“Hikan! Hôm nay của anh thế nào? Ổn chứ?” Dahlia cứ thế làm phiền Hikan trong mỗi bữa ăn. Thông thường anh chẳng buồn đáp lại, mà nếu có, thì cũng chỉ là vài chữ ngắn gọn.
“Im đi.”
Hikan luôn rời bàn ngay khi ăn xong, hoặc để Dahlia lại ăn một mình vì anh quá bận rộn. Nhìn chung, anh không phải người tốt bụng. Nhưng Dahlia biết rõ con người thật tàn nhẫn của anh trong câu chuyện gốc, nên cô cảm thấy giờ đây anh cư xử dịu dàng một cách lạ thường.
Ít ra thì anh cũng chẳng có vẻ gì là sẽ bán cô đi hay giết cô dù luôn tỏ ra khó chịu. Dahlia nghĩ kế hoạch khiến Hikan bớt cảnh giác với mình đang tiến triển khá thuận lợi.
Hehe. Mình thật giỏi quá. Dahlia âm thầm tự khen bản thân, vừa hoàn thành vòng hoa cô đang tết dở.
Dahlia đang ở khu vườn sau của dinh thự Pesteroz, nơi cô yêu thích nhất, vì ở đó cô có thể dạo quanh trong chiếc váy liền thân thoải mái. Toàn bộ khu vườn sau gần như là lãnh địa riêng của cô, bởi chẳng ai lui tới. Cô có thể ngồi bất kỳ đâu trên thảm cỏ và đan vòng hoa tuỳ thích.
Mình sẽ tặng cái này cho Hikan! Đó là một phần trong kế hoạch trốn chạy của Dahlia, dù cô biết rõ anh sẽ chỉ ném nó vào một góc và quên mất thôi. Dahlia khẽ rùng mình khi nhớ lại gương mặt lạnh lùng của anh.
Nếu anh ta không thích thì sao?
Cô quyết định, nếu không đủ can đảm để đưa tận tay, sẽ nhờ ai đó chuyển giúp.
“Trời ạ, tiểu thư Dahlia. Cô đang làm cái này cho thiếu gia à?” Người làm vườn của gia tộc, Bucky, hỏi khi khẽ cúi xuống nhìn cô, miệng nở nụ cười hiền hậu.
Dahlia cười tươi, gật đầu. “Đúng vậy.”
Bucky mừng rỡ. “Tôi có thể thấy cô thật lòng yêu quý thiếu gia đấy, tiểu thư Dahlia.”
“Dĩ nhiên rồi! Anh nghĩ anh ấy cũng sẽ thích cái này chứ?”
Dahlia giơ cao vòng hoa trong tay, nở nụ cười rạng rỡ. Muốn lừa kẻ thù, trước hết phải qua mắt đồng minh. Bucky gật đầu, hoàn toàn không nhận ra âm mưu nho nhỏ trong tâm trí cô.
“Tất nhiên rồi. Vì chính tiểu thư làm ra mà.”
Dahlia vốn rất được lòng những người làm trong dinh thự. Dù là tiểu thư của gia tộc Pesteroz, gia tộc được xem là quyền thế chỉ đứng sau hoàng thất, cô chưa bao giờ ỷ vào địa vị để cư xử ích kỷ hay bắt nạt ai.
Á! Lệch rồi.
Mải phân tâm, Dahlia vô tình đan chồng hai bông hoa vào cùng một cuống. Cô nhìn một lúc, rồi mỉm cười, đưa phần đó cho Bucky bằng cử chỉ hào phóng.
“Tôi tặng anh một cái luôn nhé, Bucky.”
“T-tôi nữa sao?”
“Ừm. Anh giúp tôi hái hoa mà. Lại đây, tôi đội cho.”
Bucky cúi đầu xuống, khuôn mặt lấm lem đất cát hiện rõ vẻ cảm kích. Dahlia tự tay đội chiếc vòng hoa lên đầu anh. Khuôn mặt dính bùn, bộ quần áo làm vườn xộc xệch và chiếc vòng hoa rực rỡ ấy, tất cả hòa vào nhau thành một khung cảnh lạ lùng mà ấm áp.
