Nơi thần linh an giấc

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Toàn tập - Chương 3: Nơi Thần Linh An Giấc

Chương 3: Nơi Thần Linh An Giấc

p131.jpgKể từ sau cuộc nói chuyện với ngài Mishaguji, mỗi ngày trôi qua đều có thể được miêu tả bằng hai từ “tồi tệ”.

Cứ nhìn thấy Naori là tôi lại thấy bất an và sợ hãi, tim cũng đập loạn xạ không ngừng.

Mỗi khi đêm xuống, tôi lại sợ hãi tột độ, không biết vũng nước đen kịt kia có lại đến bên mình hay không. Tôi thậm chí còn nghĩ rằng mình đang bị theo dõi, bị thúc giục phải mau đi cứu họ, khiến bản thân chẳng thể nào bình tĩnh nổi.

Thế nhưng, khi không còn thấy vũng nước đen đó nữa, tôi lại lo lắng không biết có phải nó đã biến mất rồi không. Rõ ràng đã quyết định sẽ không cứu họ, sẽ ở bên Naori, vậy mà tôi lại sợ hãi tột độ khi nghĩ đến việc vũng nước đen kia tan biến không dấu vết.

——Một tháng. Họ sẽ biến mất trong vòng một tháng. Nếu tôi cứ tiếp tục sống như thế này, chỉ một tháng nữa thôi.

Tôi đã không thể sống như bình thường được nữa.

Làm gì cũng thấy bất an, không làm gì cũng sợ hãi khôn nguôi. Cảm giác như luôn bị ai đó hối thúc, đến ngủ cũng không ngon giấc. Tim thỉnh thoảng lại thắt lại đau nhói khiến tôi phải ngồi thụp xuống, số lần đột nhiên buồn nôn cũng tăng lên. Cơm chỉ ăn được một chút bằng đầu ngón tay, có lúc đang yên đang lành bỗng dưng mặt mày tái mét, tay chân lạnh ngắt.

Khi ăn cơm, tôi hóa thành mèo để lừa rằng mình không ăn được, nhưng Naori và bà cũng dần lo lắng cho tôi. Điều đó khiến tôi thấy áy náy, và rồi ngay cả khoảng thời gian ở bên người khác cũng trở nên đáng sợ.

Chỉ có lúc làm việc ở tiệm tạp hóa mới là sự cứu rỗi, vì càng bận rộn thì càng không phải suy nghĩ vẩn vơ.

Thật kỳ lạ, chỉ những lúc phải vội vã tiếp khách, tôi mới có thể quên đi nỗi bất an trong lòng. Vốn dĩ việc phải nói chuyện với người lạ vì công việc đáng sợ đến thế, vậy mà giờ đây nó lại trở thành sự cứu rỗi, thật lạ lùng. Tuyệt nhiên không phải tôi đã khắc phục được chứng sợ người lạ, nhưng so với việc đối mặt với vấn đề hiện tại, tôi thấy nói chuyện với người lạ còn dễ chịu hơn nhiều. Nhưng đó cũng chỉ là lúc ban đầu.

Trong lúc làm việc, một suy nghĩ đáng ghét chợt lóe lên trong đầu. Nếu tôi quyết định rời khỏi thế giới loài người, thì sẽ chẳng cần phải học công việc này nữa, một suy nghĩ như vậy đó.

Rồi chẳng hiểu sao, tôi không thể kìm nén được cảm xúc của mình. Rõ ràng đã quyết định ở bên Naori, nhưng trong đầu lại toàn những ý nghĩ rời xa cậu ấy. Tôi cứ ngây người ra sắp xếp hàng hóa, rồi nước mắt bắt đầu lã chã rơi. Tôi vội vàng lấy tay áo lau vội khóe mắt, cố gắng không để bà và Naori phát hiện.

Nỗi đau này sẽ kéo dài suốt một tháng sao? Sau này, khi cùng Naori đi xem nhật thực toàn phần, cũng sẽ đau khổ như thế này ư?

——Không, không chỉ một tháng, mà chắc chắn sẽ kéo dài cả đời.

Tôi đã nhiều lần muốn nói với Naori về những phiền muộn mình đang mang, nhưng lại không thể thốt nên lời. Bởi tôi không thể tưởng tượng được Naori sẽ trả lời ra sao khi tôi nói ra chuyện đó.

Nếu Naori trả lời rằng sẽ từ bỏ mọi người để sống cùng tôi, chắc hẳn tôi sẽ rất vui. Nhưng chỉ vui thôi, chứ chẳng có vấn đề gì được giải quyết cả. Hiện trạng không hề thay đổi, tính mạng của những người đồng tộc vẫn đè nặng trên lưng tôi.

Còn nếu Naori bảo tôi hãy cố gắng để cứu những người đồng tộc khác thì sao? Nếu cậu ấy còn đẩy tôi một cái trong lúc tôi đã sợ hãi đến tột cùng thì sao?

Naori có lẽ sẽ không nói những lời như vậy, nhưng tôi không thể quả quyết rằng cậu ấy tuyệt đối sẽ không nói. Bởi vì, chỉ cần tôi cắt đứt liên lạc với con người, là có thể cứu được hơn năm trăm người đồng tộc. Tôi cũng đâu có chết, chỉ là trở nên không tự do một chút, là có thể cứu được năm trăm vị thần. Không chỉ vậy, ngay cả những vị thần đang sống cũng sẽ được giải thoát khỏi nỗi sợ hãi con người.

——Phải rồi, tôi đâu có chết, chỉ là không tự do một chút, chỉ là không được gặp Naori nữa thôi.

Tôi và Naori vốn dĩ sống trong những dòng thời gian khác nhau. Ngài Mishaguji cũng đã nói, dù hai chúng tôi cứ sống như thế này, rồi Naori cũng sẽ chết trước vì tuổi thọ. Một ngày nào đó tôi cũng sẽ phải chia xa Naori, chỉ là cuộc chia ly này đến sớm hơn một chút mà thôi.

Sự bất tự do của một mình tôi, và vô số sinh mạng. Nếu đặt lên bàn cân, một bên chắc chắn quá nhẹ.

Có lẽ tôi chỉ muốn chọn con đường dễ dàng hơn. Tôi bắt đầu nghĩ rằng, nếu bây giờ đưa ra quyết định ngay lập tức, kết thúc tất cả, liệu tôi có thể không phải đau khổ thêm một tháng nữa, liệu tình hình có thể tốt hơn không.

Rõ ràng tôi muốn ở bên Naori mãi mãi, nhưng lại mong mọi chuyện sớm kết thúc. Tôi chỉ muốn thoát khỏi tình trạng bị ép phải đưa ra quyết định này.

Đó là chuyện của hơn mười năm trước.

Lần đầu tiên tôi gặp Mayu, cô bé lo lắng cụp đuôi mày, cứ trốn sau lưng ngài Mishaguji. Nhưng khi thấy tôi đang khóc, cô bé đã đến bắt chuyện. Dù rằng chính cô bé mới bị đưa đến một nơi xa lạ, chắc hẳn cũng đang sợ lắm.

Hồi đó, mỗi khi ở một mình, tôi lại chỉ nghĩ đến mẹ.

Dù có nghĩ bao nhiêu cũng vô ích, mẹ không thể sống lại được. Vậy mà tôi cứ mãi dằn vặt vì những chuyện không thể thay đổi, cứ mãi khóc lóc.

Thế nhưng, chỉ những lúc Mayu bắt chuyện, tôi mới có thể không nghĩ đến nữa.

“Naori, hoàng hôn đỏ rực này, ra ban công đi.”

“Naori. Có con mèo ở trước cửa tiệm kìa. To ơi là to.”

Cứ như vậy, Mayu tìm thấy điều gì đó từ những ngày bình thường và kéo tôi đi. Những lời cô ấy nói trong khoảng thời gian đó, đến giờ tôi thỉnh thoảng vẫn nhớ lại.

Chắc chắn Mayu đã làm vậy để tôi không phải ở một mình.

Khi ăn cơm cô ấy cũng ngồi cạnh tôi, còn chơi cùng tôi suốt để tôi không có thời gian buồn chán. Cứ như vậy, chẳng biết từ lúc nào, tôi đã không còn bận tâm về những nỗi buồn không thể thay đổi được nữa.

Thời gian trôi qua, giờ đây tôi mới hiểu rõ Mayu đã cứu rỗi mình nhiều đến nhường nào. Dù ngại nên không nói thẳng với cô ấy, nhưng tôi thực sự biết ơn cô ấy vô cùng, ân tình này cả đời tôi sẽ không quên.

Tôi không biết Mayu sẽ sống đến bao giờ. Nhưng chắc chắn cô ấy sẽ ở bên tôi cho đến khi tôi chết, và sau khi tôi chết, Mayu sẽ sống một mình.

Vì vậy, tôi muốn để lại cho Mayu ngôi nhà mang tên Thần Mục Đường này, cùng cô ấy tạo ra thật nhiều kỷ niệm hạnh phúc, dùng khoảng thời gian tôi còn sống để Mayu có thể hạnh phúc nhất có thể sau khi mất tôi.

Có thể đây chỉ là suy nghĩ ích kỷ và tự mãn, nhưng gần đây tôi thường nghĩ về điều đó.

“Mayu. Dậy mau lên không tôi bỏ lại ở trường trung học đấy.”

“……Hôm nay thôi. Xin lỗi.”

Buổi sáng, tôi gọi Mayu dậy như thường lệ, nhưng cô ấy đột nhiên ngoảnh mặt đi và cứ thế ra khỏi phòng. Mấy ngày nay cô ấy cứ như vậy, trông có vẻ không khỏe, lại như đang sợ hãi điều gì đó.

Đầu tiên là cô ấy không còn nhìn thẳng vào mắt tôi nữa. Vốn dĩ cô ấy đã không giỏi nói chuyện với người khác, cũng không hay nhìn vào mắt đối phương, nhưng chỉ khi nói chuyện với tôi thì cô ấy vẫn ổn. Vậy mà gần đây cô ấy cứ cúi gằm mặt.

Tiếp theo là cô ấy không còn đến gần tôi nữa. Hôm nay cũng nói không đến trường, dù ở nhà cũng chỉ toàn giúp việc ở tiệm tạp hóa. Trước đây hễ gặp khó khăn là cô ấy sẽ kêu cứu ngay, nhưng gần đây lại thường tự mình giải quyết. Nói là trưởng thành thì cũng có thể, nhưng tôi cảm thấy cô ấy như không còn sức để kêu cứu nữa.

Thế nhưng, buổi sáng trước khi đi học và trước khi đi ngủ, cô ấy lại có vẻ muốn nói gì đó, cứ nhìn sắc mặt tôi. Khi tôi nhận ra và hỏi có chuyện gì không, cô ấy lại biến thành mèo rồi chạy đi đâu mất.

Nghĩ thế nào cũng thấy đáng ngờ, quá kỳ lạ. Chắc chắn đã có thay đổi lớn gì đó với Mayu, và chắc chắn không phải là thay đổi tốt.

Chẳng lẽ có liên quan đến cơn ác mộng cô ấy gặp dạo trước? Tôi cũng để ý đến vật thể màu đen không rõ là gì xuất hiện trước cửa tiệm. Nhưng điều quyết định khiến Mayu trở nên như vậy là vào chủ nhật tuần trước, ngày tôi nhờ cô ấy đến đền Mishaguji. Vậy nên nguyên nhân chắc chắn liên quan đến thần linh.

Nếu vậy, tôi có thể làm gì đây?

“……Này, Naori. Nếu tôi không còn nữa, cậu sẽ làm gì?”

Vào một buổi tối nọ, khi tôi đang sấy tóc trong phòng sau khi tắm xong, Mayu khẽ hỏi tôi như vậy.

Tôi giật mình. Giật mình đến mức không biết nên trả lời thế nào, không biết câu trả lời nào mới là đúng.

Thế là tôi buột miệng hỏi ngược lại thay vì trả lời câu hỏi của cô ấy.

“Sao tự dưng lại hỏi vậy? Có chuyện gì à?”

Tôi có thể cảm nhận được tim mình đập thình thịch. Nhưng tôi nghĩ mình đã giả vờ bình tĩnh rất tốt. Vì vậy, tôi đã có thể hỏi cô ấy bằng giọng điệu bình thường như mọi khi.

“……Không. Không có gì.”

Mayu buồn bã, chỉ nói bâng quơ như vậy.

Chắc chắn, tôi đã xử lý sai rồi. Nghe câu trả lời của Mayu, tôi nghĩ vậy.

Nhưng trước khi tôi kịp nói lời chữa cháy, cô ấy đã rời đi, và cuộc trò chuyện kết thúc ở đó.

