Karan, Chiến binh Rồng / Nạn nhân bị lừa / Kẻ ăn chơi một mình
Người rồng từng tự hào mang trong mình sứ mệnh: phục vụ một anh hùng loài người và cứu rỗi thế giới.
Nhưng nói thật thì… thế giới giờ đang yên bình đến mức phát ngán. Cuộc chiến giữa người và ma tộc đã kết thúc từ mười năm trước. Không còn thế lực hắc ám nào thống trị, không có đại họa nào đang rình rập. Thời đại hòa bình thực sự đã đến.
Còn người rồng thì lại đang rơi vào khủng hoảng.
Họ từng ra trận với tư cách lính đánh thuê. Rất nhiều người không trở về. Một phần chết trận, nhưng phần lớn… đơn giản là không muốn về nữa. Họ bị cuốn theo cuộc sống của con người – nơi văn hóa hòa trộn, tiện nghi, hiện đại, đầy màu sắc. Có người yêu một cô gái loài người, lập gia đình, rồi ở lại luôn.
Karan là con gái thứ ba của trưởng làng – một ngôi làng rồng đang dần teo tóp, suy tàn. Ai cũng yêu quý cô vì tính cách rực rỡ, thẳng thắn. Cô mạnh hơn bất kỳ người đàn ông nào trong làng, dù đầu óc không phải lúc nào cũng sáng suốt. Nhưng chẳng ai trách, vì tiềm năng chiến đấu của Karan rõ ràng là thứ mà cả làng đặt hy vọng.
Rồi cũng đến lúc cô bắt đầu tò mò về thế giới bên ngoài.
Dù mạnh đến mấy, cô cũng chỉ toàn so sánh với đám người trong làng nhỏ bé này. Cô muốn thử sức mình ở nơi rộng lớn hơn, muốn thực hiện cái sứ mệnh “phục vụ anh hùng” mà người rồng vẫn hay nhắc mãi. Thế là cô quyết định rời làng, lên đường phiêu bạt.
Nhưng có một thứ Karan thiếu thốn trầm trọng: kinh nghiệm sống giữa người đời.
Làng cô dân số ít ỏi, bạn đồng lứa đếm trên đầu ngón tay, thậm chí chẳng có ai đúng tuổi bằng cô. Hầu hết người lớn trong làng đã già, lực lượng lao động gần như không còn. Cô được nuông chiều từ nhỏ, chưa từng biết đến cái lạnh lùng, tàn nhẫn và xấu xí của con người.
“Nhặt lên xem kỹ đi cô em.”
“…Vâng.”
Karan ngoan ngoãn làm theo lời người bán hàng rong ở Thành phố Mê cung. Cô cầm chiếc vòng cổ bạc có mặt dây chuyền hình thiên nga lên xem. Thiết kế thanh thoát, tinh tế đến mức khiến cô ngẩn ngơ. Chỉ có điều… giá ghi trên đó làm cô giật mình.
“Hai đồng vàng, tương đương hai vạn dina. Xin lỗi nhé, không giảm được đâu,” gã đàn ông giơ hai ngón tay, giọng tỉnh bơ.
Karan do dự. Tiền cha mẹ cho thì đủ, nhưng đó không phải thứ cô nên tiêu xài hoang phí. Sau một hồi đấu tranh nội tâm, cô quyết định đặt trả lại chiếc vòng.
“Tôi sẽ quay lại sau, khi nào tự kiếm được tiền rồi sẽ mua.”
Cô vừa đưa trả thì gã bán hàng đột nhiên hét lên:
“Áaaa!”
“Ơ… sao vậy ạ?” Karan giật mình.
“Đừng giả vờ ngây thơ chứ cô em. Cô là người rồng mà, phải cẩn thận chứ!” Gã giơ chiếc vòng lên, trên mặt dây chuyền hiện rõ một vết xước dài, như bị móng vuốt sắc nhọn cào qua. “Giờ thì hỏng rồi, bán thế nào được nữa đây… Trời ơi.”
“Nhưng… em không làm mà!”
“…Thôi, tôi cũng không trách cô bất cẩn. Bản chất người rồng là vậy. Nhưng giả vờ không biết thì không được đâu.”
“Em thề là—”
Cánh tay từ khuỷu trở xuống của người rồng phủ vảy cứng, móng vuốt sắc nhọn. Chính vì thế họ luôn cực kỳ cẩn thận mỗi khi tiếp xúc gần. Karan không còn là trẻ con, cô biết cách cầm nắm để tránh làm xước đồ. Lúc nãy cô còn cố ý dùng phần trong lòng bàn tay, tuyệt đối không để móng chạm vào.
“Nhìn là biết mới từ quê lên phố, cô em à. Ở Thành phố Mê cung này không dễ sống đâu,” gã thở dài, giọng ra vẻ thương hại. “Nhưng tôi cũng không phải loại ác độc. Tôi giảm một nửa, còn một vạn dina thôi. Cô đưa một đồng vàng, tôi đưa luôn cái vòng đã xước cho cô. Thế là xong.”
Một vạn dina không phải số nhỏ. Thoát được vụ này với một vạn thì quá hời. Cả hai ý nghĩ cùng lúc lướt qua đầu Karan.
