêu rếu theo cách này thì không thể nào không tổn thương. Dù có giả vờ vô cảm, chắc chắn cậu đang rất đau lòng. Việc ép buộc cậu thừa nhận trước mặt cả lớp là một thất bại. Nếu hỏi cậu một mình ở nơi khác, có lẽ cậu đã ngoan ngoãn thừa nhận rồi. Chắc chắn cậu chỉ đang bướng bỉnh thôi. Chỉ là đang xấu hổ thôi. Họ thấm thía nhận ra rằng chính sự xử lý non kém của mình đã đẩy sự việc đến nông nỗi này.
Sanjouji Ryoka cũng chỉ là một giáo viên còn non kinh nghiệm. Cô không thể làm mọi thứ trôi chảy được. Cô thầm tặc lưỡi trước sự nhận thức ngây thơ của bản thân. Chẳng còn cách nào khác ngoài việc phán đoán rằng tiếp tục truy cứu lúc này không phải là thượng sách.
“Kokonoe-kun, về nhà hãy hỏi kỹ bố mẹ xem cái gì là sai trái đi nhé.”
Tuyệt đối không phải cô ghét bỏ gì Kokonoe Yukito. Cậu là người học trò quan trọng, vô cùng quan trọng. Là một thiếu niên có tương lai. Thực ra hành động này xuất phát từ sự lo lắng cho cậu mà thôi. Với hy vọng tấm lòng ấy sẽ truyền tải được đến cậu, Sanjouji Ryoka và Himiyama Misaki dõi theo bóng lưng Kokonoe Yukito đang bước ra khỏi lớp.
‡‡‡
“Hii-chan, xin lỗi nhé. Tớ ra trễ.”
“Ư-ưm. Không sao đâu. Nhưng mà quá đáng thật đấy! Yuu-chan đời nào lại làm chuyện như thế chứ!”
Tuy không nắm rõ toàn bộ sự tình, nhưng Suzurikawa Hinagi, người đã chứng kiến chuỗi sự việc từ ngoài hành lang, vừa giận dỗi phùng má vừa vung vẩy cánh tay trái, bên tay không nắm tay cậu, lên xuống liên hồi. Có vẻ như cô bé đang biểu lộ sự tức giận.
“Hii-chan tin tớ sao?”
“Đương nhiên rồi! Tớ và Yuu-chan là bạn thuở nhỏ mà. Tớ biết thừa là Yuu-chan không bao giờ làm chuyện xấu như vậy đâu.”
“Cảm ơn cậu nhé. Hii-chan.”
“Ehehe.”
Biểu cảm cười thẹn thùng ấy khiến lòng Kokonoe Yukito cũng nhẹ nhõm hơn.
“Cơ mà, tại sao nó lại nằm trong bàn của tớ được nhỉ...”
“Tớ không biết. Hay là người nhặt được cứ tưởng là của Yuu-chan?”
“Hm. Nhưng mà mấy thứ đó chỉ có con gái mới dùng thôi đúng không?”
“Mẹ tớ cũng có đấy!”
“Đúng ha.”
Việc đi học và tan trường lúc nào cũng là hai người đi cùng nhau như thế này. Vừa đi vừa nói những chuyện phím chẳng đâu vào đâu, chẳng mấy chốc đã về đến nơi. Một cuộc sống thường nhật như bao ngày. Dẫu vậy, Kokonoe Yukito vẫn yêu thích khoảng thời gian này. Cậu xem đó là một điều vô cùng quý giá.
Chợt, cảm thấy có điều gì đó lấn cấn, cậu dừng bước.
“Ủa?”
“Sao thế Yuu-chan?”
“Misaki-sensei bảo là đồ bị mất vào sau giờ học ngày hôm qua.”
“Vậy hả?”
“Ừ. Nhưng mà, lạ lắm. Hôm qua tớ cũng về ngay với Hii-chan như thế này mà.”
“Bọn mình còn chơi ở công viên cùng nhau nữa!”