“Anh trông đẹp lắm đó, Bucky.” Dahlia buột miệng khen, nụ cười tươi đến mức khiến Bucky ngượng ngùng, gãi tai và dịch chân sang một bên.
Làm xong vòng đầu tiên, Dahlia liền bắt tay vào làm thêm một chiếc nữa, lần này là để tặng nữ công tước Blueport, treo ở cửa dinh thự của bà. Sau đó, cô làm thêm vài chiếc khác, phần vì vui, phần vì cảm thấy tay nghề của mình ngày càng khéo hơn.
Dahlia đội một chiếc lên đầu quản gia khi ông tình cờ đi ngang qua, rồi lại đặt vài chiếc khác lên đầu mấy cô hầu gái. Cuối cùng, cô cũng đội một chiếc cho riêng mình. Giờ thì chỉ còn lại vòng hoa dành cho Hikan.
Những ngón tay Dahlia khéo léo đan xen những cành hoa lại với nhau, cho đến khi chúng dừng lại giữa chừng.
Khoan đã, hình như anh mình…
Dahlia sực nhớ ra bí mật lớn nhất của Hikan, từng được nhắc đến trong <Mê Cung Ouroboros>.
Hikan bị dị ứng phấn hoa.
Lẽ ra mình không nên làm cái này ngay từ đầu mới phải.
Dahlia nhìn chằm chằm vào chiếc vòng hoa còn dang dở, rồi nhẹ nhàng đặt nó xuống cỏ.
Có lẽ vì mải mê làm vòng hoa suốt buổi mà cô không nhận ra, những bóng ngắn giờ đã kéo dài trên mặt đất.
Không sao, không sao. Lần sau mình sẽ làm thứ khác cho anh ta vậy.
Dahlia tự trấn an, phủi nhẹ lớp bụi trên váy rồi quay về phòng, hoàn toàn không hay biết rằng Hikan đã dõi theo cô từ cửa sổ phòng mình suốt cả buổi.
“Thiếu gia hẳn phải hạnh phúc lắm khi có một cô em gái đáng yêu như vậy.” Quản gia mỉm cười nói, trên đầu vẫn đội chiếc vòng hoa Dahlia làm tặng.
“Chẳng buồn cười chút nào. Gỡ cái đó ra khỏi tầm mắt ta đi.” Hikan đáp, giọng lạnh như băng. Trong đầu anh thoáng hiện lên hình ảnh mình đội vòng hoa. Thật kinh khủng.
Dahlia Pesteroz. Em gái duy nhất của anh. Đứa con “bình thường” mà phu nhân Pesteroz trước đây từng ao ước đến tuyệt vọng. Anh đã định sẽ âm thầm loại bỏ nó ngay khi trở về dinh thự chỉ cần nó khiến anh khó chịu dù chỉ một chút.
Nếu Hikan phát hiện ra cô đang toan tính hay giở trò khôn vặt, hẳn anh đã lập tức ra quyết định rồi. Nhưng từ những gì anh quan sát cho đến giờ, Dahlia chỉ như một kẻ đầu óc lúc nào cũng lơ lửng giữa mây trời. Suốt ngày, cô chỉ biết huyên thuyên không ngớt trong bữa ăn hoặc ngồi trong vườn làm vòng hoa như hôm nay.
Vì quá vô hại, anh nghĩ có lẽ cô ta sẽ còn có ích trong tương lai. Nhưng việc cô cứ lảng vảng quanh anh ở bất cứ đâu bắt đầu khiến anh khó chịu, nhất là cái kiểu tỏ ra thân thiết bằng cách tặng quà.
Ánh mắt Hikan dừng lại ở nơi Dahlia vừa ngồi. Trên thảm cỏ, một vòng hoa còn dang dở nằm lặng lẽ. Anh không hiểu vì sao mình lại nhìn nó quá lâu và lập tức quay đi
***
Từ góc nhìn của Dahlia, kế hoạch tỏ ra ngây thơ trước mặt Hikan của cô đang tiến triển rất tốt. Giờ cô chỉ cần tiết kiệm một ít tiền để có thể tự lập.
