Chương 07
Dưới bầu trời trong vắt ngập tràn nắng ấm, Carol nhìn thấy tấm biển gỗ khắc dòng chữ “Thị trấn Maelzu”.
Nhưng trái với mong đợi, nơi này lại tĩnh lặng đến kỳ lạ.
Quãng đường thực ra chẳng quá xa xôi, nhưng Carol cũng phải cuốc bộ ròng rã cả ngày trời mới tới nơi.
Cô thậm chí còn phải chui rúc vào ruộng nhà người ta ngủ tạm một đêm, cũng may là không đụng độ lũ lợn rừng hay đi ủi đất lúc canh khuya.
Cuối cùng thì cô cũng đặt chân đến thị trấn thứ ba kể từ khi rời khỏi Carwen.
Ngay khi vừa bước vào trấn, một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong lòng cô — nơi này chắc chắn có vấn đề.
Nếu phải dùng một từ để hình dung, có lẽ đó là “trực giác của một Thi sĩ lang thang”.
Hay đúng hơn, ngay từ lúc đến gần thị trấn, cô đã thấy có gì đó sai sai.
Cảm giác rõ rệt nhất chính là: người ở đây quá ít.
Với một thị trấn cỡ này, nhà cửa thưa thớt, bóng người vắng vẻ đến mức khó hiểu.
Ngoài đồng không phải không có người làm, nhưng lác đác vài bóng dáng lẻ loi đến mức đáng ngại.
Thậm chí có không ít thửa ruộng bỏ hoang, cỏ dại mọc um tùm.
Nếu không phải vừa xảy ra chuyện gì lớn, lẽ ra cảnh tượng không nên tiêu điều đến thế này.
Ít nhất thì thị trấn Carwen không hề như vậy.
Cô thầm nghi hoặc, liệu có dính dáng gì đến vụ của Arnold không, biết đâu hắn đã bị Kỵ sĩ đoàn tóm gọn ngay tại đây trước đó.
Vậy là thị trấn này coi như vừa trải qua một kiếp nạn sao?
Carol đeo cây đàn hạc trên lưng, rảo bước vào sâu trong trấn.
Việc cần kíp nhất bây giờ là tìm chỗ nghỉ chân — nhưng trong lòng cô bỗng dấy lên chút thấp thỏm.
Dù sao thì trong hoàn cảnh này, trú lại một nơi xa lạ có vẻ khá mạo hiểm.
Thế giới này chẳng giống với thế giới cũ của cô, nơi mà chỗ ở có thể đặt trước dễ dàng qua mạng.
Những khách sạn tìm được trên Internet thường làm ăn đàng hoàng, dù dịch vụ có tệ đến đâu cũng chẳng đến mức nguy hiểm tính mạng.
Nhưng ở đây thì khó mà nói trước, khi mà Internet là thứ xa xỉ không tồn tại.
Thị trấn này lại mang đến cho Carol cảm giác quỷ dị, cô lo nhỡ đâu chọn nhầm quán đen, rồi bị đánh thuốc mê đem bán làm nô lệ, trở thành món đồ chơi cho kẻ khác.
Loại chuyện này trong lịch sử không phải chưa từng xảy ra.
Nhưng cuộc chạm trán với Kỵ sĩ đoàn Kim Bách Hợp hai ngày trước lại khiến cô cảm thấy an ninh trật tự của quốc gia này cũng khá đáng tin cậy.
Có lẽ cô không cần phải lo bò trắng răng làm gì.
Trên người cô hiện còn khoảng 6 đồng bạc.
Nếu tính ra tiền hiện đại, nó tương đương vài trăm tệ.
Thông thường, giá phòng trọ sẽ không quá đắt, chỉ tầm 20-30 tệ, rẻ hơn nhiều so với thế giới cũ.
Dù sao nền kinh tế ở đây cũng kém phát triển, lại thêm chiến tranh liên miên.
Số tiền này chắc đủ cầm cự một thời gian để cô đi đây đi đó, viết lách — và học nhạc.
Mấy việc này đều ngốn tiền cả...
Carol không rành chuyện kiếm tiền cho lắm, vì kiếp trước cô thuộc dạng "sinh ra ở vạch đích", tiêu đến lúc chết vẫn chưa hết tiền.
Làm sao cô biết cách tích cóp, chắt bóp bao giờ?
Hay là, trước tiên cứ đến quán rượu làm thuê xem sao?
Thực ra ở thế giới này, đám trẻ vừa thức tỉnh chức nghiệp đều bắt đầu bằng việc đi làm thuê.
Bất kể chức nghiệp gì, khi mới "nhập môn", ai cũng thiếu khả năng sinh tồn độc lập.
Ngay cả những chức nghiệp chiến đấu như Kiếm sĩ thường cũng phải đi làm việc chân tay trước, ví dụ như thợ rèn.
Nghe đồn Kiếm sĩ nào cũng từng phải quai búa rèn sắt để học kỹ năng “Cường lực”, chẳng biết thực hư thế nào.
Là một Thi sĩ lang thang, đương nhiên bến đỗ lý tưởng nhất phải là quán rượu.
