“Tôi nhận.”
Từ này bật ra từ miệng Yulina, khiến tay Ange đang bưng cốc nước đột nhiên run lên, nước ấm bắn ra vài giọt, rơi xuống mặt bàn loang ra những vết ướt nhỏ.
“Cô điên rồi sao!?” Giọng Ange ngay lập tức cao vút, rồi cô ấy vội vàng bịt miệng lại, hạ giọng lần nữa, giọng điệu đầy vẻ lo lắng:
“Chín tiểu đội không quay về! Ba đội quay về ngay cả một câu cũng không dám nói! Chuyện này rõ ràng là cái bẫy, nói không chừng chính là do nhà Warren và nhà Elios liên thủ giăng ra, cô đi một mình thì khác gì đi chịu chết chứ!?”
Yulina cúi đầu không đáp lời, nhớ lại khung cảnh được mô tả trong cốt truyện trước đây.
Ngày thứ bốn mươi chín, đại quân Ma Tộc tiến hành tổng tấn công, các kỵ sĩ đã bị đợt tấn công không hề dừng nghỉ dù chỉ một giây của Ma Tộc giày vò đến cạn kiệt sức lực, quân tâm sĩ khí đã bắt đầu tan rã, nội gián nhân cơ hội này lợi dụng bản đồ phòng thủ thành trì, tìm ra hạt nhân của ma pháp trận nguyên tố Thổ kiểm soát tường thành Vọng Phong Thành, dùng cách tự nổ để phá hủy từ bên trong, xé toạc một lỗ hổng khổng lồ cho đại quân Ma Tộc tiến vào.
Vô số Ma Tộc tràn vào từ lỗ hổng tường thành, Ngân Dực Kỵ Sĩ Đoàn và các kỵ sĩ Serranfeth dưới trướng tiến hành huyết chiến, Sylvia bảo vệ dân thường và thành viên gia tộc Serranfeth rút lui, bị người của Tế Thế Hoang Tinh Giáo thừa cơ đâm lén, dùng ma pháp băng siêu giai đâm xuyên bụng, từ đó rơi vào hôn mê kéo dài nhiều năm.
Cuối cùng, toàn bộ Vọng Phong Thành trở thành ổ chứa thức ăn của Ma Tộc, cũng trở thành một trong những nơi trú ngụ để Ma Tộc tấn công Đế Quốc và các chủng tộc xung quanh sau này. Còn cái gọi là vật tư kia, e rằng chính là nội dung giao dịch được truyền đi giữa nhà Warren và Tế Thế Hoang Tinh Giáo.
“Tôi không thể không đi.” Giọng Yulina rất nhẹ, nhưng mang theo sự kiên định không cho phép nghi ngờ, “Ange, cô không biết phía sau ủy thác này ẩn chứa điều gì. Nếu tôi không nhận, đợi đến khi thứ nhà Warren cần được vận chuyển hết đến Tây Bắc, không chỉ là Mạo Hiểm Giả, mà là tất cả người Vọng Phong Thành, thậm chí là người cả Đế Quốc đều sẽ gặp tai họa.”
Chuyện này có sự lựa chọn không? Thực ra cũng có.
Bây giờ trong Vọng Phong Thành có một cường giả chiến lực cao giai đại hậu kỳ đang nghỉ ngơi dưỡng thương, nhưng một tuần trước khi xảy ra chuyện đã bị người Hoàng Thất Đế Quốc chuyển đi chấp hành một nhiệm vụ ám sát bí mật.
Mời được người đó đến, vậy thì chuyện này đã giải quyết được phần lớn rồi.
Nhưng nào có dễ mời đến vậy?
Tạm thời chưa nói mình của hiện tại hoàn toàn không có lý do tiếp xúc với hắn ta, nếu mạo hiểm gặp mặt thì e rằng sẽ khiến cuộc sống dị giới của cô kết thúc tại đây, ngay cả cơ hội nói một câu cũng không có.
Cho nên sự lựa chọn này hoàn toàn là lời nói suông, mọi chuyện vẫn chỉ có thể dựa vào chính mình.
Ange nhìn chằm chằm mặt nghiêng của Yulina, thấy đầu ngón tay cô ấy siết chặt mép cốc, mới nhận ra lời mình vừa nói quá vội vàng.
Cô ấy dịu giọng, đưa tay đẩy cốc nước ấm trên bàn về phía Yulina: “Tôi biết cô muốn bảo vệ Vọng Phong Thành, nhưng… những tiểu đội mất tích kia thực lực đều không yếu, cô mới chỉ là trung giai cấp một, ở khu vực biên giới tự bảo vệ mình còn có chút khó khăn, làm sao đi hoàn thành một nhiệm vụ không thể hoàn thành được?”
