Chương 91 - Thánh Địa (3)
Quán cafe về đêm.
Dù đã khuya, không gian bên trong quán vẫn đông khách một cách lạ lùng.
Tuy có người đã ra về, nhưng số học viên ở lại trường để ôn thi cuối kỳ cũng chẳng hề ít.
Phạm vi thi cuối kỳ không được công bố trước.
Có lẽ vì vậy mà vài học viên đang giở sách lý thuyết ra xem với tâm thế ‘thôi thì cứ học bừa cái gì đó đã’.
Đặc biệt, vì kết quả lần này sẽ gộp cả điểm thi giữa kỳ bị hoãn, nên không ít người đang nuôi hy vọng làm nên một cú lội ngược dòng ngoạn mục.
Ấy thế mà, giữa bầu không khí tĩnh lặng của quán cafe, ngay tại chiếc bàn trung tâm.
Hai nữ học viên đủ sức hút mọi ánh nhìn đang ngồi đối diện nhau.
Một mái tóc đen, một mái tóc vàng nổi bật.
Hai màu tóc đối lập nhau, dưới ánh đèn, lại tôn lên vẻ đẹp của nhau một cách lạ kỳ.
Một người là Yoon Chaeha.
Nhân vật đang nổi như cồn trong học viện sau khi giành chiến thắng trận chung kết Trận Đấu Giao Hữu gần đây.
Người ngồi đối diện cô là Ha Sion.
Thành tích học tập xuất sắc, năng lực Anh hùng cũng vượt trội.
Trên hết, cô vốn là một học viên nổi tiếng có hình tượng tốt.
Một người luôn dịu dàng với tất cả mọi người, lúc nào cũng tươi cười thân thiện, trừ phi gặp phải mấy tên lân la tán tỉnh.
Nhưng hôm nay, khí chất tỏa ra từ Sion lại khác hẳn mọi ngày.
Những lời xì xào bàn tán bắt đầu âm thầm lan truyền giữa các học viên.
- … Hai người đó có xích mích gì à?
- Lần đầu tiên thấy Sion có vẻ mặt đó đấy….
Giữa nền nhạc cổ điển du dương, chỉ riêng chiếc bàn đó lại toát ra một bầu không khí lạnh lẽo đến lạ.
Yoon Chaeha nốc cạn ly cafe như thể đang tu một bát rượu.
Americano đá, đã là ly thứ ba.
Cơn bực dọc này chẳng thể nguôi ngoai dù có nốc thứ cafe lạnh buốt.
Sion, người nãy giờ vẫn quan sát, thờ ơ buông một câu hỏi.
“Thêm một ly nữa không?”
Yoon Chaeha nghe cái giọng điệu đó mà thấy ngứa cả tai.
“… Khỏi.”
Thật ra, Sion vốn chẳng có ý định ngồi đây.
Ngay cả khi chạm mặt Yoon Chaeha trước cửa ký túc xá của Jung Haein, cô cũng chỉ định lờ đi rồi chuồn lẹ.
Một ước muốn thật viển vông.
Rốt cuộc, đó cũng chỉ là hy vọng của riêng Sion mà thôi.
Hiện thực thì lại quá phũ phàng.
Cô đã bị tóm lại và lôi đến tận đây.
Yoon Chaeha đặt ly cafe xuống.
Rồi vuốt trán, hỏi Sion đang ngồi trước mặt mình.
“Cậu giải thích một chút được không?”
Ánh mắt cô như muốn xuyên thủng Sion.
Trái lại, Sion chỉ mân mê bím tóc, hơi nghiêng đầu với vẻ mặt thản nhiên.
Trông cô ấy lại càng đáng ghét hơn.
“Tại sao cậu lại ở đó… à không, lại bước ra từ phòng của Haein?”
Yoon Chaeha nuốt vội những lời định nói.
Điều cô thực sự muốn hỏi đúng là chuyện đó, nhưng vẫn chưa đủ.
Tại sao mặt cô ấy lại đỏ bừng như thế.
Tại sao bên trong lại tỏa ra một luồng hơi nóng kỳ lạ.
Và tại sao trên gáy lại lấm tấm mồ hôi như vậy.