Đêm đó tôi mãi không ngủ được. Sau khi vào chăn, tôi cứ suy nghĩ mãi về lời nói và hành động của Mayu.

Cô ấy muốn nói với tôi điều gì đó. Điều đó là chắc chắn. Nhưng khi tôi định hỏi thì cô ấy lại chạy mất.

Muốn nói với tôi, nhưng lại không thể nói.

Vậy thì chắc chắn nỗi phiền muộn của Mayu có liên quan đến tôi. Là chuyện mà tôi có thể giải quyết, cũng có thể làm nó tệ hơn. Cô ấy bắt chuyện vì hy vọng được giải quyết, nhưng lại chạy đi vì sợ mọi chuyện sẽ tệ hơn.

Dù là do ngài Mishaguji hay do khối đen kia, việc tôi phải làm đã được quyết định. Phải giữ chặt Mayu để cô ấy không thể chạy thoát, suy nghĩ những lời có thể giải quyết được phần nào tình hình và làm lòng cô ấy nhẹ nhõm, rồi truyền đạt cho cô ấy một cách cẩn thận.

Mayu vẫn chưa vào chăn của tôi. Mấy ngày nay, dường như cô ấy đợi tôi ngủ say rồi mới lặng lẽ vào phòng ngủ.

Vậy nên ngày mai, khi tỉnh dậy, tôi sẽ nói chuyện với Mayu. Buổi sáng chắc chắn cô ấy sẽ ở trong phòng.

Ngày hôm sau, một lúc sau khi tỉnh dậy, tôi nhận ra Mayu không có trong chăn. Chẳng hiểu sao tôi có linh cảm chẳng lành, liền lật tung cả chăn lên tìm Mayu. Nhưng có vẻ như cô ấy không có trong phòng.

——Thỉnh thoảng Mayu cũng dậy sớm hơn mình. Mình nghĩ nhiều quá rồi.

Dù nghĩ vậy nhưng trong lòng vẫn có chút lo lắng, khi tôi vội vàng mặc đồng phục và định ra khỏi phòng, tôi nhận ra trên bàn có một phong bì lạ.

Tim đập mạnh đến mức khó chịu. Máu như chảy ngược, đầu ngón tay không cử động được. Tôi cầm phong bì lên định lấy thứ bên trong ra, nhưng mãi không được, cuối cùng đành xé phần trên rồi dốc ngược để lấy tờ giấy ra.

Chỉ có một lá thư. Nét chữ nguệch ngoạc, khó đọc.

“Gửi Naori:

Tôi quyết định đi du hành. Không biết có thể trở về không. Vì vậy, cậu không cần phải đợi tôi. Tôi rất thích cậu.

Mayu”

Cầm lá thư trên tay, lúc đầu tôi không hiểu ý nghĩa của những dòng chữ. Khi cuối cùng cũng hiểu được nội dung, toàn thân tôi như có luồng điện chạy qua.

——Lại một lần nữa, người thân ra đi mà không nói lời từ biệt.

Khi tôi định thần lại, tôi đã ném lá thư lên bàn, mặc kệ lời ngăn cản của bà, lao ra ngoài.

Thời gian trôi qua từng giây, nhịp tim ngày càng dồn dập. Nỗi sợ hãi và bất an khiến hơi ấm từ đầu ngón tay tan biến, cơ thể run rẩy ngày một rõ rệt.

Tôi chưa bao giờ tưởng tượng rằng Mayu sẽ rời đi. Không biết phải đối phó với tình huống bất ngờ này ra sao, tôi chỉ biết điên cuồng chạy khắp những nơi Mayu có thể đến.

Tôi thở hổn hển, mồ hôi không ngừng tuôn rơi. Hít quá nhiều không khí lạnh khiến cổ họng và phổi đau rát, nhưng cảm giác lo lắng cứ thúc giục tôi phải tiếp tục di chuyển. Nhưng, không nơi nào có Mayu. Dù là dưới mái hiên đầy nắng của ngôi đền, công viên nơi cô ấy từng dắt tay tôi đến hồi nhỏ, con đường đi học cũ đã đi qua bao lần, hay khu rừng rậm nơi chúng tôi từng đi bắt côn trùng vào mùa hè.

Mặt trời ngày càng lên cao, tôi đã đi hết những nơi có thể nghĩ đến. Có lẽ cô ấy đã vào các tòa nhà như trường tiểu học hay trung học cũ. Nếu vậy, tôi sẽ phải xin phép trước khi tìm kiếm, sẽ mất nhiều thời gian hơn bây giờ. Nếu tôi tìm sai chỗ, sẽ quá muộn.

Sau khi suy nghĩ, cuối cùng tôi cũng nghĩ ra rằng ngài Mishaguji có thể biết điều gì đó. Tôi biết cách vào thế giới của các vị thần. Dù có chút bất an, nhưng nếu đối mặt trực tiếp, có thể tôi sẽ có được manh mối gì đó về Mayu. Tôi ôm hy vọng mong manh đó và bắt đầu chạy về phía con hẻm nhỏ.

Chạy được một lúc, sau khi băng qua con đường lớn trước nhà ga và đến nơi không còn thấy dây điện trên bầu trời, tôi bất ngờ nhìn thấy ngài Mishaguji đang đi từ phía trước. Tay ngài cầm một món đồ gì đó, có lẽ lại đến giao hàng cho cửa tiệm của chúng tôi.

Tôi ngạc nhiên trước sự việc bất ngờ, bất giác dừng chân lại. Không ngờ người mình muốn nói chuyện lại xuất hiện ngay trước mắt. Sau đó, ngài Mishaguji không nhận ra tôi và định đi lướt qua, tôi vội vàng gọi ngài lại.

“Ngài Mishaguji, tôi có chuyện muốn hỏi, xin hãy đợi một chút!”

Có lẽ vì tôi đang thở hổn hển. Tôi đã hét lên một tiếng lớn hơn mình tưởng. Nghe vậy, ngài Mishaguji quay nửa người về phía tôi, nhìn thấy bộ dạng của tôi thì ngạc nhiên dừng bước.

“Chẳng lẽ, Mayu đã đi rồi sao?”

Tôi vẫn chưa hỏi gì cả. Đương nhiên, cũng chưa nói rằng Mayu đã biến mất. Vậy mà, như thể thực sự bị bất ngờ, ngài Mishaguji lại thốt ra những lời như vậy.

“Quả nhiên, ngài biết gì đó——”

“Không, xin lỗi. Tôi đi trước.”

Ngài Mishaguji dứt khoát nói, cắt ngang lời tôi đang định nói, thái độ hoàn toàn khác với lúc nãy, bình tĩnh lạ thường.

“Hả?”

Tôi ngẩn người, bất giác im bặt. Trong lúc tôi còn đang ngơ ngác, ngài Mishaguji đã quay người, chạy ngược lại con đường vừa đi. Tôi vội đưa tay ra định bắt lấy nhưng không kịp. Sau đó, tôi cũng bắt đầu chạy, chậm hơn ngài Mishaguji một chút.

“Chết tiệt, tại sao lại chạy! Ngài biết gì đó đúng không, này!”

Tôi hét lên trong gió, quên cả kính ngữ, nhưng không biết ngài có nghe thấy không, ngài Mishaguji không có dấu hiệu giảm tốc độ. Lưng vẫn hướng về phía tôi, không hề quay đầu lại mà tiếp tục chạy.

Có lẽ vì đã chạy liên tục từ nãy đến giờ nên tôi đã mệt. Hai chân tôi bắt đầu đau nhức khi đạp xuống đất. Nhưng tôi tự tin vào thể lực và tốc độ của mình. Dù gần như không tham gia, nhưng tôi cũng là thành viên câu lạc bộ bóng đá, và thường xuyên về nhất trong các cuộc thi chạy bền ở trường tiểu học và trung học. Ngài Mishaguji tuy cao lớn nhưng có vẻ không giỏi vận động. Dù có hơi mệt một chút cũng không thể bị bỏ lại phía sau. Thực tế, khoảng cách giữa tôi và ngài cũng đang dần thu hẹp lại.

Bỗng nhiên, ngài Mishaguji rẽ vào một con hẻm rất hẹp, không chút do dự mà lao thẳng vào đó. Có lẽ ngài định vào thế giới của các vị thần. Vốn dĩ đích đến của tôi cũng là ở đó, nên tôi cứ thế đuổi theo.

Ngay lúc đó, bóng dáng của ngài Mishaguji mà tôi vẫn đang nhìn thấy bỗng nhiên biến mất.

Đây vẫn là nơi ngay sau khi vào hẻm. Các bước để vào thế giới đó vẫn chưa được thực hiện. Dù vậy, ngài Mishaguji đã không còn ở đây. Vậy thì, việc cho rằng ngài đã hoàn tất việc di chuyển sang thế giới bên kia là hợp lý.

“Chết tiệt, có thể di chuyển mà không cần tuân theo các bước sao!”

Tôi thở hổn hển chửi thề, nhưng không có ai đáp lại.

Trong số các vị thần, có những người có thể sử dụng sức mạnh siêu nhiên tùy theo hình thức tín ngưỡng. Ngài Mishaguji có thể điều khiển ranh giới của vật thể, nên việc ngài vượt qua thế giới mà không cần tuân theo các bước có lẽ là một ứng dụng của khả năng đó. Nếu cứ tiếp tục dùng sức mạnh để trốn chạy, tôi không nghĩ mình có thể bắt được ngài. Nhưng, tôi cũng không có ý định dừng lại. Tôi chạy vào con hẻm theo đúng trình tự đã định, và nhảy vào thế giới của các vị thần.

Tiếng chuông lớn vang lên, cảnh vật xung quanh thay đổi hoàn toàn. Địa hình không thay đổi, nhưng các chi tiết đều trở nên cổ kính. Đây là lần thứ ba tôi đặt chân đến nơi này, và tôi vẫn chưa quen với hiện tượng siêu nhiên này. Nhưng, đây không phải là lúc để bị cảnh vật thu hút. Tôi không nhìn ngang ngó dọc mà chạy thẳng đến xưởng của ngài Mishaguji.

Nếu vị thần đó thực sự muốn trốn khỏi tôi, chắc sẽ không dại dột quay về nơi ở của mình. Nhưng, hiện tại tôi chỉ có thể nghĩ đến nơi đó. Nếu có thể tìm thấy ngài Mishaguji ngay khi đến thế giới này thì tốt, nhưng có vẻ ngài đã không còn ở gần lối vào. Vì vậy, tôi chỉ biết dốc sức chạy trên con đường lát đá.

Thật là một nơi kỳ lạ. Địa hình quen thuộc, nhưng mọi thứ nhìn thấy đều xa lạ. Con đường dường như trải dài vô tận, nhưng đường chân trời lại gần đến kinh ngạc. Xa hơn nữa là một lớp sương mù bao phủ, dù có cố gắng nhìn kỹ đến đâu cũng không thể thấy rõ thực thể. Có lẽ, đó là nơi tận cùng của thế giới này.

Con đường phía trước có một điểm kết thúc hữu hạn. Nghe nói họ đã sống ở nơi này hàng trăm năm.

Đương nhiên, thế giới chúng ta sống cũng có điểm kết thúc. Nếu cứ đi thẳng, một ngày nào đó sẽ đi vòng quanh Trái Đất và trở về điểm xuất phát. Nhưng, trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta không cảm thấy thế giới nhỏ bé. Không giống như những người ở đây.

Không gian hữu hạn. Nếu sống bình thường, rất dễ dàng đi đến tận cùng thế giới. Nếu sống ở một nơi chật chội như vậy, chắc chắn sẽ trở nên giống như người sống ẩn dật trong nhà. Từ lúc tôi vào nơi này và chạy đến bây giờ, tôi không thấy một vị thần nào đi dạo bên ngoài. Mà, cũng có thể họ chỉ đang trốn vì không muốn gặp tôi, một con người.

Sau đó, tôi liên tục dùng đầu ngón chân đạp đất tiến về phía trước, và cuối cùng cũng nhìn thấy đích đến. Giống như hàng trăm tòa nhà được xây dựng ở đây, cánh cửa kéo bằng gỗ có ô kính đang đến gần. Tôi nhận ra có một luồng sáng yếu ớt lọt ra từ bên trong, và tôi bất giác hét lớn trong khi mở cửa kéo và lao vào trong phòng.

“Này! Ngài đã nhồi nhét cái gì vào đầu Mayu vậy!”

Vừa mở cửa, tôi đã bắt gặp ánh mắt của ngài Mishaguji đang ngồi trên tấm đệm sau chiếc bàn thấp, nhìn chằm chằm vào tôi. Cứ như thể ngài biết tôi sẽ đến đây và đang chờ sẵn.

