Nữ Thi Sĩ Lang Thang Muốn Cất Tiếng Hát Những Sử Thi Về Ngụy Anh Hùng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

230 2365

Sẽ Thật Hoàn Hảo Nếu Như Chị Có Thể Chết Vào Lúc Hạ Tàn

(Hoàn thành)

Sẽ Thật Hoàn Hảo Nếu Như Chị Có Thể Chết Vào Lúc Hạ Tàn

Shasendou Yuuki

Con cá voi 52Hz vẽ trên tường, lời nguyện cầu gửi gắm vào những quân cờ, và khi những bí mật song phương được giải đáp, "đáp án" mà cả hai chọn lựa sẽ là gì?

19 1

Nuôi nấng Bạch Tuyết

(Đang ra)

Nuôi nấng Bạch Tuyết

강지갑

Một ngày nọ, tôi tỉnh giấc trong một tựa game giả lập nuôi dạy trẻ, tên là "Bạch Tuyết". Trong thân xác của bà mẹ kế, người sẽ chết một cách thảm khốc và tàn bạo

157 110

Những Cô Vợ Khác Chủng Tộc Của Tôi Không Thể Hòa Hợp Với Nhau

(Đang ra)

Những Cô Vợ Khác Chủng Tộc Của Tôi Không Thể Hòa Hợp Với Nhau

Imandu

Chúng tôi không cần tự ép bản thân phải sống chung nữa.

205 944

Bằng cách nào đó, các thành viên trong tổ đội anh hùng lại đối xử tốt với tôi

(Đang ra)

Bằng cách nào đó, các thành viên trong tổ đội anh hùng lại đối xử tốt với tôi

Dowonhyang

Đủ thứ lời nguyền rủa khó chịu cứ bám lấy người tôi. Nhưng tại sao… tại sao họ lại đối xử tốt với tôi…?

177 1723

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

450 23325

Phần 1: Nữ thi sĩ hát rong và Anh hùng giả mạo - Chương 04

Chương 04

Carol quay về cô nhi viện khi trời đã tối muộn.

Cô thuật lại chuyện xảy ra ở giáo hội cho những người còn ở lại. 

Viện cớ bản thân quá hoảng loạn nên cắm đầu bỏ chạy, không rõ sự tình sau đó ra sao, đám người lớn nghe xong liền vội vã bắt tay vào điều tra.

Nhờ vậy, cô cũng được ghi nhận chút công lao và nhận vài lời tán dương từ các bậc bề trên. 

Dẫu mấy lời khen sáo rỗng này chẳng mài ra ăn được, nhưng nhờ chút danh tiếng đó, cô mới có thể đường hoàng đem bán viên pha lê đen nhận được từ Anh hùng diệt rồng.

Lúc này, giai thoại về vị anh hùng tên Arnold đã được lan truyền rộng rãi.

Tổ đội mạo hiểm giả cấp Anh hùng của anh ta mang tên: Thảo Ma.

Đó là một nhóm cực kỳ được trọng vọng. 

Nghe đồn mục tiêu tối thượng của họ là thảo phạt Ma tộc, thề quyết phải quét sạch lũ chúng. 

Tiêu diệt Ma vương chính là sứ mệnh của họ...

Đây là điều mà ai ai trên đại lục nhân tộc cũng nằm lòng, bởi lẽ các tổ đội cấp Anh hùng vừa hiếm hoi lại vừa sở hữu sức mạnh áp đảo.

Đội hình của nhóm gồm năm thành viên.

Anh hùng diệt rồng Arnold và Kiếm Vũ Giả Karin. 

Cặp nam nữ này giữ vai trò tiên phong, cả hai đều thuộc chức nghiệp Kiếm sĩ, khác biệt ở chỗ Arnold thiên về chiến sĩ trọng giáp, còn Karin là chiến sĩ khinh giáp.

Điều Luật Giả Melissa là Pháp sư của nhóm.

Thanh Tẩy Giả Helen đảm nhận vai trò Thần quan.

Và cuối cùng là đội trưởng, cung thủ được mệnh danh Anh hùng săn ma Cassipero.

Bản thân đội Thảo Ma còn hút sóng dư luận vì một điểm đặc biệt: ngoại trừ Anh hùng diệt rồng, tất cả thành viên còn lại đều là những mỹ thiếu nữ tuyệt sắc.

Thiên hạ thường kháo nhau rằng, chắc hẳn mỗi ngày của Arnold đều ngập tràn hương sắc đào hoa... 