“Xem như là học phí làm quen với thành phố đi. Hay cô muốn tôi gọi Hiệp sĩ Mặt Trời đến giải quyết cho công bằng?”
Nghe đến Hiệp sĩ Mặt Trời, Karan lạnh sống lưng.
Đội quân đó là lực lượng duy trì trật tự ở Thành phố Mê cung. Họ bảo vệ công lý… trên danh nghĩa. Nhưng ai cũng biết có không ít hiệp sĩ nhận hối lộ, bắt người oan, và một khi bị họ để mắt tới thì cuộc sống ở đây coi như khốn đốn.
Karan hoảng loạn thật sự.
Đúng lúc đó, một bàn tay đặt lên vai gã bán hàng.
“Này, anh có thù oán gì với Karan à?”
“Callios!”
Karan quay lại, mắt sáng rực, giọng vui mừng khôn xiết.
Người vừa xuất hiện là một chàng trai tóc vàng dài, đẹp trai, nụ cười luôn thường trực trên môi, sau lưng đeo thanh trường kiếm. Dáng vẻ thân thiện đến mức ai gặp cũng tưởng là bạn cũ.
Nhưng gã bán hàng thì mặt cắt không còn giọt máu.
“Xin lỗi vì đến muộn nhé Karan. Lấy tiền thưởng ở hội lâu hơn dự kiến,” Callios cười áy náy.
“Không sao đâu…” Karan lắc đầu, mặt đỏ bừng vì xấu hổ khi bị anh thấy trong tình huống này.
Callios là thủ lĩnh đội mạo hiểm White Heron – nói trắng ra là sếp của cô. Hơn nữa, chính anh là người đầu tiên tiếp cận Karan khi cô mới đặt chân đến thành phố, ngơ ngác chẳng biết gì. Anh mời cô vào đội, chăm sóc, bảo vệ cô. Với Karan, Callios gần như là ân nhân.
“Tôi đã bảo là đi mua sắm thì gọi tôi mà. Muốn mua gì cứ nói, tôi giúp.”
“…Dạ.”
Callios quay sang gã bán hàng, nụ cười vẫn trên môi nhưng ánh mắt đã lạnh đi vài phần.
“Thế nào, anh bạn? Có chuyện gì với Karan nhà tôi à?”
“Không… không có gì cả! Chỉ là con bé người rồng này làm xước chiếc vòng hai vạn dina của tôi. Giờ bán thế nào được nữa!”
Karan cúi gằm, sợ Callios sẽ giận. Dù anh chưa từng quát cô lần nào, chỉ cần tưởng tượng thôi là cô đã run.
“Callios… em xin lỗi…”
“Này Karan, thử cào thêm cái nữa lên chiếc vòng xem nào.”
“!!!” Gã bán hàng hét lên. “Cậu làm cái quái gì vậy?!”
“Đã hỏng rồi cơ mà? Thêm vết xước nữa thì có sao đâu?”
“Tôi chỉ cho phép sau khi nhận đủ một vạn dina!”
“Được thôi. Tôi trả.” Callios rút một đồng vàng ra, ném cho gã. “Nhận đi.”
Gã nhận tiền mà mặt trắng bệch, chẳng vui chút nào.
“Được rồi Karan. Cào đi.”
Karan rụt rè đưa móng vuốt chạm vào mặt dây chuyền. Tiếng kim loại rít lên chói tai. Cô nhắm mắt lại vì sợ.
“Thử cào nhẹ hơn chút nữa được không?” Callios hỏi tiếp.
“Em… em không làm nhẹ hơn được…”
“Đúng rồi.” Callios quay sang gã bán hàng, nở nụ cười khinh khỉnh. “Móng của Karan không thể tạo ra vết xước mảnh, thẳng tắp, sạch sẽ thế kia được. Vết này là làm giả.”
Gã bán hàng tái mặt.
Callios nhanh như chớp luồn tay vào túi áo gã, lôi ra… một chiếc vòng thiên nga hoàn hảo, không một vết xước.
“Thì ra là đánh tráo. Cổ điển thật.”
Karan choáng váng. Hóa ra lúc cô mải suy nghĩ, gã đã nhanh tay đổi chiếc vòng xước bằng cái đẹp đẽ.
“Giờ tính sao đây?” Callios cười nhạt. “Gọi Hiệp sĩ Mặt Trời đến à?”
Gã bán hàng toát mồ hôi hột, không nói nên lời.
Callios quay sang Karan, giọng dịu lại:
“Này Karan. Em muốn chiếc vòng này không?”
“Dạ… muốn ạ.”
“Vậy thì xong. Chúng ta lấy chiếc vòng đẹp này, coi như quà tặng miễn phí. Còn đồng vàng vừa nãy…” Callios giơ tay. “Trả lại đây.”
“Đồ khốn!” gã gầm lên.
Callios chỉ cười, vỗ nhẹ đầu Karan.
“Đi thôi. Công việc còn chờ.”
“Dạ! Đi đâu tiếp ạ?”
“Hang Rắn Nồi. Mê cung khó đấy. Em chịu được chứ?”
