Chương 102 - Party (3)
Chẳng mấy chốc, mặt trời đã lặn hẳn.
Chiếc limousine riêng của Maengju lặng lẽ dừng lại trước cổng chính.
Tôi đã đứng đợi sẵn trong bộ vest chỉnh tề.
Tôi mở cửa xe trước.
“Lên xe đi.”
Tôi để Kang Ahrin lên trước.
Có lẽ vì bộ trang phục này, hoặc chẳng biết tại sao, nhưng tôi cảm thấy mình nên làm như vậy.
“Cảm ơn cậu.”
Kang Ahrin cười rạng rỡ, đặt nhẹ tay lên tay tôi rồi bước lên xe.
Từng cử chỉ của cô ấy đều toát lên vẻ đường hoàng và tự tin.
Đóng cửa xe lại, tôi cũng ngồi vào ghế sau.
Ở ghế lái là một vị tài xế có bộ râu trắng.
“Chúng ta xuất phát nhé.”
Một giọng nói trầm ổn.
Chiếc limousine nhẹ nhàng lăn bánh.
Điểm đến là tầng cao nhất của tháp Seoul Sky Tower.
Nơi Hiệp hội Anh hùng đã bao trọn gói.
Qua khung cửa sổ xe, cảnh đêm Seoul hiện ra trước mắt.
Đường cao tốc đá nổi băng qua trung tâm thành phố.
Những biển hiệu lơ lửng nối đuôi nhau trôi qua trên không trung.
Đúng là Seoul nơi tôi từng sống.
Nhưng Seoul của thế giới này lấp lánh và hào nhoáng hơn rất nhiều.
“…….”
Tôi chìm vào dòng suy tư.
Càng đến gần địa điểm, cảnh đêm càng trở nên cao rộng hơn.
***
Một lát sau.
Chiếc limousine êm ái dừng lại trên con đường chuyên dụng dẫn thẳng vào sân thượng tầng cao nhất.
Cửa mở ra, tiếng nhạc cổ điển du dương, ánh đèn rực rỡ và tiếng trò chuyện khe khẽ tràn ra ngoài.
Nơi tổ chức tiệc là một địa điểm siêu sang trọng, bao trọn toàn bộ tầng thượng.
Phần lớn khách mời đã đến đông đủ, mọi người đang tụ tập thành từng nhóm ba nhóm năm trò chuyện.
Ngay khi chúng tôi bước xuống xe.
Ánh mắt của vô số người lập tức đổ dồn về phía này.
Tâm điểm của sự chú ý đương nhiên là Kang Ahrin.
Chiếc váy dạ hội màu đen tỏa sáng dịu nhẹ dưới ánh đèn.
Ai nhìn vào cũng biết cô ấy là nhân vật chính của buổi tối hôm nay.
Cô ấy lẳng lặng đứng bên cạnh tôi mà không nói lời nào.
“…….”
“……?”
Một thoáng im lặng.
“Hừm.”
Kang Ahrin khẽ hắng giọng.
Và rồi, với một động tác vô cùng thận trọng, cô ấy vươn tay về phía cánh tay tôi.
Khẩu hình miệng cô ấy mấp máy như đang nói tiếng bụng.
Cô ấy thì thầm bằng giọng rất nhỏ.
“Tay. Đưa đây.”
“Người ta hiểu lầm là một cặp thì sao.”
Tôi thì bị hiểu lầm cũng chẳng sao, nhưng Kang Ahrin là người thừa kế cơ mà.
“Thế cũng được mà.”
Cô ấy trả lời dứt khoát.
Tôi thở dài, rồi từ từ đưa cánh tay ra.
Những ngón tay mềm mại của cô ấy nhẹ nhàng khoác lấy tay tôi.
“Tốt.”
Kang Ahrin gật đầu, mỉm cười hài lòng.
Gió đêm lùa qua cửa sổ mang theo chút se lạnh, nhưng hơi ấm từ cơ thể cô ấy truyền qua cánh tay lại khiến tôi cảm thấy ấm áp lạ thường.
“Chúng ta đi chứ?”
Kang Ahrin nói.
Cô ấy khoác tay tôi, bước lên trước một bước.
Tôi gật đầu, bước theo cô ấy.
Bên trong sảnh tiệc lộng lẫy hơn tôi tưởng rất nhiều.
Xen lẫn giữa đám đông là những nhân vật của Hiệp hội trong những bộ vest lịch lãm, quan chức của các bang hội trong những bộ váy áo xa hoa, và cả đại diện của những doanh nghiệp, tổ chức nước ngoài không rõ lai lịch.
