Chương 106 - Kỳ Thi Cuối Kỳ (2)
Vậy là phần giải thích luật chơi đã xong.
Gương mặt đám học viên vừa căng thẳng lại vừa háo hức, vài người thậm chí đã bắt đầu xì xào bàn chiến thuật.
Tuy nhiên, vấn đề cốt lõi lại nằm ở chỗ khác.
Đó là việc chia đội.
Đội Xanh và đội Trắng.
Việc chia phe công - thủ luân phiên chính là yếu tố then chốt quyết định bài thi lần này.
Bởi đội hình cần được phân chia sao cho hợp lý và cân bằng nhất có thể.
Phá tan bầu không khí im lặng, Hiệu trưởng bước lên.
“Chúng tôi đã chọn một phương pháp công bằng và hoàn hảo nhất.”
Cùng lúc đó, những dòng chữ quen thuộc hiện lên trên màn hình.
『Xếp hạng lẻ – Đội Xanh』
『Xếp hạng chẵn – Đội Trắng』
Quá đơn giản.
Hạng 1, 3, 5… sẽ thuộc đội Xanh.
Hạng 2, 4, 6… sẽ thuộc đội Trắng.
Xem ra để đảm bảo cân bằng, Gaon đã quyết định chia đội dựa trên hạng chẵn và lẻ.
“Thứ hạng là kết quả do chính các em tạo ra, không ai có thể phàn nàn gì được.”
Hiệu trưởng mỉm cười đầy tự hào.
Chà, nói vậy cũng không sai.
Có điều, vấn đề lại nằm ở chỗ khác.
Vẫn còn những học viên chưa có thứ hạng.
Những học viên được tuyển thẳng chưa có xếp hạng chính thức như tôi, hay đám du học viên từ Kallos như Yoon Chaeha và Ju Seojun.
Vấn đề là, những trường hợp đặc biệt này sẽ được xếp vào đâu đây.
Thắc mắc đó nhanh chóng được giải đáp.
“Lưu ý, với những học viên chưa có xếp hạng, chúng tôi đã tiến hành phân loại nội bộ dựa trên thành tích thi giữa kỳ, trận đấu giao hữu và điểm thực hành.”
“Chúng tôi cũng xin khẳng định rằng đây là sự phân chia công bằng, được chỉ định tự động theo thuật toán độc quyền của Gaon.”
Coi như là một sự can thiệp có chừng mực dựa trên các quy tắc đã có.
Đến mức này thì cũng chấp nhận được.
Và cuối cùng, đội hình hai bên cũng được chốt và công bố.
Ting
Ting
Hàng chục cái tên lướt qua màn hình, nhưng tôi chỉ lọc ra những người quan trọng và ghi nhớ.
[Đội Xanh - Xếp hạng lẻ]
[Hạng 1, Kang Ahrin]
[Hạng 5, Yu Hana]
[Hạng 19, Ha Sion]
[Không xếp hạng, Ju Seojun]
-
[Đội Trắng – Xếp hạng chẵn]
[Hạng 2, Johan]
[Hạng 4, Cheon Yeoul]
[Không xếp hạng, Yoon Chaeha]
[Không xếp hạng, Jung Haein]
Vì không có thứ hạng nên tôi được xếp chung đội với Yoon Chaeha.
Còn Ju Seojun thì ở phe đối diện.
Chắc họ đã tách chúng tôi ra để phá vỡ sự kết hợp ăn ý mà tôi và Chaeha đã thể hiện trong trận đấu giao hữu.
Đội Xanh có Kang Ahrin và Yu Hana, cùng với Ha Sion, một người có sức mạnh không hề thua kém.
Ngược lại, đội Trắng là sự kết hợp giữa Cheon Yeoul, Johan, tôi và Yoon Chaeha.
Nhìn chung thì cán cân sức mạnh——khá ổn.
Không có đội nào bị lệch hẳn về một phía, đội hình này cho phép cả hai bên vận hành xoay quanh những nhân tố chủ chốt.
Đội Xanh có thể lấy Kang Ahrin hoặc Yu Hana làm trung tâm.
Đội Trắng thì có thể xoay quanh Cheon Yeoul, Johan, hoặc… cả Yoon Chaeha nữa.
Cả hai đội đều có thể vận hành linh hoạt theo bất kỳ hướng nào.
Trông không tệ chút nào.
“Cùng đội rồi nhỉ?”
Cheon Yeoul ngồi cạnh lên tiếng trước.
Với khóe môi hơi nhếch lên, cô ấy chỉ tay vào bản đồ Gaon trên màn hình đồng hồ.
Tòa nhà Cheonmugwan trên màn hình, công trình nằm ngay giữa khu giảng đường của Gaon.