“Chịu được ạ! Em sẽ cố hết sức!”
Karan gật đầu thật mạnh, lòng tràn đầy quyết tâm.
Cô muốn dùng sức mạnh của mình để đáp lại sự tử tế của Callios.
Ánh sáng đỏ rực bùng lên giữa bóng tối mê cung.
“Ăn này! Hỏa Long Trảm!!”
Karan vung thanh đại kiếm hai tay khổng lồ xuống theo một vòng cung rộng. Sức mạnh khủng khiếp từ vũ khí nặng trịch ấy xé toạc lớp vỏ cứng như thép của con bọ hung bạc khổng lồ – một con bọ sừng dài dài cả mét – chẻ đôi nó từ đầu đến đuôi. Không chỉ là nhát chém thường, lưỡi kiếm còn thiêu cháy luôn phần thân thể mà nó lướt qua thành tro đen, khét lẹt.
Đó là chiêu thức mạnh nhất của cô: Hỏa Long Trảm – khi được truyền thêm thần hộ mệnh của Hỏa Long vào thanh Kiếm Xương Rồng đáng tin cậy, nó có thể thiêu rụi mọi thứ.
“Đỉnh thật đấy Karan!”
“Hạng S mà gặp cũng phải quỳ luôn!”
“Thôi mà… đừng có khen quá đáng thế chứ,” Karan cười ngại ngùng, nhưng khóe miệng vẫn không giấu nổi vẻ tự hào.
Hai người vừa xuýt xoa vừa khen ngợi là pháp sư và tư tế của đội White Heron – cũng là bạn thân từ lâu của Callios. Cả hai cúi xuống bắt đầu mổ xẻ con bọ hung bạc, thu thập nguyên liệu.
Loài bọ hung bạc này dài khoảng một thước, là loại quái vật khó nhằn, chỉ chịu được đòn vật lý hoặc pháp thuật cực mạnh mới gây sát thương. Nhưng bù lại, càng nguy hiểm thì phần thưởng càng hậu hĩnh: càng kìm cứng nhưng nhẹ, vỏ ngoài bóng loáng – toàn bộ đều bán được giá trên trời.
Hang Rắn Nồi – một cái tên nghe thì bình dân, nhưng lại là nơi kiếm tiền cực ngon nếu biết cách. Quái vật ở đây cứng đầu, nhưng phần thưởng thì xứng đáng từng đồng.
“…Này, chắc chắn không cần em giúp thật hả?”
“Ừ, việc này để tụi anh lo. Em nghỉ ngơi đi, mệt rồi đấy!”
“Nhưng thế thì không công bằng…”
“Karan này, em vừa một mình cân con bọ hung bạc to tổ chảng. Để em đụng thêm tí nữa là tụi anh thất nghiệp luôn đấy. Thôi giao cho tụi anh đi.”
Pháp sư và tư tế vẫn cắm cúi mổ xẻ con quái, không thèm ngẩng đầu lên. Họ đáng tin thật, nhưng trong lòng Karan vẫn thấy có gì đó… không ổn.
“Callios…”
“Không sao đâu Karan. Để họ lo,” Callios mỉm cười, giọng nhẹ nhàng.
“Nhưng ít nhất em cũng nên…”
“Này, anh rất trân trọng ý tốt của em. Em hỏi thế là đúng rồi. Nhưng mạo hiểm giả phải tin nhau. Có việc thì phải giao cho đồng đội. Đó là nguyên tắc.”
“…Dạ.”
“Hơn nữa em đâu biết mổ xẻ, chữ nghĩa thì mù tịt, tính toán cũng không rành. Để những thứ đó cho người biết. Em cứ dựa vào tụi anh thoải mái. Như thế mới tránh được mấy trò lừa đảo kiểu hôm nay chứ.”
Karan siết chặt chiếc mặt dây chuyền thiên nga trong túi. Cô im lặng.
Callios đặt tay lên vai cô, nhẹ nhàng nhưng chắc chắn.
“Karan. Không có gì sai khi giao những thứ mình dở cho người khác. Chỉ cần tin đồng đội, tập trung vào việc mình giỏi nhất. Làm được vậy thì sớm muộn White Heron cũng thành đội mạo hiểm nổi tiếng. Mọi người sẽ coi chúng ta là anh hùng.”
Anh không để cô đụng tay vào bất cứ việc gì.
Karan có tài năng chiến đấu khủng khiếp. Cô chăm chỉ luyện tập dù đã được trời phú sức mạnh. Với một tân binh hạng D, mê cung kiểu này chỉ như đi dạo. Nhưng cô vẫn chưa đến hai mươi tuổi. Để cả đội làm hết việc còn mình chỉ đứng nhìn vì “mạnh hơn” khiến cô thấy khó chịu. Cô vui khi được dựa vào để đánh nhau, nhưng việc bị cấm làm bất cứ thứ gì khác lại khiến cô bất an. Mỗi lần cảm giác đó trỗi dậy, Callios lại vỗ về, động viên, khiến cô quên đi.
“Tầng tiếp theo có con quái cực mạnh. Tụi anh trông cậy vào em đấy, Karan,” Callios vỗ vai cô thêm cái nữa.
