Nuôi Cậu Chỉ Là Bất Đắc Dĩ, Đừng Có Bám Lấy Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 114

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Quyển 1: Gặp gỡ, Hợp tác, Chạy trốn! - Chương 28 - Chuyện cũ

Mãi đến sáng hôm sau, Julian mới dụi dụi mắt, dựa lưng vào gốc cây vươn vai một cái.

Một cơn gió lạnh lùa qua mấy chỗ rách trên quần áo, làm cậu rét run, vội vàng quấn chặt áo choàng hơn một chút. Bả vai có hơi mỏi, hình như… vết cắn của Phong Lang hôm qua không còn đau nữa?

“Hả?”

Julian sững sờ, đưa tay bóp cổ họng mình. Nhận ra giọng nữ thánh thót kia đã biến mất, cậu hít sâu một hơi, rồi từ từ thở ra.

“Biến về là tốt rồi… biến về là tốt rồi…”

Sờ vào túi vải đựng hoa nhật nhụy, ngửi thấy mùi hương hoa nhàn nhạt bên trong, tâm trạng Julian hơi ổn định lại một chút.

Thế nhưng trên người cậu hình như còn có một mùi hương khác… mùi hoa nhài phơi khô, hòa lẫn với mùi Hoa nhật nhụy, khiến cả người cậu bây giờ đi đường cũng mang theo hương hoa nồng nàn, chắc là dính phải lúc biến thành Yulina.

“Thôi kệ, may mà còn biến về được.” Julian không quá để tâm đến mùi hương trên người, cậu bây giờ đang đắm chìm trong niềm vui sướng khi được trở lại làm thân nam. Còn về hạn chế của việc biến thân này đành phải từ từ tìm hiểu sau.

Xuyên qua khu rừng thưa thớt hơn mười phút, Julian đã thấy đống lửa trại Riel dựng trong rừng từ xa, bên trong đã chất đống tro tàn, xem ra đã đốt khá lâu.

“Sao về muộn thế?” Thấy Julian chui ra từ sau gốc cây, Riel ngẩng đầu, mày hơi nhíu lại, bàn tay đang nắm chặt con dao găm cũng hơi thả lỏng.

Julian nhìn ánh mắt có hơi oán giận của cậu ta, dường như có chút bất mãn với việc cậu mất cả một ngày mới quay về.

Băng qua bụi rậm, cậu đặt túi vải xuống bên đống lửa, ngượng ngùng gãi đầu: “Chẳng phải là đi thăm dò trước sao? Tôi phát hiện một cứ điểm của Đoàn Lính Đánh Thuê Greenfield, nhưng nhân thủ không nhiều, tạm thời không cần quá lo lắng bọn chúng sẽ tìm đến cửa.”

Riel ngồi thẳng dậy, ánh mắt quan sát Julian một lượt, trong giọng nói mang theo vài phần không đồng tình: “Thị trấn Woodcreek cũng không lớn, thăm dò một chút mà cần nhiều thời gian đến vậy?”

Ánh mắt cậu ta lướt qua bộ quần áo vốn đã rách nát dưới áo choàng của Julian, nay lại thêm vài lỗ thủng mới, mày nhíu càng chặt hơn, “Quần áo trên người sao lại càng rách nát thế? Sắp thành một tên ăn mày rồi.”

Julian vô thức sờ lên vai, sau khi biến về, nơi đó đã không còn đau nữa, chỉ còn cảm giác vải vóc cọ xát vào da và hai hàng lỗ thủng lớn nhỏ không đều, đó là do răng Phong Lang cắn rách.

Cậu tránh chủ đề vết thương, cầm túi vải bên cạnh lên lắc lắc, chuyển hướng chú ý: “Cậu nhìn xem, tôi không chỉ đi thăm dò, mà còn tìm được cái này.” Túi vải được mở ra một khe hở, hương thơm của hoa nhật nhụy hòa lẫn với hoa nhài bay ra, lan tỏa một mùi hương thanh khiết bên đống lửa tàn.

