Những Thiếu Nữ Hắc Hóa Và Cuộc Sống Thường Ngày Vụn Vỡ Của Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 15

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Tập 2: Bình yên - Chương 46: Giáo án (8)

Chương 46: Giáo án (8)

"Đây chắc là lần thứ hai tớ tham gia giờ thể dục đấy." Nhìn sân điền kinh trước mắt, Lăng Phàm không khỏi cảm thán.

"Cậu không học thể dục ở Đức Dục sao?" Hứa Yên Nhiên tò mò hỏi.

"Có chứ, năm lớp 6 tớ học được một tiết, sau đó thì bỏ cuộc luôn. Thể chất tớ bẩm sinh đã kém, chạy bộ thôi cũng đủ mệt đứt hơi rồi. Haizz, tớ không phải là người có năng khiếu vận động." Lăng Phàm nhớ lại những điểm thuộc tính chỉ vỏn vẹn con số 6 của mình, không kìm được mà thở dài.

"Hóa ra là vậy sao?" Trong giọng điệu của Hứa Yên Nhiên thoáng hiện lên một tia hưng phấn.

"Sở Nghiên, cậu về nói chuyện với gia đình một chút xem khi nào thì tiện nhé." Lăng Phàm quay sang nói với Sở Nghiên.

"Ừm, tối nay về tớ hỏi xong sẽ nhắn tin báo cho cậu." Sở Nghiên nghe vậy liền gật đầu.

"Lăng Phàm, cậu nói vậy là định dạy kèm cho Sở Nghiên à?" Hứa Yên Nhiên nghe cuộc đối thoại của hai người, trong lòng bỗng dấy lên một dự cảm chẳng lành.

"Đúng thế, Sở Nghiên là bạn của cậu mà, tớ nghĩ giúp cậu ấy một chút cũng chẳng có vấn đề gì."

"Vậy... vậy sao..." Hứa Yên Nhiên có chút do dự.

"Yên Nhiên, cho tớ mượn Lăng Phàm dùng một chút được không? Đi mà, năn nỉ cậu đấy!" Sở Nghiên ghé vào tai Hứa Yên Nhiên thì thầm.

"...Thôi được rồi, thực ra cậu không cần phải nói với tớ đâu, đây là quyết định của bản thân Lăng Phàm mà." Hứa Yên Nhiên ngẩng đầu nhìn Lăng Phàm, sau đó quay sang trả lời Sở Nghiên.

"Cảm ơn Yên Nhiên nhiều nha~" Nhận được câu trả lời của Hứa Yên Nhiên, Sở Nghiên liền đi sang phía bên trái Lăng Phàm, bắt đầu ríu rít bắt chuyện với cậu.

Hứa Yên Nhiên với vẻ mặt phức tạp nhìn Lăng Phàm và Sở Nghiên đang trò chuyện vui vẻ, cảm thấy mình cứ như một chiếc bóng đèn, dường như bị ngăn cách ở một thế giới khác.

Tính cách của Sở Nghiên, Hứa Yên Nhiên hiểu rất rõ. Mặc dù cô đã cố gắng trì hoãn, nhưng cảnh tượng này cuối cùng vẫn không thể tránh khỏi mà diễn ra ngay trước mắt.

Còn Lăng Phàm lúc này, một bên lắc lư cái đầu tham quan khuôn viên trường Trường Lễ, một bên câu được câu chăng ứng phó với "một trăm con vịt" đang líu lo bên tay trái mình.

"Sao tự nhiên tớ thấy buồn ngủ thế nhỉ, rõ ràng là đã ngủ bù rồi mà, lạ thật." Lăng Phàm lầm bầm một câu.

Hứa Yên Nhiên đi bên cạnh nghe thấy vậy, cô đưa tay che miệng khẽ cười một tiếng, không nói gì.

Thời gian trôi nhanh trong những bước chân tản bộ và những câu chuyện phiếm. Trong khoảng thời gian này, kẻ "ở trong phúc mà không biết hưởng" là Lăng Phàm đã bị ánh mắt của đám nam sinh Trường Lễ bắn cho thủng lỗ chỗ.

Cuối cùng Lăng Phàm cũng đích thân trải nghiệm được thế nào gọi là "ánh mắt có thể giết người". Đám "vệ sĩ hộ hoa" này hận không thể lao lên nghiền xương cậu thành tro, ăn tươi nuốt sống cậu ngay tại chỗ.

Mẹ kiếp, nếu còn không mau chuồn đi, chắc hôm nay phải bỏ mạng tại đây mất.

"Hứa Yên Nhiên, còn bao lâu nữa thì hết giờ?" Không chịu nổi nữa, Lăng Phàm đành mở lời hỏi Hứa Yên Nhiên đang đi bên cạnh.