“Ai nói tôi đi hoàn thành ủy thác?” Yulina ngước mắt nhìn Ange, “Tôi chỉ đi điều tra một chút, tìm ra chứng cứ nội gián và Tế Thế Hoang Tinh Giáo cấu kết rồi đi ngay. Hơn nữa sư phụ của tôi cũng đang ở Tây Bắc, tôi phải đi xác nhận an toàn của cô ấy, lỡ đâu…”
Lỡ đâu kịch bản bị đâm lén xảy ra sớm câu này cô không nói ra, dưới ánh mắt nghi ngờ của Ange, Yulina đưa tay về phía cô ấy: “Đưa ủy thác cho tôi đi.”
Ange nhìn bàn tay Yulina đưa tới, đầu ngón tay lơ lửng giữa không trung nửa ngày không động, cuối cùng vẫn thở dài một hơi, rút ra một tờ ủy thác đã ố vàng từ ngăn kéo quầy bar đẩy qua.
“Người ủy thác đó rất cẩn thận, người nhận ủy thác cần ám hiệu đặc biệt mới có thể gặp mặt hắn, địa điểm còn mỗi lần một khác, cô nhất định phải cẩn thận đấy.”
Nhận lấy ủy thác, Yulina gật đầu, nói lời cảm ơn với Ange: “Lần này lại làm phiền cô rồi, Ange.”
“Không có gì mà…”
Yulina cất ủy thác vào túi, đứng dậy vừa định đi ra ngoài, một người mặc áo kỵ sĩ trắng tinh, vội vội vàng vàng đột nhiên đẩy cửa lớn hiệp hội ra, suýt chút nữa va vào đầu cô.
Cô vô thức lùi lại nửa bước, đối diện với ánh mắt bị dọa giật mình của Clyce, “Xin lỗi xin lỗi! Là tôi không nhìn rõ đường!”
Giọng Clyce còn mang theo chút thở dốc gấp gáp, rõ ràng là chạy một mạch đến. Cậu ta giơ tay lau mồ hôi trên trán, ánh mắt rơi trên người Yulina đột nhiên khựng lại, “Cô là… cô gái ở thị trấn Woodcreek?”
“Không phải, anh nhận nhầm người rồi.” Yulina lập tức phủ nhận nghi vấn của cậu ta, nghiêng người né qua định tiếp tục đi ra ngoài.
Kết quả trước mặt lại có một bóng người chặn đường ra, cô lại ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt kinh ngạc của Riel thì sững sờ mấy giây.
Cơ thể cậu ta lập tức cứng đờ, như bị trúng bùa định thân, tay buông thõng bên hông đột nhiên nắm chặt vạt áo choàng, ánh mắt nhanh chóng quét qua trước ngực Yulina, rồi lập tức né tránh.
“Hai người… quen nhau?” Clyce gãi đầu, nhìn Riel đang đứng đơ tại chỗ, lại nhìn Yulina đột nhiên quay mặt đi, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Hôm qua cậu ta chỉ bận liên hệ với gia chủ, khắp nơi điều động những người cậu ta có thể sai khiến đi tìm Julian, căn bản không chú ý đến sự ngượng ngùng giữa Riel và Yulina.
Má Yulina có chút nóng bừng, đầu ngón tay vô thức siết chặt ủy thác trong túi: “Không quen, có lẽ cũng là đến nhận ủy thác thôi.”
Cô vừa nói vừa định vòng qua bên cạnh, nhưng bị Riel khẽ dịch một bước, lại một lần nữa chặn đường.
Đây là lần đầu tiên Riel chủ động chặn người lạ, ngay cả bản thân cậu ta cũng cảm thấy động tác quá cứng nhắc.
Cậu ta há miệng, giọng nói trầm thấp mang theo sự gượng gạo rõ ràng, hoàn toàn không có vẻ lạnh lùng như khi nói chuyện với người ngoài thường ngày, ngược lại còn thêm chút bối rối không thể che giấu: “Xin lỗi, chuyện hôm qua… tôi thật sự không cố ý.”
“Hôm qua? Hai người…” Clyce vừa định chen lời, đã bị Riel dùng ánh mắt ngăn lại. Ánh mắt đó mang theo vài phần lạnh lẽo, khiến Clyce nuốt ngược lời vừa đến miệng xuống.
“Không có chuyện gì thì tránh ra, tôi còn có việc.”
