Nữ Chính Đã Cướp Mất Năng Lực Hồi Quy Của Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1118

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 3

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11281

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Web Novel - Chương 90 - Thánh Địa (2)

Chương 90 - Thánh Địa (2)

Vừa nhận được tin nhắn, tôi liền liên lạc với Luke.

[Belief_]: Ngày mai tôi đến có được không?

Tin nhắn vừa gửi đi đã được trả lời ngay.

Nhanh như thể họ đã chờ sẵn vậy.

[Luke]: Huynh đệ có thể đến bất cứ lúc nào.

Giờ hẹn là tối muộn.

Trước giờ hẹn, tôi chẳng có gì để làm, cũng chẳng muốn ép mình tập trung vào bất cứ việc gì.

Thế nên tôi quyết định cứ để ngày hôm nay trôi qua một cách thong dong.

Ngủ nướng, ghé quán cafe làm một ly, rồi đi dạo loanh quanh trong trường.

Khác hẳn mọi ngày, khi mà tôi luôn chia nhỏ lịch trình đến từng phút và lấp đầy nó bằng việc luyện tập.

Tôi nghĩ, một ngày trôi qua thế này chắc cũng không tệ.

Tôi lặng lẽ ngước nhìn bầu trời Gaon.

Mặt trời đang dần lặn.

Vì cũng chẳng có ai gọi nên tôi đã tháo đồng hồ thông minh ra cất đi. Đến khi bật lại, chiếc đồng hồ đã im lìm từ lâu bỗng rung lên một tràng dồn dập.

“……Gì thế này.”

[Cuộc gọi nhỡ từ Summer]

[Summer]: Làm

[Summer]: Gì

[Summer]: Đấy?

[Cuộc gọi nhỡ từ Summer]

[Cuộc gọi nhỡ từ Summer]

[Bạn có một tin nhắn thoại.]

Cửa sổ thông báo lấp đầy màn hình chỉ trong nháy mắt.

Tôi nhấn vào tin nhắn thoại.

Một giọng nói quen thuộc khe khẽ phát ra từ chiếc đồng hồ thông minh, dù tôi chẳng đeo tai nghe.

- … Cậu đang làm gì thế? Hừm hừm. Tốt. Cứ như vậy……. Haein à, cậu đâu rồi? Cuối tuần bận gì thế? Đi ăn cơm đi.

Ban đầu nghe như đang lẩm bẩm một mình, rồi sau đó lại tự nhiên bắt chuyện với tôi.

Đoạn đầu chắc là bị ghi vào lúc không để ý, xen lẫn cả tiếng hắng giọng và lời thì thầm ngượng nghịu.

Tôi bất giác phì cười.

Đặt ngón tay lên bàn phím của đồng hồ thông minh, tôi gõ lại một dòng tin nhắn ngắn gọn.

[Belief_]: Để sau nhé. Hôm nay tôi có hẹn rồi.

Một lúc sau, thông báo đã đọc hiện lên.

Gần như ngay lập tức, một dòng tin nhắn khác bay đến.

Tôi không trả lời lại.

Sắp đến giờ hẹn rồi.

***

“Chắc là cậu ấy bận rồi….”

Yoon Chaeha nằm sấp trên giường, liếc mắt sang cuốn sách đang mở bên cạnh.

Bìa sách vẫn loè loẹt như mọi khi.

[Quy Tắc Yêu Đương Mà Pháp Sư Hướng Nội Cũng Phải Tò Mò~ Tuyệt Chiêu Tán Tỉnh Đỉnh Cao 199 Tuyển Tập!]

Cuốn sách mà lần trước cô đã thử áp dụng theo, nửa đùa nửa thật.

Ban đầu chỉ là để giải khuây, hoặc có lẽ là vì một chút tò mò nhất thời.

Nhưng bây giờ thì khác rồi.

Yoon Chaeha không hề chối bỏ cảm xúc của mình.

