Nữ Chính Đã Cướp Mất Năng Lực Hồi Quy Của Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

41 2000

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

283 1841

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

456 13650

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

175 739

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

297 2248

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

901 85411

Web Novel - Chương 104 - Party (5)

Chương 104 - Party (5)

Trước cổng chính ký túc xá Gaon.

Kétttt.

Cửa chiếc limousine khẽ khàng mở ra.

Tôi từ từ bước xuống xe rồi đóng cửa lại.

“Cảm ơn bác tài.”

Vừa xuống xe, tôi cũng lịch sự chào bác tài xế đã chở mình về.

Đáng lẽ tôi phải dùng cổng dịch chuyển để về Gaon, nhưng vì muộn quá trạm đóng cửa mất rồi, nên tài xế riêng của Yeonggwang đành phải đưa tôi về tận nơi.

Dù hôm nay đã ngồi trên con xe này mấy lần, tôi vẫn chưa quen nổi.

Cả việc ngồi trên một chiếc xe như thế này, lẫn việc bản thân có thể bước xuống một cách tự nhiên... tôi đều thấy không quen.

“Hàaa.”

Một tiếng thở dài mệt mỏi bật ra.

Tôi cởi chiếc áo vest, vắt lên vai.

Bộ đồ này, tôi cứ tưởng là đồ đi mượn, ai ngờ lại là quà của Kang Ahrin.

Nghe bảo là cô ấy mua luôn tại chỗ. Còn giá cả thì… tốt nhất là không nên biết thì hơn.

Cơn mệt mỏi hôm nay không chỉ đơn thuần là về thể xác.

Dĩ nhiên, mệt mỏi bao nhiêu thì thu hoạch cũng lớn bấy nhiêu.

Tôi đã có dịp làm quen với cả Chủ tịch Hiệp hội, các đại diện Guild, và những nhân vật tai to mặt lớn của từng tổ chức.

Việc được trực tiếp gặp mặt và trao đổi danh tính với họ đã là một thành tựu lớn rồi.

Bởi tôi đã từng nghĩ đây là cơ hội chỉ có được sau khi mình đã tạo dựng được chỗ đứng vững chắc trong tương lai.

Và trên hết, chuyện gặp được Yu Serin trên sân thượng…

Có thể coi là một thu hoạch bất ngờ.

Nhìn bộ dạng của cô ấy lúc đó, có thể thấy cô ấy đang vô cùng hoang mang, hoặc đã suy sụp hoàn toàn.

Nếu vài lời khuyên có thể cứu rỗi một con người, thì dang tay giúp đỡ là điều nên làm.

Dĩ nhiên, từ giờ trở đi, quyết định là ở cô ấy.

Liệu cô ấy sẽ ru rú trong chiếc tổ mục nát, sống an phận với đôi cánh gãy lìa rồi bị rắn nuốt chửng, hay sẽ dứt khoát rời tổ để dang rộng đôi cánh bay đi.

Chính tôi cũng tò mò về điều đó.

Mải mê chìm trong dòng suy nghĩ, tôi về đến trước cửa ký túc xá từ lúc nào không hay.

Vì đã muộn, tôi lặng lẽ bấm khóa cửa điện tử rồi bước vào.

Âm thanh mở khóa quen thuộc vang lên.

Ngay khoảnh khắc mở cửa, một mùi hương quen thuộc sộc vào mũi.

“…Hửm?”

Tôi khựng lại.

Một cơn ớn lạnh chợt chạy dọc sống lưng.

Mùi sáp thơm thoang thoảng lan tỏa khắp phòng.

Nếu là ngày thường thì tôi đã chẳng bận tâm.

Do đặc thù của học viên Gaon là phải trải qua các buổi huấn luyện đổ mồ hôi như tắm, học viện cũng khuyến khích việc sử dụng chúng.

Tôi cũng có thói quen xịt sáp thơm sau khi mở cửa thông gió trước lúc ra ngoài.

