Chương 190 Tiếp Xúc Trực Tiếp (2)
Lời Arwin khiến dòng suy nghĩ của tôi khựng lại.
Krund.
Tên con quỷ đã lấy mạng Adam hyung.
"…Cái gì?"
Gale, đang lắng nghe gần đó, cau mày hỏi lại.
Cái tên ấy có ý nghĩa chẳng kém gì đối với Gale—người đã sát cánh cùng tôi—cũng như đối với tôi.
"…"
Tôi còn không thể đáp lại ngay vì tin tức quá đột ngột.
Việc gặp lại Arwin đã khiến đầu óc tôi quay cuồng đủ rồi.
Giờ lại nghe tới cái tên Krund, mọi thứ như rối tung lên.
Dịch bệnh, bọn cướp, chuyện đồng áng… và giờ lại thêm Krund.
Rốt cuộc chúng tôi còn phải vượt qua bao nhiêu chuyện nữa trước khi tất cả kết thúc đây?
Tôi nhìn Sylphrien với vẻ khó tin khi nghe cái tên đó.
Cô ấy cũng gật đầu nhìn chúng tôi.
Arwin tiếp lời.
"…Em nghe nói Krund đang gây dựng quân đội lần nữa. Hoàng gia đang chuẩn bị ứng phó…"
"Ý em là chiến tranh có thể bùng nổ ở đây nữa sao…?"
"…Có khả năng."
"…"
Arwin nhìn sắc mặt tôi rồi tiến lại gần hơn.
–Soạt.
Trong lúc tôi còn chìm trong suy nghĩ, cô đặt nhẹ bàn tay lên cánh tay tôi.
Một cử chỉ chỉ dành cho những người từng thân thiết đã lâu.
Với động tác tự nhiên ấy, cô tiếp tục nói, vẫn giữ vẻ nghiêm trọng.
"Em chỉ muốn báo trước để anh chuẩn bị."
"…"
"Em cũng mong cuộc chiến không lan rộng… nhưng như anh biết, anh có thể không tránh khỏi bị kéo vào."
Vừa nghe chữ "anh",
Sien bên cạnh bấu chặt tay tôi.
Mãi đến khi Sien phản ứng, tôi mới nhận ra lời Arwin vừa nói và hành động của cô đã vượt quá giới hạn.
Nhưng Arwin lại tiếp tục, như thể chứng minh rằng cô chưa từng quên tôi.
"Anh Hùng đã mất một cánh tay và không thể chiến đấu. Chiến sĩ chiến tranh Acran mất tích và vẫn đang bị truy lùng. Sylphrien unni… không muốn tham chiến…"
Ánh mắt Arwin chuyển sang Sien.
"…Và Thánh nữ đã mất thần lực. Cuối cùng, chỉ còn lại người được gọi là Chiến binh cô độc…"
"…"
Tôi hiểu ý Arwin muốn nói.
Được gọi là Chiến binh cô độc đồng nghĩa tôi có thể không tránh khỏi trận chiến này.
Arwin tiếp tục.
"…Em biết chuyện đó không phải lỗi của anh. Không có lý do gì để bắt đầu chiến đấu lại. Em cũng không bảo anh phải ra trận."
Sien run run lên tiếng, đầy sợ hãi.
"…Tất nhiên là không có lý do. Berg… không phải Chiến binh cô độc."
Danh hiệu Chiến binh cô độc có thể chỉ là ảo ảnh.
Nó chẳng khắc dấu gì lên người, chẳng cho năng lực đặc biệt nào.
Nó cũng không thể xác định rõ ràng chỉ có một người mang nó.
Sien nói tiếp.
"Berg chỉ được gọi như vậy… vì không còn ai nữa. Sau khi đã trả mọi cái giá, sao Berg phải ra chiến trường lần nữa…"
Tôi cảm nhận được nỗi lo Sien không muốn mất tôi lần nữa.
Bàn tay cô siết lấy tay tôi mạnh hơn.
"Nếu họ gọi Berg… thì chẳng khác nào tìm người thay họ đánh trận…"
Arwin đáp lời.
"Em nghĩ giống vậy. Em còn tìm được vài lý do để chứng minh Berg không phải Chiến binh cô độc. Trước mắt, em nghi đội trưởng Adam mới là người đó…"
Arwin ngẩng lên nhìn tôi.
"Nên, Berg. Nếu Đức Vua triệu tập anh, hãy báo cho em. Em sẽ giúp anh tránh bị đưa ra chiến trường."
"…………"
Tôi im lặng.
Quá nhiều thông tin đổ xuống cùng lúc khiến đầu óc tôi loạn lên.
Một nửa lời Arwin nói lọt vào tai này, thoát ra tai kia.