Yulina liếc nhìn Riel, đột nhiên lại nhớ đến cảnh tượng hôm qua, bất giác đỏ mặt, ấn tay lên cửa gỗ định mở rộng cửa hơn một chút để rời khỏi đây.
Tay Riel đột nhiên đưa tới, đầu ngón tay vừa vặn chạm vào mép cửa gỗ, chặn lại động tác đẩy cửa của Yulina.
“Anh làm gì?” Yulina lùi lại nửa bước, ánh mắt mang theo vài phần cảnh giác.
Bây giờ cô không dám quá gần Riel, lỡ tên nhóc này đột nhiên lại lên cơn điên, giữa thanh thiên bạch nhật lại làm chuyện gì đó với mình…
“Tôi đang xin lỗi cô.”
“Có ai xin lỗi mà lại chặn đường người khác!?”
Riel rũ mắt nhìn đường vân gỗ trên mặt đất, giọng nói đè thấp hơn: “Cô…” Lời vừa mới thốt ra, ánh mắt cậu ta liếc thấy tờ ủy thác đã ố vàng Yulina đang cầm trong tay: “Cô nhận ủy thác gì vậy.”
“Kệ tôi!”
Đầu ngón tay Riel cuộn lại trên cửa gỗ, ánh mắt nhìn chằm chằm tờ ủy thác trong lòng bàn tay Yulina, giọng nói ngay lập tức lạnh đi: “Là ủy thác vật tư Tây Bắc?”
Qua một ngày điều tra của Clyce, ủy thác vật tư Tây Bắc này có vấn đề rất lớn, hôm nay cậu ta và Clyce đến Hiệp Hội Mạo Hiểm Giả chính là để tìm hiểu rõ cái ủy thác này ẩn chứa điều mờ ám gì.
“Này! Cậu sao lại nói toạc ra vậy! Không phải chính miệng cậu đã bảo là khiêm tốn một chút sao? Thấy cô gái xinh đẹp là không biết làm việc à!” Clyce cũng không gãi đầu, cũng không chỉnh sửa quần áo nữa, chực tiếp xông tới mà kéo vai Riel.
Riel bị Clyce kéo mà lảo đảo nửa bước, mũ trùm tuột xuống nhiều hơn, để lộ vành tai đỏ ửng không thể che giấu. Cậu ta trừng mắt nhìn Clyce một cái, rồi siết chặt vạt áo choàng: “Đừng nói chuyện vô dụng.”
Clyce lại không thèm để ý đến khuôn mặt lạnh lùng của Riel, sáp lại gần Yulina, hạ giọng gấp gáp: “Cô gì à, cô không biết đâu, cái ủy thác này tà môn lắm! Hôm qua chúng tôi tìm một lính đánh thuê cũ hỏi thăm, hắn nói người nhận ủy thác đi Tây Bắc, hoặc là mất tích, hoặc là trở về thì như bị uống thuốc câm, hỏi gì cũng không nói!”
“Tôi biết.”
Giọng Yulina rất nhẹ, nhưng khiến Clyce lập tức im lặng. Đầu ngón tay cô siết chặt mép tờ ủy thác, đầu ngón tay lướt qua mặt giấy đã ố vàng, ánh mắt quét qua huy hiệu Ngân Dực Kỵ Sĩ Đoàn cách đó không xa, “Sư phụ của tôi đang ở bên đó, tôi không yên tâm.”
Lời này tuy không phải là giả, nhưng không phải là mục đích chính của chuyến đi này, cô đương nhiên sẽ không nói cho hai tên này biết, nếu để bọn họ đi theo còn không biết sẽ gây thêm bao nhiêu rắc rối cho mình nữa.
Clyce vỗ ngực, ra vẻ tự tin đầy mình: “Cô gì à, cô làm vậy là coi thường tôi rồi.” Cậu ta vừa nói, vừa lắc lắc huy hiệu gia tộc Serranfeth đeo bên hông, lại lau lau vết thêu Ngân Dực Kỵ Sĩ Đoàn trên ngực mình.
“Trước mặt cô chính là một trong những người thừa kế tương lai của nhà Serranfeth, kỵ sĩ tập sự của Ngân Dực Kỵ Sĩ Đoàn, Clyce Serranfeth.” Vừa nói vừa hành một lễ kỵ sĩ vô cùng tiêu chuẩn, đưa tay phải ra phía cô.
“Tiểu thư xinh đẹp, cô có thể cho phép tôi đồng hành cùng cô không…”
“Tôi từ chối.”
