Nữ Chính Đã Cướp Mất Năng Lực Hồi Quy Của Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1118

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 3

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11281

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Web Novel - Chương 89 - Thánh Địa (1)

Chương 89 - Thánh Địa (1)

- NGƯỜI CHIẾN THẮNG!! LÀ YOON CHAEHA!

Trận chung kết cá nhân, cũng là sự kiện cuối cùng của Trận Đấu Giao Hữu, đã khép lại.

Cuối cùng, người chiến thắng chung cuộc đã được xác định là Yoon Chaeha.

Chẳng biết là do bản thân cô ấy vốn đã tài năng xuất chúng.

Hay là do hệ thống của Gaon quá ưu việt nữa.

Nói gì thì nói, Trận Đấu Giao Hữu lần này vẫn là một thắng lợi của Gaon.

Cả trận đấu cá nhân lẫn đồng đội Gaon đều giành chiến thắng, nên đây có lẽ là kết quả tất yếu.

Lễ trao giải bắt đầu.

Hạng nhất Yoon Chaeha, hạng nhì Ju Seojun, hạng ba Gail.

Gail tuy bị Yoon Chaeha đè bẹp, nhưng xem ra cậu ta cũng đã có một màn trình diễn khá ấn tượng trong trận tranh hạng ba - tư.

Tôi lặng lẽ quan sát cảnh tượng đó từ trên khán đài.

Yoon Chaeha bước lên bục nhận giải.

Cô ấy từ từ ngẩng đầu, nhìn về một hướng nào đó.

Lại chạm mắt nhau rồi.

‘Cậu ấy cứ nhìn mình suốt.’

Ánh mắt của cô ấy lại hướng về phía tôi.

Ánh mắt nán lại vài giây, rồi khẩu hình cô ấy khẽ mấp máy.

‘Đừng đi.’

Vốn cũng chẳng có việc gì làm nên tôi tiếp tục ngồi xem lễ trao giải.

Nhìn Yoon Chaeha đứng trên bục nhận giải, tôi bất giác ngẫm lại về sự trưởng thành mà cô ấy đã đạt được qua Trận Đấu Giao Hữu lần này.

‘Giỏi thật.’

Giờ đây, hai từ ‘giỏi thật’ dường như cũng không còn đủ để diễn tả nữa.

Khả năng tiếp thu cực nhanh.

Cô ấy không chỉ đơn thuần làm theo những gì được dạy, mà còn dựa vào đó để tái cấu trúc chúng thành của riêng mình.

Cô ấy phân tích kỹ thuật tôi đã thể hiện, biến tấu nó, đôi khi còn thêm cả cảm quan của bản thân vào để tạo ra một thứ hoàn toàn khác.

Ban đầu tôi đã nghĩ sẽ mất kha khá thời gian để đưa Yoon Chaeha vào guồng.

Một phần vì tính cách cô ấy vốn đã bướng bỉnh, phần khác là vì tôi cũng không vạch ra một kế hoạch chi tiết cho cô ấy như những người khác.

Thế nhưng, suy nghĩ đó của tôi đã sai.

Tài năng và cảm quan bẩm sinh được ‘thiết lập’ sẵn trong cô ấy ưu việt vượt xa sức tưởng tượng.

Nếu phải miêu tả trạng thái hiện tại của Yoon Chaeha thì…

Cô ấy đã hoàn toàn bắt được nhịp đi của riêng mình.

‘Tốt rồi.’

Giờ đây, tôi không cần phải can thiệp hay chỉ dạy thêm bất cứ điều gì nữa.

Ngược lại, nếu tôi cố gắng chỉ bảo thêm điều gì, có khi lại gây nhiễu loạn không cần thiết cho đà phát triển hiện tại của cô ấy.

Yoon Chaeha của lúc này.

Giống như được gắn thêm nhiều động cơ đẩy, đang lao đi vô cùng chuẩn xác về phía mình mong muốn.

Những gì cần xem cũng xem cả rồi.

