Ngày hôm sau, Dahlia tỉnh dậy trong phòng mình. Mặt trời đã lên cao, như thể cô vừa tỉnh lại ngay sau khi ngất đi trong cỗ xe ngựa. Hình ảnh Hikan đến thăm dường như quá phi thực, khiến cô nghĩ rằng đó chỉ là một giấc mơ.
“Con tỉnh rồi à?” Một giọng nói dịu dàng vang lên.
Dahlia thấy nữ công tước Blueport đang ngồi ở đầu giường. Bà đang đan len trông như thể đã chờ cô tỉnh lại suốt quãng thời gian cô bất tỉnh.
“Nữ công tước Blueport!” Dahlia thốt lên đầy kinh ngạc, bật dậy. Một nụ cười vô thức nở trên môi cô. “Sao người lại đến tận đây ạ?”
“Ta nghe nói con gặp tai nạn nghiêm trọng nên lo lắng quá.” Nữ công tước Blueport mỉm cười, khẽ chỉnh lại chiếc mặt nạ của mình.
Dahlia cảm thấy nhẹ nhõm khi thấy nữ công tước vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường ngày. Nếu nữ công tước Blueport đang ở đây, nghĩa là Hikan chưa từng đến thăm. Giờ thì cô chắc chắn rằng chuyện anh ngồi cạnh giường mình chỉ là mơ.
Thật ra, Dahlia thấy nhẹ nhõm khi đó chỉ là một giấc mơ. Nếu anh thực sự đã ngồi bên giường cô, cô sẽ xấu hổ đến mức chẳng dám nhắc đến chuyện đó.
“Công tước trẻ Hikan cuối cùng cũng chính thức trở thành Công tước Pesteroz rồi. Mối quan hệ giữa hai anh em có khá hơn chưa?”
Dahlia lắc đầu. Cô bắt đầu than vãn đầy bức xúc về những lời Hikan đã nói với mình khi rời khỏi hoàng cung. Cô không chắc lần này Hikan có nghe được như lần trước không, nhưng cô thật sự muốn trút hết nỗi lòng. “Dù vậy, anh trai con đã cứu con. Con cứ nghĩ anh sẽ không làm thế vì anh đã do dự đến tận giây phút cuối cùng.”
Nữ công tước Blueport lắng nghe lời Dahlia với vẻ mặt nghiêm túc, nhưng ngay khi Dahlia nói xong, bà khẽ mỉm cười rạng rỡ. “Có vẻ như vị công tước đời này của dòng Pesteroz vẫn chưa thành thật với cảm xúc mà mình đang cố chối bỏ.”
Dahlia không hiểu ý bà là gì, nên chỉ nhìn nữ công tước bằng đôi mắt đầy thắc mắc như cầu xin một lời giải thích.
Nữ công tước Blueport đưa tay vuốt mái tóc nâu óng mượt của mình, giọng nói vẫn điềm tĩnh và nhẹ nhàng như cơn gió thoảng. “Những người siêu việt như ta thường nhìn thế giới qua lăng kính của sự hiệu quả. Nếu anh trai con để con sống chỉ vì thấy con còn có ích thì đó là một quyết định có lý, cháu không cần phải bận tâm. Nhưng khi cậu ấy cứu con, ta chắc rằng lúc đó cậu ấy không hành động theo lý trí, mà là theo cảm xúc chân thật của mình. Đừng lo lắng, Dahlia.”
Sự thấu hiểu bất ngờ ấy khiến Dahlia sững người. Cô cảm thấy thật lạ lùng, lần đầu tiên, cô có thể đồng cảm với nét cô độc trong ánh mắt của Hikan.
Nữ công tước Blueport khẽ mỉm cười như thể bà hiểu rõ mọi điều đang diễn ra trong lòng Dahlia.
“Dahlia, ta cũng từng là một người rất nóng nảy đấy.”
“Không, người đang nói dối, đúng không?” Dahlia bật thốt lên, kinh ngạc.
“Ta nói thật mà.”
Dù vậy, Dahlia vẫn thấy điều đó thật vô lý, việc nữ công tước Blueport từng xấu tính chẳng khác nào nghe tin Hikan là người hiền lành vậy.
“Ta đã thay đổi kể từ khi gặp chồng mình. Con người sẽ thay đổi, Dahlia à. Mong con đừng quên điều đó.”