Bàn tay Clyce đưa ra giữa không trung cứng đờ, nụ cười trên mặt cũng sụp xuống, cậu ta gãi đầu lẩm bẩm: “Tôi lại không được chào đón đến thế sao? Dù gì… tôi cũng là một kỵ sĩ hạ giai cấp chín, chém Ma Thú hạ giai nhẹ nhàng như không mà?”
Cậu ta còn muốn nói tiếp, Riel đột nhiên đưa tay kéo kéo áo choàng của cậu ta, giọng nói lạnh như thể đang dội nước lạnh vào đầu cậu ta: “Đừng nói nhảm nữa.”
Yulina nhìn hai người trước mặt, một người là Clyce vừa mới gia nhập đội nhân vật chính, mối quan hệ với Riel vẫn đang được cải thiện, một người là nhân vật chính EQ cực thấp, mọi chuyện bây giờ đều cần cô phải lo lắng, bất giác xoa xoa ấn đường thở dài.
“Hai người muốn gây rối thì ra bên cạnh mà gây rối, có thể đừng chặn đường không?”
“Tôi thật sự không gây rối mà! Cô xem—” Clyce đột ngột vén áo lót kỵ sĩ lên, để lộ một tấm bản đồ gấp gọn bên trong, “Đây là bản đồ thương đạo Tây Bắc của nhà Serranfeth, cô không nói sư phụ của cô cũng đi điều tra bên đó sao? Tôi có thể giúp được!”
Cậu ta vừa nói vừa nhét bản đồ vào tay Yulina, nhưng bị Riel nắm lấy cổ tay trước một bước.
“Xin lỗi, cô có thể bỏ ủy thác này không?”
Giọng Riel rất nhẹ, nhưng mang theo sự nghiêm túc không thể nghi ngờ, ánh mắt dưới mũ trùm cuối cùng cũng dám nhìn thẳng Yulina, nhưng nhanh chóng tránh khỏi vai cô, rơi xuống bàn tay đang nắm tờ ủy thác của cô: “Ủy thác này có nguy hiểm rất lớn, có khả năng sẽ phải bỏ mạng ở đó.”
“Tôi vừa mới nói rồi, tôi biết, không làm phiền hai vị bận tâm.”
Nói xong, cô tránh khỏi bàn tay chặn đường của Riel rồi định tiếp tục đi ra ngoài cửa.
“Đợi đã.”
Tay Riel vừa định hành động, Yulina đột nhiên quay người lại, nắm chặt lấy cổ tay Riel, hơi lạnh xuyên qua găng tay thấm vào da thịt cậu ta, làm cậu ta rùng mình: “Anh muốn làm gì?”
“Tôi…” Dường như lại nhớ đến cảnh tượng hôm qua, Riel có chút đuối lý, lời nói mắc kẹt nửa chừng hồi lâu không thể thốt ra.
“Chúng tôi có bản đồ thương đạo, có thể giúp cô! Cô chỉ cần giúp chúng tôi tìm một người, tôi sẽ đưa bản đồ này cho cô, toàn bộ quá trình ủy thác đều do cô chỉ huy, thế nào?”
Nhìn Riel không dám nhìn thẳng mình, lại liếc nhìn Clyce đang vẻ mặt lo lắng, Yulina cuối cùng cũng thở dài, buông tay đang nắm cổ tay Riel ra rồi đưa tay về phía Clyce: “Đưa bản đồ đây.”
Mắt Clyce lập tức sáng lên như phát sáng, gần như là nhét tấm bản đồ cũ kỹ đã ố vàng vào tay Yulina, “Cô xem này, góc này là Vọng Phong Thành, sau đó…”
Những lời còn lại cô không nghe kỹ, lát nữa cô tự xem bản đồ là được rồi, lúc này cô càng quan tâm đến hành động của Riel.
Thấy Yulina cứ nhìn chằm chằm mình, Riel lùi sang một bên nhường đường cho mấy Mạo Hiểm Giả đang xem kịch nãy giờ, dáng vẻ có chút bồn chồn lo lắng, như muốn nói gì đó nhưng không biết mở lời thế nào.
“Tên tôi là Yulina. Về chuyện hôm qua… tôi sẽ không truy cứu nữa.”
“À?” Riel đứng tại chỗ ngây người một chút.
“Ôm giữ thành kiến mà lập đội, đó chẳng phải là đại kỵ của mạo hiểm giả sao?”
Nhìn hàng lông mày thiếu nữ khẽ nhíu lại, Riel gãi gãi đầu, giọng điệu hơi trầm thấp: “Cảm ơn…”
