Chương 01
“Lý Hắc Thổ! Có kèo đi Đại Hiệp Cốc XX đấy, ông đi không?”
“Cút ngay! Tao tên Lý Mặc, Hắc Thổ cái khỉ gì? Thế Bạch Vân của tao đâu?”
Vừa nhấc máy đã nghe thằng bạn gọi cái biệt danh chết tiệt, Lý Mặc lập tức chửi đổng lên: “Đừng tưởng tao không biết tỏng cái bụng mày. Lại định lùa anh em chi tiền cho mày dắt con bồ nhí đi du lịch chứ gì? Coi tao là thằng ngu chắc? Mày thậm chí còn chẳng thèm gọi tao một tiếng ‘bố’ cho đàng hoàng!”
“Hì hì! Anh Mặc, anh Mặc đại ca!” Giọng điệu bên kia đầu dây lập tức chuyển sang nịnh nọt, “Anh em với nhau, ông nhất định phải cứu tôi kèo này. Cả đời này tôi đã xin ông cái gì bao giờ đâu…”
Lý Mặc thở hắt ra một hơi: “Thôi được rồi, nhưng mày chắc chắn đó là Đại Hiệp Cốc XX chứ? Đừng có lôi tao đến mấy cái khu du lịch nhân tạo rởm đời mới khai thác gần đây đấy, phải là hẻm núi tự nhiên hàng thật giá thật tao mới đi.”
“Tất nhiên rồi! Tôi lên lịch trình kỹ lắm, còn thuê cả mấy tay chuyên nghiệp đi cùng nữa! Không lừa ông đâu. Nói thật lòng, nếu không phải em yêu muốn đi thì tôi cũng chẳng thèm chui đầu vào mấy chỗ khỉ ho cò gáy đó làm gì! Nguy hiểm bỏ xừ! Nhưng có anh Mặc đi cùng thì tôi mới yên tâm được chút đỉnh.”
Khóe miệng Lý Mặc khẽ nhếch lên: “Coi như thằng nhóc mày còn biết điều!”
Lý Mặc là một kẻ nghiện thể thao mạo hiểm — không, chính xác hơn, những môn thể thao đó chỉ là công cụ.
Nhảy dù, bungee hay mấy trò tương tự với hắn chỉ là phương tiện.
Thứ hắn thực sự khao khát là... phiêu lưu!
Đúng vậy, là phiêu lưu.
Hắn vốn là một "phú nhị đại" sở hữu vài chục triệu tệ, lẽ ra cứ thế an phận làm một thiếu gia tầm thường sống đời nhung lụa.
Số tiền đó tuy chưa đủ để ngồi chung mâm với giới siêu giàu, nhưng cũng dư dả cho hắn cả đời cơm áo không lo.
Cho đến khi cha mẹ hắn qua đời trong một vụ tai nạn giao thông.
Lý Mặc tiếp quản di sản, công ty, nhà xưởng — rồi bán quách tất cả cho rảnh nợ.
Cuộc đời vốn dĩ bình lặng bỗng chốc trở nên tẻ nhạt và xám xịt. Chính vào lúc đó, hắn bắt đầu dấn thân vào những chuyến đi.
Chỉ có những chuyến đi mới mang lại niềm vui, mới khiến hắn cảm thấy dòng máu trong người mình vẫn còn đang chảy.
Những môn thể thao cực hạn... hắn muốn nhìn ngắm những góc khuất khác biệt của thế giới này. Những di tích hoang dã, những phiến đá cổ xưa nhuốm màu thời gian.
Bầu trời, đại dương, rừng rậm — những thứ hoàn toàn khác biệt với hơn hai mươi năm sống mòn mỏi vừa qua. Chỉ khi đứng trước chúng, hắn mới cảm nhận được mình thực sự tồn tại.
Đợi khi nào tiêu hết tiền thì rời bỏ thế giới này luôn cũng được.
Ban đầu hắn đã nghĩ như vậy.
Nhưng khi thực sự bước chân vào con đường này, hắn mới phát hiện khối di sản kia tiêu mãi chẳng hết. Tài sản 50 triệu tệ, gửi ngân hàng lãi suất 4% một năm.
Chỉ riêng hai triệu tiền lãi dường như đã đủ bao trọn mọi chi phí.
