Nuôi Cậu Chỉ Là Bất Đắc Dĩ, Đừng Có Bám Lấy Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 114

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Quyển 1: Gặp gỡ, Hợp tác, Chạy trốn! - Chương 59 - Chuẩn bị động thủ

Sáng sớm, Yulina vừa tỉnh dậy từ trong giấc mộng dụi mắt, liếc nhìn Riel đang nhắm mắt dưỡng thần và Clyce đang cảnh giác động tĩnh xung quanh.

“Ấy! Yulina tỉnh rồi à, lại đây lại đây, uống ngụm nước cho đỡ khô cổ.” Clyce thấy cô tỉnh, vội vàng đưa một bầu nước sạch qua.

Nhận lấy bầu nước, Yulina uống hai ngụm rồi trả lại cho Clyce, ngón tay lau vết nước đọng bên khóe môi, xoa xoa cái bụng hơi khó chịu rồi liếc nhìn cánh cửa đóng chặt.

“Sáng nay… chắc là Riel đã nói với anh rồi chứ?”

Clyce nhìn miệng bầu nước ngẩn người, vội vàng đậy nắp lại rồi để sang một bên, trả lời: “Đã hiểu rất rõ rồi, nhưng mà người làm mồi nhử này…”

“Ngoài tôi ra thì còn ai?” Yulina bực bội đáp lại một câu.

Clyce bị chặn họng nghẹn lời, nắm chặt chuôi kiếm, sốt ruột đến mức muốn giậm chân: “Nhưng mục tiêu của đám người đó là cô mà! Nghe bọn chúng còn nói muốn bắt cô để…” Lời chưa nói xong đã bị Yulina trừng mắt mà nuốt ngược trở vào, không dám nhắc đến chuyện đó nữa.

“Tôi sẽ bảo vệ cô ấy thật tốt.” Riel đang nhắm mắt trong góc đột nhiên lên tiếng, khiến Clyce nhìn sang, giọng điệu nghi hoặc: “Sao cậu đột nhiên tích cực thế? Rõ ràng mấy hôm trước còn ngày ngày sốt ruột tìm tên nhóc Julian kia khắp nơi, giờ lại có tâm trí ở đây tán gái?”

“Chỉ là để bù đắp cho sự thất lễ trước đó thôi, anh mà còn suy diễn lung tung thì tôi đá anh xuống xe ngựa bây giờ.”

Clyce bị lời của Riel dọa rụt cổ, tay nắm chuôi kiếm cũng lỏng ra một chút, nhưng vẫn cứng miệng lầm bầm: “Tôi chỉ hỏi thôi mà… Trước đó rõ ràng có vẻ không hứng thú gì với cô Yulina này, mấy hôm nay lại càng lúc càng tích cực… Để ý người ta rồi hả?”

Kết quả là lời vừa thốt ra, lập tức nhận được ánh mắt lườm nguýt của cả hai người, khiến Clyce không dám lắm mồm nữa, chỉ lẳng lặng sắp xếp lại hành lý.

“Anh ta thẳng tính, nói năng không suy nghĩ, cô đừng để bụng, còn nữa, tôi thật sự không thích cô.”

Hai chữ “không thích” này nghe vào tai Yulina có chút kỳ quặc, nhưng nghĩ đến hình tượng và thân phận mình muốn xây dựng, không thích cũng tốt. Dù sao mục tiêu của cô là làm huynh đệ tốt với nhân vật chính, sau đó bồi dưỡng nhân vật chính, dẫn dắt đội nhân vật chính tiêu diệt Ma Tộc, cuối cùng cứu vớt thế giới và hoàn thiện cốt truyện.

Cô không hề có ý định biến nhân vật chính thành kiểu người vì tình yêu mà cái gì cũng có thể vứt bỏ, càng không mong cậu ta có suy nghĩ này. Lỡ đâu diễn ra cái màn kịch kiểu “vì người phụ nữ của tôi, khiến mấy huynh đệ phải ủy khuất rồi” thì chẳng phải xấu hổ lắm à?

Hơn nữa… Yulina cũng không cảm thấy tương lai mình sẽ trở thành vợ của ai đó, vẫn kiên định cho rằng kịch bản tương lai của mình là tìm một cô gái xinh đẹp dịu dàng, đánh xong trận chiến kia thì đưa cô ấy về thôn nhỏ để kết hôn.

