Hướng Dẫn Của Thánh Kiếm
Lối đi chẳng khác gì những nơi khác trong mê cung. Chỉ có một thứ duy nhất vẫn y nguyên: cái không khí ngột ngạt, lạnh lẽo đến thấu xương.
“Cái quái gì thế này?! Khó hơn cả đường chính gấp trăm lần!” Nick gầm lên, giọng khàn đặc vì mệt.
Đám hình đồng bé hơn người thường hai cái đầu lao vào hắn như bầy sói đói. Nick vung dao lia lịa, chân giày sắt đạp mạnh, vừa né vừa cố chặn chúng không cho tới gần Tiana.
“Chạy Nhanh đúng là bá cháy thật…” hắn lẩm bẩm.
“Đừng có coi thường nó!” Zem hét lên từ phía sau.
Nick đang đánh theo kiểu bình thường thì đã chết chắc nếu không có phép tăng cường của Zem. Chính anh chàng cựu linh mục này cũng phải xông vào hỗ trợ bằng cây chùy, vì số lượng hình nhân đông kinh khủng.
“Tôi biết rồi, biết rồi!”
Nick túm lấy một con hình nhân đồng đã gục, vung nó như gậy để đập vào lũ còn lại. Không có Tiếp Thêm Sinh Lực của Zem thì làm sao hắn làm nổi trò đó. Trước giờ hắn vẫn đánh cẩn thận dù được cường hoá, nhưng giờ thì hắn đã nắm rõ cơ thể mình có thể làm được gì khi được tăng cường đến mức này. Nhìn thì liều lĩnh, nhưng thực ra không hề.
Hắn bắt đầu áp đảo đám hình nhân đồng, nhưng chúng không phải kẻ thù duy nhất.
“Cẩn thận, Nick!” Karan hét lên.
“Tôi thấy rồi!”
Một cánh tay cứng như sắt – đúng nghĩa đen – giáng xuống. Đó là hình nhân sắt, toàn thân làm từ thứ kim loại ấy. Ăn một đòn là trọng thương. Karan nhìn mà tim thót lại khi Nick lăn người né dưới cánh tay kinh hoàng đó.
“Phép của tôi sẵn sàng rồi! Tránh ra!” Tiana ra lệnh.
“Rõ!”
“Radial Lightning!”
Một luồng sáng chói lòa bùng nổ từ cây trượng của Tiana. Tia sét lan tỏa hình tròn, đánh thẳng vào đám kẻ thù phía trước. Hình nhân kim loại kháng phép mạnh, nhưng vẫn có vài loại phép khiến chúng yếu đi. Radial Lightning không hạ gục hết, nhưng đủ làm chúng tê liệt tạm thời – cực kỳ hữu dụng trong trận đánh đông người.
“GUUII?!”
“Bây giờ! Xử hết!” Nick gầm lên. Hắn đạp liên tục vào đám hình đồng trước mặt, còn Karan nhảy vọt tới con hình nhân sắt đang cứng đờ.
“Hoả Long Trảm!”
Lưỡi kiếm rực lửa của cô chém bay đầu con hình nhân sắt, rồi tiếp tục quét ngang, cắt đôi đám hình nhân đồng xung quanh như cắt bơ. Cuối cùng, tất cả đều bất động.
“Nick, người cậu đầy vết xước.” Zem niệm phép chữa lành, những vết cứa biến mất ngay lập tức.
“Cảm ơn.”
“Độ khó tăng vọt quá nhanh. Con hình nhân sắt kia mạnh hơn cả chằn tinh với Chằn luôn ấy chứ.”
Tiana thở dài mệt mỏi, tu ừng ực nước từ bình.
“Đúng vậy. Khó thật. Mà cái tầng này còn rối rắm kinh khủng… Chết tiệt, vẽ bản đồ mệt quá.” Nick day cằm suy nghĩ. Nếu kẻ thù cứ mạnh lên thế này, họ sẽ gặp nguy hiểm thật sự. Cần chuẩn bị kỹ hơn, tính toán kỹ hơn. “Có lẽ nên tính chuyện rút lui.”
“Ý hay đấy,” Zem gật đầu.
“Còn hai người thì sao?” Nick hỏi Tiana và Karan.
