Những Nhân Vật Mạnh Nhất Thế Giới Ám Ảnh Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 10

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Web Novel - Chương 10

Trong khi Dahlia còn đang suy đoán đủ điều, Hikan đã bắt đầu xử lý đống công việc chính thức của gia tộc Pesteroz đang chất đống. Có một sự kiện mà anh không thể tránh được, đó là buổi dạ tiệc được tổ chức để chúc mừng tân công tước, như nữ công tước Blueport đã nhắc đến.

Toàn bộ dinh thự trở nên náo nhiệt khi mọi người chuẩn bị cho buổi dạ tiệc sắp tới. Ngay cả Dahlia, người thường ngày chẳng có việc gì làm ngoài lười biếng, cũng bận rộn học điệu nhảy mới từ gia sư của mình.

Cô đang ngồi trên đùi vú nuôi, nhâm nhi ly trà đá trong giờ nghỉ giữa buổi học khi vú nuôilên tiếng. “Tiểu thư Dahlia, để tham dự những buổi dạ tiệc sau này, cô sẽ cần có một người hầu riêng đấy.”

“Nhưng con thích bà nhất, vú nuôi à. Con muốn đi cùng bà cơ.”

“T-tiểu thư Dahlia…” Vú nuôi ôm chầm lấy cô, khuôn mặt nghẹn ngào vì xúc động.

Dahlia mỉm cười rồi vùi đầu vào ngực vú nuôi. “Giờ con đã cần người hầu riêng rồi sao? Con chắc là bà Mashu sẽ đưa con đi nếu con không tìm được ai kịp lúc.”

Hơn nữa, nữ công tước Blueport cũng sẽ có mặt tại buổi dạ tiệc.

Bà Mashu là gia sư kiêm giáo viên dạy khiêu vũ của Dahlia. Bởi bốn gia tộc công tước, nơi sinh ra các Siêu Việt Giả, được đối đãi như hoàng thất, nên theo truyền thống, họ đều thuê người hầu riêng cho con cái mình. Thông thường, những người hầu ấy sẽ được chọn từ các gia đình cấp thấp hơn có con trạc tuổi.

Đáng tiếc, Dahlia lại chẳng có lấy một người bạn đồng trang lứa nào. Trong giới quý tộc, bạn bè thường được kết giao qua mối quan hệ của người mẹ mà Dahlia thì không có mẹ. Ngay cả cha cô, người đáng lẽ nên cố gắng giúp cô kết bạn, cũng chẳng buồn để tâm. Thực tế, tình cảnh của cô tệ đến mức nữ công tước Blueport phải đích thân can thiệp.

Dẫu vậy, Dahlia biết rằng vì các gia tộc công tước quá ít, nên chắc chắn sẽ có người chủ động tiếp cận và muốn kết bạn với cô trong buổi dạ tiệc. Cô không mấy bận tâm. Dù sao thì cô cũng sẽ rời khỏi gia tộc này, đến lúc đó, cô và họ đều sẽ trở thành người xa lạ. Vậy thì kết bạn để làm gì chứ?

“Dù vậy, tôi vẫn mong tiểu thư có thể dự tiệc cùng một người bạn đồng trang lứa.” Vú nuôi thì thầm, vừa vuốt nhẹ mái tóc của Dahlia. Giọng bà đầy quan tâm, khiến sống mũi Dahlia cay cay.

Cô rúc sâu hơn vào vòng tay ấm áp ấy.

“Con sẽ hỏi anh trai.” Cô nói, nhưng trong lòng lại ngờ vực, cô không muốn làm Hikan thêm bận tâm.

Thà hỏi bà Mashu còn hơn.

Vú nuôi mỉm cười hiền từ. “Tất nhiên rồi, tiểu thư Dahlia.”

“Chắc là hết giờ nghỉ rồi. Con gặp lại vú sau nhé!”

Bà Mashu dường như xuất hiện từ không khí.

Dahlia uống nốt chỗ trà còn lại, đưa ly cho vú nuôi giữ rồi đứng dậy.

Chắc điệu nhảy đầu tiên của mình sẽ là với Hikan.

Nếu giẫm bầm chân anh thì tiêu thật. Khi đó, mối quan hệ vốn chỉ vừa mới tốt hơn một chút giữa họ chắc chắn sẽ tan tành. Nghĩ vậy, Dahlia bỗng bừng bừng khí thế học hành, điều hiếm thấy ở cô. Cô nhất định sẽ học cho thật hoàn hảo.

***

“Rất tốt đấy, tiểu thư Dahlia! Giờ là những bước cuối cùng nhé! Một, hai, ba!”

Dahlia xoay người một vòng cuối cùng theo hướng dẫn của bà Mashu và bản nhạc khép lại. Đây là lần đầu tiên cô hoàn thành điệu nhảy mà không mắc lỗi nào.

“Trời ơi, làm rất tốt đấy!” Bà Mashu còn phấn khích hơn cả Dahlia.