“Dạ! Em sẵn sàng!”
Cảm giác lo lắng tan biến ngay lập tức. Bản tính Karan là vậy – cứ tập trung vào việc trước mắt đã, mấy chuyện phức tạp để sau.
“Tầng dưới cùng là tầng cuối. Boss ở đó. Con rắn nồi – em biết gì về nó chưa?”
“Chưa ạ.”
“Nó là loại rắn ẩn trong cái bình sành to hơn cả người. Rất cẩn thận, khi nó trốn trong bình thì chẳng làm gì được.”
“Ẩn trong bình? Phép thuật không ăn à?”
“Đúng vậy. Cái bình chống phép hoàn toàn. Nhưng nếu đập thật mạnh vào bình, nó sẽ nổi điên và lao ra. Lúc đó nó sẽ nhắm thẳng vào người vừa đập bình. Nên phải hạ nó ngay lúc nó chui ra.”
“…Vâng.”
“Xin lỗi vì phải nhờ em chuyện này, nhưng… em chịu đánh cược chút rủi ro cho tụi anh được không? Tụi anh sẽ hỗ trợ hết mình. Phải không mọi người?”
“Đương nhiên! Tớ sẽ nã lửa liên tục!” pháp sư hô to.
“Hồi phục cứ để tôi,” tư tế gật đầu.
Karan coi hai người họ cũng như bạn thân. Nếu họ bảo “tin tụi anh”, thì cô quyết định không nghĩ ngợi nhiều nữa. Chỉ cần tập trung đánh nhau là được.
“…Em làm!”
Con rắn nồi là boss cuối của Hang Rắn Nồi. Một con quái cực kỳ khó nhằn. Bất kỳ đội nào hạ được nó đều được giới mạo hiểm nhìn bằng con mắt kính nể.
White Heron bình thường chỉ săn ở mấy mê cung hạng D. Đánh boss hạng Cnhư rắn nồi rõ ràng vượt quá sức. Cần sức mạnh xuyên thủng lớp vảy cứng, tốc độ theo kịp chuyển động nhanh như chớp, trang bị chống độc, và quan trọng nhất là một thủ lĩnh tỉnh táo, ra quyết định chính xác trong trận chiến kéo dài. Không đủ trình thì chết chắc.
“Được rồi… Karan, làm đúng như kế hoạch đã bàn. Để dành Hỏa Long Trảm đến phút cuối nhé,” Callios nhắc lại.
Thực ra có một cách hạ rắn nồi gần như chắc chắn. Không nhiều người biết, và dù biết thì cũng chẳng mấy ai dám làm.
“Vâng, Callios!”
Karan lao thẳng vào cái bình khổng lồ, dùng hết sức húc đổ nó.
Con rắn giận dữ lao ra ngay lập tức.
“Cẩn thận Karan!”
“Dạ!”
Nó quay phắt về phía Karan – kẻ dám phá “nhà” của nó – há miệng định nuốt chửng. Cô vung đại kiếm chặn lại. Người rồng vốn mạnh hơn người thường rất nhiều. Với một con rắn kích cỡ này, ngay cả Karan chưa hoàn thiện cũng dễ dàng đẩy lui.
“Hỗ trợ cô ấy!” Callios ra lệnh.
Pháp sư lập tức bắn một quả cầu lửa trúng ngay thân rắn. Nó đang tập trung hoàn toàn vào Karan nên ăn nguyên phát.
“Sssssss!”
Con rắn càng thêm điên tiết, quay phắt lại nhìn cả đội. Rồi một điều kỳ lạ xảy ra – toàn thân nó phát ra thứ ánh sáng xanh lè ghê rợn.
“Callios! Cái gì vậy?!” Karan hét lên.
“Nó chỉ đang cố dọa thôi! Chuẩn bị đòn kết liễu đây! Cố giữ nó lại chút nữa!” Callios đáp.
“Dạ…!”
Karan lo lắng nhưng vẫn tiếp tục chiến đấu. Lớp vảy quá dày, kiếm của cô khó xuyên thủng. Kế hoạch là cô làm mồi nhử, thu hút sự chú ý, trong khi pháp sư hỗ trợ từ xa, còn tư tế tăng cường cho Callios để anh tung đòn kết thúc một phát chết luôn.
“Callios! Sẵn sàng chưa?!” Karan gọi to mà không quay đầu.
Cô tin tưởng họ tuyệt đối.
Và những người đàn ông ấy đáp lại lòng tin của cô… bằng cách lặng lẽ lùi xa dần.
Con rắn há miệng đến mức tưởng như quai hàm gãy, phun ra một đám sương độc màu xanh kinh tởm.
“Cái… cái gì thế này?! Callios… cứu em…”
Khi rắn nồi thực sự giận dữ và cảm nhận nguy hiểm tính mạng, nó sẽ phun ra thứ độc khí chết người – hỗn hợp nọc độc của chính nó với côn trùng và hoa độc trong mê cung mà nó tích trữ trong bình. Thứ đó giết chết người thường gần như ngay lập tức.