“……Naori. Đừng có đến tận đây mà làm ầm ĩ lên như vậy. Chỉ cần có con người đến là chúng ta đã sợ đến run rẩy không ngừng rồi. Đừng dọa chúng ta như thế.”

Ngài Mishaguji nói với tôi bằng một giọng điệu bình tĩnh, như thể biểu cảm dưới lớp vải không hề thay đổi. Hoàn toàn không cảm nhận được vẻ ngạc nhiên như lúc tôi gọi ngài trên đường.

Nhưng, thái độ đó khiến tôi tin chắc rằng, chính kẻ này đã làm gì đó với Mayu. Cơn giận dữ và sự lo lắng phải tìm thấy Mayu thật nhanh khiến tôi không thể giữ được bình tĩnh.

“Mayu để lại thư nói không về nữa rồi đi đâu mất rồi! Nếu ngài biết gì thì trả lời đi!”

Tôi cởi giày một cách bừa bãi ở thềm nhà, bước vào phòng khách với tiếng bước chân lớn. Sau đó, tôi đứng trước mặt ngài Mishaguji qua chiếc bàn thấp, nhìn xuống ngài đang ngồi và hét lên. Nhưng, ngài Mishaguji vẫn bình tĩnh. Thái độ đó càng khiến tôi tức giận hơn.

“Nếu vẫn gọi chúng ta, những kẻ chỉ có danh là thần, là thần và tôn kính, thì sao không tỏ thái độ tôn trọng hơn một chút. Hơn nữa, nếu cô ấy bỏ nhà đi thì đừng đến chỗ ta, mà hãy ra ngoài phố tìm Mayu đi. Ngươi có thời gian ở đây sao?”

“Tôi đã tìm hết những nơi có thể nghĩ đến rồi, mau nói những gì ngài biết đi!”

Thật đáng buồn, tôi không thể nào tìm thấy cô ấy khi cô ấy biến thành mèo và chạy trốn một cách nghiêm túc.

Cô ấy chạy nhanh, kích thước cơ thể cũng có thể thay đổi tự do. Vì là mèo nên cô ấy có thể dễ dàng vào những nơi cấm người không phận sự như trường học, và cũng có thể đi trên những con đường núi gồ ghề hay đường mòn mà không hề bận tâm. Như vậy thì, chỉ với sức của một mình tôi, tôi không thể làm gì được.

“Ngươi có vẻ như đã quyết định rằng ta biết điều gì đó, tại sao lại nghĩ như vậy? Ta không biết cô ấy đã nói gì khi ra đi, nhưng chẳng phải chỉ là cô ấy đã chán nhà ngươi rồi sao?”

Trái tim vốn đã lo lắng lại càng bị thái độ bình tĩnh giả tạo đó kích động. Rõ ràng là biết điều gì đó, nhưng vẫn định giả vờ không biết.

“Sau khi đến chỗ ngài để chuyển đồ lần trước, cô ấy đã rất kỳ lạ, ngài chắc chắn biết điều gì đó đúng không?”

Đúng vậy. Nếu chỉ là bỏ nhà đi đơn thuần, tôi đã không lo lắng đến thế. Thỉnh thoảng cô ấy cũng dỗi hờn, biến thành mèo rồi chạy đi. Tôi có thể nghĩ rằng rồi cô ấy cũng sẽ về, và ngồi đợi ở tiệm tạp hóa. Nhưng, lần này rõ ràng là rất kỳ lạ.

“……Cô ấy có vẻ muốn nói gì đó. Vậy mà, tôi đã không lắng nghe. Vì vậy, tôi phải tìm cô ấy.”

Tôi thở ra, bất giác thốt ra những lời yếu đuối như vậy. Dường như chính tôi cũng không thể kiểm soát được suy nghĩ của mình. Tôi đang tức giận hay đang van xin, tôi cũng không còn biết nữa.

Ngài Mishaguji ngồi trên sàn, ngước nhìn tôi đang đứng sững sờ. Ngài không giả vờ như lúc nãy, chỉ im lặng nhìn tôi.

Sau đó, một khoảng lặng im ắng trôi qua. Căn phòng này dường như không có đồng hồ hay thứ gì phát ra tiếng động liên tục, nên khi không ai nói gì, nó trở nên thực sự yên tĩnh. Cứ như vậy, tôi chỉ chờ đợi lời tiếp theo của ngài Mishaguji.

“……Thôi, ngồi đi. Đã cố tình đuổi theo ta đến tận đây. Ta cũng sẽ nói cho ngươi biết sự tình.”

Nghe những lời đó, tôi nghĩ cuối cùng mình cũng có thể yên tâm một chút.

Tôi dường như đã quên hết khí thế lúc xông vào, ngoan ngoãn ngồi xuống tấm đệm theo lời ngài. Nhìn tôi ngồi xuống, ngài Mishaguji hài lòng khẽ gật đầu.

Sau đó, ngài bắt đầu kể về lịch sử của các vị thần và thị trấn này mà tôi chưa từng nghe qua, tại sao họ lại sống trong một thế giới chật chội như vậy, tại sao họ lại sợ hãi con người, và tại sao Mayu lại biến mất.

Ngài kể một cách thản nhiên tất cả những gì Mayu đã gánh vác.

“Thứ đó, đừng bắt Mayu phải gánh vác!”

Từ lúc nghe được nửa câu chuyện, tôi đã không thể kìm nén được cơn tức giận. Tôi bất giác lớn tiếng với ngài Mishaguji vừa kể xong và thở một hơi.

Đừng có đùa. Cái gì mà ngài Mihashira. Cái gì mà vị thần thực hiện ước nguyện. Thứ đó, không phải là thứ Mayu nên gánh vác.

Mayu chỉ là một cô gái bình thường có thể tự do biến đổi giữa hình dạng mèo và người. Cô ấy không phải là một tồn tại siêu nhiên như thần linh, cũng không phải là một cô gái có thể chịu đựng được sức mạnh thực hiện ước nguyện của người khác. Vậy mà, câu chuyện vừa rồi là sao?

“Cô ấy sinh ra đã như vậy, nên không thể làm khác được. Chúng ta đã chờ đợi sự ra đời của cô ấy rất lâu. Không chỉ vậy, vì ngày này mà chúng ta đã chấp nhận sự tàn sát của con người, đã bỏ mặc rất nhiều đồng loại. Vì vậy, Mayu phải cứu chúng ta.”

Cái giọng điệu gì thế này? Ít nhất cũng nên lo lắng cho Mayu hơn, quan tâm hơn, tỏ ra áy náy hơn chứ? Chẳng lẽ kẻ này đang trơ tráo sao?

Lời nói của ngài Mishaguji nghe như thể chuyện của người khác, không hề có chút tình cảm nào. Một giọng điệu đều đều không cảm xúc, đến mức tôi nghi ngờ ngài đang đọc một kịch bản đã chuẩn bị sẵn. Nghe vậy, máu trong người tôi càng sôi lên.

“Tôi không chấp nhận. Mayu đang ở đâu? Nếu ngài biết thì mau nói ra.”

“Nói ra rồi ngươi định làm gì?”

“Đương nhiên là đưa cô ấy về rồi, đừng hỏi những câu hiển nhiên như vậy!”

“Ngươi định để Mayu trốn tránh trách nhiệm sao? Ngươi nghĩ Mayu sẽ muốn vậy sao?”

“Đương nhiên là muốn! Bây giờ cô ấy chỉ đang hơi bối rối thôi!”

Đúng vậy. Gần đây Mayu luôn tỏ ra bất an. Cô ấy có vẻ đang phiền muộn điều gì đó và muốn nói chuyện với tôi. Vậy mà, tôi đã không thể lắng nghe cô ấy một cách tử tế. Chắc là tôi không giỏi ở bên cạnh người quan trọng như Mayu. Thật đáng xấu hổ.

Vì vậy, tôi phải nói chuyện lại với cô ấy một lần nữa. Nếu có thể nói chuyện thẳng thắn và lắng nghe hết những bất an của Mayu, chắc chắn có thể ngăn cô ấy lại. Bởi vì Mayu cũng không thể nào mong muốn vai trò này.

“Vì cứu số đông mà hy sinh một người. Lịch sử của các ngươi cũng thường xuyên có những chuyện tương tự phải không? Vị tăng lữ trở thành tượng Phật bất tử để cầu nguyện cho sự an lành và thịnh vượng của mọi người. Người dân thường không tên tuổi bị chém đầu để chịu trách nhiệm cho cuộc nổi dậy. Nghe nói trong tôn giáo phương Tây còn có người đàn ông được tôn lên làm thần, gánh vác tội lỗi của toàn nhân loại và bị đóng đinh trên thập tự giá. Mayu cũng không khác. Hy sinh bản thân để cứu toàn bộ chủng tộc. Đó là một nhiệm vụ cao cả. Không thể trốn tránh.”

“Chỉ là lời nói suông thôi. Tôi không quan tâm. Tại sao Mayu phải hy sinh vì những kẻ đã chết? Sinh vật chết đi là hết, đó là lẽ thường. Tại sao lại phải hy sinh Mayu để chống lại lẽ thường đó? Chuyện này ngay từ đầu đã sai rồi!”

Tôi dùng những lời đó để bác bỏ những ví dụ vớ vẩn của ngài Mishaguji. Nghe vậy, ngài Mishaguji, người vẫn giữ được sự bình tĩnh đến đáng sợ, khẽ nhấn mạnh giọng, đáp lại bằng một giọng trầm hơn:

“……Con người đã thiêu sống đồng loại của chúng ta, lại dám nói những lời vô trách nhiệm như vậy sao.”

“Nói chứ, đương nhiên rồi! Tôi sắp mất đi người thân đây này. Con người ngày xưa đã làm gì, bao nhiêu vị thần đã hy sinh, chẳng liên quan gì đến tôi và Mayu đang sống ở hiện tại cả!”

Tôi nghe thấy tiếng hít một hơi thật sâu. Miệng của ngài Mishaguji sau khi mím chặt lại mở ra, và một tiếng gầm giận dữ mà tôi chưa từng nghe thấy đâm vào tai tôi. Người này, cũng có lúc tức giận như vậy sao.

“Đừng có nói những lời vớ vẩn nữa! Ngươi nghĩ sự ích kỷ đó có thể được tha thứ sao! Không chỉ những đồng loại đã chết ở đây, mà tất cả đồng loại sống trong thế giới này đều mong muốn được sống tách biệt với con người. Đừng nghĩ rằng cuộc tàn sát chỉ xảy ra ở đây. Ngươi có biết bao nhiêu đồng loại đang sợ hãi con người, sợ hãi sự thay đổi hình dạng của mình, và đang nín thở sống qua ngày không!”

“Chuyện đó tôi không quan tâm! Đó là vấn đề của chủng tộc, không phải là vấn đề mà Mayu phải gánh vác!”

Chắc chắn không chỉ có Mayu. Trên lưng của ngài Mishaguji chắc cũng đang gánh vác những thứ nặng nề như Mayu. Vì vậy ngài cũng không thể lùi bước, mới lớn tiếng như vậy.

Nhưng dù vậy, tôi cũng không thể lùi bước. Tôi cũng không chịu thua mà lớn tiếng phủ nhận lý lẽ của ngài.

“Chủng tộc, à à, đúng vậy, là vấn đề của chủng tộc. Chính vì vậy, Mayu nên đứng về phía chúng ta chứ không phải con người. Vốn dĩ, con bé không phải là người.”

“Nhưng, Mayu không hề mong muốn sống xa chúng tôi!”

“Nếu nói những lời như vậy, tại sao không cho Mayu đến trường với tư cách là một con người!”

Lời nói đó như một nhát dao cắt đứt suy nghĩ ngây thơ của tôi, khiến tôi hơi chùn bước. Tại sao, ngay lúc này, ở đây, lại nói ra những lời như vậy.

“Tại sao các ngươi lại chấp nhận việc Mayu biến thành mèo. Tại sao không đối xử với con bé như một con người hoàn hảo! Chính vì thái độ đó, Mayu không thể sống như một con người, cũng không thể sống như một đồng loại của chúng ta! Vì cứ lửng lơ như vậy, nên con bé mới do dự không biết nên thuộc về bên nào! Nếu ngay từ đầu đã quyết định Mayu là con người, không cho con bé có bất kỳ mối liên hệ nào với chúng ta, thì Mayu đã không phải bối rối!”

Lửng lơ. Đúng vậy, chính là như vậy.

Thỉnh thoảng tôi vẫn cảm thấy bất an, rằng có lẽ Mayu sống cùng các vị thần khác trong thế giới này sẽ tự nhiên hơn. Bị nói như vậy, tôi quả thực nghĩ rằng, có phải chính vì thái độ mập mờ của mình không?

