Nữ Chính Đã Cướp Mất Năng Lực Hồi Quy Của Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1118

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 3

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11281

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Web Novel - Chương 100 - Party (1)

Chương 100 - Party (1)

“Chết mất thôi. Thật sự đấy.”

Tôi nằm phịch xuống ghế sofa trong phòng chờ của Maengju.

Cơ thể tôi nặng trĩu như đeo đá.

Tình trạng của tôi thế này đã là tốt lắm rồi.

Ngoại trừ Kang Ahrin, những học viên còn lại đều bị Jung Taegon hành cho ra bã.

Thậm chí, vài người còn đứng không vững, uể oải nằm dài trên ghế như đám tân binh vừa xong buổi hành quân, mặt mày ai nấy đều nhăn nhó.

“Haa...”

Tôi nhìn lên trần nhà, cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở.

Đúng lúc ấy.

Chiếc đồng hồ trên tay tôi khẽ rung lên.

Ting.

[Kim Haeun]: Học viên Haein! Chúc mừng cậu đã vượt qua kỳ trải nghiệm với thành tích cao nhất! Hôm nay cậu đã vất vả nhiều rồi!

Tôi hơi gượng người dậy kiểm tra tin nhắn.

Trước khi buổi trải nghiệm kết thúc, Kim Haeun đã công bố điểm số cuối cùng dựa trên việc tổng hợp nhiều loại dữ liệu.

Từ năng lực chiến đấu, khả năng phán đoán tình huống, kỹ năng thực chiến cho đến cả đánh giá nhân cách… chẳng có tiêu chí nào được đưa ra một cách hời hợt cả.

Cuối cùng, không một học viên nào tỏ ra bất mãn, tất cả đều lặng lẽ chấp nhận kết quả.

Và kết quả là, tôi đứng nhất.

Tôi xoa xoa bả vai.

Chỗ bị đánh lúc nãy vẫn còn đau ê ẩm.

Ngay khi buổi thực tập vừa kết thúc, cô ấy đã nháy mắt với tôi và nói.

‘Theo thông lệ thì người đứng đầu thường sẽ ký hợp đồng với Maengju đấy!’

Tôi nhớ lại nụ cười rạng rỡ của cô.

Nhưng lòng tôi lại chẳng vui vẻ gì cho cam.

Qua đợt thực tập này, tôi đã phần nào hiểu được hệ thống cũng như cách vận hành của Maengju.

Từ phương pháp huấn luyện cho đến tư duy của từng thành viên.

Có vẻ như việc họ trở thành Guild số 1 thế giới đều có lý do cả.

Tôi đã học hỏi được khá nhiều điều. Đúng là không uổng công tham gia buổi thực tập này.

“Đi màaaa~”

“Không...”

Chẳng cho tôi kịp nghỉ ngơi, Kang Ahrin đã lại lượn lờ ngay trước mặt.

Cô ấy đã như vậy suốt cả buổi trải nghiệm rồi.

Trông chẳng khác nào một chú cún đang vẫy đuôi mừng chủ.

“Tôi đến đó làm quái gì chứ...”

“Đi mà~”

Cứ như thể cô ấy đang dồn hết những lần không thể tiếp cận tôi ở trường vào lúc này để đeo bám vậy.

Lý do cô ấy nằng nặc đòi tôi đi cùng cũng rất đơn giản.

Buổi tiệc diễn ra tối nay. Hội thảo trao đổi chiến lược.

Cô ấy muốn dắt tôi đến đó.

Bề ngoài thì đây là nơi để các tổ chức chia sẻ chiến lược và thảo luận về việc hợp tác chống lại các mối đe dọa toàn cầu, nhưng...

Thật ra cũng chỉ là một bữa tiệc xã giao thôi.

Vấn đề là nó có đủ thứ lễ nghi lằng nhằng.

Từ địa điểm, trang phục, cho đến danh tính của những người tham dự.

Tôi cũng biết là có một bữa tiệc được tổ chức.

Hình như là mấy hôm trước. Anh Gwangcheol đột nhiên liên lạc với tôi.

‘Haein à, tối thứ bảy này em rảnh không?’

‘Hôm đó em có lịch đi trải nghiệm ở Guild rồi.’

‘… Trải nghiệm? Ở đâu? À, Maengju à. Ok anh biết rồi. Haizz… Thế thì gay go rồi.’

‘Sao thế anh? Có chuyện gì à?’

‘Cái buổi hội thảo trao đổi chiến lược ấy, vốn dĩ anh định đi nhưng đột nhiên có nhiệm vụ đột xuất, chắc không đi cùng ông già đó được rồi.’

Cuối cùng tôi cũng từ chối, nên sau đó ai đã nhận lời đi thay thì tôi cũng không rõ.