Dahlia nhìn nụ cười của nữ công tước Blueport. Nụ cười ấy ấm áp như thể bà đang nhìn chính con gái mình. Dù phần lớn khuôn mặt của bà bị che bởi chiếc mặt nạ, Dahlia vẫn nhận ra điều đó. Nụ cười ấy vốn luôn khiến cô thấy phấn chấn, nhưng hôm nay, chẳng hiểu sao, nó lại khiến cô thấy buồn.
Nhưng… mình biết trước tương lai của thế giới này. Biết chuyện gì sẽ xảy ra với Hikan…
Thế nhưng, Dahlia không thể nói ra điều đó. Biết được tương lai của thế giới mà mình đang sống là một nỗi cô độc. Dahlia lặng lẽ nhìn nữ công tước Blueport, trong lòng thừa nhận nguyên nhân của nỗi buồn ấy.
Cô đã từng nghĩ đến một khả năng, khi chứng kiến Hikan được phong làm Công tước Pesteroz.
Tại sao nữ công tước Blueport lại không xuất hiện trong câu chuyện gốc sau bốn năm nữa?
Trong cốt truyện gốc của trò chơi, người đứng đầu gia tộc Blueport không phải là nữ công tước Blueport mà là nam chính, Lewain Blueport. Vậy thì… trong câu chuyện gốc, nữ công tước Mary Blueport ở đâu? Tại sao bà lại truyền lại tước vị công tước cho con trai mình chỉ trong vòng bốn năm?
Chẳng lẽ… chẳng lẽ đến khi cốt truyện gốc bắt đầu, nữ công tước Blueport đã không còn tồn tại?
Không, chuyện đó là không thể.
Dahlia chắc chắn mình đã nhầm. Dù cô đã chơi trò chơi đó không biết bao nhiêu lần, điều đó cũng không có nghĩa là cô hiểu rõ mọi chi tiết của câu chuyện. Chắc chắn phải có một hoặc hai dòng hội thoại nào đó mà cô đã lướt qua, những dòng có nhắc đến nữ công tước Blueport. Ắt hẳn là vậy.
Dahlia gạt phăng ý nghĩ ấy ra khỏi đầu. Nữ công tước Blueport mỉm cười. “Giờ khi anh trai con đã trở thành Công tước Pesteroz, sẽ có một buổi vũ hội để chúc mừng tân công tước. Ta cũng sẽ đến dự, nên hãy gặp lại nhau khi ấy nhé.”
“Thật ạ?” Dahlia kêu lên.
Nữ công tước Blueport vốn hiếm khi rời khỏi dinh thự, nên việc bà tham dự một buổi vũ hội quả là một dịp hiếm có.
“Phải. Buổi tiệc ấy sẽ buồn tẻ lắm nếu không có ta bên cạnh con, Dahlia.” Giọng bà đầy ấm áp. Dahlia nở nụ cười rạng rỡ đáp lại.
“Con hứa sẽ gửi thư mời cho người!”
“Đừng tự tay vẽ như lần trước nữa nhé. Dễ thương thì có, nhưng trông vẫn hơi trẻ con đấy.”
Cả hai cùng mỉm cười với nhau rồi bật cười thành tiếng.
***
Hikan không đến thăm Dahlia dù anh biết cô đã tỉnh lại. Tuy vậy, anh vẫn xuất hiện trong bữa tối hôm ấy.
Dahlia không thấy thất vọng. Sau khi nghe câu chuyện của nữ công tước Blueport, cô đã quyết định sẽ rộng lượng hơn với anh, ít nhất là một chút. Dù vẫn khó tin, nhưng dường như Hikan đã cứu cô chỉ vì anh thật sự muốn thế.
Chỉ riêng điều đó thôi cũng đáng để cô biết ơn rồi.
Ngoài ra, cô không chắc có phải mình tưởng tượng hay không, nhưng hình như anh đã bớt lạnh lùng với cô hơn trước. Cô còn nghĩ mình thấy anh khẽ giật mình khi cô nở một nụ cười thật tươi.
Ý nghĩ ấy chợt lóe lên trong đầu cô.
Đây có thể là cơ hội tốt nhất để khiến Hikan bớt nghi ngờ mình!
Dahlia gom hết phần dễ thương mà cô đã kiềm lại bấy lâu, quyết định dốc toàn bộ vào Hikan. Quyết định này thật dễ dàng vì giờ cô đã bớt ghét anh hơn một chút. Hơn nữa, bữa ăn là dịp duy nhất cô có thể nói chuyện với anh, bởi nó được xem như một sự kiện chính thức.