Ánh mắt Riel dừng trên túi vải, mũi khẽ động, trong mắt nhiều thêm vài phần nghi hoặc: “Mùi này… hoa nhật nhụy? Sao còn lẫn với mùi hương khác? Cậu lấy từ đâu ra vậy?”

Riel vươn tay định chạm vào túi vải, nhưng rồi như nhớ ra điều gì, tay dừng lại giữa không trung, chuyển sang nhìn Julian, “Cứ điểm của Đoàn Lính Đánh Thuê Greenfield chính xác ở đâu? Cách nơi chúng ta cắm trại bao xa?”

“Ở ngay một tòa kiến trúc lớn được tường gỗ bao quanh phía tây, cũng chỉ mất vài chục phút đi đường.” Julian vội vàng đáp, thuận thế kéo túi vải về phía mình một chút, “Hoa nhật nhụy này là sáng sớm nay vừa hái, còn về mùi hoa nhài này… có lẽ là dính phải hoa dại ven đường thôi.”

Julian trả lời qua loa, trong lòng thầm thở phào, may là Riel không truy hỏi sự bất thường trên người mình, “Còn về đám người của Đoàn Lính Đánh Thuê Greenfield, bọn chúng cũng chỉ có năm sáu người, xem trang bị không giống tinh nhuệ, tạm thời không uy hiếp được chúng ta.”

Riel nhìn chằm chằm động tác kéo túi vải của Julian, vẻ nghi hoặc trong mắt lại sâu thêm vài phần, nhưng không hỏi nữa.

Julian lại móc ra một cái túi đay nhỏ từ sau lưng, ném một cái cho Riel. “Thay quần áo trước đã, cái áo choàng rách với quần áo này của hai ta chắn gió còn thấy lùa. Lỡ gặp phải đợt gió lạnh làm chúng ta chết cóng, thì sẽ biến thành đồ đông lạnh cho ma vật mất.”

Riel bắt lấy cái túi đay bay tới, đầu ngón tay vừa chạm vào vải vóc liền nhận ra sự khác biệt.

Trong túi là một bộ đồ bó màu xám than, cổ áo may viền lông Phong Lang, thắt lưng da ở eo được làm bằng da thú loại nào đó, rất hợp với phong cách của Riel, đơn giản gọn gàng, tính thực dụng tối đa.

Lúc Riel ngẩng mắt lên, Julian đã cầm một cái túi vải màu xanh xám nhạt khác trốn sau gốc cây, chỉ nghe thấy tiếng vải vóc ma sát sột soạt.

Một lát sau, đối phương bước ra với mái tóc dài ngang vai màu xanh nhạt bồng bềnh, cổ tay áo dài mới thay có dây rút, cái túi nhỏ trên đai lưng màu trắng tuyết vừa hay có thể nhét vài lọ thuốc luyện kim hoặc bình thủy tinh rỗng, trên vai đeo chéo cái túi vải trước đó dùng để đựng đủ thứ.

“Ngược lại trông giống một dược sư lang thang.” Riel đưa ra đánh giá của mình, rồi lại sáp lại gần quan sát kỹ thiếu niên tóc xanh trước mặt.

Nhìn chằm chằm vẻ mặt có hơi nghi hoặc và khó hiểu của Julian, Riel suy tư một lát, khẽ ngửi hai cái: “Sao trên người cậu thơm thế? Hơn nữa… có phải da của cậu đã trắng hơn lúc mới gặp không?”

Julian bị hỏi đến thót tim, vô thức siết chặt túi vải bên hông, đầu ngón tay chạm vào cánh hoa nhật nhụy mới miễn cưỡng định thần lại.

“Trắng hơn? Chắc là mấy hôm nay không phơi nắng mấy.” Cậu cười gượng hai tiếng, giơ tay lùa lùa mấy sợi tóc lòa xòa trước trán, cố gắng che đi ánh mắt dò xét của Riel, “Còn mùi thơm… chắc là mùi của Hoa nhật nhụy thôi?”