Trở thành người vợ hiền thục dịu dàng đảm đang của người khác? Không không không, cô sẽ không, cũng không muốn có ý định này.

Còn về đôi tất đen mịn màng trên chân và thứ màu trắng dưới váy kia… đây là ý tốt của Sylvia, không thể phụ lòng được, không mặc thì phí, trải nghiệm cảm giác mới lạ này một lần cũng không phải chuyện xấu, đời người ai mà chẳng có lần đầu tiên!

“Tối nay… làm phiền cô rồi, tôi nhất định sẽ bảo vệ cô thật tốt.” Giọng Riel không lớn, nhưng nghe rất chân thành.

“Ừ, tôi rửa mắt mong chờ.”

Cứ thế ba người lặng lẽ chịu đựng sự xóc nảy của xe ngựa cả ngày trời, xóc đến mức Clyce hoa mắt chóng mặt, mặt đỏ bừng, ho đến mức phổi sắp văng ra ngoài.

Và buổi tối mà cả ba người mong đợi cũng đã đến.

Khoảnh khắc cửa xe ngựa mở ra, Clyce nhân lúc hai tên áo xám không chú ý, liền lao vút đến bên cạnh một tảng đá mà nôn thốc nôn tháo.

Vừa nôn, miệng vẫn lẩm bẩm không rõ tiếng: “Các người… ọe! Xa phu… kỹ thuật nát quá…! Chóng mặt chết ta rồi… ọe!”

Người áo xám nghe Clyce phàn nàn, khinh thường hừ lạnh một tiếng, chửi thầm một câu “phế vật” rồi quay đầu nhìn Yulina sắc mặt cũng khó coi không kém và Riel không có phản ứng gì.

“Chắc khoảng hai ngày nữa là đến nơi, đường núi phía sau khá khó đi, e là từ ngày mai chúng ta phải đi bộ rồi, nếu không xe ngựa không chở nổi hàng hóa.”

Yulina không lên tiếng, ôm bụng dưới vịn vào thành xe chậm rãi bước xuống, sắc mặt còn khó coi hơn lúc nãy.

Bàn tay Riel định đưa ra đỡ khựng lại giữa không trung, nhìn thiếu nữ từ từ đi về phía bên kia xe ngựa, cậu ta vội vàng đi theo Yulina, rồi quay đầu ra hiệu cho Clyce vẫn đang vỗ ngực nôn khan nhanh chóng theo sau.

“Cô sao vậy?” Thấy Yulina ôm bụng dưới mãi không lên tiếng, vẻ mặt khó chịu, Riel lại một lần nữa muốn đưa tay giúp cô, nhưng lại… không biết bắt đầu từ đâu. Huống hồ tình trạng của cô, bản thân cậu ta dường như cũng không giúp được gì.

“Không sao… tôi nghỉ một lát…”

Cơn đau ập đến ở bụng dưới một cách khó hiểu khiến cô từ lúc ngủ dậy đến giờ chưa lúc nào dễ chịu. Vốn dĩ ban ngày còn chưa nghiêm trọng lắm, kết quả lúc chập tối bị gió thổi một lúc, Bây giờ đau như kim châm, ngay cả tập trung tinh thần cũng hơi khó khăn.

“Chẳng lẽ ăn lương khô đau bụng…?” Cô lại ấn ấn, vị trí này… nghĩ thế nào cũng không liên quan đến việc ăn bậy bạ chứ?

Clyce cuối cùng cũng nôn xong, súc miệng, lau khóe miệng, chỉnh trang lại bộ đồ kỵ sĩ, vừa quay lại đã thấy bộ dạng khó chịu của Yulina, lập tức bước tới quan tâm: “Sao thế? Vẫn chưa bình phục à? Thế nên tôi mới nói con gái đúng là không chịu đựng tốt bằng đàn ông chúng tôi. Cô xem tôi này, bị gió cát thổi mấy ngày cũng chỉ có cái mũi hơi khó chịu chút thôi.”

Riel ngồi xổm xuống, ánh mắt rơi vào bàn tay đang ôm bụng dưới của Yulina, giọng nói trầm hơn bình thường: “Trạng thái này của cô… còn tham gia chiến đấu được không?”

