Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

R-15

(Hoàn thành)

R-15

Hiroyuki Fushimi

R-15 kể về Taketo Akutagawa, một cậu bé theo học tại trường dành cho thiên tài: Học viện tư thục Inspiration. Taketo là một tiểu thuyết gia thiên tài và viết cả truyện khiêu dâm.

101 44

Chương Lê Minh - Chương 220: Người bạn cũ

Chương 220: Người bạn cũ

Su đứng trước tấm gương lớn, hồi hộp chỉnh lại chiếc cà vạt trên cổ áo, ánh mắt dò xét kỹ lưỡng như thể sợ bản thân còn điểm nào đó chưa chỉn chu.

"Hiếm thấy nha Su, không ngờ cũng có ngày cậu lại đứng uốn éo trước gương thế này." Chẳng biết từ lúc nào, Tiến sĩ Specky tay cầm bình rượu, nheo mắt cười tủm tỉm đứng ở cửa: "Con công nhỏ quanh năm suốt tháng nhắm mắt làm ngơ sự đời, hôm nay lại muốn xòe đuôi rồi sao?"

"Khụ, Tiến sĩ, em chỉ muốn bản thân trông đàng hoàng hơn một chút thôi." Su ngượng ngùng ho khan hai tiếng: "Dù sao đây cũng là lần đầu tiên em đến Tổng bộ Trục Hỏa Chi Nga, lại còn sắp diện kiến Tiến sĩ Mobius — cây đại thụ trong ngành khoa học gen của nhân loại, nếu ăn mặc lôi thôi thì thất lễ quá."

"Thật sự chỉ vì lý do đó thôi sao?" Nụ cười trên mặt Tiến sĩ Specky chẳng có vẻ gì là tin tưởng. "Sao tôi cứ cảm thấy, có người đang muốn đi gặp lại cô bạn gái nhỏ của mình nhỉ?"

"Khụ khụ khụ! Tiến sĩ, xin hãy cẩn trọng lời nói!" Su ho sặc sụa hơn: "Hiện tại vẫn chưa phải!"

"Hiện tại chưa phải — nghĩa là tương lai muốn biến cô ấy thành 'phải' chứ gì?" Nhìn gương mặt đã đỏ bừng của Su, Tiến sĩ Specky cười sảng khoái như một người từng trải: "Tuổi trẻ thật tốt, lúc nào cũng tràn trề nhiệt huyết... Có điều, để ý đến vị anh hùng một thời đó, mắt nhìn của cậu cũng kén chọn gớm đấy."

"Được rồi, đi thôi, Tiến sĩ Mobius đánh giá cậu rất cao đấy." Tiến sĩ Specky lắc đầu, xoay người ra hiệu cho Su đi theo. "Gặp mặt xong xuôi rồi cậu hãy đi tìm người trong mộng của mình — nếu tôi nhớ không nhầm thì năm xưa cô ấy cũng từng ghi danh dưới trướng phòng thí nghiệm của Mobius."

Bước theo sau lưng Tiến sĩ Specky, Su vẫn cảm nhận rõ trái tim trong lồng ngực mình đang đập thình thịch không yên.

Sáu năm.

Cậu đã mất đằng đẵng sáu năm trời, cuối cùng mới có thể đứng trên cùng một mặt đất với Lê!

Không sở hữu sức mạnh phi lý như người bạn thân Kevin, cũng chẳng có trí tuệ thiên tài xuất chúng như cô bạn học Mei, nhưng Su đã dựa vào nỗ lực không ngừng nghỉ của chính mình để bước đến nơi họ đang đứng.

Có lẽ cậu đến quá muộn, có lẽ địa vị vẫn chưa thể sánh bằng họ, nhưng ít nhất hiện tại Su đã đến được bên cạnh Lê.

Đã lâu không gặp, không biết chị ấy bây giờ ra sao rồi... Liệu chị ấy còn nhận ra mình không?

Rõ ràng đang trên đường đi gặp bậc tiền bối Mobius danh tiếng lẫy lừng, nhưng trong đầu Su lúc này hoàn toàn không có chỗ cho vị tiến sĩ kia.

Những năm trước Lê vẫn thường xuyên liên lạc với cậu, nhưng kể từ sau sự kiện — phải, hình như là sau lần Honkai thứ sáu — cậu không còn nhận được tin tức gì từ chị ấy nữa. Thậm chí những cập nhật trạng thái của chị ấy cũng hoàn toàn im bặt.

Su cũng không tiện gặng hỏi lý do đối phương không trả lời tin nhắn, cho đến khi cậu nhìn thấy tin tức về việc chị ấy bị thương trên bản tin.

Cảm xúc đầu tiên của Su khi đó là sự tự hào — người học tỷ mà cậu thầm thương trộm nhớ vẫn luôn tỏa sáng rực rỡ như thế. Dù ở trong một tổ chức mang tầm cỡ thế giới như Trục Hỏa Chi Nga, chị ấy vẫn là ngôi sao chói lọi nhất. Nhưng ngay sau đó là nỗi lo lắng tột cùng: Chị ấy bị thương, tình hình hiện tại thế nào rồi?

Những thông tin cơ mật như vậy, một người ngoài cuộc như Su hiển nhiên không thể tiếp cận. Sau khi gia nhập tổ chức, cậu cũng chỉ biết được rằng chị ấy đã chuyển từ Tổng bộ sang Úc, rồi sau sự kiện Luật Giả thứ bảy lại được chuyển về Tổng bộ.