“Thế thì quả nhiên tớ làm sao mà lấy trộm được chứ.”
Nếu hộp phấn bị trộm vào sau giờ học hôm qua, thì việc cậu làm điều đó là bất khả thi.
“Đúng rồi! Yuu-chan ở cùng với tớ mà!”
“Lúc về với Hii-chan, mình có đi qua cửa tiệm quen thuộc nhỉ. Với lại còn gặp cả ông Yamamoto nữa.”
Đi trên con đường đông người qua lại thì sẽ gặp gỡ rất nhiều người. Những người hàng xóm đang dắt chó đi dạo, nhân viên cửa hàng, có người lạ và cũng có cả người quen. Nếu vậy, tất cả những người đã gặp hôm qua sẽ là bằng chứng chứng minh cậu không phải là thủ phạm.
“Về đến nhà tớ sẽ lập bảng ghi chép hành động!”
“Yuu-chan lại nghĩ ra cái gì nữa rồi sao?”
“Ừ. Hii-chan này, hôm nay tớ không chơi cùng cậu được, có sao không?”
“Tớ cũng sẽ giúp một tay!”
“Không sao đâu Hii-chan. Tớ nghĩ cũng không mất nhiều thời gian lắm đâu, với lại hôm nay cũng muộn rồi, để lần khác bọn mình chơi nhé.”
“Vậy ư...”
Đôi bím tóc hai bên rũ xuống ủ rũ, như thể đang biểu đạt cảm xúc thay chủ nhân. Suzurikawa Hinagi là một cô bé rất dễ đoán.
Về đến nhà, bàn tay đang nắm chặt luyến tiếc buông rời. Một nỗi cô đơn mơ hồ thoáng qua. Hơi ấm từ bàn tay có thân nhiệt cao hơn một chút ấy dường như đang nói với cậu rằng, cậu được phép ở đây, cậu không cần phải biến mất. Chính vì thế, Kokonoe Yukito yêu thích khoảng thời gian này.
“Vậy nhé, Hii-chan. Hẹn mai gặp lại.”
“Un. Yuu-chan bái bai!”
Giá như có thể nắm lấy bàn tay ấy mãi mãi... Cậu chỉ có thể nghĩ như vậy mà thôi.
‡‡‡
Khoảng hơn 20 giờ, tiếng điện thoại reo vang. Kokonoe Yukito biết đó là cuộc gọi gì. Mẹ cậu, Kokonoe Ouka, cũng đã về nhà.
Vừa nghe điện thoại, nét mặt Kokonoe Ouka dần chuyển sang bối rối. Từ cuộc trò chuyện lọt ra ngoài, không còn nghi ngờ gì nữa, đối phương chính là giáo viên chủ nhiệm Sanjouji Ryoka.
Chị gái Kokonoe Yuuri cũng đang quan sát tình hình với vẻ mặt đầy nghi hoặc. Cuộc gọi kết thúc, Ouka mở lời với vẻ dò xét. Vốn dĩ những cuộc trò chuyện trong nhà này không nhiều. Thậm chí, chuyện thường ngày là chẳng ai nói với ai câu nào trừ những việc cần thiết.
Và nguyên nhân dẫn đến cơ sự này hoàn toàn là do Kokonoe Ouka, bản thân cô cũng tự nhận thức được điều đó. Có lẽ vì vậy mà đối với đứa con trai yêu dấu Kokonoe Yukito, cô không biết phải tiếp xúc thế nào, phải bắt chuyện ra sao. Cô không biết cách đối mặt với con mình.
Chính vì thế, cô đã sai lầm. Rõ ràng lòng không hề nghĩ vậy, rõ ràng đó không phải là điều cô muốn nói.
“Yukito này. Cuộc gọi vừa rồi là của cô chủ nhiệm, con đã lấy trộm đồ của giáo viên thực tập sao?”
“Cái gì cơ?”
Yuuri lẩm bẩm, hàng lông mày nhíu chặt không thèm che giấu sự gay gắt.
“Con không có lấy.”