“Lúc bắt đầu thì tới đây nhé.”
Cô ấy nói thêm với nụ cười toe toét đầy tinh nghịch.
“Đi cùng nhau đi.”
Một lời đề nghị đi cùng nhau.
Ngay lúc đó, một giọng nói vang lên từ phía bên phải, nơi vốn đang im ắng.
“Ừ.”
Nhưng người đáp lại không phải là tôi.
Yoon Chaeha đã thờ ơ đáp lời.
Cheon Yeoul quay đầu sang.
Ngón tay đang chỉ của cô ấy khựng lại.
“... Cậu là cái quái gì thế?”
“Tôi cũng đi. Dù sao cũng cùng đội mà.”
Yoon Chaeha dửng dưng đáp.
Lông mày Cheon Yeoul theo đó khẽ giật.
Không có lý do gì để phản bác, vả lại về mặt logic thì cũng đúng.
Cheon Yeoul nhìn tôi một lúc lâu rồi mới lên tiếng.
“Thế cậu có đến không?”
Tôi nhìn cô ấy một lát rồi từ từ quay đi.
“Không. Để sau đi.”
Nụ cười trên môi Cheon Yeoul tắt hẳn.
Tôi có việc riêng cần làm.
Bởi bài thi này ẩn giấu rất nhiều yếu tố bí mật.
Và một trong số đó chính là điểm hồi sinh.
Nếu đến được địa điểm đó, một nơi nào đó trên chiến trường, người chơi có thể trả điểm để hồi sinh một người đã bị loại, bất kể thuộc đội Xanh hay Trắng.
Tuy nhiên, cái giá phải trả chính là sự ‘lệ thuộc’.
Cả thể xác, tâm trí, và một lượng điểm nhất định sẽ thuộc về người đã hồi sinh mình.
Nói cách khác, họ sẽ trở thành một bề tôi trung thành.
Người được hồi sinh cũng nhận lại một cơ hội, nên chẳng còn cách nào khác ngoài việc phải dốc toàn lực.
Ngoài ra, còn vô số yếu tố ẩn khác chưa được công bố nằm rải rác trong khu vực.
Thế nên, tôi không thể tụ tập ngay được.
“Tôi có chút việc riêng. Chỉ cần đến trước khi hai bên đổi lượt công - thủ là được.”
Tôi vừa cười vừa nói, rồi liếc nhìn cả hai.
“Hai cậu cứ đi chung với nhau trước đi?”
Ngay lập tức, cả hai người họ đồng loạt cau mày.
***
Buổi phổ biến về kỳ thi cuối kỳ ở giảng đường đã kết thúc.
Chúng tôi đang đi ra hành lang.
Kỳ thi sẽ diễn ra trong khoảng một, hai tuần nữa.
Ting.
Tôi và Yoon Chaeha cùng nhận được một thông báo trên đồng hồ.
[Tập hợp nào~~]
Đó là lệnh triệu tập của chị trưởng câu lạc bộ trong nhóm chat của câu lạc bộ board game.
Trưởng câu lạc bộ, người thường ngày luôn rao giảng ‘điểm danh tự do, tan họp càng tự do hơn’, vậy mà lại đích thân triệu tập.
Vì đây là một lời kêu gọi hiếm thấy nên tôi và Yoon Chaeha liền đi đến phòng sinh hoạt câu lạc bộ.
Vấn đề là...
“Sao cậu lại đi theo thế?”
Cheon Yeoul cũng lững thững đi theo.
“Tại tôi cũng rảnh mà.”
“Sao lại rảnh được chứ...”
Tôi đã định móc mỉa ngay điểm thi lý thuyết của Cheon Yeoul, nhưng...
“Hì.”
Cheon Yeoul khịt mũi cười, nhẹ nhàng đón lấy ánh mắt của tôi.
Nghĩ lại thì, lần thi trước cô ấy làm bài tốt thật mà.
Tôi không có ý định dội gáo nước lạnh vào người đã làm tốt.
Tôi chỉ đành lặng lẽ ngậm miệng.
“Thôi được rồi.”
Thật ra, câu lạc bộ board game cũng thường xuyên có người ngoài ghé chơi.
Chỉ cần tuân thủ quy tắc là có ít nhất một thành viên câu lạc bộ đi cùng là được.
Xét về điểm này, chẳng có lý do gì để không cho Cheon Yeoul vào cả.
Chúng tôi mở cửa phòng sinh hoạt và bước vào.
Không hiểu sao ghế đã được xếp ngay ngắn cả rồi.
Ba chúng tôi là những người đến cuối cùng.
Khi cánh cửa đóng lại, trưởng câu lạc bộ đang sắp xếp gì đó ở phía trên bèn ngẩng đầu lên.
