Nữ Chính Đã Cướp Mất Năng Lực Hồi Quy Của Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1118

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 3

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11281

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Web Novel - Chương 88 - Trận Đấu Giao Hữu (11)

Chương 88 - Trận Đấu Giao Hữu (11)

Tên của cả hai hiện lên trên bảng điện tử.

[Trận Bán kết 2]

[Yoon Chaeha vs Gail]

Ánh mắt Yoon Chaeha dừng lại trên cái tên đó.

Một kiếm sĩ từng đứng hạng 11 của Kallos.

Gail.

Khán đài bắt đầu xôn xao.

“Thú vị đây.”

“Cỡ Gail thì cũng đáng để so tài với Yoon Chaeha đấy chứ.”

Thế nhưng, Yoon Chaeha, tâm điểm của mọi sự chú ý, chỉ ngẩng đầu lên với vẻ mặt vô cảm.

‘Tầm thường.’

Tim không hề đập mạnh.

Chẳng có chút căng thẳng hay háo hức nào.

Ngược lại, cô còn thấy có phần nhàm chán.

Việc có thể dễ dàng đoán trước được kết cục trận đấu khiến cô có chút khó chịu.

Ai nấy đều mong chờ trận đấu này, còn cô thì lại chẳng có chút hứng thú.

Thật là một điều đáng tiếc.

Cô lặng lẽ hít một hơi.

Một ngón tay khẽ giơ lên.

- 3.

- 2.

- 1.

Tiếng hệ thống báo hiệu trận đấu bắt đầu vang lên, cũng là lúc đôi môi Yoon Chaeha khẽ mở.

“Vậy thì, tôi đến đây.”

Khoảnh khắc tiếp theo, cả đấu trường bùng cháy.

Ngọn lửa trườn trên mặt đất, hơi nóng rạch ngang cả không trung.

Sức nóng lan dọc theo các bức tường và tầm nhìn ngay lập tức bị che phủ bởi hơi nước.

Và giữa khung cảnh đó.

Gail phản ứng theo bản năng.

Dù tình hình xảy ra trong chớp mắt, cậu ta vẫn phải tìm lối thoát.

Tầm nhìn hỗn loạn, hơi nóng cuộn trào.

Cuối cùng, cậu ta chọn đột phá thẳng vào một điểm.

Thật kỳ lạ, con đường thẳng tiến đến cô lại rộng mở.

‘Quá sơ hở.’

Tuy nhiên, không có thời gian để suy nghĩ.

Chẳng kịp cảm nhận sự khác thường, Gail đã lao mình vào đó.

Nắm chặt lưỡi kiếm, dồn toàn lực vào kẽ hở ấy.

Và rồi.

RẦM!!

Cùng với tiếng nổ, Gail bị văng ra ngoài.

Trong nháy mắt, cậu ta đập vào hàng rào bảo vệ khán đài và bị xử mất khả năng chiến đấu.

Khi tiếng còi từ ghế trọng tài vang lên, ngọn lửa của Yoon Chaeha vẫn còn bùng cháy dữ dội dưới sàn đấu.

Từ phía khán đài vang lên những tiếng kêu kinh ngạc.

“Vừa rồi là… cái gì vậy?”

“Gail bị đánh bay chỉ trong một đòn ư…?”

Giữa làn hơi nóng, ngọn lửa dần lụi tàn và đấu trường lại hiện ra.

“Fuu….”

Yoon Chaeha lặng lẽ thở ra một hơi.

Rồi, cô thong thả bước xuống khỏi đấu trường.

***

Đáng nể thật.

Gần đây, cô ấy đã đỡ được không biết bao nhiêu đòn tấn công của tôi.

Và trong quá trình đó, cô ấy không hề gục ngã, mà ngược lại còn bùng cháy dữ dội hơn. Có lẽ chính cô ấy đã lĩnh ngộ được điều gì đó.

Cô ấy đã cố tình để lộ sơ hở ở chính diện, nhử Gail lao vào.

Như thể đang nói ‘Có ngon thì vào đây’, cứ thế mở sẵn một con đường.

Và rồi chặn đứng đòn tấn công trực diện.

Hoàn hảo và vô cùng mượt mà.

[Kết thúc trận đấu]

[Gail - Mất khả năng chiến đấu]

Âm thanh hệ thống vang lên, ngọn lửa xung quanh Yoon Chaeha từ từ lụi tàn.

