Tiếng xe ngựa nghiền qua sỏi vụn kéo dài trên vùng xa mạc, hòa cùng tiếng gió cát dần yếu đi, trở thành âm thanh thường nghe thấy nhất trong hai ngày nay.
Kể từ sau đoạn nhạc dạo ngắn bên đống lửa đêm đó, Riel như tự vạch ra một ranh giới vô hình, luôn cố ý giữ một khoảng cách nhất định với Yulina.
Ban ngày đi đường, cậu ta hoặc là đi đằng trước theo người áo xám, hoặc là tụt lại phía sau cùng trông chừng Clyce, lúc ăn cơm cũng cố ý chọn tảng đá cách xa Yulina để ngồi xuống, ngay cả khi đổi ca gác đêm, cũng chỉ thấp giọng nói một câu “Đến lượt cô” hoặc “Đổi ca cho tôi”, không nói thêm một lời dư thừa nào.
Yulina ngược lại không quá để tâm, chỉ là thỉnh thoảng liếc thấy Riel đỏ bừng mang tai rồi dời mắt đi, cô sẽ thầm cười trong lòng, không ngờ vị nhân vật chính không gần nữ sắc trong cốt truyện gốc này lại thuần khiết hơn cô tưởng tượng.
Ngược lại là Clyce, như thể có đầy một bụng lời muốn nói mà không có chỗ trút, hễ người áo xám không chú ý, cậu ta liền sáp lại gần Yulina tìm chủ đề nói chuyện.
“Yulina, thanh rapier kia của cô là do tiền bối Sylvia tặng đúng không?”
Trưa hôm nay lúc nghỉ chân, Clyce gặm bánh mì khô cứng, mắt sáng rực nhìn chằm chằm thanh kiếm bên hông Yulina: “Cô học được mấy chiêu của tiền bối rồi? Có thể biểu diễn một chút cho tôi xem không? Kiếm thuật nhà Thranduil luôn nổi tiếng về sự chính xác và thanh lịch, cô dùng chắc chắn sẽ rất đẹp!”
“Xin lỗi, tôi mới bái sư được một ngày thì cô ấy đã ra ngoài làm việc rồi, không thể biểu diễn kiếm thuật gì cả.”
“Vậy sao… Thế thì đáng tiếc quá, nếu như có cơ hội, cô có thể dùng kiếm thuật độc quyền của nhà Thranduil cho tôi xem được không?”
Yulina nhìn Clyce với vẻ mặt mong chờ, khẽ thở dài: “Lần sau nhất định.”
Bốn chữ “Lần sau nhất định” vừa dứt, mắt Clyce lập tức sáng lên, vừa định nói thêm gì đó, xe ngựa lại xóc nảy một trận, khiến cậu ta cắn phải lưỡi mình, lập tức đau đến mức ôm miệng nửa ngày không dám hó hé.
Lại một ngày trôi qua, xe ngựa lại một lần nữa dừng lại, gió cát lúc này đã hoàn toàn ngừng hẳn, cơn bão nghi ngờ là do Sylvia gây ra kia cũng đã biến mất không còn tăm hơi.
Clyce không nói nhiều, dường như cú cắn vào lưỡi lúc trước vẫn còn đau âm ỉ, chỉ thuận miệng nói một câu chúc ngủ ngon với hai người, liền ôm kiếm của mình dựa vào bánh xe ngủ thiếp đi.
Tiếng ngáy nhanh chóng vang lên trong đêm tối, mang theo sự mệt mỏi sau khi đi đường. Clyce ngủ rất say, còn Riel dựa vào thành xe không nhắm mắt ngay, ánh mắt rơi trên hai người áo xám đang canh giữ xe ngựa cách đó không xa.
Bọn họ quay lưng về phía bên này, bả vai căng cứng, tay phải luôn đặt bên hông như thể đang đề phòng điều gì, lại như đang chờ đợi điều gì, thỉnh thoảng còn liếc nhìn Clyce và Yulina qua khe hở giữa các xe ngựa.