‘Rốt cuộc hai người đã làm cái trò gì…’
Câu hỏi đã dâng đến cổ họng nhưng chẳng dễ gì nói ra.
Nhưng cuối cùng, Yoon Chaeha vẫn nén lại.
Cô từ từ hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ im lặng.
Đúng lúc đó.
“À~ Chuyện đó à?”
Sion nhún vai, nói như thể đó là điều hiển nhiên.
“Tôi và Haein có một mối quan hệ rất sâu sắc đấy.”
Rồi nói thêm.
“Bọn tôi lớn lên cùng nhau, sống chung từ nhỏ. Hình như là từ năm mười tuổi thì phải? Thế nên, tôi biết tuốt tuồn tuột mọi thứ về cậu ấy. Và Haein cũng vậy, cậu ấy biết tất tần tật về tôi. Bọn tôi còn dùng chung phòng cho đến vài năm trước cơ.”
Dĩ nhiên, chuyện đó xảy ra cũng chỉ vì Sion cứ nằng nặc bám lấy cậu, viện cớ sợ ngủ một mình.
Sion nâng ly cafe lên nhấp môi.
Rồi chậm rãi nói tiếp.
“Thế nên, chỉ là vào phòng một lát thôi mà… với bọn tôi thì có là gì đâu chứ?”
Nghe mà sôi cả máu.
Cái giọng điệu ngầm vạch rõ ranh giới đó khiến Yoon Chaeha phải nghiến răng.
Dù biết họ thân thiết, nhưng bị đối phương công khai phô trương mối quan hệ như vậy thật khó mà nuốt trôi.
Tuy nhiên, Yoon Chaeha không hề mất bình tĩnh. Không để cảm xúc lấn át, cô nhắm thẳng vào kẽ hở của đối phương.
“Một mối quan hệ thân thiết đến thế cơ à.”
Giọng Yoon Chaeha trầm xuống lạnh như băng. Cô hơi rướn người về phía bàn, nhìn thẳng vào Sion.
“Vậy tại sao lúc tôi mở cửa, cậu lại giật bắn cả mình lên thế?”
Khi cô đẩy cửa bước vào, rõ ràng đối phương đã tỏ ra vô cùng kinh ngạc.
Nếu họ thường xuyên ra vào phòng Jung Haein như vậy, chẳng có lý do gì phải bất ngờ cả.
Trước lời chỉ trích của Yoon Chaeha, Sion thoáng im lặng.
Khoảng lặng ngắn ngủi đó càng củng cố thêm sự chắc chắn cho Yoon Chaeha.
“Với cả, hai người đang hẹn hò à?”
Yoon Chaeha khẽ hỏi.
“Không, vẫn chưa—.”
“Gì cơ.”
Yoon Chaeha cắt ngang lời Sion.
“Chẳng phải là 10 năm sao? Chính miệng cậu nói mà. Ở bên nhau ngần ấy thời gian mà vẫn chưa hẹn hò thì…”
Yoon Chaeha nhìn thẳng vào mắt Sion, chậm rãi nhả từng chữ.
Khóe môi cô nở một nụ cười nhạt, nhưng rõ ràng là đang chế giễu.
“Chẳng phải là Jung Haein hoàn toàn không có hứng thú gì với cậu à?”
Yoon Chaeha có thể nhận ra.
Rằng Ha Sion trước mặt đây cũng đang ôm thứ tình cảm giống như mình.
Không rõ từ khi nào, nhưng chắc chắn cô ấy đã mang nó trong một thời gian rất dài.
Có điều, tín hiệu tốt là, tình cảm đó vẫn chưa chạm tới được Jung Haein.
Vẫn chưa được thổ lộ và cũng chưa được chấp nhận.
Sự thật đó khiến Yoon Chaeha cảm thấy nhẹ nhõm đi phần nào.
“À~ kiểu như người nhà. Là vậy sao?”
Cô vờ như vừa vỡ lẽ ra điều gì, lấy lòng bàn tay đập nhẹ vào nắm đấm, cố tình tỏ ra kinh ngạc.
“Ôi, thế Haein là em trai của cậu à?”
Trước những lời của Yoon Chaeha, đồng tử của Sion khẽ dao động.
Trong thoáng chốc, cô cảm thấy đầu óc quay cuồng.