Nhược điểm duy nhất: dùng xong là cạn độc. Sức mạnh của nó cũng giảm mạnh ngay sau đó.
Cách đối phó có thể là:
• Hạ gục nó trước khi nó kịp phun.
• Dùng trang bị chống độc.
Hoặc…
“Xong rồi. Độc đã tan. An toàn.”
“Kế hoạch thành công.”
…dùng một người làm lá chắn sống.
“Xin lỗi nhé Karan. Cảm ơn vì đã xử lý con rắn nồi giúp tụi anh… À mà, hình như nó cũng xử lý em luôn rồi nhỉ?” Callios cười khẩy.
“Sao… lại…?” Karan thì thào, ngã vật xuống đất. Cô không còn sức để nhúc nhích ngón tay. Chỉ đủ để nghe tiếng cười chế giễu của hắn.
“Vẫn còn nói được à… Chắc độc chưa đủ mạnh vì là người rồng.”
“Đừng lo, liều lượng chết người rồi.”
Callios và pháp sư hơi ngạc nhiên khi thấy cô còn sống, nhưng họ nhanh chóng quay lại việc chính. Họ kết liễu con rắn nồi đang nằm thoi thóp, rồi lột sạch da, nanh, những bộ phận có thể bán được tiền.
Karan vẫn hy vọng.
Đây chắc chỉ là kế hoạch bí mật để hạ boss. Họ giấu cô để cô không sợ. Chắc chắn lát nữa họ sẽ quay lại chữa trị cho cô.
“Xong thu thập nguyên liệu là đi luôn.”
Hy vọng vỡ vụn khi cả bọn bỏ lại cô mà không một chút do dự.
“Giỏi thật đấy Viper.”
“Đừng gọi thế nữa. Giờ tao là Callios.”
“Ghét phải đổi tên quá… Tiếc thật, con bé mê mày đến thế. Đáng lẽ mày nên chơi cho đã trước khi bỏ chứ.”
“Tao không thích mấy đứa nhà quê… nhất là loại đã trúng độc.”
“Cũng phải. Giờ đụng vào chỉ tổ nhiễm độc thôi.”
Karan nằm đó, nghe từng lời tục tĩu. Giọng họ nhỏ dần, rồi biến mất hoàn toàn.
Chỉ còn lại cô, xác con rắn nồi, và sự im lặng chết chóc.
Cứu… ai đó… cứu em…
Không một ai nghe thấy.

Một ngày trôi qua.
…Ừm?
Karan giật mình tỉnh lại. Cơ thể đau nhức, khớp xương kêu răng rắc, nhưng cơn đau bỏng rát kinh hoàng của độc đã biến mất.
“Mình… đang ở đâu?”
Xung quanh chỉ còn lại cô và cái xác rắn nồi – giờ chẳng còn gọi là xác nữa. Da, nanh, mọi thứ đáng giá đã bị lột sạch, chỉ còn lại đống thịt thối rữa đáng thương.
“…Không phải mơ…”
Niềm vui sống sót chẳng là gì so với nỗi đau bị phản bội. Karan thậm chí nghĩ, chết quách đi mà không biết gì có lẽ còn đỡ hơn.
Giờ đây thứ duy nhất còn lại của cô là… mạng sống.
“À, phải rồi…” Karan run run đưa tay vào túi áo ngực. “May quá… bùa hộ mệnh đã vỡ…”
Khi rời làng, cha cô – trưởng tộc người rồng – đã trao cho cô vài bảo vật.
Thứ nhất là thanh Kiếm Xương Rồng – làm từ hợp kim thép rồng và sắt, cực kỳ bền, có thể truyền thần hộ mệnh Hỏa Long để tung Hỏa Long Trảm.
Thứ hai là bùa giải độc – vật phẩm dùng một lần, khi gặp nguy kịch sẽ tự kích hoạt giải độc và hồi phục cực mạnh. Dù không chữa được mọi loại độc, nhưng với độc tự nhiên thì gần như vô địch. Chính nó đã cứu cô.
“Chưa đầy một năm đã dùng rồi…” Cô thấy áy náy với cha mẹ.
Rồi cô nhớ ra bảo vật quan trọng nhất.
Máu trong mặt cô rút sạch.
Viên ngọc Vua Rồng.
Không chỉ là viên ngọc bình thường, mà còn là vật phẩm ma thuật thiêng liêng của cả tộc.
Truyền thuyết kể rằng người rồng từng phục vụ anh hùng đã dâng viên ngọc cho chủ nhân. Từ đó hình thành truyền thống: người rồng sẽ tặng viên ngọc chứa mana cho người họ công nhận xứng đáng, để người đó được thần hộ mệnh rồng gia trì – có thể sử dụng sức mạnh của rồng dù thuộc chủng tộc khác.
Ngày nay, khi “anh hùng” không còn xuất hiện, viên ngọc trở thành vật phẩm quan trọng nhất trong hôn lễ của người rồng.
Loại ngọc gì cũng được – kim cương hay viên sỏi mài bóng đều như nhau. Nhưng Karan là con gái trưởng tộc. Dùng thứ rẻ tiền thì cả tộc mang tiếng.