Số tiền đó thừa sức để hắn đặt chân đến tuyệt đại đa số những nơi trên quả địa cầu này. Thế là hắn bắt đầu nâng cấp tiêu chuẩn sống.
Ngày trước khi còn là sinh viên, nằm mơ hắn cũng chẳng dám nghĩ đến chuyện ở phòng Tổng thống hay xài dịch vụ xa xỉ.
Cùng lắm chỉ là ở chỗ nào sang hơn nhà nghỉ bình dân một chút — nhưng giờ thì chẳng cần lăn tăn mấy chuyện đó nữa, chuyện ăn uống cũng vậy.
Hẻm núi lớn à...
Được đấy!
— Cảm giác này, quả thực rất tuyệt!
Vào khoảnh khắc rơi tự do từ vách núi, hắn cảm thấy chuyến đi này thật xứng đáng.
Cái chết.
Một gã thiếu gia thừa kế gia sản bạc triệu, tự cam chịu sa ngã, cuối cùng bỏ mạng trong một chuyến thám hiểm.
Một kết cục rất đúng chất, rất lãng mạn.
Chắc đám họ hàng từng bị hắn từ chối cho vay tiền đang hả hê lắm đây?
Nhưng cũng tốt.
Chết thế này đúng với mong đợi của hắn nhất.
Dù chuyện này có thể là âm mưu của ai đó, nhưng chẳng quan trọng nữa.
Đằng nào hắn cũng chết rồi, tiền bạc sẽ được quyên góp hết theo di chúc.
Liệu tiền có đến được tay người cần hay không thì không còn là việc của hắn, ít nhất hắn cũng không thẹn với lòng.
Cuộc đời hắn, thực ra nên sớm hạ màn từ lâu rồi mới phải.
Được chết sau khi đã thu vào tầm mắt vô số cảnh tượng kỳ vĩ mà người thường cả đời không thấy nổi —
Trên gương mặt hắn nở một nụ cười mãn nguyện.
Người đàn ông ấy, khi rơi xuống vực thẳm không hề sợ hãi mà còn cười vang sảng khoái.
Cuối cùng, cơ thể chạm đất, không gian chìm vào tĩnh lặng vĩnh hằng.
***
“Carol! Nhanh lên nào! Hôm nay là ngày chọn chức nghiệp đấy!”
Thiếu nữ tóc vàng đang thu dọn đồ đạc nghe tiếng gọi liền vội vàng chạy tới trước gương.
Cô buộc mái tóc dài ngang vai thành hai bím đuôi ngựa, rồi cẩn thận chỉnh trang lại quần áo.
Hôm nay là một ngày trọng đại.
Ngày định đoạt tương lai của tất cả mọi người.
Đến thế giới này đã được hai năm, chuyện "xuyên không" sang dị giới thực ra cũng chẳng phải...
Chà, nói thật lòng thì Lý Mặc phấn khích muốn điên lên được.
Điều khiến cô hài lòng hơn cả là bản thân đang ở trong một cơ sở giống như cô nhi viện, nên không phải đối mặt với những rắc rối từ các bậc phụ huynh "trên trời rơi xuống".
Sau khi chọn chức nghiệp hôm nay, cô có thể trở thành một người tự do, thỏa sức làm những điều mình muốn.
Phiền toái duy nhất là, hắn đã biến thành con gái.
Làm đàn ông sức dài vai rộng hơn hai mươi năm, giờ lại phải sống trong hình hài liễu yếu đào tơ suốt hai năm qua — cũng may bà viện trưởng là người đôn hậu, nên không có mấy kịch bản đen tối nào xảy ra.
Thứ khó chịu nhất chỉ là cái kỳ sinh lý chết tiệt hàng tháng.
Nhưng nghe nói sau khi chọn nghề và thăng cấp, thể chất thay đổi thì tình trạng này có thể sẽ dễ chịu hơn.
Cô bước ra khỏi cửa, mỉm cười nói với bà cụ đang đứng đợi: “Bà Viện trưởng, con chuẩn bị xong rồi ạ.”
“Ừ — Carol, hôm nay con xinh lắm. Có vẻ con rất coi trọng việc chọn nghề... Nhưng ta vẫn muốn khuyên con một câu... nghề Thi sĩ lang thang thực sự không có tương lai đâu.”
Bà viện trưởng rõ ràng không tán thành lựa chọn của Carol.