Tôi có coi Mayu là con người không?

Không, không phải, điều đó không quan trọng. Dù là người hay không, Mayu vẫn là gia đình quan trọng của tôi. Việc đối xử với Mayu như thế nào không quan trọng. Trước khi là người hay thần, Mayu là gia đình, Mayu là Mayu.

“Mayu không phải là người. Vì vậy có lẽ tôi cũng không đối xử với cô ấy như một con người. Nhưng, Mayu là gia đình.”

Nghe những lời đó, biểu cảm căng thẳng của ngài Mishaguji dường như giãn ra. Khóe miệng đang mím chặt của ngài thả lỏng, và ngài hơi quay mặt đi khỏi tôi.

“Mayu không giỏi giao tiếp với ai, cũng từ chối đi học, hễ có chuyện không vui là biến thành mèo rồi chạy đi. Chúng tôi cũng không phải là người nên nghĩ rằng không thể làm khác được, không hề ép buộc Mayu làm gì cả. Dù vậy, Mayu đã tự mình nói muốn giúp đỡ Thần Mục Đường, và đã đứng trước mặt khách hàng. Đó không phải vì Mayu là người hay thần. Mà là vì cô ấy là gia đình.”

Tôi nhìn chằm chằm vào đôi mắt của ngài Mishaguji đang hé ra từ dưới lớp vải.

“Cô ấy cuối cùng cũng đã dũng cảm bước đến gần chúng tôi. Đừng để mọi thứ, kể cả sự dũng cảm đó, trở nên vô ích.”

Một khoảng lặng trôi qua. Sau đó, ngài Mishaguji do dự cúi mặt xuống đất và lên tiếng:

“……Dù vậy, ta vẫn phải cứu mọi người.”

Giọng ngài nhỏ, như đang tự nói với chính mình hơn là nói với tôi.

“Sau khi đồng loại bị con người thiêu sống, ta đã cắt đứt quan hệ với con người, và đã sống ở vùng đất hạn hẹp này hơn một trăm năm. Sức mạnh của Kakurigoto Shiroshimesu Ookami, người đã trói buộc linh hồn ở vùng đất này, cũng sắp biến mất. Ta xin lỗi Mayu, nhưng ta phải hoàn thành nhiệm vụ này.”

Ngài Mishaguji cũng giống như tôi. Vừa lớn tiếng xong lại lẩm bẩm như chán nản, chắc chắn là không thể kiềm chế được cảm xúc của mình. Điều đó có nghĩa là, ngài cũng có rất nhiều suy nghĩ.

Vì vậy, vị thần này có lẽ biết rằng việc để một mình Mayu gánh vác là sai. Nhưng có lẽ những gì đã tích lũy và hy sinh cho đến nay quá lớn, nên không thể thay đổi quyết định. Qua giọng điệu của ngài, tôi có thể hiểu được vị thần tên Kakurigoto Shiroshimesu Ookami là một sự tồn tại quan trọng. Dù có phải hy sinh Mayu, ngài vẫn muốn bảo vệ những gì vị thần đó để lại.

Khi nhận ra điều đó, tôi cảm thấy việc thuyết phục là vô ích. Cả tôi và người này đều đang hành động vì người quan trọng của mình. Nếu vậy, điều tôi có thể làm chỉ có một.

Tôi hít một hơi, rồi thở ra.

“……Xin ngài.”

Tôi quỳ xuống đất, chỉnh lại tư thế. Gập đầu gối, đặt chân dưới thân mình, ngồi quỳ.

Sau đó, tôi từ từ đặt hai tay trước người. Cứ như vậy, tôi cúi đầu thật sâu trước ngài Mishaguji.

“Cô ấy là người quan trọng của tôi. Tôi không muốn mất cô ấy. Xin hãy cho tôi biết Mayu đang ở đâu.”

Tôi cảm thấy mình phải làm như vậy. Chắc chắn dù có nói bao nhiêu lời, dùng lý lẽ cũng không thể thuyết phục được ngài.

Bởi vì, nếu tôi ở vị trí của ngài Mishaguji, tôi cũng sẽ không bị thuyết phục bằng lời nói. Nếu Mayu giống như vị thần Kakurigoto Shiroshimesu Ookami, dùng mạng sống của mình để lại điều gì đó trên đời, tôi cũng sẽ cống hiến cuộc đời mình để bảo vệ nó. Chắc chắn sẽ trở thành như ngài Mishaguji bây giờ.

Nếu muốn thuyết phục một người như vậy, tôi nghĩ chỉ có cách cúi đầu như thế này.

“Tôi hiểu ngài Mishaguji muốn hoàn thành di nguyện của người quan trọng. Cũng hiểu ngài đã chờ đợi cơ hội này ở đây rất lâu. Nhưng, tôi cũng muốn bảo vệ người quan trọng của mình. Xin ngài. Hãy để tôi bảo vệ Mayu.”

Chính tôi cũng không biết mình đang nói gì. Nhưng, tôi chỉ bộc lộ hết tâm tư của mình và cúi đầu. Tôi cảm thấy mình phải làm vậy, và đó cũng là lễ nghi.

“……Ngươi nghĩ rằng cúi đầu như vậy, gợi lên sự đồng cảm, thì ta sẽ bỏ rơi đồng loại sao?”

Giọng ngài nghe như thực sự chán nản từ tận đáy lòng, thậm chí còn có thể cảm nhận được sự khinh miệt. Nghe những lời đó, trong lòng tôi trào dâng cảm giác xấu hổ và hối hận, nhưng những thứ đó không quan trọng. Miễn là biết được nơi ở của Mayu.

“Xin ngài.”

Tôi đã nói hết lời rồi. Vì vậy, nếu ngài không chấp nhận, tôi không còn cách nào khác. Khi đó, tôi sẽ rời khỏi đây, và lại dùng chính đôi chân của mình để tìm Mayu. Vừa nghĩ vậy, tôi vừa không ngừng cúi đầu xin.

“……Vừa mới hét vào mặt ta xong lại cúi đầu xin, thật không hiểu nổi. Tại sao ngươi có thể làm như vậy? Ngươi không có lòng tự trọng sao?”

Giọng ngài vẫn chán nản như lúc nãy, nghe như thực sự thắc mắc, cũng như đang khinh miệt tôi. Nhưng, ngài vẫn đang lắng nghe tôi nói.

“Tôi không muốn hối hận. Nếu bây giờ để lại hối tiếc ở đây, tôi sẽ nhớ về ngày hôm nay trong nhiều năm, nhiều thập kỷ. Tôi sẽ không ngừng suy nghĩ rằng mình nên làm gì cho Mayu, và sẽ bị giam cầm trong sự hối hận cả đời. Vì vậy, tôi có thể vứt bỏ mọi sự xấu hổ. Tôi không quan tâm đến hình thức. Nếu điều đó có thể giúp tôi ở bên Mayu mãi mãi.”

“……Điều đó……”

Tôi hơi ngẩng đầu, nhìn ngài Mishaguji đang định nói gì đó. Vẫn như cũ, vì bị vải che nên tôi không thể đoán được ngài đang nghĩ gì. Chúng tôi cứ nhìn nhau như vậy một lúc. Một lát sau, mặt ngài hơi quay sang trái. Chắc là ngài đã rời mắt khỏi tôi.

Sau đó, ngài nói bằng một giọng đều đều, nhỏ nhẹ những lời mà tôi mong muốn được nghe nhất.

“……Ra khỏi xưởng này, rẽ trái đi dọc theo con đường lớn, sẽ thấy một ngọn đồi có cây du lớn. Nếu Mayu định hoàn thành nhiệm vụ của một Mihashira, cuối cùng cô ấy chắc chắn sẽ xuất hiện ở đó.”

“——Cảm ơn ngài.”

Tôi không biết tâm trạng ngài đã thay đổi như thế nào. Nhưng, ngài Mishaguji đã cho tôi câu trả lời.

Tôi lại cúi đầu cảm ơn, rồi lập tức chạy về phía cửa. Lúc đó, tôi nghe thấy giọng nói lạnh lùng của ngài Mishaguji từ phía sau.

“Chuyện vẫn chưa kết thúc. Ngươi có thể sẽ không thuyết phục được Mayu. Nếu vậy, mọi người sẽ được cứu, và ta cũng sẽ được gặp lại Kakurigoto Shiroshimesu Ookami.”

Đúng vậy. Nếu tôi không thể đưa Mayu về, mọi nỗ lực cho đến nay sẽ đổ sông đổ bể. Nhưng, tôi tin rằng mọi chuyện sẽ không như vậy.

Tôi dùng ngón chân móc vào đôi giày đang đi dở, dùng sức ấn gót chân vào. Hít một hơi, tôi đáp lại bằng một giọng điệu mạnh mẽ.

“Tôi nhất định sẽ đưa Mayu về.”

“Vậy sao.”

Ngài Mishaguji vẫn trả lời bằng một giọng trầm và lạnh lùng. Nhưng không hiểu sao, giọng ngài có vẻ vui hơn lúc nãy một chút.

“Naori.”

“Vâng.”

Tôi đáp lại tên mình bằng một câu ngắn gọn. Dùng đầu ngón chân đá nhẹ xuống đất vài lần, tôi đặt tay lên cửa kéo ở lối ra vào.

“Một khi đã quyết định thì phải giữ lời. Ngươi nói đúng, nếu để lại hối tiếc sẽ bị giam cầm cả đời.”

Tôi mạnh mẽ mở cửa, chạy ra ngoài. Ngay trước đó, tôi chỉ khẽ gật đầu với ngài Mishaguji.

Nghĩ lại, hành động của ngài Mishaguji có nhiều điểm khó hiểu. Ngài không cần phải cố tình đợi tôi ở xưởng, cũng không cần phải kể hết mọi chuyện cho tôi. Điều đó có nghĩa là, ngài cũng đã rất phiền muộn và bối rối.

Nhưng, điều đó không liên quan đến tôi bây giờ. Tôi phải tìm Mayu và đưa cô ấy về. Việc tôi phải làm chỉ có vậy.

Không khí lạnh của mùa đông phả vào mặt. Tôi không biết Mayu đang ở đâu. Nhưng, tôi đã rời nhà muộn hơn Mayu. Để đề phòng trường hợp không kịp, tôi dốc hết sức mình đạp đất tiến về phía trước.

Chân chắc vẫn còn đau. Thời gian quá ngắn, mệt mỏi chưa hồi phục. Nhưng, tôi cố gắng hết sức để đến ngọn đồi, đến mức không còn tâm trí để ý đến những chuyện đó.

Ngay khi tôi vừa chạy đi, tôi nghe thấy tiếng cửa xưởng mà tôi đã để mở toang đóng lại “cạch” một tiếng.

Tôi đóng cánh cửa mà Naori đã mở toang một cách thô bạo, và nhìn vào trong phòng từ thềm nhà.

Một căn phòng yên tĩnh không một bóng người.

“Chết tiệt……”

Tôi đá gót chân xuống đất, như một đứa trẻ con.

Tôi đã được Kakurigoto Shiroshimesu Ookami nhờ hoàn thành lời tiên tri.

Vậy mà, cuối cùng tôi lại đứng về phía Naori, về phía con người, và đẩy lưng cô ấy.

“Chết tiệt, vì cái gì, vì cái gì mà cô ấy đã hy sinh. Nếu ta khuất phục ở đây, thì cô ấy rốt cuộc là vì cái gì——”

Vì cái gì mà bị ta giết chết.

Tôi dựa vào cánh cửa kính phía sau, cứ thế ngồi thụp xuống thềm nhà. Cánh cửa kính kêu “cạch” một tiếng vì sức nặng của tôi, nhưng cũng bị tiếng hét của tôi át đi.

Naori đã không còn ở đây, giọng nói này không ai nghe thấy. Dù vậy, tôi vẫn mặc cho mình cất tiếng, như đang hỏi ai đó.

Rốt cuộc tôi nên làm gì mới phải?

Nếu lúc ban đầu, tôi có thể ngăn cản Kakurigoto Shiroshimesu Ookami, không giết cô ấy. Nếu tôi giống như Naori muốn đưa Mayu về, vứt bỏ lòng tự trọng, không màng tiết tháo mà cúi đầu, lớn tiếng gào thét, dù xấu xí cũng không từ thủ đoạn, cầu xin bất cứ ai, cố gắng hết sức để ngăn cản nàng ấy, thì có lẽ đã không ra nông nỗi này?

Tôi dùng ngón tay đâm vào lớp vải bọc quanh mặt, như muốn cào cấu đầu mình. Một tiếng “cạch” cứng rắn vang lên, khuôn mặt đã hóa đá và đầu ngón tay cọ xát vào nhau.