Vì vậy, tôi đã nghĩ căn phòng lúc nào cũng phảng phất mùi hương ấy.

Nhưng sáng nay, tôi chắc chắn mình đã không xịt sáp thơm.

Do vội quá, tôi chỉ mở cửa sổ cho thoáng khí rồi đi luôn.

“…….”

Tôi lặng lẽ đảo mắt nhìn quanh phòng.

Mọi thứ vẫn ngăn nắp như mọi khi.

Đồ đạc trên bàn vẫn y nguyên, giường cũng gọn gàng, chẳng có vấn đề gì cả.

“… Chắc là mình nhầm thôi.”

Tôi lẩm bẩm rồi treo áo vest lên ghế.

Mùi sáp thơm có hơi là lạ, nhưng trên đời này làm quái gì có tên trộm nào lại đột nhập vào ký túc xá chỉ để xịt sáp thơm rồi chuồn đi cơ chứ.

Hơn nữa, đây là Gaon.

Ký túc xá được bảo vệ tuyệt đối bằng các thiết bị ma công học.

Chỉ những người được cấp phép mới có thể ra vào.

Muốn vượt qua được lớp phòng ngự này, kẻ đó phải là người sống trong tòa nhà.

Hoặc phải là một cường giả đủ mạnh để vô hiệu hóa hoàn toàn hệ thống.

Nghĩ đến đó, đầu tôi bỗng đau nhói.

Cơn mệt mỏi ập đến.

Hơi men cũng bắt đầu bốc lên hừng hực.

Tôi cứ thế ngả người xuống giường.

“… Kệ đi, ngủ thôi.”

Tôi nhắm mắt lại.

Và cứ thế, tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

***

“Ưmm.”

Đầu tôi hơi ong ong.

Tôi đâu có uống nhiều rượu vang, sao cơ thể lại rệu rã thế này nhỉ.

Hay là do uống chung với bia ta.

Tôi vươn vai rồi đi đến quán canh giải rượu quen thuộc.

Đó là địa điểm giải rượu ruột do chính chị Seong Ahra chỉ định.

Bên trong quán khá vắng, nhưng tôi đã thấy mấy người đến trước đang ngồi ở phía xa.

“Đến rồi à.”

Là ông già tiền bối, Ha Taesung.

Ngồi cạnh ông là chị Seong Ahra đã chén hết nửa bát canh, còn phía đối diện là một cô gái với mái tóc trông rất quen.

“Gì vậy, mọi người ăn trước rồi à?”

Tôi vội kiểm tra lại thời gian.

Rõ ràng tôi đã đến đúng giờ hẹn.

“Tại có người cứ cằn nhằn là chậm tí nữa thôi sẽ nôn ra hết nên phải đến sớm.”

“Chị đã uống bao nhiêu vậy trời….”

Seong Ahra có vẻ đã nốc nhiều hơn tôi tưởng.

Tối qua, ông già và chị Ahra cũng có mặt ở buổi tiệc.

Dù có chạm mặt, họ vẫn đối xử với tôi rất công tư phân minh.

‘Sau này phải giải thích thôi….’

Dĩ nhiên, sau đó tôi đã bị Seong Ahra cằn nhằn cho một trận ra trò.

Thực chất, hôm nay tôi bị gọi ra cũng là vì chuyện đó.

“Haein à!”

Một giọng nói quen thuộc.

Tôi quay đầu lại thì thấy Sion đang vẫy tay lia lịa.

Chủ nhân của mái tóc quen thuộc chính là Sion.

“Cậu cũng đến đây à?”

“Ừ. Lâu rồi tớ cũng muốn ăn canh giải rượu ở đây.”

Cô ấy vừa nói vừa khẽ áp lòng bàn tay lên má.

“Chắc do hôm qua hơi quá sức nên thấy mệt ghê.”

“Không phải cậu bảo sẽ nghỉ ngơi ở ký túc xá à?”