Tôi chỉ bị ám ảnh bởi khả năng chiến tranh sẽ lại ập xuống vùng đất này.
Tôi nghiêng đầu nhìn Gale.
Gale bắt gặp ánh mắt tôi và thở dài.
"…Haa."
Tôi cũng thở dài theo.
Rồi, để kết thúc tình huống, tôi lên tiếng.
"…Đi về thôi."
****
Không biết bao lâu đã trôi qua sau đó.
Chúng tôi tập trung trong văn phòng cùng đoàn người từ Celebrian và bắt đầu bàn bạc.
Baran và Gale lo gần như toàn bộ cuộc nói chuyện.
Họ bàn về chỗ ở, công việc đồng áng, thông tin về Krund, tình hình dịch bệnh…
Toàn những chuyện tôi không thể tập trung nổi vì tâm trí rối bời.
Khi định thần lại được chút ít, thứ tôi làm chỉ là thỉnh thoảng liếc nhìn Arwin.
Cô ngồi ung dung, uống trà.
Cô tỏ ra không mấy hứng thú với tôi—giống hệt Ner trước đây.
Cô nói đã quên tôi, và mỗi phút trôi qua lời ấy lại nghe càng có lý.
…Ấy vậy mà điều đó lại khiến đầu tôi đảo lộn hơn.
Sau cuộc họp, như mọi khi, tôi ra ngoài nghỉ.
Tôi ngồi trước mộ Adam hyung, nhìn bia đá.
"…Tôi phải làm gì đây, hyung?"
Tôi tìm kiếm câu trả lời—nhưng tất nhiên hyung không đáp.
Nên tôi chỉ có thể tưởng tượng.
Hyung sẽ nói gì?
Dù thân đến vậy, tôi cũng không dám chắc.
–Lạo xạo.
Có người đến gần.
Không phải bước chân của Sien.
Từ nhịp bước—đơn giản nhưng mạnh mẽ—tôi nhận ra ngay.
Dù đã lâu đến đâu, tôi vẫn không quên được.
"…Vậy ra anh ở đây."
Là Arwin.
Khi tôi quay lại, thấy cô cũng đeo khẩu trang che miệng.
Arwin chậm rãi bước tới, đặt một bông hoa lên mộ Adam hyung.
Rồi cúi đầu mặc niệm.
"…"
Thấy vậy, tôi không đuổi cô đi.
Với người dường như đã thật sự quên tôi, tôi không cần cảnh giác.
"…Anh dạo này vẫn ổn chứ?"
Cô hỏi sau khi xong nghi thức.
"…"
Tôi gật đầu khẽ.
Mệt vì công việc, nhưng có Sien bên cạnh, tôi vẫn xoay xở được.
Hơn nữa, tôi không muốn tỏ ra yếu đuối trước Arwin.
"…Còn em?"
Lịch sự đáp lại câu hỏi của cô, tôi hỏi ngược lại.
Dù từng là vợ chồng.
Dù giờ mọi chuyện đã kết thúc, tôi chẳng thấy lý do để không hỏi câu ấy.
Arwin đã từng cố giết tôi… nhưng giờ tôi hiểu vì sao.
Nỗi phản bội năm xưa—như với Ner—tôi đã bỏ lại phía sau.
Chỉ còn lại thực tế rằng chúng tôi không thể đi cùng một con đường nữa.
Arwin ngồi xuống cạnh tôi.
Khoảng cách có vẻ gần, nhưng có lẽ chỉ là ảo giác.
"…Có lúc rất khó khăn, nhưng giờ em ổn rồi."
"…"
"Em đã được tự do lang thang, ngắm cảnh đẹp… sống giấc mơ em từng luôn ao ước."
Giọng cô nhẹ nhàng, như đã tìm thấy bình yên.
Không hiểu sao, tôi cũng thấy lòng nhẹ lại.
"…Nghe vậy thật tốt."
"…"
Nhưng vì sao bình yên đó lại khiến tôi ganh tỵ?
Bỗng dưng, tôi tự hỏi liệu sống không lo nghĩ có thật sự là hạnh phúc không.
"…Berg?"
Arwin gọi tôi.
Khi tôi quay sang, thấy cô nhìn tôi với vẻ rất nghiêm túc.
"…Anh đã tha thứ cho em chưa?"
"…"
Tôi không định nói dối.
Nếu chưa tha thứ phần nào, tôi đã không chấp nhận sự giúp đỡ của cô bây giờ.
"…Một phần."
Cô cúi mắt, nhíu mày khẽ, rồi nói nhỏ.
"…Cảm ơn."
"…"
"Em vui khi thấy anh sống cuộc đời mới. Anh và cô ấy trông rất hợp."
Tôi mỉm cười.
"…Cảm ơn."
Sau đó, Arwin lại lên tiếng.