“Như vậy có được không? Ta như vậy, đứng về phía Naori và Mayu, từ bỏ ước nguyện nên giao phó cho Mayu, để cái chết của Kakurigoto Shiroshimesu Ookami trở nên vô ích, như vậy thật sự, có được không?”

Dù có hét lớn cũng chẳng ích gì. Trách nhiệm, tội lỗi và hối hận của bản thân tuyệt đối sẽ không biến mất. Dù vậy, tôi vẫn không thể không làm như vậy.

Cả Kakurigoto Shiroshimesu Ookami và Mayu đều là những người quan trọng của tôi. Vì vậy, tôi không thể chọn bên nào, cứ lửng lơ cho đến khi hết thời gian. Tôi đã đi ngược lại lòng mình, chỉ hình thức đẩy lưng Mayu, bị Naori ràng buộc, vì cảm xúc nhất thời mà phản bội Kakurigoto Shiroshimesu Ookami.

Nếu đã như vậy, thì ngay từ đầu tôi nên kiên định, chỉ đứng về phía Mayu. Không nên nói với cô ấy về việc hoàn thành sứ mệnh, mà nên coi như vị thần ước nguyện chưa từng tồn tại, và trục xuất cô ấy khỏi thế giới của chúng ta.

Nhưng, tôi đã không làm vậy. Cứ lửng lơ, tôi đã kể hết mọi chuyện cho Mayu. Vì vậy, chắc chắn cô ấy sẽ hối hận về ngày hôm nay suốt đời. Cô ấy sẽ luôn mang trong mình cảm giác tội lỗi vì đã bỏ mặc đồng loại. Giống như tôi bây giờ.

Tôi đã để Mayu gánh vác cả nỗi khổ của mình.

Như vậy chẳng phải chỉ có đau khổ thôi sao? Dù đã từ bỏ đồng loại, nhưng lại chẳng được đền đáp gì cả.

Đã đau khổ đến thế, đang đau khổ đến thế, lại bị kẹt giữa những điều quan trọng, không thể báo đáp được cho ai.

Không thể báo đáp cho Kakurigoto Shiroshimesu Ookami, cho cô Kanae, và cho Mayu.

——Đã đến lúc phải đưa ra quyết định rồi.

Hai người họ đã chết. Nếu vậy, ít nhất tôi phải làm cho Mayu được hạnh phúc. Chắc chắn, Kanae cũng mong muốn điều đó.

Tôi mạnh mẽ giật phăng tấm vải quấn trên mặt. Ở đó có hai con ngươi giống hệt của con người, nhưng chắc chắn khác biệt, giống như đá.

Đây là đôi mắt mà Mayu đã cho ta, để tôi có thể nhìn thấy thế giới một lần nữa.

Không chỉ có mắt. Cánh tay này, đôi chân này, tất cả đều là do Mayu ban cho. Cô ấy đã cho tôi những thứ này khi tôi không thể cử động.

Tôi nên đẩy Mayu ra khỏi thế giới này. Cố gắng hết sức để cô ấy không cảm thấy tội lỗi. Để cô ấy có thể sống hạnh phúc nhất có thể trong thế giới của con người. Để cô ấy có thể quên đi cảm giác tội lỗi vì đã bỏ rơi chúng tôi càng sớm càng tốt, và có thể cười như trước đây.

Điều tôi có thể làm, chắc chắn chỉ còn lại bấy nhiêu đó.

Cứ làm theo lời ngài Mishaguji, ngủ một giấc trên ngọn đồi có cây du là được. Như vậy, tôi có thể cứu được những đứa trẻ màu đen kia. Dù biết vậy, nhưng chẳng hiểu sao, tôi lại không muốn đi thẳng đến đó.

Hơn mười năm trước, khi tôi đến Thần Mục Đường và lần đầu tiên gặp Naori, cậu ấy mắt đỏ hoe, lo lắng trốn sau lưng bà. So với tôi, người vừa mới bị đưa đến một nơi xa lạ, Naori lúc đó trông còn cô đơn hơn trong thế giới này.

Hồi đó, tôi vẫn còn là chị của Naori, nên tôi đã nói chuyện với cậu ấy rất nhiều, cùng chơi đùa, ngồi cạnh cậu ấy khi ăn cơm, tìm thấy sách tranh là lập tức đọc cho cậu ấy nghe bên cạnh, còn nói mùa hè rồi thì dắt cậu ấy đi bắt côn trùng trong rừng cây. Tôi đã nghĩ phải làm sao đó để đứa trẻ không cười này vui lên. Trong lúc làm vậy, tôi cũng dần quen với Thần Mục Đường, không còn sợ nói chuyện với bà nữa.

Vì vậy, khi Naori lần đầu tiên cười với tôi, tôi đã rất vui.

Kể từ nụ cười đó, Naori dần dần trở nên giống như bây giờ. Cộc lốc, không thân thiện, nhưng lại dịu dàng và rất biết chăm sóc người khác. Chẳng biết từ lúc nào, tôi không còn là chị nữa, mà đã trốn sau lưng Naori. Naori cứ lớn dần lên, khiến tôi có cảm giác cô đơn như bị bỏ lại. Nhưng Naori quả thực vẫn là một đứa trẻ, thỉnh thoảng vẫn lộ ra vẻ mặt buồn bã.

Dù Naori tuyệt đối không nói ra, nhưng cậu ấy vẫn luôn canh cánh trong lòng về cái chết của mẹ. Mỗi lần nhận ra điều đó, tôi lại tìm cách nói chuyện để cậu ấy vui lên. Nhưng gần đây cũng đã ít đi nhiều.

Vì vậy, chắc chắn Naori đã ổn rồi. Tôi không còn gì có thể làm cho cậu ấy nữa, dù tôi không có ở đây cậu ấy cũng có thể sống tiếp. Cậu ấy đã khác với hồi nhỏ rồi, đã thay đổi rồi.

Chắc chắn sẽ ổn thôi.

Tôi luôn có cảm giác như có điều gì đó níu kéo.

Nhưng tôi không thể quay lại Thần Mục Đường được nữa, vì tôi đã để lại thư. Naori chắc chắn sẽ lo lắng, cũng sẽ tìm tôi, nhưng tôi nghĩ vài năm nữa cậu ấy sẽ quên tôi thôi, nên không cần lo lắng.

Tôi cứ đi lang thang trong hình dạng mèo với cái đầu mụ mị. Bốn chân lần lượt di chuyển trên con đường nhựa lạnh lẽo, chẳng biết từ lúc nào tôi đã chọn những con đường quen thuộc để đi. Bây giờ tôi đang đến trường tiểu học mà Naori đã học cho đến năm mười hai tuổi, dù con đường này tôi đã đi suốt sáu năm, nhưng lâu rồi mới đi lại vẫn có cảm giác mới mẻ.

Khu rừng ven đường không biết từ lúc nào đã biến thành khu dân cư, mặt đường lởm chởm cũng đã được trải lại, thay đổi màu sắc. Nhưng cũng có những nơi không thay đổi từ đó đến nay, giống như tượng thần ven đường vẫn còn nguyên vẹn. Có những nơi đã thay đổi, có những nơi không, tất cả đều khiến tôi cảm thấy vui.

Đã kết thúc rồi, tôi không thể nhìn thấy sự thay đổi của thành phố này nữa.

Vì vậy, cuối cùng hãy để tôi đi một vòng không bỏ sót, một vòng những nơi kỷ niệm của tôi và Naori. Như vậy, tôi chắc chắn sẽ có dũng khí để đến con hẻm nhỏ đó.

Sau khi đi một vòng khắp nơi, tôi một mình ngồi ngẩn ngơ trên tường rào của ngôi đền có một cái ao nhỏ.

Cái ao này cũng là nơi tôi và Naori từng đến. Nghe nói có truyền thuyết rồng sống ở đây, tôi đã dắt cậu ấy đi cùng và nói chúng ta hãy tìm thử, rồi chúng tôi đã nhìn chằm chằm vào ao cả nửa ngày, nhưng cuối cùng vẫn không tìm thấy rồng.

Tôi biến thành hình người giống như lúc đó, và nhìn chằm chằm vào ao từ trên tường rào.

Có lẽ vì gió mạnh, mặt nước gợn sóng. Những chiếc lá cây rụng xuống màu nâu trôi nổi như những chiếc thuyền nhỏ, và vài con chim nước nép vào nhau trôi giữa những chiếc lá. Một con lặn xuống nước, một lúc sau lại đập chân nổi lên. Khi tôi đang nhìn cảnh đó, khuôn mặt tôi phản chiếu trên mặt nước.

Một khuôn mặt thật tệ. Tôi định điềm nhiên đi qua những nơi kỷ niệm, nhưng dường như tôi đã khóc lúc nào không hay. Như thế này thì bị người qua đường nhìn bằng ánh mắt kinh ngạc cũng không thể trách được. Mắt sưng húp, cả vùng mũi cũng đỏ ửng. Hơi xấu hổ.

Khi tôi nhìn khuôn mặt mình như vậy, những giọt nước mắt tưởng chừng đã ngừng lại bắt đầu trào ra một lần nữa. Dù tôi không hề nghĩ đến điều gì buồn bã.

“Ơ, tại sao?”

Tôi dùng tay áo lau mắt, nhưng nước mắt không hề ngừng lại. Tôi đã nghĩ mình đã khóc đủ cho đến hôm nay, vậy mà bây giờ lại khóc.

Một khi đã nhận ra mình đang khóc, nước mắt rất khó kìm lại. Tôi trượt khỏi tường rào, ngồi bệt xuống đất, co lưng lại, cúi đầu xuống. Tôi không muốn ai nhìn thấy bộ dạng này của mình.

Vì vậy, tôi cứ vùi mặt vào đầu gối, cho đến khi bình tĩnh lại. Vì như thế này tôi không thể nào đi được.

“Hức, hức, hức……”

Tôi không ngừng nức nở, tay áo thấm đẫm nước mắt dần đổi màu. Khóc nhiều quá, đầu tôi đau nhức. Nhưng, nước mắt vẫn không ngừng rơi.

“A……”

Tôi run rẩy thốt ra một tiếng yếu ớt. Những cảnh vật thường ngày mà tôi vừa nhìn thấy cứ hiện lên trong đầu. Cảm giác vui vẻ và những kỷ niệm hoài niệm cũng cùng nhau hiện về, mỗi lần như vậy nước mắt lại tuôn ra nhiều hơn một chút. Trường tiểu học tôi và Naori cùng học. Con đường đến trường trung học. Con dốc dài đã leo bao lần. Và, ngôi đền này.

Mọi thứ đều khắc sâu trong tâm trí tôi. Nhưng, như vậy cũng được. Vì tôi sẽ mang tất cả những gì đã thấy ở đây đến thế giới không có Naori. Dù không biết tôi sẽ sống đến bao giờ, nhưng tôi sẽ luôn ghi nhớ, cho đến khoảnh khắc cuối cùng khi tuổi thọ kết thúc và biến mất.

Tôi cứ suy nghĩ những điều không biết là tiêu cực hay tích cực đó, và cơ thể tôi cứ run rẩy không ngừng.

Cuối cùng tôi cũng bước đi, theo trình tự đi qua con hẻm nhỏ, và vào thế giới nơi các vị thần sinh sống.

Tôi có chút cảnh giác nhìn quanh, nhưng không thấy bóng dáng ai. Vì là lần cuối cùng, nên tôi cũng mong có ai đó đến đón, nhưng người lạ thì đáng sợ, nên tôi cũng thấy như vậy là được rồi.

Những người trong thế giới này vẫn không hề ra ngoài. Nhưng, đó chắc chắn là để tránh trường hợp có liên quan đến con người, chứ không phải vì ngại ngùng hay thích ở trong nhà. Thực ra họ rất buồn chán, chán ngấy đến không chịu nổi, nhưng vì không muốn chết nên mới trốn đi.

Chỉ cần tôi tạo ra thế giới mới, những vị thần này sẽ được cứu. Họ lại có thể tự do ra ngoài, sống một cuộc sống không cần để ý đến con người.

Tôi sẽ cứu mọi người.

Mặt trời đã hoàn toàn lặn về phía tây, sắp chìm xuống dưới đường chân trời. Bóng tôi trải dài dưới chân, nhuộm đen con đường lát đá. Tôi tìm kiếm họ, những người giống như vũng nước đen, trong góc bóng tối, nhưng không tìm thấy ở đâu cả.

Không hiểu sao, tôi lại muốn nói chuyện với ai đó, muốn nghe một giọng nói khác ngoài giọng của mình, tôi rất sợ hãi. Nhưng, tôi chỉ có một mình.