Tôi nhớ không lầm là cô ấy đã khoe với tôi rằng mình sẽ chẳng tập luyện gì sất mà ngủ nướng như một con sư tử.

“…Cũng… đúng là thế… nhưng mà… chỉ là… hơi….”

Sion trả lời ấp úng.

Dù thấy lạ nhưng tôi cũng không hỏi thêm.

Tôi ngồi vào chỗ, và canh giải rượu được mang ra gần như ngay lập tức.

Hơi nóng bốc lên nghi ngút.

Húp được vài thìa nước dùng, cơ thể tôi mới dần thả lỏng.

Đúng lúc đó.

“Này Jung Haein.”

Ngồi đối diện, chị Seong Ahra chống cằm bằng cả hai tay, vừa nhìn tôi vừa nói.

Chị ấy đang ăn đến bát thứ hai, và có vẻ đã tỉnh táo hơn nên nét mặt lộ rõ vẻ trêu chọc.

“Giải thích đi chứ.”

Chị ấy nhướng mày, bắt đầu tra khảo.

“À không. Cũng không có gì to tát để giải thích đâu….”

Tôi toát mồ hôi hột, bắt đầu viện cớ.

Nào là em nghĩ đó là một cơ hội tốt, và em đã học hỏi được nhiều kinh nghiệm, vân vân mây mây.

Khi tôi ngập ngừng kết thúc, Seong Ahra chỉ nhún vai rồi múc thêm một thìa canh.

Có vẻ chị ấy chỉ trêu thôi, nên đã cho qua dễ dàng.

“Nhưng mà, cậu mặc bộ đó hợp lắm.”

Người vừa lặng lẽ lên tiếng là Sion ngồi kế bên.

“Sao cậu biết?”

Khi tôi quay đầu lại, Sion cúi gằm mặt múc canh rồi đáp.

“Tớ xem ảnh rồi. Chị Ahra cho tớ xem.”

“…À.”

“Tớ cũng thấy cậu đứng cạnh Kang Ahrin nữa.”

“....”

Nghe vậy, tôi chỉ biết im lặng mân mê chiếc thìa.

“Tớ chỉ nói vậy thôi~”

Sion không nói gì thêm.

Tôi cứ ngỡ họ chỉ chạm mặt vài lần trong tiết học chung, nhưng xem ra Sion và Kang Ahrin đã quen biết nhau từ trước.

À, phải rồi.

Tôi chợt nhớ ra chuyện xảy ra tối qua.

Vì vẫn luôn thắc mắc, tôi quay sang hỏi chị Seong Ahra.

“Chị ơi. Học viên có đột nhập vào ký túc xá Gaon được không?”

Phụt, khụ! Khụ!

Sion đang húp canh bên cạnh bỗng ho sặc sụa.

Có vẻ như cô ấy bị sặc rồi.

“Ăn từ từ thôi.”

Tôi vỗ nhẹ vào lưng Sion rồi quay lại chờ câu trả lời của Seong Ahra.

Seong Ahra là một trong những chuyên gia ma công học hàng đầu của Vanquisher.

Tôi từng nghe nói một phần công nghệ của chị ấy đã được áp dụng vào hệ thống ra vào của Gaon.

“Hửm? Không được đâu. Khó lắm. Gaon mà lại.”

“Quả nhiên là vậy?”

“Ừ. Tuyệt đối không thể. Trừ khi là một thiên tài pháp sư thông thạo thuật đảo ngược… chứ học viên thì không làm được đâu?”

“Vậy nếu là người tầm cỡ như chị thì sao?”

“Chị á? Chị thì vừa nhảy lò cò vừa vào cũng được ấy chứ?”

Seong Ahra nhún vai, cười toe toét.

Hừm.

Quả nhiên là vậy.

Làm gì có học viên nào sở hữu kỹ thuật và trực giác ngang tầm Seong Ahra được cơ chứ.

Chắc là tôi đã nhầm thật rồi.