“Hôm nay vẫn là tôi gác đêm trước, anh nghỉ ngơi đi.” Yulina khều ngọn lửa mấy cái, khiến nó cháy lớn hơn một chút, hơi ấm theo ngọn lửa nhảy múa truyền đến mặt, khiến tinh thần căng thẳng ban ngày của Riel hơi thả lỏng một chút.
“Ừm.”
Vẫn là câu trả lời đơn giản, Riel quấn chặt áo choàng và mũ trùm, hơi lùi ra xa cô một chút rồi nhắm mắt lại, rất nhanh cũng ngủ thiếp đi.
Yulina ôm gối ngồi bên đống lửa, thỉnh thoảng lại kéo kéo gấu váy, cảm thấy hơi kỳ quặc lại đổi tư thế khác, hai chân vắt chéo sang một bên ngồi thẳng người, kết quả càng kỳ quặc hơn, cảm thấy ngồi thế nào cũng không thoát khỏi cảm giác thiếu nữ đó.
Dứt khoát cô không nghĩ nhiều nữa, lại ôm gối, tập trung chú ý vào người áo xám cách đó không xa.
Hai người áo xám canh xe không biết đã đổi tư thế từ lúc nào, không còn dựa lưng vào nhau nữa, mà một người nhìn chằm chằm hướng thương đạo, một người cúi đầu kiểm tra gầm xe, động tác lén lút.
Càng bất thường hơn là khi người áo xám cúi đầu kiểm tra, lúc cúi xuống chân trái rõ ràng choãi ra ngoài, tay phải chống vào bánh xe mới không ngã.
Cô lặng lẽ dịch sang bên cạnh một chút, mượn ánh lửa che giấu để nhìn rõ động tác của người nọ.
Hắn ta cạy mấy tấm ván gỗ ra, bên trong lập tức rỉ ra một ít chất lỏng sền sệt màu đen như mực. Tiện tay ném thứ gì đó vào, rồi nhanh chóng đậy lại, vẩy vẩy chất lỏng dính trên tay rồi ghê tởm chùi vào áo choàng.
“Đó là… thứ gì vậy?”
Cô ngước mắt nhìn về phía xe ngựa, vị trí gầm xe đó vừa hay là vị trí của cái thùng bên trong thùng xe, mà thứ chất lỏng sền sệt màu đen kia dường như không phải là máu Ma Tộc, ngược lại càng giống… một loại bùn lầy nào đó?
Tiếng ngáy của Clyce vẫn vang bên tai, vừa nặng nề vừa đều đặn, tạo thành sự tương phản kỳ dị với hành động rón rén của người áo xám.
Yulina hít sâu một hơi, đứng dậy định đi thêm củi vào lửa trại, vừa đi được hai bước, liền thấy tên người áo xám cầm đầu từ trong bóng tối đi ra, trong tay cầm một cái túi vải màu đen trống rỗng.
Tên người áo xám cầm đầu không chú ý đến động tĩnh bên đống lửa, hắn ta nói gì đó với hai người áo xám canh xe bằng giọng thấp.
Cô quay đầu nhìn hai người vẫn đang ngủ say, do dự một lát rồi vẫn không gọi họ dậy, dựa lưng vào một tảng đá lớn, cố gắng nghe lén cuộc đối thoại của bọn họ.
“Nếu không phải tên nhóc nhà Serranfeth kia ngáng đường, việc thu thập nguyên liệu ở Thị trấn Woodcreek sao có thể thất bại như vậy!”
“Haiz, hôm nay không phải gặp rồi sao? Vừa hay tên nhóc này cũng là kỵ sĩ, nguyên liệu luyện kim thượng hạng đấy!”
“Hừ! Ai mà thèm tên nhóc đó, đến lúc làm thịt rồi ném vào nồi luyện kim tao còn thấy phiền phức! Ngược lại là con bé tóc đen kia, trông cũng không tệ, lấy làm nguyên liệu luyện kim thì đáng tiếc quá.”