Tôi lau khóe mắt sưng đỏ, nhìn con đường phía trước. Con đường lát đá dài, và cuối con đường là một ngọn đồi nhỏ. Giống như ngày tôi mơ thấy giấc mơ đó, chỉ cần cuộn tròn ngủ dưới chân đồi là được, chỉ cần như vậy thôi. Như vậy, tôi sẽ không bao giờ có thể quay lại bên Naori nữa.

……Nếu đã vậy, tôi chỉ mong sau khi ngủ sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa. Tôi không muốn tỉnh dậy trong một thế giới không có Naori, chắc chắn sẽ không vui chút nào. Người tôi quen chỉ có ngài Mishaguji, và chờ đợi tôi là những ngày phải nhìn sắc mặt của đủ loại người. Nếu đã vậy, tôi thà cứ ngủ mãi.

Có lẽ vì tôi đã nghĩ như vậy, ngực tôi nhói lên một cơn đau.

Không được, tôi đã quyết định không nghĩ đến tương lai rồi.

Tôi biết rằng một khi bắt đầu suy nghĩ, tôi sẽ bất an và sợ hãi không chịu nổi.

Ở rìa tầm nhìn chỉ thấy mặt đất, tôi thấy con đường lát đá đã kết thúc. Từ đây trở đi là ngọn đồi, leo lên là sẽ thấy cây du. Nhưng, chân tôi lại không chịu bước tôii.

Dù đã quyết tâm rồi. Dù đã quyết định rằng dù cô đơn đến đâu, dù ghét đến đâu, dù khó chịu đến đâu, cũng phải cứu mọi người. Vì vậy, tôi phải bước đi.

“Khó chịu quá……”

Cơ thể tôi rịn ra mồ hôi nhớp nháp, tim đập thình thịch đến khó chịu, hơi thở cũng dần trở nên gấp gáp.

Sau này tôi sẽ ra sao?

Sau khi chia tay Naori, tôi sẽ sống như thế nào? Ở một nơi không có người quen, trong thế giới của những vị thần gọi tôi là ngài Mihashira, tôi nên sống như thế nào?

Những hình ảnh không muốn nghĩ đến cứ lần lượt hiện lên trong đầu. Chỉ còn một chút nữa là đến cây du rồi. Bụng tôi như bị thắt chặt lại, cơn đau khiến tôi không thể không cúi gập người. Cứ thế, tôi cúi người lùi về ven đường, không còn cách nào khác đành quỳ xuống đất, và ngồi bệt xuống đó.

Tầm nhìn trở nên rất thấp, gần với ranh giới giữa con đường lát đá và ngọn đồi. Mồ hôi chảy sau tai, hóa thành giọt nước rơi xuống đất.

Sợ quá, tôi không muốn đi.

Chất lỏng ấm áp rỉ ra từ khóe mắt, từ từ, từ từ đọng lại ở khóe mắt, chảy qua cánh mũi rồi nhỏ giọt. Vì hơi thở trở nên nông, tôi dần dần khó thở, giống như sau khi vận động mạnh, hơi thở rối loạn không ngừng. Đây chắc là chứng tăng thông khí. Đầu óc tôi trống rỗng, dần dần không thể suy nghĩ được gì. Dù không thể suy nghĩ, chỉ có cảm giác bất an bao trùm khắp cơ thể.

“Nếu đã không muốn đi đến thế, thì đừng đi nữa.”

Tôi nghe thấy một giọng nói.

“Thôi, về đi.”

Tôi từ từ ngẩng đầu lên.

Tôi tưởng là ảo giác, nhưng không phải. Trước mặt tôi, dưới chân đồi, bên cạnh con đường lát đá, Naori đang đứng, lười biếng dồn trọng tâm vào một chân. Tại sao cậu ấy lại ở đây?

“Cậu đi lang thang đâu đến giờ này vậy? Vì cậu mãi không đến, tôi đã lo không biết có bị ngài Mishaguji lừa không đấy.”

“Tại, tại sao? Sao cậu lại……”

Tôi bất giác ngồi lùi lại, nhưng mất thăng bằng và ngã ngồi trên con đường lát đá. Tôi đã định không nhìn mặt Naori nữa, vậy mà lại gặp cậu ấy ở đây.

Cậu ấy nói “đợi mãi”, có nghĩa là cậu ấy đã đợi tôi sao? Tức là, cậu ấy biết tôi sẽ đến đây. Từ giọng điệu của cậu ấy, có lẽ là đã nghe từ ngài Mishaguji. Ngài Mishaguji đã nói sao? Vô số câu hỏi hiện lên trong đầu tôi.

Làm sao đây, tôi không ngờ sẽ gặp cậu ấy ở đây. Vì vậy, tôi chưa chuẩn bị lời nào để nói với Naori. Như vậy, dù cậu ấy có nói gì, tôi chắc chắn cũng chỉ có thể trả lời lắp bắp. Vì tôi không giỏi sắp xếp lời nói. Nếu đã vậy, tôi chỉ còn cách chạy trốn khỏi Naori.

Khi đã quyết định, tôi hành động rất nhanh. Tôi bật dậy từ tư thế ngồi, cúi người về phía trước, cố gắng tránh Naori và chạy hết sức. Vừa nãy còn sợ hãi không dám bước đi, vậy mà khi nghĩ đến việc phải chạy trốn, cơ thể tôi lại cử động. Nhưng, như thể Naori đã đọc được suy nghĩ của tôi, cậu ấy đưa tay ra, và nắm chặt lấy cổ tay tôi khi tôi định lướt qua.

“Ấy.”

“……Buông ra.”

Tôi lập tức từ chối và giãy giụa, nhưng tay Naori nắm chặt không hề buông lỏng. Dù bây giờ tôi có biến thành mèo, cánh tay bị Naori nắm cũng sẽ không biến mất. Không chỉ vậy, tôi còn sẽ bị cậu ấy dễ dàng ôm về nhà hơn. Như vậy, tôi không thể trốn thoát được nữa.

“Cậu định đi đâu?”

“Ơ, à……”

Dù cậu ấy bắt chuyện, tôi vẫn không thể trả lời ngay lập tức. Tôi im lặng, bất giác nhìn xuống đất.

“Về thôi.”

Naori lại nói với tôi, người đang im lặng. Giọng cậu ấy không hề trách móc hay vội vã, mà chậm rãi và bình tĩnh. Nhưng, tôi không thể nghe theo lời cậu ấy.

“……Không được, tôi phải đi.”

Tôi nói bằng một giọng yếu ớt. Tôi không dám nhìn vào mắt Naori, cứ nhìn chằm chằm xuống đất. Và dù cậu ấy không hề tức giận, không hiểu sao cơ thể tôi lại cứng đờ.

“Tôi đã nghe ngài Mishaguji kể rồi, đây không phải là vấn đề mà Mayu phải gánh vác.”

Ngài Mishaguji quả nhiên đã nói. Nhưng, tại sao ngài lại nói? Ngài Mishaguji rõ ràng mong muốn tôi hoàn thành sứ mệnh, bây giờ bị Naori thuyết phục có được không?

“Tôi phải làm, chỉ có tôi mới làm được.”

Dù đầu óc tôi rối bời, nhưng tôi vẫn cố gắng trả lời câu hỏi của cậu ấy. Tôi thử kéo cánh tay đang bị cậu ấy nắm, nhưng không hề nhúc nhích. Vì vậy, tôi chỉ có thể tiếp tục nói chuyện với Naori.

“Nhưng, cậu không muốn làm đúng không?”

“……Không, không có chuyện đó.”

Không được suy nghĩ sâu xa, một khi bắt đầu suy nghĩ muốn hay không muốn, tôi sẽ lại không thể cử động, chỉ có thể ngồi bệt xuống đất như lúc nãy. Vì vậy, tôi phải dời mắt đi, phải tự lừa dối mình.

Tôi hít một hơi nhẹ, rồi tiếp tục nói, nhưng không nhìn vào mặt Naori.

“Tôi, sống xa con người mới là tự nhiên. Vì, mọi người đều làm vậy. Cho đến nay ở cùng Naori mới là kỳ lạ. Con người, rất đáng sợ. Chúng tôi, ở cùng con người không tốt. Vì vậy, tôi sẽ tạo ra một thế giới không có con người cho mọi người.”

Vừa nãy tôi còn không nói được, nhưng khi nghĩ đến việc phải tìm cớ, tôi lại nói được. Tôi ngạc nhiên vì mình có thể nói nhiều như vậy. Có lẽ đầu óc tôi linh hoạt hơn tôi tưởng.

Nhưng, tôi càng nói càng nhanh, hơi thở cũng trở nên gấp gáp, càng nói càng khổ sở. Tôi không biết nên thở ở đâu.

“Tôi, được gọi là ngài Mihashira đấy. Vì vậy, nếu tôi sống giữa các vị thần, tôi chắc chắn sẽ là cứu tinh. Mọi người sẽ tôn trọng tôi, cảm ơn tôi. Vì vậy, so với ở đây, tôi chắc chắn sẽ hạnh phúc hơn rất nhiều.”

“Nhưng Mayu, ngoài tôi ra, cậu không có ai có thể nhìn thẳng vào mắt mà nói chuyện đâu. Cậu đến đó sẽ cô đơn một mình đấy.”

Tôi thoáng im lặng, nhưng ngay lập tức nghĩ ra lời để lấp liếm. Trước khi kịp suy nghĩ nên nói gì, tôi đã bắt đầu nói ra những lời bào chữa qua loa mà tôi nghĩ ra.

“Không có chuyện đó. Tôi chỉ cần cố gắng là được. Tôi sẽ kết bạn với những người thân hơn Naori rất nhiều ở đó. Vì vậy không sao. Tôi sẽ kết bạn với những người quan trọng hơn Naori ở đó, và sẽ hạnh phúc hơn ở đây rất nhiều. Vì, mọi người đều là đồng tộc của tôi. Chúng tôi chắc chắn sẽ thân thiết hơn con người. Tôi sẽ sớm quên đi thế giới của con người thôi.”

Nói một hồi, tôi không dừng lại được, cảm thấy mình đã nói những lời rất thất lễ với Naori. Vì vậy, tôi nghĩ cậu ấy sẽ tức giận, nhưng cậu ấy không hề lớn tiếng đáp trả. Cậu ấy vẫn dùng giọng điệu điềm tĩnh, bình tĩnh, dịu dàng như lúc nãy, đáp lại những lời nói dồn dập của tôi.

“Vậy tại sao lúc nãy cậu lại ngồi thụp xuống?”

Tôi định đáp trả ngay lập tức, nhưng không nghĩ ra được câu trả lời nào, nên đành ngậm miệng lại. Nhưng tôi lại cảm thấy không thể im lặng, nên lại mở miệng.

“……Tôi chỉ đang nhìn xuống đất thôi.”

“Lời nói dối đó——”

Cớ này có lẽ quá gượng ép, Naori lập tức lên tiếng, tôi hoảng hốt lại nói ra những nội dung khác.

“Cậu không cần phải lo lắng cho tôi như vậy đâu. Dù sống ở thế giới này, tôi cũng sẽ sống lâu hơn, nên một ngày nào đó Naori cũng sẽ biến mất thôi. Chỉ là sớm hơn một chút, không có gì to tát cả.”

——Đúng vậy, Naori sẽ biến mất, chỉ là vấn đề thời gian sớm hay muộn. Cô ấy rồi cũng sẽ biến mất, nên bây giờ biến mất cũng không sao.

Nói xong, ngực tôi thắt lại, bất giác muốn ngồi thụp xuống lần nữa, nhưng tay tôi đang bị Naori nắm, và tôi cũng không thể làm điều xấu hổ đó trước mặt cậu ấy. Vì vậy, tôi cố gắng hết sức để tỏ ra không sao, ít nhất là khóe miệng phải nở một nụ cười.

“……Tôi nghe, cậu toàn nói dối.”

“Không có.”

“Có, vì Mayu, cậu hoàn toàn không có vẻ gì là ổn cả.”

Biểu cảm, biểu cảm, tôi vừa mới khóc xong, đương nhiên không phải là biểu cảm ổn. Cuối cùng tôi cũng không thể lấp liếm được nữa, không nói nên lời. Dù rất kỳ lạ, nhưng tôi đã có thể nói được, nhưng có lẽ đã đến giới hạn rồi.

“Có lẽ vậy……”

“Cậu không muốn làm đúng không?”

Tôi mở miệng định trả lời, nhưng Naori lập tức cắt ngang. Nghe cậu ấy nói vậy, tôi bất giác ngậm miệng lại.