Rượu chính là sự lãng mạn của thi nhân, kiểu như “uống cạn bầu rượu, viết vạn vần thơ” — cô cũng muốn được một lần ra vẻ phong trần như thế.
Hơn nữa, ở đó cô có thể hóng hớt được vô số câu chuyện của các mạo hiểm giả...
Biết đâu lại giúp tăng thêm thực lực cho chức nghiệp thi sĩ của mình không chừng.
Vấn đề duy nhất là...
Cô là con gái.
Đây là một sự thật khá phũ phàng.
Không phải cô coi thường phái nữ, vấn đề là với xã hội thời này, một cô gái đơn độc đi làm ở quán rượu...
Cô lại chưa từng uống rượu, chẳng rõ tửu lượng của mình ra sao.
Cô không thể mặc định tửu lượng hiện tại giống hệt kiếp trước được.
Nhỡ đâu cô thuộc kiểu người không biết uống, giống trong anime chỉ ăn một viên socola nhân rượu cũng say khướt, thì việc đi làm thuê ở đó quá đỗi nguy hiểm.
Huống hồ nhan sắc của cô cũng thuộc hàng thanh tú, tuy vòng một hơi “phẳng lặng” một chút, nhưng cô tự an ủi rằng đó là do thiếu dinh dưỡng mà thôi.
Lỡ như bị gã mạo hiểm giả biến thái nào đó nhắm trúng, chuốc say rồi làm bậy...
Để rồi cuối cùng mình bị biến thành “bánh su kem” thì biết đi đâu mà kêu oan?
Đến lúc đó ngay cả cha của đứa bé là ai cũng không tìm ra thì thật là bi thảm.
Vì vậy, làm "mỹ thiếu nữ" là không ổn.
Nhưng "mỹ thiếu niên"... có lẽ là một phương án khả thi.
Ý tưởng cải trang nam giới tự nhiên nảy ra trong đầu cô.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cô chẳng tự tin vào trình độ hóa trang của mình lắm.
Giả làm đàn ông không khó, cái khó là làm sao để không bị phát hiện.
Nếu đóng vai một "mỹ thiếu niên" thì cũng khó tránh khỏi việc bị trêu ghẹo, lúc đó mà lúng túng để lộ sơ hở thì chỉ tổ rước họa vào thân.
Dù còn nhiều lấn cấn, nhưng sau khi tính toán kỹ lưỡng... Carol vẫn quyết định phải đến quán rượu làm thuê.
Rủi ro chắc chắn là có, nhưng “không vào hang cọp sao bắt được cọp con”.
Cô tự biết mình không có đầu óc sạn sỏi của những lão cáo già chỉ dám ra tay khi nắm chắc phần thắng, nên cần liều thì phải liều.
Còn về việc lỡ như xui xẻo bị người ta biến thành “bánh su kem” thật — miễn là giữ được cái mạng nhỏ này thì cũng không phải là không thể chấp nhận được.
Nói sao nhỉ? Ngay cả cái chết... cô cũng đâu phải nếm trải lần đầu.
Chết vì lý tưởng, chết trên con đường phiêu lưu, cảm giác đó cũng rất phù hợp với gu thẩm mỹ lãng mạn của một Thi sĩ lang thang.
Thế là cô tìm đến một nhà trọ trông có vẻ tử tế, thuê phòng một ngày rồi bắt tay vào công cuộc cải trang.
May mà thế giới này dường như không kiểm tra giấy tờ tùy thân gắt gao.
Cô dạo quanh thị trấn vài vòng, cuối cùng cũng tìm thấy một nơi có vẻ là quán rượu.
Nơi này nằm dưới hầm, có những bậc thang đá xanh dẫn lối xuống.
Carol cảm thấy chủ quán khá đầu tư, nhưng nhìn qua là biết không phải chỗ làm ăn quy củ cho lắm.
Nếu trời mưa mà cống rãnh tắc nghẽn thì e là...
Thôi bỏ đi, thân mình còn lo chưa xong, quản gì chuyện thiên hạ.
Cô lấy hết can đảm đẩy cửa bước vào.
— Đúng là một quán rượu.
Ngay khi bước qua cánh cửa, mùi men nồng nặc pha lẫn hương vị của loại rượu rẻ tiền xộc thẳng vào mũi, khiến Carol không nhịn được mà nhíu mày.
Nơi này rộng hơn vẻ bề ngoài khá nhiều.
Có khoảng mười mấy cái bàn, nhưng khách khứa lác đác, rõ ràng chuyện làm ăn khá ế ẩm.
Ánh mắt Carol lướt qua đám khách nhưng không dám dừng lại lâu, tránh chọc giận mấy gã bợm rượu.
Cô đi thẳng đến quầy bar đơn sơ, vốn chỉ là một chiếc bàn gỗ lớn.
“Chào ông chủ, cho hỏi ông có phải là chủ ở đây không?”
Cô hạ thấp tông giọng, dù biết làm vậy có khi chẳng ích gì:
“Tôi tên là Carol.”
“Chào cậu Carol.” Người đàn ông trả lời cô có cánh tay vạm vỡ, trông rất lực điền: “Tôi là chủ quán, có việc gì không?”
