Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

R-15

(Hoàn thành)

R-15

Hiroyuki Fushimi

R-15 kể về Taketo Akutagawa, một cậu bé theo học tại trường dành cho thiên tài: Học viện tư thục Inspiration. Taketo là một tiểu thuyết gia thiên tài và viết cả truyện khiêu dâm.

101 44

Chương Lê Minh - Chương 214: Liệu pháp ngôn từ

Chương 214: Liệu pháp ngôn từ

Himeko, Đội trưởng Phân đội 5 của Trục Hỏa Chi Nga, là một người có mối quan hệ rất tốt với Kevin. Với tư cách là bậc tiền bối, cô đã dìu dắt và giúp đỡ cậu rất nhiều trong những ngày đầu gia nhập.

Khi Kevin đối mặt với Viêm Chi Luật Giả, ả ta vẫn mang hình hài quen thuộc của người đội trưởng ấy, vẫn gọi tên cậu, vẫn cất tiếng chào hỏi cậu với sự nhiệt tình nồng ấm như mọi khi.

Nhưng Kevin đã không do dự.

Chẳng hề có lấy một tích tắc chần chừ, cậu vận dụng toàn bộ sức mạnh tối thượng của mình, dùng băng giá vĩnh cửu để kết liễu người bạn, người chị thân thiết đang đứng trước mắt.

Cả một vùng không gian rộng lớn hóa thành bình địa băng giá, thậm chí ngọn lửa hung tàn đang thiêu đốt ở phía xa cũng phải lụi tàn trước cái lạnh thấu xương ấy.

Kevin đứng lặng người, ánh mắt dán chặt vào thi thể đông cứng của người từng là Himeko.

Lần này cậu đã không do dự. Cậu đã thực sự gánh vác trách nhiệm mà lẽ ra Lê phải gánh vác!

Nhưng mà...

Trên gương mặt của Himeko dường như vẫn còn vương lại nét ngỡ ngàng, tựa như cô không hiểu tại sao người bạn thân thiết lại có thể nhẫn tâm xuống tay tàn độc với mình đến vậy.

Đôi tay Kevin khẽ run lên bần bật. Cậu vẫn nhớ như in hình ảnh người này, chỉ mới cách đây không lâu, còn vui vẻ cùng cậu tán gẫu về những cô cậu tân binh quá mức năng động trong đội.

Dù đối phương đã biến thành Luật Giả, nhưng Himeko vẫn là người bạn thực sự của cậu... và chính tay cậu đã giết chết cô ấy.

Vậy nếu lần tới không phải là Himeko, mà là một người khác thì sao?

Nếu đối phương là Lê, cậu phải làm thế nào mới đúng đây...

Áp lực đè nặng lên trái tim Kevin, nhưng gương mặt cậu vẫn lạnh băng không chút biến sắc. Đã quyết tâm thay Lê đứng vào vị trí của Đấng Cứu Thế, cậu không được phép dao động.

Kevin chỉ có thể thầm cầu nguyện rằng viễn cảnh tồi tệ nhất ấy sẽ không bao giờ xảy ra.

Chiến sĩ Dung hợp ngay trong trận đầu ra quân đã thể hiện sức mạnh kinh thiên động địa, trong chớp mắt chém rơi đầu Luật Giả thứ bảy.

Trục Hỏa Chi Nga, vốn đang chìm trong bầu không khí ảm đạm và bất lực trước sức tàn phá khủng khiếp của Viêm Chi Luật Giả, nay bỗng chốc bừng lên hy vọng mãnh liệt sau tin thắng trận.

Nếu nhân loại đã sở hữu thứ vũ khí sinh học hùng mạnh như Chiến sĩ Dung hợp, thì cớ gì phải sợ hãi trước lũ Honkai?

Cuộc phẫu thuật Chiến sĩ Dung hợp, từ chỗ không có ai dám đăng ký, sau chiến công hiển hách của Kevin bỗng chốc trở thành miếng bánh ngon ai cũng muốn tranh phần. Thế nhưng, sau hơn mười ca thất bại liên tiếp, sự hào hứng ấy nhanh chóng nguội lạnh, trả lại vẻ đìu hiu vốn có.

Trở thành siêu nhân thì ai chẳng muốn, nhưng với tỷ lệ thành công thấp đến thảm thương như vậy, chẳng ai dại gì đem mạng sống của mình ra đánh cược.

Hơn nữa, những kẻ sống sót sau ca phẫu thuật liệu có còn được gọi là con người hay không cũng là một vấn đề nan giải. Trong cơ thể họ chảy dòng máu lai tạp với gen của Honkai thú, và những biểu hiện sinh lý cũng khác xa người thường. Lấy Kevin làm ví dụ, thân nhiệt của cậu ta thấp đến mức người bình thường chỉ cần đứng gần cũng có thể bị bỏng lạnh, ngay cả việc giao tiếp mặt đối mặt cơ bản nhất cũng trở nên khó khăn.