Không một dấu hiệu mệt mỏi. Ngược lại, trông cô ấy vẫn còn dư sức chán.

‘Cậu ấy đã trưởng thành hơn rồi.’

Việc cô ấy đang trưởng thành trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết.

Và chính lúc đó.

Woaaaaa!!

Tiếng reo hò vang lên từ phía đấu trường đối diện.

Mọi người quay đầu nhìn sang.

Tình hình ở sân đấu bên kia hiện lên trên bảng điện tử.

[Ju Seojun - Thắng]

Đối thủ tiếp theo đã được quyết định.

Đúng như dự đoán, trận chung kết giữa Yoon Chaeha và Ju Seojun.

Giờ đây, chỉ còn lại trận chung kết.

Trận đấu cuối cùng sẽ diễn ra ngay ngày mai. Tại chính nơi này.

Hẳn là sẽ đáng xem lắm đây.

Tôi thu dọn hành lý rồi bước ra hành lang nhà thi đấu.

Ngay lúc định vác túi lên vai rời đi.

Từ phía xa vọng lại tiếng ồn ào và xôn xao.

Mọi người quay đầu lại để nhìn thứ gì đó đang đi qua, bắt đầu xì xào bàn tán.

‘Có chuyện gì mà ồn ào v….’

Tôi quay đầu nhìn về phía đó.

Yoon Chaeha đang rẽ đám đông để tiến về phía này.

Ánh mắt cô ấy chỉ hướng về một nơi duy nhất.

Chính là tôi.

Tôi lên tiếng chúc mừng cô ấy.

“Chúc mừng cậu đã thắng….”

Chộp.

Cô ấy chẳng nói chẳng rằng, sải bước tới trước mặt rồi vươn tay nắm chặt lấy cổ tay tôi.

“Đi thôi. Tôi đặt phòng rồi.”

“Đi đâu?”

“Phòng tập.”

“…….”

Giọng cô ấy đầy quả quyết.

Ánh mắt điềm tĩnh đến khó tin đối với một người vừa kết thúc trận đấu, hai gò má cô ấy ửng lên một vầng hồng phớt nhẹ.

“Cậu có thời gian không?”

Khóe môi cô ấy thoáng một nụ cười.

Ánh mắt ấy dường như đã bắt đầu mường tượng về trận chiến tiếp theo.

Tôi khẽ cười, rồi nhẹ nhàng gỡ tay cô ấy ra.

“Không sao đâu. Hôm nay cậu cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi.”

Lông mày cô ấy hơi nhíu lại.

“Bảo tôi nghỉ ngơi hôm nay ư? Vậy thì… sáng mai….”

“Ngày mai cũng không được, cậu phải chuẩn bị cho trận đấu ngay mà.”

“… Vậy thì, tôi phải làm sao đây??”

Giọng cô ấy thoáng chút bực bội.

“Không cần tập luyện nữa đâu. Những gì cần chỉ, tôi đã chỉ cho cậu hết rồi.”

Trong mắt cô ấy thoáng qua một tia bất an.

“Chaeha này.”

Tôi khẽ gọi tên cô ấy.

“Giờ là lúc cậu cần tự mình chiêm nghiệm mọi thứ, thay vì chỉ tập luyện với tôi.”

Nghe vậy, cô ấy chợt khựng lại.

Định nói điều gì đó rồi lại mím môi, lặng lẽ cụp mắt xuống.

Cô ấy cũng biết, lời tôi nói không sai.

Hít một hơi thật chậm, Yoon Chaeha gật đầu.

“… Tôi biết rồi.”

Cô ấy cứ thế quay lưng rời đi.

Tôi lặng lẽ nhìn theo bóng lưng đó.

‘Cậu ấy sẽ làm tốt thôi.’

Bởi vì cô ấy là thiên tài được cả thế giới công nhận mà.

***

Hương hoa oải hương thoang thoảng lan tỏa.

Ánh trăng khẽ lọt qua khe rèm che hờ, trong ký túc xá yên tĩnh không một tiếng động.

Hôm đó, Yoon Chaeha chẳng tập tành được gì cả.

Rồi cô trở về phòng, lẳng lặng nằm vật ra giường.

Vùi trán vào gối.

Cô lặng lẽ đập đầu ‘cộc, cộc’.

Cộc.

Cộc.