"Ừm... sắp rồi, còn chưa đến mười phút nữa là hết giờ. Chúng ta về lớp trước đi. Sở Nghiên, cậu có đi cùng bọn tớ không?" Hứa Yên Nhiên xem điện thoại rồi quay sang hỏi Sở Nghiên.

"Tớ... tớ chắc không đi cùng hai cậu đâu, cậu cứ đi với Lăng Phàm là được rồi. Tuy tớ rất muốn đi cùng, nhưng thành tích của tớ tệ quá, nếu còn xin về sớm thì chắc chắn sẽ bị chủ nhiệm phê bình mất." Sở Nghiên suy nghĩ một chút, vẫn quyết định học xong tiết tự học cuối cùng rồi mới về.

"Ừm, vậy lát nữa tập hợp cậu giúp tớ nói với thầy thể dục một tiếng nhé, cứ bảo tớ xin phép về trước rồi." Hứa Yên Nhiên nghe vậy liền thở phào nhẹ nhõm. Nếu Sở Nghiên mà đòi đi theo về nhà cô, thì cô chỉ còn cách dùng biện pháp khác để đuổi khéo Sở Nghiên đi thôi.

"Cứ giao cho tớ, Yên Nhiên cậu đưa Lăng Phàm đi lấy giáo án đi." Sở Nghiên không mảy may nghi ngờ, gật đầu đồng ý.

"Lăng Phàm, chúng ta đi thôi." Thấy Sở Nghiên rời đi, Hứa Yên Nhiên quay sang nói với Lăng Phàm.

Lăng Phàm gật đầu, rảo bước theo sau Hứa Yên Nhiên.

Hứa Yên Nhiên rất nhanh đã lấy được giấy xin phép, Lăng Phàm chủ động giúp cô đeo cặp sách. Hai người nhanh chóng ra khỏi cổng trường Trường Lễ. Sau đó Hứa Yên Nhiên gọi một cuộc điện thoại, chưa đầy hai phút sau, một chiếc xe hơi dáng dài màu đen đã đỗ ngay trước mặt họ.

***

Lăng Phàm chiều nay đã đi đâu?

Nhậm Tuyết Tình nhìn chỗ ngồi trống huơ trống hoác của Lăng Phàm, cảm thấy trái tim mình cũng trống rỗng theo.

Khác với Liễu Tư Vũ - người ban đầu tiếp xúc với Lăng Phàm vì công việc của lớp, Nhậm Tuyết Tình ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy Lăng Phàm đã bị cậu thu hút.

Nhậm Tuyết Tình ngây ngô của năm lớp 6 khi ấy không biết cảm giác này là gì, cô chỉ dám lén lút nhìn Lăng Phàm những lúc không ai chú ý, thầm mong mỏi Lăng Phàm có thể đáp lại ánh mắt của mình.

Nhưng lần nào cũng chỉ nhận lại sự thất vọng.

Mỗi lần nhìn thấy Liễu Tư Vũ và Tiết Linh Vân vô tư đùa giỡn với Lăng Phàm, Nhậm Tuyết Tình lại khó chịu đến mức cả ngày ủ rũ, thậm chí tối về còn mất ngủ. Cô không có điều kiện gia đình hạnh phúc, sung túc như Liễu Tư Vũ hay Tiết Linh Vân, cô chỉ là một cô gái xuất thân từ gia đình đơn thân bình thường.

Thời gian trôi qua, Nhậm Tuyết Tình dần hiểu ra cảm giác ban đầu mình dành cho Lăng Phàm là một loại tình cảm mang tên ái mộ. Từ nhất kiến chung tình thuở ban đầu, đến nay đã trở thành nỗi nhớ mong da diết.

Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, câu này nói chẳng sai chút nào. Theo thời gian, tình cảm Nhậm Tuyết Tình dành cho Lăng Phàm ngày một lớn dần, nhưng, đây chỉ là mối tình đơn phương mà thôi, Lăng Phàm căn bản không hề nhận ra tâm ý của cô.

Nhậm Tuyết Tình hay xấu hổ, chỉ dám nhân lúc giục nộp bài tập để nói với Lăng Phàm vài câu, mỗi một cuộc đối thoại ngắn ngủi như vậy cũng đủ khiến cô vui vẻ cả buổi.

Nghĩ đến đây, Nhậm Tuyết Tình lại nhìn về phía chỗ ngồi của Lăng Phàm lần nữa. Cô đã chẳng thể tĩnh tâm nghe giảng được nữa rồi, hôm nay là một trong số ít cơ hội của cô. Thêm một thời gian nữa, có lẽ cô sẽ không thể tiếp tục học ở Đức Dục được nữa.

Nhậm Tuyết Tình nhớ lại cuộc đối thoại nghe lén được ngày hôm qua, Lăng Phàm có lẽ đã đến Trường Lễ.