Tuy nhiên, đội hình ban đầu thực chất chỉ có hai người: Anh hùng săn ma Cassipero và Anh hùng diệt rồng Arnold.

Thế nên, bảo rằng những thành viên gia nhập sau này đều vì ngưỡng mộ Anh hùng diệt rồng mà tới – lý do này nghe cũng hợp lý thôi.

Nghĩ đến đây, Carol không khỏi nghiến răng kèn kẹt.

Cái gã đàn ông vận đồ đen từ đầu đến chân đó — thật khiến người ta ghen tị đến phát điên.

Dù lý tưởng của cô là trở thành mạo hiểm giả, nhưng nếu có một tổ đội toàn mỹ thiếu nữ mời gọi, thì cô cũng chẳng ngại ngần gì mà miễn cưỡng cân nhắc đâu.

Cuộc sống thường ngày với đủ loại tình tiết màu hồng... nào là vô tình đi nhầm vào nhà tắm nữ, hay lúc tỉnh dậy phát hiện đồng đội mộng du leo lên giường nằm chung...

Những tình huống đó, chỉ cần bản thân cặn bã một chút là có thể mở ngay một hậu cung rực rỡ rồi...

Quan trọng nhất là nghe đồn các cô gái đó đều thuộc hàng tuyệt sắc giai nhân.

Khốn khiếp thật chứ.

Cô thậm chí đã định tự xử một phát cho bõ tức, nhưng đau đớn thay, khi đến thế giới này thì công cụ gây án đã bị tịch thu sạch sành sanh.

Dù khá tò mò về cảm giác của con gái trong chuyện ấy, nhưng lý trí mách bảo tốt nhất đừng nên thử, lỡ như nghiện thật thì chút lòng tự trọng đàn ông cuối cùng cũng tan thành mây khói.

Hai năm qua, cô luôn vùi đầu vào đống việc vặt để phân tán tư tưởng. 

Nhưng gần đây, việc kìm nén bản năng ngày càng khó khăn... dù sao thì cơ thể này cũng đang dần trổ mã, nảy nở hơn.

Kể ra thì hơi xấu hổ, nhưng lần đầu tiên bà dì ghé thăm, cô đã phải khóc lóc chạy đi tìm viện trưởng, bởi kiến thức sinh lý ở thế giới này đâu có giống kiếp trước.

Giờ tuy đã miễn cưỡng thích nghi, nhưng thực tâm cô vẫn không tránh khỏi những cảm xúc phức tạp.

Nhân lúc đang trò chuyện với đám người lớn, Carol lấy viên pha lê đen chỉ to bằng ngón tay cái ra. 

Giữa thanh thiên bạch nhật, trước sự chứng kiến của bao người, cô tin chắc chẳng ai dám trắng trợn lừa gạt mình.

Những người lớn cũng thấy ngại nếu nuốt trọn tài sản của một đứa trẻ vừa có công báo cáo, dù chắc chắn trong số đó không thiếu kẻ đang đỏ mắt vì thèm.

Nhưng Carol chẳng bận tâm.

"Cháu chỉ cần một cây đàn thụ cầm có giá trị tương đương với viên pha lê này là được ạ. Đổi lại, cây đàn mà giáo hội định phát cho cháu, mọi người có thể quy ra tiền mặt được không?"

Cô đưa ra đề nghị.

Đối phương dĩ nhiên đồng ý ngay tắp lự.

Rõ ràng họ sẽ không đưa cho cô một cây đàn thực sự ngang giá viên pha lê, nhưng chắc chắn chất lượng cũng không tệ, kèm theo đó là một khoản tiền nhỏ. 

Nhiêu đó là quá đủ để cô trang trải cho chuyến hành trình sắp tới.

Nói cho cùng, đây vốn là lộc trời cho. Carol chưa từng nghĩ sẽ giữ khư khư viên pha lê này làm của riêng. Đòi hỏi quá nhiều đôi khi lại dễ rước họa vào thân.

Phải biết rằng, những nhạc cụ như đàn thụ cầm đắt nhất là khi nằm trong cửa hiệu.

Hễ là đồ cũ, giá trị có khi tụt xuống chỉ còn một phần mười, mà còn phải xem có người mua hay không. Quý tộc thì đời nào chịu mua đồ dùng lại, còn thi sĩ lang thang... thì lại quá ít ỏi.

Thế nên ngay cả phường trộm cướp cũng chẳng mấy khi dòm ngó nhạc cụ của thi sĩ, trộm về vừa khó bán, nghe đâu đàn còn nặng trịch...