Dù sao đi nữa, ý của Kang Ahrin là muốn dẫn tôi đến nơi đó.

“Cậu đi với chú là được mà.”

“Chú tôi hôm nay đi công tác rồi.”

“À.”

Không, sao cái vị đó lại đi công tác đúng vào hôm nay chứ.

Thực tế thì ngoài chú của mình ra, Kang Ahrin chẳng có ai ở Maengju để có thể cùng tham dự.

Bởi anh trai cô ấy, Kang Yuseong, đã không còn trên đời này nữa.

Dù bản thân Kang Ahrin có vẻ chẳng nghĩ ngợi gì, chỉ mở to đôi mắt tròn xoe nhìn tôi.

Nhưng không hiểu sao, một góc trong lồng ngực tôi lại nhói lên.

Lòng tôi, chợt mềm đi.

“... Tôi là người ngoài mà.”

“Hay là từ hôm nay biến cậu thành người trong nhà luôn nhỉ?”

Kang Ahrin vừa nói vừa lục lọi trong túi.

Cô ấy lấy chiếc đồng hồ ra rồi xoay màn hình về phía tôi.

[Mục tiêu trải nghiệm: Bồi dưỡng năng lực cần có của một trưởng nhóm]

“Nhìn đây này. Mục tiêu trải nghiệm là bồi dưỡng năng lực trưởng nhóm đấy.”

Cô ấy nói một cách thản nhiên, nhưng khóe môi đã hơi nhếch lên.

“Những việc như ngoại giao giữa các tổ chức cũng là một phần năng lực của trưởng nhóm.”

Rồi cô ấy tiến lại gần hơn, khẽ thì thầm.

“Người đứng đầu trong kỳ đánh giá trải nghiệm thì phải học hỏi những điều này chứ. Được đối đãi như thế này... cũng là điều đương nhiên thôi.”

Cô ấy nói một cách tự nhiên, như thể những lời mình nói không có gì sai trái.

Giọng điệu đĩnh đạc ấy khiến tôi bất giác quay đầu lại nhìn.

Tôi nhìn Kang Ahrin, rồi lặng lẽ thở dài.

“Haizz...”

Đã đến tận Maengju, dưới danh nghĩa bồi dưỡng năng lực trưởng nhóm mà trải qua đủ thứ chuyện.

Thậm chí còn bị một Anh hùng tại chức cho ăn hành.

Đã đến nước này rồi.

Tôi chợt có suy nghĩ rằng thử đi đến cùng cũng không tệ.

Dù đây là buổi trải nghiệm vô lý nhất trong số những gì tôi từng thử, nhưng trớ trêu thay, nó cũng là buổi trải nghiệm ‘thật’ nhất.

Cứ thử làm cho tới cùng xem sao.

Tôi gật đầu.

“Được rồi. Đi thôi.”

“Cậu nghĩ đúng rồi đó.”

Kang Ahrin cười rạng rỡ.

Tôi nói thêm.

“Cứ coi như tôi là thư ký tháp tùng cậu thôi.”

Nghe vậy, Kang Ahrin nheo mắt lại rồi nói.

“Ừm... cái đó thì tôi không thích lắm...”

Tôi nhìn cô ấy với vẻ mặt không thể tin nổi.

“Cậu không thích thì cũng đành chịu thôi.”

Dù là bữa tiệc lộng lẫy, hình thức hay cái quái gì đi nữa thì tôi cũng đành chấp nhận.

Vì tôi chẳng có bộ đồ nào hợp với nơi đó cả.

Đừng nói đến phụ kiện, ngay cả một bộ com-lê tử tế tôi cũng không có.

Chắc là phải đi thuê tạm một bộ thôi.

Mà dù có thuê thì cũng sẽ bị nhận ra ngay, có thể trông sẽ rất lố bịch trong mắt những người không biết hoàn cảnh của tôi.

“Tôi không có trang phục phù hợp.”

Tôi thẳng thắn thừa nhận.

Nghe vậy, Kang Ahrin khẽ nghiêng đầu rồi cười toe toét.

“Dress code ư?”

Ánh mắt cô ấy ánh lên vẻ tinh nghịch.

Nhưng ẩn trong đó là một sự tự tin ngấm ngầm.

Kang Ahrin tiến thêm một bước về phía tôi, hơi ngẩng đầu lên và nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Chỉ cần ở bên cạnh tôi...”

Rồi cô ấy tự tin tuyên bố.

“Thì đó chính là dress code tuyệt nhất rồi còn gì?”

Trông thì như đang đùa, nhưng ánh mắt ấy lại vô cùng nghiêm túc.

Trước khi kịp xét xem đây là thật hay đùa.