“Hừm… Đến được chỗ đất chưa ai khám phá mà về tay không thì tiếc thật.” Tiana đáp.
“Ừ nhỉ…” Nick lẩm bẩm. Hắn chưa bao giờ được trải nghiệm cảm giác phiêu lưu thực sự, khám phá nơi chưa từng có dấu chân người. Cảm giác đó thật sự cuốn hút.
“Hay là… xem thử tầng tiếp theo thôi?” Karan đề nghị.
“Cậu muốn đi tiếp à, Karan?” Nick hỏi.
“Ừ.”
“Được rồi. Xem tầng dưới một chút thôi. Nếu chưa phải tầng cuối, chúng ta quay về và xin Vilma gia hạn thời gian tìm kiếm.”
Thế là họ tiếp tục tiến sâu hơn vào mê cung.
“Chỗ này… là cái quái gì vậy…?”
Căn phòng tiếp theo hoàn toàn khác biệt. Rộng mênh mông đến mức tưởng như không có điểm dừng, sàn nhà bóng loáng, mịn màng, khác hẳn những viên gạch vuông vức ở mọi nơi khác trong mê cung. Không còn bóng dáng đám golem nữa.
Giữa phòng có một thứ.
“Là… chuôi kiếm à?” Nick thốt lên.
“Không có lưỡi. Lạ thật.” Karan nhíu mày.

Chuôi kiếm nằm trên một bệ thờ. Tay cầm dài đủ cho hai tay nắm, phần bảo vệ tinh xảo, mang vẻ thần bí. Nhưng dù đẹp đến đâu, một thanh kiếm không lưỡi thì cũng vô dụng. Thế mà cách nó được đặt trang trọng trên bệ thờ lại như thể nó đã hoàn chỉnh.
“…Có phải thánh kiếm không?” Tiana thì thầm.
“Dù có phải thì cũng vô dụng nếu không có lưỡi chứ?” Nick đáp.
“Tôi nghe nói có loại thánh kiếm tạo lưỡi bằng ma lực của người dùng. Có thể là loại đó.”
“À, ra vậy.” Nick cẩn thận tiến lại gần. “Không thấy bẫy… Mà bẫy ở di tích cổ thì tôi cũng chịu.”
“Nên mang về chứ?” Tiana hỏi.
“Miễn là không có gì xảy ra khi chạm vào. Tiana, cậu có cảm nhận được ma lực lạ nào không?”
“Hiện tại thì… không. Cả thanh kiếm lẫn xung quanh đều không có gì bất thường.”
“Được rồi.”
Nick lấy khăn quấn tay, cẩn thận nắm lấy phần bảo vệ.
“Ngươi… dám cầm ta kiểu đó sao? Ít nhất cũng phải nắm lấy cán chứ, thằng khốn!”
Một giọng nói lạ lùng vang lên trong đầu Nick. Giọng không rõ tuổi tác, không rõ giới tính.
“…Cái gì vậy? Ai vừa nói?”
“Cẩn thận, Nick! Thanh kiếm vừa kích hoạt!” Tiana hét lên.
“Cái này hả?!” Nick buông tay ngay lập tức, lùi lại. Chuôi kiếm rơi keng xuống sàn. Cả nhóm lập tức giương vũ khí, chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.
“Rồi còn làm rơi ta nữa chứ! Ngươi có biết ta là ai không hả?!”
“Làm sao biết được?! À khoan… phải chăng… Thanh Kiếm Ràng Buộc?” Nick hỏi.
Thanh kiếm đáp lại bằng giọng điệu kiêu ngạo, kèm theo tiếng cười khẩy.
“Đúng vậy! Ta chính là kiệt tác vĩ đại nhất của Xưởng Vũ Khí Ma Thuật Teran, một vũ khí linh hồn thiên thần mang tên Thanh Kiếm Ràng Buộc. Chỉ kẻ xứng đáng mới được chạm vào ta.”
“Ừ, tôi sẽ không chạm tay không đâu. Tôi sẽ không làm rơi nữa, nên im đi.” Nick lấy khăn quấn thanh kiếm lại.
Karan và Zem nhìn mà lạnh gáy.
