Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

R-15

(Hoàn thành)

R-15

Hiroyuki Fushimi

R-15 kể về Taketo Akutagawa, một cậu bé theo học tại trường dành cho thiên tài: Học viện tư thục Inspiration. Taketo là một tiểu thuyết gia thiên tài và viết cả truyện khiêu dâm.

101 44

Chương Lê Minh - Chương 221: Sự thật trần trụi

Chương 221: Sự thật trần trụi

Khi Su nhìn thấy người mà mình ngày đêm mong nhớ, cô đang ngồi lặng lẽ trong thư viện, chăm chú lật giở từng trang sách trên tay, nhập tâm đến mức không hề nhận ra sự hiện diện của cậu.

Thiếu nữ năm xưa giờ đây trông càng thêm phần trưởng thành, mặn mà. Mái tóc trắng được buộc gọn gàng, một lọn tóc buông lơi trước ngực, để lộ đường cong cổ cao quý và thanh tao như loài thiên nga. Khí chất nhiệt huyết tựa ngọn lửa hừng hực, từng có nét tương đồng với Kevin trước kia, nay dường như đã lụi tàn, thay vào đó là sự tĩnh lặng và an nhiên đến lạ thường.

Chị ấy gầy đi rồi — đó là ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu Su.

Nhưng chị ấy vẫn xinh đẹp và hoàn mỹ đến thế.

Lê không biết trong đầu Su đang nghĩ gì, nhưng cũng chẳng khó để cô đoán ra. Chắc hẳn cậu ta đang cảm thán cô trở nên xinh đẹp hơn, nhưng cũng mong manh yếu đuối hơn — Dù sao thì kể từ lúc phát hiện chấm định vị của Su trên bản đồ đang di chuyển về phía mình, cô đã phải tốn bao công sức để thiết kế cái dáng ngồi "diễn sâu" này đấy!

Về phần Su, sợ làm Lê giật mình, cậu kìm nén sự kích động trong lòng, khẽ khàng cất tiếng gọi: "Chị Lê."

Lê quay đầu lại với vẻ ngơ ngác, khi nhìn thấy Su đứng bên cạnh, ánh mắt cô thoáng chút ngỡ ngàng: "Su...?"

"Là em đây, chị Lê..." Dù không còn là cậu học sinh ngây ngô năm nào, nhưng khi đối diện với Lê, Su vẫn không tự chủ được mà đỏ mặt. "Em đã gia nhập Trục Hỏa Chi Nga, thời gian tới sẽ được điều chuyển về Tổng bộ công tác."

"...Vậy sao, chúc mừng cậu nhé, Su."

Phản ứng của Lê bình thản hơn nhiều so với tưởng tượng của Su. Điều này khiến cậu có chút hoang mang. Lê trước kia vốn là người có tính cách vô cùng sôi nổi, tích cực, sao giờ đây lại trở nên trầm mặc đến vậy?

"Chị Lê, đã có chuyện gì xảy ra sao?" Su cẩn trọng hỏi: "Liệu em có thể giúp gì được cho chị không?"

"Không có gì đâu Su, chỉ là... trong thư viện không được phép làm ồn."

Lê gấp cuốn sách lại, đứng dậy mỉm cười với Su: "Được điều về Tổng bộ là chuyện vui, hơn nữa bao năm rồi chị em mình mới gặp lại, hay là hôm nay để chị mời cậu một bữa nhé?"

"Được dùng bữa cùng chị Lê là vinh hạnh của em, nhưng là một quý ông, sao em có thể để phụ nữ trả tiền được chứ?"

Su liếc nhìn tựa đề cuốn sách trên tay Lê, rồi mỉm cười: "Vẫn là để em mời đi. Nhưng chắc phải phiền chị giới thiệu nhà hàng rồi, dù sao em cũng mới chân ướt chân ráo đến đây mà."

[Khả năng tối ưu hóa thể chất dưới sự kích thích của năng lượng Honkai quá tải...]

Chị Lê bây giờ cũng bắt đầu hứng thú với nghiên cứu khoa học rồi sao? Nếu chị ấy thích, có lẽ mình nên chọn đề tài này cho phòng thí nghiệm sắp tới...

...

Buổi chiều, sau khi tạm biệt Lê, Su không trở về phòng nghỉ ngơi theo kế hoạch ban đầu.

Cuộc gặp gỡ với Lê diễn ra khá vui vẻ. Bất kể cậu nói gì, Lê đều mỉm cười phụ họa và thảo luận cùng cậu, hệt như những năm tháng xưa cũ. Dù hiện tại kiến thức của Su đã uyên bác hơn nhiều, nhưng khi trò chuyện với Lê, cậu vẫn luôn cảm nhận được sự thú vị và bất ngờ không bao giờ vơi cạn.

Nhưng Su không thể nào vui nổi.

Suốt buổi gặp mặt, Lê luôn mỉm cười, nhưng tuyệt nhiên không nhắc nửa lời về bản thân mình. Cô chỉ nói rằng mình vẫn sống rất tốt. Khi Su gặng hỏi về chuyện bị thương, Lê cũng chỉ dùng vài câu bâng quơ để lấp liếm cho qua chuyện.

Nhưng Su có thể cảm nhận rõ, tận sâu trong đáy lòng, Lê hoàn toàn không hề cười...