“Để tôi nghỉ một lát, tôi chỉ cần nghỉ một lát là được…”

Nhìn bàn tay đang ôm bụng dưới của mình, trạng thái này, Yulina đã đoán được là chuyện gì rồi, chỉ là… thời điểm này cũng quá trùng hợp rồi!

Bên phía người áo xám liếc thấy động tĩnh bên này, một tên trong số đó bước lại gần hai bước. Thấy Yulina liếc nhìn mình với ánh mắt lạnh lùng, lại nhìn tay cô đang ôm bụng, giọng điệu rõ ràng mang theo ý vị chế nhạo nồng đậm: “Cần giúp không? Trong núi có thảo dược trị đau bụng đấy, để ta đi hái cho cô chút nhé?”

Riel lập tức đứng dậy chắn trước mặt Yulina, che khuất tầm nhìn của người áo xám: “Không cần, chúng tôi tự xử lý được.”

“Hừ! Tự xử lý được? Được thôi, vậy các ngươi tự đi mà xử lý, đừng làm chậm trễ việc đi đường ngày mai!” Nói xong, gã kia lại đánh giá Riel trước mặt, cười lạnh một tiếng rồi leo lên một chiếc xe ngựa khác.

“Phù…”

Hít sâu một hơi, Yulina lúc này chợt nhớ đến ma pháp nguyên tố Hỏa khi còn là Julian. Bây giờ nếu có thể dùng để làm ấm một chút, cơn đau này chắc sẽ giảm đi không ít.

“Giá mà tay trái là lửa, tay phải là băng thì tốt biết mấy…” Cô nghĩ thầm, lại cảm thấy… cảnh tượng đó hơi kỳ cục. Tay trái cầm Frostmourne, tay phải cầm Blade of Chaos? Hừm… nếu thế thì chắc cũng ngầu lắm nhỉ?

“Không đúng không đúng, mình đang suy nghĩ linh tinh cái gì vậy! Ui da!”

Cái này khiến bụng dưới cô lại nhói lên một trận, đau đến mức hít một hơi khí lạnh.

“Hay là… cô về trước đi, tiền ủy thác còn lại tôi sẽ bảo Clyce cho người gửi đến cho cô. Cô nhận ủy thác này chắc cũng là vì tiền đúng không?”

Lời này của Riel khiến Yulina khựng lại, liếc mắt nhìn cậu ta, rồi lại nhìn xuống đất: “Tiền không phải là mục đích chính.”

Chưa đợi Riel phản bác, tiếng lẩm bẩm của Clyce đã truyền vào tai cậu ta từ bên cạnh: “Người ta được một vị Kiếm Thánh nhận làm đệ tử rồi, cậu lại nói người ta vì thiếu tiền mà đi làm ủy thác? Tư duy trai thẳng, đúng là hết thuốc chữa…”

Lần này Riel không phản bác Clyce đang lắm mồm bên cạnh, mà dùng giọng điệu hơi nghiêm túc: “Vậy cô nhận ủy thác nguy hiểm thế này để làm gì?”

Làm gì, còn có thể làm gì nữa chứ? Cứu Sylvia, cứu Vọng Phong Thành, cứu những người vẫn chưa hay biết gì về chuyện này. Tìm cách loại bỏ mối đe dọa Tế Thế Hoang Tinh Giáo càng sớm càng tốt, công khai việc luyện kim cơ thể người và những hành vi độc ác lén lút của gia tộc Warren ra ánh sáng, tống cả lò bọn chúng lên máy chém để diệt trừ hậu họa.

Nếu có thể thay đổi điểm mấu chốt này, vậy thì Vọng Phong Thành, một trong những cứ điểm lớn nhất của Ma Thú, cũng là một trong những mối đe dọa lớn nhất trong tương lai sẽ không còn tồn tại nữa, lại còn có thể thu hoạch được Sylvia, một chiến lực cao cấp vốn dĩ phải chết, tại sao lại không làm chứ?

