Chương 105 - Kỳ Thi Cuối Kỳ (1)
Sáng thứ Hai.
Tôi đang đi dọc hành lang thì cảm thấy có ai đó đang nhìn mình chằm chằm từ phía sau.
Tảng lờ đi, tôi bước nhanh hơn.
“Jung Haein.”
Một giọng nói vang lên từ sau lưng tôi.
Biết tỏng là ai nên tôi cố tình không đáp lại.
“JUNG-HAE-IN.”
Giọng nói nhấn nhá từng chữ một.
Tôi không quay lại, chỉ khẽ thở dài.
Tối qua, tôi nhận được một tin nhắn.
[1000_y]: Haein~
[belief_]: Hửm? Có chuyện gì thế?
Tin nhắn đến bất ngờ vào tối cuối tuần.
Tim tôi hẫng một nhịp, cứ tưởng có chuyện gì gấp lắm.
[1000_y]: Cái này là gì vậy? Tôi tò mò quá đi~
[1000_y]: (Ảnh)
Nhưng mà không phải.
Trong ảnh là khung cảnh bữa tiệc ở Hiệp hội.
Bức ảnh chụp từ xa, ghi lại cảnh tôi đang đứng ngơ ngác cạnh Kang Ahrin.
Tôi diện vest, cười một nụ cười trông gượng gạo hết sức.
[1000_y]: (Ảnh)
Lần này là một tấm chụp cận mặt.
Gương mặt ngáo ngơ của tôi chắn hết cả màn hình.
[1000_y]: Mặc cho tôi xem nữa đi.
Thế là tôi bơ luôn, không trả lời.
Sau đó chuông báo còn reo thêm vài lần, à không, phải đến vài chục lần, nhưng vì đêm đã khuya…
Nên tôi cứ thế đi ngủ.
Tôi vờ như không có gì xảy ra, lặng lẽ đi về phía chỗ ngồi ở góc cuối lớp.
Cheon Yeoul tiến lại gần, đầu ngón tay chạm nhẹ lên vai tôi.
Cốc. Cốc.
“Cho tôi xem cậu mặc vest đi.”
“Cứ đòi xem cái gì mãi thế.”
“Mặc lúc ở Thánh địa ấy.”
“Trời ạ, sao cậu cứ thế này.”
“Tôi cũng sẽ mặc đồ đẹp cho cậu xem. Tôi tự tin lắm đó.”
Cheon Yeoul có vẻ quyết tâm làm phiền tôi cả ngày.
Tôi chẳng buồn đáp lại, ngồi phịch xuống ghế.
Cheon Yeoul cũng ngồi xuống ngay sát bên cạnh tôi.
Vạt áo cô ấy khẽ chạm vào tay tôi.
Cô ấy dính sát vào người tôi luôn rồi.
“Sao cậu cứ sáp lại gần thế.”
“Cậu có ghét đâu mà.”
“…….”
Tôi cạn lời luôn.
Hết chịu nổi rồi, đúng là hết chịu nổi mà.
Cô ấy ngồi ngay ngắn, khép chân lại rồi nghiêng người dựa vào tôi, im lặng không nói gì.
Mùi hương hôm nay nồng hơn mọi khi.
“Với lại bộ đó là tôi mượn thôi. Giờ tôi cũng không giữ nữa.”
Dĩ nhiên là tôi nói dối.
Đó là bộ vest do chính tay Kang Ahrin tặng.
“…….”
Nghe tôi nói, Cheon Yeoul lặng thinh, chỉ nheo mắt lại.
Trông cô ấy chẳng tin chút nào, nhưng cũng không vặn hỏi thêm.
Chỉ khẽ nhếch môi.
Đúng lúc đó, một giọng nói vang lên từ góc trong phòng học.
“… Hai người đang nói gì thế?”
Là Yoon Chaeha.
Cô ấy đã ngồi ở góc trong phòng từ lúc nào.
Chắc là cảm nhận được bầu không khí kỳ lạ nên cô ấy mới hỏi một cách dè dặt.
“Không có gì đâu….”
“Cậu xem cái này không?”
Tôi đã cố né lắm rồi, nhưng ngay lúc đó, Cheon Yeoul toe toét cười, mở màn hình đồng hồ lên.
Yoon Chaeha ghé mắt nhìn vào màn hình.
“…Woa….”
Người trong ảnh đang sờ sờ trước mắt mà cô ấy lại cảm thán đến mức làm tôi ngại giùm.
Mà nói thật thì chính tôi cũng bất ngờ. Không nghĩ chỉ ăn diện một chút mà lại khác biệt đến thế.
“Cậu thấy sao?”
Cheon Yeoul hỏi, Yoon Chaeha thì cứ nhìn qua nhìn lại giữa cái đồng hồ và tôi.
“Mặc đi.”
“À.”