“Nhưng mùi tôi ngửi thấy là mùi hoa nhài.”

Đầu ngón tay Julian đột nhiên siết chặt, một đóa hoa nhật nhụy trong túi vải bị bóp đến hơi nhàu. Cậu vội vàng cúi đầu, chỉnh lại đai lưng bị lệch bên hông: “Chắc là… lúc hái Hoa nhật nhụy, bên cạnh vừa hay có một bụi hoa nhài, dính phải mùi hương trên cánh hoa thôi.” Lời này càng nói càng không có sức lực, giọng cũng nhỏ hơn lúc nãy vài phần.

Riel không nói gì, chỉ hơi cúi người, tầm mắt dừng trên mái tóc xanh nhạt bị gió thổi hơi rối của Julian. “Trên áo choàng của cậu không có chút mùi hoa nhài nào, ngược lại có không ít mùi hôi thối của ma vật.”

Câu nói này đâm trúng tim đen Julian, cậu dứt khoát xoay người, quay lưng về phía Riel thu dọn túi vải trên đất: “Được rồi, tối hôm qua lúc tôi hái hoa nhật nhụy bị mấy con Phong Lang tấn công. Nhưng có một người tốt bụng đi ngang qua, giúp tôi giải quyết bọn Phong Lang rồi chia cho tôi vật liệu của hai con, nếu không cậu nghĩ tiền đâu ra mà mua quần áo này?”

Thực tế là Yulina nhận ra xác Phong Lang có thể đem đi đổi tiền, vừa chạy vừa thở dốc mà vác ba cái xác Phong Lang, đổi lấy ba bộ quần áo và một ít đồng xu dưới ánh mắt kinh ngạc của ông lão ở Xưởng Luyện Kim.

Còn về bộ quần áo kia của Yulina, tất nhiên là bị giấu dưới đống hoa nhật nhụy trong túi vải, nếu bị nhìn thấy khó tránh khỏi sẽ khiến cậu ta nghi ngờ.

Riel hơi nhíu mày, suy tư một lát rồi như đã thông suốt, không tiếp tục truy hỏi thêm chi tiết, “Vậy vận may của cậu cũng tốt thật nhỉ? Lại được người tốt bụng cứu.”

“Ahaha… người tốt tự có trời giúp?”

Julian dựa vào gốc cây ngồi xuống, đợi Riel thay xong quần áo rồi ngồi xuống đối diện cậu, cũng khá vừa vặn, kích cỡ không lệch quá nhiều.

“Cậu mặc bộ này… cũng đẹp đấy!”

“Ừm.”

“Tối hôm qua tôi còn đến khu ổ chuột ở rìa Thị trấn Woodcreek xem trúng một căn nhà, rất hợp để chúng ta dừng chân!”

“Nghe cậu.”

“Ma pháp bản nguyên của tôi hình như lại có thay đổi mới!”

“Tập luyện nhiều vào, tiếp tục tăng cường ma lực của cậu.”

Julian cố gắng khơi mào chủ đề, nhưng dường như không tìm được chủ đề gì có thể tiếp tục cạy miệng Riel, không khí lại rơi vào im lặng và lúng túng.

Julian vặn vẹo vạt áo, nhìn chằm chằm tia lửa nhảy nhót trong đống lửa, trong lòng bắt đầu lẩm bẩm: “Sao nhân vật chính này thái độ lúc nóng lúc lạnh thế? Đột nhiên chơi trò lạnh lùng là sao? Nếu không phải biết rõ thằng nhóc này trong sách gốc không có hứng thú gì với yêu đương, mình đã biến thân ngay trước mặt cậu ta rồi đẩy ngã cho rồi! Làm gì phải phiền phức thế này!”