“Ừm… Nick. Thanh kiếm nó… nói được đấy. Cậu không thấy kinh dị à?” Zem hỏi.
“Ừ… ghê quá.” Karan rùng mình.
“Ghê?! Ta ghê sao?!”
“Nó… nó quát tôi kìa!”
“Bình tĩnh đi. Thầy tôi từng kể về mấy thanh kiếm biết nói. Chúng có thật.” Nick trấn an.
Zem và Karan tròn mắt ngạc nhiên.
“Thật à?” Zem hỏi.
“Ừ. Có nhiều loại kiếm thông minh khác nhau. Có thể coi chúng như hình nhân kiếm.”
“Đúng vậy. Tôi còn nghe có thanh kiếm ở nước khác được phong tước quý tộc vì công trạng trong chiến tranh.” Tiana bổ sung.
“Hai người biết hết thật…” Karan trầm trồ.
“Dù sao thì,” Nick nhìn thanh kiếm, “nếu là kiếm thông minh thì không cần lo. Nó không thể bị nguyền rủa.”
“Sao cậu biết?” Karan hỏi.
“Người cổ đại có quy định nghiêm ngặt khi tạo ra vật có trí tuệ hoặc linh hồn. Chúng phải tuyệt đối tuân theo chủ nhân, không được có phép tẩy não hay thao túng. Nên không cần cảnh giác với nó.” Nick giải thích.
Thanh kiếm cười lớn đầy tự hào.
“Cậu bé nói đúng. Đừng so ta với đám ma khí rẻ tiền chuyên lừa người. Ta là thánh kiếm cao quý, chỉ ban sức mạnh cho những ai trân trọng chính nghĩa và tình bạn. Ngươi nên thấy vinh dự khi được cầm ta.”
“Rõ rồi, thưa ngài Thánh Kiếm. Tôi sẽ cầm cẩn thận.”
“Cầm? Ngươi không phải kiếm sĩ sao? Không phải ngày nào cũng có được thánh kiếm cấp độ như ta đâu. Hãy trang bị ta đi.”
“Không, tôi chủ yếu dùng dao găm. Tôi là chiến binh nhẹ hơn là kiếm sĩ.”
“Vậy… cô nương long nhân thì sao?”
“Tôi chỉ dùng Long Cốt Kiếm thôi.”
“Vậy thì…” Thanh kiếm hướng về Zem và Tiana, nhưng cả hai đều lắc đầu. “…Các ngươi đến đây không phải để tìm ta sao?” Nó hỏi, giọng đầy nghi hoặc.
“Đúng là tìm ngài.” Nick đáp.
“Vậy sao không vui mừng? Các ngươi không muốn thử sức mạnh của ta sao?”
“Không hẳn…”
“Vậy các ngươi muốn gì ở ta?… Đừng nói là…”
“Cần nói không?”
Nick nhìn ba người đồng đội. Không ai phản đối.
“Chúng tôi định bán ngài.”
Cả bốn người đồng thanh.
Một khoảng lặng chết chóc.
Cả nhóm nhìn nhau, không hiểu sao thanh kiếm lại hỏi điều hiển nhiên đến vậy. Chính Thanh Kiếm Ràng Buộc lên tiếng trước, giọng run run.
“Các… các ngươi định bán ta cho ai?! Chắc không phải chính phủ chứ?!”
“Hội Mạo Hiểm Giả.” Nick đáp.
Thanh kiếm càng giận dữ hơn.
“Không! Ta từ chối! Ta không chịu rời khỏi đây chỉ để bị niêm phong hay cất giữ lần nữa! Ta là thánh kiếm vĩ đại nhất thế gian! Kiếm sĩ nào mà không muốn dùng ta chứ?!”
“Tiếc thật, nhưng…”
“Ta chờ đợi hàng thế kỷ trong giấc ngủ, không một ai đến. Cuối cùng mê cung cũng cho phép một nhóm người đi qua, vậy mà các ngươi định… BÁN TA! Ôi số phận thật tàn nhẫn!”
“Xin lỗi, nhưng chúng tôi nhận nhiệm vụ. Chúng tôi được thuê để tìm thánh kiếm có thể ẩn trong mê cung này.”
