Nữ Chính Đã Cướp Mất Năng Lực Hồi Quy Của Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1118

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 3

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11281

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Web Novel - Chương 92 - Tư Vấn (1)

Chương 92 - Tư Vấn (1)

Thời gian ở Thánh Địa trôi nhanh hơn tôi nghĩ nhiều.

Rõ là đã 5 tiếng đồng hồ.

Vậy mà khi mở mắt ra, mọi chuyện đã kết thúc.

“Haiz….”

Tôi chậm rãi ngồi dậy, người ướt đẫm mồ hôi.

Có lẽ do thần lực đã thấm sâu vào cơ thể nên thể lực và tinh thần của tôi bị tiêu hao nhiều hơn hẳn bình thường.

Ngay khoảnh khắc tôi dùng khăn lau gáy, một ánh mắt sắc bén từ sau lưng dán vào tôi.

‘…?’

Tôi quay đầu lại, liền thấy Cheon Yeoul đang nhìn thẳng về phía này từ xa.

Không một giọt mồ hôi, vẻ mặt vẫn điềm tĩnh như mọi khi. Hơi thở cũng chẳng hề gấp gáp.

‘Gì thế này.’

Một trời một vực so với tôi.

“Sao trông cậu chẳng dính tí mồ hôi nào vậy?”

“Thì tôi vốn khô ráo mà?”

“… Không, ý tôi là cậu không tập tành gì hết à?”

“Có chứ.”

Cô ấy điềm nhiên giơ mấy đầu ngón tay lên. Phía trên những ngón tay thon dài, một thánh pháp trận nhỏ xíu hiện ra.

Lập lòe, lập lòe.

Thần lực hiện lên, nhấp nháy một cách mềm mại.

“… Chà, cũng ra dáng đấy.”

Tôi gật đầu rồi mặc lại chiếc áo khoác đã cởi ra.

Đúng lúc đó, từ xa vọng lại tiếng cửa Thánh Địa đang mở.

Uuuu….

“Thưa huynh đệ Jung Haein. Thời gian ở Thánh Địa đã kết thúc rồi.”

Một vị tu sĩ khoác áo choàng chỉnh tề lặng lẽ tiến lại, kính cẩn cúi đầu.

Bên cạnh tôi, Cheon Yeoul chẳng biết đã thay đồ xong từ bao giờ, đang tiến lại gần.

“Tổng cộng là ba lần. Dự kiến, huynh đệ có thể vào Thánh Địa thêm hai lần nữa.”

Tôi khẽ gật đầu.

Được thế này đã là may mắn lắm rồi. Về phía điện thờ, việc mở cửa Thánh Địa vốn là một gánh nặng không hề nhỏ.

Trong lúc tôi đang khá hài lòng dọn dẹp bình nước của mình.

Cheon Yeoul đứng cạnh bỗng quay đi và buông một câu.

“Chỉ có bấy nhiêu thôi sao?”

Bờ vai vị tu sĩ giật nảy. Giọng cô ấy không lớn, nhưng lại phảng phất một luồng áp lực kỳ lạ.

Nghe câu nói sắc lẹm đó, tôi hơi quay sang nhìn cô ấy.

Lúc ở cùng tôi, cô ấy chỉ toàn cười toe toét nên tôi còn lo không biết ở điện thờ có ổn không, xem ra là tôi lo thừa rồi.

Vị tu sĩ không giấu nổi vẻ bối rối, liền lắp bắp.

“… Vâng. Sau khi thảo luận trong nội bộ điện thờ, quyết định là tổng cộng ba lần….”

“Vậy thì.”

Cheon Yeoul dùng đầu ngón tay vuốt lại tay áo choàng, rồi từ từ quay đầu lại.

“Bảo họ thảo luận lại đi.”

“… Nhưng mà, Thánh Nữ cũng cần phải sử dụng…”

“Dùng thêm vài lần nữa thì có thể trở thành Thánh Nữ chính thức được sao?”

Dù không thể hiện ra mặt, nhưng trong lòng tôi đang hết mình cổ vũ cho Cheon Yeoul.

Cô ấy đang nhường cơ hội trưởng thành của mình cho tôi, tấm lòng này quả thực rất đáng quý.

“Vâng… tôi sẽ bàn bạc thêm.”

Cuối cùng, vị tu sĩ đành phải nhượng bộ.

Tôi lặng lẽ mở lời cảm ơn.

‘Cảm ơn cậu.’

Cheon Yeoul tròn mắt, không giấu được vẻ bối rối.