Bà bắt đầu bài ca muôn thuở: “Dù là Pháp sư, Thần quan hay Kiếm sĩ, ít nhất con còn có thể mưu sinh bằng nghề mạo hiểm giả. Không đi làm nhiệm vụ thảo phạt quái vật thì đi hái dược thảo cũng đủ nuôi miệng. Hơn nữa chỉ cần nỗ lực, dù là ma lực, đấu khí hay kỹ thuật chiến đấu đều sẽ tiến bộ từng ngày. Nhưng Thi sĩ lang thang thì không được — con cũng chưa từng học nhạc cụ, ở cái chốn khỉ ho cò gáy này làm gì có điều kiện...”
“Yên tâm đi mà, bà Viện trưởng!” Carol chống nạnh, nở nụ cười rạng rỡ đầy tự tin, “Dù thế nào đi nữa, nếu hôm nay con không bước đi bước này, sau này con chắc chắn sẽ hối hận. Chính bà cũng từng dạy con là đừng bao giờ đưa ra lựa chọn khiến bản thân phải tiếc nuối còn gì?”
“…Cái con bé này thật là.” Bà viện trưởng bất lực thở dài.
Trong hai năm qua, Carol đã tìm hiểu rất kỹ về thế giới này.
Hệ thống chức nghiệp rất đa dạng, nhưng đại đa số mọi người sẽ chọn các nghề chiến đấu cơ bản như Pháp sư, Thần quan, Kiếm sĩ, hay Tăng lữ.
Tuy nhiên, những nghề đặc thù (Hidden Class) thường yêu cầu phải đến những địa điểm nhất định để thức tỉnh, còn ở cái thị trấn nhỏ bé này thì đừng mơ.
Trong số đó, Thi sĩ lang thang là nghề mơ hồ và khó nắm bắt nhất.
Theo cách hiểu của Carol, sức mạnh của nghề này chẳng tuân theo bất kỳ quy luật cố định nào cả.
Thực lực của họ không đến từ sự “cày cuốc” hay “khổ luyện”, thậm chí chẳng phải do “thiên phú” quyết định.
Nó đến từ “những câu chuyện” và bề dày của “lịch sử”.
Nói đơn giản, một Thi sĩ lang thang cần rong ruổi khắp thế gian, chứng kiến những kiếp người, lật mở những bí mật bị chôn vùi.
Độ lan truyền của những giai thoại họ kể và sức nặng của lịch sử họ khám phá sẽ quyết định sức mạnh của họ.
Tất nhiên, họ còn phải biết hát và chơi nhạc cụ.
Về khoản này cô khá tự tin, tuy không rành nhạc cụ của thế giới này nhưng nhạc lý căn bản thì ở đâu cũng có điểm tương đồng, chỉ cần kiếm một cây đàn hạc rồi mày mò một chút là diễn tấu được ngay — còn hay dở thế nào thì tính sau.
Chiêu thức và quyền năng của nghề này cũng thiên biến vạn hóa.
Ví dụ, nếu bạn đào bới được một đoạn lịch sử về loài tinh tinh khổng lồ từng san phẳng một thành phố, bạn có thể thông qua khúc nhạc của mình để tái hiện hình ảnh con tinh tinh đó.
Uy lực có thể không bằng bản gốc, nhưng về cơ bản là vậy.
Độ nổi tiếng của câu chuyện càng lớn, bề dày lịch sử càng sâu thì ảo ảnh tạo ra càng mạnh và tồn tại càng lâu.
Đây chính là nghề "đo ni đóng giày" cho mình, không còn cái nào khác!
A! Một nghề bắt buộc phải đi đây đi đó!
Còn gì hợp hơn với một kẻ mang dòng máu lãng tử trong người như cô chứ?
Mạo hiểm giả cái gì?
Làm nhiệm vụ cái gì?
Chuyện đi làm thuê á?
Đừng hòng!
Đời nào cô chịu đi làm cu li cho người khác?
Kiếp trước cô đã là phú nhị đại, giờ lại bắt cô cày cuốc kiếm từng đồng sao?
Làm thuê có giàu nổi không?
Hiển nhiên là không rồi!
Cô lững thững đi xuống cuối hàng ngũ bọn trẻ đang tiến về phía nhà thờ.
Chẳng có đứa nào thèm bắt chuyện với cô.
Thực tế thì Carol đang bị cô lập.