“Ta không chấp nhận bị giao cho đám lừa đảo ở Hội Mạo Hiểm Giả! Các ngươi có biết ta đã chờ đợi bao nhiêu năm tháng dài đằng đẵng vì sự dối trá của chúng không?!”
“Tôi… không biết phải nói sao nữa…” Nick day trán. Nghe nó kể, hắn không đành lòng quấn khăn bịt miệng nó lại.
“Này… Nick. Hay là… nghe nó kể xem sao? Nó bảo bị lừa, bị dối…” Tiana rụt rè đề nghị.
Nick chần chừ. Hắn không thể coi đây là chuyện của người khác nữa.
“…Chúng tôi chẳng biết gì về ngài cả. Kể từ đầu được không?”
“Haa… Con người thật thất thường. Các ngươi thực sự không biết gì về số tiền khổng lồ đổ vào việc chế tạo ta, cũng chẳng biết về cơn bão dư luận khi ta hoàn thành sao?”
“Chẳng biết gì cả. Nên mới hỏi.”
“Phải nóng lòng thế sao… Thôi được. Ta là thánh kiếm được rèn ra để chuẩn bị cho trận chiến quyết định với đại ác ma Skiaprelli.”
Tiana giật mình. “Đại ác ma Skiaprelli… Tôi có nghe cái tên này. Văn minh cổ đại từng giao chiến nhiều lần với các đại ác ma. Skiaprelli đặc biệt tàn bạo.”
“Đúng vậy. Skiaprelli là một sinh vật đáng sợ, bị nguyền rủa.”
“Không phải con quỷ đó đã bị giết, hoặc ít nhất là bị phong ấn sao?” Nick hỏi.
“Đúng thế. Anh hùng thời đó, Setsuna the Swift, đã dẫn đầu cuộc phản công táo bạo và phong ấn con quái vật đáng nguyền rủa ấy… Ta đáng lẽ phải tham gia chiến dịch với tư cách một trong những vũ khí chủ lực, nhưng một thanh thánh kiếm khác hoàn thành trước. Ta… chưa từng được ra mắt thế gian.”
“Trời ạ… Họ sản xuất thánh kiếm như sản xuất hàng loạt luôn à. Văn minh cổ đại đỉnh thật.” Nick trầm trồ.
“Không phải ‘sản xuất hàng loạt’ đâu. Các hiền giả ở xưởng vũ khí bị ép làm việc đến chết. Môi trường làm việc độc hại, đầy máu, mồ hôi và nước mắt.”
“Trời ơi… nghe buồn muốn chết luôn ấy.” Nick thở dài, giọng trầm xuống.
“Đó không phải vấn đề chính,” Thanh Kiếm Ràng Buộc đáp, giọng vẫn kiêu hãnh nhưng pha chút chua chát. “Dù ta chưa từng được ra mắt, nhưng có thể nói ta là thanh kiếm vĩ đại nhất từng được chế tạo. Ta gom sức mạnh của những người đồng hành bên chủ nhân lại, rồi khuếch đại lên. Hai người thì mạnh gấp bốn. Ba người thì mạnh gấp chín.”
“Vậy là… bình phương sức mạnh cả đội luôn hả? Kinh khủng thật…” Nick trầm trồ.
“Đúng vậy… về lý thuyết,” thanh kiếm khẽ nói, giọng đột nhiên nhỏ lại.
“Lý thuyết?” Karan nhíu mày, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
“Ừ… Đúng vậy. Nếu những người đồng hành tin tưởng nhau đến mức trái tim hòa làm một, thì sức mạnh của ta mới thực sự bùng nổ. Nhưng…”
“Nói luôn đi,” Nick thúc giục.
Thanh kiếm im lặng một lúc, như thể không muốn thừa nhận sự thật phũ phàng.
“Không có nhiều người… đủ khả năng kích hoạt toàn bộ sức mạnh của ta. Ngay cả những nhóm mạo hiểm giả gắn bó bao năm, chiến đấu ăn ý đến mức nào, thì ta cũng chỉ khuếch đại được cho hai người. Nhóm lớn nhất ta từng kết nối được… chỉ có ba.”