Là người đầu tiên sống sót qua ca phẫu thuật Chiến sĩ Dung hợp, hình ảnh của Kevin trong mắt mọi người đã trải qua một sự biến đổi chóng mặt: từ một tên ngốc không sợ chết, trở thành anh hùng cứu thế, và giờ đây là một... dị nhân.

Trước những thay đổi đó, Kevin chẳng hề lên tiếng biện minh. Cậu vẫn giữ nguyên bộ mặt lạnh lùng suốt ngày này qua tháng nọ, khiến những lời đồn thổi càng thêm thêu dệt — rằng Kevin sau khi trải qua cuộc phẫu thuật siêu việt kia chắc chắn đã bị gen của Honkai thú xâm chiếm, đến mức đánh mất luôn cả cảm xúc của con người!

Đánh mất cảm xúc của con người sao... Nếu thực sự có thể trở nên vô cảm, biết đâu mình sẽ cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

Tại một góc khuất trong công viên vắng người thuộc khuôn viên Tổng bộ Trục Hỏa Chi Nga, Kevin ngồi một mình, lặng lẽ ăn bát mì gói lót dạ.

Kể từ sau sự kiện Luật Giả thứ sáu, phòng thí nghiệm của Mobius không còn chào đón cậu nữa. Dù cậu có muốn đến lấy hộp cơm do Lê chuẩn bị cũng không được... Thậm chí với tình trạng bị thương hiện tại của Lê, liệu cô ấy có thể tiếp tục nấu ăn cho mọi người như trước hay không, Kevin cũng chẳng dám chắc. Sau cuộc phẫu thuật, thái độ của Mobius đối với cậu tuy có đỡ gay gắt hơn đôi chút, nhưng cũng chẳng thể gọi là ôn hòa. Hơn nữa, nhiệt độ cơ thể cậu sẽ gây ảnh hưởng xấu đến các thiết bị thí nghiệm, nên Kevin cũng tự giác không đến làm phiền.

Còn nhà ăn... Giờ đây mọi người nhìn thấy cậu như nhìn thấy thứ gì đó dơ bẩn, chỉ muốn tránh xa. Không chỉ vì những lời đồn đại, mà còn vì tác dụng phụ từ cơ thể cậu — chẳng ai muốn ngồi ăn trong cái tủ đông âm 30 độ cả.

Ngay cả việc ăn mì gói, Kevin cũng phải dùng đến hộp giữ nhiệt đặc chế do Vill-V làm tặng, nếu không cậu sẽ chỉ được thưởng thức món mì tảng băng.

Không biết chị Lê giờ này ra sao rồi...

"Ngồi một mình ở đây làm gì thế, Kevin?"

"...Chị Lê?"

Kevin giật mình ngẩng đầu. Người đang đứng bên cạnh cậu, không phải là Lê — người mà cậu ngày đêm mong nhớ — thì còn ai vào đây nữa?

Không còn khoác lên mình bộ đồng phục tác chiến của Trục Hỏa Chi Nga như thường lệ, giữa cái nắng hè oi ả, Lê diện một chiếc váy liền thân màu trắng tinh khôi, đầu đội chiếc mũ rộng vành. Khí chất của cô cũng hoàn toàn khác biệt so với vẻ anh dũng, phóng khoáng ngày thường, thay vào đó là nét dịu dàng, đài các của một tiểu thư khuê các.

Lê cúi người, tò mò nhìn vào hộp cơm của Kevin, rồi lắc đầu bất lực: "Lại ăn mì gói nữa à... Mà cậu đang làm cái tư thế gì thế kia?"

Cũng chẳng trách Lê thắc mắc, bởi lẽ Kevin đang ngả người ra sau hết mức có thể để tránh né khi cô cúi xuống, thậm chí còn ngoảnh mặt đi chỗ khác không dám nhìn thẳng vào cô, tạo thành một tư thế vô cùng kỳ quặc và buồn cười.

"Ở gần quá chị sẽ bị bỏng lạnh đấy." Kevin lí nhí đáp.

Đó là lý do chính đáng nhất, còn một lý do tế nhị khác là — Lê đang mặc chiếc váy hai dây, khi cô cúi người xuống như vậy, cậu sợ mình sẽ nhìn thấy những thứ không nên thấy!

"Ra là vậy, chị cũng có nghe nói chuyện đó..." Lê dường như không nhận ra những suy nghĩ đen tối trong đầu Kevin, cô đứng thẳng người dậy, nhẹ nhàng ngồi xuống đầu kia của chiếc ghế dài: "Cậu định cứ ăn mì gói qua ngày thế này mãi sao?"