Thế là một liên minh hoàn hảo đã ra đời.
“Tôi mặc là được chứ gì….”
Ngay lúc này, tôi không tài nào chống lại được hai người họ. Thật sự luôn.
Cuối cùng, tôi đành ngoan ngoãn đầu hàng.
À mà nói thật, mặc bộ đó mệt lắm chứ chẳng đùa.
Từ áo sơ mi đến giày tây, mặc vest đâu chỉ đơn giản là khoác lên người là xong.
Tôi thầm thở dài, mắt hướng về tấm bảng đen trên bục giảng.
Cùng lúc đó, hai bên tai tôi vang lên những tiếng cười đầy khả nghi.
“Ư hừ hừ.”
“I hi hi.”
“… Sao hai cậu lại thân nhau thế này.”
Cứ tưởng họ khắc nhau như nước với lửa, ai ngờ lại hợp rơ đến vậy.
Chẳng biết nên mừng hay nên lo nữa….
Đúng lúc ấy, một giọng trầm quen thuộc vang khắp phòng học.
“Chào các em.”
Cửa vừa mở, giáo quan Do Hanseong đã bước vào.
Không khí đang ồn ào bỗng chốc im bặt.
“Cuối tuần vừa rồi các em nghỉ ngơi tốt chứ?”
Dù chỉ là một lời chào hỏi lấy lệ, nhưng đâu đó lại phảng phất một sắc thái kỳ lạ.
Trong lúc đám học viên trả lời qua loa, ông quay người lại.
Sao không khí có vẻ bất thường thế nhỉ.
“Tôi hy vọng là các em đã nghỉ ngơi thật tốt.”
Ông dùng hai tay gõ mạnh vào bảng.
Kèm theo một tiếng “rắc” lạ lẫm, tấm bảng nứt ra rồi tách làm đôi.
Phía sau đó, một không gian quen thuộc lại hiện ra.
Đó chính là khoảng không gian khổng lồ mà chúng tôi đã vào lúc chọn vũ khí trong lễ nhập học.
Một sân vận động trong nhà khổng lồ có hình mái vòm.
Điểm khác biệt so với lần trước là ở chính giữa có bốn màn hình lớn hướng về bốn phía.
Hai bên là các dãy ghế được bố trí thành vòng tròn, đủ sức chứa toàn bộ học viên năm nhất của học viện.
Bảng của các lớp học khác cũng lần lượt mở ra, để lộ khung cảnh bên trong.
Do Hanseong lại quay sang nhìn các học viên.
“Tất cả theo tôi nào.”
Các học viên lặng lẽ đứng dậy.
“Ồ….”
Có lẽ đây là lần đầu của Yoon Chaeha nên cô ấy hơi trầm trồ thán phục.
Chắc hẳn quy mô của Kallos nhỏ hơn Gaon nhiều.
Chúng tôi ngồi vào khu vực dành cho lớp B.
Giáo quan của các lớp cũng dần tập trung về phía sân khấu.
‘Làm lớn ghê.’
Tôi đã tự hỏi có cần phải làm đến mức này không, nhưng đây là Gaon mà.
Tôi chỉ có nước phải thích nghi thôi.
“Chào mừng các học viên của Gaon.”
Chẳng hề báo trước, Hiệu trưởng bước lên sân khấu.
Ông nói tiếp với giọng điệu điềm nhiên.
“Hôm nay, tôi sẽ phổ biến về kỳ thi cuối kỳ của học kỳ 1.”
Khóe môi ông nở một nụ cười mỏng, nhưng không một ai dám lơ là.
Kỳ thi cuối kỳ của Gaon vốn nổi tiếng là tàn khốc.
“Đầu tiên là bài thi viết.”
Ông vừa giơ tay lên, bốn màn hình ở trung tâm hội trường đồng loạt bật sáng.
Những dòng chữ nhỏ li ti được sắp xếp dày đặc.
“Bài thi viết sẽ diễn ra tương tự như kỳ thi trước. Đề thi sẽ chủ yếu ở dạng tự luận, tập trung vào khả năng thấu hiểu hơn là độ chính xác. Các em sẽ được đánh giá dựa trên mức độ linh hoạt khi áp dụng kiến thức vào các tình huống giả định gần với thực chiến.”
Hiệu trưởng nói thêm.
“Tất nhiên, độ khó sẽ cao hơn lần trước rất nhiều.”
Nghe vậy, đám học viên bắt đầu xì xào.
“Á… Đậu má.”
“Điên mất thôi.”
Ông chờ cho phản ứng đó lắng xuống một chút rồi mới nói tiếp.
Sau khi chiếu một vài ví dụ về bài thi viết, màn hình tắt phụt đi.
“Phần phổ biến về bài thi viết đến đây là hết.”
Ông đi một vòng trên sân khấu, đưa mắt nhìn từng học viên.