“Thực ra, chuyện này……”

Lời nói tiếp theo của cô ấy mạnh mẽ hơn lúc nãy một chút, giọng điệu rất nghiêm túc.

“Chuyện này……”

Tôi không thể im lặng, mở miệng, nhưng chỉ có thể nói lắp bắp bằng một giọng yếu ớt. Tôi quả thực không giỏi nói chuyện.

Trong lúc tôi lắp bắp suy nghĩ nên nói gì, Naori chỉ nhìn chằm chằm vào tôi, không nói tiếp, cứ thế từ từ chờ đợi câu trả lời của tôi. Dù cô ấy rất dịu dàng, nhưng không hiểu sao tôi lại cảm thấy như bị trách mắng, rất sợ. Cứ như vậy một lúc, tôi cuối cùng cũng nặn ra được câu trả lời.

“……Tôi phải làm.”

“Tại sao?”

Tôi không thể phủ nhận câu nói tôi không muốn làm.

Nhưng nếu thừa nhận tôi không muốn làm, tôi chắc chắn sẽ không thể cử động được nữa. Vì vậy, tôi cố gắng hết sức để chuyển chủ đề.

“Vì chỉ có tôi mới làm được.”

“Dù vậy, đó có phải là việc Mayu phải làm không?”

“Phải.”

“Tại sao?”

“Tại sao……”

Naori rõ ràng đã nói rằng cô ấy đã hỏi ngài Mishaguji rồi, tại sao lại có câu hỏi này? Việc tôi phải làm chuyện này đáng lẽ không có gì phải nghi ngờ, tôi đang gánh vác một trách nhiệm lớn như vậy.

“Vì, những người đã chết thật đáng thương. Tôi đã biết họ đã phải chịu đựng những gì qua giấc mơ, thật sự rất đáng sợ, rất nóng, rất đau. Bị giết như vậy thật tàn nhẫn, cứ thế kết thúc, chuyện đó……”

“Dù vậy, tôi vẫn thấy việc Mayu không thể sống cuộc đời của mình còn đáng thương hơn nhiều. Cậu không cần phải gánh vác sinh mạng của người khác, dù quá khứ đã xảy ra bao nhiêu bất hạnh, dù Mayu có thể cứu được những nạn nhân đó, thì Mayu đang sống ở hiện tại vẫn quan trọng hơn họ rất nhiều. Vì vậy, Mayu không có bất kỳ việc gì phải làm cả.”

“……Đó là vì Naori không phải là người trong cuộc nên mới nói được như vậy, vì tôi đâu có chết, chỉ là sẽ trở nên không tự do một chút, chỉ cần như vậy là có thể cứu được rất nhiều vị thần, tại sao tôi lại phải chọn bản thân mình chứ?”

Giọng cô ấy run rẩy, rìa tầm nhìn lấp lánh, có lẽ là không thể thở đều.

“Không phải là không tự do một chút đâu. Cuộc sống của cậu từ trước đến nay, và con đường cậu muốn đi sau này, tất cả những thứ đó sẽ biến mất, Mayu quá xem nhẹ bản thân rồi.”

Nghe cô ấy nói vậy, tôi nhớ lại mình đã muốn cùng Naori kế thừa ngôi đền, cũng nhớ lại mình đã khổ sở vì giấc mơ này không thể thực hiện được, thậm chí còn vừa làm việc vừa khóc.

Chỉ nghĩ đến những điều đó, tôi đã cảm thấy nghẹn ngào, không thể phản bác.

Naori nói đúng, đây không chỉ là một chút không tự do, tôi đã từ bỏ rất nhiều điều mình muốn làm.

Tôi muốn tiếp tục kinh doanh Thần Mục Đường, muốn nhìn thấy Naori tốt nghiệp, cũng lo lắng cho bà ngày càng yếu đi, cũng muốn đi xem nhật thực toàn phần, tôi có rất nhiều điều muốn làm và lo lắng.

Nhưng, nhưng——

“Tôi đã từ bỏ trách nhiệm, tôi phải sống với bộ mặt nào đây?”

Nói ra câu đó, cuối cùng tôi cũng có thể nhìn thẳng vào mặt Naori. Tôi cứ nghĩ cậu ấy đang bình tĩnh nói chuyện với tôi, nhưng biểu cảm của cậu ấy còn bất an, yếu đuối hơn tôi tưởng, như sắp khóc.

“Tôi không thể từ bỏ trách nhiệm, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra. Nếu tôi làm vậy, quay trở lại cuộc sống hàng ngày với Naori, mỗi khi cảm thấy hạnh phúc, tôi chắc chắn sẽ nhớ lại chuyện hôm nay vô số lần. Tôi chắc chắn sẽ luôn nghĩ rằng mình đã chạy trốn ở đây, đã bỏ mặc những người đáng lẽ có thể cứu, rồi cứ thế sống tiếp. Tôi không thể chịu đựng được chuyện đó.”

Đây có lẽ là lời nói thật lòng của tôi. Nếu tôi không hoàn thành trách nhiệm, thì cũng đồng nghĩa với việc giết chết hàng trăm đồng loại.

Tôi không thể gánh vác trách nhiệm này mà sống tiếp, tôi chắc chắn sẽ bị đè bẹp.

“Tôi đã không thể sống hạnh phúc được nữa rồi. Naori nói đúng, thế giới không có Naori khiến tôi sợ hãi vô cùng. Ở thế giới bên kia chắc chắn tôi không có ai để nói chuyện, sẽ sợ hãi mà tự nhốt mình, không gặp ai cả. Nhưng, dù tôi chọn Naori, chọn sống ở thế giới này, tôi cũng không thể chịu đựng được cảm giác tội lỗi vì đã bỏ mặc hàng trăm người. Nếu cả hai bên đều khó khăn, thì ít nhất hãy cứu nhiều người, và tự nhủ rằng mình đã làm một việc vĩ đại. Tôi không muốn gánh vác sinh mạng của người lạ, chỉ để một mình mình bị tổn thương. Đối với tôi, cứ thế hoàn thành trách nhiệm sẽ không đau khổ bằng.”

Nói một hồi, tôi càng cảm thấy thảm hại.

Vì đã nghe lời ngài Mishaguji, hạnh phúc của tôi đã bị đóng lại. Sớm biết vậy đã không đi hỏi, tôi muốn cứ giả vờ không biết. Nhưng, tôi không nghĩ người đó sẽ cho phép tôi trốn tránh như vậy. Vì ngài Mishaguji chắc cũng đã đợi tôi rất lâu.

“……Không phải chỉ có một mình Mayu bị tổn thương đâu.”

“Hả?”

Tôi cứ nghĩ cậu ấy sẽ nói không có chuyện đó, hoặc có cách để có được hạnh phúc, nên khi nghe câu trả lời bất ngờ này, tôi nhất thời không thể đáp lại, phát ra một tiếng kỳ lạ và đứng sững tại chỗ.

“Tôi đau khổ, tôi cũng bị tổn thương. Rõ ràng đã luôn ở bên Mayu, vậy mà đột nhiên phải xa cách, tôi phải làm sao đây?”

Giọng nói của Naori từ trước đến nay vẫn như đang cố tỏ ra mạnh mẽ dần dần vỡ vụn, trở nên yếu ớt. Nhưng, biểu cảm của cậu ấy lại ngược lại, ngày càng trở nên nghiêm nghị. Tôi đã nghĩ tại sao, nhưng chắc chắn là vì không muốn để tôi thấy bộ mặt yếu đuối của mình.

“Cậu nói rằng một ngày nào đó sẽ vì tuổi thọ mà chia xa, nhưng đó là chuyện của Mayu mà? Tôi đáng lẽ sẽ ở bên Mayu cho đến khi tôi hết tuổi thọ. Vậy mà cậu lại định rời đi, tôi chưa từng chuẩn bị tinh thần để sống trong một thế giới không có Mayu đâu.”

Lời nói này rất yếu đuối, nhưng lại đâm sâu vào lòng tôi. Tôi biết cảm giác tội lỗi đối với Naori trong lòng mình ngày càng lớn.

Nói mới nhớ, chắc chắn tôi đã cố tình không nghĩ đến Naori.

Lý do tôi không dám nhìn mặt Naori, không dám đi tìm cậu ấy để bàn bạc, chắc chắn là vì cảm giác tội lỗi này. Lựa chọn của tôi sẽ làm tổn thương Naori, khiến cậu ấy đau khổ. Dù chỉ cần suy nghĩ một chút là có thể hiểu được.

“Mayu à, nếu tôi nói vì cứu nhiều người mà phải rời khỏi thành phố này, không bao giờ quay lại nữa, cậu có chịu được không? Nếu tôi nói không bao giờ gặp lại nữa, cậu có chấp nhận không?”

“Chuyện đó……”

Chuyện này không cần phải nghĩ, nếu là tôi tuyệt đối sẽ không chấp nhận. Dù có xảy ra chuyện gì, tôi cũng sẽ giữ Naori lại.

“Mayu rất giỏi. Tôi chỉ cần nghĩ đến việc Mayu có thể sẽ biến mất, là đã đau khổ đến mức không thể chịu đựng được dù chỉ một giây. Vậy mà Mayu lại nghĩ rằng mình có thể phải rời xa tôi, không tìm ai để bàn bạc, một mình phiền muộn suốt mấy ngày. Cuối cùng còn định thực hiện. Mayu giỏi hơn tôi nhiều.”

Không, tôi không giỏi. Tôi là một kẻ nhát gan. Vì nhát gan, nên không thể gánh vác trách nhiệm bỏ mặc nhiều sinh mạng. Vì không thể chịu đựng được bản thân đã làm điều xấu.

Tôi biết rằng đi con đường này sẽ làm tổn thương Naori, nhưng tôi đã giả vờ không thấy, đã trốn tránh. Tôi đã luôn trốn tránh.

“Nhưng, tôi không thích như vậy. Đây là sự ích kỷ của tôi, nên Mayu không có trách nhiệm, là tôi ép Mayu phải ở bên tôi. Vì vậy, dù Mayu có đau khổ vì cảm giác tội lỗi đến đâu, dù Mayu có khóc không ngủ được, dù những người đồng tộc của Mayu đều biến mất dưới gốc cây du, dù Mayu có bị các vị thần ở đây trách mắng bằng những lời vô tình, thì đó đều là lỗi của tôi. Mayu không cần phải gánh vác những thứ đó, tôi sẽ gánh vác thay Mayu.”

Lời nói này nghe thật dễ chịu, thật dịu dàng.

Tôi không có trách nhiệm, là Naori ích kỷ giữ tôi lại, nên không phải lỗi của tôi. Nghe cậu ấy nói vậy, tôi bắt đầu cảm thấy có lẽ đúng là như vậy.

Nhưng, thực tế chắc không phải vậy. Vì, lựa chọn của Naori sẽ khiến tôi trở nên hạnh phúc. Đây không phải là ai chọn, cũng không phải ai quyết định. Tôi không thể chịu đựng được việc mình trở nên hạnh phúc sau khi đã bỏ mặc nhiều vị thần.

“……Tôi không thể nghĩ như vậy được. Chuyện này, không phải dùng những lời như vậy là có thể giải quyết được. Đó chỉ là lời an ủi thôi.”

Tôi nên nói thế nào để Naori hiểu đây? Tôi cố gắng hết sức suy nghĩ, nhưng vẫn cảm thấy không thể diễn đạt được. Việc nói ra lòng mình thật sự rất khó, trong khi nói dối và lấp liếm lại có thể nói ra một cách trôi chảy.

“Dù vậy, người gánh vác cảm giác tội lỗi sẽ không chỉ có một mình Mayu, tôi cũng sẽ ở bên cậu. Nếu cậu cảm thấy đau khổ, tôi sẽ lắng nghe, cùng cậu đau khổ, nên chắc chắn sẽ ổn thôi.”

——Tôi không một mình, tôi không cần phải một mình đau khổ.

Chỉ một câu nói đó thôi, đã khiến tôi cảm thấy được cứu rỗi vô cùng. Nỗi bất an to lớn vẫn tồn tại trong lòng kể từ khi nghe câu chuyện của ngài Mishaguji, dường như đã trở nên rất nhỏ bé vì câu nói vừa rồi.

“Nhưng, nhưng……”

Tôi không biết mình có thể cứ thế chấp nhận không. Tôi cảm thấy việc dựa vào lời nói này của Naori để trốn tránh không phải là một điều tốt, cũng cảm thấy không thể làm nhẹ đi cảm giác tội lỗi này, như vậy chẳng phải chỉ là đang trốn tránh trách nhiệm sao?

“Tôi có phải đau khổ không? Sẽ có rất nhiều người chết đi, vậy mà tôi lại có thể trở nên nhẹ nhõm như vậy, có được không?”