“Ba người đó… có quan hệ gì đặc biệt vậy?” Tiana hỏi.
“…Họ là ba anh em sinh ba.”
Nick bật cười khổ sở. “Nếu phải là sinh ba mới dùng được hết sức mạnh, thì làm sao mà nhóm thường dùng được chứ?”
“Không phải vậy!” Thanh kiếm vội vàng phản bác, giọng gần như van xin. “Nhất định phải có những người gắn kết bằng tình bạn chân thành, bằng tình yêu thương thực sự… Nhất định phải có chứ! Phải có chứ…” Giọng nó nhỏ dần, như thể chính nó cũng đang tự thuyết phục bản thân. “Sau khi chiến tranh kết thúc, ta bị phong ấn trong mê cung này với mục đích tìm kiếm những mạo hiểm giả xứng đáng. Năm tháng trôi qua. Ta chờ. Chờ mãi. Nhưng chẳng ai đến. Ta lẽ ra nên biết… Hội Mạo Hiểm Giả chỉ dùng ta làm mồi nhử khách hàng. Không ai được phép sử dụng ta cả. Đó là lý do họ niêm phong cánh cửa mà không nói với ta, cũng chẳng nói với bất kỳ mạo hiểm giả nào.”
“Ngài chỉ là phần thưởng… mà mãi mãi không ai tìm thấy,” Tiana thì thầm, giọng nghẹn lại.
“…Thật quá đáng,” Nick lẩm bẩm.
Bốn người bọn họ không kìm được mà cảm thấy xót xa cho thanh kiếm.
“Sau khi giận dỗi một thời gian dài, ta tự đưa mình vào giấc ngủ để vượt qua hàng thế kỷ. Ta chỉ vừa tỉnh dậy gần đây thôi.”
“Gần đây…? Khoan, vậy là ngàu chính là kẻ đã mở cánh cửa ở ngõ cụt đó hả?” Nick hỏi.
“Đúng vậy. Ta nhận ra có mạo hiểm giả lại đặt chân vào mê cung. Khi nhìn thấy các ngươi xuất hiện, ta đã… nhẹ cả người. Vì thế mà ta muốn nói…”
“Gì cơ?”
“Ahem!” Thanh kiếm hắng giọng, đột nhiên chuyển sang giọng điệu oai phong lẫm liệt. “Này những mạo hiểm giả trẻ tuổi! Các ngươi đã nắm tay nhau, vượt qua muôn vàn gian khó, tìm đến hành lang nơi ta đang chờ đợi. Đó không phải thành tựu nhỏ! Sao chúng ta không thử xem các ngươi có xứng đáng cầm ta hay không? Có ta trong tay, không kẻ thù nào có thể cản đường các ngươi. Dù đối thủ là ai, ta cũng sẽ ban cho các ngươi chiến thắng vinh quang!”
Cả nhóm im lặng.
Nick cảm nhận được ánh mắt của ba người còn lại đang dồn vào mình. Hắn đành lên tiếng, giọng nặng nề:
“…Như tôi đã nói từ đầu. Nhiệm vụ của bọn tôi là tìm ngài và giao cho Hội Mạo Hiểm Giả.”
“Ta từ chối!” Thanh kiếm gần như hét lên. “Ta là Thanh Kiếm Ràng Buộc, thánh vũ khí chỉ có thể được cầm bởi những kẻ mang chính nghĩa và lòng dũng cảm trong tim! Ta thà chết còn hơn trở thành món đồ trang trí cho lũ béo mập núp sau lưng những người thực sự đổ máu!”
“Tôi… không biết phải nói gì nữa…”
“Ta-không-muốn-điều-đó!”
Nick bối rối. Thanh kiếm này không có cách nào chạy trốn. Nó chỉ biết nói. Dù là thánh kiếm đặc biệt đến đâu, nó cũng không thể chống lại chủ nhân. Lừa nó rồi giao cho Hội thì dễ như trở bàn tay. Nhưng làm vậy… bẩn thỉu quá. Hắn không muốn. Và chắc chắn ba người kia cũng vậy.
“Hừm… Nick này,” Zem lên tiếng. “Không phải đồ tìm được trong mê cung thuộc về mạo hiểm giả tìm ra nó sao? Chắc chắn họ có quyền quyết định không bán chứ?”