“… Sao thế? Sao tự nhiên cậu lại hỏi chuyện đó?”

Sion đã hết ho, cẩn thận hỏi tôi.

“À, tại hôm qua tôi chắc chắn là mình không xịt sáp thơm trước khi ra ngoài.”

“… Ừ.”

“Nhưng lúc tối về thì thấy mùi khá nồng. Nồng hơn bình thường. Nên tôi cứ nghĩ… chắc là mình nhầm.”

Tôi nói như thể đó không phải chuyện gì to tát rồi lại múc một thìa canh.

“Thì ra là vậy… sáp thơm… tớ hiểu rồi….”

Sion gật gù.

“Chà~ Nhạy cảm gớm nhỉ~”

Seong Ahra cười rồi chêm vào một câu.

Tôi gãi đầu, ngượng ngùng đáp lại.

“Chắc vậy. Chắc do em mệt quá.”

Chúng tôi cứ thế im lặng ăn nốt phần của mình.

“Mà không phải hai đứa đang trong kỳ thi à? Giữ chân thế này có sao không?”

“Đúng là vậy.”

“… Này.”

Chị ấy giật mình trước câu trả lời tỉnh bơ của tôi.

“Vậy thì cho em chút mẹo đi. Về kỳ thi cuối kỳ ấy.”

Tôi liền thúc giục chị ấy tiết lộ vài mẹo về kỳ thi.

Dù gì thì chị ấy cũng là cựu học viên của Gaon.

Biết đâu lại moi được thông tin gì đó hữu ích.

“Cuối kỳ à?… Ư…”

Seong Ahra rùng mình như thể vừa nhớ ra điều gì đó kinh khủng.

Cũng phải thôi, kỳ thi cuối kỳ của Gaon mệt mỏi ra trò.

Chính tôi cũng chẳng muốn làm tí nào.

“Cũng không có gì đặc biệt để nói đâu. Tụi bây thì chắc sẽ làm tốt thôi nhưng…. cứ làm từ từ thôi. Đừng quá sức.”

“Vâng ạ.”

“Vâng.”

Tôi và Sion gần như trả lời cùng lúc.

Seong Ahra gật đầu, rồi vòng hai tay ôm lấy bàn và gục đầu xuống.

Lúc này cả bốn người đều đã ăn xong.

“Okay, giải tán ở đây… Chị phải đi nghỉ thật đây~”

“… Hầy.”

Ông già thở dài, lùi ra xa khỏi Seong Ahra.

Sự tùy hứng của Seong Ahra hoàn toàn là khắc tinh của ông.

Chắc hẳn hôm qua chị ấy cũng đã quậy lắm, và đối với Ha Taesung thì đó quả là một thảm họa.

“… Về đi.”

“Vâng.”

“Dạ vâng, ông.”

Sau lời chào đơn giản, ông già chắp tay sau lưng, lững thững đứng dậy.

Seong Ahra bị kéo lê theo sau.

Mình không nên trở thành một người lớn như vậy.

Tôi đã nghĩ thế.

Vừa bước ra khỏi quán, không khí se lạnh ùa vào da thịt.

Nắng tuy ấm nhưng gió vẫn còn khá lạnh.

9 giờ sáng Chủ nhật.

Dù là cuối tuần nhưng tâm trạng tôi chẳng khá hơn là bao.

Bờ vai bắt đầu cảm thấy nặng trĩu.

‘Kỳ thi cuối kỳ.’

Đã đến lúc trở lại làm một học viên gương mẫu để đối mặt với kỳ thi.

Sion lẩm bẩm bên cạnh.

“Phải bắt đầu học hành dần thôi….”

Tôi xoay cổ rồi nói.

“Cứ từ từ thôi. Giờ vẫn còn sớm chán.”

Tôi nhẹ nhàng vươn vai.

“Mai gặp nhé.”

“Ừ.”

Cứ thế, chúng tôi mỗi người một ngả.

Kỳ thi cuối kỳ đã đến rất gần rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!