Viên ngọc của trưởng tộc là ngọc đỏ rực lớn nhất tộc, chứa trọn một năm mana của ông. Đó là viên Ngọc Vua Rồng thượng hạng nhất hiện có.
Và nó đang nằm trong két sắt của đội tại nhà trọ.
“Không thể nào…!”
Cô đã gửi hết đồ đạc cho “đồng đội”… những kẻ giờ không còn là đồng đội nữa.
Cô chưa từng nói về viên ngọc, nhưng ai cũng biết phụ nữ người rồng đều có một viên. Trong chiến tranh, người rồng nổi danh không ít. Chắc chắn đã có ai đó từng nghe về Ngọc Vua Rồng.
“Phải… phải nhanh lên!”
Karan dằn nén nỗi đau tan nát, chống tay đứng dậy. Một mình bước đi trong mê cung tối tăm, cô cắn răng chịu đựng sự cô độc.
Mất ba ngày Karan mới thoát khỏi mê cung. Rồi thêm một tuần nữa mới lê lết về được Thành phố Mê cung.
Chuyến đi về dài gấp năm lần lúc xuống đáy. Không phải vì lạc đường, mà vì cô phải rón rén từng bước, né hết mọi con quái trên đường. Một mình, không đồng đội, không ai che chắn. Chỉ cần đụng một trận là có thể toi.
“Hả?! Chẳng phải cô là bạn của Callios sao?!”
Chủ quán trọ – nơi White Heron từng coi là “sở chỉ huy” – trợn mắt nhìn Karan như gặp ma.
“Callios có ở đây không?!” Karan hỏi ngay, giọng khản đặc.
“Không, cậu ta đi rồi. Bảo là cô… chết trong mê cung cơ mà…”
“Hắn nói dối.”
“…Chắc vậy rồi.” Chủ quán gật đầu, nhìn cô đầy thương hại.
Ông kể đó là trò cũ lắm rồi. Mạo hiểm giả cãi nhau chia của, hoặc thấy đồng đội mang món đồ quý giá, thế là quay sang cướp đoạt, thậm chí giết luôn rồi tung tin “chết trong mê cung”. Vì thế người ta mới hay rao giảng “mạo hiểm giả phải như người một nhà”. Nhưng luôn có những kẻ chẳng thèm quan tâm đến đạo đức ấy. Chúng sinh ra để lừa lọc, để cướp bóc.
“Dù sao thì… đồ đạc của cô… Callios với hai tên kia lấy hết rồi. Bảo là sẽ mang về làng trả cho gia đình cô. Nhưng…”
Không cần nói hết câu, Karan cũng hiểu. Kẻ phản bội thì lời nói chỉ là gió thoảng.
“Tôi sẽ báo hội, nhưng cậu ta chắc chắn là tay lừa đảo lão luyện. Bắt khó lắm… Ê cô! Đợi đã!”
Karan bỏ đi trước khi ông nói xong.
Người ấy từng giúp cô lúc bối rối. Từng cùng cô chinh chiến trong mê cung. Từng đặt tay lên vai cô an ủi. Tất cả… đều là giả sao?
“Tất cả… đều là giả sao, Callios…?”
Đúng lúc ấy, cô sờ thấy vật gì đó trong túi. Chiếc mặt dây chuyền thiên nga. Kỷ vật của lần hắn “cứu” cô. Cô từng định sẽ mua thêm một bộ đôi, tặng hắn khi nào tự lập được, chứng minh mình không còn là gánh nặng. Dù hắn bảo “đừng đi mua sắm một mình”, cô vẫn muốn bí mật làm điều đó.
“Giờ tao không cần nữa!”
Cô giơ tay định ném. Nhưng bàn tay run rẩy dừng lại giữa không trung.
Cô biết là giả. Biết hết. Nhưng một phần nhỏ trong tim vẫn muốn níu giữ chút ký ức ấm áp ấy. Sao mình yếu đuối thế này?
Tự ghê tởm bản thân, tuyệt vọng dâng trào, Karan bật khóc nức nở.
“Mẹ kiếp… mẹ kiếp thật…”
Trời bất chợt đổ mưa. Mùa xuân ở Thành phố Mê cung vốn thất thường. Mưa to có thể ập đến bất cứ lúc nào. Hôm nay trúng số. Người trên phố biến mất, hàng quán dọc đường lần lượt đóng cửa.
May mà có mưa. Không ai nhìn thấy cô khóc như đứa trẻ con.
Cô đi tìm khắp những nơi Callios từng lui tới. Không một ai biết hắn đi đâu. Không dấu vết của hai tên còn lại. Người ta chỉ nhìn cô bằng hai ánh mắt: thương hại vì bị lừa, hoặc xua đuổi vì sợ dính vào rắc rối.
Lý lẽ thì rõ ràng: chúng đã rời khỏi thành phố rồi. Bán viên Ngọc Vua Rồng là đủ tiền để cả bọn giải nghệ, sống sung sướng đến cuối đời. Dù có còn ở đây, thành phố hàng trăm ngàn dân, cô – một đứa ngây thơ mới lên phố – làm sao tìm nổi?
Tim cô vỡ vụn. Tuyệt vọng ngập tràn.