Đang nghĩ mấy chuyện linh tinh, cổ tay Julian đột nhiên bị kéo nhẹ một cái. Cậu ngẩng đầu, thấy Riel đưa qua một túi nước: “Nói nửa ngày rồi, khát chứ.”

Cậu vội vàng nhận lấy túi nước, lớp da thuộc lạnh lẽo áp vào lòng bàn tay. Vừa uống một ngụm, liền nghe thấy Riel đột nhiên mở miệng: “Tôi rất thích mùi hoa nhài trên người cậu hôm nay, .”

“Hả?” Julian sững sờ, quay đầu nhìn Riel, lời này của cậu ta là…?

Im lặng vài giây, khóe miệng Riel hơi nhếch lên, giọng điệu không còn vẻ kiên cường và cứng rắn như ngày thường, ngược lại trở nên dịu dàng: “Loài hoa mẹ tôi thích nhất, chính là hoa nhài.” Nhắc đến điểm này, Julian ngược lại nhớ ra.

Trong sách, thứ mà mẹ Riel yêu thích nhất chính là hoa nhài. Bà và cha của Riel, cựu Tổng Đoàn Trưởng Thánh Hỏa Kỵ Sĩ Đoàn, cũng là vì hoa nhài mà gặp gỡ, quen biết, và rồi yêu nhau.

Hai người âm thầm kết hôn sinh con. Đứa trẻ lớn lên liền làm Kỵ sĩ Hầu cận có thiên phú khá ưu tú, luôn che giấu thân phận đi theo bên cạnh cha, người biết quan hệ của họ cực kỳ ít, ngay cả tâm phúc bên cạnh.

Nhưng tình yêu giữa quý tộc và thường dân, trong phần lớn câu chuyện đều khó có kết cục tốt đẹp, luôn mang theo ít nhiều bi kịch. Mà bi kịch này, bắt nguồn từ những tai nạn và âm mưu do một số quý tộc tạo ra.

Mẹ của Riel chết trong tay Ma Tộc, hàng vạn Thánh Hỏa Kỵ Sĩ vì bị quý tộc cung cấp dược thuốc luyện kim kém chất lượng mà thương vong thảm trọng, thành trì biên giới cùng với ba tòa đại thành bị phá hoại ở mức độ khác nhau.

Vị đoàn trưởng hùng mạnh kia sau khi chứng kiến tất cả, vì báo thù mà một mình khổ chiến ba ngày ba đêm, một đường huyết chiến quét thẳng từ chiến tuyến biên giới phía Đông Bắc xuống phía Tây Nam.

Dùng sức một người chém giết hàng vạn tinh nhuệ Ma Tộc, hai Ma Tộc cấp tướng lĩnh, còn đám Ma Tộc dùng làm bia đỡ đạn thì không thể đếm xuể. Đến khi ma lực và thể lực đều cạn kiệt, tại cứ điểm Ma Tộc bên ngoài Thành Thủ Vọng, ông đã kích nổ ma pháp bản nguyên, đồng quy vu tận với một Ma Thần Dự Bị đến vây giết.

Ngay ngày thứ hai sau khi biết tin cha của Riel qua đời, đám quý tộc sớm đã thèm muốn vị trí Tổng Đoàn Trưởng lập tức ra tay, phe cấp tiến của nhà Elios và nhà Valerion bắt tay nhau tiến hành một cuộc thanh trừng lớn trong Thánh Hỏa Kỵ Sĩ Đoàn.

Mà Riel với tư cách là người từng gần gũi nhất với Tổng Đoàn Trưởng, cũng là người con duy nhất của ông, chính là người đầu tiên bị thanh toán.

Cái huy hiệu Thánh Hỏa kia, ngoài việc là biểu tượng thân phận của Đoàn Trưởng Thánh Hỏa Kỵ Sĩ Đoàn, cũng là chìa khóa của một loại vũ khí nào đó. Đương nhiên, đây đều là sự kiện rất lâu sau mới xảy ra trong cốt truyện gốc, bây giờ không liên quan gì đến cậu.

