Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 122

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 67

R-15

(Hoàn thành)

R-15

Hiroyuki Fushimi

R-15 kể về Taketo Akutagawa, một cậu bé theo học tại trường dành cho thiên tài: Học viện tư thục Inspiration. Taketo là một tiểu thuyết gia thiên tài và viết cả truyện khiêu dâm.

101 44

Chương Lê Minh - Chương 215: Vận dụng kinh nghiệm từ người đi trước

Chương 215: Vận dụng kinh nghiệm từ người đi trước

"Hận ư?! Chị Lê, chị đang nói cái gì vậy, đương nhiên là không thể rồi!!"

Những lời thốt ra từ miệng Lê là điều mà Kevin vạn lần không ngờ tới. Cậu đã nghĩ Lê sẽ an ủi cậu rằng mọi chuyện đều do hoàn cảnh ép buộc, cũng từng nghĩ Lê sẽ trách cứ sự do dự thiếu quyết đoán của cậu, nhưng tuyệt nhiên chưa bao giờ nghĩ rằng đối phương lại hỏi cậu có hận chị ấy hay không.

"Nếu lúc đó chị có thể ngăn cản được ả, thì cậu đã không cần phải trở thành Chiến sĩ Dung hợp." Lê cúi đầu, giọng nói nhẹ bẫng đến mức một Kevin với thính giác siêu phàm cũng phải tập trung cao độ mới nghe rõ. "Nếu chị hữu dụng hơn một chút, thì giờ đây cậu cũng không phải gánh vác những cảm giác chán ghét này..."

Kevin sững sờ.

Cậu vốn tưởng rằng với tính cách quyết đoán khi đối mặt với Honkai, Lê sẽ không bao giờ để tâm đến những đau đớn dằn vặt giống như cậu. Nhưng sự thật lại hoàn toàn trái ngược, chị ấy không chỉ đồng cảm sâu sắc với nỗi đau của cậu, mà còn vì mặc cảm tội lỗi ấy nên mới cố gắng gồng gánh tất cả, muốn một mình thảo phạt mọi Luật Giả sao?

"Cho nên, nếu Kevin cậu có hận chị... thì chị cũng cam lòng."

"Chị Lê, những chuyện này đâu phải lỗi của chị, sao em có thể hận chị được chứ?!" Với khả năng quan sát nhạy bén hiện tại, Kevin dễ dàng nhận ra những ngón tay của Lê đang khẽ run lên.

Cậu khao khát được lao đến, ôm chầm lấy người con gái ấy vào lòng để an ủi. Nhưng với tình trạng cơ thể hiện tại, hành động đó chẳng những không đem lại chút hơi ấm nào, mà ngược lại sẽ chỉ khiến đối phương bị bỏng lạnh... Chưa bao giờ như lúc này, Kevin cảm thấy căm thù cái tác dụng phụ quái ác mà cuộc phẫu thuật đã để lại trên người mình đến thế.

Mạnh nhất nhân loại thì đã sao? Đánh bại được Luật Giả thì có ích gì? Khi mà giờ đây, cậu thậm chí còn không thể trao một cái ôm an ủi cho người mà mình yêu thương nhất!

[Năng lượng +50.000]

"Chị vẫn luôn là động lực để em tiến về phía trước, cho nên... xin chị đừng tự trách mình nữa, được không?"

Rõ ràng những ngày còn ở trường học, Kevin là một chàng trai hoạt bát, khéo ăn khéo nói. Vậy mà cứ hễ đứng trước mặt Lê, cậu lại luôn giận bản thân mình vụng về, ngốc nghếch, chẳng thể thốt nên lời hay ý đẹp.

Thế nhưng, vẻ lúng túng và nôn nóng của Kevin dường như đã khiến tâm trạng Lê khá hơn đôi chút. Cô bật cười, nụ cười còn vương nét lệ: "Xin lỗi nhé, rõ ràng bảo là đến làm bác sĩ tâm lý cho cậu, kết quả lại thành ra cậu phải an ủi ngược lại chị..."