“Đúng vậy, còn xinh đẹp hơn mấy con ả quý tộc bình thường. Này! Nghe nói… con ả đó còn được Kiếm Thánh tinh linh kia nhận làm đệ tử?”
“Thì sao? Nói cho cùng đó cũng chỉ là một con đàn bà xinh đẹp thôi! Đợi lúc bị đè lên giường chẳng phải cũng rên rỉ y hệt như mấy con điếm à?”
Lời này khiến khóe miệng Yulina giật mấy cái, nắm đấm siết chặt.
Mặt cô đầy vạch đen, cơn giận trong lòng đã bùng nổ. Nếu không phải bây không tiện ra tay, mạng của hai ngươi dù là mua sỉ thì ta cũng phải chém một trăm tám mươi lần!”
Khi cô hoàn hồn lại, hai người áo xám kia đã đổi chủ đề khác.
Khẽ sắp xếp lại suy nghĩ, cố gắng đè nén cơn giận xuống, Yulina lại áp sát vào bên cạnh xe ngựa, cuối cùng cũng nghe được một ít thông tin hữu ích.
“Bản đồ phòng thủ Vọng Phong Thành bao giờ mới lấy được?”
“Này! Lời này mà cũng nói bừa được à!”
Giọng bọn họ đột ngột dừng lại, một lúc sau mới lại hạ thấp giọng, trong đó còn xen lẫn một tiếng “bốp”, dường như người nhắc đến bản đồ phòng thủ thành đã bị tát một cái: “Để người khác nghe thấy thì làm sao? Đ*t mẹ mày, không muốn sống thì đừng kéo tao theo! Còn nói bậy nữa thì tao đá mày vào ổ Ma Thú!”
“Nói mới nhớ, bên lão đại không phải đã thỏa thuận xong với đám điên kia rồi sao? Bao giờ mới kết thúc cái nhiệm vụ nhàm chán chết tiệt này!”
“Hê hê, lần này không nhàm chán đâu. Đợi lúc hành động tối mai, thằng nhãi nhà Serranfeth và tên mặc áo choàng kia bắt đi làm nguyên liệu, còn con nhỏ kia…”
“Ồ~ Tao hiểu tao hiểu! Lát nữa bàn bạc với đám anh em, ngày mai ai trước ai sau!”
Nghe hai tên này lại nhắc đến mình, Yulina nghiến chặt răng, cơn giận kia sắp không kìm nén nổi nữa. Nhưng bọn họ nhắc đến tối mai, cộng thêm Bây giờ Riel và Clyce vẫn đang nghỉ ngơi, vậy thì nhịn thêm một đêm nữa, tối mai chính là lúc làm thịt bọn chúng!
Lặng lẽ lùi về bên đống lửa ngồi xuống, Yulina thở hắt ra một hơi, cố gắng hết sức bình ổn cảm xúc của mình. Còn chưa đợi cô điều chỉnh lại trạng thái, đã cảm thấy bên cạnh truyền đến tiếng động nhẹ.
Riel không biết đã tỉnh lại từ lúc nào, mũ trùm che đi phần lớn khuôn mặt, tay đặt trên chuôi kiếm cảnh giác nhìn xung quanh, lúc nhìn thấy Yulina thì do dự một lát mới mở miệng hỏi một câu: “Có tình hình gì không?”
“Nghỉ ngơi cho tốt đi, tối mai chính là lúc ra tay.”
Nghe thấy Yulina nói tối mai sẽ ra tay, bàn tay đang nắm chuôi kiếm của Riel khựng lại, liếc nhìn vẻ giận dữ chưa tan trên mặt Yulina, khẽ nhíu mày. “Cô chắc chứ?”