Đôi chân gác lên tường chậm rãi gõ nhịp ‘tách, tách’.

Vô thức đung đưa theo nhịp.

Tách.

Tách.

Đôi môi bị cắn chặt.

‘Nghỉ ngơi ư?’

Lời nói đó cứ quanh quẩn trong đầu.

Giọng điệu dịu dàng.

Cái chạm tay của cậu ấy khi nhẹ nhàng gỡ cổ tay cô ra.

Ánh mắt lặng lẽ cậu ấy trao.

Không phải là cảm thấy khó chịu.

Không, nói thật thì, ngược lại cô còn thấy vui vì cảm giác được quan tâm.

Nhưng kỳ lạ thay, sau khi nghe lời đó.

Cơ thể lại càng nóng hơn.

Yoon Chaeha kéo chăn lên đến tận cằm.

Đầu ngón tay cẩn thận nắm lấy mép chăn.

Hít một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra.

Khi nhắm mắt lại, trận chiến hôm nay lại hiện về, nhưng rồi cô nhanh chóng gạt đi.

Chẳng có gì đáng để bận tâm.

Suy nghĩ nhanh chóng chuyển hướng.

‘Ngày mai là chung kết.’

Khoảnh khắc đó, hình ảnh hiện lên dưới mí mắt cô không phải là đối thủ hôm nay, cũng chẳng phải người sẽ đối mặt vào ngày mai, mà là người đã đánh bại cô hàng chục, hàng trăm lần trong suốt mấy ngày qua.

Jung Haein.

Cảm giác về tất cả những đòn tấn công đó vẫn còn rõ mồn một trong tâm trí.

Hơi thở, có chút nóng rực.

“Haa….”

Một hơi thở gấp gáp khẽ thoát ra.

Trái tim đập chậm rãi, nhưng rõ ràng.

Khắp cơ thể, một luồng nhiệt không có dấu hiệu hạ xuống đang dần lan tỏa.

Yoon Chaeha siết chặt mép chăn bằng cả hai tay, thầm nghĩ.

‘Vẫn chưa thỏa mãn được.’

Trong lòng tưởng tượng lại quỹ đạo di chuyển của cậu, cô cố gắng dằn lại cơn nóng trong người.

Cứ như vậy, cô lặng lẽ chìm vào giấc ngủ.

***

Ngày diễn ra trận chung kết.

Đấu trường trung tâm của học viện đã chật kín người.

Tất cả các ghế ngồi đều đã có chủ, ngay cả khu vực đứng cũng chẳng còn chỗ chen chân.

Tất cả đều đang nín thở chờ đợi cuộc đối đầu cuối cùng của ngày hôm nay.

Rất nhiều người đã tập trung lại để chứng kiến trận chiến của hai pháp sư thiên tài.

Ngay cả Ma Tháp nổi tiếng cũng có mặt.

Khoảnh khắc đó.

Bảng điện tử từ từ sáng lên.

[Yoon Chaeha vs Ju Seojun]

Tên của cả hai hiện lên.

Và trong chốc lát, cả đấu trường trở nên im lặng như thể nín thở.

Yoon Chaeha từ từ, rất từ từ nhắm mắt rồi lại mở ra.

Hít thở nhẹ nhàng, cô nhìn về phía cuối tầm mắt.

Một gương mặt quen thuộc.

Ju Seojun.

Một người cô đã quen biết từ rất lâu.

“Lần này tôi sẽ thắng.”

Ju Seojun lên tiếng trước.

Một lời nói chứa đầy ý chí.

Cậu ta chưa từng thắng Yoon Chaeha một lần nào.

Nhưng cậu ta tin rằng hôm nay sẽ khác.

Từ trước đến nay, cậu ta vẫn luôn nói như vậy và phản ứng của Yoon Chaeha đối với lời nói đó cũng luôn tương tự.

Vẻ mặt hờ hững, hoặc im lặng không đáp.

Nhưng hôm nay thì khác.

“Không đâu.”

Ngược lại, khóe môi Yoon Chaeha khẽ nhếch lên.

Một biểu cảm lặng lẽ bùng cháy, như thể đang nghĩ về ai đó.

“Chỉ hôm nay thì, tuyệt đối không.”

Ánh mắt cô ánh lên vẻ mong chờ.

Ju Seojun đọc được biểu cảm của Yoon Chaeha, khẽ nheo mắt một lúc rồi bật cười.