Lê nhấc chiếc túi xách nhỏ bên cạnh lên, lấy ra một chiếc hộp rồi đưa cho cậu: "Đây là chiếc dĩa co giãn tự động có tích hợp chức năng gia nhiệt mà chị đã nhờ Vill-V chế tạo... Dùng cái này thì chắc Kevin cậu cũng có thể ăn được cơm nóng rồi."

"Cảm ơn chị Lê, cái này thực sự rất có ích với em—?!!"

Nhìn chiếc hộp mà Lê mỉm cười đưa tới, Kevin thở phào nhẹ nhõm. Cậu vừa định đưa tay đón lấy góc hộp, thì bỗng nhiên kinh hoàng thất sắc trước hành động bất ngờ của Lê.

Cô buông chiếc hộp ra, lao tới ôm chặt lấy một Kevin đang hoàn toàn không kịp phòng bị.

[Năng lượng +100.000]

"Mau buông ra, chị Lê! Sẽ bị bỏng lạnh đấy!!!"

Kinh ngạc, xúc động... Giữa lúc bị cả thế giới xa lánh và xem như một kẻ dị loài, Kevin khó mà diễn tả hết những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng. Nhưng lý trí mách bảo cậu rằng, nếu không muốn người thương bị tổn thương, cậu phải lập tức đẩy Lê ra xa.

Nhưng Lê đời nào chịu nghe lời cậu?

Cơ hội, đây đều là cơ hội ngàn vàng!

Khi một người đang cô đơn tột cùng, thậm chí không thể tiếp xúc da thịt với bất kỳ ai, thì còn điều gì cảm động hơn cái ôm của người mình yêu thương nhất? Nhất là khi đối phương thừa biết làm vậy sẽ bị thương mà vẫn bất chấp lao vào.

Trong lĩnh vực dùng cái ôm để đổi lấy hảo cảm và năng lực, Souko chính là bậc thầy. Và Lê, hiển nhiên phải biết vận dụng triệt để những kinh nghiệm và kiến thức quý báu đó chứ!

Không buông tay. Dù trên hàng mi đã bắt đầu kết những hạt sương giá trắng xóa, Lê vẫn ôm chặt lấy Kevin. Cậu thậm chí còn nghe thấy tiếng thì thầm khe khẽ của cô.

"Quả nhiên là... lạnh thật đấy..."

"Chị Lê, đủ rồi!"

Dù Kevin không hề muốn dùng vũ lực với Lê, nhưng tình huống này không cho phép cậu chần chừ thêm nữa. Cậu chỉ còn cách đưa tay, dùng tốc độ nhanh nhất đẩy mạnh Lê ra khỏi người mình.

Lê với cơ thể người thường yếu ớt làm sao có thể chống lại sức mạnh của chiến binh mạnh nhất nhân loại? Cô bị hất văng trở lại ghế ngồi mà cậu chẳng tốn chút sức lực nào.

Thế nhưng chỉ trong khoảnh khắc tiếp xúc ngắn ngủi ấy, Kevin đã nhận thấy những vết bỏng lạnh bắt đầu xuất hiện trên làn da nơi Lê chạm vào cậu. Cậu cuống cuồng: "Chị đang làm cái gì vậy hả, chị Lê?! Em sẽ đưa chị đến phòng y tế ngay—"

"Không cần đâu Kevin, chị tự đi được mà..."

Lê lặng lẽ đứng dậy khỏi ghế. Khi ngẩng đầu lên, gương mặt cô đã nở một nụ cười dịu dàng: "Nghe nói dạo này vì tác dụng phụ của phẫu thuật mà cậu bị mọi người xa lánh. Chị chỉ muốn nói với cậu rằng, bất kể lúc nào, chị vẫn luôn là người mà cậu có thể tin tưởng và tiếp xúc... Nhưng vì biết nói thẳng thì cậu chắc chắn sẽ không đồng ý, nên chị đành phải tập kích bất ngờ vậy. Xin lỗi nhé."

"Chị sẽ bị thương đấy! Chị của bây giờ đâu còn giống như trước k—"

Kevin đột ngột im bặt, nhưng lời đã thốt ra thì không thu lại được nữa: "Chị Lê, ý của em là..."