Hơn nữa, những nhạc cụ nổi tiếng thường có dấu ấn riêng rất dễ bị lộ. 

Tóm lại, thứ này về tay mình thì lập tức rớt giá, nó chỉ thực sự có giá trị đối với giới thi sĩ mà thôi.

Đây là một nước đi cực kỳ an toàn.

Thấy sao hả cha mẹ nơi thiên quốc? Dù con trai hai người đã xuyên không đến dị giới, dù con chỉ là một thiếu gia thừa kế tài sản, một gã lãng tử trong mắt người đời... nhưng khoản này thì con trai hai người vẫn đủ thận trọng và thông minh đấy chứ!

Mà này, hai ông bà đi rồi không khéo cũng xuyên không luôn rồi nhỉ? Biết đâu giờ đang sống đời Long Ngạo Thiên cực phẩm, ân ân ái ái ở phương nào đó cũng nên. Thật khiến thằng con này ghen tị chết đi được!

Cô thầm gửi lời an ủi đến cha mẹ đã khuất, rồi tự mãn đôi chút về pha xử lý đầy tinh tế của mình...

Tuy nhiên, cô sớm hiểu ra tại sao vị Anh hùng diệt rồng kia lại bị gọi là Anh hùng giả mạo.

Lệnh truy nã đã ập đến.

Tin tức truyền đến thị trấn Carwen nhanh như vậy vì người ta đồn rằng kẻ đứng sau vụ việc chính là tên Anh hùng giả mạo kia, và hắn chắc chắn đang lảng vảng quanh đây.

Thế là lệnh truy nã được dán khắp nơi.

Thực ra Carol vẫn luôn thắc mắc, dán cái thứ này thì có ích gì? 

Chẳng lẽ dân trong trấn dám xông lên bắt giữ Anh hùng diệt rồng? 

Người ta một kiếm chém bay chín mươi chín mạng là chuyện dễ như trở bàn tay.

Thanh trọng kiếm đó còn to hơn cả người — đến dao gọt hoa quả còn đâm chết người được, nói gì thứ hàng khủng đó.

Cô đọc kỹ phần mô tả trên lệnh truy nã.

Từng đoạn, từng đoạn dài dằng dặc.

Nào là thảm sát thương hội X, diệt môn nhà quan viên Y, sát hại hàng trăm dân thường vô tội, thậm chí là hủy diệt cả một thành phố.

Nhìn vào lệnh truy nã, gã đàn ông này đúng là tội ác tày trời, không thể dung thứ. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, từ góc nhìn của Carol, cô thấy chuyện này có gì đó sai sai.

Dù sao cô cũng đã tận mắt gặp Arnold. 

Người đàn ông đó tuy hơi khó gần, nhưng công bằng mà nói thì anh ta mang lại cảm giác rất dịu dàng.

Vả lại — những tội trạng ghi trên giấy, theo ý thức chủ quan của Carol thì không phải là không có cách giải thích.

Ví dụ, thảm sát thương hội, biết đâu thương hội đó buôn bán bất chính? Giết quan viên, biết đâu là trừng trị lũ công tử bột ức hiếp dân lành? Giết dân thường... nhỡ đâu đám dân đó đều là thây ma của Ma tộc, và cả thành phố đó cũng vậy...

Thôi được rồi, suy luận này hơi gượng ép. 

Đoạn sau đúng là cô đang cố tình tẩy trắng cho anh ta rồi.

Chuyện có ẩn tình hay không Carol không rõ, nhưng kịch bản kiểu như trong cơ thể người đàn ông đó tồn tại một nhân cách khác nghe cũng hợp lý đấy chứ.

Cô đọc tiếp phần mô tả phía sau.

"Đại chiến một trận với Anh hùng săn ma, bị thương bỏ chạy. Bị Anh hùng săn ma trục xuất khỏi đội. Sau đó, Hiệp hội mạo hiểm giả cũng liệt hắn vào danh sách đen, tước bỏ tư cách mạo hiểm giả, gọi là Anh hùng giả mạo. Hắn là kẻ cặn bã lớn nhất lịch sử, dùng danh nghĩa anh hùng để lừa dối thế gian."

Tiện thể, cô liếc qua mức tiền thưởng.

Con số 1 đứng đầu, theo sau là một dãy số 0 dài dằng dặc.

May mà mình đã nghe lời Arnold kín mồm kín miệng, nếu không lỡ bị quy thành đồng bọn thì coi như đời tàn.

