Chương 98 - Trải Nghiệm (4)
“Vâng… vậy thì vụ việc này coi như kết thúc tại đây.”
Phòng họp tầng 7 của Hiệp hội Anh hùng.
Từ các guild được Hiệp hội công nhận cho đến những tổ chức tư nhân.
Rất nhiều guild và tổ chức đã góp mặt.
Ngồi chễm chệ trên chiếc ghế cao ở trung tâm, Kang Ahrin đang bực bội ra mặt.
“… Ahrin à, bớt giận đi con.”
Người ngồi cạnh Kang Ahrin là chú của cô, Kang Yoonhyuk.
Ông là Bang chủ của Maengju, cũng chính là người đã dắt Kang Ahrin tới đây.
“Cháu không có giận.”
Một câu trả lời ngắn ngủn, khô khốc.
Nhưng thực chất, bên trong cô đang sôi máu.
Cô cảm thấy như sắp tức chết đến nơi.
Đáng lẽ giờ này, cô phải đang vi vu tham quan tòa nhà cùng Jung Haein và Kim Haeun, chụp ảnh check-in ở sảnh, rồi cùng nhau thử trang bị mới.
Đáng lẽ giờ này cả hai đã có một buổi trải nghiệm đầu tiên vui vẻ bên nhau.
Vậy mà bây giờ…
Cô lại bị trói chân trong cái phòng họp tẻ ngắt này.
Chính chú của cô, Kang Yoonhyuk, đã lôi cô đến đây.
Lấy cớ là đã đến lúc cô phải dần lộ diện với mọi người.
Dù biết ông làm vậy hoàn toàn là vì tốt cho mình.
Nhưng Kang Ahrin thừa hiểu tất cả chỉ là mấy cái thủ tục sáo rỗng.
Cuộc họp dần đi đến hồi kết.
Mọi người đã bắt đầu thu dọn tài liệu và lục đục đứng dậy.
‘Chỉ để nghe có thế này mà…’
“Haiz…”
Một tiếng thở dài não nề tuột ra khỏi miệng Kang Ahrin.
Nhưng đúng lúc đó.
“À, chắc mọi người đều biết rồi nhỉ? Về buổi giao lưu chiến lược tối nay ấy. Mong rằng năm nay cũng sẽ có thật nhiều vị tham dự.”
Giọng nói tươi sáng của Chủ tịch Hiệp hội vang vọng khắp phòng họp.
“Haha, đương nhiên là phải đi rồi.”
Khắp phòng họp vang lên những tiếng cười và câu trả lời xã giao.
Buổi giao lưu chiến lược.
Một sự kiện thường niên giữa các tổ chức được tổ chức vào khoảng thời gian này mỗi năm.
Danh nghĩa bề ngoài là ‘Cùng nhau đối phó với các mối đe dọa toàn cầu’ và là nơi để chia sẻ chiến lược cho nhau.
Nhưng thực chất, nó chẳng khác gì một bữa tiệc, một buổi gặp gỡ thân mật để thắt chặt tình hữu nghị giữa các tổ chức và guild.
Ngay lúc ấy, đôi mắt của Kang Ahrin chợt sáng rực lên.
‘Chính nó.’
Vẻ mặt cau có của cô nhanh chóng trở nên rạng rỡ.
“Chú, ai sẽ đi sự kiện đó vậy?”
“Chắc là chú sẽ...”
“Để cháu đi cho.”
“Hả? Tự dưng cháu lại muốn đi thế. Chú đang nghĩ chắc phải đi một mình, có cháu đi cùng thì tốt quá...”
“Không ạ.”
Kang Ahrin khẽ mỉm cười, khóe môi nhếch lên đầy ẩn ý.
“Cháu... sẽ đi.”
“Ơ...?”
Mỗi thư mời có thể dẫn theo một người.
Và người mà Kang Ahrin sẽ đi cùng...
Thực ra, cô đã chọn được người rồi.