Lâu lắm rồi.
Mới bị dằn mặt một cách trắng trợn và trơ tráo đến thế này.
Một cảm giác đã bị lãng quên từ lâu.
Thế nhưng, cô lại cảm thấy máu trong người như đang sôi lên.
Dù sao thì, vào giờ này, kẻ đang độc chiếm và trêu chọc Haein ngây thơ, tận hưởng niềm vui nhất chắc chắn là Cheon Yeoul.
Nghĩ lại cũng chẳng biết mình đang làm thế này để làm gì.
Dù sao đi nữa, trong suy nghĩ của bản thân, Sion là kẻ yếu nhất trong bốn người.
Nhìn cái cách cô ấy gây sự thế này, rõ ràng chẳng cần mình ra tay thì sớm muộn gì cũng sẽ gây sự nhầm với những cô gái khác và bị dạy cho một bài học nhớ đời.
Dù ý nghĩ đó thoáng qua, nhưng cô không thể cứ thế bỏ qua lời khiêu khích ngay trước mắt.
“Vậy sao?”
Sion tinh nghịch đưa ngón trỏ lên môi, nghiêng đầu.
Đúng lúc đó.
Tay chiếc áo blouse trắng tuột xuống, để lộ cổ tay của Sion.
Nơi đó có đeo hai chiếc vòng.
Một chiếc là vòng tay đá obsidian màu đen, chiếc còn lại là vòng tay đá quý màu xanh lam lấp lánh dưới ánh đèn.
Đó là món quà mà Haein đã dịu dàng tặng cô, nói là xin lỗi vì đã ra tay quá mạnh trong trận đấu tập lần trước.
Nghe nói nó còn có tùy chọn tăng trưởng sức mạnh, rất hữu ích cho một cung thủ.
Sion khẽ lắc chiếc vòng và nói.
“Haein tặng đấy. Cả hai chiếc luôn.”
Thực ra một trong hai chiếc không phải do Haein tặng.
Nhưng đó là điều không cần phải nói ra.
Vì Yoon Chaeha chẳng có cách nào mà xác nhận được.
Giọng Sion uể oải, vẻ mặt điềm tĩnh.
Cô hơi cúi đầu và nói thêm.
“Nhưng mà, có lẽ vì là người nhà nên tôi mới biết chuyện này. Mẫu con gái mà Haein ghét.”
Cô đón nhận ánh nhìn của Yoon Chaeha và nói tiếp.
“Haein ấy, cậu ấy không thích con gái quá mạnh mẽ đâu. Miệng thì nói vậy thôi, chứ không chấp nhận được đâu. Cái kiểu con gái cá tính mạnh, hay cằn nhằn ấy. Cậu ấy sẽ thấy mệt mỏi lúc nào không hay đấy.”
Khóe môi cô từ từ nhếch lên, rồi lặng lẽ nói thêm.
“Kiểu người như vậy... Ừm, hình như hơi giống cậu thì phải? So với kiểu đó, cậu ấy thích mẫu người ngoan ngoãn, hiền dịu hơn nhiều…”
Thật sao?
Không thể nào.
Haein tốt bụng như vậy, tuyệt đối không bao giờ đặt ra tiêu chuẩn để phân biệt người khác.
Ngược lại, với nụ cười hiền hậu đó, cậu là người có thể chào đón bất cứ ai đến bên cạnh mình.
Dù đôi khi, giá như cậu biết chọn lọc một chút thì tốt.
“À, không lẽ cậu thích Haein à?”
Lời của Sion càng lúc càng khiến tay Yoon Chaeha run lên bần bật.
Luồng nhiệt mà cô vô tình tỏa ra bắt đầu làm tan chảy toàn bộ đá trong ly.
Yoon Chaeha vội nắm chặt ly cafe hơn một chút để che giấu.
Sion liếc nhìn bộ dạng đó rồi cười khẩy.
“Với cả cậu nói là người nhà à? Ừm, đúng vậy.”
Cô nhìn thẳng vào mắt đối phương, chậm rãi mở lời.
“Nhưng mà... vợ thì cũng là người nhà đấy, cậu biết chứ?”
Trước câu nói cuối cùng của Sion.
Yoon Chaeha nín thở trong giây lát.
