Yêu cầu từ Hội
Cái lạnh thấu xương. Hang động lạnh buốt đến mức hơi thở cũng hóa thành sương trắng, nhưng không khí lại trong vắt một cách kỳ lạ, dù đã ở sâu dưới lòng đất thế này. Chủ nhân của nơi chẳng hợp cho con người sinh sống ấy là một con quỷ khổng lồ da xanh. Người ta gọi nó là Chằn.
Con Chằn lao tới, mang theo ý định giết chết bọn họ, phả ra từng luồng khí lạnh buốt giá.
“Shaaah!”
Nó dồn ma lực vào hai tay, tạo thành một khối băng lởm chởm to bằng tảng đá lớn, rồi bắn về phía nhóm như một viên đạn. Chiêu thức đó gọi là Đạn Băng, chiêu này dồn toàn bộ sức mạnh vào một đòn duy nhất, uy lực kinh hồn.
Nhưng nhóm Survivors chẳng hề nao núng trước đòn tấn công tầm xa khủng khiếp ấy. Họ lập tức vào vị trí phòng thủ.
“Khiên Băng!”
Tiana giơ tay, dựng lên một tấm khiên băng dày đặc. Cả nhóm nhanh chóng núp sau lưng nó. Khối băng khổng lồ đâm sầm vào khiên, vỡ tan thành từng mảnh vụn bay tứ tung. Tấm khiên của Tiana vẫn vững vàng, che chắn hoàn toàn cho đồng đội khỏi những mảnh băng sắc nhọn.
“Grrrrr!” Con Chằn gầm gừ giận dữ, rõ ràng nó không ngờ đòn chí mạng của mình lại bị chặn đứng. Đó là sai lầm chết người. Nó đã để lộ sơ hở. Nick và Karan lập tức biến mất khỏi tầm mắt nó.
“BWAH?!”
Nick tấn công từ bên phải, Karan từ bên trái. Nick ném dao từ những điểm mù, nhắm chính xác vào mắt, cổ họng và tim. Dù cơ thể quái vật được tạo thành từ khí độc, không phải lúc nào cũng có điểm yếu giống con người, nhưng lưỡi dao vẫn có thể gây thương vong chí mạng. Con Chằn vung vuốt sắc nhọn chặn đứng những con dao, nhưng chính hành động đó lại tạo cơ hội cho Karan.
“Chịu chết đi… Hoả Long Trảm!”
Những tia lửa rực rỡ phản chiếu trên lớp băng dày đặc khắp hang động, tạo thành một vệt sáng chói lòa.
“GRRAAAAAGH?!”
Con Chằn gào thét trong đau đớn tột cùng khi lưỡi kiếm của Karan xé toạc cơ thể nó.
“Xong rồi. Trùm đã chết. Hay lắm, Karan,” Nick gọi.
“Chỉ là chuyện nhỏ thôi!” Karan đáp lại, giọng đầy phấn khích.
Nhóm Survivors vừa hoàn thành một chuyến đi săn trong mê cung mới, Hang Băng Chằn, được chỉ định cho các mạo hiểm giả từ hạng F đến D. Gần đây, họ chọn nơi này làm địa bàn săn bắn chính. Đúng như tên gọi, hang động luôn lạnh giá như mùa đông, dù bên ngoài đang là mùa hè. Số lượng quái vật tương đương Rừng Yêu Tinh, nhưng chúng đã thích nghi hoàn toàn với cái lạnh, chẳng bao giờ mò ra ngoài vùng ấm áp. Vì vậy, việc kiểm soát chúng cũng không gắt gao.
Quái vật phổ biến nhất là Gia Tinh Băng và sói băng. Gia tinh băng là phân loài của gia tinh – trông giống yêu tinh có sừng, nhanh và mạnh hơn yêu tinh thường rất nhiều. Chúng sống tốt trong môi trường lạnh, chẳng có đặc điểm gì đặc biệt, nên không quá khó đối phó.
Sói băng thì nguy hiểm hơn: khi hú, chúng phun ra luồng khí lạnh buốt, tấn công tầm xa, lại linh hoạt và hung hãn khi cận chiến. Với mạo hiểm giả hạng thấp, chúng là mối đe dọa lớn. Nhưng điểm yếu cũng rõ ràng: khí lạnh dễ chắn bằng phép phòng thủ, và chúng cực kỳ mong manh trước lửa. Chỉ cần một đỡ đòn giữ chân gia tinh băng và hậu vệ xử lý sói băng, thì mê cung này chẳng phải nơi quá đáng sợ.
