Chương 216: Sẵn sàng cho sự bùng nổ
"Không còn nữa... nghĩa là sao?"
Lê nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc rối bù, bết bát của Pardofelis, giọng nói run rẩy chất chứa nỗi bất an, như thể đang sợ hãi phải đối mặt với một hiện thực tàn khốc nào đó.
"Mọi người chết hết cả rồi..." Pardofelis ôm chặt lấy eo Lê, nước mắt nước mũi tèm lem thấm ướt cả vạt áo cô, òa khóc nức nở: "Ban đầu là bị bệnh, sau đó là bị giết... Mọi người... đều chết cả rồi..."
"?!!" Bàn tay Lê khựng lại giữa không trung, cả người cô cứng đờ như tượng đá.
Sau một hồi dỗ dành và trao đổi ngắn với Pardofelis, cuối cùng Lê cũng nắm được toàn bộ sự tình.
Sau khi cô rời đi, Viện điều dưỡng vẫn hoạt động bình thường được một thời gian. Dù Lê không còn ở đó, nhưng uy danh cô để lại vẫn còn, cộng thêm năng lực đặc biệt của Aponia, các thế lực khác ở Hoàng Hôn Nhai cũng không dám bén mảng đến gây sự.
Aponia tiếp tục tiếp nhận các bệnh nhân nhiễm dịch Honkai, sử dụng số máu ít ỏi mà Lê để lại như thứ thần dược cứu mạng... Thế nhưng, bệnh nhân ngày một đông, mà lượng máu dự trữ thì chỉ có hạn. Dù Aponia đã cố gắng chắt chiu từng giọt, nhưng rồi kho dự trữ cũng cạn kiệt. Những bệnh nhân kia lại rơi vào tình cảnh vô phương cứu chữa, chỉ có thể thoi thóp chờ chết.
Và rồi, mọi chuyện diễn ra đúng như những gì Lê từng tiên liệu. Số lượng người nhiễm bệnh quá lớn dẫn đến lây lan chéo, tạo thành một ổ dịch Honkai bùng phát ngay tại Hoàng Hôn Nhai. Dân số cả khu vực sụt giảm nghiêm trọng, khiến Trục Hỏa Chi Nga không thể không để mắt tới "vùng đất chết" này.
Tổ chức đã phái người đến trinh sát và nhanh chóng tìm ra nguồn lây chính là Viện điều dưỡng. Khi dịch bệnh bùng phát, phần lớn thành viên trong Viện đã qua đời, số còn lại — bất kể già trẻ lớn bé — đều đã nhiễm bệnh. Người của Trục Hỏa Chi Nga khi chứng kiến cảnh tượng đó đã đưa ra phương án xử lý đơn giản và hiệu quả nhất — Giết sạch không tha.
Sau đó, thành viên trinh sát kia đụng độ với Kalpas. Cả hai nổ ra một trận chiến kinh thiên động địa, đánh đến mức san bằng cả những con phố lớn... Cuối cùng, Kevin và Mei phải đích thân dẫn quân đến hiện trường mới khống chế được Kalpas và áp giải kẻ chủ mưu Aponia về Tổng bộ.
Còn những người khác trong Viện điều dưỡng, ngoại trừ Pardofelis may mắn thoát chết do đang lẻn ra ngoài trộm nhu yếu phẩm, toàn bộ đều đã bỏ mạng.
Chứng kiến Kalpas và Aponia bị bắt đi, Pardofelis không đành lòng đứng nhìn, bèn liều mạng lẻn vào càng đáp máy bay, bám theo về tận Tổng bộ với hy vọng mong manh có thể giải cứu hai người họ.
Kết quả là cô bé bị gió lạnh và cơn đói làm cho ngất lịm trên càng máy bay. Khi tỉnh lại thì đã ở trong Tổng bộ, nhưng Kalpas và Aponia đã bị đưa đi đâu không rõ. Pardofelis chỉ còn cách vừa trốn chui trốn lủi trong căn cứ rộng lớn này, vừa nghe ngóng tung tích của họ.
Cho đến hôm nay, cô bé mèo nhỏ đang đói lả đi tìm đồ ăn thì vô tình bò vào đúng phòng của Lê.
Tuy nhiên, điều khiến Lê thắc mắc là Trục Hỏa Chi Nga rốt cuộc đã đào đâu ra một vị thần thánh phương nào mà có thể đánh ngang tay với một Kalpas đang cuồng nộ? Lê lục lọi trong trí nhớ chứa đựng thông tin của toàn bộ thành viên tổ chức, nhưng nghĩ mãi vẫn không ra. Ngoài Kevin và Elysia, những người còn lại nếu đụng độ Kalpas mà giữ được toàn thây đã là kỳ tích rồi...
Chiến lực kinh người nhưng danh tính lại xa lạ... Suy đi tính lại, khả năng cao nhất chỉ có thể là thành viên của [Độc Nhộng] — đơn vị ám sát trực thuộc quyền điều khiển của giới cao tầng.
Không ngờ tổ chức lại có thể âm thầm nuôi dưỡng được những con quái vật đáng sợ như vậy. Anh hùng trong thiên hạ quả nhiên nhiều như cá diếc sang sông.