***
Thánh Địa.
Cheon Yeoul chỉ đang vờ như đang luyện tập.
Ánh mắt thật sự của cô, chỉ hoàn toàn dán chặt vào Jung Haein.
Thật vui.
Chỉ riêng việc cậu để tâm đến cô nhiều thế này thôi.
Kể từ khi ánh mắt họ giao nhau, ánh nhìn của cậu cứ liên tục hướng về phía này.
Chỉ riêng việc cậu nghĩ về cô thôi cũng đủ khiến cô hạnh phúc rồi.
Cô biết cậu là người thế nào.
Một thái độ luôn che giấu ham muốn và cố gắng kìm nén cảm xúc.
‘Quyết định mặc bộ này đúng là sáng suốt.’
Đó là bộ trang phục cô chuẩn bị chỉ dành riêng cho cậu ấy.
Một thiết kế mỏng manh đầy khêu gợi, được ngụy tạo dưới cái cớ hấp thụ thần lực.
Thật sự có hiệu quả.
Nhưng cô không tiến xa hơn nữa.
Cậu ấy đang trong quá trình luyện tập.
Cậu đang dùng thời gian của mình cho sự trưởng thành của bản thân.
Đối với Cheon Yeoul, cản trở cậu ấy chẳng khác nào một hành vi báng bổ thần thánh.
Cô không thể tiếp cận cậu nhiều hơn mức cần thiết.
Tận hưởng phản ứng ngây thơ của cậu, lúc này chỉ có thể làm vậy là tốt nhất.
Việc mở cửa Thánh Địa lần này là một vấn đề bị toàn bộ thành viên trong điện thờ phản đối.
Phe Dũng Sĩ thì không nói làm gì, nhưng ngay cả phe Thánh Nữ cũng chẳng vui vẻ gì.
Bởi nơi đây là không gian chỉ dành cho những người thánh thiện. Không phải là nơi có thể tùy tiện mở cửa.
Nơi này quan trọng đến mức, nó là thánh địa mà điện thờ coi như mạng sống của mình.
Vùng đất thiêng. Trung tâm sâu thẳm nhất của điện thờ, nơi lịch sử và phép màu vẫn còn sống động.
‘Nực cười.’
Vùng đất thiêng?
Lịch sử và phép màu tuôn chảy?
Cô thầm cười khẩy trong lòng.
Vùng đất này, chẳng qua cũng chỉ là một bãi tập hiệu quả vì thần lực tích tụ dày đặc mà thôi.
Không hơn, không kém.
Cô nhất định muốn đưa Jung Haein đến đây.
Vì thế cô đã quyết. Dùng toàn bộ quyền hạn của một Thánh Nữ ‘chính thức’.
Cái thứ Dũng Sĩ ‘dự bị’ đã bị gạt khỏi cuộc thảo luận.
Và cuối cùng, cô đã thành công đưa được cậu ấy đến.
Jung Haein trước mắt đã hoàn toàn đắm chìm vào việc luyện tập từ lúc nào.
Cậu đang hối hả hấp thụ thần lực và trưởng thành một cách vững chắc.
Đó chính là sức hút của Jung Haein.
Không một ham muốn, không một dục vọng nào có thể chi phối được cậu.
Thần, là từ dùng để chỉ một tồn tại được tin là ban phát họa và phúc cho con người.
Theo nghĩa đó thì Jung Haein, đối với Cheon Yeoul, chính là một vị thần thực sự.
‘Vị thần của riêng mình.’
Một vị thần ban phát ân huệ vô hạn.
Một sự tồn tại mà có phải quay lưng với cả thế giới cũng không hề tiếc nuối.
Giờ đây, cô muốn trở thành vị thần của cậu.
“Thánh Địa… đúng là nó rồi.”
Bởi vì cậu ở nơi đó.
Bởi vì cậu hít thở, nhắm mắt và thỉnh thoảng nhìn về phía cô.
Nếu nơi có Thần ngự trị không phải là Thánh Địa, thì nơi nào mới xứng danh Thánh Địa đây?
Cheon Yeoul lặng lẽ nhếch mép cười.
Tất cả những điều đó, đối với cô, đều là một nghi thức, một buổi lễ tế.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