Thú thật là.

Tôi không dễ gì phản bác được.

***

Tôi dừng bước trước một cửa tiệm.

Khung cảnh bày ra trước mắt quả thực choáng ngợp.

Một từ ‘sang trọng’ không đủ để miêu tả.

Dưới ánh đèn ấm áp là những ma-nơ-canh bóng loáng được trưng bày sau ô cửa kính.

Từng bộ âu phục làm từ chất liệu cao cấp được sắp xếp một cách tỉ mỉ.

“... Đúng là ở đây à?”

Ra là cũng có những nơi như thế này.

Cả đời tôi chưa từng có dịp đến những chỗ thế này...

“Đúng rồi~”

Kang Ahrin cười tươi rói, rồi nhẹ nhàng khoác tay tôi.

Tôi gỡ tay cô ấy ra.

Khi nghe tôi nói không có âu phục, Kang Ahrin đã ngay lập tức đưa tôi đến đây.

“Những nơi như thế này, không đặt trước thì làm sao vào được chứ?”

Nghe vậy, Kang Ahrin đáp lại như thể đó là điều hiển nhiên.

“Tôi đặt rồi.”

“... Làm sao cậu biết số đo của tôi.”

Tôi vừa hỏi, Kang Ahrin đã cười toe toét.

Ánh mắt của cô ấy chậm rãi lướt dọc người tôi.

Từ đỉnh đầu đến gót chân.

Một lượt từ trên xuống—

Một ánh nhìn vô cùng trắng trợn.

Trong thoáng chốc, tôi cảm thấy rất khó chịu.

Nhưng Kang Ahrin lại thản nhiên nói.

“Thì cứ, áng chừng thôi~?”

Rồi cô ấy bật cười.

“Thật ra là vì cậu có dáng người chuẩn như móc áo vậy. Cứ khoác đại đồ trên ma-nơ-canh lên cũng...”

Cô ấy xoay xoay ngón tay rồi chỉ vào phần thân trên của tôi.

“Trông sẽ như một bộ com-lê được may đo riêng cho cậu vậy đó?”

Kang Ahrin nghiêng đầu.

“Không, có khi... còn không theo kịp...”

Cô ấy đột nhiên lẩm bẩm một cách nghiêm túc.

Tôi nhìn cô ấy đang thì thầm với chính mình.

“Thế nên đừng lo~ Hôm nay cứ để tôi chọn đồ cho cậu là được.”

Kang Ahrin khoanh tay đi trước.

Tôi theo sau với vẻ mặt có chút nghi hoặc.

Cánh cửa mở ra, tiếng nhạc cổ điển du dương vang vọng bên tai.

“Xin kính chào quý khách.”

Một nhân viên mặc com-lê đen cúi đầu chào rồi tiến lại gần.

Anh ta liếc nhìn Kang Ahrin một cái rồi ngay lập tức mỉm cười.

“Xin mời đi lối này.”

“Vâng, nhờ anh nhé.”

Kang Ahrin khẽ vẫy tay.

Người nhân viên dẫn chúng tôi đi bằng những cử chỉ thành thục.

Tôi theo anh ta bước vào một căn phòng sâu bên trong.

Trước mắt tôi là một phòng thử đồ dành riêng cho tôi và Kang Ahrin.

Ở giữa là những bộ quần áo đủ màu sắc được treo ngăn nắp, một bên là bàn trang điểm được sắp xếp như ở phòng hóa trang chuyên nghiệp.

Bức tường bên trái treo một tấm rèm màu đen, bên phải là một tấm rèm màu đỏ.

Không gian được chuẩn bị để mỗi người có thể thay đồ riêng.

Một tấm gương toàn thân khổng lồ và các dụng cụ đo lường.

Cùng với những chiếc móc áo trống được xếp thành hàng.

“Vâng, vậy tôi sẽ đo số đo của quý ngài trước ạ.”

Một nữ stylist bước đến, nói năng lịch sự rồi bắt đầu đo vòng eo, vai và chiều dài tay của tôi.

Cô ấy cẩn thận đặt thước dây lên người tôi.

“... Đừng có dính sát quá chứ?”

Kang Ahrin lẩm bẩm.

Nữ stylist lùi lại rồi nói.

“... Số đo đẹp quá ạ.”

Tôi chỉ im lặng.

“Phần vai thì may vừa vặn một chút, còn eo thì may ôm sát vào nhé.”

Không biết từ lúc nào Kang Ahrin đã lại gần và yêu cầu chi tiết với stylist.

“Quần thì đừng may rộng quá. Phải tôn dáng lên mới được.”

Trông cô ấy có vẻ còn hào hứng hơn cả tôi.