“Không phải trường hợp này,” Nick lắc đầu. “Việc tìm Thanh Kiếm Ràng Buộc là một phần của nhiệm vụ chúng ta nhận. Nếu họ biết chúng ta giữ lại mà không giao, thì tiêu đời.”
“Ra vậy…”
“Nhất định phải có cách nào đó chứ!” Thanh kiếm gần như khóc.
“Tôi cũng muốn tìm cách lắm…” Nick thở dài thườn thượt.
Và đúng lúc ấy…
“…Hử? Cái gì vậy?” Karan khẽ nói.
“Sao thế, Karan?” Nick quay lại.
“Sàn… đang rung.”
“Rung á? Khoan, chỗ này không sập chứ?!” Nick hoảng hốt.
Thông thường, mê cung không bao giờ sập. Không ai biết chính xác cơ chế, nhưng dường như khí độc tích tụ trong mê cung ngăn chặn thiên tai như động đất, hỏa hoạn, giữ cho cấu trúc luôn nguyên vẹn. Quái vật không bao giờ chết vì thiên tai, và mạo hiểm giả cũng không phải lo chết oan trong tai nạn. Nhưng mê cung này… là nhân tạo. Không có khí độc. Nick không dám chắc chuyện gì sắp xảy ra.
“Chết tiệt, có khi là động đất thật…” hắn lẩm bẩm.
“Không thể nào. Di tích cổ bền hơn cả nhà hiện đại nhiều,” Tiana khẳng định.
“Thật à?”
“Văn minh cổ đại đã nghiên cứu cách khí độc duy trì mê cung. Chính kiến thức đó giúp các công trình của họ đứng vững hàng thế kỷ.”
“Vậy thì chuyện gì đang xảy ra?” Nick hỏi. Mặt đất rung chuyển dữ dội hơn, cả nhóm phải giữ thăng bằng.
“…A.”
“A cái gì?” Nick trừng mắt nhìn thanh kiếm.
“Không… không cần sợ. Đây không phải động đất.”
“Vậy là cái gì?”
“Đây chính là tầng cuối thực sự của mê cung. Hầu hết mạo hiểm giả thậm chí không thể đặt chân đến nơi này.”
“Ừ thì, ngàu bảo bị lừa rồi bị niêm phong mà.”
“Đúng vậy. Những kẻ quản lý mê cung đã bí mật niêm phong cánh cửa vì sợ có mạo hiểm giả lạc lối cướp ta đi. Sau đó họ xây thêm một phần mê cung giả để đánh lừa cả mạo hiểm giả lẫn ta. Ta vừa mới can thiệp vào hệ thống an ninh, mở được cánh cửa… Nhưng có một vấn đề.”
“Vấn đề gì?”
“Ta không thể vô hiệu hóa người bảo vệ được cài đặt để canh giữ tầng cuối thực sự… Việc can thiệp lung tung khắp mê cung, cộng với việc máy móc bị mạo hiểm giả lạc lối lấy cắp, khiến toàn bộ hệ thống cực kỳ bất ổn. Việc điều khiển đám hình nhân bảo vệ cũng không còn hoàn hảo nữa.”
Nick không hiểu hết những gì thanh kiếm nói, nhưng hắn bắt được một từ.
“Ngài vừa nói… bảo vệ?”
Một tiếng ầm kinh thiên động địa vang lên, như thể cả mê cung đang rên rỉ.
Cả bốn người chậm rãi quay lại.
Một con hình nhân khổng lồ đứng đó.
Toàn thân bằng bạc lấp lánh, đẹp đến mức không thật. Không giống đám hình nhân trước, các khớp nối của nó mịn màng không một khe hở. Cơ thể kim loại lỏng liên tục chuyển động, như thể có ý thức riêng. Khuôn mặt phẳng lì, nhưng trong khoảnh khắc, một đường cong hình lưỡi liềm hiện lên nơi miệng – như một nụ cười… vui vẻ đến rợn người.
“Đó chính là kẻ thù mạnh nhất trong mê cung này,” thanh kiếm thì thầm, giọng run rẩy.
“Hình nhân Dung hợp.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