Họ cười nói vui vẻ.
Nhưng tất cả đều đang thăm dò lẫn nhau ở một khoảng cách vừa phải.
“Tiểu thư Arin!”
“Hôm nay cô đẹp quá.”
Một vài vị khách đi ngang qua niềm nở chào đón cô ấy.
Kang Ahrin gật đầu đáp lễ vừa phải với tất cả bọn họ, đáp lại bằng nụ cười mang tính hình thức nhưng không chút sơ hở.
Dù vậy, bước chân cô ấy vẫn không dừng lại.
Và rồi, cô ấy dẫn tôi đi dạo quanh sảnh tiệc một cách chậm rãi.
“Người đằng kia là Chủ tịch Hiệp hội. Trung tâm của xã hội anh hùng Hàn Quốc.”
“Kia là Bang chủ guild Mu Gung. Một nhân vật khá bảo thủ nên cần phải cẩn trọng.”
Cô ấy giới thiệu từng người một bằng giọng nói nhỏ nhẹ nhưng rành mạch.
“Chủ tịch Hiệp hội, đã lâu không gặp.”
“Ngài vẫn khỏe chứ?”
Thậm chí cô ấy còn trực tiếp đến gần và giới thiệu tôi.
Thực ra, khi cô ấy rủ tôi đến bữa tiệc, tôi đã nghĩ cô ấy có ý đồ gì đó không trong sáng.
Nhưng trái với dự đoán, cô ấy lại thực hiện rất nghiêm túc mục tiêu ‘bồi dưỡng năng lực của trưởng nhóm’.
Khoảng thời gian để làm quen mặt mũi các nhân vật quan trọng quả thực rất cần thiết đối với tôi.
Dù tôi đã biết mặt và chức vụ của họ, nhưng việc trực tiếp gặp gỡ và tạo mối quen biết lại là một chuyện hoàn toàn khác.
Cô ấy lần lượt giới thiệu tôi với các nhân vật chủ chốt, tận tụy đưa tôi vào trung tâm của bữa tiệc.
Cứ thế, chúng tôi đi quanh sảnh tiệc suốt mấy chục phút.
Với tôi, đây đơn giản là một cơ hội tốt.
Chẳng bao lâu sau, bài phát biểu của Chủ tịch Hiệp hội, chủ nhân bữa tiệc, bắt đầu.
“Các vị, những trụ cột của Hàn Quốc đã làm sáng bừng nơi này…”
Chẳng thú vị chút nào.
Cũng chẳng có gì bổ ích.
Ở bên cạnh, Kang Ahrin đang nhìn Chủ tịch Hiệp hội với đôi mắt sáng long lanh.
Có vẻ như cô ấy coi cả việc này là một phần của chính trị.
Tôi khẽ nói với cô ấy.
“Cảm ơn.”
Nghe vậy, Kang Ahrin hơi tròn mắt.
Sau đó, trái với dự đoán, cô ấy đỏ mặt rồi quay đi chỗ khác.
“… Có gì đâu.”
“Chỉ là, tôi chẳng làm được gì cho cậu, mà cậu lại làm đủ thứ cho tôi thế này.”
Đúng là như vậy.
Trong số các nhân vật chính, tôi gần như chưa làm được gì cho Kang Ahrin cả.
Mỗi khi tôi định giúp gì đó, Kang Ahrin đều tự mình làm rất tốt, lại còn quá tháo vát nữa chứ.
Nhưng tôi sẽ không biện minh.
Rõ ràng nếu tôi muốn, tôi đã có thể làm bất cứ điều gì cho cô ấy.
“… Không làm được gì sao?”
Kang Ahrin quay đầu lại.
Đôi mắt đỏ mở to nhìn thẳng vào mắt tôi.
Cô ấy hít một hơi thật sâu, rồi từ từ mở miệng.
“Đừng nói những lời như thế.”
Giọng nói cố kìm nén cảm xúc.
“Cậu là người tôi đã chọn mà.”
Kang Ahrin lẩm bẩm.
“Tôi thuộc kiểu... dốc hết lòng vì người của mình đấy.”
Cô ấy nói với giọng điệu kiên quyết.
Đúng là vậy thật.
Đó chính là tính cách của cô ấy.
Rồi cô ấy hơi cúi đầu xuống, sau đó ngẩng lên và nói.
“Từ giờ tôi sẽ chỉ dạy cho cậu. Từ đầu... đến cuối. Không sót một thứ gì, tất cả.”
Kang Ahrin cười rạng rỡ.
“Thế nên là....”