Anh hùng diệt rồng hay Anh hùng giả mạo, chuyện đó với Carol chẳng quan trọng. Điều quan trọng nhất là cô đã tậu được cây đàn thụ cầm hằng mơ ước và dắt túi được một khoản tiền nhỏ.

Xét về điểm này, cô vẫn thầm cảm ơn Arnold một tiếng — còn tương lai của anh ta ra sao, cùng lắm thì đi đầu quân cho Ma tộc vậy. 

Dù sao trông Ma tộc cũng có vẻ khá nhiệt tình với anh ta.

Là một người đến từ thế giới khác, cô không có định kiến nặng nề về chủng tộc. 

Cô không làm được cái trò vừa nhận ơn huệ xong đã quay lưng chửi rủa, nên chỉ đành thầm cầu chúc cho đối phương, dù chắc chắn anh ta chẳng bao giờ cảm nhận được.

Chỉ cần không thẹn với lòng là được rồi.

Dù sao cũng chẳng còn liên quan gì đến cô nữa.

Lúc này, Carol đang ôm khư khư cây đàn thụ cầm mới tinh.

Những ngón tay cô lướt nhẹ trên dây đàn — lắng nghe những âm điệu trong trẻo ngân nga, say sưa ngắm nhìn hoa văn chạm trổ tinh xảo trên thân đàn. 

Cô cảm nhận rõ rệt chất lượng thượng hạng của loại gỗ cao cấp.

Sướng thật sự!

Đúng là hàng xịn có khác!

Vốn là con nhà giàu, dù đã đổi sang thế giới mới nhưng con mắt thẩm định hàng hiệu của cô vẫn rất nhạy bén. 

Có những thứ chỉ cần nhìn thoáng qua là đã thấy toát lên vẻ đẳng cấp rồi.

Cô có thể cảm nhận được tâm huyết của người thợ chế tác đặt vào đây.

"Phải đặt cho nó một cái tên trước đã."

Cô nhìn cây đàn mang sắc vàng kim rực rỡ, cực kỳ ăn nhập với màu tóc mình, rồi bắt đầu vắt óc suy nghĩ một cái tên xứng tầm. 

Theo lẽ thường, người ta hay đặt những cái tên kiểu như Cơn Gió Tự Do, nhưng cô cứ thấy nó điềm gở thế nào ấy.

Cây đàn toàn thân vàng óng, rõ ràng phải có một cái tên tôn quý hơn nhiều.

"Kim Long?"

Thiếu nữ lẩm bẩm, rồi lập tức gạt đi vì thấy nó quá phèn, ngón tay gõ nhẹ lên thân đàn.

Cơ mà — hình như giờ không phải lúc để xoắn xuýt về cái tên.

Đàn thụ cầm... nó to đến mức này sao?

Nhắc mới nhớ, thanh kiếm của Arnold còn to hơn cả người anh ta, còn cây đàn của mình hình như cũng đồ sộ hơn cả khổ chủ?

Cô vốn cứ ngỡ đàn thụ cầm là loại có thể cầm gọn trên tay như guitar hay trống cơm... Cái của nợ này thậm chí còn có cả bàn đạp chân nữa chứ! Có thể thay đổi tông nhạc, hèn chi lúc mới nhận hàng cô đã thấy có gì đó sai sai...

Dẫu cô có thể miễn cưỡng bê nổi — vì hai năm qua dù trong hình hài thiếu nữ nhưng cô cũng làm không ít việc tay chân nặng nhọc — nhưng vác cái khối cồng kềnh này thì đi du hành kiểu gì?

Cái thứ này mà cũng dùng để biểu diễn được á?

"Hay là bán quách đi đổi lấy cái kèn Harmonica cho rồi?"

Dù biết sẽ bị ép giá thê thảm, nhưng — sao mà vác theo người được chứ!

Bất chợt, cô nhớ lại thanh kiếm của Arnold hình như cứ đeo lên lưng là lại thu nhỏ lại... 

Cây đàn này liệu có làm được thế không? 

Hay đó là kỹ năng đặc định của Kiếm sĩ?

Cô vội vàng mở bảng giao diện thuộc tính lên, muốn kiểm tra xem liệu mình có sở hữu kỹ năng tương tự hay không.

Trước đó, bảng kỹ năng của cô vẫn hoàn toàn trống trơn.

Vừa nhìn vào bảng, cô bỗng sững sờ.

Trên đó xuất hiện một hàng chữ.

Thật sự có luôn hả?!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!