Ở góc nhỏ của thế giới đang tàn lụi, anh lại một lần nữa yêu em

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1214

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21728

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

8 27

Toàn Tập - Lời Mở Đầu

***

Bị quên đi.

Rốt cuộc, điều đó có nghĩa là gì?

Là biến mất khỏi ký ức? Hay biến mất khỏi những ghi chép, khỏi sự nhớ đến của mọi người?

Tôi nghĩ có rất nhiều cách để hiểu điều đó.

Nhưng, thực sự mà nói, “bị quên” có nghĩa là gì?

Tôi nghĩ, khi một người thật sự bị quên đi, là lúc mọi cảm xúc, mọi tình thương, mọi rung động dành cho họ đều tan biến hoàn toàn.

Nghe thì có vẻ đơn giản, nhưng tôi nghĩ rằng chừng nào trong trái tim ai đó vẫn còn vương lại chút tình cảm, thì người ấy vẫn chưa thật sự bị quên.

Tôi thường nghĩ như vậy.

Có lẽ chính vì thế…cô ấy đã đưa ra lựa chọn ấy.

Dù cho ký ức có biến mất, cô vẫn hy vọng cảm xúc sẽ còn ở lại.

Có những lúc, khi nhìn lên bầu trời đầy sao, ngực tôi như bị bóp chặt lại, đau nhói đến khó thở.

Có khi nỗi buồn trào lên dữ dội đến mức không thể chịu nổi, khiến tôi chỉ muốn chạy trốn khỏi tất cả.

“Ánh sáng của những vì sao ấy, là ánh sáng từ hàng chục ngàn năm trước đấy. Là ánh sáng của quá khứ. Vì vậy, tớ rất thích ngắm sao. Bởi dù có bị quên đi, chúng vẫn gửi ánh sáng đến bất ngờ, như một cảm xúc đến muộn vậy.”

Ai đã nói những lời ấy nhỉ?

Tôi không thể nhớ ra được.

Có lẽ chính vì thế, để tìm ra câu trả lời, hôm nay tôi lại ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm.

Tìm kiếm sáu ngôi sao xanh, lấp lánh, những ngôi sao đáng lẽ vẫn ở đó.

Đây là câu chuyện về những điều đã mất.

Là câu chuyện về hồi ức của tôi, bắt đầu từ nơi tôi đã đánh mất tất cả.