“Có chuyện gì vậy Nick? Thu dọn thôi nào,” Karan hỏi.
Trùn của mê cung vừa bị hạ – con Chằn, một loại quỷ. Sức mạnh của nó ngang ngửa Chằn Tinh, nhưng khác biệt ở làn da xanh, tốc độ cao và khả năng dùng phép băng. Nó không dẫn theo bầy đàn như Chằn Tinh, nên với sự phối hợp của nhóm, chẳng phải đối thủ đáng gờm. Karan thậm chí hạ nó chỉ trong một đòn.
“Không có gì đâu, chỉ là… đang nghĩ linh tinh thôi,” Nick đáp.
“Đừng có úp mở vậy chứ. Có gì quan trọng không?” Tiana hỏi.
“Đây là mê cung thứ ba chúng ta đã chinh phục.”
“Ừ.”
“Rồi chúng ta quyết định biến nơi này thành địa bàn săn chính. Mọi người thấy sao?”
“Hmm… Thật ra thì… không khó như mình tưởng. Phiền phức vì xa xôi, phải đi bộ nhiều, nhưng chẳng có gì khiến mình cảm thấy nguy hiểm đến tính mạng cả,” Tiana đáp, tay chống cằm. Cô biết lời mình nói có phần đáng lo, nên tiếp tục, “Thành thật thì… mình cảm thấy đang lơ là dần.”
“Đó chính là điều mình lo,” Nick gật đầu.
“Phải lo thật à?”
“Mình không nghĩ đó là lơ là. Đó là mệt mỏi. Dù mê cung có dễ đến đâu, việc đi bộ liên tục vẫn khiến cơ thể kiệt sức. Mệt mỏi làm giảm tập trung, rồi sai lầm là khó tránh khỏi.”
“Phép chữa trị có thể lành vết thương, nhưng chỉ có nghỉ ngơi mới chữa được mệt mỏi,” Zem nói, giọng trầm trầm.
“Chúng ta ai cũng có vai trò riêng, chẳng ai có thể thay thế. Nếu một người ngã xuống, cả đội sẽ nguy hiểm. Ở những nơi mức độ thế này thì rủi ro còn ít, nhưng nếu dấn thân vào mê cung cao hơn hai, ba hạng… chỉ một sai lầm thôi cũng đủ chết.”
“Vậy… có nên tuyển thêm người không?” Karan hỏi, giọng hơi run.
Nick lắc đầu, mỉm cười trấn an. “Đừng lo. Chúng ta sẽ không làm thế đâu. Và cũng chẳng thể làm được. Đưa một người không cùng chí hướng vào đội chỉ tổ gây rắc rối thôi.”
Ba người còn lại gật đầu im lặng. Tất cả thành viên Survivors đều mang theo vết thương lòng từ quá khứ. Không ai muốn phiêu lưu cùng người không hiểu được nỗi đau ấy. Họ kiên quyết giữ nguyên lập trường.
“Vậy thì… phải cẩn thận đừng ép bản thân quá sức thôi,” Nick nói.
“Ừ…” Tiana khẽ gật.
Nhóm trở về hội để bán nguyên liệu.
“Các anh chị quen với Fishermen rồi nhỉ?”
“Hô hô, kiếm bộn rồi kìa. Hôm nay đi đâu thế?”
Họ đã chuyển từ Newbies sang Fishermen Adventurers Guild, hội dành cho mạo hiểm giả vượt qua hạng G, không còn là tân binh nhưng chưa phải trung cấp. Ở đây ít kẻ nghiệp dư hơn, cũng chẳng có lũ cựu binh giả vờ khiêm tốn. Nói cách khác, hội này mới thực sự toát lên tinh thần của mạo hiểm giả, và là nơi nhộn nhịp nhất Thành phố Mê cung về số lượng người.
Từ sáng đến tối, sảnh luôn chật kín với yêu cầu thu thập, săn thưởng quái vật, hỗ trợ mạo hiểm giả… Không gian chứa hơn trăm người mà vẫn chật chội. Mọi người chia sẻ thông tin nhiệt tình, và luôn thân thiện với nhóm Survivors dù họ mới gia nhập.
“Hang Băng Chằn” Nick đáp.
“Thật á? Chỉ bốn người thôi? Các cậu giỏi thật đấy.”
“Cảm ơn. Bọn tôi phải đi bán nguyên liệu đây, hẹn gặp lại nhé.”
Bốn người len qua đám đông đến quầy tiếp tân.