"Không sao đâu, Kevin... Cậu nói đúng mà." Kevin thấy thoáng sững sờ trên gương mặt Lê, rồi ngay sau đó là cái lắc đầu đầy chua xót. "Sau này, chị sẽ không đường đột làm như vậy nữa."

"Xin lỗi cậu, Kevin... Về mọi chuyện, thực sự xin lỗi cậu."

Lê rời đi. Dù mang trên mình vết thương, cô vẫn từ chối để Kevin hộ tống.

Nhìn theo bóng lưng cô độc của Lê khuất dần, trong lòng Kevin dâng lên một nỗi bất an khôn tả — cảm giác như lần này Lê tìm đến cậu không phải để giúp cậu, mà là đang cầu cứu cậu.

Và chính cậu, lại một lần nữa phá hỏng tất cả.

[Năng lượng +30.000]

Tốt lắm, thế là lại có thêm vài chục ngàn năng lượng bỏ túi~

Trên đường đến bệnh viện, Lê nhìn dòng chảy năng lượng tăng vọt mà trong lòng mở cờ reo vui.

Không chỉ vì năng lượng, mà còn vì kế hoạch đang tiến triển vô cùng thuận lợi.

Ở chỗ Mei thì không giúp ích được gì, ở chỗ Elysia thì bị coi như bình hoa dễ vỡ cần nâng niu, sang chỗ Mobius cũng bị chê là vô dụng, thậm chí đến chỗ Kevin cũng bị ghét bỏ vì quá yếu ớt, dễ bị thương... Cố gắng giết Luật Giả thứ bảy thì thất bại, lại vì ý tưởng Chiến sĩ Dung hợp năm xưa của mình mà hại Kevin phải dấn thân vào cuộc phẫu thuật nguy hiểm để thay mình hoàn thành nhiệm vụ. Đến lúc muốn làm vật thí nghiệm để mở đường cho cậu ấy thì cũng bị từ chối thẳng thừng vì quá yếu.

Vậy thì, một Lê với tâm lý vốn đã chẳng mấy ổn định, giờ đây bị dồn nén đến mức bùng nổ cũng là điều hợp lý, phải không? Chỉ cần thêm chút chất xúc tác nữa thôi... Đến lúc đó, dù phải dùng những thủ đoạn cực đoan nhất để trở nên mạnh mẽ — khoan đã, "không từ thủ đoạn để mạnh lên", nghe sao giống Kallen thế nhỉ?

Mà kệ đi, dù sao thì cái danh Luật Giả nhân tạo này cô quyết tâm lấy cho bằng được! Còn Lõi của Viêm Chi Luật Giả chắc chắn sẽ bị đem đi chế tạo Thiên Hỏa Thánh Tài làm vũ khí trấn phái cho Kevin rồi, nên cô đành đợi cái lõi tiếp theo vậy.

Tuy nhiên, đôi khi cơ hội lại đến nhanh hơn dự kiến. Lê còn chưa kịp tự biên tự diễn thêm màn kịch nào để tạo chất xúc tác, thì cơ hội trời cho đã tự dâng đến tận cửa.

"Pardo...?"

Trong khu ký túc xá của Trục Hỏa Chi Nga, Lê kinh ngạc nhìn cô bé lem luốc trước mặt, đôi mắt mở to đầy vẻ không tin nổi: "Sao em lại ở đây? Mà sao lại ra nông nỗi này?"

Không sai, con mèo nhỏ lấm lem bụi đất trước mắt cô chính là Pardofelis mà Lê đã nhận nuôi ở Hoàng Hôn Nhai trước kia. Nhưng Hoàng Hôn Nhai cách Tổng bộ Trục Hỏa Chi Nga xa xôi vạn dặm, làm thế nào mà cô bé có thể mò mẫm đến tận đây?

"Chị Lê, chị Lê ơi!!!"

Vừa nhìn thấy người mình mong nhớ bấy lâu, Pardofelis không kìm được nữa, nước mắt lưng tròng lao tới, nhào thẳng vào lòng Lê: "Chị Lê, cuối cùng em cũng tìm thấy chị rồi!... Mọi người, mọi người đều không còn nữa, viện điều dưỡng cũng mất rồi...!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!