Cô đã có kế hoạch. Trước hết, cô phải bán những chiếc váy và trang sức vô dụng của mình. Khi vú nuôi đến phòng để ru cô ngủ, Dahlia nắm lấy tay bà. “Vú nuôi, bà thật sự, hoàn toàn đứng về phía con, đúng không?”
Vú nuôi mỉm cười không chút do dự. “Tất nhiên rồi! Ngoài tiểu thư ra, tôi còn có thể đứng về phía ai nữa chứ?”
“Con biết mà. Bà đúng là người vú nuôi tuyệt nhất!” Dahlia nhảy vào lòng bà và dụi má vào người bà. Vú nuôi mỉm cười ôm lại cô. Dahlia không bỏ lỡ cơ hội và lập tức nói tiếp. “Vú nuôi, con cần một ít tiền khẩn cấp.”
Nụ cười của vú nuôi đông cứng lại. “Tiểu thư nói sao cơ…?”
Dahlia trình bày kế hoạch của mình. Cô không nói toàn bộ sự thật vì cảm thấy vú nuôi sẽ phản ứng giống như nữ công tước Blueport nếu cô nhắc đến chuyện bỏ trốn. Thế nên cô đã đổi lý do.
Đến khi Dahlia giải thích xong vì sao cô phải tiết kiệm tiền phòng khi sau này Hikan đuổi cô ra khỏi gia tộc, vú nuôi đã gần như rơi nước mắt. “Ôi, tội nghiệp tiểu thư Dahlia, tôi rất muốn nói rằng thiếu gia sẽ không bao giờ làm thế, nhưng tôi lại chẳng thể nào nói dối được. Tôi có thể giúp gì cho tiểu thư đây?”
Dahlia cảm động. Cô nói ra kế hoạch của mình. Một lúc sau, vú nuôi đưa ra lời khuyên thực tế. “Sẽ thật tốt nếu chúng ta có thể bán hết mọi thứ của tiểu thư, nhưng các hầu gái sẽ nhận ra đồ bị mất vì họ có sổ ghi chép tài sản.”
Vú nuôi của cô lấy một ít trong số nữ trang và váy áo của Dahlia để bán. Tuy nhiên, đúng như cô đã dự đoán, số tiền đó chẳng kéo dài được bao lâu. Đám hầu gái bắt đầu kiểm tra từng món đồ cá nhân của Dahlia sau khi nhận ra có vài thứ dường như đã biến mất.
Không thể tiếp tục thế này được.
Nếu cô làm lại lần nữa, bọn hầu gái rất có thể sẽ mở cuộc truy lùng thủ phạm, khiến bầu không khí trong nhà bị đảo lộn. Cô cũng không muốn vu oan cho người vô tội là kẻ trộm.
Cô không thể gom thêm tiền bằng cách đó nữa, nhưng ít nhất giờ cô cũng có được một ít. Dahlia âm thầm cảm ơn vú nuôi vì tất cả những gì bà đã làm cho cô. Sau đó, cô cuộn số tiền lại, giấu vào ngăn dưới của chiếc hộp nơi cô cất toàn bộ nhật ký, rồi thỉnh thoảng lại tự hào nhìn vào đó.
Giờ thì, phải làm sao để gom thêm tiền đây?
Cô không muốn làm phiền vú nuôi thêm nữa, nên đến hỏi ý kiến nữ công tước Blueport. Nữ công tước lại ho sặc sụa sau khi nghe kế hoạch táo bạo của cô. “Trời đất. Quỹ khẩn cấp sao? Dahlia, con còn định làm ta kinh ngạc thêm bao nhiêu lần nữa đây?”
Dahlia chắp hai tay, nhìn bà với ánh mắt khẩn thiết. “Chuyện này thật sự, thật sự rất quan trọng với con, thưa nữ công tước.”
Nữ công tước ngập ngừng nói. “Ta nghe nói... trong thư viện của cố Công tước Pesteroz có rất nhiều cuốn sách hiếm và quý. Con có thể thử xem ở đó.”