“Lý thuyết và bài thi viết… tất nhiên rất quan trọng. Nhưng các em là những Anh hùng, và sẽ trở thành Anh hùng trong tương lai.”
“Trên đời này, có những chuyện không thể giải quyết chỉ bằng lý thuyết suông.”
Giọng ông dần trầm xuống.
Chỉ bằng một cái phẩy tay, màn hình lại bật sáng.
“Và đây là bài thi thực hành của kỳ thi cuối kỳ năm nhất.”
Trên bốn màn hình, một dòng chữ rõ ràng hiện ra.
『Đánh giá thực hành: Giành Chuông』
Ngay lập tức, mọi ánh mắt trong hội trường đều đổ dồn lên màn hình.
“Bài thi thực hành lần này chính là trọng tâm của kỳ thi cuối kỳ.”
Giọng của Hiệu trưởng trầm thấp vang vọng.
“Đây là bài thi sẽ đánh giá tổng hợp mọi năng lực của các em, từ khả năng hợp tác, sức chiến đấu, cho đến năng lực phán đoán tình hình. Và kết quả này sẽ được cộng dồn với điểm thi viết và điểm thi giữa kỳ để quyết định bảng xếp hạng cuối cùng.”
Sức nặng của từ “xếp hạng” là không thể đùa được.
Khác với kỳ thi giữa kỳ còn khá mơ hồ, bài đánh giá lần này sẽ quyết định thứ hạng của cả một học kỳ chỉ trong một lần duy nhất.
Sự căng thẳng lan tỏa khắp các học viên.
“Chúng ta sẽ gọi kỳ thi này là Giành Chuông.”
Theo một cái phẩy tay của Hiệu trưởng, màn hình lại chuyển cảnh.
Bản đồ toàn bộ khuôn viên rộng lớn của Học viện Gaon hiện lên, trên đó được tô hai màu sắc tượng trưng cho hai phe.
“Với sân khấu là toàn bộ khuôn viên Gaon, các em sẽ được chia thành đội Xanh và đội Trắng để chiến đấu. Mỗi vòng đấu sẽ gồm lượt tấn công và phòng thủ. Đội phòng thủ có nhiệm vụ bảo vệ chuông, còn đội tấn công sẽ tìm cách cướp lấy nó.”
Giữa các học viên chỉ còn lại tiếng hít thở khe khẽ.
Tất cả đều đang tập trung cao độ.
“Bị cướp mất chuông thì bị loại, cướp được chuông thì được điểm. Luật chơi đơn giản, phải không?”
Đúng như lời ông nói.
Luật chơi quả thực rất đơn giản.
Nhưng chắc chắn không chỉ có vậy.
“Tuy nhiên, đó chưa phải là tất cả.”
Kèm theo một nụ cười nhẹ, Hiệu trưởng phẩy tay, màn hình lại một lần nữa thay đổi.
Trên bản đồ khuôn viên Gaon rộng lớn, những dấu hiệu màu đỏ bắt đầu phát sáng.
Khắp chiến trường, các địa điểm đặc biệt được làm nổi bật lên.
“Mỗi khu vực sẽ có những vật thể đặc trưng. Và ở trung tâm của chúng, một chiếc chuông khổng lồ sẽ được đặt sẵn. Chiếc chuông đó sẽ do một ‘Boss’ canh giữ.”
Ánh mắt của các học viên dần thay đổi.
“‘Boss’ có thể là một giáo quan thực chiến của Gaon, hoặc một Anh hùng nổi tiếng được mời đặc biệt cho kỳ thi lần này.”
Ông mỉm cười nói tiếp.
“Tuy nhiên, việc khiêu chiến cũng có điều kiện. Các em chỉ có thể thách đấu ‘Boss’ khi đang ở phe phòng thủ. Nếu thành công, các em sẽ chiếm được chuông khổng lồ và giành được một lượng điểm rất lớn.”
Ông khẽ gật đầu và nói thêm.
“À, đừng lo quá nhé. Tất cả các ‘Boss’ đều bị giới hạn sức mạnh. Khi đối đầu với đội phòng thủ, họ sẽ không thể dùng toàn bộ sức lực của mình.”
Thế nhưng.
“Tuy nhiên… nếu trong quá trình chinh phục mà hết thời gian và hai phe phải đổi vai trò thì sao?”
Nụ cười của Hiệu trưởng trở nên nghiêm túc hơn.
“Khi đối đầu với đội tấn công, toàn bộ giới hạn của ‘Boss’ sẽ được gỡ bỏ.”
Trong không gian tĩnh lặng, có tiếng ai đó nuốt nước bọt ừng ực.
“Kể từ khoảnh khắc đó, các em sẽ phải chống đỡ những đòn tấn công bằng tất cả sức lực của các Anh hùng tại chức và các giáo quan.”