Miễn không phải là đồ ngốc thì cô biết rõ cảm xúc này là gì.

Vì vậy, lần này.

Cẩn trọng hơn, nghiêm túc hơn.

Cô định sẽ áp dụng nó một cách điềm tĩnh, như thể đang nghiên cứu một cuốn cổ thư thực sự.

Ngay trước khi định thực hiện cuộc gọi thứ tư, một dòng chữ đập vào mắt cô.

‘Nếu cứ đeo bám mãi, đối phương có thể sẽ chán bạn đấy! Đẩy - kéo vừa phải là điều bắt buộc!’

“Vậy sao….”

Vừa lẩm bẩm một mình, cô vừa từ từ đặt chiếc đồng hồ thông minh xuống.

“…….”

Cô lặng lẽ chờ đợi.

“……Chừng này chắc là được rồi nhỉ?”

Yoon Chaeha quay người kiểm tra thời gian.

Chưa đầy năm phút trôi qua.

“…….”

Quả nhiên là không hợp.

Cái trò đẩy đẩy kéo kéo này không phải sở trường của cô.

Cứ đi thẳng một đường là được rồi.

Cô bật người dậy.

Rồi khoác vội áo ngoài, mở cửa phòng ký túc xá và bước ra.

Và nơi cô tìm đến là.

Trước ký túc xá của Jung Haein. Cứ đi trong vô thức mà chẳng biết đã đến đây từ lúc nào.

Chiều muộn cuối tuần, hành lang vắng lặng.

Trận Chiến Giao Hữu cũng đã kết thúc, xem ra hầu hết mọi người đều về nhà rồi.

Tuy nhiên, cô biết rằng cậu không rời đi.

Vốn dĩ ký túc xá nam giới hạn nữ học viên ra vào.

Nhưng việc giám sát cũng không quá nghiêm ngặt, lại còn là cuối tuần.

Chỉ cần để ý một chút là không ai biết.

Cô cẩn thận kéo sụp mũ xuống, từ từ bước lên cầu thang.

‘Nếu bị bắt chắc sẽ bị mắng mất.’

Nhưng điều đó không quan trọng lắm.

Khi đến trước cánh cửa phòng cậu, cô hít một hơi thật sâu.

Rồi, gõ nhẹ lên cửa.

‘Nói gì bây giờ nhỉ? Hỏi về ma thuật? Về định hướng tương lai? Hay là cứ….’

Thành thật nói rằng, mình đã rất nhớ cậu ấy?

Rầm!

Từ bên trong vọng ra tiếng thứ gì đó loảng xoảng đổ vỡ.

Cử chỉ lóng ngóng của một người vừa mới từ trên giường dậy.

Dường như người đó đang nằm trên giường.

Cô ôm lấy trái tim đang đập loạn nhịp.

Rồi.

Két….

Cánh cửa phòng lặng lẽ hé mở.

Nhưng thứ tỏa ra từ đó lại là một luồng hơi nóng hầm hập.

Hơn nữa, còn có cả một mùi cơ thể lạ lẫm hòa quyện một cách khó chịu với hương thơm của Jung Haein.

Cô lập tức vung tay, như thể muốn xua đi mùi hương đó.

Và rồi qua khe cửa, một khuôn mặt ló ra.

“Ơ?”

Một người phụ nữ với bộ quần áo rộng thùng thình trễ nải trên vai, mái tóc tết rối bù như vừa ngủ dậy.

Đôi má ửng hồng phơn phớt.

Đôi mắt của Yoon Chaeha khẽ run lên.

Cô đã từng gặp người này ở đâu đó rồi.

Trận đấu đồng đội.

Người bạn thanh mai trúc mã đã bị Jung Haein hạ gục từ bên sườn.

Ha Sion.

Đầu óc Yoon Chaeha trở nên quay cuồng.

Nhưng người đang bối rối trong tình huống này cũng có cả Sion.