Thấy đối phương xác nhận với thái độ khá lịch sự, Carol thở phào nhẹ nhõm:
“Xin lỗi đã làm phiền, nhưng chỗ ông có tuyển người không?”
“Cậu muốn tìm việc làm à?” Ông chủ lộ rõ vẻ ngạc nhiên: “Nhìn tuổi cậu, chắc là vừa thức tỉnh chức nghiệp sao? Chức nghiệp của cậu là gì?”
“Thi sĩ lang thang.”
Câu trả lời này rõ ràng nằm ngoài dự tính của ông chủ:
“Thi sĩ lang thang sao? Đã lâu lắm rồi tôi mới gặp lại đấy. Hiếm khi có ai thuộc chức nghiệp này đi ngang qua thị trấn nhỏ này, mà thường thì mọi người cũng chẳng mấy ai chọn nó. Cậu biết chơi nhạc chứ?”
“Tôi học được.”
Carol phô diễn kỹ năng chém gió xin việc “thượng thừa”, dạy cho vị ông chủ chưa từng trải sự đời một bài học nhớ đời.
Ông ta gật đầu hài lòng:
“Nếu vậy thì cậu ở lại đây làm việc đi. Tôi trả cậu... ừm, 2 đồng bạc một tuần, thấy sao?”
... Tiền thuê phòng còn chẳng đủ.
Mức lương này đúng là bèo bọt.
Một tuần cô tốn đến 2 đồng bạc và 10 xu tiền trọ.
Đương nhiên nếu thuê nhà riêng chắc chắn sẽ rẻ hơn ở nhà nghỉ, ước chừng có thể ép xuống còn 1 đồng bạc một tuần.
Nhưng cầm 100 tệ mà ăn cả tuần sao?
Tuy không phải là không được, nhưng mà...
“Việc của cậu là pha rượu, bưng bê — may là khách chỗ tôi vắng, cậu không sợ mệt đâu. Nếu cậu chịu khó biểu diễn, biết đâu lại kéo thêm được khách tới.”
Ra là vậy.
Đây chính là đôi bên cùng có lợi:
“Nếu làm được thế thật, tôi sẽ xem xét tăng lương cho cậu, Carol.”
Ánh mắt ông ta dừng lại trên chiếc đàn hạc sau lưng cô.
Rõ ràng, chính nhạc cụ trông có vẻ đắt tiền này đã mang lại cơ hội cho Carol.
Điều này khiến cô nhớ lại mấy cuốn sách “Dạy làm giàu” từng đọc trước đây — dùng vẻ hào nhoáng bên ngoài để chứng minh năng lực, giành lấy cơ hội là ưu tiên hàng đầu...
Cũng may cô không phải mù tịt âm luật.
Dù không biết chơi đàn hạc bài bản, nhưng nếu coi nó là cây guitar rồi gảy đại thì chắc cũng không thành vấn đề.
Dù sao thị trấn này cũng bé tí tẹo, đây chỉ là quán rượu bình dân chứ đâu phải yến tiệc quý tộc.
Có mấy ai ở đây thực sự biết thưởng thức nghệ thuật đâu?
Chỉ cần có giai điệu, nghe lọt tai hoặc khiến người ta thấy phấn chấn là được rồi nhỉ?
Cùng lắm thì mình huýt sáo đệm nhạc cũng xong.
Đợi nhận lương rồi tự chế một cây guitar gỗ xem ra cũng là ý hay.
“Mỗi ngày cậu được uống miễn phí một ly rượu của quán.”
Ông chủ tiếp tục đưa ra một điều kiện khá hời, đây chắc hẳn là cái gọi là “phúc lợi nhân viên”.
Dù sao với đám lính mới, rượu vẫn là thứ xa xỉ khó lòng chi trả.
Khác với thức ăn là thứ không có thì chết đói, rượu thuộc về nhu cầu giải trí cao cấp hơn.
Thế là Carol nhanh chóng chốt xong mọi việc với chủ quán.
Thời gian làm việc của cô là từ 9 giờ sáng đến 10 giờ tối.
Nói thật, ca làm này khá là "căng".
Nhưng đúng là cũng không bận lắm, dân mạo hiểm giả phần lớn chỉ hoạt động trong khung giờ này.
Dù sao với người trưởng thành, sau 10 giờ đêm thường sẽ có những “hoạt động” khác — như là duy trì nòi giống chẳng hạn.
Carol hơi lo không biết ông chủ này có chấm nhan sắc của mình không, rồi định chơi bài “mưa dầm thấm lâu”, bắt làm việc nhiều giờ để mình nảy sinh tình cảm với ông ta chăng?
Cô chẳng tự tin vào trình độ cải trang của mình lắm, nhỡ đâu đã lộ tẩy thân phận con gái từ lâu rồi cũng nên...
Khoản rượu miễn phí kia thì cô tuyệt đối không dám đụng tới.
Nhưng rồi cô cũng tự nhủ, có khi là mình đang ảo tưởng sức mạnh quá mức.
Dù vậy, cẩn tắc vô áy náy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