Nghe Riel nghi ngờ mình, Yulina không trả lời, liếc cậu ta một cái rồi giơ tay chỉ về phía hai người áo xám vẫn đang nói chuyện gì đó ở phía sau.
Hai tên đó lúc này đang rất hưng phấn, nói chuyện rôm rả với hai người khác vừa đi tuần tra về. Tuy nhiên Yulina đã có thể đoán được đám người bẩn thỉu này đang nói gì, nhưng cô lại không muốn nghĩ đến, dù sao tối mai cũng có thể giải quyết bọn họ.
Riel nhìn theo hướng Yulina chỉ, bốn người áo xám kia đang tụ tập ở phía bên kia xe ngựa, đầu chụm vào nhau, thỉnh thoảng lại vang lên mấy tiếng cười trầm thấp và bỉ ổi, ngay cả ánh lửa trại cũng không thể chiếu sáng ác ý trong mắt bọn họ.
Nghĩ đến ánh mắt đám người này thỉnh thoảng liếc trộm Yulina trên đường đi, lại nghe thấy tiếng cười đê tiện của bọn họ, Riel ho khan một tiếng, giọng điệu mang theo vài phần quan tâm: “Trước lúc ra tay vào ngày mai, cô… cố gắng đừng hành động một mình nữa.”
Yulina nhìn bộ dạng này của cậu ta, cơn giận trong lòng cũng tiêu đi một chút, “Tôi không ngốc, cảm ơn anh đã lo lắng.”
Tuy nói là cố ý giữ khoảng cách, nhưng cậu ta vẫn lo lắng cho an nguy của mình, cứ như một tên tsundere.
Cơ mà, Riel… từ lúc nào lại nói nhiều với một người mới quen không lâu như vậy? Ban đầu lúc mình tìm thấy cậu ta trong hẻm, suýt chút nữa còn bị cậu ta chém một nhát. Sao Bây giờ biến thành mỹ nữ rồi, việc tiếp cận cậu ta lại trở nên dễ dàng như vậy? Cậu là nhân vật chính mà cũng phân biệt đối xử nam nữ hả?
“Yulina…”
Nghe có người gọi mình, cô liếc mắt nhìn Clyce đang ngủ say: “Kiếm thuật… cô… xinh đẹp thật…” Cậu ta lại trở mình, thanh kiếm trong lòng tuột xuống đất, miệng vẫn lẩm bẩm: “Xinh đẹp thật… hì hì…”
Yulina bất đắc dĩ thở dài, nhặt thanh kiếm lên đặt bên cạnh cậu ta, né được động tác đột nhiên định ôm lấy cánh tay cô của Clyce, tiện tay phủi bụi trên tay. “Ngủ cũng không yên…”
Riel không nhìn Clyce đang ôm kiếm mà cọ tới cọ lui nữa, quay sang hỏi Yulina: “Cô… ngày mai có kế hoạch gì không?”
“Rất đơn giản,” cô đặt tay lên chuôi kiếm bên hông, “Đến một tên chém một tên, đến một cặp, chém một đôi!”
Riel không biết nên đánh giá thế nào về bộ dạng có hơi tự tin thái quá này của Yulina, ngược lại… có vài phần tương tự Julian, dường như có một sự tự tin khó hiểu về bản thân.
“Tôi vẫn chỉ là hạ giai, chưa thức tỉnh ma pháp bản nguyên, chỉ có thể dựa vào kiếm thuật và thể thuật để giết địch.”
“Không sao…” đầu ngón tay Yulina hiện lên những tinh thể băng vụn vỡ, khóe miệng hơi nhếch lên, “Tôi có, tên Clyce kia cũng có. Việc tác chiến chính diện thì anh có thể yên tâm giao cho tôi, còn anh…”
Cô cười khẽ với Riel, khiến cậu ta ngẩn người: “Sau lưng tôi giao cho anh đấy, anh phải bảo vệ tôi cho tốt. Cứ coi như… anh bù đắp cho chuyện lúc trước đã làm với tôi đi.”