Cô ấy nhất thời lặng đi, rồi túm lấy tay áo tôi, hai má ửng hồng.

Đúng lúc ấy.

Vị tu sĩ đứng sau lưng cất lời một cách thận trọng.

“Lời này… tuy có hơi đường đột, nhưng hai vị trông thật sự… rất xứng đôi.”

Nghe vậy, đôi mắt của Cheon Yeoul sáng rực rỡ, cô ấy quay phắt lại.

“Thật sao? Thật luôn ạ?”

Vẻ trang nghiêm khi nãy còn đang chấn chỉnh điện thờ đã bay biến đâu mất, thay vào đó là một dáng vẻ tràn đầy sức sống.

“Đúng là vậy mà phải không? Hả? Phải không?”

Cô ấy nghiêng đầu nhìn vị tu sĩ, rồi nhanh chóng liếc mắt sang tôi.

“Chắc là vậy đó~”

Tôi khẽ cúi đầu.

Dù tôi không đáp lại, nhưng dường như cô ấy đã coi đó là một lời khẳng định.

“Hihi.”

Bàn tay đang nắm lấy tay áo tôi siết chặt hơn một chút.

***

Tíc, tíc, tíc….

Trong văn phòng tối om. Một người phụ nữ đang nhìn vào chiếc đồng hồ thông minh.

Một đôi mắt đỏ rực lóe lên trong căn phòng không một ánh đèn.

[12:00 AM]

Kim đồng hồ chỉ đúng nửa đêm.

Kang Ahrin lặng lẽ nhắm mắt lại.

Cô tắt đồng hồ, đặt xuống bàn.

Rồi thở ra một hơi thật khẽ.

“Hầy….”

Jung Haein là một người rất tinh tế.

Cậu ấy không bao giờ gửi tin nhắn sau nửa đêm.

Nói tóm lại.

Hôm nay, tin nhắn cũng sẽ không đến.

“… Gì đây?”

Kang Ahrin khẽ lẩm bẩm.

Tim cô đập thịch một cái.

Dạo gần đây, cô đã cảm thấy có gì đó không ổn.

Cheon Yeoul? Xong. Yu Hana cũng xong.

Hơn nữa, Trận Đấu Giao Hữu cũng vừa mới kết thúc, giờ là lúc Yoon Chaeha bị cho ra rìa.

Với tâm thế vớt vát chút hy vọng cuối cùng, Cheon Yeoul đã đưa cậu ấy đến Thánh Địa, nhưng đó cũng chỉ là giãy giụa trong vô vọng mà thôi.

Bây giờ, sắp đến lượt cô.

Kang Ahrin đã nghĩ rằng lượt của mình đang tới rất gần.

Mọi sự chuẩn bị cũng đã sẵn sàng từ lâu.

Thế nhưng, tại sao.

“Sao lại không làm gì cả.”

Bàn tay Kang Ahrin run lên bần bật.

Cô đã vạch ra tất cả các kế hoạch để đối phó với lời đề nghị mà cậu ấy sắp đưa ra.

Bất kể Jung Haein muốn gì.

Bất kể cậu ấy nói gì.

Phương án A. Nếu cậu ấy đề nghị cùng đi tìm Mảnh Vỡ cho cô thì sao?

Để chuẩn bị, cô đã đặt sẵn vé máy bay hạng nhất đến Mỹ để tới Lầu Năm Góc. Dĩ nhiên là hai ghế liền kề.

Đi qua cổng dịch chuyển cũng được, nhưng đôi khi cô muốn tận hưởng chút lãng mạn, cùng nhau trò chuyện thân mật trên máy bay.

Phương án B. Nếu cậu ấy đề nghị đến hầm ngục ở núi Hallasan để lấy găng tay thì sao?

Để chuẩn bị, cô đã cho người đốn hết cây và trồng hoa trên núi Hallasan từ trước. Con đường leo núi cũng được chỉnh trang lại.

Để có thể leo lên dễ dàng hơn, và cũng để phong cảnh thêm phần thơ mộng.

Phương án C. Nếu cậu ấy chỉ muốn cùng nhau luyện tập và trưởng thành thì sao?

Cô đã dự định sẽ mở cửa phòng luyện tập riêng của guild Maengju trực thuộc Yeonggwang.

Chỉ hai người, trong một cơ sở vật chất cao cấp nhất, một cách riêng tư.

Kịch bản A, B, C.

Mọi thứ đã được chuẩn bị xong xuôi, kế hoạch cũng đã được vạch ra toàn bộ.