Dahlia vốn kém môn khiêu vũ hơn bất kỳ môn nào khác. Dù cô chưa bao giờ nói ra, nhưng chắc hẳn bà Mashu đã rất căng thẳng vì kỹ năng nhảy của cô. Dahlia mỉm cười gượng gạo với bà.

“Cô vừa thể hiện một điệu nhảy tuyệt vời đúng lúc công tước đến đấy!”

“Gì cơ…?” Nụ cười trên môi Dahlia lập tức biến mất. Cô quay lại và thấy Hikan đang đứng ở cửa. “Ơ, a, anh! T-tại sao anh lại ở đây vậy?”

Kể từ sau vụ tạo hình trái tim hôm trước, Dahlia luôn thấy gượng gạo mỗi khi gặp Hikan. Giờ đây, cô chẳng thể tỏ ra đáng yêu trước mặt anh nữa.

Thay vì trả lời, Hikan bước đến gần và nhìn chằm chằm cô. Dahlia thấy xấu hổ khi bị khuôn mặt điển trai ấy nhìn chăm chú. Cô nhận ra vài lọn tóc ướt mồ hôi đã tuột khỏi dây buộc và vội vén chúng ra sau tai.

“Ô, vì ngài cũng có mặt ở đây, vậy hai người có muốn tập cùng nhau trước không?” Bà Mashu lên tiếng vui vẻ.

Dahlia lắc đầu dữ dội trong lòng. Cô sợ hậu quả sẽ đến khi mình giẫm lên chân Hikan.

Mình nghĩ Hikan cũng chẳng muốn nhảy với mình đâu.

Cô ngẩng đầu, cố gửi ánh mắt cầu cứu, mong anh sẽ từ chối. Hàng mày Hikan hơi nhíu lại. Dahlia chắc chắn vẻ tuyệt vọng của mình đã được anh hiểu.

Anh do dự một chút rồi thở dài và nói. “Thôi được. Làm vậy đi.”

Những cuộc trò chuyện bằng ánh mắt vốn chẳng bao giờ dễ dàng. Dahlia khóc thầm trong lòng khi đặt tay lên cánh tay Hikan. Bà Mashu lại bật máy hát, điệu nhạc vang lên.

Hikan di chuyển cùng Dahlia, từng bước một. Bà Mashu nhìn hai người với vẻ hài lòng. Dù sao, đây cũng chỉ là điệu nhảy giữa một thiếu niên mười sáu tuổi và một cô bé mười ba tuổi.

Dĩ nhiên, Hikan cao hơn và trông chững chạc hơn nhiều so với bạn cùng tuổi, nhưng điệu nhảy không thể bộc lộ con người thật. Lần đầu tiên, Dahlia chợt nghĩ đến gánh nặng mà anh đang mang trên vai, trọng trách của một người kế thừa dòng dõi quý tộc.

Dù đây là thế giới có tồn tại những kẻ siêu phàm đi chăng nữa, thì anh vẫn chỉ là một công tước mười sáu tuổi mà thôi.

Còn cô, Dahlia chẳng thể nhớ nổi mình đã làm gì khi mười sáu tuổi. Chắc khi ấy, mối quan tâm lớn nhất của cô chỉ là tìm cách trốn học thêm và ăn mì gói vào lúc nửa đêm.

Hikan nhảy tốt hơn nhiều so với những gì Dahlia tưởng. Ừ thì, việc phát hiện ra điểm yếu của anh dễ hơn, bởi trong cốt truyện gốc, anh ta vốn quá hoàn hảo. Anh giỏi mọi thứ trừ việc kiểm soát thứ tình cảm méo mó dành cho nữ chính.

Khoan đã, nữ chính xuất hiện khi nào nhỉ?

Dahlia tính toán, khoảng ba năm nữa mới đến thời điểm các sự kiện chính xảy ra, khi nữ chính chính thức ra mắt trong giới quý tộc. Từ đó, cô sẽ lần lượt gặp gỡ các nam chính trong quá trình hoàn thành những nhiệm vụ của mình.

“Á.” Dòng suy nghĩ lơ đãng khiến Dahlia bước sai nhịp. Thay vì lùi lại, cô lại đập trán vào ngực Hikan. Chân cô giẫm lên chân anh như một đòn kết liễu hoàn hảo cho tình huống.

“E-em x-xin lỗi!” Dahlia hét lên, lập tức nhấc chân ra và dừng điệu nhảy.

Hikan, trái lại, chẳng nói gì cả. Sự im lặng của anh khiến cô càng thêm lo lắng. Dahlia thầm nói lời tạm biệt với phần đời còn lại của mình.

Tôi xin tuyên bố sự kết thúc của cuộc đời Dahlia Pesteroz ở tuổi mười ba.

Cô cẩn thận ngẩng đầu nhìn anh. “A-anh có đau không?”