“Ồ, đến rồi à...”
Rồi ánh mắt chị ấy khựng lại.
Ánh mắt Jo Seoyeon lướt qua tôi và Yoon Chaeha, rồi dừng lại ở Cheon Yeoul.
“Ủa, còn em là ai thế?”
Ngay lúc đó,
“Xin chào ạ. Em đến chơi một lát thôi.”
Cheon Yeoul mỉm cười, duyên dáng vuốt tóc như không có chuyện gì.
Giọng điệu cũng dịu dàng và lễ phép.
Thái độ tinh nghịch ban nãy biến đâu mất, cô ấy thậm chí còn hơi cúi đầu, ra vẻ cực kỳ lễ phép.
“Cái gì...”
Tôi và Yoon Chaeha đồng loạt nổi da gà.
“À, à. Cứ tự nhiên chơi nhé?”
Jo Seoyeon trông có vẻ bối rối và ngạc nhiên, nhưng không có ý định ngăn cản.
Cứ thế, cả ba chúng tôi lặng lẽ ngồi xuống. Không lâu sau, Jo Seoyeon bước lên phía trước.
“Nào, mọi người. Hôm nay chị có một thông báo quan trọng đây.”
Chị ấy vỗ tay nhẹ nhàng để ổn định không khí.
“Chị có một tin tốt và một tin xấu. Mọi người muốn nghe tin nào trước nào?”
Ngay lập tức, tiếng nói vang lên từ khắp nơi: “Tin tốt!”, “Tin xấu trước đi ạ!”
Ý kiến trái chiều vang lên từ khắp nơi.
Jo Seoyeon nghe xong hết rồi mỉm cười nói.
“Vậy bắt đầu với tin tốt nhé? Câu lạc bộ Lexium của chúng ta vừa nhận được một khoản tài trợ siêu to khổng lồ từ Yeonggwang đó!!!!”
“Woa!”
Phòng sinh hoạt lập tức trở nên ồn ào.
“Thật á?”
“Từ Yeonggwang sao?”
“Quăng hết mấy cái game cũ rích đi được rồi!”
Việc doanh nghiệp tài trợ cho các câu lạc bộ ở Gaon cũng không phải chuyện lạ.
Nhưng một câu lạc bộ board game, chứ không phải câu lạc bộ chiến đấu, thường bị cho ra rìa trong danh sách tài trợ.
Tuy Gaon cũng hỗ trợ không ít, nhưng những bộ board game ma công học tân tiến nhất lại quá đắt đỏ.
Vì vậy, nhận được tài trợ từ doanh nghiệp bên ngoài đúng là tin mừng hiếm có.
Tôi không rõ trong nguyên tác có sự kiện này không, nhưng dù sao thì đây cũng là chuyện tốt.
Jo Seoyeon vuốt tóc, tự hào nói tiếp.
“Từ việc sửa sang lại phòng sinh hoạt! Cho đến board game ma công học full-dive! Cả hệ thống mô phỏng đời mới nhất nữa... Tuyệt vời phải không?”
“Tuyệt vời!”
Tiếng reo hò và vỗ tay vang lên không ngớt.
Cheon Yeoul cũng đang chắp tay ngay ngắn vỗ theo.
Lúc này, Jo Seoyeon khẽ nhún vai rồi lại lên tiếng.
“Rồi, giờ là tin xấu đây.”
Lúc này, Jo Seoyeon khẽ nhún vai rồi lại lên tiếng.
Chị ấy cố tình ngắt quãng, rồi từ từ nhìn quanh phòng sinh hoạt.
“Lúc nãy chị có nói là sẽ sửa sang lại phòng sinh hoạt đúng không?”
Chị ấy vừa nói vừa giơ một ngón tay lên.
Nghe vậy, vài thành viên dường như đã đoán ra điều gì, bèn thở dài.
“Trong một tháng tới! Câu lạc bộ sẽ đóng cửa~~”
Bàn tay chị ấy giơ lên chỉ có một ngón trỏ, các ngón còn lại đều gập lại.
“A….”
“Đành chịu thôi….”
Cả phòng sinh hoạt chìm trong không khí ảm đạm.
“Nhưng dù sao thì thi cuối kỳ xong là lại dùng được, cũng may chán nhỉ?”
Jo Seoyeon nói thêm, như một lời an ủi.
Nhắc đến kỳ thi cuối kỳ, không khí lại càng thêm u ám.
“Vậy nên, hẹn gặp lại mọi người sau nhé, nhớ sống sót qua kỳ thi đó~”
Chị ấy làm hình trái tim bằng tay rồi cười tinh nghịch.
Nhưng chẳng có ai cười nổi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