Chỉ là…

“Cứ đi ngược lại cốt truyện gốc thế này, biến động sau đó e rằng sẽ lớn đến mức khó tưởng tượng nổi. Đến lúc đó, sự hiểu biết của mình về cốt truyện e là cũng chẳng còn lại bao nhiêu…”

Thực ra hiện tại mà nói, cô đã có rất nhiều chi tiết không biết về những thay đổi xảy ra sau khi cốt truyện chệch khỏi quỹ đạo ban đầu.

Đám quân phản loạn ở lãnh địa nhà Warren dường như có mối liên hệ rất lớn với Tế Thế Hoang Tinh Giáo, phản diện giai đoạn giữa và cuối xuất hiện sớm, vậy tương lai chắc chắn sẽ xuất hiện kẻ địch mạnh hơn, xảo quyệt hơn mà cô hoàn toàn không biết gì. Lúc đó sẽ khó giải quyết hơn bây giờ rất nhiều.

Vị tiểu thư nhà Thranduil kia càng khiến cô không hiểu ra sao, cốt truyện gốc hoàn toàn không nhắc đến nhân vật này, ngay cả ngoại truyện cũng chỉ nhắc đến cô ấy vài nét bút mà thôi.

Nói là tìm người, thực ra lúc đầu cô khoác lác với vị gia chủ kia nói muốn đưa cô ấy về, cũng chỉ là để tăng thêm khả năng đàm phán thành công của mình.

Bây giờ nghĩ lại… mình vẫn quá bốc đồng, lại dám đem chuyện không nắm chắc này lên bàn đàm phán làm con bài mặc cả, nếu vì chuyện này mà làm mất độ hảo cảm của vị gia chủ kia, thì chuyện này khó giải quyết rồi.

Nhưng mà nếu bây giờ vì những chuyện này mà đau đầu, thì sau này làm sao xử lý những sự kiện có thể xảy ra, có mối đe dọa lớn hơn đây?

Nghĩ đến đây, Yulina ngước mắt, đối diện với ánh mắt khó hiểu dưới mũ trùm của Riel, khẽ nói: “Đương nhiên… là để cứu người rồi.”

Riel nhìn chằm chằm vào mắt Yulina hai giây, không hỏi thêm nữa, chỉ quay người lục trong xe ngựa ra một tấm chăn lông cừu sạch sẽ đưa qua: “Ít nhất thế này cũng đỡ gió hơn một chút. Tối nay… để hai chúng tôi đi tiên phong.”

“Không, tôi tự làm.”

Yulina nắm lấy góc áo Riel, vẻ kiên định trong đôi mắt xinh đẹp khiến Riel ngẩn người: “Nhưng mà…”

“Chỉ là chút bệnh vặt thôi, tin tôi đi, tôi làm được.”

Riel nhìn chằm chằm góc áo bị Yulina nắm lấy và đôi mắt màu xám xanh lấp lánh dưới ánh trăng, trong đầu lóe lên hình bóng thiếu niên tóc xanh nhạt kia.

Tính cách cô ấy và Julian thật giống nhau… Cũng không biết Julian thế nào rồi, hơi tí là chơi trò biến mất, một lần biến mất là mấy ngày liền, lần sau gặp mặt phải nói cho ra nhẽ cái tật xấu này của cậu ta, luôn làm người khác phải lo lắng.

Im lặng hồi lâu, Riel gật đầu, lấy ra một con dao găm được mài rất sắc bén từ dưới áo choàng, cầm sống dao đưa qua: “Vậy mang thêm một vũ khí phòng thân đi.”

Đầu ngón tay Yulina chạm vào mũi dao găm, một tia lạnh lẽo truyền đến. Cô thuận thế nắm chặt cán dao, khớp ngón tay hơi trắng bệch, trọng lượng này nặng hơn thanh rapier của Sylvia một chút, khi cầm trong tay… ngược lại còn khiến cô cảm thấy yên tâm hơn một chút xíu.

“Cảm ơn.” Cô thu con dao vào vỏ dao mà Riel đưa cùng, cài vào thắt lưng bên hông.

Clyce ở bên cạnh xoa xoa tóc mai vàng của mình, lời khuyên can đã đến bên miệng, nhìn thấy ánh sáng lấp lánh trong mắt Yulina thì lại nuốt ngược trở vào: “Cô… nhất định phải cẩn thận, tuyệt đối đừng cố quá sức đấy.”