Rõ ràng Haein đã đến thăm Điện thờ Arcadia, giờ này đáng lẽ cậu ấy phải vào Thánh Địa rồi mới phải.

Thế nên cô ấy mới tận dụng khoảng thời gian trống đó để đến tận hưởng khoảnh khắc hạnh phúc theo cách của riêng mình.

Cô ấy đã đinh ninh người đến tìm sẽ là Kang Ahrin hoặc Yu Hana.

Dần dà cũng đến lúc bị phát hiện rồi. Cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra mà.

Tuy nhiên, người phụ nữ trước mắt lại không phải người cô ấy dự đoán.

‘A.’

Sion ngay lập tức cảm nhận bằng bản năng rằng mọi chuyện có thể sẽ trở nên khá phiền phức.

Yoon Chaeha nghiến chặt răng trong giây lát rồi đẩy mạnh cửa mở toang.

Vù.

‘… Nóng quá.’

Luồng không khí nóng ẩm bị giam cầm lan tỏa ra khắp hành lang.

Cô vội vàng đảo mắt quanh phòng.

Nhưng, may mắn là không có Jung Haein ở đó.

Tuy nhiên, điều quan trọng không phải là chuyện đó.

Chầm chậm. Cái đầu quay lại một cách hết sức chậm rãi.

Tựa như một con búp bê đang kêu cót két.

Ánh mắt của Yoon Chaeha hướng về phía Sion.

“Ha….”

Sion nhắm mắt lại và cúi đầu.

***

Điện thờ Arcadia, phòng tiếp kiến dưới lòng đất ở khu vực ngoại vi.

Tôi đang ngồi trên chiếc ghế chờ được chỉ định.

Một không gian hòa quyện giữa ánh nến lung linh và thần lực.

Tôi đang chờ để được vào Thánh Địa.

Vì tôi chỉ có thể vào trong khung giờ của Cheon Yeoul.

Tôi phải đợi cho đến khi Dũng Sĩ Johan kết thúc.

Một lát sau, một vị tu sĩ mặc áo choàng lặng lẽ tiến đến dọc theo hành lang.

“Thưa huynh đệ, việc dẫn lối vào Thánh Địa đã được chuẩn bị xong.”

“À, vâng.”

Tôi từ từ đứng dậy khỏi chỗ ngồi.

Tôi đã chuẩn bị rất nhiều thứ.

Từ bao cát để tăng hiệu quả luyện tập, tôi đã gói ghém đủ thứ mang theo.

Đúng lúc đó.

“Cậu đến rồi à?”

Từ bên cạnh vị tu sĩ, Cheon Yeoul xuất hiện.

‘… Woa.’

Một phong thái tôi chưa từng thấy bao giờ.

Trang phục của cô ấy khác hẳn ngày thường.

Một bộ y phục dành riêng cho Thánh Địa, được thêu những hoa văn truyền thống bằng chỉ vàng.

Bộ đồ được thiết kế vừa vặn với cơ thể, phô bày rõ những đường cong của cô ấy, đồng thời gợi lên nhiều cảm xúc khác nhau.

“Xin lỗi, tôi mặc bộ đồ này hơi lâu một chút.”

Cheon Yeoul ngượng ngùng mân mê vạt áo.

“Dù gì vào trong cũng phải cởi hết ra... thật là.”

Tôi khựng lại ngay tức khắc.

“Cởi á? Cởi cái gì chứ. Sao lại phải cởi.”

Tôi hỏi dồn, nhưng cô ấy chỉ cười toe toét rồi quay đầu đi.

“Cái đó thì vào trong rồi cậu sẽ biết thôi~”

Một giọng điệu không rõ là đùa hay thật.

Chắc là đùa thôi. Dù gì cũng là Thánh Nữ mà….

Chúng tôi chầm chậm bước đi trên hành lang dẫn đến Thánh Địa.

Chẳng bao lâu, chúng tôi đã đến lối vào.