Một cách hoàn hảo.

Dù cậu ấy chọn phương án nào, cô đều có thể đáp ứng ngay lập tức.

Nhưng tại sao.

“Lại không liên lạc chứ…?”

Đôi tay cô run rẩy.

Cô nhìn xuống chiếc đồng hồ đặt trên bàn.

Đã một thời gian trôi qua kể từ cuộc nói chuyện với Cheon Yeoul lần trước.

Lẽ ra giờ này cậu ấy đã phải liên lạc rồi mới phải.

Gương mặt xinh đẹp của Kang Ahrin phản chiếu trên màn hình đã tắt.

Khoan đã.

Lẽ nào.

Một khả năng đáng sợ chợt lóe lên trong đầu cô.

“Mình… lẽ nào…”

Một câu nói thốt ra thật khẽ.

“Bị cho ra rìa rồi sao…?”

Đôi mắt đỏ hoe khẽ lay động trong căn phòng tối mịt.

Cô mím chặt môi.

Rồi ngay sau đó, đôi má phồng lên như thể ấm ức.

“Không… tại sao chứ…?”

Với vẻ mặt oan ức, cô khẽ nức nở rồi bật lại đồng hồ.

Cô kiểm tra lại lịch sử tin nhắn.

Biết đâu mình đã bỏ lỡ tin nhắn nào đó.

Nhưng, quả nhiên là không có gì cả.

“A……….”

Kang Ahrin.

Liền gục đầu xuống bàn.

***

Tại Gaon vào ngày hôm sau, sau khi đêm dài ở Thánh Địa kết thúc.

Buổi học sáng nay là giờ tự học.

Kỳ thi cuối kỳ đang đến gần và tôi cũng cần thời gian để ôn bài.

Các môn thực chiến thì cơ thể sẽ tự ghi nhớ, nhưng lý thuyết thì không.

Cái đầu này phải liên tục bị nhồi nhét thì mới không quên được.

Tôi lặng lẽ mở sách giáo khoa ra.

Cạch.

Đúng lúc đó, cửa trước phòng học mở ra.

Một học viên với vẻ mặt ủ rũ lẳng lặng bước vào.

Cô ấy lững thững bước tới một chỗ trống rồi ngồi phịch xuống, không nói một lời mà gục mặt xuống bàn.

‘Trời ạ.’

Không biết có khóc không, nhưng nhìn vai cô ấy run lên khe khẽ thì có vẻ đã phải chịu một cú sốc khá lớn rồi.

Lý do buổi học hôm nay được chuyển thành giờ tự học.

Là vì hôm nay là ngày tư vấn với giáo sư phụ trách.

Dựa trên thành tích tính đến kỳ thi giữa kỳ và thứ hạng đầu vào, đây là buổi để các học viên ngồi lại 1:1 với giáo sư phụ trách để được đánh giá về định hướng tương lai và con đường phát triển của mình.

Về phía học viên, vào ngày này, họ sẽ lần đầu tiên được biết về tình hình các lời đề nghị từ những guild lớn.

Dù là đấu thầu hay đề nghị chính thức, tất cả mọi thứ.

Kể cả việc tên của bản thân đã được đặt lên bàn đàm phán bao nhiêu lần.

Và giáo sư sẽ so sánh một cách trần trụi tình hình của học viên đó với tình hình của các học viên top đầu.

Thêm vào đó là những đánh giá của chính giáo sư.

‘Chắc là có thể vào được đến guild~~.’

Hoặc.

‘Không vào được đâu.’

Bằng cách này, họ khiến học viên nhận thức rõ ràng về vị trí hiện tại của bản thân.

Tùy vào từng giáo sư, nhưng thông thường họ sẽ đánh giá rất phũ phàng, nên không ít học viên đã phải rơi nước mắt.

Thay vì khen ngợi, họ sẽ nhấn mạnh vào những điểm còn thiếu sót.

Nhưng sự lạnh lùng này đều có lý do của nó.

Vì đây mới chỉ là học kỳ đầu tiên.

Đánh giá hiện tại không phải là dấu chấm hết, ý của họ là hãy cố gắng hơn trong khoảng thời gian còn lại.

“Ôi chà… Chắc là toang rồi.”

Cheon Yeoul ngồi bên cạnh thở dài.

Tôi liếc nhìn cuốn sách ma thuật mà cô ấy đang mở.

Trang sách vẫn y nguyên như 30 phút trước.