“Wow! Hikan, món này ngon quá! Anh có muốn ăn thêm không?” Dahlia mỉm cười, đẩy phần thịt cừu đã cắt sẵn sang đĩa của Hikan. Thực ra, cô vốn ghét thịt cừu.
Hikan không trả lời, cố tình tránh miếng thịt mà Dahlia đã đưa.
Không được… mình sẽ không bỏ cuộc đâu.
Dahlia siết chặt nắm tay đầy quyết tâm. Đúng lúc ấy, Hikan liếc nhìn cô khiến Dahlia hoảng hốt, sợ rằng anh sẽ hiểu lầm nắm tay của cô là ý định muốn đấm anh vì đã từ chối đồ ăn của mình.
Hikan cúi xuống nhìn Dahlia với vẻ ngỡ ngàng.
K-không phải vậy đâu!
Cô vội nâng hai nắm tay lên đầu, rồi vụng về mở ra thành một hình trái tim nhỏ. Biểu cảm của Hikan càng trở nên kỳ lạ hơn. Anh nhìn cô với vẻ dửng dưng như đang quan sát một cô em gái mất trí, nhưng trong ánh mắt ấy lại thoáng chút thương hại.
Anh thở dài, lấy nĩa đâm vào miếng thịt cừu mà Dahlia đã đẩy sang đĩa mình rồi ăn nó. Dahlia chỉ muốn bốc hơi ngay tại chỗ.
Vừa trở về phòng, Dahlia liền soi gương và diễn lại động tác trái tim mà cô đã làm trước mặt Hikan. Cô phải biết trông mình khi đó ngớ ngẩn đến mức nào. Nhưng khi nhìn kỹ phản chiếu của bản thân, kết quả lại khác hẳn những gì cô mong đợi.
Khoan đã, rõ ràng là anh ta kỳ lạ. Sao cái này lại không dễ thương được chứ?
Thực tế thì, khi bắt đầu thử lại, Dahlia nhận ra cô bé mười ba tuổi như mình trông dễ thương trong bất kỳ động tác nào. Cô lo rằng mình đang làm quá nên vội chạy đi tìm quản gia để xác nhận.
“Trời ạ, tiểu thư Dahlia, sao cô lại…?”
“Quản gia! Tôi rất thích ông đó!” Dahlia làm lại hình trái tim y hệt cái cô từng làm cho Hikan.
Quản gia sững người hồi lâu, rồi quỳ một gối trước mặt Dahlia. “T-tiểu thư Dahlia! Xin cô đừng bao giờ làm vậy trước mặt người khác nữa!”
“Hả? Tại sao ạ?”
Ồ, có lẽ mình cũng không dễ thương đến thế.
“Nó quá… cô có thể bị bắt cóc mất.” Ông dường như đang cố kìm lại những từ như “quá đáng yêu” hay “rất đáng mến” vì vai trò là quản gia. Lòng tự tin của Dahlia lập tức dâng cao.
Biết mà! Đâu phải mình kỳ lạ đâu!
Phấn khích, Dahlia chạy khắp dinh thự, bắn tim về phía người làm vườn, vú nuôi và tất cả các hầu gái. Ai nấy đều gục ngã, hoàn toàn không chống đỡ nổi.
“Ôi trời ơi, tiểu thư Dahlia!”
“Ôi trời ơi… Sao một người dễ thương như vậy lại thành ra thế này…”
Cả dinh thự đã hoàn toàn khuất phục trước sức mạnh của Dahlia. Quá tự tin, Dahlia ưỡn ngực bước đi hiên ngang khắp nơi.
Cho đến khi cô rẽ qua một góc hành lang và chạm mặt Hikan…
Đúng lúc Dahlia đang bắn một trái tim về phía cô hầu gái người vừa năn nỉ xin thêm chỉ một lần nữa thôi, làm ơn thì hai người đối diện nhau. Sau một khoảng im lặng dài, Hikan lên tiếng. “Có vẻ như… em có một sở thích kỳ lạ mới thì phải.”
Dahlia không thể diễn tả nổi biểu cảm của Hikan bằng vốn từ ít ỏi của mình. Đó là ánh nhìn vừa thất vọng vừa sắc lạnh, càng khiến gương mặt vốn lạnh lùng của anh thêm đáng sợ. “Anh không biết là em đi khắp nơi làm cái đó với mọi người.”
K-không cần phải thất vọng đến mức đó đâu, đúng chứ?
Dahlia lúng túng hạ đôi tay mình xuống, vẫn giữ nguyên hình trái tim. Cô quyết định ngừng làm những điều trái với bản tính của mình.