“Được rồi, năm mươi ba sừng gia tinh băng, ba sừng Chằn, ba mươi sáu răng. Tổng cộng là…” Nhân viên hội đếm nguyên liệu, tính toán bằng bàn tính, rồi xếp tiền vàng bạc thành từng chồng gọn gàng.
Nick nhận tiền, cố nén nụ cười. Vừa định đề nghị chia tiền để đi tiêu xài một chút thì nhân viên gọi giật lại.
“À, xin chờ một chút nhé anh Nick. Có việc chúng tôi muốn bàn với cả nhóm. Mời mọi người vào phòng sau được không ạ?”
“Hả?”
Nhóm được dẫn vào một phòng họp nhỏ phía sau hội.
“Này Nick, kiểu này có hay xảy ra không?” Tiana hỏi.
“Không đâu. Mạo hiểm giả hạng F hiếm khi bị gọi thế này lắm,” Nick đáp, giọng đầy nghi hoặc. Họ ngồi chờ trong phòng, lòng thấp thỏm không yên.
“Xin lỗi vì để các cậu chờ, Survivors.”
“Ồ, bà già đây mà. Bà làm gì ở đây thế?” Nick hỏi.
“Gọi đúng tên đi chứ nhóc. Ta làm việc cho tổng bộ, nên có thể đến bất kỳ chi nhánh nào. Bình thường thì ta ở Newbiesthôi.”
Đó là Vilma, nhân viên họ từng gặp ở hội cũ.
“Nick, không được vô lễ thế chứ,” Zem nhắc nhở.
“Thôi được rồi,” Nick nhún vai.
“Tốt, ít ra còn có cựu linh mục biết phép tắc. Thôi, vào việc chính đi. Ngồi xuống nào,” Vilma nói.
Nick miễn cưỡng ngồi xuống. “…Vậy bà có việc gì với một đội hạng F?”
“Ta có một mê cung muốn các cậu khám phá. Tên là Mê Cung Ràng Buộc.”
“Hả?!” Nick giật mình. “Mê Cung Ràng Buộc… Chẳng phải đã bị niêm phong sao?”
“Đúng vậy.”
“Vậy sao lại bảo chúng tôi đi?”
“Nơi đó lâu rồi chưa được khám phá, nên ta muốn các cậu thực hiện một cuộc điều tra giúp.”
“Nghe phiền phức vãi…”
“Mê Cung Ràng Buộc là gì vậy? Tôi chưa từng nghe bao giờ,” Tiana hỏi.
“Nói đơn giản thì… đó là mê cung dùng để huấn luyện,” Nick giải thích.
“Huấn luyện? Giống Rừng Yêu Tinh à?”
“Không. Rừng Yêu Tinh là mê cung bình thường, có khí độc và quái vật, được hội chọn làm nơi luyện tập cho tân binh. Còn Mê Cung Ràng Buộc… không có miasma.”
“Không có khí độc thì không có quái vật chứ?”
“Ừm…” Nick ngập ngừng.
Vilma tiếp lời: “Mê cung đó được thiết kế để tự động tạo ra hình nhân – những con búp bê hình dạng giống quái vật.”
“Cái gì cơ? Nghe như chỉ có cổ vật mới làm được,” Tiana nghi ngờ.
“Đúng vậy. Đó chính là cổ vật.”
Cổ vật là di vật của nền văn minh cổ đại, khác hẳn với các vật phẩm ma thuật hiện đại. So với đồ ma thuật ngày nay, cổ vật sở hữu sức mạnh và chức năng siêu phàm, nhưng cực kỳ hiếm, và tiêu tốn ma lực khủng khiếp. Chỉ một chiếc hộp nhỏ cũng đủ bán để xây cả một tòa biệt thự.
“Mê cung tự động tạo hình nhân, tự duy trì độ khó và môi trường mà không cần con người can thiệp. Đó là một trong những bảo vật bí mật của Thành phố Mê cung,” Vilma tiếp tục.
“Thật… đáng kinh ngạc. Sao không ai biết nhiều về nó?” Tiana thốt lên, mắt sáng rỡ.
Nick khoanh tay, vẻ mặt khó xử. “Vì mạo hiểm giả không thích. Giết hình nhân chẳng thu được nguyên liệu nào đáng bán. Thà đi mê cung thường còn kiếm tiền tốt hơn.”
“Nghe phí thời gian thật,” Karan gật gù.
“Tôi ngày xưa có lẽ cũng sẽ cười khẩy, nhưng giờ thì hiểu cảm giác của mạo hiểm giả rồi,” Tiana thở dài.