Cánh cửa khổng lồ đang đóng chặt, và trước nó có hai tín đồ mang huy hiệu của Dũng Sĩ đang đứng gác.

Bỗng.

Ầm ầm ầm….

Cánh cửa dày rung lên và từ từ mở ra.

Thần lực tuôn ra từ bên trong có cảm giác nặng nề một cách kỳ lạ.

Và từ trong đó, một người bước ra.

Là Johan.

“Ha….”

Cậu ta ướt đẫm mồ hôi, trông như đã kiệt sức vì luyện tập.

Ngay khi cậu ta bước ra, các tín đồ đang chờ sẵn đồng loạt tiến tới, cẩn thận lau mồ hôi và đưa khăn cho cậu ta.

Như để phá vỡ sự im lặng, vị tu sĩ bên cạnh cúi đầu nói.

“Bây giờ, đến lượt hai vị vào.”

Tôi gật đầu.

Cheon Yeoul cũng hít một hơi ngắn rồi sánh bước bên cạnh tôi.

Phía trên trần điện thờ, ánh trăng len lỏi qua ô cửa kính lấy sáng.

Trăng đã lên đến đỉnh đầu.

“Ch-chờ một chút.”

Đúng lúc đó, Johan đang định rời đi bỗng ngẩng đầu về phía chúng tôi.

Dường như lúc này cậu ta mới nhìn thấy chúng tôi, vẻ bàng hoàng hiện rõ trên khuôn mặt.

Ánh mắt cậu ta dừng lại một lúc ở Cheon Yeoul.

Rồi lại chuyển sang tôi.

“H-hai người cùng vào sao?”

“Vâng, đúng vậy.”

Vị tu sĩ lặng lẽ cúi đầu.

“……”

Ánh mắt của Johan khẽ dao động.

Ngay lúc đó, Cheon Yeoul đang đứng cạnh tôi cũng cẩn thận tiến lại gần.

Đầu ngón tay cô ấy khẽ mân mê tay áo tôi, rồi không chút do dự mà ôm chầm lấy cánh tay tôi.

Cô ấy không hề quay đầu về phía Johan dù chỉ một lần.

“Đi vào thôi.”

Tôi gật đầu, bước theo sự dẫn dắt của cô ấy.

“Ừ.”

Chúng tôi bước về phía cánh cửa của Thánh Địa.

Ngay khoảnh khắc bước qua ngưỡng cửa, thần lực tỏa ra từ bên trong chạm vào da thịt.

Hít một hơi, một luồng khí lạnh và trong lành tràn đầy đến tận sâu trong lồng ngực.

Ầm ầm ầm ầm….

Cánh cửa đóng lại, tạo thành một mật thất hoàn toàn cách biệt với bên ngoài.

Một tia sáng lặng lẽ chiếu xuống.

Ánh sáng duy nhất là ánh trăng lọt qua những ô kính màu.

Thứ ánh sáng dịu nhẹ bao trùm lấy không gian bên trong.

Khí tức thần thánh lan tỏa khắp nơi.

Mỗi lần hít vào, tôi có cảm giác như một luồng thần lực lạnh buốt đang tràn sâu vào tận đáy phổi.

Thay vì cảm giác trang nghiêm, tâm trí lại trở nên thư thái một cách lạ thường.

Tôi nhẹ nhàng dậm chân xuống đất.

Rồi nhảy lên vài lần.

“Điên thật rồi.”

Cảm giác thật khác biệt.

Tôi chỉ thiết lập nó chứ chưa một lần nghĩ đến việc sử dụng.

Vì nơi này hoàn toàn là độc quyền của Thánh Nữ và Dũng Sĩ.

Tôi cảm nhận được cơ thể mình đang được kích hoạt.

Tôi mở tung đống hành lý mang theo.

Bao cát, dây kháng lực cùng nhiều dụng cụ khác.

Thời gian cho phép của tôi không nhiều.