Một sự im lặng ngắn ngủi bao trùm cả hội trường.
Màn hình lại chuyển đổi một lần nữa, lần này hiện lên một giao diện tóm tắt ngắn gọn luật chơi và hệ thống tính điểm.
“Đội tấn công nhắm vào chuông của đối phương để ghi điểm, đội phòng thủ thì phải tránh né sự chú ý của phe tấn công để chinh phục ‘Boss’. Trận đấu sẽ diễn ra theo hình thức luân phiên tấn công - phòng thủ, và sẽ kết thúc khi tất cả các vòng đấu hoàn tất hoặc một phe đạt được số điểm nhất định.”
Ông khẽ cười và nói tiếp.
“Và... còn có khá nhiều yếu tố ẩn nữa. Bí mật nào được giấu ở đâu, các em cứ tự mình khám phá nhé.”
Đối với tôi mà nói, đây là một tin tốt.
Bởi vì tôi là chuyên gia săn lùng các yếu tố ẩn mà.
Không biết sẽ vào đội nào, nhưng được chung đội với tôi chắc chắn là một may mắn lớn.
Ông mỉm cười và hạ tay xuống.
“Nào! Và bây giờ, tôi xin giới thiệu các ‘Boss’ mà các em sẽ phải đối mặt.”
Ngay lúc đó, đèn trên sân khấu lần lượt bật sáng.
Những người đầu tiên xuất hiện là các giáo quan của Gaon.
Mỗi khi một cái tên được xướng lên và gương mặt hiện trên màn hình, tiếng hò reo lại vỡ òa từ khắp hội trường.
Và rồi, màn hình chuyển sang những gương mặt còn chói lóa hơn thế nữa.
“……Woa.”
“Vãi….”
“Người kia không phải là bên phía Maengju sao?”
Câu nói về các anh hùng tại chức nổi tiếng không phải là nói suông.
Chỉ riêng dàn line-up này đã đủ khiến đám học viên phấn khích tột độ.
Những người mà họ chỉ từng thấy trên TV hay trong các bài báo giờ đang đứng sờ sờ trên sân khấu này.
Rồi, ánh đèn cuối cùng từ từ sáng lên.
Một bóng hình với những đường cong uyển chuyển nhẹ nhàng hiện ra.
“Hả?”
Tôi không thể không sững sờ.
Đó là Yu Serin.
“Yu Serin?”
“Là Yu Serin thật á?”
Cô ấy vẫy tay chào với nụ cười rạng rỡ đặc trưng của mình.
Các học viên thì phát cuồng, còn cô ấy thì đáp lại sự cổ vũ đó bằng một cái nháy mắt tinh nghịch.
“Ủa sao lại đến đây….”
Chẳng phải đã đến lúc cô ấy rời tổ và sải cánh bay cao rồi sao?
Thật bất ngờ, điểm đến đầu tiên của cô ấy lại là Gaon. Một nước đi hoàn toàn không thể lường trước.
Ngay khoảnh khắc tôi lẩm bẩm, Yu Serin quay đầu nhìn về phía này.
Cứ như thể cô ấy đã nghe thấy giọng nói của tôi vậy.
Mắt cô ấy và mắt tôi chạm nhau.
Và rồi, Yu Serin nhẹ nhàng giơ ngón cái lên với tôi.
Một cái giơ ngón cái hết sức đáng yêu.
‘A.’
“Dễ thương hơn mình nghĩ nhỉ?”
“Chị ấy nhìn mình kìa.”
“Vừa rồi là làm cho ai xem vậy ta?”
Ngay lập tức, xung quanh bắt đầu xôn xao.
Tôi im lặng, từ từ cúi gằm mặt xuống.
Lẽ ra Yu Serin không đời nào đến nơi này.
Vì cô ấy là Anh hùng của các Anh hùng, là sức mạnh cốt lõi của Lotus cơ mà.
Dù có là Gaon đi chăng nữa, việc mời được cô ấy cũng vô cùng khó khăn, và lẽ ra lần này cũng phải như vậy.
Thế nhưng, Yu Serin đang ở ngay trước mắt tôi đây.
Hình như là.
Một cảm giác mình đã lỡ dại chọc phải thứ không nên động vào bỗng bao trùm toàn thân.
Tôi không phải là người duy nhất nhận ra cái giơ ngón cái của Yu Serin chính xác là hướng về đâu.
Ngồi cạnh tôi, Cheon Yeoul nheo mắt hỏi.
“Hai người quen nhau à?”
“… Quen sơ sơ, à không, một chút.”
Không bỏ lỡ cơ hội, Yoon Chaeha chen vào.
“Bữa tiệc có vẻ vui lắm nhỉ?”
Tôi không trả lời.
Nhưng tôi chẳng thể làm gì với hai ánh nhìn như dao găm đang găm vào má mình.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