‘Lo cho bản thân cậu trước đi.’

Tôi đã muốn nói như vậy.

Nhưng trên thực tế, cô ấy đang làm rất tốt với tư cách là một Thánh Nữ chính thức. Vì vậy, cũng khó mà nói gì được.

Nếu chỉ nhìn vào những gì đã làm, thì cô ấy ở một đẳng cấp đáng ngưỡng mộ.

Chắc là cũng biết điều đó, nên Cheon Yeoul toe toét cười nhìn tôi.

Vẻ mặt với khóe miệng cong lên đó trông đáng ghét một cách kỳ lạ.

Tôi khẽ giơ tay lên định búng trán cô ấy một cái….

“Haiz.”

Nhưng rồi lại thôi.

“… Hửm?”

“Sao nào.”

“Không búng à…?”

“Là Thánh Nữ rồi mà, ai lại đi búng trán Thánh Nữ nữa.”

“…….”

Tôi quay sang nhìn Yoon Chaeha ngồi bên phải.

Tôi cứ ngỡ cô ấy đang ngủ gật, nhưng không ngờ lại đang nghiêm túc viết gì đó vào vở.

Tôi hơi rướn cổ nhìn sang.

Nhưng đó không phải là ghi chép về ma thuật.

Trong vở ghi chi chít thứ gì đó….

- Rốt cuộc là mối quan hệ gìㅡㅡㅡ

Quan hệ?

“Oái!”

Ngay lúc tôi định rướn cổ thêm chút nữa, Yoon Chaeha nhận ra và giật nảy mình.

Tôi cười hỏi.

“Cậu viết gì mà chăm chú thế?”

“À không, chỉ là. Học bài thôi.”

“Học bài á?”

Trông không giống lắm.

Nhưng vì hôm nay là ngày tư vấn định hướng, nên tôi cũng có chút tò mò.

“Mà này, sau khi tốt nghiệp cậu định đi đâu? Cậu có định tốt nghiệp sớm không?”

Gaon có chế độ tốt nghiệp sớm để nhanh chóng đưa những anh hùng dự bị tài năng ra ngoài xã hội.

Chỉ cần có thực lực, bất kể thành tích, đều có thể thông qua hợp đồng với guild hoặc được các tổ chức chiêu mộ.

Thời gian có thể rút ngắn tối đa là 1 năm.

Dĩ nhiên, nói là ưu tú vậy thôi, nhưng thực tế có khá nhiều học viên chỉ cần thành tích vừa đủ là đã muốn ra trường sớm.

Ngược lại, cũng có trường hợp các học viên top đầu lại không tốt nghiệp sớm.

Họ muốn tìm kiếm cơ hội lớn hơn, hoặc cảm thấy mình chưa chuẩn bị đủ.

Trường hợp của Yoon Chaeha, khả năng cao là sẽ về Ma Tháp.

Vì cô ấy có cả gia thế lẫn thực lực.

Phía bên đó chắc cũng đã để mắt đến rồi.

Vì vậy, tôi có chút tò mò về suy nghĩ của cô ấy.

“Tôi…?”

Cô ấy khẽ hỏi lại.

“Ừ.”

Sau một lúc có vẻ như đang suy nghĩ, cô ấy đáp nhỏ.

“… Vanquisher.”

“Van, cái gì cơ?”

Tôi ngạc nhiên hỏi lại.

Yoon Chaeha chớp mắt và nói tiếp.

“Lần trước… nói chuyện với người tên Yukal chăng? Cũng vui đó. Sách cũng nhiều… không khí không tệ lắm….”

“Vậy còn Ma Tháp thì sao?”

Nghe câu hỏi, cô ấy khựng lại một lúc, rồi gãi má lẩm bẩm.

“Ở Ma Tháp… không có cậu… nên chán lắm….”

“Hờ.”

Lý do nghe có vẻ buồn cười thật, nhưng đối với tôi thì chẳng có gì không tốt cả.

Với năng lực của Yoon Chaeha, việc gia nhập Vanquisher không phải là chuyện viển vông.

Tôi cũng có thể chăm sóc cô ấy tốt hơn ở Ma Tháp, nên cũng ổn thôi.

‘Sion chắc sẽ thích lắm đây.’

Cuối cùng cũng có một người bạn con gái cùng tuổi, chắc cô bạn sẽ vui lắm.

Dù tính cách Yoon Chaeha hơi kỳ quặc, nhưng Sion thì tốt bụng mà.

Hai người họ sẽ có thể thân thiết với nhau thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!