“Nhưng cô giáo đã nói vậy mà. Hôm nay đã xảy ra chuyện gì? Kể mẹ nghe đi? Nếu con muốn món gì thì cứ nói với mẹ. Mẹ sẽ mua cho con bất cứ thứ gì. Thế nên không được làm chuyện trộm cắp đâu nhé?”
“Không được, cái đó――!”
Yuuri hốt hoảng định ngăn lại, nhưng đã vô ích.
“Ra là vậy. Quả nhiên là không tin.”
Kokonoe Yukito lẩm bẩm một câu ngắn gọn. Đó cứ như thể chỉ là một sự xác nhận sự thật. Không ngữ điệu, không chút cảm xúc nào có thể cảm nhận được, vẫn là một Kokonoe Yukito như mọi khi đang đứng đó.
Thế nhưng, nghe thấy lời đó, Ouka và Yuuri hiểu rõ ràng rằng đó là một thất bại. Họ nhận ra mình lại sai nữa rồi. Rõ ràng là lời nói đầu tiên lẽ ra phải nói đã bị sai lệch hoàn toàn.
“Xin lỗi vì đã gây rắc rối cho mẹ. Nhưng con không trộm cắp gì cả, cũng không có món đồ nào muốn mua. Con sẽ giải quyết chuyện này ngay thôi.”
Cậu đứng dậy rời khỏi phòng khách để trở về phòng mình.
“K-Khoan đã! Không phải thế. Mẹ chỉ muốn nghe đầu đuôi câu chuyện thôi chứ không phải nghi ngờ con――!”
“Yukito, chị tin em! Chị biết em sẽ không làm chuyện như vậy.”
“Cũng không cần phải ép bản thân tin em đâu.”
“Không hề ép buộc gì cả! Chị lúc nào cũng đối với em――!”
“Vậy ạ. Cảm ơn chị.”
Thái độ hoàn toàn trái ngược với lời nói. Tấm lưng quay đi ấy đang cự tuyệt mọi lời lẽ tiếp theo. Chỉ còn lại sự trống rỗng bao trùm nơi đó.
Không hiểu chuyện gì đã xảy ra, bà chỉ biết ngẩn người ra đó. Có lẽ, nếu ngay từ đầu cô tin tưởng con, có thể con đã kể cho bà nghe điều gì đó. Có thể con đã cầu cứu cô. Con đã nói là con không lấy. Vậy rốt cuộc chuyện là thế nào? Ý kiến trái chiều nhau.
Lẽ ra đó mới là điều cần hỏi con trai, và việc lấp đầy sự mâu thuẫn đó là vai trò của cha mẹ. Vậy mà cô lại mặc định rằng con trai mình đã ăn trộm. Là một người mẹ, lẽ ra cô phải tuyệt đối đứng về phía con trai mình, nhưng cô lại phản bội con lần nữa như thế này đây.
Hối hận thì cũng đã muộn. “Quả nhiên là không tin”. Cậu đã lẩm bẩm câu đó. Phải chăng ngay từ đầu cậu đã không nghĩ rằng người mẹ này sẽ tin mình? Và sự thật đúng là như vậy, cô đã không tin. Cô chỉ có thể nghĩ một cách đầy chua chát rằng con trai đã quá hiểu rõ mình.
“Tại sao lúc nào cũng, lúc nào cũng, lúc nào cũng thế hả!”
Yuuri giận dữ bỏ về phòng mình. Nỗi thất vọng không biết trút vào đâu của Yuuri. Yuuri cũng đang mang một vết thương lớn.
Quan hệ gia đình đổ vỡ. Người tạo ra nó chính là bà, chẳng có sự sum vầy gia đình nào cả, lúc nào cũng không thể truyền đạt được lòng mình, dù yêu thương đến thế nhưng mọi thứ cứ trượt dài trong vô vọng.
“Con sẽ giải quyết chuyện này ngay thôi... thằng bé định làm gì chứ?”