“Hãy suy nghĩ trước khi nói. Em nghĩ thế này mà có thể khiến anh đau à?”

Nhưng anh từng nói em sẽ chẳng bao giờ hiểu được anh mà…

Mang theo ý phản bác đó trong lòng, Dahlia ngước nhìn Hikan. Anh khẽ giật mình như thể nghe được tiếng phản đối thầm lặng ấy. Không thêm lời nào, anh tiếp tục dẫn cô theo những bước nhảy kế tiếp.

Dahlia vội vàng bắt nhịp theo. May mắn thay, cô không còn xao nhãng và tránh được mọi sai sót.

Khi hoàn thành bước nhảy cuối cùng, bà Mashu vỗ tay với vẻ cực kỳ hài lòng. “Thật tuyệt vời khi được chứng kiến màn trình diễn đó. Ngài quả thật xuất sắc trong mọi việc, thưa công tước.”

Giọng bà chân thành đến mức cả hai đều biết bà không chỉ đang nói xã giao. Hikan liếc nhìn bà Mashu một cái rồi tránh ánh mắt bà.

Ánh nhìn của bà Mashu chuyển sang Dahlia. “Cô đã tiến bộ nhiều lắm, tiểu thư Dahlia. Tôi chắc rằng chỉ cần luyện tập thêm một chút nữa, cô sẽ không mắc sai sót nào đâu.”

“C-cảm ơn bà, bà Mashu.” Dahlia đáp, nở một nụ cười gượng gạo.

Bà Mashu rời đi, nói rằng hôm nay không còn gì để dạy thêm. Thế là trong phòng chỉ còn lại Dahlia và Hikan.

Cô nhìn anh đầy lúng túng rồi nắm lấy tay anh. Trước khi Dahlia kịp mở miệng xin lỗi, Hikan đã rút tay ra. “Anh không cần lời xin lỗi của em.” Anh lạnh giọng nói.

“Ồ, được rồi.” Dahlia đáp, mỉm cười. Biểu cảm của Hikan trông có chút khác lạ, nhưng cô không bận tâm. “Nhưng mà, Hikan, sao anh lại đến đây?” Cô chắc chắn anh không đến chỉ để xem cô khiêu vũ.

“Anh đến vì chuyện liên quan đến người hầu của em.”

“À, phải rồi. Vú nuôi có nhắc đến.”

“Bệ hạ đã quyết định ai sẽ trở thành hầu gái riêng của em.”

Mắt Dahlia mở to. “X-xin lỗi...?”

“Anh cũng đã tìm hiểu qua, nhưng quyết định của bệ hạ sẽ phù hợp với em hơn.”

“Cái gì cơ?!” Cô kêu lên, kinh ngạc hơn bao giờ hết.

Hikan cau mày. “Sao lại ngạc nhiên như thế?”

“Không, không có gì đâu…”

“Em nghĩ anh sẽ để người mang họ Pesteroz dự tiệc mà không có hầu gái sao?”

Anh… vừa thừa nhận mình là người nhà Pesteroz ư?

Dahlia chưa từng nghĩ sẽ được nghe điều đó từ miệng Hikan. Một cảm giác lạ lẫm dâng lên trong cô.

“Dù sao thì, bệ hạ đã đích thân chọn hầu gái cho em, nên hãy đối xử với cô ta cho phải phép.” Hikan tiếp lời bằng giọng đều đều. Trông anh vẫn như mọi khi, nhưng khi Dahlia ngẩng đầu nhìn nghiêng gương mặt anh, cô không khỏi dấy lên chút nghi hoặc.

Liệu có phải… Hikan thật sự đang thay đổi như nữ công tước Blueport từng nói?

Trước khi Dahlia kịp hoàn tất dòng suy nghĩ của mình, Hikan lại lên tiếng. “Em sẽ gặp cô ta lần đầu tại buổi dạ vũ. Vì có vài việc cá nhân nên cô ta nhờ anh chuyển lời xin lỗi vì không thể đến chào em sớm hơn.”

Điều đó có nghĩa là cô sẽ dự tiệc cùng bà Mashu. Dahlia vốn chẳng bận tâm lắm mình sẽ đi cùng ai, nên chỉ khẽ gật đầu. Hikan nói tiếp. “Hầu gái của em tên là Adrisha Beniterre. Gia tộc Beniterre không mấy nổi bật, chỉ là một gia tộc tử tước, nhưng anh tin rằng bệ hạ hẳn có lý do riêng khi cử cô ta đến hầu hạ em.”

Hả? Adrisha sao?

Khoảnh khắc nghe thấy cái tên ấy, Dahlia chết lặng. Adrisha Beniterre chính là bí danh mà nhân vật chính của câu chuyện <Mê Cung Ouroboros> sử dụng. Tên thật của cô ấy là Yustia.

Vị hầu gái mà Hoàng đế đích thân chọn cho Dahlia… chính là nhân vật chính của nguyên tác!