Tôi khó khăn lắm mới nói ra được câu đó. Nghe tôi nói vậy, biểu cảm của Naori trở nên dịu dàng hơn một chút.

“Không sao đâu, không có ai là không được hạnh phúc, cậu không cần phải tự hành hạ mình. Cậu chỉ cần nghĩ làm thế nào để có được hạnh phúc là được rồi.”

Bàn tay của Naori đang nắm cổ tay tôi thả lỏng, rồi cứ thế nhẹ nhàng bao bọc lấy lòng bàn tay tôi. Một luồng hơi ấm truyền đến, khiến tôi muốn bật khóc nức nở.

Tôi chắc chắn sẽ bị thuyết phục, tôi đã không còn nghĩ ra được bất kỳ lời nào để che đậy lòng mình nữa.

“Nhưng, nhưng, vậy thì mọi người sẽ biến mất, mọi người ở nghĩa trang……”

Tôi đã không còn quyết tâm hy sinh bản thân nữa, nhưng dù vậy, chỉ có điều đó vẫn là sự thật không thay đổi.

Tôi không thể nói tiếp, chỉ biết khóc, còn Naori không trả lời gì cả. Cậu ấy chắc chắn không thể trả lời, vì dù nói gì cũng chỉ là vô trách nhiệm mà thôi.

“……Mayu.”

Một lúc sau, Naori lo lắng gọi tên tôi.

Tôi đã không thể làm gì được nữa, không thể làm gì cho họ, chỉ có thể chờ đợi mọi người biến mất.

Nhưng, nếu đã vậy, tôi vẫn còn việc phải làm, đó là việc không thể giải quyết bằng thời gian, mà phải do tôi tự mình làm cho xong.

“Naori.”

“……Sao vậy?”

Tôi có chút do dự, từ từ mở miệng.

“Bây giờ, tôi có thể đến nói chuyện với họ được không?”

“Với ngài Mishaguji sao?”

Nghe lời tôi nói, Naori có chút nghi ngờ hỏi. Nhưng tôi không phải muốn nói chuyện với ngài Mishaguji.

“……Không. Là với những người đang ngủ dưới gốc cây du, những người đã mất ngày xưa.”

Khi trời tối, chắc chắn sẽ gặp được họ.

Tôi nói tiếp như vậy, và nhìn về phía bầu trời phía tây.

Mặt trời đã lặn hơn một nửa dưới đường chân trời, nhuộm bầu trời thành một màu cam tuyệt đẹp, và tạo ra những cái bóng dài ở khắp nơi.

Đó là một đêm không tiếng động.

Các vị thần sống ở đây dường như đều đã đóng cửa ở trong nhà, không có dấu hiệu ra ngoài. Dù sao thì Naori, một con người, đang ở cùng, nên đó cũng là điều đương nhiên, vì mọi người chắc chắn không muốn gặp con người.

Có lẽ vì ở đây ngoài các vị thần ra không có sinh vật nào khác, nên đêm ở đây yên tĩnh đến kinh ngạc. Ngoài tiếng động của tôi và Naori, không có gì nghe thấy, chỉ có cái lạnh buốt da.

Tôi và Naori vừa nhìn cây du lớn đứng trên đồi, vừa chờ đợi họ, chờ đợi những người giống như vũng nước đen. Chúng tôi không hẹn gặp, nên dù có đợi bao lâu, họ có thể sẽ không xuất hiện. Nhưng, chỉ cần ở đây, họ chắc chắn sẽ xuất hiện. Trong lòng tôi có một niềm tin gần như là dự cảm.

Đêm càng về khuya, khi tôi đang hà hơi vào hai bàn tay, xoa xoa cho ấm, họ cuối cùng cũng xuất hiện trước mặt chúng tôi.

Một cái bóng tròn màu đen sẫm hơn cả bóng tối của đêm đang trượt trên mặt đất, đó là cái bóng nuốt chửng cả ánh trăng và ánh sao, như thể một cái lỗ đã được khoét trên Trái Đất. Cái bóng đó đến chân tôi, và đột nhiên dừng lại.

“Ngài, Mihashira.”

Nhiều giọng nói rất trầm chồng lên nhau, đó là giọng nói tôi đã nghe nhiều lần. Hai con ngươi hiện ra trong bóng tối, chúng ngước nhìn tôi, và hướng về tôi một ánh mắt van nài. Tôi bất giác nắm chặt lấy tay áo của Naori.

Trong lúc chờ đợi, tôi đã suy nghĩ vô số lần về những gì sẽ nói với họ, nhưng khi thực sự đối mặt với họ, tôi lại sợ hãi vô cùng.

Nhưng, người đau khổ không phải là tôi.

“Chào buổi tối.”

Tôi hít một hơi nhẹ, mím chặt môi, buông tay áo của Naori ra, và ngồi xổm trước vòng tròn màu đen để chào họ. Hai con ngươi nổi lên trong bóng tối bắt được chính xác hành động của tôi, và tò mò nhìn tôi.

“……Xin lỗi.”

Tôi nói lời xin lỗi đầu tiên. Ngài Mishaguji cũng đã nói với tôi, đó là những lời tàn nhẫn.

“Ngài Mihashira?”

“Tôi không thể cứu mọi người được.”

Cảm giác như bề mặt đen kịt của họ gợn sóng. Họ nheo mắt lại, nhìn tôi bằng một ánh mắt như muốn đâm thủng.

“Tôi có rất nhiều thứ quan trọng, có rất nhiều thứ dù thế nào cũng không thể từ bỏ, không muốn rời khỏi thế giới có con người. Vì vậy, tôi không thể tạo ra một thế giới mới cho mọi người được.”

Giọng tôi không kìm được mà run lên. Nhưng, tôi phải nói cho họ biết điều này. Tôi không thể không nói gì, im lặng quay về cuộc sống thường ngày, và chờ đợi họ biến mất.

“Vì vậy, xin lỗi.”

Tôi vẫn giữ nguyên tư thế ngồi, cúi đầu thật sâu, cuộn tròn người lại, và xin lỗi vũng nước đen trước mặt. Nhưng, họ không có động tĩnh gì. Họ vẫn nheo mắt, đứng yên không nhúc nhích. Khi tôi đang nghĩ vậy, họ khẽ đáp lại.

“Lỗi của, con người?”

“Hả?”

Tôi ngẩng đầu lên, muốn đối mặt với họ. Nhưng, họ không nhìn tôi. Họ vượt qua tôi, và nhìn chằm chằm vào một nơi xa hơn ở phía sau.

“Là lỗi của con người ở đó?”

Nghe họ nói tiếp, tôi mới nhận ra họ đang nhìn Naori. Và, ánh mắt của họ hoàn toàn khác với khi nhìn tôi, rất lạnh lùng.

Tôi giật mình. Ngài Mishaguji đã nói rằng, các vị thần thích con người, nên mới bị giết một cách đơn phương, không hề phản kháng. Nhưng, ánh mắt của họ bây giờ trông không hề giống như thích con người.

“Không, không phải. Là do tôi tự quyết định. Tôi sẽ sống theo ý mình. Vì vậy, không liên quan đến con người.”

Có lẽ không phải là không liên quan, nhưng tôi cảm thấy mình phải phủ nhận ngay lập tức. Họ không biết có chấp nhận lời nói đó không, nhưng đã chuyển ánh mắt từ Naori về phía tôi.

“Cứu chúng tôi.”

Họ lại lặp lại câu nói đó, và đưa hai bàn tay đen kịt về phía tôi. Tôi bất giác lùi lại vài bước trong tư thế ngồi xổm, co người lại để tránh bị họ nắm lấy.

“Xin lỗi.”

“……Tại sao?”

Họ lẩm bẩm, thu lại bàn tay không nắm được tôi, và vòng tròn màu đen ngơ ngác nhìn tôi.

Cuối cùng họ không nói gì thêm, trở lại thành một vòng tròn màu đen không có mắt cũng không có tay, và giống như lúc đến, trượt đi đâu mất.

“A……”

Tôi định gọi họ lại, nhưng nhận ra mình không biết nên nói gì, nên đành ngậm miệng lại. Sau đó, sự im lặng như lúc nãy lại bao trùm chúng tôi.

Tôi ngồi xổm trên đất, nhìn vào khoảng đất trống trước mặt. Đất không được lát đá, và thân cây du to lớn mọc lên từ đất hiện ra trong tầm mắt. Ánh trăng chiếu vào lưng, và một cái bóng mờ ảo hiện ra trong bóng tối của đêm.

Tôi đã nghĩ họ sẽ dựa dẫm vào tôi hơn, nghĩ họ sẽ khóc lóc cầu xin tôi, nghĩ họ sẽ trách móc tôi. Nhưng, họ lại biến mất một cách dứt khoát.

“Xin lỗi……”

Lần này đến lượt tôi dựa dẫm vào điều gì đó, nhìn vào bóng tối trống rỗng, và cúi đầu.

Gió thổi qua, cành cây du xào xạc. Dù là mùa đông, nhưng cây vẫn mọc um tùm lá, vươn những cành cây nhuốm đen bởi bóng tối, như đang nhìn xuống chúng tôi.

“Mayu.”

Tôi nắm lấy tay Naori, người đang lo lắng lên tiếng, và nhìn chằm chằm vào khoảng đất nơi mọi người đã biến mất một lúc lâu.

Khi tôi cứ nhìn xuống đất như vậy, Naori nhẹ nhàng kéo tay tôi. Tôi bị cậu ấy kéo dậy, và loạng choạng bắt đầu đi về phía nhà.

“Mayu, Naori. Hai người định quay về thế giới loài người sao?”

Trên đường về, ở lối vào của thế giới này, chúng tôi thấy ngài Mishaguji đang khoanh tay dựa vào tường rào ven đường. Khi thấy ngài, tôi có chút ngạc nhiên, nhưng nghĩ kỹ lại, việc ngài đợi chúng tôi cũng là điều đương nhiên. Naori nói rằng cậu ấy đã hỏi ngài về sự tình, nên chắc ngài đang quan tâm đến tình hình sau đó.

“Vâng.”

Naori, người đang đi chậm rãi ở phía trước tôi, dừng lại ở một khoảng cách và trả lời. Sau đó, ngài Mishaguji nhìn về phía tôi, người đang có biểu cảm cứng đờ.

Ngài chỉ nhìn tôi, không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào tôi. Điều đó khiến tôi cảm thấy như ngài đang trách móc tôi, tôi không thể ngẩng đầu lên đối mặt với ngài, chỉ nhỏ giọng xin lỗi.

“……Xin lỗi.”

Tôi chỉ có thể nói ra câu đó, vì tôi đã bỏ rơi mọi người.

“……Mayu.”

Ngài Mishaguji chỉ lẩm bẩm như vậy. Tôi cảm thấy càng thêm xấu hổ, bất giác nhắm chặt mắt lại. Nhưng, tôi nghĩ mình không được khóc, nên nắm chặt tay Naori.

Tôi nghe thấy ngài Mishaguji hít một hơi nhỏ.

“Mayu, đừng đến thế giới này nữa.”

Ngực tôi thắt lại. Lời nói của ngài Mishaguji là điều đương nhiên, vì tôi đã không còn mặt mũi nào để gặp họ nữa.

Vì vậy, tôi khẽ gật đầu.

Naori nhẹ nhàng kéo tay tôi, và tôi cũng theo cậu ấy từ từ bước đi.

“Đã bỏ rơi một lần rồi, thì đừng bao giờ quay lại nữa. Hãy quên hết chuyện ở đây và chúng ta đi, và sống hạnh phúc như một con người cùng với Naori.”

“Hả?”

Nghe những lời khác với dự đoán của mình, tôi bất giác dừng chân lại. Nhưng ngài Mishaguji đã bước đi, quay lưng về phía chúng tôi và đi về hướng ngược lại.

“Đêm lạnh, cẩn thận khi về nhé.”

Không biết ngài có nhận ra chúng tôi vẫn đang nhìn không, ngài Mishaguji nói vậy, và khẽ giơ tay lên. Cứ như vậy, chỉ còn lại tôi và Naori ở lối vào thế giới của các vị thần.

Naori nhẹ nhàng đặt tay lên đầu tôi.

“Ngài Mishaguji, thật dịu dàng.”

Tôi nghe câu đó và im lặng gật đầu, cho đến khi bình tĩnh lại, tôi cứ để Naori xoa đầu mình ở đó.

Không có gì được giải quyết. Cảm giác tội lỗi không thể chịu đựng được tràn ngập trong lòng tôi. Dù vậy, tôi đã quyết định sẽ sống cùng Naori.

Chỉ có điều đó, không phải lỗi của ai, mà là do chính tôi lựa chọn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!