“Ngay cả lý do chính đáng để tiêu diệt quái vật và thanh tẩy khí độc cũng không có,” Zem nói.
Cả bốn người đều tỏ ra thờ ơ. Đó chính là lý do Mê Cung Ràng Buộc bị bỏ mặc và niêm phong.
“Ta không phủ nhận. Nó bị niêm phong vì nếu mở ra, chẳng ai thèm đến. Chúng ta cũng không muốn dân thường mò vào,” Vilma đáp, giọng chán chường.
“Vậy sao bà lại muốn mở nó bây giờ?” Nick hỏi.
“Chúng ta có bằng chứng cho rằng bên trong còn kho báu chưa được khám phá. Một nhân viên khi sắp xếp quả cầu tri thức đã tìm thấy danh mục kho báu của Mê Cung Ràng Buộc. Có rất nhiều món trong danh sách đó vẫn chưa được tìm thấy.”
Quả cầu tri thức là những pha lê chứa đựng thông tin tương đương hàng trăm cuốn sách, có thể đọc bằng cách nhìn vào bên trong. Giá trị của chúng ngang ngửa với những vũ khí tốt nhất.
Nhưng điều Vilma nói tiếp mới thực sự khiến cả nhóm sững sờ.
“Kho báu?!”
Karan bật dậy khỏi ghế, mắt sáng rực, giọng lạc đi vì phấn khích. Ngay lập tức nhận ra mình vừa phản ứng quá mức, cô vội ngồi phịch xuống, hai má đỏ bừng, lúng túng cúi đầu.
“Tôi… tôi có quá đáng không?”
Nick nhìn cô, khẽ cười.
“Không có gì phải xấu hổ đâu. Ai mà chẳng thích kho báu chứ.”
“Nhưng… tôi hành động như trẻ con quá…”
“Tất cả mạo hiểm giả trên đời này đều là lũ trẻ con lớn xác thôi,” Nick nhún vai. “Nào, kho báu gì mà làm bà Vilma hào hứng thế?”
Vilma giơ từng ngón tay đếm.
“Gương đo lường ma lực, cầu liên lạc, bùa hộ mệnh lửa…”
Nick nhíu mày, rõ ràng chẳng ấn tượng.
“Nghe y chang mấy món đồ ma thuật sản xuất hàng loạt ngoài chợ bây giờ.”
“Đừng vội. Món cuối cùng mới là thứ quan trọng nhất…” Vilma ngừng lại, giọng trầm xuống, “Thánh kiếm Ràng Buộc.”
Cả nhóm nghiêng đầu, vẻ mặt ngơ ngác. Cái tên chẳng gợi lên chút hào hứng nào.
“Thánh kiếm là gì vậy? Tiana biết không?” Nick quay sang.
“Nghe nói kiếm được ban phép thì gọi là ma kiếm. Những thanh mạnh nhất mới được gọi là thánh kiếm. Nhưng Kiếm Ràng Buộc thì… tôi chưa từng nghe bao giờ,” Tiana lắc đầu.
Karan và Zem cũng lắc đầu theo. Vilma mỉm cười bí ẩn.
“Đó là vì nó chỉ tồn tại trong truyền thuyết của riêng Mê Cung Ràng Buộc. Một thanh thánh kiếm cổ xưa, sức mạnh của nó tăng lên nhờ sự kết nối và lòng tin giữa những người đồng hành. Nó khuếch đại sức mạnh của cả nhóm – không có vũ khí nào phù hợp hơn cho một đội mạo hiểm giả.”
“Hừm…” Nick thở dài, giọng chán chường.
“Sao? Không hứng thú à?” Vilma hỏi.
“Biến lòng tin và tình đồng đội thành sức mạnh? Nghe như cổ tích trẻ con ấy.”
Lời nói của Nick như một nhát dao lạnh buốt. Cả bốn người đều im lặng. Ánh mắt họ đồng loạt trở nên xa xăm, u ám. Họ hiểu quá rõ – lòng tin mong manh đến nhường nào. Nó có thể vỡ tan chỉ trong một khoảnh khắc phản bội.
Vilma thở dài, giọng đầy tiếc nuối.
“Trời ạ, lũ trẻ các cậu lạnh lùng thật… Tiếc quá. Đội của các cậu mới là ứng cử viên hoàn hảo nhất cho nhiệm vụ này.”
“Ý bà là sao?” Nick hỏi.
“Nick này, cậu từng đến Mê Cung Ràng Buộc chưa?”
“Chưa.”
“Tại sao?”