***
Kim Haeun dẫn các học viên vào tòa nhà nghiên cứu.
Vô số trang thiết bị và các di vật đang chờ phân tích được xếp ngay ngắn.
Không khí có phần ảm đạm, tiếng máy móc, tiếng gõ bàn phím và những lời thì thầm nho nhỏ của các nhà nghiên cứu hòa vào nhau.
Giữa không gian đó, có một nhân vật nổi bật hẳn lên.
Ở một góc, có một người phụ nữ gần như dán mắt vào màn hình.
Mái tóc buộc vội, đeo kính, bộ dạng phờ phạc vì mệt mỏi.
Dưới mắt là quầng thâm đậm.
Rõ ràng nếu trang điểm cẩn thận thì sẽ rất xinh, nhưng có lẽ vì quá mệt mỏi nên trông cô chẳng có chút sức sống nào.
Kim Haeun cẩn thận lại gần cô ấy.
“Này… Anh hùng Kang Sujin… tôi đã đưa bọn trẻ đến rồi.”
Kang Sujin đang dán mắt vào màn hình, chỉ liếc nhẹ sang một cái.
“Haiz…”
Cạch. Cô vặn vẹo vai rồi đứng dậy.
“Ừ, mấy đứa đến rồi à.”
Cô giơ tay chỉ xung quanh.
“Đây là tương lai của mấy đứa đấy.”
“... Tôi thấy rất tuyệt ạ!!”
Một nam học viên dõng dạc hét lên.
Kang Sujin chỉ chớp mắt.
“…Ờ, vậy à. Chứ tôi thì thấy không tuyệt chút nào.”
Nói rồi cô lấy điếu thuốc từ trong túi ra, rồi lại cất vào.
“À. Xin lỗi.”
Cô lại nhìn Kim Haeun.
“Vậy, tôi phải làm gì với đám này đây.”
“À, chỉ cần… giới thiệu sơ qua cô đang làm gì là được~”
Kim Haeun vỗ nhẹ vào vai cô một cách nũng nịu. Kang Sujin bật cười như thể thấy thật lố bịch rồi xoay tấm bảng trắng trước mặt lại.
Soạt.
“Được thôi, vậy thì… để hỏi cái này xem.”
Mặt sau của tấm bảng chi chít những công thức, sơ đồ cấu trúc, và một mạng lưới mạch điện được vẽ bằng bút đỏ.
Nhưng, có gì đó rất quen thuộc.
‘… Cái này, lẽ nào.’
“Cái này ấy à, mấy đứa biết Mảnh Vỡ chứ? Mảnh Vỡ ấy.”
Các học viên gật đầu.
“Đây là giả thuyết mà anh họ tôi gửi cho lần trước. Điều kiện tiên quyết để trích xuất năng lượng của Mảnh Vỡ. Tiện thể nói luôn, anh họ tôi là giáo sư của mấy đứa đấy.”
Cô nói tiếp.
“Tự dưng lại quẳng cho tôi cái này, bảo là lý thuyết của học viên nào đấy. Tôi định lờ đi rồi, nhưng xem qua thì… thấy sao? Cũng ra gì phết đấy chứ? Tên học viên đó là gì ấy nhỉ… hình như là Jung gì đó.”
“Nói một cách đơn giản, để trích xuất năng lượng của Mảnh Vỡ, cần phải có ‘Lựa chọn của Hệ thống’.”
Soạt— cô khoanh một vòng tròn lớn.
[Lựa chọn của Hệ thống]
“Nhưng mà, vấn đề nằm ở đây. Chúng ta không thể biết được lựa chọn này diễn ra theo cách nào, và phản ứng xảy ra theo cơ chế nào.”
Kang Sujin quay đầu lại.
“Cái phản ứng này, làm thế quái nào để tìm ra nó đây? Nào, vậy thì bây giờ. Có ai có ý tưởng gì không?”
Các học viên bắt đầu ngơ ngác. Cũng phải thôi.