"Thỉnh thoảng em cũng gọi đồ bên ngoài... nhưng đa phần cầm đến tay thì cũng đông cứng cả rồi." Thấy tư thế của Lê không còn nguy hiểm nữa, Kevin mới thở phào nhẹ nhõm, ngồi thẳng dậy.

Nhìn phản ứng của Kevin, trong lòng Lê chỉ muốn bật cười — Nhóc con, tưởng chị đây định phát phúc lợi cho cậu à? Mơ đi cưng, chị chỉ trêu cậu tí thôi! Chiếc váy này là hàng hiệu cô phải bỏ ra tận 2 điểm năng lượng để đổi từ cửa hàng hệ thống đấy, tên là “Chiếc váy tuyệt đối an toàn”, dù cô có trồng cây chuối thì nó cũng chẳng tuột xuống đâu nhé!

Tuy trong lòng cười thầm, nhưng gương mặt Lê vẫn giữ nét u buồn man mác, đôi mắt hạnh khẽ cụp xuống: "Cảm giác đó chắc chắn là tệ lắm nhỉ."

"...Không sao đâu." Kevin lặng lẽ đứng dậy: "Hôm nay em còn lịch kiểm tra, em đi trước—"

"Kevin, cậu lại định trốn tránh chị sao?"

Câu hỏi nhẹ nhàng của Lê khiến bước chân Kevin khựng lại.

"Không phải đâu, chị Lê, em chỉ là—" Kevin ấp úng, không biết phải giải thích thế nào.

Cậu chỉ cảm thấy bản thân không còn mặt mũi nào để đối diện với cô mà thôi.

"Nếu không phải trốn tránh, vậy chúng ta có thể nói chuyện một chút được không?" Lê mỉm cười, nhưng nụ cười ấy lại vương đầy chua xót: "Đã bao lâu rồi chúng ta chưa nói chuyện tử tế với nhau nhỉ?"

Trầm mặc hồi lâu, cuối cùng Kevin cũng ngồi xuống lại chiếc ghế dài, nhưng cậu chọn vị trí mép ghế xa nhất so với Lê, cậu không muốn nhiệt độ cơ thể mình làm tổn thương cô.

"Chị nghe Elysia kể về tình trạng của cậu. Cô ấy nói cậu dạo này không ổn chút nào, có lẽ cậu cần một bác sĩ tâm lý giỏi đấy."

"Em còn tưởng cô ấy bây giờ ghét em lắm chứ."

"Thì bản tính cô ấy vốn lương thiện mà, dù có chút giận dỗi thì cũng sẽ nhanh chóng nguôi ngoai thôi, sao nỡ bỏ mặc cậu được." Lê cười dịu dàng: "Tuy chị không phải bác sĩ tâm lý, nhưng chị vẫn muốn trò chuyện với cậu... Nếu có thể giúp cậu giải tỏa được chút nào thì tốt biết mấy."

"..." Nhìn ánh mắt ôn nhu của Lê, Kevin do dự một lúc lâu, rồi mới khẽ khàng mở lời: "Chị Lê, chị có hay nằm mơ không? Mơ thấy... những người đã chết ấy..."

"Chị thường xuyên mơ thấy họ. Dù là những người dân vô tội đã chết trong thành phố vì sai lầm của chị, hay là Luật Giả thứ sáu và thứ bảy đã chết dưới tay chị... Chị vẫn thường thấy gương mặt của họ hiện về."

"Kevin à, chị cũng giống như cậu thôi." Lê khẽ thở dài: "Dù là những người mình không cứu được, hay những kẻ bị chính tay mình giết chết, sức nặng sinh mệnh của họ đều sẽ đè nặng lên vai người còn sống..."

Xạo đấy.

Thực tế thì cô ăn ngon ngủ kỹ, đặt lưng là ngáy o o, chưa bao giờ biết ác mộng là gì~

Làm người là phải biết buông bỏ, cô đã cố gắng hết sức để cứu người rồi, cứu không được thì cũng đâu phải lỗi tại cô. Còn mấy con Luật Giả với Tử Sĩ... xin lỗi đi, giết bọn nó là thay trời hành đạo, hôm nào không giết được là do số bọn nó đỏ thôi!

Nhưng việc cô vô tư lự không có nghĩa là Kevin không được phép đau buồn, đâu phải ai cũng có tinh thần thép hoặc mặt dày như cô.

Quan trọng là để phục vụ cho kế hoạch tiếp theo, cô bắt buộc phải diễn vai đồng cảm sâu sắc với Kevin mới được!

"Kevin, cậu có hận chị không?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!