Tay Julian cầm túi nước hơi khựng lại. Gần như không thể nhận ra trên nụ cười nhạt khóe miệng Riel, và vẻ mông lung thoáng qua trong ánh mắt kia đều hoàn toàn khác biệt với thiếu niên kiên cường cứng rắn được miêu tả trong sách.

“Vậy… vậy à?” Julian có hơi lắp bắp đáp lại, cậu vô thức lại ngửi ngửi mùi trên người mình, mùi hoa nhài phơi khô kia dường như vì lời của Riel mà trở nên rõ ràng hơn.

“Ừm,” ánh mắt Riel không rời khỏi người Julian, nhưng tầm mắt kia dường như lại xuyên qua cậu, nhìn về một nơi xa xăm hơn.

“Trước đây mẹ tôi trồng rất nhiều hoa nhài trong sân nhà. Lúc hoa nở, cả cái sân đều thơm ngát. Đó là một trong số ít những… ký ức mà tôi bằng lòng nhớ lại.”

Cậu ta dừng lại, chút dịu dàng trong mắt bị vẻ lạnh lùng nhanh chóng che phủ, không nói tiếp, chỉ nhàn nhạt nói: “Từ lúc rời khỏi Thành Nhật Luân, đã rất lâu rồi không ngửi thấy mùi hoa nhài thơm như vậy.”

Không khí không còn lúng túng, nhưng lại nhuốm một vẻ tĩnh lặng phức tạp, khó mà diễn tả. Julian có thể nghe rõ tiếng than củi vỡ vụn lách tách trong đống lửa tàn, và tiếng hít thở sâu của Riel.

Cậu đặt túi nước xuống, ngón tay mân mê cái túi nhỏ trên đai lưng, định nói gì đó để phá vỡ sự im lặng này, nhưng lại sợ phá hỏng khoảnh khắc hiếm có Riel chủ động mở lòng này.

“Bà ấy… nhất định là một người rất dịu dàng.” Julian nói rất khẽ, từ ngữ dùng trong đầu đều phải suy nghĩ rất lâu mới dám mở miệng, sợ nói sai chỗ nào.

Riel im lặng một lát, mới từ từ mở miệng, giọng nói trầm hơn bình thường rất nhiều: “Bà ấy chỉ là một người bình thường, không biết chiến đấu, cũng không biết ma pháp. Nhưng bà ấy luôn có thể dọn dẹp nhà cửa của chúng tôi sạch sẽ, mỗi ngày đều thay hoa tươi khác nhau để trang trí bệ cửa sổ…”

Đầu ngón tay cậu ta vô thức lướt qua cổ áo viền lông Phong Lang trên bộ đồ bó mới thay, “Lớp lông này xử lý rất mềm mại, trước đây bà ấy cũng luôn tìm cách làm dày thêm cổ áo lót cho tôi. Mỗi lần cùng cha đi làm nhiệm vụ, bà ấy đều dặn dò rất lâu, sợ rằng tôi sẽ bị thương.”

Julian há miệng, định nói lời gì đó an ủi, lại phát hiện ngôn ngữ lúc này thật nhạt nhẽo. Cậu chỉ có thể im lặng uống thêm một ngụm nước, âm thầm đè nén tâm trạng nặng trĩu kia xuống.

“Xin lỗi, nói với cậu nhiều chuyện vô dụng như vậy.” Riel nhắm mắt lại, như đang trầm tư, lại như đang đè nén sự chua xót và bi thương đang dần cuộn trào trong lòng.

Julian nhìn hàng mi khẽ run lúc Riel nhắm mắt, và nắm đấm vô thức siết chặt, lòng như bị thứ gì đó đâm nhẹ một cái.