Cô ấy quay sang nhìn tôi.
“Hãy đối tốt với tôi vào.”
Khóe miệng cô ấy nhếch lên tinh nghịch.
Và rồi, vẫn đang khoác tay tôi, cô ấy khẽ khàng, rất cẩn trọng, tựa người vào tôi.
***
Một người phụ nữ mặc váy dạ hội màu xanh thẫm đang lặng lẽ ngồi ở chiếc bàn ngoài sân thượng, tách biệt khỏi sảnh tiệc.
Vừa nãy, cô còn bận rộn chào hỏi qua lại với đủ loại quan khách, nở nụ cười lịch thiệp và tao nhã đến hàng chục lần.
Tranh thủ khoảng thời gian ngắn ngủi khi Chủ tịch Hiệp hội phát biểu.
Yu Serin lặng lẽ trốn lên sân thượng.
Cô tháo giày cao gót, đôi chân trần đung đưa gõ nhẹ vào chân ghế.
“Hì.”
Cô cười nhẹ, lôi từ trong túi ra hai lon bia.
So với rượu vang cao cấp, cô thích loại bia rẻ tiền quen miệng này hơn.
Đầu ngón tay cô lơ đãng vuốt ve những giọt nước đọng trên vỏ lon bia.
“Mệt thật đấy~”
Khóe miệng tuy cười, nhưng giọng nói lại lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Cái trò này.
Cũng đến lúc phát ngán rồi.
Yu Serin.
Phó bang chủ của Lotus, và cũng là người thực sự điều hành mọi công việc.
Đáng lẽ ra, giờ này cô phải đang ở trụ sở để đo đạc và tổng hợp số liệu của học viên.
Cô là Phó bang chủ. Là người phụ trách tuyển trạch.
Thông thường, những sự kiện hay tiệc tùng kiểu này là việc của Bang chủ.
Thế nhưng.
‘Gương mặt đại diện phải đi chứ?’
Bang chủ lại nói khác.
Ông ta lập tức gạt cô ra khỏi công việc tuyển trạch.
‘Đi vui vẻ nhé.’
Tuy nhiên, cô là kiểu người luôn hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ mới được giao.
Dù vậy.
Bữa tiệc này chẳng vui vẻ chút nào.
Yu Serin.
Thứ khiến cô vui vẻ thường nằm ở...
Bên kia bữa tiệc.
Bên kia thế giới u ám này.
Ở một thế giới trong trẻo và rõ ràng hơn một chút.
Nhưng giờ đây, dữ liệu và phân tích về các học viên đến Lotus không còn qua tay cô nữa.
Thay cho báo cáo của cô, thư giới thiệu của một kẻ nào đó sẽ lấp vào chỗ trống ấy.
Năng lực bị xếp xó.
Quan hệ. Tiền bạc. Dây mơ rễ má.
Cứ như thế.
Đóa hoa mang tên Lotus đang dần mục nát từ bên trong.
Vượt mặt Maengju ư? Chỉ những học viên muốn trở thành người giỏi nhất mới đến ư?
Nực cười.
“Không đến cũng phải thôi...”
Yu Serin lặng lẽ tựa đầu vào lon bia.
‘Tôi không đi.’
Quả nhiên, Jung Haein đã từ chối phỏng vấn.
Thư ký nói sẽ thử yêu cầu lại lần nữa.
Nhưng Yu Serin đã lắc đầu.
Ngay từ đầu, không đến mới là câu trả lời chính xác.
Từ bao giờ lại thành ra thế này nhỉ.
Vị trí thứ 2, cảm giác thật hư ảo.
Yu Serin đưa lon bia lên miệng.
Hương vị chát chúa và rẻ tiền trôi qua lưỡi xuống cổ họng.
Nhưng mà.
Ít nhất thì thứ này không phải là đồ giả.
Rầm!
“Aaa thật là! Tức chết đi được!!”
Cuối cùng cô cũng bùng nổ.
Cô đá phăng cái ghế trước mặt, dốc ngược lon bia uống cạn một hơi.
Trong lòng sôi sục.
Vốn là người ít bộc lộ cảm xúc, nên cảnh tượng này càng hiếm thấy hơn.
Nhưng đúng lúc đó.
Két!
“Phụt!”
Cánh cửa sân thượng bật mở thô bạo.
Cũng vì thế mà Yu Serin phun hết ngụm bia đang ngậm trong miệng ra ngoài.
“Woa, ngột ngạt sắp chết rồi.”
Yu Serin vội vàng xỏ chân vào giày cao gót, chỉnh đốn lại tư trang.
