Prologue
“Này! Cái tên này! Dù mang danh ác quỷ nhưng anh cũng là mạo hiểm giả cấp Anh hùng cơ mà?! Mau đến Hiệp hội hoặc chợ đen nhận nhiệm vụ đi chứ! Sắp chết đói rồi đây! Nói luôn là tối nay chúng ta còn chẳng có chỗ mà ngủ đâu!”
Lên tiếng là một thiếu nữ có mái tóc vàng óng. Gương mặt cô tinh xảo như búp bê nhưng vóc dáng lại khá “phẳng”, còn cái miệng nhỏ nhắn thì không ngừng tuôn ra những lời than vãn.
Đi bên cạnh cô là một người đàn ông trưởng thành, khoác trên mình bộ giáp đen tuyền, sau lưng đeo một thanh trường kiếm.
So với thiếu nữ mong manh kia, vẻ ngoài của hắn trông hút mắt hơn hẳn.
“Này, nhìn vào thực tế đi. Tôi bị Hiệp hội mạo hiểm giả cho vào danh sách đen từ tám đời rồi. Còn cái chợ đen ở thành phố này chẳng phải đã bị chúng ta san bằng từ hai đêm trước sao? Quên rồi à? Giờ tôi biết đi đâu nhận nhiệm vụ?”
“... Tôi không quan tâm! Anh đi kiếm tiền mau!!!”
“Không có! Mà cô chẳng phải là thi sĩ hát rong sao? Lấy đàn hạc ra! Hát vài bài cho thiên hạ nghe kiếm chút đỉnh đi! Chẳng phải cô nổi tiếng lắm sao?! Bảo mấy tay hâm mộ cô cúng tiền cho cô chắc cũng không khó đâu nhỉ?”
Thiếu nữ trợn tròn mắt: “Nói đùa gì thế! Sử thi của tôi không phải thứ để bán rẻ kiếm cơm! Đó là nghệ thuật lãng mạn, anh hiểu không hả! Nếu tôi cất tiếng hát chỉ vì tiền, con đường nghệ thuật của tôi coi như chấm hết! Mà chẳng phải anh có mấy cô người yêu cũ ở thành phố này sao? Đến ngủ nhờ chỗ họ không được à?”
“Cô nói thật đấy à? Muốn hại chết tôi sao? Đến lúc tôi bị hạ độc thì cô cũng đừng hòng chạy thoát!” Người đàn ông giận dữ vặn lại. “Nếu đã thế, cô cũng có mấy người chị em thân thiết ở đây mà? Đến vay họ ít tiền đi!”
“Không thèm nhé! Mới trịnh trọng chào tạm biệt ba hôm trước, giờ quay lại ngửa tay xin tiền à? Tôi còn cần mặt mũi chứ!”
“Vậy giờ tính sao?” Anh hỏi ngược lại.
Hai người nhìn nhau trân trân.
Thiếu nữ do dự một lát: “Hay là... tối nay ngủ công viên?”
“Cũng được.”
Hai người vừa đi vừa nhìn quanh, khi đến một góc công viên, mắt cô gái chợt sáng lên: “A! Hoa diên vĩ! Cái này ăn được này!”
“Tôi nhớ là không được đâu? Loại này có độc mà.”
Thiếu nữ phẩy tay, vẻ mặt kiểu ‘anh còn non lắm’:
“Anh thì biết cái gì? Tuy nó có độc, nhưng anh là mạo hiểm giả cấp Anh hùng, còn tôi là Đại Thi hào tầm cỡ, mạng lớn lắm. Chút độc này thì nhằm nhò gì, cứ thế bỏ vào mồm thôi!”
“Nói như cô thì đống cỏ dại kia chúng ta cũng ăn được hết đấy.”
Thiếu nữ gật đầu: “Đúng vậy! Ăn được hết mà. Anh không ăn à?”
Nói rồi cô hái ngay bông diên vĩ trước mặt, thản nhiên bỏ vào miệng.
Cô nhíu mày: “Hơi đắng, anh còn đường không?”
“— Có. Gia vị thì còn thừa khá nhiều, mỗi tội không có tiền mua nguyên liệu chính thôi.”
Thiếu nữ chìa tay, ra hiệu bảo anh đưa gia vị đây: “Để tôi làm cho anh món ‘Diên vĩ trộn đường’. Mình đúng là thiên tài mà!”
Sau khi đánh chén xong bữa tiệc độc hại toàn hoa diên vĩ, cả hai tìm một góc trong công viên.
“Hùmm— Trời tối rồi, tôi ngủ trước đây. Mai khởi hành sớm! Còn cơm ngày mai thì... để mai tính!”
Cô cuộn tròn, rúc vào trong lòng người đàn ông, im lìm chìm vào giấc ngủ, trông hệt như một nàng búp bê cỡ lớn.
Khi chắc chắn cô đã ngủ say, anh khẽ vuốt ve gò má mịn màng ấy.
Lén hôn một cái chắc không sao đâu nhỉ?
Nhưng làm thế có hơi biến thái quá không?
Đối phương tin tưởng mình đến vậy mà...
Nhưng mà, chính thiếu nữ cũng chẳng có khái niệm gì về khoảng cách cả.
Cứ thế rúc vào lòng đàn ông mà ngủ, bảo sao người ta không nghĩ vẩn vơ cho được?
Cuối cùng, anh chỉ khẽ vuốt tóc.
Cô quả thực rất khác biệt.
Sẵn sàng ngủ ở công viên, cùng anh ăn cở dại— cô không giống bất kỳ thiếu nữ nào anh từng gặp.
Anh rất yêu cô.
Và anh thề sẽ bảo vệ cô đến cùng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