Sau khi tiếng chuông hết giờ vang lên, Nhậm Tuyết Tình xắn tay áo lên, khẽ chạm vào vết roi hằn sâu đầy nhức nhối trên cánh tay mình, cô cắn chặt răng, đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi, đi về phía văn phòng của Lam Tiểu Nguyệt.

***

"Hứa Yên Nhiên, hay là tớ đứng ở cửa đợi cậu nhé? Tớ buồn ngủ quá, cảm giác chỉ cần cúi người xuống là ngủ gục luôn được ấy." Lăng Phàm đứng trước cửa nhà Hứa Yên Nhiên nói.

"Không được đâu Lăng Phàm, vào nhà ngồi một chút cũng không được sao? Cậu không muốn nhìn thấy tớ đến thế à?" Hứa Yên Nhiên đứng phía sau, đẩy Lăng Phàm vào trong nhà, sau đó đóng cửa lại, lặng lẽ vặn chốt khóa bên trong.

"Thôi được rồi, tớ đúng là không cãi lại cậu được. Cho tớ đổi đôi giày đã, lát nữa lại làm bẩn sàn nhà cậu." Lăng Phàm bị Hứa Yên Nhiên đẩy mạnh vào phòng khách, vẻ mặt đầy bất lực nói.

"Dép lê ở đây, cậu thay đi." Hứa Yên Nhiên xách giày của Lăng Phàm để ra cửa, rồi lấy đôi dép lê đặt xuống bên chân cậu.

"Giáo án ở trong phòng tớ, lên lầu lấy với tớ đi~" Nói xong, Hứa Yên Nhiên nắm lấy tay Lăng Phàm.

"Được được được, cậu nói gì nghe nấy." Lăng Phàm chỉ cảm thấy cơn buồn ngủ ập tới dữ dội, hoàn toàn không còn chút sức lực nào để đôi co với Hứa Yên Nhiên.

Cứ như vậy bị Hứa Yên Nhiên lôi đi, lần đầu tiên Lăng Phàm bước chân vào phòng của cô. Khác với tông màu trong phòng Tô Mạt Nhiên, phòng của Hứa Yên Nhiên lấy màu trắng làm chủ đạo, điểm xuyết chút màu xanh lam nhạt. Trong phòng thoang thoảng một mùi thơm dịu nhẹ, Lăng Phàm hít hít mũi, nhận ra đây chính là mùi hương trên cơ thể Hứa Yên Nhiên.

Chỉ ngửi mùi hương này, nhìn căn phòng của Hứa Yên Nhiên và cô gái xinh đẹp như hoa như ngọc đang đứng sau lưng, Lăng Phàm đã cảm thấy tâm thần bất định.

Mẹ kiếp, về nhà nhất định phải kiểm điểm lại bản thân thật tốt, sao ý chí ngày càng kém thế này.

Nghĩ đến đây, Lăng Phàm vội vàng định thần lại, quét mắt nhìn quanh phòng liền thấy tập giáo án mình viết cho cô đang nằm trên giường.

Nhìn thấy giáo án, Lăng Phàm liền đi về phía giường của Hứa Yên Nhiên.

Lấy xong giáo án phải chuồn lẹ mới được, nơi này chẳng phải chốn thiện lành gì, Lăng Phàm thầm nhắc nhở bản thân.

Hứa Yên Nhiên đứng ở cửa phòng, vừa cười tủm tỉm nhìn động tác của Lăng Phàm, vừa liếc nhìn thời gian trên điện thoại.

"Hứa Yên Nhiên, cái giáo án này mong cậu đừng hiểu lầm... Oáp... tớ thật sự không có..." Vừa mới cúi người cầm lấy giáo án, Lăng Phàm chỉ cảm thấy mi mắt nặng trĩu, cậu bắt đầu không mở nổi mắt nữa rồi.

Sao cảm giác buồn ngủ cứ như bị uống thuốc thế này, Lăng Phàm không khỏi thầm nghĩ trong lòng.

"Tớ biết Lăng Phàm làm tất cả là vì muốn tốt cho tớ mà, tớ vô cùng tin tưởng cậu đấy, Lăng Phàm à." Giọng nói của Hứa Yên Nhiên trở nên vô cùng dịu dàng, êm tai.

"Buồn ngủ quá, Hứa Yên Nhiên cậu đúng là một cô gái tốt, tớ..." Lăng Phàm còn chưa nói hết câu đã cảm thấy trời đất quay cuồng, tai ù đi, ý thức trở nên mơ hồ, cả người mềm nhũn ngã gục xuống giường Hứa Yên Nhiên.

Quả nhiên là lớn tuổi rồi, thức đêm hại sức quá... Đó là suy nghĩ cuối cùng của Lăng Phàm trước khi mất đi ý thức.

"Thời gian vừa khéo nha, anh Lăng Phàm~"

Hứa Yên Nhiên thấy vậy, đưa tay che miệng cười rạng rỡ, sau đó đóng chặt cửa phòng lại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!