Đây là một vấn đề vô lý. Vì đến cả nhà nghiên cứu hàng đầu như Kang Sujin cũng chưa tìm ra câu trả lời.
Kang Sujin nói thêm.
“Cứ thoải mái đi.”
Các học viên bắt đầu lần lượt giơ tay.
“Ờm... có phải nó phản ứng với một loại tín hiệu sinh mệnh nào đó không ạ? Mỗi cá nhân đều có một tần số riêng và...”
Nam học viên ngồi hàng đầu rụt rè lên tiếng.
“Ok, người tiếp theo.”
“Có khả năng nó biểu hiện qua một loại gen đặc biệt hoặc… một căn bệnh nào đó.”
“Ừ, tiếp theo.”
Vài ý kiến nữa được đưa ra, nhưng ánh mắt của cô ngày một mệt mỏi.
Sau khi nghe thêm vài ý kiến, Kang Sujin nhắm mắt lại và gật đầu.
“Được rồi, mấy đứa vất vả rồi. Cô Kim Haeun~ giờ đưa bọn trẻ đi đi.”
“Vâng, vâng.”
Kim Haeun nhanh chóng đáp lời.
Ngay cả lúc đó, tôi vẫn còn do dự.
‘Liệu nói ra điều này có giúp ích gì không?’
Maengju là Guild của Kang Ahrin, việc đẩy nhanh tiến độ nghiên cứu về Mảnh Vỡ có lẽ cũng không phải là chuyện xấu.
Tôi lặng lẽ mở lời.
“Có lẽ nào cả Mảnh Vỡ và đối tượng đều chưa sẵn sàng không?”
Ánh mắt của Kang Sujin, người đã ngồi phịch xuống ghế, từ từ hướng về phía tôi.
Kim Haeun vội vàng cười và xua tay.
“À~ thôi thôi, nhà nghiên cứu của chúng ta bận lắm~”
“Khoan đã.”
Kang Sujin ngăn cô ấy lại.
Rồi cô hất đầu về phía tôi và nói.
“Cậu nói tiếp xem nào?”
Tôi gật đầu, rồi bình tĩnh nói tiếp.
“‘Lựa chọn của Hệ thống’ suy cho cùng cũng là thứ chỉ có thể quan sát được khi có phản ứng xảy ra. Nhưng nếu đối tượng đó không đủ mạnh để chịu được năng lượng của Mảnh Vỡ, thì việc không có phản ứng nào xảy ra cũng là điều hiển nhiên thôi ạ.”
Trong nguyên tác, để tìm được Mảnh Vỡ, các nhân vật phải đạt đến một ‘cảnh giới’ nhất định.
Thực tế thì, lý do tôi nhắm Yu Hana là người đầu tiên để giao phó Mảnh Vỡ cũng là vì cô ấy trông gần với cảnh giới đó nhất.
Tức là, ở thời điểm hiện tại, vì đối tượng được chọn chưa sẵn sàng nên Mảnh Vỡ cũng không phản ứng.
Và khi nhân vật đó đạt đến cảnh giới kia thì sao?
Mảnh Vỡ sẽ phản ứng ngay lập tức.
“Mảnh Vỡ là một dạng năng lượng bậc cao. Để trích xuất được nó, đương nhiên đối tượng phải mạnh. Tóm lại, vì đối tượng vẫn chưa sẵn sàng nên việc không tìm thấy bất kỳ phản ứng nào vào lúc này là điều hiển nhiên.”
Dứt lời, tôi nhìn quanh.
Từ lúc nào, các nhà nghiên cứu gần đó đã lần lượt tụ tập lại.
“Vậy nên…”
Kệ đi.
Đã nói đến nước này rồi.
Tôi cứ thế bước thẳng đến trước tấm bảng.
Giữa những công thức chi chít đó, có một khoảng trống.
Tôi mạnh dạn vẽ một chữ X vào đó.
“Ngay từ đầu, mọi người đã tính toán dựa trên một biến số có thể không hề tồn tại là ‘Lựa chọn của Hệ thống’, vậy thì làm sao mà ra đáp án được?”