Để tận dụng tối đa khoảng thời gian ngắn ngủi này, cần phải phân bổ một cách hiệu quả.

Đây là lúc cần phải tập trung.

“Từ giờ tôi sẽ hơi bận một chút, nên chúng ta cứ tập trung vào việc của mình….”

Tôi quay đầu về phía Cheon Yeoul và nói.

Đúng lúc đó.

Soạt….

Tiếng vải sượt trên sàn.

“Này, cậu làm gì….”

Cô ấy đang từ từ cởi từng lớp lễ phục thần thánh mà mới lúc trước còn đang mặc.

Tháo tay áo, nới lỏng dây lưng, bộ y phục tự nhiên trượt khỏi vai.

Cởi thật đấy à?

Soạt….

Bắt đầu nguy hiểm rồi đây.

Tôi vội vàng quay mặt đi hướng khác.

“Cậu mặc lại đồ đi. Mắt tôi chẳng biết phải nhìn đi đâu nữa.”

“Không phải thế, để hấp thụ thần lực trôi nổi trong Thánh Địa tốt hơn… cần phải để lộ da thịt nhiều nhất có thể.”

Hả?

Cô ấy nói một cách thản nhiên.

Tôi thậm chí còn có cảm giác mình mới là người đang nhạy cảm quá.

Bản thân Cheon Yeoul thì chẳng nghĩ ngợi gì, chỉ có tôi là đang làm quá lên.

“Vậy à…?”

Về mặt lý thuyết thì tôi hiểu.

Thực tế, tôi có cảm giác thần lực rõ hơn ở những vùng da hở như mu bàn tay.

Những vùng được quần áo che phủ thì cảm giác tương đối kém hơn.

Tôi ngượng ngùng gật đầu.

“Tôi cũng không cởi hết đâu, cậu cũng nên cởi một chút thì tốt hơn đấy?”

Tôi bắt đầu bị lời của Cheon Yeoul thuyết phục.

Phải rồi, đã đến đây rồi thì hấp thụ tốt hơn một chút chẳng phải sẽ tốt sao.

Tôi cởi áo ngoài, rồi ngồi xuống.

Đã đến lúc chính thức bước vào luyện tập.

Việc cần làm thì vẫn phải làm.

Đúng lúc đó.

“Haein à.”

“Hả.”

Khoảnh khắc tôi vô thức quay đầu lại.

Tôi liền nín thở.

Soạt.

Tấm vải trượt xuống, để lộ nửa thân trên của cô ấy.

Bên dưới bộ lễ phục trễ nải từ gáy, đường cong bên hông lặng lẽ hiện ra.

Ánh trăng xuyên qua ô kính màu, nhẹ nhàng lan tỏa theo bờ vai và xương hông của cô ấy.

Bên dưới lễ phục, trang phục cô ấy mặc thật ngoài dự đoán.

Thay vì vẻ thánh thiện, đó lại là một bộ đồ chuyên dụng để hấp thụ thần lực.

Che những chỗ cần che một cách chính xác, nhưng diện tích da thịt lộ ra là tối đa.

Theo một cách nào đó, đây là bộ trang phục hiệu quả nhất có thể mặc trong Thánh Địa.

Bầu không khí của không gian thiêng liêng và dáng vẻ đối lập của cô ấy hòa quyện vào nhau một cách kỳ diệu.

Cô ấy lặng lẽ nhìn tôi.

Nơi khóe môi hơi nhếch lên là vẻ tinh nghịch quen thuộc, chồng lên đó là một thứ gì đó không thể gọi tên.

“Thế nào, tôi có đẹp không?”

Mặt tôi nóng bừng lên.

Dường như tôi phải trả lời điều gì đó, nhưng lại không tài nào tìm được chỗ để đặt ánh mắt.

Cuối cùng, tôi chỉ có thể từ từ gật đầu.

“… Ừ.”

Xem ra, việc tập trung luyện tập hôm nay.

Sẽ không dễ dàng rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!