Rồi… bụng đói cồn cào.
Thành phố này ồn ào, bẩn thỉu, khác hẳn ngôi làng yên bình của người rồng. Có rất nhiều thứ cô không ưa. Nhưng có một thứ cô bắt đầu thích.
“Phải ăn gì đó đã…”
Cô thích cái cảm giác được ăn đủ món từ đủ mọi chủng tộc, đủ nền văn hóa. Trước giờ toàn để Callios lo cơm nước, chỗ ở. Cô chưa từng tự quyết định ăn gì. Trong túi còn ít bạc và đồng. Không giỏi tính toán, nhưng chắc cũng đủ ăn một tuần. Thôi thì… cứ ăn thoải mái đã.
Chỉ có một vấn đề: cô ngại bước vào quán ăn một mình.
Karan tự ti kinh khủng. Sợ người ta cười vì một cô gái người rồng, tân binh, lại đi ăn một mình. Sợ bị lừa khi tính tiền.
Nhưng cô vẫn muốn ăn. Mùi thơm từ quán trước mặt làm nước miếng ứa ra. Mặt trời chưa lặn, khách còn thưa. Nếu đi thì phải đi bây giờ.
Liệu họ có chịu phục vụ không? Cô đang trả giá cho việc từng giao hết mọi thứ cho người khác. Từ giờ, ăn uống, chỗ ở, tất cả tự lo. Đang lúc cảm giác bất lực lại trào lên, một giọng nói vang sau lưng.
“Xin lỗi, cho tôi qua với.”
“À… dạ…”
Một mạo hiểm giả nam, tóc đen ngắn, dáng người lực lưỡng, trung niên. Một mình, ung dung bước vào quán.
“Cho một phần thịt heo xào gừng.”
“Vâng!”
Anh ta ăn ngon lành, chẳng thèm quan tâm ai nhìn. Karan thấy lạ, nhưng cũng thầm ngưỡng mộ sự tự tin ấy.
Rồi xung quanh bắt đầu xì xào.
“Ê, anh kia có phải…”
“Chắc chắn rồi! Là Solo Diner Fifs kìa!”
Solo Diner Fifs – chiến binh hạng S dùng kiếm cong phương Nam, thông thạo cả phép thuật. Lang bạt khắp nơi, hiểu biết rộng. Và đặc biệt: luôn hành động một mình, bất chấp quy tắc “mạo hiểm giả phải có đội”.
Hội thường cấm chơi đơn vì nguy hiểm chết người. Chỉ những người hạng B trở lên, được hội đồng cao cấp đặc cách mới được phép. Đó là vinh dự lớn. Fifs là một trong số ít người có đặc cách ấy. Và giờ anh ta đang ngồi ăn một mình ngay trước mắt cô.
Hội quản lý theo đội, nên ngay cả người chơi đơn cũng phải có tên đội. Fifs chọn luôn biệt danh của mình: Solo Diner.
“Ngầu… quá…” Karan lẩm bẩm.
Tim cô sáng lên chút hy vọng. Hóa ra ăn một mình không phải chuyện đáng xấu hổ. Hơn nữa, gọi y chang anh ta thì quán khó mà lừa giá.
Nghĩ vậy, cô đẩy cửa bước vào, ngồi ngay quầy, y chang Fifs.
“Chào mừng. Thực đơn đây ạ.”
Cô không đọc được chữ tốt, nên lặp lại nguyên lời anh ta.
“Cho một phần thịt heo xào gừng.”
Món ăn đến đúng lúc. Với Karan kiệt sức, nó ngon đến mức muốn khóc.
Từ hôm đó, Karan bắt đầu… bám theo Fifs.
Cô vào cùng quán, gọi cùng món.
Thịt cừu xiên nướng – mùi hơi hắc, gia vị cay xé lưỡi như thiêu đốt, nhưng cái vị dân dã, tràn đầy sức sống làm cô thỏa mãn.
Tôm và nấm om dầu – vị bùng nổ theo cách khác hẳn. Dầu thơm quyện vị biển và vị núi. Chỉ một con tôm mà no căng. Bánh mì m đi kèm bị cô ăn sạch sẽ, đến phần thứ ba.
Thịt bò hầm củ cải đỏ – màu đỏ rực nhưng vị dịu dàng, ấm áp. Nếu là người thường, chắc mỗi thìa đều gợi nhớ về mẹ.
Bánh mì kẹp cá thu chiên sốt giấm – Karan vốn ghét cá biển. Trước giờ chỉ ăn tôm sông, cua đồng. Nhưng cái bánh này ngon đến mức khiến cô quên luôn định kiến. Lớp vỏ giòn tan, ruột mềm, vị đậm đà – mê hoặc.
Món nào cũng ngon đến sững sờ.
Hơn nữa, chẳng ai dám khinh thường cô dù quần áo bẩn thỉu. Lý do? Fifs chỉ chọn những quán thân thiện với mạo hiểm giả và người ngoại lai. Anh biết cô đang bám theo, bắt chước. Bình thường bị theo đuôi là sẽ bị chửi thẳng mặt. Nhưng nhìn vẻ mặt hạnh phúc khi cô ăn, Fifs không nỡ. Anh cố tình dẫn cô đến những nơi tử tế.