Đó cũng là lý do bà viện trưởng phải đích thân đi gọi, vì làm gì có đứa nào chịu rủ Carol đi cùng.
Vốn dĩ nguyên chủ Carol có nhân duyên khá tốt nhờ ngoại hình xinh xắn, trong cô nhi viện không thiếu mấy cậu trai mới lớn thầm thương trộm nhớ.
Nhưng lúc mới "nhập hồn", do tâm trạng bất ổn vì cú sốc giới tính nên Carol đã khiến bầu không khí trở nên căng thẳng.
Đến khi cô thích nghi được thì đã vô tình tạo ra bức tường vô hình với mọi người.
Nhưng cô cũng chẳng quan tâm, hàn gắn quan hệ làm gì cho mệt xác, đằng nào cô cũng sắp đi khỏi đây rồi.
Và chuyến đi đó sẽ bắt đầu ngay sau buổi lễ thức tỉnh hôm nay.
Thị trấn này tên là “Carwen”.
Theo thông lệ, việc thức tỉnh chức nghiệp do Giáo hội phụ trách.
Nói đúng hơn là chỉ có Giáo hội mới nắm giữ quyền năng này, nên Quốc gia đã ủy thác cho họ.
Nghe nói ở một số nước khác, việc này cũng được giao cho các Tăng lữ hay Hiệp hội Mạo hiểm giả.
Cô đã mong chờ ngày này đến mòn mỏi.
Để chuẩn bị cho cuộc sống tự lập, hai năm qua cô đã cày nát đống sách về động thực vật, thậm chí còn lăn vào bếp phụ nấu ăn, tất cả chỉ để trang bị kỹ năng sinh tồn!
Cho dù không kiếm ra tiền thì cũng phải sống sót cái đã!
Cái gọi là Thi sĩ lang thang, chính là phải lãng mạn, rong ruổi giữa những thành quách và vương quốc xa lạ.
Ngắm nhìn những phong cảnh chưa từng thấy, lắng nghe những câu chuyện chưa từng kể!
Còn gì tuyệt vời hơn thế nữa không?
Carol không nghĩ ra được.
Giờ cô hoàn toàn tự tin rằng dù có phải gặm cỏ ven đường, cô cũng phân biệt được cây nào bỏ bụng được, cây nào sẽ tiễn mình về chầu ông bà!
Bà viện trưởng đi tuốt đằng trước dẫn đường.
Thật ra đường sá ai cũng quen cả rồi, mười mấy đứa trẻ ở độ tuổi này đã mong ngóng ngày hôm nay từ lâu.
Con đường đến nhà thờ này chúng đã đi mòn cả gót, ai nấy đều hồi hộp chờ đợi khoảnh khắc đổi đời.
Đối với mỗi người, ngày chọn chức nghiệp có lẽ chính là ngày chứa đựng nhiều giấc mơ nhất.
Đúng lúc này, Carol nhìn thấy một gã đàn ông trông cực kỳ bê tha.
Râu ria xồm xoàm, khoác trên mình bộ đồ đen kịt, tay lăm lăm chai rượu dựa vào tảng đá ven đường.
Trên người gã tỏa ra mùi men nồng nặc đến mức đứng xa cả mét cũng ngửi thấy.
Ngay cả bà viện trưởng cũng phải nhíu mày, lùa lũ trẻ đi né sang một bên.
Gã đàn ông này trông như vừa trải qua cú sốc tâm lý gì đó ghê gớm lắm, thần trí có vẻ không ổn định.
Dù Carol cảm thấy kiểu người này chắc chắn có gì đó để hóng và cô cũng khá hứng thú, nhưng cuối cùng cô cũng chỉ liếc nhìn gã một cái.
Nhưng chính cái liếc mắt đó…
Ánh mắt cô và gã đàn ông chạm nhau.
Đó là một ánh nhìn sắc lạnh khiến người ta rợn tóc gáy, hệt như bị một con rắn độc khóa mục tiêu.
Carol cảm thấy chân tay lạnh toát trong một tích tắc.
Khi cô còn chưa kịp hoàn hồn, gã đàn ông đã chép miệng một tiếng rồi nhắm mắt lại, đổi tư thế dựa vào tảng đá ngủ tiếp như chưa có chuyện gì xảy ra.
Carol vội rảo bước đuổi kịp hàng ngũ.
Cái quái gì vậy?
Đúng là một gã đàn ông khiến người ta khó chịu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