Cuối cùng, việc đặt may com-lê cho tôi cũng xong.

Còn chiếc váy của Kang Ahrin thì đã được đặt và chuẩn bị xong xuôi cả rồi.

Sau khi quần áo được mang đến, chúng tôi quyết định sẽ vào sau tấm rèm của riêng mình để thay đồ.

Tôi bước vào sau tấm rèm đen, còn Kang Ahrin thì vào sau tấm rèm đỏ.

Bên trong đã có sẵn quần áo và giày được đặt ngay ngắn.

Nhân viên ngỏ ý muốn giúp tôi mặc đồ, nhưng tôi đã từ chối.

‘Vừa khít thật.’

Tôi cẩn thận mặc áo sơ mi, rồi khoác áo vest bên ngoài.

Chiếc quần tây ôm gọn theo đường cong của chân.

Khi tôi đang định đi giày, tôi cảm nhận được một sự hiện diện rất nhỏ từ phía sau tấm rèm đối diện.

Tiếng vải mềm mại sột soạt lướt qua nhau.

Động tác của tôi bỗng trở nên ngượng ngùng.

Giờ chỉ cần thắt cà vạt nữa là...

“Đừng thắt cà vạt!!!”

“Hết cả hồn.”

Từ phía xa, giọng của Kang Ahrin vang lên.

Tôi cầm chiếc cà vạt trên tay rồi vắt tạm lên vai.

Cuối cùng, ngoại trừ cà vạt, tôi đã mặc xong tất cả.

Soạt.

Tôi vén tấm rèm đen rồi bước ra ngoài.

Kang Ahrin vẫn chưa ra.

Phía sau tấm rèm, tôi chỉ có thể cảm nhận được những chuyển động nhẹ nhàng.

Kang Ahrin, bây giờ, đang thay váy.

Tôi cố gắng quay đầu đi để không để ý đến.

Nhưng đúng lúc đó.

“Haein à, cậu lấy hộ tôi chiếc đồng hồ trên bàn được không?”

Giọng của Kang Ahrin vang lên từ sau tấm rèm.

Tôi cầm lấy chiếc đồng hồ của cô ấy trên bàn.

Rồi tiến đến trước tấm rèm, cẩn thận đưa tay qua khe hở để đưa đồng hồ vào.

“Đây.”

Cộp, cộp.

Tiếng giày cao gót.

Tôi cảm nhận được cô ấy đã đi đến ngay trước tấm rèm.

Thế nhưng, cô ấy không nhận lấy nó.

“Sao...”

Soạt.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, tay của Kang Ahrin nhanh như chớp vươn ra.

Và rồi.

Kéo tuột tôi vào bên trong tấm rèm.

“Này, khoan đã—!”

Cơ thể tôi lảo đảo rồi bước vào bên trong tấm rèm đỏ.

Ánh đèn màu đỏ.

Mùi hương thoang thoảng lan tỏa trong không khí.

Trước mắt tôi là hình ảnh Kang Ahrin trong bộ váy dạ hội.

Một chiếc váy trắng tinh khôi lộng lẫy.

Phần lưng váy khoét sâu, tạo thành một đường cong mượt mà không chút dư thừa.

Lớp vải mỏng manh ôm lấy vòng eo.

Bên dưới, dáng váy được tôn lên trọn vẹn nhờ đường cong uyển chuyển nơi hông.

Mái tóc được búi lên gọn gàng, phụ kiện màu đỏ và chiếc váy trắng tinh tạo nên một sự tương phản mạnh mẽ.

Đôi mắt đỏ của cô ấy khi khẽ quay lại, ánh lên một tia sáng sắc sảo.

“Tôi nói đúng chứ?”

Cô ấy quay lưng về phía tôi và mỉm cười.

“Việc ở bên cạnh tôi.”

Rồi cô ấy từ từ quay đầu lại nhìn tôi.

“Đó, mới là dress code tuyệt nhất.” 

Hơi thở của tôi chợt nghẹn lại.

Cô ấy tiến về phía tôi, nhẹ nhàng gỡ chiếc cà vạt đang vắt trên vai tôi xuống.

Và rồi.

Một cách cẩn trọng.

Lại thật dịu dàng.

Bắt đầu thắt lại cà vạt cho tôi.

Những đầu ngón tay, như chạm như không.

“Hôm nay...”

Kang Ahrin vừa thắt cà vạt.

Vừa khẽ ngẩng đầu lên nhìn tôi.

“Trông cậy vào cậu nhé?”

Cô ấy vừa thì thầm vừa nhẹ nhàng siết lại nút thắt cuối cùng.

Rồi, nở một nụ cười tươi tắn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

드레스 코드: Dress code - Thuật ngữ dùng để chỉ quy định về trang phục