Dĩ nhiên, anh không có ý định nhận cô làm học trò hay giúp đỡ miễn phí. Với Fifs, mạo hiểm giả khác đều là đối thủ hoặc kẻ thù. Dạy người ta trông chờ vào lòng tốt của người khác là sai lầm. Nhưng để cô bắt chước thì… chẳng sao cả.
Karan tận hưởng món ăn mà không hề hay biết lòng tốt ấy.
Rồi một hôm, Fifs bất ngờ rẽ vào tiệm đồ cũ.
“Đến lúc đổi áo khoác mới rồi! Ăn quán sang mà nhìn như ăn mày thế này thì mất mặt!” anh nói to, cố ý cho mọi người nghe.
Karan vẫn không nhận ra mình bị lộ. Nhưng đúng như Fifs muốn, cô bắt đầu để ý đến quần áo. Cô mua một chiếc áo khoác cũ, hơi sờn, nhưng sạch sẽ. Cô còn thích những vết xước ấy – chúng làm chiếc áo có cá tính riêng. Mặc cùng giáp, trông chẳng hề luộm thuộm.
Fifs đã dạy cô niềm vui khi ăn một mình mà chẳng cần nói một lời.
Nhưng lối sống ấy không thể kéo dài mãi.
Fifs chỉ đang “du ngoạn ẩm thực” trong kỳ nghỉ. Xong là anh sẽ quay lại khám phá mê cung.
Còn Karan… sắp hết tiền.
Cô mơ hồ nhớ ra điều gì đó từng nghe, cô quyết định đến Hội Mạo Hiểm Giả – nơi dành cho người mới lập đội. Nhưng cô chẳng biết phải làm gì khi đến nơi. Không kinh nghiệm nhận nhiệm vụ, không biết cách rủ người khác gia nhập. Trước giờ toàn để “đồng đội” lo. Mỗi lần cô muốn giúp, họ lại bảo: “Để tụi anh lo việc vặt, em cứ tập trung đánh nhau đi.”
Giờ nghĩ lại, đó không phải quan tâm. Đó là cách họ khóa chặt cô, không cho cô học cách tự lập.
Bước vào hội, Karan nghi ngờ tất cả. Ai cười với cô là cô nghĩ ngay đến mưu đồ. Chỉ những người như Fifs – hành động một mình – mới đáng tin.
“Này cô gái người rồng, muốn tham gia đội không…? Áaaa!”
Một gã ngọt nhạt vừa mở lời thì bị cô trừng mắt, hoảng hồn lùi lại.
Người rồng vốn đã đáng sợ. Chiến binh lão luyện chỉ cần liếc một cái là quái yếu chạy mất dép.
Mà Karan giờ vừa trải qua bài học cay đắng về lòng người. Ánh mắt cô lúc này đủ khiến đám tân binh run rẩy.
Cô cần lập đội, cần kiếm tiền. Nếu không sẽ hết tiền. Đánh nhau là thứ duy nhất cô giỏi. Không còn lựa chọn nào khác.
Nhưng nỗi sợ bị lừa quá lớn. Cô không dám nhận lời mời nào, cũng chẳng dám chủ động bắt chuyện.
Đến giờ đóng cửa, mọi người kéo nhau sang quán bar bên cạnh – nơi tân binh hay tụ tập ăn mừng sau khi lập đội. Karan từng ăn ở đó một lần. Đồ ăn dở tệ, nhưng rẻ. Cô quyết định vào đó. Thôi kệ, hạ chuẩn vị giác xuống vậy.
Đồ ăn đúng như dự đoán: kinh khủng.
Nhưng không phải vì dở mà cô không nuốt trôi. Là vì xấu hổ. Vì căm ghét bản thân. Vì sự vui vẻ của đám tân binh xung quanh càng làm cô thêm đau.
Bàn bên cạnh, một nhóm mới lập đội đang cụng ly, cười nói rộn ràng. Họ chúc mừng tình bạn mới, chúc cho những cuộc phiêu lưu phía trước. “Rất mong được hợp tác với mọi người”, “Tôi tin tưởng các cậu” – những câu ấy vang lên.
Dù đồ ăn có tệ đến đâu, khi lòng đầy hy vọng thì vị giác cũng trở nên ngọt ngào. Giờ nghĩ lại, chính vì ngưỡng mộ Fifs mà mỗi món cô ăn theo anh đều ngon lạ lùng.
Còn giờ, cô chẳng cảm nhận được gì ngoài nỗi đau.
Tin tưởng người khác để làm gì? Rồi cũng bị phản bội thôi. Từ “tin tưởng” giờ nghe mà phát ghê.
Hình ảnh Callios – mái tóc vàng, nụ cười ấm áp – lại lướt qua đầu cô.
Sao mày lại phản bội tao? Tao đã tin mày.
Cơn giận, nỗi uất ức, sự tuyệt vọng… tất cả cuộn trào.
Và rồi, cô không kìm được nữa.
Cô hét lên, ngay giữa quán ăn đông đúc.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