Ngay lập tức, cả phòng nghiên cứu chìm vào tĩnh lặng.
Kang Sujin gõ gõ ngón tay lên bàn. Vẻ mặt vô cảm.
Một nhà nghiên cứu thì thầm.
“Này… nhà nghiên cứu Sujin, cái này…”
Kang Sujin đưa ngón tay lên môi.
Suỵt.
“Vậy, khi nào thì họ sẵn sàng?”
“Cái đó thì tôi cũng không biết.”
Định để tôi dâng tận miệng đến thế sao.
Đến lúc này, Kang Sujin mới phì cười.
Có lẽ nhận ra không khí đã thay đổi, Kim Haeun cũng đứng im.
“Cậu tên gì?”
Kang Sujin đứng dậy, bắt đầu lục túi. Cô vừa tiến lại gần vừa hỏi.
“Tôi là Jung Haein.”
“Jung Haein? Jung Haein… À… quả nhiên là cậu à? Anh họ tôi nhắc đến cậu nhiều lắm đấy.”
Vị giáo sư lần trước đã rủ tôi học cao học.
Có vẻ như cô ấy là em họ của ông ta.
Cô lấy ra một tấm danh thiếp và đưa cho tôi.
“Đây là danh thiếp của tôi. Cứ liên lạc bất cứ lúc nào nhé.”
Sau đó, cô vuốt tóc ra sau rồi nói với Kim Haeun.
“Cô Haeun.”
“Vâng.”
Kang Sujin đưa cho cô ấy một chiếc thẻ màu xanh.
“Tầng 3 có quán cafe đúng không? Đến đó mua cho mỗi đứa một ly nước đi. Mọi người đều vất vả rồi.”
“Woa, cảm ơn cô nhiều…”
“À, với lại.”
Cô đột ngột quay đầu lại.
“Cậu thì ăn thêm bánh ngọt nữa. Khoảng ba bốn cái. Không, cứ ăn bao nhiêu tùy thích.”
Kang Sujin cười và nói với tôi.
Rồi, cô quay lại và hét lớn với các nhà nghiên cứu.
“Nào, mọi người ơi?”
Các nhà nghiên cứu bắt đầu lần lượt né tránh ánh mắt của cô.
“Có vẻ như chúng ta lại phải tăng ca rồi nhỉ?”
Các nhà nghiên cứu khẽ rên rỉ.
***
Đặc sản của Maengju.
Quán cafe nội bộ tầng 3.
Kim Haeun đang ngồi đối diện với tôi.
“Thế nên tôi mới bảo chuyện này kinh khủng lắm đấy! Cô Kang Sujin vốn nổi tiếng khó ở… à không, lạnh lùng có tiếng rồi, thế mà lại đưa danh thiếp cho cậu…”
“À… vâng.”
Kim Haeun đang ngấu nghiến ăn bánh ngọt trước mặt tôi.
Có vẻ như tất cả chỉ là cái cớ, và cô ấy thực sự muốn ăn bánh ngọt ngon lành mà thôi.
Dù vậy, đối với phía họ, đây hẳn là một tin tức đáng mừng.
Vì một nghiên cứu đang bế tắc cuối cùng cũng đã tìm được hướng đi.
Cho đến khi các nhân vật chủ chốt trưởng thành, Mảnh Vỡ sẽ không thể hiện bất kỳ phản ứng nào.
Ánh mắt của các học viên nhìn tôi quả thực cũng đã khác đi nhiều so với lúc nãy.
Nếu lúc nãy họ nhìn tôi với vẻ coi thường…
Thì bây giờ, đó là ánh mắt nhìn một đối thủ cạnh tranh đáng gờm, sự cảnh giác đã tăng lên bội phần.
Đúng lúc đó.
“Ôi, nhân vật chính đến rồi kìa.”
Giữa các học viên vang lên những tiếng xì xào nhỏ, có người còn vội vàng đứng dậy.