Su không biết rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, nhưng cậu chắc chắn rằng đã có một biến cố nào đó tác động nghiêm trọng đến Lê. Nếu không, một người luôn tỏa sáng và ấm áp như mặt trời ấy không thể nào trở nên u sầu như hiện tại.

Là do di chứng của lần bị thương đó? Hay là vì nguyên nhân nào khác? Chẳng phải Kevin luôn ở bên cạnh chị ấy sao? Chẳng lẽ tên đó đã không bảo vệ tốt cho chị ấy?

Vốn dĩ đã hẹn gặp Kevin vào tối nay, nhưng lúc này Su không thể kiên nhẫn đợi thêm dù chỉ nửa giây. Cậu lao thẳng về phía phòng thí nghiệm của Mobius.

Cậu cần phải biết chuyện gì đã xảy ra với Lê.

Và nếu Kevin thực sự không bảo vệ được chị ấy... Vậy thì hãy trả lại vai nam chính đó cho cậu đi.

"Cậu quay lại nhanh hơn ta tưởng đấy." Trong phòng thí nghiệm, Mobius không tỏ ra ngạc nhiên chút nào trước sự trở lại của Su.

"Tại sao chị Lê lại biến thành như vậy?" Giọng Su vẫn bình tĩnh, nhưng không còn sự ôn hòa thường ngày, thay vào đó là sự lạnh lùng xa cách: "Đã xảy ra chuyện gì?"

"Nói chuyện với người thông minh đúng là đơn giản, đỡ mệt hơn hẳn con khỉ đột tóc trắng kia."

Mobius cười khẩy một tiếng, đứng dậy khỏi ghế: "Nhưng thú thật ta cũng không rõ lắm... Có lẽ việc mất đi sức mạnh khiến con bé cảm thấy bản thân không còn được cần đến nữa chăng."

"Mất đi sức mạnh...?"

"Thay vì giải thích, có lẽ để cậu tận mắt chứng kiến sẽ trực quan hơn."

Mobius dẫn Su đi sâu vào bên trong Tổng bộ Trục Hỏa Chi Nga.

Dọc đường đi, Su chứng kiến tầng tầng lớp lớp các biện pháp an ninh nghiêm ngặt. Vô số máy móc tự động và các đơn vị vũ trang hạng nặng giám sát từng ngóc ngách. Su không nghi ngờ gì rằng nếu không có Mobius dẫn đường, cậu đã sớm bị bắn thành cái sàng rồi.

Vượt qua vô số chốt chặn, cuối cùng Mobius và Su dừng lại trước một cánh cổng kim loại dày nặng. Ngước nhìn khối kim loại lạnh lẽo, Mobius bất chợt lên tiếng: "Hướng nghiên cứu trước đây của cậu là bệnh Honkai, vậy chắc cậu cũng biết về loại thuốc đặc trị mà Trục Hỏa Chi Nga đã phát triển chứ?"

"Ngài đang nói đến [Thánh Huyết] sao?" Su không hiểu tại sao Mobius lại đột ngột nhắc đến chuyện này, nhưng vẫn đáp: "Đương nhiên rồi, đó là loại thuốc đã giải quyết được căn bệnh nan y vô phương cứu chữa, chẳng phải là kiệt tác của Tiến sĩ Mobius ngài sao?"

"Vậy cậu có bao giờ tự hỏi, tại sao nó lại được gọi là [Thánh Huyết] không?"

"Chắc là do màu sắc—"

Giọng Su đột ngột nghẹn lại, đồng tử co rút kịch liệt vì sợ hãi.

Một giả thiết tồi tệ nhất vừa lóe lên trong đầu cậu — Tại sao Mobius lại đưa cậu đến nơi canh phòng cẩn mật thế này? Tại sao lại đột nhiên nhắc đến [Thánh Huyết]? Chẳng phải họ đang thảo luận về chuyện của Lê sao?

Nhưng nếu tất cả những điều này có liên quan đến nhau...

"Ngài... các người...?" Lần đầu tiên, gương mặt luôn nho nhã, điềm đạm của Su vỡ vụn, thay vào đó là biểu cảm phẫn nộ tột cùng. "Mở cửa ra!"

"Tốt nhất cậu nên bình tĩnh lại." Mobius bình thản mở khóa điện tử: "Hiện tại chúng ta đã không còn cách nào để thu thập thêm loại nguyên liệu này nữa rồi."

Không thèm đoái hoài đến Mobius, ngay khoảnh khắc cánh cửa mở ra, Su lao vào như một cơn gió. Và thứ cuối cùng phản chiếu trong đáy mắt cậu chính là — một màu đỏ thẫm.

Vô số những hộp chứa nhỏ đựng đầy máu tươi, dưới ánh đèn mờ ảo của kho chứa, phản chiếu lại sắc đỏ đến chói mắt.

Su là một bác sĩ. Chẳng cần bất kỳ lời giải thích nào, cậu đã hiểu thứ được niêm phong ở đây rốt cuộc là gì.

"Vì vẫn đang cố gắng tối ưu hóa liều lượng cần thiết trong quá trình bào chế, nên chưa dùng hết để sản xuất thuốc..." Mobius lặng lẽ bước đến sau lưng Su, người đang đứng chết lặng tại chỗ. "Nhưng chỗ này cũng chỉ còn lại khoảng một nửa, số còn lại đều đã được sử dụng hết rồi."

"Chủ nhân của những dòng máu này, chính là Lê."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!