Pardofelis không phải giun trong bụng Lê, đương nhiên không biết cô đang toan tính điều gì. Thấy Lê nghe xong câu chuyện cứ cúi gằm mặt im lặng, cô bé sợ Lê sẽ bỏ mặc chuyện này, bèn hoảng hốt siết chặt lấy eo cô, khẩn khoản van nài:
"Chị Lê, chị cũng là người của tổ chức này, lại mạnh như thế! Chị... chị cứu anh Kalpas và chị Aponia ra được không? Họ không có làm chuyện xấu mà!"
"Từ sau khi chị đi, anh Kalpas và chị Aponia lo cho chị lắm. Anh Kalpas còn định đi tìm chị, nhưng sợ không có ai bảo vệ Viện điều dưỡng nên lại thôi, thành ra cả ngày cứ lầm lì ủ dột..."
"...Không có ai gửi thuốc đến Viện điều dưỡng sao?"
Dù miệng hỏi vậy, nhưng trong lòng Lê đã sớm có câu trả lời. Mobius làm việc khá đáng tin cậy, nhưng cấp dưới của cô ấy thì chưa chắc. Dẫu sao loại thuốc mới được điều chế từ cơ thể cô cũng là mặt hàng cực kỳ đắt giá trên thị trường chợ đen. Việc có kẻ giở trò "rút ruột" trong quá trình vận chuyển là chuyện quá đỗi bình thường, nhất là khi điểm đến chỉ là một Viện điều dưỡng tồi tàn ở cái chốn Hoàng Hôn Nhai rẻ rúng.
"Thuốc ạ? Là mấy cái ống màu đỏ đó sao? Hồi đầu đúng là có người gửi đến, nhưng càng về sau càng ít, được hai ba lần thì tịt hẳn..."
Khá lắm, tỷ lệ biển thủ lên đến tuyệt đối luôn sao? Với những con chuột cống coi tiền hơn mạng này, Lê cũng chỉ biết ngả mũ bái phục.
Cứ tưởng hung danh của Mobius đủ để răn đe, không ai dám động vào đồ cô ấy giao phó, nào ngờ trên đời vẫn lắm kẻ không sợ chết. Chắc là trót lọt vài lần thấy không ai kiểm tra nên gan ngày càng to đây mà... Ít nhất cũng phải chừa lại vài ống chứ?
Thật đáng thương, cho cả những người ở Viện điều dưỡng, và cả những kẻ dám to gan động vào lô thuốc đó...
"...Chị hiểu rồi, Pardo bé nhỏ." Sau một hồi trầm mặc, Lê đưa tay nhẹ nhàng lau đi vết bụi lem luốc trên má Pardofelis. "Em cứ tạm thời ở lại đây, chuyện này giao cho chị xử lý. Nhìn em kìa, cứ như con mèo hoang ấy, đi tắm rửa sạch sẽ trước đã, đợi chị về sẽ dẫn em đi mua quần áo mới rồi làm thủ tục đăng ký."
"Chị Lê, chị nhất định phải cứu họ nhé..." Pardofelis miễn cưỡng buông tay, đôi mắt ngấn lệ vẫn nhìn Lê đầy hy vọng.
Cứu họ? Lê tự lượng sức mình, e là không làm nổi. Dù sao Kalpas và Aponia cũng đâu phải người thường. May mắn thì bị tống giam, xui xẻo thì bị đám cao tầng toan tính chi li của Trục Hỏa Chi Nga đem ra làm vật liệu tiêu hao. Một Lê thấp cổ bé họng và yếu ớt của hiện tại làm gì có tư cách xen vào quyết định của họ.
Đi cầu xin Mei liệu có được không? Dù cô ấy đã là một trong những lãnh đạo quyền lực nhất, nhưng vì thăng tiến quá nhanh nên đang bị các phe cánh khác ngấm ngầm bài xích... Hơn nữa, đối với Mei, Kalpas và Aponia chắc chắn là những vật mẫu thí nghiệm tuyệt vời. Thể chất quái dị của Kalpas thì khỏi bàn, còn Aponia với độ thích ứng Honkai cực cao, quả là nguyên liệu trời ban cho dự án Chiến sĩ Dung hợp.
Nhưng mà... không cứu được mới tốt.
Phải để bản thân nhận ra rằng, nếu không có sức mạnh, mình sẽ hoàn toàn bất lực, chỉ có thể trơ mắt nhìn những sinh mệnh quan trọng bị tra tấn và hủy diệt ngay trước mắt.
Và rồi... mình có thể đường hoàng trở nên cực đoan!
Bằng mọi giá, sức mạnh là thứ bắt buộc phải có. Tiếp theo đây... chắc hẳn Vill-V sẽ không có ý kiến gì về cách làm của mình đâu.
Mà có ý kiến thì Lê cũng không nghe~
Bước đến cửa phòng, Lê chợt khựng lại, quay đầu nhìn cô bé mèo nhỏ: "Pardo, nếu như chị—"
"...Không, không có gì."
Tự mình phủ định lời định nói, Lê lặng lẽ nắm chặt bàn tay, dứt khoát bước ra ngoài.
Hãy từ chối yêu cầu của tớ một cách tàn nhẫn đi, Mei. Nếu có thể bồi thêm vài câu mỉa mai châm chọc nữa thì càng tuyệt vời!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