Ngay cả trong tình huống này mà vẫn phải lo giữ gìn hình tượng, cô cảm thấy phát ốm với chính bản thân mình.
Cô ngẩng đầu lên.
Đứng đó, ngạc nhiên thay, lại chính là người đàn ông mà cô đang tìm kiếm.
Cà vạt nới lỏng một nửa.
Người đàn ông vừa tháo một cúc áo vest trên cùng để hít thở ấy chạm mắt với cô.
Jung Haein.
“Hả?”
Người ngạc nhiên không chỉ có mình cô.
Jung Haein cũng khựng lại, không nói nên lời.
“... Tôi không ngờ lại có người ở đây đấy.”
Cậu ta gãi đầu cười ngượng nghịu.
Thoáng có vẻ bối rối không biết nên phản ứng thế nào trước tình huống trước mắt.
Hình ảnh của Yu Serin lọt vào tầm mắt Jung Haein.
Đôi giày cao gót xỏ vội.
Vạt váy dạ hội bị kéo lên quá đầu gối.
Lon bia rẻ tiền trên tay.
Và cả chiếc ghế bị đạp đổ.
Nhìn qua là biết có chuyện rồi.
Cậu ta chỉ định lên đây hít thở chút không khí, ai ngờ lại bắt gặp cảnh tượng này.
“Kh-khoan đã...!”
Yu Serin theo phản xạ đặt lon bia xuống bàn, vội vàng xỏ nốt chiếc giày còn lại.
Đang chỉnh lại váy thì cô nuốt nước bọt cái ực.
‘Sao lại đúng lúc này cơ chứ...’
Ngoại hình xinh đẹp, trang phục chỉnh tề, lời nói được tính toán kỹ lưỡng.
Đó là giá trị mặc định của cô.
Nhưng bây giờ, tất cả đều tan tành.
Tuyệt đối không được gặp cậu học viên này trong tình cảnh như thế.
Một bầu không khí sang trọng, nề nếp.
Đó là sự đãi ngộ bắt buộc phải có đối với một nhân tài như cậu ấy.
Rốt cuộc cậu ta chui từ đâu ra vậy?
Yu Serin thậm chí còn chưa nhìn thấy mặt cậu ta trong bữa tiệc.
Đương nhiên là vậy rồi.
Kang Ahrin đã triệt để không đưa Jung Haein đến gần Yu Serin.
Đây là trực giác của Kang Ahrin.
Kiểu như trực giác phụ nữ mách bảo rằng tuyệt đối không được để hai người này gặp nhau vậy.
Tuy nhiên, bất chấp nỗ lực của Kang Ahrin, cuối cùng họ vẫn gặp nhau.
Đầu óc Yu Serin rối tung cả lên.
Không, nếu đã định không gặp trong bữa tiệc, thì ít nhất hãy đến trước khi cô hét lên chứ.
Cô còn có thể diễn vai nữ Phó bang chủ xinh đẹp đầy bí ẩn trên sân thượng...
Thôi xong, hỏng bét rồi.
Cô thầm chửi thề trong lòng, gượng gạo đưa tay vịn vào chiếc ghế bị đổ.
Nhưng trước khi cô kịp làm gì, Jung Haein đã sải bước tiến về phía cô.
Tách.
Trên bàn, lon bia chưa kịp khui đã được mở ra.
Không phải từ bàn tay búp măng, mà là từ bàn tay to lớn, rắn rỏi của một người đàn ông.
Jung Haein.
Cậu ta một tay cầm lon bia, tay kia dựng chiếc ghế bị đổ lên rồi mở lời.
“Buổi phỏng vấn tôi từ chối hôm nay ấy.”
Giọng điệu bình thản, không chút do dự.
Cậu ta xoay nhẹ chiếc ghế về phía Yu Serin, rồi thả người ngồi xuống một cách thoải mái.
Sau đó nhấp một ngụm bia.
Cậu ta khẽ nhếch mép cười và nói.
“Giờ làm luôn nhé?”
Chỉ một câu nói đó thôi cũng khiến Yu Serin hơi nghẹn lời.
Cô luôn sống trong khuôn khổ và cảm thấy xấu hổ khi cái khuôn khổ đó bị phá vỡ.
Nhưng Jung Haein thì khác.
Cậu ta là người chẳng bận tâm đến tất cả những thứ đó.
“Chỉ ba câu thôi, nhanh gọn.”
Ngoại hình, bầu không khí, hay lễ nghi phép tắc.
Cậu ta chẳng coi trọng những thứ đó cho lắm.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