Dahlia nghe theo lời khuyên ấy và bắt đầu xem xét kỹ hơn các cuốn sách trong thư viện của dinh thự. Cha của Dahlia, người đã khuất, từng là một người mê đọc sách. Có khả năng trong thư viện của ông vẫn còn một ấn bản đầu tiên quý hiếm nào đó. Cô có thể giấu nó đi rồi bán lại sau này với giá cao hơn!
Dahlia chăm chú đọc mục đấu giá trên tờ báo và lén lập một danh sách những cuốn sách có giá bán cao. Sau đó, cô lén vào thư viện khi Hikan ra ngoài ăn trưa.
Thư viện khá rộng. Ánh nắng tràn vào qua những khung cửa sổ.
Mình phải lấy nhanh trước khi anh ta đi ngang qua.
Cô đảo mắt nhìn quanh, nhưng ở tầm mắt của Dahlia không có nhiều cuốn sách đắt tiền, mà những quyển cao hơn thì cô lại không với tới.
Lúc đó, cô trông thấy một chiếc thang gấp tựa vào tường. Cô kéo nó lại và dựng lên cạnh kệ sách. Nhìn kỹ lại, cô mới nhận ra kệ sách này cao hơn mình tưởng, ngăn cao nhất cao gấp mấy lần chiều cao của Dahlia.
Cô hơi sợ, nhưng vẫn dũng cảm leo lên từng bậc thang cho đến khi tới ngăn thứ hai từ trên xuống. Cô bắt đầu lướt qua tiêu đề của những cuốn sách ở những chỗ trước đây mình không nhìn thấy. Tiếc thay, chẳng có quyển nào đáng giá cả.
Hầu hết các cuốn sách trên kệ đều viết về những Siêu Việt Giả. Lạ thay, phần lớn là nói về các cơn bạo loạn ma thuật hoặc cảnh báo về mối đe dọa mà Siêu Việt Giả mang lại.
Là vì ông nội mình sao?
Cô khẽ thở dài, rồi nhận ra có một quyển sách hơi nhô ra giữa đám còn lại: Bản Chất của Siêu Việt Giả: Họ Đến Từ Đâu?
Tựa đề nghe khá thú vị. Dahlia chật vật ở trên đỉnh thang nhưng vẫn cố lấy được cuốn sách. Cô thật may mắn: trang cuối cùng của sách ghi rằng đây là ấn bản đầu tiên. Ấn bản đầu tiên có thể bán được giá rất cao.
Cái này chắc sẽ đáng giá lắm đây.
Cô kẹp cuốn sách dưới cánh tay và cẩn thận bước xuống thang, từng bậc một. Khi chỉ còn một bậc cuối cùng—
“Em đang làm gì ở đây?”
“Á!” Dahlia giật mình, trượt khỏi bậc thang cuối vì tiếng nói vang lên đột ngột. Khi ngã xuống, cô buông tay làm rơi cuốn sách và lăn xuống sàn. May mắn là cô ở khá gần mặt đất, nên chỉ bị trầy nhẹ ở đầu gối.
Dahlia ngẩng lên, đôi mắt rơm rớm nước. Mái tóc bạc rực rỡ lập tức chiếm trọn tầm nhìn cô. Chủ nhân của vẻ đẹp phi nhân loại và tính cách còn phi nhân hơn nữa, Hikan, đang đứng đó, nhìn xuống Dahlia với ánh mắt lạnh lẽo hơn thường ngày.
Hikan chẳng buồn để ý đến vết thương của Dahlia, anh cúi xuống nhặt cuốn sách lên, lật qua từng trang một cách hờ hững, gương mặt không biểu cảm. “Anh không biết em lại có sở thích lén lút như vậy đấy.”
“Em… em chỉ là…”
Anh chẳng có vẻ gì định nghe cô nói. Thay vào đó, bàn tay anh dừng lại ở một trang. “Chúng không thể được gọi là con người. Bản chất của chúng khác biệt hoàn toàn so với chúng ta.” Anh đọc bằng giọng trầm và lạnh. Rồi anh ngẩng lên, nhìn thẳng vào Dahlia với gương mặt điềm tĩnh.
“Đó là những gì ghi ở đây. Em có nghĩ vậy không, Dahlia?”