“Có chuyện gì thế?”

Đây là lần đầu tiên.

Cô ấy trông thật sự nghiêm túc.

Khi đồng hồ đếm ngược bắt đầu, cả khán đài dường như nín thở.

Hơn một nghìn người đồng loạt im lặng như thể đã có hẹn trước.

Woaaaaa!!

Ngay khi đồng hồ đếm ngược kết thúc, tiếng reo hò chợt bùng nổ.

Hai pháp sư thiên tài, như thể đã hẹn trước, đồng loạt.

Bắt đầu niệm chú.

Dưới chân Yoon Chaeha, ma lực màu đỏ bắt đầu xoay tròn.

Trong chớp mắt, hàng chục ngọn thương lửa được hình thành, xé toạc cả không trung.

Tia lửa tóe ra từ mỗi mũi thương, phả ra hơi nóng cuộn trào.

Vút, vút, vút.

Cùng lúc đó, một pháp trận khổng lồ hiện ra trước mặt Ju Seojun.

Ma lực màu xanh đen đan vào nhau như một vòng xoắn ốc lơ lửng giữa không trung, và ở trung tâm nó, một quả cầu khổng lồ từ từ đập nhịp.

“……!”

Ai đó trên khán đài sững sờ.

“… Ma lực đang nén lại?”

Kỹ năng đặc trưng của Ju Seojun. Đột Phá Quán Thương.

Hỏa Thương của Yoon Chaeha lan ra thành hàng chục ngọn, trải rộng khắp chiến trường.

Ngược lại, Ju Seojun lại chọn cách xuyên thủng tất cả từ chính diện.

Không khí bị bóp méo bởi áp lực tỏa ra từ hai luồng ma lực.

Như thể một khe nứt khổng lồ đã xuất hiện giữa không gian của hai người.

Và người ra tay trước là Yoon Chaeha.

“Đi nào.”

Yoon Chaeha khẽ thì thầm, một ngọn thương lửa nhanh chóng vẽ ra quỹ đạo và lao tới.

Coi đó là tín hiệu, hàng chục ngọn thương khác đổ xuống như vũ bão.

Những ngọn thương gào thét trên không trung.

Tuy nhiên.

RẦM!!!

Đột Phá Quán Thương của Ju Seojun lại xé toạc trung tâm và tiến lên.

Nhiều ngọn thương lửa va chạm cùng lúc, nhưng bản chất ma lực lại khác nhau.

Ma thuật của Yoon Chaeha có tính chất thiêu đốt. Còn ma thuật của Ju Seojun có tính chất tan chảy và xuyên thủng.

Dần dần, chính diện bị xuyên thủng.

Con ngươi của Yoon Chaeha khẽ dao động.

Một nụ cười đầy tự tin nở trên môi Ju Seojun.

Rè rè rè rè…!

Nhưng ngay khoảnh khắc đó.

Yoon Chaeha lật lòng bàn tay.

Và rồi.

Một ngọn thương tách ra, bất chợt dừng lại giữa không trung, rồi tất cả các ngọn thương còn lại bắt đầu hợp nhất vào nó.

Bất chợt dừng lại giữa không trung, rồi tất cả các ngọn thương bắt đầu hợp nhất lại thành một.

Toàn bộ, đều hướng về phía trước.

“……!”

Vẻ mặt của Ju Seojun cứng lại.

Những ngọn thương lửa hợp lại thành một khối.

Dần dần dày hơn, dài hơn và đậm đặc hơn.

Đó không còn là một ngọn thương đơn thuần nữa.

Mà là một ngọn trường thương rực cháy màu đỏ.

Và đầu ngọn thương ấy, rực cháy như một mặt trời nhỏ.

Phừng phừng!!

Kỹ năng độc nhất của Jung Haein.

Một biến thể của Catenaccio, Phalanx.

Yoon Chaeha, đã tái hiện lại kỹ thuật đó một cách hoàn hảo theo cách của riêng mình.

‘Thế nào?’

Cô chưa từng sử dụng kỹ thuật này một lần nào.

Và động tác đầu tiên này.

Cô muốn cho người đó thấy.

Cho chính cậu ấy.

Tiếng nổ bao trùm cả chiến trường.

Ngọn trường thương lửa đè bẹp, xuyên thủng và xé nát Đột Phá Quán Thương.