Cậu biết đằng sau câu nói “chuyện vô dụng” thản nhiên kia, ẩn giấu nỗi đau khổ và cô độc sâu không thấy đáy. Cậu im lặng, không nói những lời nhạt nhẽo “Không sao” hay “rất hữu dụng” tương tự, chỉ nhẹ nhàng đặt túi nước sang một bên.

Ánh mắt cậu quét qua xung quanh, cuối cùng dừng lại ở túi vải đựng hoa nhật nhụy. Cậu tháo dây buộc, cẩn thận lấy ra một đóa hoa nhật nhụy được bảo quản tốt nhất, mép cánh hoa còn mang theo vẻ ẩm ướt như sương sớm.

Cánh hoa mềm mại lạnh lẽo chạm vào da, đầu ngón tay Riel khẽ run một cách khó nhận ra, mi mắt nâng lên, để lộ đôi mắt đen thoáng tia máu và vẻ mờ mịt, nghi hoặc nhìn Julian.

“Hoa nhật nhụy ngoài việc luyện thuốc, ngôn ngữ của hoa còn đại diện cho ‘hy vọng’. Mỗi khi màn đêm buông xuống, nó sẽ biến sức mạnh tích lũy đã lâu thành ánh sáng yếu ớt lúc nở rộ, thắp sáng trái tim con người.” Julian đặt đóa hoa lên nắm đấm đang siết chặt của Riel, giọng nói rất khẽ:

“Rất hợp với hoàn cảnh bây giờ của cậu, phải không nào.”

Riel sững sờ, cúi đầu nhìn đóa hoa tỏa ra hơi ấm nhàn nhạt và hương thơm thanh khiết trên mu bàn tay, nó hoàn toàn khác biệt với mùi máu tanh lạnh lẽo và nỗi bi thương của hoa nhài trong ký ức cậu ta.

Màu sắc tươi sáng kia, như một chùm lửa nhỏ, thoáng chốc xua tan đi u ám ẩn sâu trong đáy mắt cậu ta. Đốt ngón tay đang căng cứng của cậu ta, dưới cảm giác ấm áp kia, từng chút một, vô cùng chậm rãi thả lỏng.

Riel không nói cảm ơn, cũng không đẩy ra. Chỉ dùng đầu ngón tay của bàn tay kia, cực khẽ chạm vào cánh hoa mềm mại. Đây là một động tác nhỏ đến mức gần như không tồn tại, nhưng lại có thể biểu đạt tâm trạng phức tạp lúc này của cậu ta hơn bất cứ lời nói nào, một sự buông lỏng nhỏ bé sau khi được thấu hiểu, được an ủi trong im lặng.

Julian nhìn động tác của cậu ta, chút cảm giác bực bội vì sự khép kín của đối phương âm thầm tan đi.

Cậu đứng dậy, phủi bụi trên quần, giọng nói cố gắng khôi phục vẻ hoạt bát thường ngày, nhưng mang theo sự kiên định không thể nghi ngờ:

“Quá khứ u ám có lẽ không thể xóa nhòa, nhưng còn con đường tương lai, chúng ta có thể thử để nó nở đầy hoa tươi mới, theo suy nghĩ của chính chúng ta!”

Đầu ngón tay Riel vẫn dừng trên cánh hoa mềm mại của hoa nhật nhụy, chút hơi ấm kia men theo đầu ngón tay lan đến tim, như làm tan đi một chút băng giá tích tụ trong đáy lòng.

Riel ngẩng mắt nhìn Julian, vẻ mờ mịt trong đáy mắt tan đi quá nửa, thay vào đó là một tia sáng khó nhận ra, như tia lửa lại nhảy nhót trong đống lửa tàn.

Im lặng vài giây, Riel khẽ mở miệng, giọng nói còn trầm hơn lúc nãy, nhưng mang theo sự chân thật trước nay chưa từng có. Không còn vẻ lạnh lùng cứng rắn ngày xưa, chỉ còn lại một chút thả lỏng sau khi được vỗ về: 

“Cảm ơn…”