Phòng thí nghiệm số 5 nơi Su làm việc không nằm tại Tổng bộ, nên cậu chưa từng có cơ hội đi tìm Lê — cho đến tận hôm nay!

Người hướng dẫn của cậu, Tiến sĩ Specky, cho rằng cậu đã đủ năng lực để tiến xa hơn trong Trục Hỏa Chi Nga, cộng thêm sự tán thưởng từ nhà khoa học hàng đầu Mobius, cậu đã thành công đặt chân đến nơi này, thậm chí có thể bắt đầu con đường nghiên cứu độc lập của riêng mình ngay tại Tổng bộ.

Nghiên cứu khoa học đối với Su không quá quan trọng, thế giới này không thiếu một bác sĩ như cậu, nhưng việc được đến bên cạnh Lê lại có ý nghĩa vô cùng lớn lao.

Trong lúc Su còn đang mải suy tính lát nữa sẽ đi tìm Lê như thế nào, Tiến sĩ Specky đã dẫn cậu đến trước cửa phòng thí nghiệm của Mobius.

"Vào nói chuyện với cô ấy đi, người cô ấy muốn gặp là cậu —" Tiến sĩ Specky dừng bước, dặn dò Su: "Tính khí của Mobius khá quái gở, đừng cãi nhau với cô ấy, cũng đừng ăn hay uống bất cứ thứ gì cô ấy đưa cho."

"Vâng, em biết rồi." Su gật đầu.

Dù chưa từng đến Tổng bộ, nhưng danh tiếng nhà khoa học điên của Mobius thì cả cái tổ chức Trục Hỏa Chi Nga này không ai là không biết, Su đương nhiên cũng đã nghe qua.

Chuẩn bị tâm lý một chút, Su nghiêm nghị đẩy cửa bước vào.

Ánh đèn lạnh lẽo, phòng thí nghiệm trống trải, xung quanh bày la liệt những mẫu vật và tiêu bản mà nếu chiếu lên tivi chắc chắn phải che mờ để tránh làm trẻ con khiếp sợ — nói tóm lại, rất đúng với những định kiến của Su về Mobius.

Nhưng điều kỳ lạ là, Su không hề nhìn thấy vị nhà khoa học lừng danh kia đâu cả. Trong cả căn phòng rộng lớn chỉ có một thiếu nữ tóc xanh trạc mười lăm, mười sáu tuổi.

Tiến sĩ Mobius cũng có mái tóc xanh, nhưng nghe nói cô ấy đã ngoài ba mươi rồi... Đây là em gái hay con gái của cô ấy sao?

Mang theo nỗi thắc mắc, Su bước lại gần thiếu nữ: "Thưa cô, cho hỏi Tiến sĩ Mobius hiện đang ở đâu ạ?"

Tuy nhiên, điều Su không ngờ tới là thiếu nữ kia chỉ lạnh lùng liếc cậu một cái, rồi buông lời mỉa mai đầy khinh miệt: "Ăn diện chải chuốt thế này, con công nhỏ nhà cậu định đi tìm ai thế hả?"

Cô bé này thật thiếu lễ phép...

Dù trong lòng có chút bất lực, Su vẫn giữ phong thái lịch thiệp của một quý ông để giải thích: "Xin lỗi, tôi đến đây để—"

"Không cần giới thiệu đâu, ta biết cậu, Su." Cô gái — hay chính xác hơn là Mobius — ngồi xuống chiếc ghế xoay, nhướn mày nhìn Su: "Ta đã đọc những bài báo cáo cậu công bố, rất xuất sắc. Cậu hoàn toàn có thể trở thành một nhà khoa học ngang hàng, thậm chí vượt qua cả ta — nếu cậu chịu vứt bỏ mấy cái quy chuẩn đạo đức yếu mềm đến nực cười đó đi."

"...Hóa ra là vậy, ngài chính là Tiến sĩ Mobius sao? Ha ha, trông ngài trẻ thật đấy." Su nhanh chóng phản ứng lại tình hình, mỉm cười đáp: "Cảm ơn ngài đã đánh giá cao, nhưng tôi cho rằng làm tổn thương con người để cứu rỗi nhân loại là một việc làm bỏ gốc lấy ngọn."

"Trong khoa học, đạo đức là thứ vô nghĩa — chuyện này có lẽ để cô bạn học cũ Mei của cậu giải thích thì sẽ thuyết phục hơn đấy."

Mobius cười khẩy một tiếng, nhưng rồi lại nhanh chóng chìm vào im lặng. Cuối cùng, cô cầm tập tài liệu trên bàn lên với vẻ chán chường: "Được rồi, cậu đi đi."

"?"

Su ngơ ngác. Cậu đã chuẩn bị tinh thần để đối mặt với những bài kiểm tra kiến thức hóc búa từ vị tiền bối này, hoặc chí ít là một cuộc tranh luận nảy lửa về luân thường đạo lý, kết quả là cuộc gặp gỡ lại kết thúc đường đột thế này sao?

"Cậu cứ đi tìm người mà cậu muốn tìm trước đi." Mobius không nhìn Su nữa, cúi đầu lầm bầm: "Gặp lại bạn cũ, biết đâu tâm trạng con bé sẽ khá hơn chút... Giờ này chắc nó đang ở thư viện."

"Còn những chuyện khác, để sau này hẵng tính."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!