Tôi lặng lẽ đứng dậy.

Rồi không nói một lời, tôi quay lưng rời đi.

***

“Hứ… gì chứ… đi đâu mất tiêu rồi….”

Ngay khi lễ trao giải kết thúc, Yoon Chaeha lập tức đi về phía khán đài.

Bước chân cô bất giác vội vã hơn, trong đầu chỉ còn hình bóng của một người duy nhất.

Thế nhưng.

Chỗ ngồi đó giờ đây đã trống không.

Jung Haein, chẳng thấy đâu cả.

“……”

Rõ ràng mới lúc nãy vẫn còn ở đây mà….

Rõ ràng cậu ấy đã mỉm cười với mình mà….

Vậy mà tại sao.

Lồng ngực cô bỗng cảm thấy trống rỗng.

“Chaeha.”

Ngay lúc đó, một giọng nói quen thuộc gọi tên cô.

Quay đầu lại, cô thấy cha mẹ mình đang tiến đến.

Người cha trong trang phục chỉnh tề toát lên dáng vẻ của một nhà nghiên cứu, còn người mẹ thì luôn mỉm cười.

Cha cô là một nhà nghiên cứu nổi tiếng trong giới học thuật, còn mẹ cô là giáo sư tại một trường đại học ma thuật.

Cả hai đều là những nhân vật uy tín trong ngành, đến mức được mời làm giám khảo cho Đại hội Ma thuật Thế giới.

Tài năng của Yoon Chaeha không phải tự nhiên mà có.

Cả hai người đều đang nở nụ cười dịu dàng.

“Con làm tốt lắm. Con gái của chúng ta thật sự rất tuyệt.”

“Con đã vất vả nhiều rồi.”

Lời mẹ thì trìu mến, còn lời cha tuy ngắn gọn nhưng lại chan chứa ý nghĩa.

Yoon Chaeha thoáng bối rối trong giây lát, rồi nhanh chóng gật đầu.

“Vâng… con cảm ơn.”

Những lời khen này sao mà lạ lẫm quá.

Nếu là từ mẹ thì còn đỡ.

Chứ lời khen từ cha, như mọi khi, vẫn có gì đó ngượng ngùng và xa cách.

Đó là một sự thật không hề thay đổi từ khi cô còn nhỏ cho đến tận bây giờ.

Đúng lúc đó, từ phía sau vang lên tiếng giày cao gót gõ xuống sàn lanh lảnh.

“Chào Chaeha~ chào hai bác~ lâu rồi không gặp~”

Một giọng nữ thân thiện vang lên.

Yoon Chaeha quay đầu lại, một người phụ nữ khoác chiếc áo choàng màu xanh được cách tân hiện đại đang tiến đến.

Trên vai áo choàng có thêu một hoa văn trông như ba pháp trận hình tròn đan vào nhau.

Hoa văn đó chỉ mang một ý nghĩa.

‘Trực thuộc Ma Tháp.’

Ma Tháp là nơi sở hữu quyền uy tuyệt đối trong xã hội pháp sư.

Và người phụ nữ này là một trong những cán bộ cấp cao của Ma Tháp.

Một người có tiếng nói, tham gia vào cả việc thực nghiệm lẫn điều phối tình hình chung.

Ma Tháp là nơi chỉ những pháp sư với tài năng thiên bẩm mới có thể bước vào.

Ngay cả những thiên tài do vô số quốc gia và tổ chức gửi đến cũng có một nửa bị loại từ vòng sơ tuyển, và chỉ một phần nhỏ trong số còn lại vượt qua được vòng thực hành và phỏng vấn thứ hai.

Thế nhưng Yoon Chaeha, đã được nội bộ Ma Tháp ngầm phân loại là ‘Thành viên dự bị’.

Bởi dù chưa chính thức gia nhập, những kỹ thuật cô thể hiện gần đây đã được bàn tán không ngớt trong các tài liệu nội bộ.

“Trận chung kết hôm nay thực sự rất ấn tượng đấy.”