“Vì Combat Masters hồi đó không có ai dùng được phép thuật. Chúng tôi biết tầng dưới cực kỳ phiền phức nếu thiếu pháp sư hoặc linh mục. Hơn nữa chẳng thu được nguyên liệu đáng giá. Chẳng có lý do gì để đi cả.”
“Đúng vậy. Nhưng nhìn đội hiện tại của cậu xem – cân bằng hoàn hảo giữa tiền tuyến và hậu phương. Chính Mê Cung Ràng Buộc được xây dựng để khuyến khích sự cân bằng lý tưởng ấy.”
“Tôi không quan tâm mê cung được xây thế nào. Bà chọn chúng tôi chỉ vì thành phần đội đẹp à?”
“Không hẳn. Thật ra chúng ta đã cử vài đội khác vào rồi. Một số đã xuống đến tầng cuối. Họ tìm thấy kha khá cổ vật sản xuất hàng loạt. Nhưng thứ chúng ta thực sự muốn – Kiếm Ràng Buộc – vẫn chưa thấy bóng dáng đâu.”
“Nếu không ở tầng cuối thì làm sao biết nó còn ở đó?” Nick vẫn thờ ơ.
“Đừng vội từ bỏ. Hầu hết các mê cung do cổ vật tạo ra đều có tầng ẩn. Nếu các cậu tìm được, phần thưởng sẽ cực kỳ hậu hĩnh.”
“Vậy nếu không tìm được gì thì sao? Không có tiền à?” Nick hỏi lại.
“Sẽ có khoản cố định. Chỉ cần bước chân vào mê cung thôi cũng được ba mươi nghìn dina.”
Nick nhăn mặt. Ba mươi nghìn dina chia bốn người, mỗi người bảy nghìn rưỡi. Với đội hạng F thì cũng kha khá, nhưng so với việc cày Hang Băng Chằn thì vẫn thua xa. Trừ khi… họ thực sự tìm được kho báu.
Nick quay sang nhìn từng người một.
“Mọi người nghĩ sao?”
“Hmm… Phụ thuộc vào thời gian di chuyển và số ngày khám phá thôi. Nó có gần không?” Tiana hỏi.
“Gần lắm. Lối vào nằm ngay trong trụ sở hội chính, đi bộ từ đây chỉ ba mươi phút. Đi đến tầng cuối mất khoảng ba tiếng. Nếu dành cả ngày làm việc ở trong đó và xuống được đáy, chúng ta sẽ không keo kiệt phần thưởng đâu,” Vilma trả lời.
“Ồ, vậy thì hợp lý thật. Mê cung huấn luyện mà lại nằm trong trụ sở hội… Nghe cũng ổn đấy chứ,” Tiana gật gù.
Karan và Zem cũng gật đầu theo. Nhìn vậy, Nick quay lại nhìn Vilma.
“Được rồi.”
“Đổi ý rồi à?” Vilma hỏi, mắt sáng lên.
“Chưa hẳn. Tôi có thêm điều kiện. Bà phải hứa sẽ không cắt giảm tiền bằng cách viện cớ ‘tìm sai thánh kiếm’ hay ‘kiếm bị hỏng’. Tôi muốn thỏa thuận rõ ràng, trắng đen rõ ràng.”
“Trời đất, cậu bị ám ảnh lòng tin đến mức này cơ à? Sao không đi làm thương nhân luôn cho rồi.”
“Im đi. Không mạo hiểm giả nào dại dột tin vào những điều khoản mập mờ đâu.”
Vilma thở dài ngao ngán. Cuối cùng, sau một hồi thương lượng căng thẳng, họ cũng đi đến thỏa thuận. Nick bắt Vilma đưa bản đồ, thông tin về kẻ địch, những khu vực đã khám phá và những nơi cần kiểm tra lại. Anh còn bắt bà miêu tả chi tiết thanh thánh kiếm, cam kết trả thưởng đầy đủ bất kể tình trạng kiếm ra sao. Thậm chí hỏi luôn hội có mua lại các cổ vật khác họ tìm được không. Đến mức Vilma – người đã quen đối phó với đủ loại mạo hiểm giả khó chịu – cũng phải bó tay.
Xong xuôi, Nick thở phào.
“Không phải việc tệ.”
Mọi người gật đầu đồng tình.
“Được rồi. Chúng tôi nhận.”
“Nếu từ chối sau đống câu hỏi đó thì ta nổi điên thật đấy. Mau đi đi,” Vilma xua tay, đuổi cả nhóm ra khỏi phòng.
Và thế là, Survivors chính thức nhận nhiệm vụ khám phá Mê Cung Ràng Buộc.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