"Berg, em muốn nhờ một chuyện."
"…"
"Em sẽ cố giúp anh hết sức nếu cần… nên mong anh đáp ứng một yêu cầu nhỏ thôi."
"…"
Arwin khẽ đặt tay lên tay tôi lần nữa, rất nhẹ.
"…Chúng ta có thể làm bạn không?"
"…"
Một câu làm tôi ngẩn ra.
Ngày còn mới cưới, Arwin dè chừng tôi, và chính tôi đã từng nói câu ấy với cô.
Tôi đã xin được bắt đầu bằng tư cách bạn bè.
Dù nay tình cảnh và ý nghĩa đều khác, ký ức ấy trỗi dậy.
Có lẽ Arwin chẳng còn nhớ.
"…Em không muốn tiếp tục xung đột với anh."
"…"
Tôi thở dài.
Nghĩ một lát.
Nhưng câu trả lời không mất nhiều thời gian.
Tôi cũng muốn điều tương tự.
Quản lý lãnh địa đã khiến tôi kiệt sức.
Tôi không muốn gánh thêm áp lực từ Arwin.
"…Được."
Arwin thở phào nhẹ nhõm.
Cô gật đầu, mỉm cười.
"…Cảm ơn. Mong anh giúp đỡ từ giờ."
Cô đưa tay ra, muốn bắt tay.
Tôi vươn tay.
–Soạt…
"…"
Arwin nắm tay tôi khẽ.
Ngón cái lướt nhẹ sau tay tôi.
Cái bắt tay kết thúc, cô đứng dậy.
"Em đi trước đây, Berg. Anh cứ nghỉ thêm một chút."
Tôi gật đầu.
"Ừ."
Nói chuyện và gỡ rối với cô khiến lòng tôi nhẹ hơn phần nào.
–Chíp! Chíp! Chíp!
Arwin rời đi, Lua bay đến chỗ tôi.
Hôm nay con bé có vẻ hưng phấn lạ thường, quấn quýt quanh tôi.
Gần đây Lua thật khó đoán.
Vừa cau có giận dỗi, rồi lại đáng yêu như lúc này.
Lua dụi khắp mặt tôi, còn mổ nhẹ môi tôi.
–Chíp! Chíp!
Tôi bật cười, ôm lấy cô nàng.
"…Sao lại náo loạn thế hả?"
Tôi chợt nhận ra mình đã trò chuyện với hai người… chẳng thể đáp lời tôi.
****
"Haa… haa…"
Vừa tách khỏi Berg, Arwin núp sau một thân cây lớn, chia sẻ tầm nhìn với con chim lam.
'Hãy tỏ ra thân thiết với anh ấy.'
Theo lời Arwin, con chim—con mà Berg gọi là Lua—liền dụi vào người anh.
Arwin vùi mặt vào hai tay, giải phóng cảm xúc kìm nén.
Được ở gần Berg đến vậy khiến cô nóng bừng.
Có vẻ cô đã khởi đầu tốt đẹp.
Cô đã tiếp cận anh mà không bị cự tuyệt.
Bằng cách công nhận Sien, cô cũng hạ thấp cảnh giác của Berg.
Cô đã bắt đầu lại từ vị trí bạn bè, thậm chí chạm tay anh.
Với Arwin, người luôn chờ đợi ngày này… dù chỉ chút tiếp xúc ấy vẫn chưa đủ.
Nhưng cô vẫn cảm thấy lạc quan.
Chỉ cần từng bước, thật chậm và chắc, xích lại gần anh.
Nếu đi đúng hướng, cô sẽ thắng cuối cùng.
Khi tuổi thọ của Sien đi đến đoạn cuối tự nhiên, cô sẽ có hàng thế kỷ bên Berg.
Hiện tại, sự hiện diện của Lua giúp cô dằn nén mong muốn bùng cháy.
Điều duy nhất khiến cô giữ được bình tĩnh là Lua đang chia sẻ tầm nhìn với Berg.
Qua Lua, cô có thể thấy nụ cười rạng rỡ của anh rõ mồn một.
Khi Lua mổ môi anh, cô cảm giác như chính mình đang hôn.
Nếu không có việc đó, cô khó mà kiềm chế nổi.
Arwin siết chặt bàn tay run rẩy, cố bình tâm.
"Haa… haa…"
Từ đôi mắt của Lua, cô nhìn thấy Berg mỉm cười và vuốt ve con chim.
Cô đưa tay lên khoảng không—như thể đang vuốt mặt Berg.
'…Trước mắt, mình sẽ nhường Sien…'
Cô tự nhủ.
'…Nhưng tương lai thì…'
Và như thế, Arwin gắng sức kìm nén dục vọng đang dâng lên trong lòng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