Con trai cô lúc nào cũng nói được làm được. Không hiểu rõ ngọn ngành, không biết gì cả, chắc hẳn thằng bé lại định ôm đồm tất cả và kết thúc nó một mình nữa sao. Không cần dựa dẫm vào người mẹ không tin tưởng nó này. Vậy thì, cô ở đây để làm gì? Cô có thể làm gì cho con đây?
“Đến việc tin tưởng con còn không làm được, thì việc mình có thể làm cho con...”
Mẹ là một sự tồn tại bất lực đến thế sao.
“Yukito...”
Dù có gọi cái tên yêu dấu ấy, thì người đáp lại đã không còn ở nơi này nữa.
‡‡‡
“Được rồi!”
Cậu vô thức làm một tư thế chỉ tay kỳ quặc. Bản ghi chép hành động ngày hôm qua được cậu viết lại theo trí nhớ trên tờ giấy vẽ còn thừa. Nghĩ rằng đã làm thì làm cho trót, cậu không chỉ ghi lại khoảng thời gian sau giờ học, mà còn chi tiết hóa cả ngày hôm qua: làm gì vào giờ nào, ở đâu, đi cùng với ai. Nhìn vào đây là biết mình không phải thủ phạm, và nếu hỏi những người đã gặp vào từng thời điểm đó, thì rõ ràng là cậu không thể nào ăn trộm sau giờ học được.
Dù không biết ai đã bỏ nó vào bàn mình và vì mục đích gì, nhưng Kokonoe Yukito nghĩ rằng chỉ cần chứng minh được không phải mình làm là được rồi.
“Phải cảm ơn Hii-chan mới được.”
Sở dĩ cậu nghĩ đến việc làm thứ này cũng là vì cô bạn thuở nhỏ Suzurikawa Hinagi đã tin tưởng cậu. Chỉ có mình cô ấy tin cậu. Thế nên cậu mới muốn chứng minh sự trong sạch của mình.
Lúc nào cũng vậy, thế giới này toàn là kẻ địch. Dẫu vậy, chỉ cần có một người, dù chỉ một người tin tưởng mình thôi, thì cậu vẫn có thể tiếp tục sống.
Một người quan trọng tựa như viên ngọc quý duy nhất tồn tại giữa sa mạc khô cằn. Chỉ hơi ấm của bàn tay nắm chặt ấy mới là lý do khiến Kokonoe Yukito đến giờ vẫn chưa từ bỏ cuộc sống này.
Kokonoe Yukito, người đang định đi ngủ với tâm trạng vui vẻ vì nghĩ rằng mọi chuyện đã được giải quyết, lại không hề hay biết.
Rằng ác ý luôn âm thầm tiến triển vào lúc người ta không hay biết, và nó quyết sẽ không buông tha cho cậu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Qua đoạn này đã giúp chúng ta hiểu thêm một chút về tâm lý nhân vật Ouka. Tình mẫu tử của Ouka Kokonoe từ lâu nó đã không còn là tình mẫu tử thuần túy, mà nó đã bị méo mó do sự sai lệch về cách nhìn nhận vấn đề của bà, và cũng cộng thêm một phần cảm xúc không phải chỉ thứ "tình yêu" mà Sakurahana đề cập trong phân đoạn này, nó dần dần kết hợp thành thứ tình cảm đặc biệt hoàn toàn khác hẳn dưới mối quan hệ vẫn là tình yêu của mẹ đối với con, chính bà cũng đã xác nhận rằng bà sẽ làm bất cứ thứ gì, bà không còn quan tâm đó có còn là tình mẫu tử hay không, chỉ còn cần càng được ở bên Yukito là bà càng hạnh phúc: "Không cần biết đó là loại 'tình yêu' kiểu gì. Sự khác nhau và phân biệt chúng? Tôi chẳng quan tâm. Tôi chỉ yêu thằng bé với tất cả những gì mình có, bởi tôi đã quyết định vậy rồi. Cho dù có đau đớn cỡ nào, cho dù có điên loạn ra sao. Tôi không muốn phải hối hận điều gì." -Ouka Kokonoe-