“Em chào chị!!”
Tôi quay đầu lại, Kang Ahrin đang bước vào từ cửa quán cafe.
Rõ ràng cô ấy chỉ là học viên năm nhất. Nhưng dù vậy, ngay cả các tiền bối cũng phải cúi đầu trước cô.
Dáng đi tự tin và thong dong.
Kang Ahrin khẽ gật đầu.
Và cô ấy đã bắt gặp chính xác ánh mắt của tôi.
Vẻ mặt sắc bén và lạnh lùng của cô tan chảy.
Cô nói với một nụ cười rạng rỡ.
“Jung Haein~”
“À, cậu đến rồi à?”
Rồi cô ấy tiến thẳng đến, liếc nhanh và sắc lẹm vào gáy của Kim Haeun đang ngồi đối diện tôi.
Sau đó, cô lại nở nụ cười trên môi và thản nhiên ngồi phịch xuống chiếc ghế bên cạnh tôi.
“Hôm nay cậu đã làm gì? Có vui không?”
Cô bắt đầu líu lo không ngớt.
Ở trường thì chẳng mấy khi bắt chuyện, nhưng có lẽ vì đây là ‘sân nhà’ nên cô ấy trông khá phấn khích.
Từ xa, vài học viên đang nhìn về phía này.
Bối rối, thắc mắc, không thể tin được.
‘Tại sao Kang Ahrin lại...?’
Tất cả được viết rõ trên mặt họ.
“Ồ! Tiểu thư Ahrin đến rồi này?”
Kim Haeun vừa xúc bánh ngọt vừa vui vẻ chào hỏi.
Kang Ahrin lạnh lùng gật đầu.
“Mà học viên Jung Haein thông minh thật đấy! Cậu ấy còn nhận được danh thiếp từ nhà nghiên cứu Kang Sujin nữa đó!”
“À~ vậy sao?”
“Vâng, với lại…”
Kang Ahrin ngắt lời Kim Haeun và hỏi chen vào.
“Mà này chị Kim Haeun, chẳng phải chị có lệnh triệu tập sao?”
“Triệu tập ư? Không có đâu? Tôi hoàn toàn rảnh rỗi. Hihi.”
“À… thế ạ?”
Kim Haeun vui vẻ cười và tiếp tục ăn bánh.
Kang Ahrin lấy chiếc đồng hồ ra với vẻ mặt thản nhiên rồi nhấn vào màn hình hai lần, tít, tít.
Rồi đột nhiên.
Ting ting.
Đồng hồ của Kim Haeun bỗng dưng reo lên.
“Còn bây giờ thì sao ạ?”
“À…”
Kim Haeun nhìn chiếc đồng hồ với ánh mắt hoang mang rồi cuối cùng cũng đứng dậy.
“Ôi chao, chị cứ đi nhanh rồi về nhé, em ngồi đây chờ.”
Kang Ahrin cười với vẻ mặt tiếc nuối và chào tạm biệt.
Lủi thủi.
Đó là bóng lưng của Kim Haeun rời đi khi còn chưa ăn hết bánh.
Trông cũng tội nghiệp.
“Chậc.”
Kang Ahrin nhìn cảnh đó rồi khẽ tặc lưỡi.
Sau đó, cô thản nhiên ngồi sát vào bên cạnh tôi.
Cô huých khuỷu tay vào tay tôi vài cái rồi nói.
“Haein này, tối nay… cậu có muốn đi đâu đó với tôi không?”
“Đi đâu cơ?”
“Ừm…”
Kang Ahrin dùng ngón tay khẽ mân mê môi mình.
“Tiệc?”
Rồi cô lặng lẽ cười.
Đôi mắt của Kang Ahrin sáng lên một cách ma mị.
Khoảnh khắc ấy, tôi có cảm giác như mình đã quay trở lại núi Baekdu.
‘Cái này…’
Biểu cảm của cô lúc này, giống hệt với khi đó.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