Người phụ nữ bắt chuyện với cha mẹ của Yoon Chaeha một cách thân tình.

Cô ta vốn đã có quen biết với cha mẹ của Yoon Chaeha từ lâu.

Khi mẹ của Yoon Chaeha còn là giáo sư đại học ma thuật, họ đã từng trao đổi học thuật, còn cha cô cũng từng gián tiếp hợp tác với cô ta trong một dự án nghiên cứu.

“Nếu hai bác có thời gian, hay là chúng ta cùng đi dùng một bữa đơn giản đi?”

Cô ta xua tay rồi nói thêm.

“Cũng không có gì to tát đâu~ Chỉ là với tư cách một pháp sư tiền bối, cháu nghĩ mình có thể định hướng một chút về tương lai cho học viên Chaeha. Bọn trẻ ngày nay vừa nhạy bén lại vừa tinh tế, nên tôi cũng có nhiều điều có thể truyền đạt lắm~”

Giọng điệu tuy nhẹ nhàng, nhưng ý tứ bên trong lại chẳng hề đơn giản.

Cha mẹ cô thừa hiểu rằng, đó chính là lời tuyên bố: ‘Chúng tôi có hứng thú với con gái của hai vị.’

Mẹ của Yoon Chaeha mỉm cười nhẹ và gật đầu.

Người cha tuy không biểu lộ ra mặt nhưng trong lòng cũng rất hài lòng.

Ma Tháp, chính là một nơi như thế.

Trong khi đó, nhân vật chính của câu chuyện là Yoon Chaeha lại đang hơi ngẩng đầu, nhìn chăm chăm vào khán đài.

‘Con bé này lại sao nữa đây?’

Luina, cán bộ của Ma Tháp, thừa hiểu tính cách của Yoon Chaeha.

Một đứa trẻ thất thường không biết đâu mà lần.

Cái tính cách bất quy tắc đặc trưng mà những thiên tài thường sở hữu.

Yoon Chaeha, như thể chẳng hề quan tâm đến cuộc nói chuyện này, chỉ bận rộn đảo mắt lia lịa.

Cô từ từ quay đầu một vòng, rồi lại thêm một vòng nữa.

Cuối cùng, cô khẽ bĩu môi và lẩm bẩm.

“Đi thật rồi… Tưởng được ăn cơm chung chứ….”

Giọng nói nhỏ như đang tự lẩm bẩm, hệt một đứa trẻ đang dỗi hờn.

Vệt hồng phớt trên má cùng hành động gõ nhẹ mũi giày xuống đất đã tố cáo cảm xúc của cô.

Sau đó cô quay đầu, chạm mắt với Luina.

“Em sẽ không vào Ma Tháp.”

Một lời tuyên bố đanh thép.

Nụ cười của Luina hơi cứng lại.

Ngay sau đó, cô hơi quay đầu, nhìn về phía cha mẹ mình và nói thêm.

“Con… sẽ gia nhập Vanquisher.”

Trước lời tuyên bố bất ngờ, cha mẹ của Yoon Chaeha sững người và nín thở.

Cả hai trao đổi ánh mắt trong giây lát, rồi im lặng gật đầu.

Ngay lúc đó, Yoon Chaeha lại đưa mắt về phía khán đài.

Chỗ ngồi trống vắng.

Nơi cậu ấy đã từng ngồi.

‘Cậu có trốn cũng chẳng sao đâu.’

Cô từ từ nhếch mép cười.

‘Vì tôi sẽ đuổi theo cậu mà.’

Mặt trời rực cháy, tự mình.

Đã quyết định sẽ đuổi theo một vì sao lạnh lẽo.

***

Tôi đang dạo bước trong khuôn viên Học viện Gaon.

Yu Hana có nhắn rằng, phần thưởng của trận đấu đồng đội sẽ sớm được trao.

Chắc là tiền thưởng đây mà.

Tôi ngồi xuống một chiếc ghế dài.

Cần chút thời gian để sắp xếp lại suy nghĩ.