Khói bốc lên mù mịt.

“Chuyện gì đã xảy ra vậy?”

“A-ai đã thắng?”

Trong lúc những người của Ma Tháp, cùng các giáo sư của Kallos và Gaon đang tò mò.

Làn khói từ từ tan đi.

Hơi nóng bùng cháy lắng xuống, chiến trường dần dần trở lại hình dạng ban đầu.

Trên dấu vết của những pháp trận bị phá hủy cùng Ju Seojun đang ngồi bệt xuống đất, thở hổn hển.

Người chiến thắng đã quá rõ ràng.

Yoon Chaeha đang đứng, còn Ju Seojun thì ngồi bệt.

Cậu ta ngẩng đầu lên từ giữa đống đổ nát, rồi lặng lẽ mỉm cười.

“… Ngầu thật đấy, Chaeha à.”

Một lời công nhận thuần túy, không pha chút ghen tị hay tiếc nuối.

Ju Seojun đã biết từ trước.

Rằng nếu Yoon Chaeha bắt đầu nghiêm túc, bản thân cậu ta thậm chí còn không xứng làm đối thủ.

Và cô ấy bây giờ.

Dường như đã thực sự quyết tâm.

Yoon Chaeha nhìn Ju Seojun và im lặng một lúc.

Rồi cô từ từ gật đầu.

“Cảm ơn.”

Đó là một lời cảm ơn.

Nếu không có cậu ta, Jung Haein đã không thúc ép cô đến mức này.

Bản thân cô cũng sẽ không thể trở nên nghiêm túc đến thế.

Trước lời cảm ơn ngắn gọn của Yoon Chaeha, mắt Ju Seojun hơi mở to, rồi cậu ta gật đầu và mỉm cười.

Và rồi cô.

Quay đầu đi.

‘Cậu ấy ở đâu?’

Cô quét mắt khắp khán đài.

Tìm kiếm một người mà cô muốn cho thấy chiến thắng này đầu tiên.

Một người duy nhất.

Và rồi.

Ánh mắt họ chạm nhau.

Giữa vô vàn người, cậu lại đặc biệt nổi bật.

Cậu đang lặng lẽ, mỉm cười thật nhẹ nhàng.

Không nói một lời.

Nhưng lại vô cùng rõ ràng.

‘Làm tốt lắm.’

Từ miệng cậu, mấp máy rất khẽ.

Một lời nói đó, lại vang lên bên tai rõ ràng như thể đang được thì thầm.

Trái tim Yoon Chaeha khẽ rung động.

Giữa biết bao nhiêu người, cậu luôn là người đầu tiên lọt vào mắt cô.

Chỉ một ánh nhìn của cậu, cả cơ thể cô lại nóng bừng lên.

Yoon Chaeha từ từ, nhếch khóe môi.

Dù không nói một lời nào, nhưng ánh mắt ấy rõ ràng đang nói lên tất cả.

Hơi thở trở nên gấp gáp.

Lồng ngực đang đập rộn ràng.

Cô cũng không rõ tại sao lại như vậy.

Ngay cả quyền năng A Priori của cô cũng không thể phân tích được.

Đó là một lĩnh vực không thể giải thích bằng logic hay phân tích.

Nhưng có một điều duy nhất.

Chắc chắn là.

Ngay khoảnh khắc này, từ sâu thẳm trong trái tim.

Một thứ gì đó đang trào dâng như dòng suối, lặng lẽ vỡ òa.

Có lẽ, là hướng về người đang đứng ở phía xa kia.

Không thể lý giải cũng chẳng sao cả.

Đôi khi, có những điều trên đời không phải để thấu hiểu, mà là để cảm nhận.

Mãi gần đây cô mới dần nhận ra điều đó.

Và giờ đây, cái cảm giác đủ đầy chưa từng biết tới này lại choáng ngợp và dễ chịu đến lạ.

Yoon Chaeha lặng lẽ mỉm cười.

Chỉ nghĩ đến một người thôi cũng có thể khiến cô mỉm cười.

Chỉ nghĩ đến ba chữ trong cái tên đó thôi cũng khiến mọi giác quan trên cơ thể phản ứng nhạy bén đến thế.

Lại có thể…

Là một điều diệu kỳ đến vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

돌파관창 (dolpa-gwan-chang/突破貫槍) – Đột Phá (突破), Quán (貫), Thương (槍).