Sau khi hấp thụ tàn dư của Ác Thần, Yoon Chaeha dường như đã hoàn toàn đi đúng quỹ đạo.

Tôi thấy mừng cho cô ấy.

Việc cô ấy đã trưởng thành đến mức tôi có thể yên tâm buông tay là một điều tốt.

Một việc lớn đã được giải quyết.

Giờ chỉ còn kỳ thi cuối kỳ sắp tới thôi.

Với đặc thù của Trận Đấu Giao Hữu là được tổ chức xen giữa kỳ thi giữa và cuối kỳ.

Thì thực chất kỳ thi cuối kỳ đã bắt đầu bước vào giai đoạn ôn luyện rồi.

Xem ra từ giờ đến lúc đó tôi cũng nên mạnh lên, phải nghiên cứu thêm về quyền năng mở rộng của Mảnh Vỡ mới được…

Đúng lúc đó.

Ting

Đồng hồ thông minh của tôi reo lên.

Liếc mắt xuống, người gửi là Điện thờ Arcadia.

Xem ra, đây là phần thưởng cho vụ việc liên quan đến Vương miện lần trước.

‘Mình cũng đâu có gì để nhận đâu chứ.’

Nếu chỉ là một phần thưởng gượng ép vớ vẩn, tôi đã định từ chối rồi.

Nghĩ vậy, tôi mở tin nhắn ra.

“Hả?”

[Luke]: Xin chào huynh đệ Haein. Tôi xin được thông báo về phần thưởng lần trước. Lẽ ra tôi phải đến gặp huynh đệ trực tiếp mới phải phép, nhưng xin được gửi trước một thông báo ngắn gọn.

Nội dung tiếp theo đủ để khiến tôi kinh ngạc.

[Cấp phép tiến vào Thánh Địa.]

[Điều kiện tiến vào: Phải đi cùng Thánh Nữ.]

“Điên thật chứ…”

Trong thoáng chốc, tôi đã không tin vào mắt mình.

Tôi đã nghĩ mình sẽ chẳng nhận được thứ gì ra hồn.

Nhưng, không phải vậy.

‘Thánh Địa.’

Thánh Địa, là trái tim của thần tính mà Điện thờ Arcadia đã che giấu suốt hàng trăm năm.

Một không gian chỉ dành riêng cho Dũng Sĩ và Thánh Nữ.

Ban đêm là Thánh Nữ, ban ngày là Dũng Sĩ.

Ngoài họ ra, không một ai có thể bước vào mật thất được phong ấn tuyệt đối này.

Chỉ một giờ trong không gian nơi thần lực tuôn chảy đó.

Cũng đủ để một người tăng tốc trưởng thành tương đương với vài ngày, hoặc thậm chí là vài tuần.

Lời giải thích của Điện thờ rất đơn giản.

[Luke]: Thánh Nữ Điện hạ đã đẩy nhanh quá trình trưởng thành của mình nhờ Vương miện và chính thức đạt đủ tư cách. Do đó, để báo đáp huynh đệ, người đã tạo ra cơ duyên cho sự trưởng thành này, chúng tôi quyết định mở cửa Thánh Địa một cách có giới hạn như một phần thưởng xứng đáng.

Thần lực của Thánh Địa là có hạn.

Vì vậy, không gian đó giống như một đặc quyền chỉ dành riêng cho Dũng Sĩ và Thánh Nữ.

Thế mà, cơ hội như vậy lại đến với tôi.

Cái này thì không thể từ chối được rồi.

Là một cơ hội ngàn năm có một.

Tôi nhìn xuống chiếc đồng hồ.

Thời gian vào cửa được ghi là đêm muộn.

Thánh Địa là một mật thất nằm ở nơi sâu nhất của thần điện.

Người tiến vào là tôi.

Và Thánh Nữ. Cheon Yeoul.

Tôi lặng lẽ hít một hơi sâu.

‘Phải đi chứ.’

Đây là một lời đề nghị không cần phải đắn đo suy nghĩ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!